Chương 129
Tiểu Điệp le lưỡi một cái, nói: “Đáng đời, chúng ta và Đan Phượng quận chúa không thù không oán, nàng ta lại dùng cách thâm độc như vậy để hại tiểu thư, đúng là phải cho nàng ta nếm chút khổ mới được.”
Giang Tiểu Lâu gật dù, thản nhiên thở dài một tiếng: “Lần này thì hay rồi, vừa không thể khám đại phu, vừa không thể cho người khác nhìn, chỉ có thể lén lút dùng thuốc, cũng may đó chỉ là rắn nước, nếu là rắn độc chỉ sợ sẽ nguy hiểm tính mạng.”
Trinh tiết nữ tử là quan trọng nhất, bị thương ở chỗ kín như vậy không lẽ có thể cởi đồ cho người khác nhìn sao? Dù gì Đan Phượng quận chúa là lá ngọc cành vàng, nàng chỉ có thể trốn ở trên giường chờ vết thương tự lành.
Giang Tiểu Lâu hơi mỉm cười: “Nhưng mà vậy thì nàng ta sẽ càng hận ta.”
Tiểu Điệp không để ý mà hừ một tiếng: “Hận thì hận, chúng ta sợ hay sao. Kẻ nham hiểm giả dối như vậy, không dám công khai, chỉ dám đánh lén, gì mà Tế điểu với họa mi, rõ ràng là bọn họ âm thầm ra tay. Lần sau còn nữa thì nô tì sẽ tìm tới một con Trúc Diệp Thanh.”(rắn độc)
Nghe nàng nói thú vị, Giang Tiểu Lâu bất giác cười khẽ lên.
Nằm giữa tầng tầng gấm vóc, Hách Liên Tiếu không thể động đậy, chỉ cảm thấy chỗ đau rất khó chịu, miệng không kềm được mắng chửi: “Giang Tiểu Lâu đúng là hung tàn, chiêu số này cũng nghĩ ra được.”
Con rắn đó cắn ngay chỗ không nên cắn, suýt nữa hại nàng mất mạng, nếu không phải nàng đúng lúc cảm nhận được khí lạnh mà nhấc mông lên, chỉ sợ con rắn sẽ chui cả vào người nàng. Dù vậy nàng vẫn bị rắn cắn một cái, Hách Liên Tiếu càng nghĩ càng giận, vừa không dám gặp người, chỉ có thể vùi đầu vào gối, muốn cắn nát răng.
Tương Hiểu Vân ngồi một bên rơi lệ, thấy thế vội nói: “Biết ả là nhân vật lợi hại muội còn đi trêu chọc làm gì, không thấy nhị ca muội chết thế nào sao? Ta khuyên muội, nghỉ ngơi đi.”
Môi Hách Liên Tiếu trắng bệch, hai mắt xanh lên: “Tẩu sợ ả chứ muội không sợ. Lần này không được, lần sau ả sẽ không may mắn vậy đâu.”
Lần sau? Làm sao dám có lần sau nữa? Tương Hiểu Vân rất tức giận Hách Liên Tiếu không biết nặng nhẹ, lập tức nói: “Đừng nói nữa, Tế điểu là ta khó khăn lắm mới xin được Thái tử phi nương nương tìm được, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì ngay cả nương nương cũng bị liên lụy. Vốn dĩ ta nghĩ có thể lôi cả Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu xuống nước cho nên mới chịu hỡ trợ, bây giờ mới biết là tự mình chuốc khổ. Ta khuyên muội, thời gian này tu thân dưỡng tính, đừng làm những chuyện không có ý nghĩa này nữa, bằng không đại ca muội về ta cũng không có cách nào giao phó.”
Hách Liên Tiếu bỗng nhiên bò lên, còn chưa mở miệng đã đau đớn đến nhăn nhúm mặt mày, lập tức khom người xuống, lạnh lùng nói:” Nếu không giúp đỡ được thì đi đi, muội không cần.”
Tương Hiểu Vân nhìn Hách Liên Tiếu lắc đầu liên tục, đánh rắn không được còn bị cắn một cái, có thể thấy thủ đoạn của Giang Tiểu Lâu thâm độc, bất kể Hách Liên Tiếu thế nào thì mình cũng không thể bị liên lụy vào đây. Nghĩ vậy, nàng không thể làm gì khác hơn là đứng lên, ôn nhu nói: “Muội nghỉ ngơi đi, hôm khác ta đến thăm.”
Tương Hiểu Vân rời đi, Hách Liên Tiếu tức đến ném gối xuống đất, bọn nha đầu sợ đến hai mặt nhìn nhau, không dám lên tiếng.
Hôm sau Hách Liên Tuệ bước vào cửa, Hách Liên Tiếu đang nằm lỳ trên giường, hai mắt trũng sâu, môi mơ hồ xanh lên, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, ngay cả khí lực cũng không còn.
Hai ngày này người ở Khánh Vương phủ đến thăm rất nhiều, bền ngoài hỏi han ân cần, thật ra đều chỉ đến xem chuyện vui. Một thiên kim tiểu thư lại bị rắn cắn lúc đi tiểu tiện, nói dễ nghe thì là nhà xí quá thơm nên dụ rắn đến, nói khó nghe là nàng làm người xấu xa chọc ông trời nổi giận, bằng không sao con rắn này không đi chỗ khác, lại tiến thẳng đến nhà xí của nàng.
Thấy Hách Liên Tuệ đến thăm, trên mặt Hách Liên Tiếu nở ra một nụ cươi: “Thì ra là Tuệ Nhi đến.”
“Đại tỷ, sức khỏe của tỷ đã khá hơn chưa?” Mặt Hách Liên Tuệ đầy thân thiết.
“Tốt nhiều rồi.” Hách Liên Tuệ uể oải trả lời.
“Đã mời đại phu đến khám, kê thuốc gì chưa?”
Mặt Hách Liên Tiếu dở khóc dở cười: “Ta có mời đại phu thì hắn cũng không dám kiểm tra vết thương, chỉ có thể kê một ít thuốc tan bầm chống sưng, cố mà chịu thôi.”
Nghe nàng nói vậy, Hách Liên Tuệ toát ra vẻ đồng tình: “Con rắn này chạy vào phòng của tỉ, bao nhiêu nha đầu ma ma như vậy đều mù hết rồi sao, không ai nhìn thấy hết?”
Hách Liên Tiếu cắn chặt hàm răng, nhịn xuống phẫn hận trong lòng: “Ngàn vạn đề phòng, cũng không phòng được người đâm sau lưng. Cũng tại phụ thân không tốt, đúng là dẫn sói vào nhà.”
Hách Liên Tuệ cau mi lại, không tiếp lời Hách Liên Tiếu, trái lại đưa tay ra kéo lại mền cho nàng. Ánh mắt Hách Liên Tiếu ngưng lại, bỗng nhiên nắm lấy tay nàng, trầm giọng nói: “Tuệ Nhi, không lẽ muội nghe không hiểu?”
Hách Liên Tuệ khiếp nhược nói: “Đại tỷ, muội có mang đến thuốc mỡ Dân Châu, nông phu ở đó bị rắn cắn chỉ cần bôi thuốc mỡ này thì không quá năm ba ngày sẽ lành lại, tỷ nhớ một ngày thoa ba lần. Muội còn chút chuyện xin được cáo lui trước.” Nói xong nàng liền đứng lên muốn đi ra ngoài.
Hách Liên Tiếu lạnh rên một tiếng, quái dị nói: “Ngươi cho rằng Giang Tiểu Lâu sẽ tha cho ngươi?”
Hách Liên Tuệ quay đầu nhìn Hách Liên Tiếu, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc: “Đại tỷ, tỷ đang nói gì vậy, muội có lòng tốt đến thăm tỷ, sao lại lại trách móc muội?”
Nụ cười của Hách Liên Tiếu càng lạnh lùng, nàng nhìn chằm chằm Hách Liên Tuệ, gằn giọng: “Muốn người ta không biết trừ khi mình đừng làm, cái chết của Dao Tuyết ngươi thoát khỏi liên can sao?”
Sắc mặt Hách Liên Tuệ vững vàng, nụ cười như cũ: “Đại tỷ, tỷ đúng là hồ đồ rồi, Dao Tuyết quận chúa chết thì liên quan gì đến muội? Tỷ ấy chết là vì bị Thuận di nương đi mật báo, chết trong tay Thái tử phi.”
“Người ngay không nói quanh co, quả thật mẹ ta là nội ứng, nhưng đáng tiếc xưa nay Vương phi và Dao Tuyết rất đề phòng bà ấy, bà ấy đâu phải Thiên Lý nhãn hay Thuận Phong nhĩ, làm sao biết được hành tung của hai mẹ con kia? Cho nên ta đoán, trong phủ này còn có đồng mưu của mẹ ta, không, phải nói là cơ sở ngầm.”
Đôi mắt Hách Liên Tuệ dịu dàng: “Đại tỷ, tỷ đừng quên, muội và Dao Tuyết tình như tỷ muội, cùng ăn cùng chơi, thế gian này ai cũng có thể hại tỷ ấy, chỉ có muội là không. Bây giờ tỷ đang bị thương nên mới nghi thần nghi quỷ, muội khuyên tỷ nên cẩn thận nghỉ ngơi dưỡng bệnh, tuyệt đối đừng suy nghĩ lung tung.”
Vẻ mặt Hách Liên Tiếu thay đổi mấy lần: “Hách Liên Tuệ, ngươi đúng là rất dẻo miệng, chẳng trách Vương phi yêu thích ngươi.”
Vẻ mặt Hách Liên Tuệ dịu dàng: “Đại tỷ quá khen, muội xin cáo từ.”
Hách Liên Tiếu nhìn Hách Liên Tuệ rời đi, không tự chủ được lộ ra chế giễu lạnh lùng, tự nhủ: “Khánh Vương phi đúng là ngu xuẩn, giữ lại một con rắn độc bên mình.” Ánh mắt nàng trầm xuống, lạnh lùng nói: “Thải Hà đâu, bảo nó tới gặp ta.”
“Tiểu thư, Thải Hà… Thải Hà làm vỡ đồ ngọc mà Khương phu nhân thích nhất, bị… đánh gãy chân, bán đi rồi.”
Chọn Thải Hà làm nhân chứng vì nàng là người bên cạnh Khương Phiên Phiên, chỉ có như vậy mới được Khánh Vương tin tưởng. Nhưng hôm nay nàng bị xử trí, nói rõ Khánh Vương cũng không dám truy cứu chuyện đó nữa, người phụ thân không ra gì này đúng là tức chết. Mí mắt Hách Liên Tiếu giật lên, trong nháy mắt hiểu được, nhất thời oán hận ngập trời, hầu như cắn nát răng.
Ngự thư phòng.
Hoàng đế lật tấu chương trong tay, liếc mắt nhìn Dương Các lão: “Ngươi nói Khắc Nhi có mưu đồ khác, Các Lão, ngươi quá lo xa rồi.”
Dương Các lão không chút hoang mang nói: “Bệ hạ, Thái tử và Tam điện hạ tranh đấu khí thế hừng hực, trong triều ai ai cũng biết, ở thời điểm mấu chốt này, nếu bệ hạ đồng ý đổi tân nương thì quá không thích hợp.”
“Hả, có gì không thích hợp?”
Dương Các lão vuốt râu mép, vẻ mặt âm trầm: “Bệ hạ, nếu Tam điện hạ có suy tính với ngôi hoàng đế, dĩ nhiên sẽ chăm lo việc nước, tìm đủ cách phá triển thế lực của mình, chuyện ngài ấy đính hôn với Khánh Vương phủ… vốn thần đã không đồng ý. Thế lực Tam điện hạ quá mạnh, nhà vợ đắc lực, sẽ uy hiếp đến Thái tử, vị trí Thái tử của một nước dao động, đó không phải là chuyện mà chúng thần muốn thấy. Tam điện hạ thỉnh cầu đổi hôn rõ ràng là có rắp tâm khác.”
Sắc mặt hoàng đế hơi động, toát ra biểu hiện suy tư.
Dương Các lão thẳng tắp nhìn đối phương nói: “Bệ hạ cứ nghĩ đi, Đan Phượng quận chúa và Minh Nguyệt quận chúa có gì khác nhau?”
Hoàng đế suy nghĩ chốc lát mới mở miệng: “Mặc dù Đan Phượng quận chúa là con thứ nhưng là quận chúa chính thống, cha và anh rất đắc lực, Khắc Nhi mới đồng ý cuộc hôn sự này, còn Minh Nguyệt thì…”
“Bệ hạ, trước khác nay khác, tuy rằng xuất thân Giang Tiểu Lâu không bằng Đan Phượng quận chúa, nhưng lại do Hoàng hậu nương nương tự mình sắc phong, rất được nương nương yêu thích, so với một Đan Phượng quận chúa chỉ có hư danh, thì chọn Giang Tiểu Lâu sẽ được lợi rất nhiều. Nếu có thể nịnh bợ được Hoàng hậu nương nương, sau này con đường của Tam điện hạ sẽ vô cùng thông thoáng.”
Trong triều ai cũng nghĩ như vậy, nhưng không ai dám nói ra. Sắc mặt hoàng đế trở nên phức tạp, hắn không muốn nghĩ xấu về Độc Cô Khắc, nhưng Dương Các lão đã nói đến mức này, hoàng đế không thể không suy nghĩ. Hoàng hậu không có con, dù Thái tử là do bà nuôi nấng nhưng tình cảm giữa hai người không tốt lắm, đặc biệt lần trước Thái tử giúp đỡ Hách Liên Thắng trên điện, đã hoàn toàn đắc tội Hoàng hậu. Thái tử xảy ra vấn đề, dĩ nhiên sẽ làm người khác có mơ ước. Nhất là Hoàng hậu không chỉ là quốc mẫu, đằng sau bà là cả An thị.
Hoàng đế chậm rãi đứng lên, nhìn Dương Các lão nói: “Nếu trẫm gả Minh Nguyệt quận chúa cho Khắc Nhi thì kết quả thế nào?”
Dương Các lão khẽ mỉm cười: “Như vậy thì Tam điện hạ sẽ có thế lực ngang bằng Thái tử, mất đi chống đỡ của Hoàng hậu nương nương, Thái tử sợ là không ngồi vững vị trí Thái tử nữa. Bệ hạ yêu thương Thái tử như vậy, lại nhẫn tâm nhìn huynh đệ tranh chấp càng lúc càng kịch liệt sao?”
Hoàng đế cúi đầu, yên lặng nhìn thánh chỉ trước mắt, vốn dĩ hắn định hôm nay sẽ hạ chỉ tứ hôn cho Độc Cô Khắc và Giang Tiểu Lâu, bây giờ xem ra hành động này quá nguy hiểm. Hắn suy nghĩ chốc lát, đột nhiên vung bút lên viết một hồi như rồng bay phượng múa, sau đó ngẩn đầu lên, ném bút ra xa, lớn tiếng nói: “Người đâu, ban chỉ.”
Tối hôm đó Khánh Vương phủ nhận được thánh chỉ, khi Khánh Vương nghe được tên của tân nương, vẻ mặt đầu tiên là khiếp sợ và vui mừng, cuối cùng biến thành ngờ vực.
Tam hoàng phi tương lai, là Vân Châu quận chúa Hách Liên Tuệ.
Khánh Vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, thấy khóe môi nàng ngậm lấy một nụ cười, trong lòng liền hiểu rõ. Sáng sớm hôm nay, Giang Tiểu Lâu tự mình đi đến phủ Dương Các lão, chạng vạng liền có đạo thánh chỉ này. Hiển nhiên, Dương Các lão đã phát huy được tác dụng quan trọng, Khánh Vương phi thở phào nhẹ nhõm, tâm tư yên ổn. Từ bỏ vụ hôn nhân này tuy có đáng tiếc, nhưng dù sao cũng còn hơn phải cả đời quấn trong đấu tranh, cùng lắm thì sau này từ từ tìm một người khác là được.
Hách Liên Tuệ mặt đỏ bừng, tiếp nhận lời chúc mừng của mọi người.
Nụ cười trên mặt nàng cực kỳ e lệ, trong lòng lại vô cùng nghi hoặc. Vị trí Tam hoàng phi này dĩ nhiên nàng đã mưu tính từ lâu, nhưng chỉ tiếc một điều nàng là con thứ, tướng mạo lại không sánh bằng Đan Phượng quận chúa, xưa nay không được phụ thân sủng ái, chuyện tốt như thế không tới phiên mình. Hai là Giang Tiểu Lâu được Hoàng hậu ưu ái, là sự lựa chọn tốt nhất. Ngày ấy nàng phỏng đoán tâm tư Tam điện hạ, đoán là hắn sẽ không dễ dàng đổi ý, cũng biết Hách Liên Tiếu sẽ không dừng tay, chờ khi hai người kia tranh đến một mất một còn, chính là cơ hội của nàng, nhưng bây giờ…
Bây giờ chuyện tốt rơi xuống đầu nàng quá dễ dàng, khiến người ta không dám tin tưởng.
Hách Liên Tuệ cảm giác một ánh mắt lạnh lẽo rơi vào trên người mình, không khỏi giật mí mắt: “Phụ thân, con gái không được khỏe, xin được cáo lui trước.”
Khánh Vương chỉ nghĩ là nàng e lệ, vung tay lên cười nói: “Đi đi.”
Vừa mới đi ra phòng khách, lại bị Hách Liên Tiếu đang dựa vào người nha đầu đang chặn lại, biểu hiện trên mặt đặc biệt âm trầm: “Hay cho Hách Liên Tuệ, thừa dịp ngao cò tranh nhau ngươi làm ngư ông hưởng lợi.”
Trước kia Hách Liên Tuệ không có tiếng tăm gì, ở trong phủ như cái bóng, Hách Liên Tiếu không bao giờ nghĩ đến ngay lúc nàng và Giang Tiểu Lâu đang công khai hoặc âm thầm đấu đá lại để cho người này chiếm lợi, trong lòng vừa phẫn nộ vừa oán hận, nhất thời tức giận đến muốn lồi cả mắt ra ngoài.
Hách Liên Tuệ cười nhạt, vẻ mặt dịu dàng: “Đại tỷ, thân thể tỷ chưa khỏe, cố gắng dưỡng thương đi.” Nói xong liền lướt qua Hách Liên Tiếu mà đi.
“Đứng lại, đứng lại cho ta.” Hách Liên Tiếu không nhịn được, sắc mặt tái xanh.
Trên mặt Hách Liên Tuệ hiện ra vẻ lạnh lùng, đã đi ra xa.
Trở lại viện của mình, Khánh Vương phi thở dài một tiếng: “Lúc nãy nhìn ánh mắt của Tiếu Nhi, giống như muốn ăn thịt người, ta lo lắng cho Tuệ Nhi…”
Giang Tiểu Lâu ung dung thong thả nói: “Mẫu thân không cần lo lắng, nếu nói Hách Liên Tiếu là một con sói, thì Hách Liên Tuệ chính là một con hổ, hổ sói đấu nhau dĩ nhiên sẽ rất náo nhiệt.”
“Nha đầu này, ta đã nói bao nhiêu lần, Tuệ Nhi không phải người như vậy, tại sao con lại không chịu tin nó.” Khánh Vương phi nhỏ nhẹ nói.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu dời về phía đình viện trống vắng, vẻ mặt hờ hững: “Không phải con không tin mẫu thân, mà là mẫu thân không tin con.”
Một chiêu này của nàng là gắp lửa bỏ tay người. Dương Các lão không muốn ngồi nhìn Tam hoàng tử bành trướng thế lực, cho nên đồng ý đứng ra khuyên giải hoàng đế. Có hắn khuyên can hoàng đế liền lập tức sửa lại ý định của mình. Hách Liên Tiếu vốn rất hận mình, lý do là vì Độc Cô Khắc, bây giờ thay đổi tình địch, Hách Liên Tiếu sẽ không còn tâm tình đối phó mình nữa. Đã như thế, nàng mới có thể đứng một bên mà nhìn.
Hách Liên Tuệ, rốt cuộc ngươi là người thế nào, cuối cùng sẽ được phơi bày.
Xe ngựa Khánh Vương phủ xuyên qua đường phố náo nhiệt, dừng lại trước một tòa dinh thự rộng rãi. Phủ Thuần Thân Vương trong trọng thanh lịch, khí thế rộng lớn, đình đài lầu các, phong cảnh xuất chúng, chỉ kém mỗi phủ Thái tử. Một đường tiến vào vương phủ, trước mắt đều là sông núi non nước, hành lang uốn khúc, cảnh sắc thay đổi thất thường, tuyệt không thể tả.
Độc Cô Liên Thành đứng ở hoa viên, không biết cúi đầu đang làm gì. Giang Tiểu Lâu hiếm thấy hắn xuất thần, liền rón rén đi tới, cò n chưa đến trước mặt đối phương đã nghe thấy hắn khẽ nói: “Nàng xem, hoa nở thật là đẹp.”
Cả vườn hoa đủ loại đang nở rộ, khiến cho người ta nhìn mà mê mẩn.
Ánh mắt của nàng rơi vào những đóa hoa đó, nhẹ nhàng nói: “Ta nghe Các Lão nói, Thuần Thân Vương rất bận tâm hôn sự của ta.”
Độc Cô Liên Thành hơi nhíu mi, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng: “Sao lại nói vậy?”
Sắc đẹp làm lòng người rối loạn, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cúi mắt: “Độc Cô Liên Thành, huynh là người thông minh, thân phận của huynh bây giờ không nên dính vào những chuyện này, nếu để Thái tử hoặc Độc Cô Khắc biết được hành động của huynh, họ sẽ càng kiêng kỵ hơn.”
Độc Cô Liên Thành chậm rãi gật đầu, bên môi hiện lên nụ cười, nụ cười này dường như ánh mặt trời xuyên thấu qua núi tuyết, ấm máp mà vui vẻ: “Ta biết rồi.”
Giang Tiểu Lâu nhíu mày: “Biết mà huynh còn làm vậy?”
“Ta biết rõ mình đang làm gì, và hậu quả sau này phải gánh chịu.” Vẻ mặt Độc Cô Liên Thành thong dong, mắt phượng hẹp dài trong suốt như nước.
“Nếu biết, vì sao lại làm vậy?” âm thanh Giang Tiểu Lâu trầm thấp lạnh lùng, hoàn toàn khác với giọng điệu đùa giỡn lúc nãy. Bất tri bất giác, nàng thể hiện vẻ nghi hoặc tìm tòi, tựa hồ đang kể rằng trong lòng nàng rất mơ hồ và bất an.
Nàng càng sợ thiếu nợ hắn, hắn càng muốn làm vậy. Nợ càng nhiều, đến mức không trả nổi.
Hàng mi nàng nhíu lại, ánh mắt trong trẻo như nước, hắn nhìn nàng như vậy liền có cảm giác kích động muốn đưa tay ra vuốt.
Nhưng hắn nhịn xuống, ở thời khắc mấu chốt hắn vẫn đứng bất động.
Chẳng qua là một cái bẫy, một cái bẫy đẹp đẽ, bên trên là cỏ thơm mềm mại, bên dưới chính là nguy hiểm. Hắn chỉ đứng đó mỉm cười, chờ đợi nàng từng bước đến gần, đến gần. Nếu giờ khắc này đưa tay ra, thì món đồ mà hắn khao khát sẽ bị kinh sợ, lập tức sẽ bỏ trốn không còn tung tích.
Nàng quá mẫn cảm, quá thông minh, nếu không có đủ nhẫn nại và chờ đợi sẽ tuyệt đối không bắt được.
Độc Cô Liên Thành không để ý sự tức giận của nàng, âm thanh đặc biệt bình tĩnh: “Nàng thà đi nhờ người ngoài cũng không đến nhờ ta, là tại sao?”
Giang Tiểu Lâu không nói gì, nàng dĩ nhiên biết Độc Cô Liên Thành nhất định có cách giải quyết, nhưng không biết tại sao, nàng có một sự sợ hãi không tên với hắn.
Hắn là người không có yêu cầu gì, sao mình lại đề phòng như vậy?
Hắn là người tâm địa hiền lành, sao mình lại sinh lòng cảnh giác?
Phảng phất có một âm thanh nói với nàng, rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm, nhưng rốt cuộc là cái gì?
Nàng nhìn đối phương, nói rõ: “Ngay từ đầu huynh đã tính được ta sẽ đi tìm Dương Các lão đúng không?”
Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng thở dài, ôn nhu nhìn nàng: “Ta đã sớm biết nàng sẽ đi tìm Dương Các lão. Hoàng hậu sẽ không giúp nàng, nàng lại không chịu tìm ta, chỉ còn ông ấy là có khả năng lớn nhất.”
Giang Tiểu Lâu chớp mắt: “Nếu không có những chứng cứ kia, Dương Các lão sẽ không thể khiến bệ hạ tin tưởng.”
Độc Cô Liên Thành mỉm cười: “Tam điện hạ âm thầm gây dựng không ít vây cánh, sớm muộn cũng sẽ bị bệ hạ phát hiện. Ta chỉ là tìm ra được danh sách đó sớm hơn một bước để giao cho Dương Các lão, thuận nước đẩy thuyền thôi.”
Nhẹ nhàng như vậy, lại khiến người ta không thể quên được.
Trên người Độc Cô Liên Thành có một loại khí chất, đó là sự trầm ổn giữa sóng to gió lớn, trong bất kỳ tình huống nào đều thành thạo điêu luyện, gặp biến cố không sợ hãi. Giang Tiểu Lâu rất rõ ràng, Độc Cô Liên Thành thích mình, nhưng hắn thích đến bao nhiêu nàng cũng không rõ. Với thân phận, địa vị, tài trí của Độc Cô Liên Thành, muốn tiêu dao một đời thì có gì khó? Hắn lại tự làm khổ mình, bôn ba giữa triều đình, nếu không phải vì danh vì lợi thì vì cái gì, ngôi vị hoàng đế sao? Nàng vẫn đang suy nghĩ vấn đề này, nghĩ đến đau hết cả đầu.
Ánh mặt trời rọi lên dung mạo như ngọc của đối phương, khiến hắn càng có vẻ ôn hòa xinh đẹp tuyệt trần, đôi mắt sáng chói. Nhưng hắn lại như không hề cảm giác được, khóe môi hơi nhíu, tà mị vô cùng, như một người từ trong tranh bước ra, khiến người ta không thể dời mắt được.
Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi: “Huynh chịu giúp đỡ ta rất cảm kích, nhưng nhân tình này ta trả không nổi.”
Chính là muốn nàng trả không nổi, mãi mãi trả không nổi.
Nụ cười của Độc Cô Liên Thành ngày càng ôn hòa, ánh mắt đặc biệt thâm thúy: “Nàng yên tâm, nếu ta muốn gì sẽ trực tiếp nói với nàng.”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu khẽ động: “Vậy bây giờ huynh nói đi, rốt cuộc huynh muốn gì?”
Độc Cô Liên Thành nhỏ nhẹ nói: “Cái ta muốn nằm trên người nàng, hy vọng có một ngày nàng có thể tự mình giao nó cho ta, nhưng mà, ta muốn nàng… cam tâm tình nguyện."
Trong lòng Giang Tiểu Lâu nổi lên một gợn sóng kỳ quái, bên dưới vẻ ngoài bình tĩnh của hắn tựa hồ ẩn chứa tâm tình quỷ dị khó lường, một chút chờ đợi, một chút thâm trầm, thêm một chút nhẫn nại.
Nàng một đời lang bạt, không nơi nương tựa, nàng thông minh quả đoán, kiên nhẫn cực cao, có thể phỏng đoán tâm tư của mọi người, đùa bỡn bọn họ trong lòng bàn tay. Nhưng nàng không hiểu Độc Cô Liên Thành, không thể hiểu, không hiểu một chút nào.
Không sai, cho dù hắn thích nàng, nhưng hắn là người rất lý trí, có thể thích được bao nhiêu, nói không chừng chỉ là thưởng thức một đóa hoa tươi đẹp, ái mộ một ánh cầu vồng trên trời. Nhưng nếu đúng như vậy, sao hắn vẫn làm bạn bên cạnh nàng, xử lý tất cả mọi chuyện lớn nhỏ bên cạnh nàng. Chuyện này không hề bình thường, một bằng hữu ái mộ nàng thông thường sẽ không làm đến mức đó. Ngẫm lại Phó Triêu Tuyên, hắn luôn nói ái mộ mình, nhưng hắn không thể từ bỏ nguyên tắc của mình, chỉ muốn kéo nàng đi vào con đường chính nghĩa đạo đức của hắn. Nhưng Độc Cô Liên Thành rất ôn nhu, rất khoan dung, bất kể Giang Tiểu Lâu nói cái gì làm cái gì hắn đều bao dung, cho dù điều này vi phạm vào nguyên tắc của hắn, hắn cũng sẽ làm hết. Trước kia Giang Tiểu Lâu cho rằng điều này chẳng qua xuất phát từ sự bảo vệ đối với bằng hữu, nhưng bây giờ nàng thấy tình hình đã thay đổi, Độc Cô Liên Thành làm mọi chuyện đều có mục đích khác, hắn để nàng nhìn thấy gương mặt tuấn tú nho nhã này, chẳng qua là cố ý để nàng nhìn thấy mà thôi, nàng cảm thấy bất an, vô cùng bất an. Hắn đang chờ đợi không chỉ là câu trả lời của nàng, hắn nhất định muốn càng nhiều, mà nàng sẽ không thể thực hiện một giao dịch không chắc chắn với hắn.
Độc Cô Liên Thành bất tri bất giác đến gần một bước: “Sao lại lộ ra vẻ mặt như thế? Ta chẳng qua chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi, nàng cứ xem như không biết gì hết, không nghe không thấy gì hết, cứ xem như ta chưa từng giúp.”
Giang Tiểu Lâu lùi lại theo bản năng: “Ta chỉ là không muốn nợ huynh quá nhiều.”
“Ta không cảm thấy đó là nợ là được rồi, xưa nay nàng tự xưng mình là người rộng rãi, sao lại có suy nghĩ như vậy?”
Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng nở nụ cười, lại vươn ngón tay, như có như không xẹt qua trên mặt nàng, vẻ mặt Giang Tiểu Lâu lạnh xuống, lập tức lùi lại ba bước, nụ cười trên mặt trở nên xa cách: “Cảm tạ Thuần Thân Vương ra tay cứu giúp, cáo từ.”
Độc Cô Liên Thành nhìn theo Giang Tiểu Lâu đi xa, trong mắt hiện lên ý cười nhợt nhạt.
Giang Tiểu Lâu trở lại Khánh vương phủ, trong viện không khí vui mừng, các nha đầu ma ma ai nấy rạng rỡ, bận bịu không ngừng. Vén rèm lên, Hách Liên Tuệ vẻ mặt tươi cười dựa vào bên người Khánh vương phi, trên mặt mang theo ba phần ngượng ngùng.
Khánh vương phi tự tay nuôi lớn Hách Liên Tuệ, cảm tình dĩ nhiên không tầm thường, giờ khắc này nàng sắp xuất giá, trong lòng rất không nỡ, đang dặn dò nàng đủ điều, phát hiện Giang Tiểu Lâu trở về, nụ cười trên mặt càng sâu: “Hôm nay Tiểu Lâu đi đâu?”
Giang Tiểu Lâu cởi áo khoác lông trên người xuống, đi vào.
Than trong lò mơ hồ trắng bệch, chỉ là sót tàn lửa tàn, còn chưa chờ Giang Tiểu Lâu vào chỗ Hách Liên Tuệ đã chủ động lấy thêm một khối than bỏ vào lò lửa. Đây là than bạc Phúc Châu, chất nhẹ đen bóng, khi đốt lên không có một chút mùi khác thường nào. Quả nhiên, than bạc vừa thả vào lò lửa lập tức tỏa ra nhiệt khí, trong nháy mắt lò lửa trở nên hồng đỏ, gian phòng từ từ ấm áp lên.
Vừa quan tâm lại chu đáo, chẳng trách Vương phi thương yêu. Giang Tiểu Lâu thu hồi ánh mắt, cười nhạt nói: “Chẳng qua ở trong nhà buồn chán, đi ra ngoài dạo thôi. Mẫu thân đang chuẩn bị đồ cưới cho Vân Châu quận chúa sao?”
“Đúng rồi, hôn kỳ đã định là mùng năm tháng sau, cũng có hơi gấp, trước kia chuẩn bị cho Đan Phượng quận chúa…” Vương phi nói đến đây đột nhiên dừng lại, khó kềm được vẻ lúng túng.
Hách Liên Tuệ cười nói: “Không sao, mẫu thân cứ nói đừng ngại."
Khánh vương phi chậm rãi thở phào nhẹ nhõm: “Những đồ cưới chuẩn bị cho Đan Phượng quận chúa chỉ sợ không hợp ý Tuệ Nhi, cho nên ta đã sai người chuẩn bị lại danh sách lễ vật lần nữa, xem xem còn thứ gì cần thay đổi thì ta lại bổ sung thêm.”
Khánh vương phi đúng là từ mẫu, biểu hiện trên mặt Giang Tiểu Lâu lại không nhiệt tình gì mấy.
Hách Liên Tuệ mặt đầy cảm động, đôi mắt như có nước: “Tuệ Nhi từ nhỏ không có mẹ ruột, nhờ có mẫu thân chăm sóc con mới có ngày hôm nay. Bất kể con gả tới đâu, mãi mãi không quên đại ân của mẫu thân.”
Khánh vương phi vỗ vỗ tay nàng, vành mắt không tự chủ được mà đỏ lên.
Hách Liên Tuệ mang ơn mà rời đi, Khánh vương phi quay đầu nhìn Giang Tiểu Lâu nãy giờ vẫn không lên tiếng, cười nói: “Con yên tâm, đến ngày con xuất giá ta sẽ làm cho con nở mày nở mặt.”
Giang Tiểu Lâu chỉ cười cười, vẻ mặt đặc biệt lạnh nhạt.
Khánh vương phi nói: “Con sao vậy, từ nãy giờ làm như có gì muốn nói.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cong môi lên, ánh mắt rơi vào trên người Khánh vương phi: “Mẫu thân, cơ hội này là ngàn năm có một.”
Khánh vương phi sững sờ: “Cơ hội gì?”
Một người đang đắc ý thì càng để lộ sơ sót, đây là cơ hội duy nhất để nàng nắm bắt được. Giang Tiểu Lâu không đem lời này nói ra, chỉ cười nói: “Mẫu thân, trong nhà ngột ngạt quá, chúng ta ra ngoài ngồi chút đi.”
Khánh vương phi nhìn nàng, đôi mắt đen láy toát ra vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn đứng dậy, dặn dò người chuẩn bị đệm lót và bánh ngọt ở chòi nghỉ mát. Giang Tiểu Lâu kéo tay Khánh vương phi đi ra khỏi phòng, hai người vừa ngồi xuống chòi nghỉ mát Hách Liên Tiếu liền đi vào. Bước chân của nàng đạp lên những cánh hoa bị gió thổi bay toán lạn, cánh hoa lập tức dập nát, nhưng nàng chỉ nhìn thẳng, đi đến trước mặt Vương phi.
Khánh vương phi thấy thế không khỏi nhẹ nhàng nhíu mày, bà mơ hồ cảm nhận được luồng khí tức giận trên người Hách Liên Tiếu, mà cơn tức giận này đã không thể kềm chế, cứ như lập tức muốn trào ra. Nghĩ đến đây, ý cười trên mặt bà hơi nhạt xuống, chỉ lẳng lặng quan sát đối phương.
Sau khi Hách Liên Tiếu hành lễ, Khánh vương phi bảo nàng ngồi.
Khánh vương phi năm nay đã hơn bốn mươi, nhưng mà mặt mày bà tươi rắn, biểu hiện ôn hòa, dấu vết của năm tháng lưu lại trên mặt bà chỉ để lại những vết nhăn ôn hòa, khiến người sinh lòng thân cận. Bà nhìn Hách Liên Tiếu, không nhịn được nói: “Nghe tì nữ nói, con đã hai ngày không ăn uống gì, thật sao?”
Gương mặt kiều diễm của Hách Liên Tiếu nhiễm một tia lạnh lùng nhàn nhạt: “Con chẳng qua chỉ nhiễm phong hàn, không muốn ăn uống, mẫu thân không cần lo lắng, không sao đâu, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi.”
Khánh vương phi biết rõ nàng không phải vì sinh bệnh mà không muốn ăn cơm, cũng không tiện vạch trần, chỉ ôn tồn nhỏ nhẹ nói: “Ta còn có một cây nhân sâm, mang về mà bồi bổ.”
Hách Liên Tiếu thấy vẻ mặt Khánh vương phi ôn hòa, trong lòng thầm mắng bà là mèo khóc chuột giả từ bi, trên mặt lại không chút biến sắc: “Đa tạ mẫu thânn thương cảm, trong lòng cảm kích vô cùng, chỉ là con bạc mệnh, không phiền mẫu thân nhọc lòng.”
Khánh vương phi bị phản bác như vậy cũng không tức giận: “Lão Vương phi cũng rất lo cho con, bà sợ sức khỏe con không chịu được.”
“Không chịu đựng được?” Hách Liên Tiếu lộ ra nụ cười lạnh lùng, “Tổ mẫu lo lắng con không chịu đựng được, hay là lo lắng con gây ra chuyện gì trong hôn lễ của Tam muội?”
Khánh vương phi nhìn nàng, ánh mắt hiện lên một chút thương hại, Hách Liên Tiếu là con ruột của Thuận di nương, bà và Thuận di nương đấu hơn hai mươi năm, vẫn luôn thất bại, mà những đứa con này cũng rất bất kính với mình. Người ta thường nói yêu ai yêu cả đường đi, ngược lại cũng vậy, mỗi lần bà nhìn thấy Hách Liên Tiếu đều không tự chủ được nhớ đến gương mặt đáng ghét của Thuận di nương. Nhưng dù sao Khánh vương phi cũng là người khoan dung rộng lương, bà không muốn đẩy thù hận lên thế hệ con cháu, Hách Liên Tiếu còn trẻ, cuộc đời còn rất dài, nhưng vì hôn sự này mà số phận nàng sẽ rất bấp bênh. Trong tình hình này, bất kể Hách Liên Tiếu đã từng làm sai những chuyện gì, Khánh vương phi đều có thể thông cảm, khoan dung.
Bà nhẹ giọng thở dài: “Ta chỉ hy vọng con đừng nghĩ nhiều, cũng đừng nghĩ xấu cho người khác.”
“Nghĩ xấu cho người khác? Lẽ nào mọi người không phải đang chờ cười chê con sao?” Hách Liên Tiếu nhíu mày, lời nói sắc bén.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nở nụ cười, tiếng cười kia làm như kích thích Hách Liên Tiếu, nàng lạnh lùng nói: “Ngươi cười cái gì, cuối cùng chịu để lộ bộ mặt thật rồi sao? Nhìn thấy ta rơi vào tình trạng thê thảm như vậy ngươi rất đắc ý, rất vui mừng đúng không? Không sai, ta bị điện hạ ghét bỏ, nhưng ta mãi mãi vẫn là quận chúa chân chính.”
Câu nói này rõ ràng là chỉ Giang Tiểu Lâu xuất thân bất chính, lai lịch không rõ, Khánh vương phi hơi biến sắc, mà Giang Tiểu Lâu lại bình tĩnh nói: “Đan Phượng quận chúa không cần trút giận lên ta, ta cười bởi vì quận chúa quả thật buồn cười.”
“Giang Tiểu Lâu.” Hách Liên Tiếu bỗng nhiên đứng lên, hai bàn tay nắm chặt, rõ ràng phẫn nộ đến cực hạn.
Giang Tiểu Lâu ung dung thong thả nói: “Cuộc đời là của ngươi, hôn sự cũng là của ngươi, thành hay bại cũng đều do ngươi, liên quan gì đến người ngoài? Bọn ta ngồi đây ngắn hoa thưởng trà, tháng ngày trôi qua nhàn nhã, từ đầu tới cuối đều không nhắc tới chuyện ngươi bị vứt bỏ. Ngươi đừng nghĩ bản thân mình quá quan trọng, không phải tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm ngươi, càng không ai rảnh cười nhạo ngươi.”
Giang Tiểu Lâu chưa từng xem Hách Liên Tiếu là kẻ địch, vì trình độ đối phương quá thấp, thủ đoạn quá kém, chẳng qua chỉ như tên hề thôi.
Hách Liên Tiếu ngây người.
Khánh vương phi kéo Hách Liên Tiếu ngồi xuống khuyên nhủ: “Đan Phượng, ta biết xưa nay con kiêu căng tự mãn, lại thêm tuổi trẻ xinh đẹp, tài hoa hơn người, cảm thấy những gì tốt nhất trên đời này đều phải là của mình, nhưng Tam điện hạ đã nói rõ, tuyệt đối không cưới con, con đòi sống đòi chết cũng có ích gì?”
“Cũng tại tiện nhân Hách Liên Tuệ kia.” Hách Liên Tiếu không nhịn được mà nói.
Giang Tiểu Lâu nhướng mắt nhìn nàng, như cười mà không cười: “Đúng, trong lúc Đan Phượng quận chúa trăm phương ngàn kế đối phó ta thì đã có người nhanh chân đến trước, ngư ông đắc lợi, có thể thấy là thế sự khó lường, lòng người khó đoán.”
Hách Liên Tiếu dĩ nhiên tức giận, nàng vẫn cố gắng lôi kéo Hách Liên Tuệ, mà đối phương luôn làm ra bộ dáng nửa từ chối nửa đồng ý. Đến thời khắc mấu chốt, Hách Liên Tuệ lại là người đâm cho nàng một đao, một đao này khiến nàng có khổ không nói được, trong lòng cay đắng không tả xiết, ngày đêm trằn trọc trở mình, không thể chịu đựng.
Khánh vương phi ngạc nhiên, Giang Tiểu Lâu không giúp khuyên nhủ mà còn đổ thêm dầu vào lửa?
Giang Tiểu Lâu không phản ứng với vẻ mặt của Khánh vương phi, tự nhiên nói: “Đan Phượng quận chúa, có thể nói chuyện riêng một chút không?”
Hách Liên Tiếu cứ như bị thần xui quỷ khiến mà đồng ý: “Được.”
Giang Tiểu Lâu là một nữ nhân đặc biệt, không chỉ mỹ lệ xuất chúng, hơn nữa ẩn chứa một khí thế bức người. Mỗi lần ánh mắt của Giang Tiểu Lâu nhìn về phía nàng, nàng đều phảng phất như tâm tư bị xuyên hủng, tan rã tất cả nỗ lực và chống cự.
Cuối cùng Hách Liên Tiếu mở miệng: “Ta cho rằng ngươi căm hận ta, ước gì ta lập tức biến mất.”
Giang Tiểu Lâu hôm nay chỉ mặc bộ váy trắng, bên ngoài khoác một cái áo khoác màu xanh nhạt, cổ áo thêu sao, gương mặt trang nhã, nụ cười uyển chuyển. Còn bản thân nàng thì hai ngày không ăn uống, nằm trên giường không dậy nổi, có vẻ tiều tụy cô đơn. Hách Liên Tiếu xót xa, chỉ cảm thấy ngày càng đau lòng.
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Đan Phượng quận chúa căm hận ta là vì hôn sự của mình, chuyện đó cũng là bình thường, Tiểu Lâu có thể hiểu được.”
Hách Liên Tiếu cắn chặt răng, vẻ mặt lạnh lẽo nói: “Không cần làm người tốt, ta sẽ không bị vài câu nói của ngươi làm cảm động.”
Giang Tiểu Lâu khẽ cười nói: “Ta không phải muốn ngươi cảm động, ta chỉ muốn cho ngươi biết, những cực khổ ta trải qua tuyệt đôi không ít hơn ngươi, ta rất ghét những nữ tử một mực chịu đựng, không dám thay đổi cuộc đời mình, cho nên ta thật sự có chút thưởng thức ngươi, tuy rằng ngươi đã dùng sai cách, hận sai người.”
“Hừ, ai có chí nấy, ngươi vì báo thù cho Dao Tuyết mà vào phủ, ta vì vinh hoa phú quý mà tìm kiếm, ai cao thượng hơn ai chứ? Bây giờ kẻ thù của ngươi quá mạnh, không thể làm gì khác hơn mà tránh né mũi nhọn. Cho nên, ngươi và ta đều là người thất bại.” Hách Liên Tiếu nói không chút lưu tình.
“Ta không cần ngươi lo lắng,” Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, “ Quận chúa, ta chỉ muốn tặng ngươi một câu, ngươi đã lâm vào hiểm cảnh, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.”
Hách Liên Tiếu lộ ra biểu hiện không hiểu, trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu: “Rốt cuộc ngươi đang nói gì?”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài: “Ta chỉ đang tính, ngươi có thể sống năm ngày, ba ngày, hay là phải lập tức chết.”
“Ngươi…” Hách Liên Tiếu lấy làm kinh hãi.
Giang Tiểu Lâu thấy Hách Liên Tiếu vẫn chưa hiểu ra, cười khẽ lắc lắc đầu: “Tự lo lấy đi.”
Đúng vào lúc này, tì nữ bên người Hách Liên Tiếu vội đi tới bẩm báo: “Tiểu thư, Vương gia cho mời.”
Hách Liên Tiếu nghi hoặc nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, vẫn không thể hiểu được, xoay người mang theo tì nữ rời đi.
Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng của nàng, chỉ lắc lắc đầu nói: “Hách Liên Tiếu, trên đường xuống suối vàng ngươi sẽ hiểu tất cả.”
Khi Hách Liên Tiếu tiến vào thư phòng, mặt mày Khánh vương tái nhợt, quay đầu ném một cái áo cưới tới chỗ nàng, nàng đưa tay bắt lấy, nắm cái áo cưới đó trong tay, lúc này mới phát hiện cái áo đã bị người ta cắt ra thành từng lỗ lớn.
Trên mặt lộ ra một tia kinh hãi, Hách Liên Tiếu nhìn Khánh vương nói: “Phụ thân, đây là…”
Khánh vương không nói câu nào, chỉ âm lãnh nhìn nàng, trong góc thư phòng còn có một nữ tử trẻ tuổi, trên người mặc áo ngắn màu hồng nhạt thêu hoa, váy dài trắng, nàng đang quỳ gối trước mặt Khánh vương, nước mắt cũng liên miên không ngừng rơi, không quay đầu lại nhìn Hách Liên Tiếu, chỉ khóc không thành tiếng: “Phụ thân, đại tỷ sẽ không làm ra chuyện độc ác như vậy, nói không chừng chỉ là hiểu lầm.”
Hách Liên Tuệ…
“Hiểu lầm? Trên đời này có nhiều sự trùng hợp hiểu lầm vậy sao? Có người tận mắt nhìn thấy tiểu tiện nhân này lén lút vào phòng con, cắt nát áo cưới này, không lẽ nó còn có thể ngụy biện?”
Đầu óc Hách Liên Tiếu ong ong, thất thanh nói: “Phụ thân, người đang nói gì vậy?”
Khánh vương cười lạnh một tiếng: “Cả nhà đều biết Tam hoàng tử trước kia là hôn phu của ngươi, không sai, đây là một chuyện rất tốt đẹp, vi phu cũng rất mong đợi, nhưng vì người mẹ ngu xuẩn và nhị ca của ngươi, Tam điện hạ thay đổi tâm ý. Trong lòng ta cảm thấy vô cùng có lỗi với ngươi, cũng muốn tìm một hôn sự khác cho ngươi, ai ngờ ngươi ghi hận trong lòng, ý đồ trả thù. Tuệ Nhi đã tốn bao nhiêu tâm tư mới tìm được một cái áo cưới, bây giờ bị ngươi hủy mất. Dù sao nó cũng là muội muội ruột của ngươi, sao ngươi lại nhẫn tâm đổ hết tội lỗi lên đầu nó, đúng là vô sỉ đến cực điểm.”
Hách Liên Tiếu bối rối toàn thân, xưa nay chỉ có nàng hãm hại người khác, không ngờ hôm nay lại vô cớ bị hại, giờ khắc này chỉ cảm thấy như thiên lôi đánh xuống đầu, không thể tin tưởng.
Trong đầu đột nhiên nhớ đến câu nhắc nhở lúc nãy của Giang Tiểu Lâu, trong nháy mắt toàn thân như ngâm vào một chậu nước đá, lạnh lẽo thấu xương.
Nhận xét Box