Chương 125
“Giang Tiểu Lâu, đã đến nước này chúng ta cứ nói thẳng với nhau hết đi. Mẫu thân của ta chỉ là một cung nữ, năm xưa từng hầu hạ bên người Hoàng hậu nương nương. Tính tình bà ôn hòa, hầu hạ cẩn thận, cứ như sinh ra để làm người hầu. Ngoại trừ chăm sóc Hoàng hậu ra, bà chỉ yên lặng chờ đợi, không biết cách giơ tay múa chân ra lệnh, cũng chưa bao giờ trò chuyện với ai. Sức khỏe Hoàng hậu nương nương không tốt, bà tận tâm hầu hạ, cho dù sau đó được bệ hạ sủng hạnh, bà cũng sống như trước, chưa từng lười biếng. Khi ta năm tuổi, ta từng thấy mẫu thân đi bái kiến Hoàng hậu, lại không để ý thân phận phi tần của mình, giúp Hoàng hậu nương nương cắt móng chân…”
Âm thanh của Độc Cô Khắc bình tĩnh, ánh mắt như lạc đến bên bờ hồ xa xa.
“Bà quỳ gối trên đất, ôm chân của Hoàng hậu mà tỉ mỉ cắt. Khi đó ta nghĩ, thì ra mẫu thân ta là một nô tì trời sinh, chỉ biết hầu hạ người khác. Trong đáy lòng ta xem thường bà, xem bà là nô tài, bà nói chuyện với ta ta cũng không để ý. Phi tần trong cung thấy mẹ ta chỉ là một con chó bên cạnh Hoàng hậu nương nương nên ai cũng ghét bà xem thường bà. Sau đó, Hoàng hậu nương nương cùng bệ hạ xuất cung tế trời, mọi người vớt được thi thể của bà dưới hồ. Có người nói bà bị người ta đẩy xuống hồ chết đuối, khi vớt lên hai mắt còn mở to, còn có người nói bà không hòa thuận với phi tử trong cung, tâm tình tích tụ, đâm đầu xuống hồ tự sát.”
Giang Tiểu Lâu không nghĩ tới Độc Cô Khắc sẽ nói với nàng những chuyện này, nhưng biểu hiện trên mặt nàng vẫn rất chăm chú, không hối thúc. Quả nhiên Độc Cô Khắc lại nói tiếp: “Ta biết, không ai giết bà, bà chỉ là không chịu nổi nữa, vì cuộc sống trong cung rất khổ sở, ai cũng chỉ mong tìm được sai lầm của bà, cho dù bà tìm đủ cách lấy lòng Hoàng hậu nương nương, nhưng Hoàng hậu cũng không thể mãi mãi trông chừng bà. Chẳng qua chỉ là một người xuất thân đê tiện, người khác đều nghĩ là bà không xứng được bệ hạ sủng hạnh, hùa với nhau sỉ nhục bà, làm bà vô cùng đau khổ. Ta từng bước từng bước trơ mắt nhìn bà bước vào đường cùng, đây chính chuyện mà một đứa con trai như ta làm cho bà ấy.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy, ánh mắt thẳng tắp nhìn đối phương: “Vương mỹ nhân là vì bảo vệ điện hạ nên mới khom lưng uốn gối với Hoàng hậu nương nương.”
Độc Cô Khắc sững sờ, một lúc lâu mới nói: “Thì ra nàng đã biết hết.”
Biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng, nếu đã dám đến dự tiệc thì dĩ nhiên phải tìm hiểu rõ Độc Cô Khắc là ai. Giang Tiểu Lâu chỉ cười không trả lời.
Độc Cô Khắc lại nói tiếp: “Đứa con do nữ tử thân phận thấp hèn sinh ra mãi mãi cũng sẽ bị xem thường. Cho dù ta cố gắng đến mấy người ta cũng sẽ chỉ khinh bỉ nói một câu, đó là con của một cung nữ.” Hắn nói xong dừng lại chốc lát, không biết nhớ tới cái gì, như đang rơi vào thế giới riêng của mình. Giờ khắc này Độc Cô Khắc có phảng phất chút tâm tình bất định, vừa bắt đầu thì cười tự nhiên, cười được một nửa sắc mặt lại từ từ trở nên trầm tĩnh, trong lòng phảng phất có gì đó cay đắng xông lên: “Người sống trong cung, không thể hỏi chuyện không nên hỏi, không thể nói chuyện không nên nói, không có được một câu thật lòng. Trên mặt mỗi người đều mang theo một cái mặt nạ, không thể để lộ chân tâm. Khi còn bé ta luôn cảm thấy hoàng cung như một cái hầm băng, khiến người ta rút tay rút chân, sau khi rời khỏi cung ta mới thấy thoải mái hơn nhiều.”
Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn hắn, dần dần hiểu được. Thân ở gia đình đế vương, hưởng thụ phú quý nhân gian, nhưng cũng muốn gánh chịu nỗi khổ của thường dân. Tam hoàng tử Độc Cô Khắc xuất thân thấp hèn, thế lực đơn bạc, nhưng có thể duy trì được cục diện như bây giờ, đúng là một người phi thường. Chỉ đáng tiếc…
“Thật ra tối hôm đó nàng cố ý chọc ta chán ghét, ta nhìn ra được.”
Giang Tiểu Lâu nhìu mày nói: “Hả, điện hạ biết?”
Trên mặt Độc Cô Khắc mang nụ cười nhạt nhòa: “Ban đầu ta thật sự không biết, nhưng khi ra đến cửa ta đã nghĩ ra, nàng cố ý tỏ vẻ hung hăng trước mặt ta, muốn ta biết khó mà lui, đúng không?”
Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, lông mi thật dài hơi run lên, gương mặt xinh đẹp khiến người ta phải chấn động.
Độc Cô Khắc cảm khái thở dài: “Gả cho ta cũng không phải sự lựa chọn quá tốt, vì ta không phải là người có xuất thân cao quý, cũng không phải rất được phụ hoàng sủng ái. Nếu sau này muốn lên ngôi, chỉ sợ còn phải đấu đá gian khổ một phen.”
Người này không có gì tốt, chỉ được cái khiến người ta không thể ghét được, Giang Tiểu Lâu có chút hiểu vì sao hắn có thể mua được lòng người. Vì hắn đủ thẳng thắng, đủ khéo léo, là một người thật sự thông minh. Đã như vậy, hai bên cứ nói thẳng vào vấn đề, thế là nàng khẽ cười: “Đúng, nếu tiểu nữ trở thành Tam hoàng phi, chỉ sợ mỗi ngày đều phải sống trong cảnh máu me.”
Nghe được câu sống trong cảnh máu me, Độc Cô Khắc không khỏi bật cười: “Hình dung này quá khắt khe rồi, nhưng mà đồng thời nàng sẽ có được địa vị và tôn vinh tương đương Thái tử phi. Hoàng hậu nhìn như khiêm tốn nhưng là người thủ đoạn lợi hại, nàng có thể lấy lòng được bà ấy chứng minh tâm cơ của nàng cũng không tầm thường, hơn nữa là người có dã tâm, định sẵn là kẻ địch của Thái tử.”
Kinh thành quả nhiên là nơi không thiếu người thông minh, vẻ mặt Giang Tiểu Lâu trong trẻo, nụ cười uyển chuyển: “Tam điện hạ quả thật biết nhiều chuyện, ngài muốn dùng chuyện này để bức hôn sao?”
“Không, không phải bức hôn, chỉ là nói rõ lợi hại để nàng phân biệt cho kỹ. Ta thành tâm muốn cưới nàng làm vợ, trời đất có thể chứng giám.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Độc Cô Khắc, làm như đang quan sát những lời của hắn là thật hay giả, vẫn chưa nói gì.
Độc Cô Khắc làm như thấu hiểu tâm ý Giang Tiểu Lâu: “Chỉ cần nàng kính ta trọng ta, phụ trợ ta, sớm muộn có ngày ta sẽ có được cái ta muốn, nàng cũng dưới một người trên vạn người. Trên đời này sẽ không có ai bắt nạt nàng khinh nhục nàng, Minh Nguyệt quận chúa, ta có thể thề với nàng…”
Trận cược này rất lớn, phần thắng cũng rất mê hoặc, nữ tử thế gian chẳng qua cũng chỉ mong một phu quân chân thành, nhưng cái Giang Tiểu Lâu muốn lại không phải thứ này. Gả cho ai đối với nàng cũng không có gì khác biệt, chẳng qua là thủ đoạn để đạt được mục đích thôi. Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Tiểu Lâu cảm thấy tiếc hận, bất kể là văn tài võ công, phong độ ăn nói, Độc Cô Khắc đều là sự lựa chọn xuất sắc, nhưng phần thắng của hắn không tới ba phần mười, nếu mình liều mạng đi giúp hắn, phụ tá hắn, lỡ cuối cùng thất bại thì mới đúng là mất sạch tiền vốn.
Giang Tiểu Lâu đang đánh bàn tính, ước lượng Độc Cô Khắc như một vụ làm ăn, cuối cùng hạ quyết tâm, nở nụ cười khiêm tốn: “Dĩ nhiên là điện hạ thật lòng, nhưng chỉ tiếc Tiểu Lâu là nữ tử bình thường, thật sự không xứng với điện hạ, không thể làm gì khác là phụ lòng ngài." Nói xong nàng liền nhẹ nhàng đứng dậy.
Lúc này thuyền đã dừng lại bên bờ hồ, Giang Tiểu Lâu đi ra khoang thuyền, đột nhiên lại nghe thấy tiếng nói.
“Minh Nguyệt quận chúa, xin chờ một lát.” Độc Cô Khắc đã đứng dậy đuổi theo đến cửa khoang thuyền, vẫn không từ bỏ hy vọng: “Đừng lập tức từ chối, đây là chuyện có lợi cho cả hai chúng ta. Ta có thể đảm bảo, sau khi thành thân nàng vẫn được tự do, bất kể là kinh doanh cửa hàng hay là đối phó kẻ thù ta đều sẽ giúp nàng. Trên đời này còn có nam nhân nào làm được như vậy sao?”
Đuôi mày Giang Tiểu Lâu hơi động, đột nhiên nở nụ cười: “Điện hạ nói rất hay, nhưng đáng tiếc phu quân mà tiểu nữ tìm kiếm không phải là người như ngài.”
Nói đến mức này, nàng vẫn không chút biến sắc, Độc Cô Khắc chỉ cười lạnh nói: “Cơ hội này ngàn năm mới có một lần, nàng cũng nên biết thân phận của mình đi, ngoại trừ ta thì còn ai khác?”
Bất kể là Khánh Vương, Khánh Vương phi, hay là Độc Cô Khắc, ba người đều nói giống hệt nhau. Không sai, với thân phận nữ nhi thương hộ như Giang Tiểu Lâu, dù sao cũng không có cơ hội được gả vào hoàng thất. Nếu không phải Hách Liên Tiếu bị liên lụy, chỉ sợ Độc Cô Khắc cũng không thể có cớ thay đổi hôn thê. Trong mắt mọi người Giang Tiểu Lâu chính là mèo mù vớ cá rán, chiếm được lợi ích lớn. Độc Cô Khắc cứ mãi suy nghĩ, lông mày bỗng nhiên giương lên, biểu hiện nghiêm túc: “Hoặc người mà nàng tìm kiếm là…” Hắn nói đến đây đột nhiên như bị ý nghĩ của mình làm cho kinh sợ: “Không thể nào, Minh Nguyệt quận chúa là người thông minh, sao cũng học theo những nữ tử phàm tục ngu xuẩn muốn tìm một phu quân thật lòng yêu mình?”
Quả thật trong mắt hắn Giang Tiểu Lâu rất thông minh, biết cân nhắc thiệt hơn, biết lựa chọn cái đúng. Nhưng mình đã xuống nước năn nỉ, vạch rõ lợi hại, đối phương vẫn không hề lay động. Độc Cô Khắc hiểu rõ những thiên kim khuê các, thường hay đọc tiểu thuyết, cả ngày nằm mơ, nói cái gì mà bảo vật dễ kiếm tình lang khó cầu. Nam tử trên thế gian chỉ mơ về công danh sự nghiệp, cầu lấy phú quý, những kẻ một lòng với thê tử lại là kẻ vô năng tầm thường, chỉ có những thiếu nữ vô tri mới tin những lời lừa dối đó, cho nên mới không màng lợi ích gia tộc và vinh nhục bản thân. Nếu Giang Tiểu Lâu là nữ tử ngu xuẩn như vậy thì mới giải thích được lý do nàng không chịu chấp nhận hắn…
Hắn nhìn chằm chằm đối phương, gương mặt Giang Tiểu Lâu xinh đẹp, đôi mắt sáng như sao, nụ cười điềm đạm, làm cho lòng người thổn thức.
Trong lòng hắn có một sự lo lắng không thể diễn tả được, không, Giang Tiểu Lâu không phải người ngu dốt, vậy thì là tại sao?
Độc Cô Khắc không nhịn được lại khuyên: “Nếu nàng gả cho ta, ta có thể đảm bảo vị trí chính phi cho nàng, sau này càng có phúc hưởng mãi không hết… quận chúa nên cân nhắc.”
Tuy rằng Độc Cô Khắc nói tránh đi, nhưng Giang Tiểu Lâu hiểu rõ đối phương đang hứa lấy được vị trí Hoàng hậu cho nàng, nhưng mà nàng chỉ nhàn nhạt cúi chào, trực tiếp đi lên bờ.
Khi Giang Tiểu Lâu rời khỏi thuyền, thình lình nghe người phía sau cất cao giọng: “Minh Nguyệt quận chúa, tuy rằng cá nóc có độc nhưng là món ngon nhất trên đời, nàng không ăn quả thật đáng tiếc.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy xoay người lại nhìn hắn, cười nhạt: “Điện hạ, ăn đồ ăn cũng phải xem duyên phận, xem ra tiểu nữ không có duyên phận với con cá nóc này.”
Trên xe ngựa, Giang Tiểu Lâu hạ màn xuống, nụ cười thanh nhã trên mặt cũng biến mất, Tiểu Điệp lo lắng hỏi: “Tiểu thư, nô tì thấy Tam điện hạ không chịu từ bỏ, chúng ta có cần nghĩ cách không?”
Dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu biết, sự cố chấp của Độc Cô Khắc vượt qua sự tưởng tượng của nàng. Hắn khuyên tới khuyên lui, không đạt được mục đích thì không từ bỏ, có thể nói người này kiên nhẫn vô cùng, đúng là đại họa của Thái tử. Độc Cô Khắc còn như vậy, những hoàng tử khác giấu tài, nhẫn nhịn không để lộ, bọn họ đang chờ đợi cái gì, tương lai cục diện sẽ thế nào, không ai biết được.
“Thiên hạ này, sớm muộn cũng sẽ hỗn loạn…” Một lúc sau, Giang Tiểu Lâu mới nhẹ giọng thở dài.
Tiểu Điệp giật mình, cũng không dám nói về đề tài này nữa.
Sắp đến cuối năm, xe ngựa đi trên đường phố tấp nập, những nơi như Đông Môn, Nam Môn, ngõ Thái Y, phố Giáo Bình… hôm nay càng thêm náo nhiệt. Cửa hàng tơ lụa, tiệm may, hàng hóa và trang sức vàng bạc, ai cũng ôm đầy hàng hóa đi lại ngoài đường, lại hay va chạm vào nhau, làm rơi đồ đạc xuống đất. Đa số người đẩy xe chở hàng tết, những nam tử trẻ tuổi thì dẫn theo những tiểu nương tử xinh đẹp đi thẳng đến những cửa hàng để mua quà. Nhà nhà người người nhốn nháo, âm thanh ầm ĩ, trên đường xếp đầy những sạp hàng tạm thời, có người bán đèn lồng, có người bán câu đối, vô số bánh trái, cứ thế cả con đường đều ngập tràn mùi bánh nướng, bánh mè, bánh chiên, pha tạp với mùi bồ kết thơm ngáy, mùi pháo nồng nàn, càng khiến bầu không khí tết nổi bật đến cực hạn.
Tiểu Điệp hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trong lòng đều tràn ngập mùi vị ngọt ngào, không khỏi cười nói: “Chớp mắt đã đến tết, thơm quá.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng gật gù, dặn dò: “Đã ra ngoài thì bảo phu xe đến Kim Ngọc Mãn Đường đi.”
"Vâng, tiểu thư."
Đúng là lúc này, con ngựa dẫn đầu đột nhiên phát sinh một tiếng kêu thê thảm, bên trong buồng xe bị chấn động, cảm thấy bốn phía đều lay động, Tiểu Điệp hét lên một tiếng, đầu váng mắt hoa, cơ hồ bị hất tung xuống đất, miễn cưỡng mới nắm lấy tay Giang Tiểu Lâu, âm thanh run rẩy: “Tiểu thư.”
Bên tai có âm thanh xé gió, Giang Tiểu Lâu vén rèm lên, lúc này mới phát hiện xe ngựa đụng vào một đoàn ngựa. Vì con ngựa dãn đầu bị kinh sợ cho nên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu không nhờ phu xe có phản ứng nhanh, chỉ sợ bây giờ xe ngựa đã lật nghiên dưới đất. Nàng không khỏi trầm mặt xuống, đây là xe ngựa Khánh Vương phủ, người nào lớn mật dám xông vào như thế.
Thủ lĩnh đối phương rất trẻ tuổi, mái tóc đen chỉ cột lên đơn giản, đôi mắt dài sâu thẳm, ánh mắt thâm thúy, sống mũi cao, đôi môi mím lại kiêu ngạo, một thân trường bào màu đen, lóe ra ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời. Cùng lúc này hắn cũng đang quét mắt qua xe ngựa, ánh mắt khiến người ta rét lạnh. Gương mặt này, cả đời Giang Tiểu Lâu sẽ không quên, chính là đại tướng quân Bùi Tuyên.
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu rơi vào trên người phu xe, lúc nãy hắn cật lực khống chế không để cho xe ngựa bị ngã, nhưng mà hành động này rõ ràng đã chọc tức đối phương, nên bị quất một roi. Một roi này dùng sức rất mạnh, phu xe còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị đập văng ra xa, giờ khắc này miệng đầy máu tươi nằm dài dưới đất, mặt mày trắng bệch. Nàng nhẹ nhàng nhướng mày: “Thì ra là Bùi đại tướng quân, không biết phu xe của ta đắc tội ngài chỗ nào mà lại ra tay độc ác như vậy.”
Bùi Tuyên giơ cao roi trong tay, chỉ vào phu xe đang nằm dưới đất: “Vì hắn không có mắt, xông vào thú cưỡi của ta, nên ta mới dạy dỗ hắn.”
Lời này của hắn rất hời hợt, không chút cảm tình, phảng phất đó là chuyện đương nhiên. Xe ngựa Giang Tiểu Lâu đi trên đường luôn tránh né dân chúng, không có chỗ nào vượt quá quy củ, làm sao lại va chạm được? Rõ ràng là Bùi Tuyên tự mình đâm vào, lại còn giở trò kẻ ác cáo trạng trước, quả thật là người không biết liêm sỉ. Vốn nàng không muốn lập tức đối đầu với hắn, nhưng người ta không muốn buông tha mình, đúng là oan gia ngõ hẹp. Trên người Bùi Tuyên ẩn chứa một loại sát khí cực cao, đôi mắt lạnh lùng tràn đầy ngạo khí. Tương truyền võ công người này là số một đương thời, hay là hôm nay thử một lần. Nhưng…tuy nàng có lòng tin với Sở Hán, cũng không biết võ công Bùi Tuyên thế nào, không dám tùy tiện bắt Sở Hán mạo hiểm.
Ai ngờ không chờ Giang Tiểu Lâu mở miệng, Sở Hán lập tức đứng trước xe ngựa, rút trường kiếm ra, chỉ thẳng về phía Bùi Tuyên: “Không được vô lễ với quận chúa, Bùi đại tướng quân, xin lập tức tạ lỗi.”
Bùi Tuyên cười nhạo một tiếng, làm như nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời. Mà trong lúc đó, sắc mặt Sở Hán chìm xuống, trường kiếm trong tay nhanh chóng đâm ra, ánh kiếm như tia chớp, trong khoảnh khắc đã đến trước mặt Bùi Tuyên. Bùi Tuyên còn chưa nhúc nhích, kiếm đã đến trước cổ họng hắn, động tác nhanh đến mức làm người ta líu lưỡi.
Người chung quanh nhìn thấy màn xung đột này, đều dồn dập lùi lại, biểu hiện sợ hãi.
Roi sắt của Bùi Tuyên quấn lấy trường kiếm, Sở Hán chỉ cảm thấy trong chớp mắt có một luồng khí lạnh phả vào mặt, lại như có một cây kim nhọn trực tiếp đâm vào nội tâm hắn. Đùng một cái, thanh kiếm sắc bén trong tay Sở Hán đột nhiên bị cắt ra làm hai. Thấy cái roi kia uy lực kinh người như vậy, trong lòng Sở Hán run lên, trở tay ném đoạn kiếm gãy trong tay về phía đối phương.
Ngay trong chớp mắt, Bùi Tuyên cười lạnh, thẳng người dậy, lơ lửng trên lưng ngựa, Sở Hán hoàn toàn đánh hụt, trong lòng chấn động, mà Bùi Tuyên lại xoay tay một cái, trực tiếp đánh vào cổ tay Sở Hán, quỷ mị lướt người đi, trong nhát mắt đã nhẹ nhàng rơi xuống sau lưng Sở Hán, mắt mang theo một tia cười nhạo, còn thanh kiếm gẫy trong tay Sở Hán đã mất đi mục tiêu. Từ lúc nghênh địch đến nay, Sở Hán chưa bao giờ gặp người đáng sợ như vậy, một loại sợ hãi điên cuồng đột nhiên nảy sinh, chợt cảm thấy toàn thân như bị khí lạnh bao trùm.
Giang Tiểu Lâu thình lình phát hiện soi sắt của Bùi Tuyên đã ghìm chặt yếu hầu Sở Hán, nàng cả kinh lớn tiếng nói: “Sở Hán, cẩn thận.”
Những kẻ nhát gan đã che mắt lại, không dám nhìn cảnh chém giết bên này, nhưng sau một khắc, tai trái Bùi Tuyên run lên, roi sắt lập tức lỏng ra một chút, Sở Hán nắm được cơ hội tránh thoát, đang định xoay người đánh trả một đòn thì Bùi Tuyên đã lạnh lùng đánh một chưởng khiến Sở Hán văng ra xa. Sở Hán như một con diều đứt dây ngã nhào trên đất, miệng phun máu tươi không đứng lên nổi. Tiểu Điệp kinh ngạc thốt lên một tiếng, nhào đến: “Sở Hán đại ca.”
Sở Hán miễn cưỡng chống đỡ thân thể, lớn tiếng nói: “Công tử cẩn thận.”
Trước mặt Bùi Tuyên là một vị công tử mặc áo xanh trẻ tuổi, có gương mặt tuấn tú, nụ cười ôn hòa, giống như vừa bước ra từ ánh mặt trời, quanh thân tỏa ra ánh sáng khiến người ta lóa mắt.
“Thì ra là Thuần Thân Vương.” Ánh mắt lạnh lùng của Bùi Tuyên rơi vào trên người đối phương, “Chẳng qua Bùi Tuyên chỉ đang giáo huấn một nô tài không hiểu chuyện, lại làm phiền đến Vương gia, thật là hiếm có.”
Ánh mắt Độc Cô Liên Thành rơi vào trên người Giang Tiểu Lâu, thấy sắc mặt nàng tuy rằng hơi trắng nhưng cũng không bị thương, trong lòng khẽ thả lỏng. Hắn vốn là người không để lộ hỉ nộ ra mặt, cho dù trong lòng cực căm phẫn cũng không để lộ ra chút nào, chỉ nhàn nhạt nói: “Bùi tướng quân không cần khách khí, không biết thị vệ này phạm tội gì khiến tướng quân phải giết người giữa chợ như vậy?”
Ánh mắt của hắn xa cách lạnh lùng, xưa nay Bùi Tuyên ghét nhất là loại Vương gia yếu ớt trói gà không chặt, vốn dĩ hắn cũng rất xem thường người này, nhưng sau khi đối mặt hắn lại cảm thấy ánh mắt kia vừa lạnh vừa sâu, hoàn toàn khác biệt với dung mạo nho nhã tuấn tú, không tự chủ được mà căng thẳng, trong lòng hiểu rõ Thuần Thân Vương tuyệt không vô hại như vẻ ngoài, liền nói: “Hộ vệ này dám mạo phạm ta, hôm nay ta không thể tha cho hắn, xin Vương gia đừng lo chuyện bao đồng.”
Nói xong Bùi Tuyên cười lạnh một tiếng, bỏ qua Độc Cô Liên Thành mà bước tới chỗ Sở Hán, hiển nhiên là muốn giết chết đối phương.
Độc Cô Liên Thành vẫn đứng trước mặt hắn không nhúc nhích.
Bùi Tuyên là người từng ra chiến trường, trên người mang theo một loại huyết khí đáng sợ, khi hắn nheo mắt lại sẽ khiến người ta thấy sợ hãi từ đầu đến chân, người bình thường ở trước mặt hắn sẽ đứng không vững, cho dù là vương hầu tướng lĩnh cũng phải sợ hắn ba phần. Nhưng Độc Cô Liên Thành chỉ bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh đến mức có hơi quá mức, không giống như đang nhìn một tên đồ tể có thể giết người bất cứ lúc nào, mà giống như đang nhìn một đứa trẻ ngu ngốc.
Bùi Tuyên chưa bao giờ có cảm giác kỳ lạ như vậy, trên đời này có ai dám to gan dùng ánh mắt này nhìn hắn chứ, đúng là buồn cười. Không chút nghĩ ngợi, roi sắt lần thứ hai vung ra, Hoài An hét lớn một tiếng: “Công tử, kiếm đây.” Độc Cô Liên Thành giương tay một cái, trường kiếm đã nằm trong tay hắn.
Võ công Bùi Tuyên vô cùng cao thâm, khí thế hừng hực, độc ác âm lãnh, roi sắt trực tiếp quấn lấy trường kiếm của Độc Cô Liên Thành, nhưng Độc Cô Liên Thành lại giỏi hơn so với tưởng tượng của hắn nhiều, chỉ dùng vài chiêu đã tránh thoát khỏi roi của hắn. Vốn là một công tử nho nhã, đáy mắt lại ẩn giấu tầng tầng sát cơ, kiếm pháp của hắn như một con rồng xanh bay lượn, phảng phất như thiên quân vạn mã xông đến, sát khí ào ào xông thẳng lên trời.
Hộ vệ vương phủ nhẹ giọng hỏi: “Quận chúa, có cần tìm cách ngăn cản họ không?”
Giang Tiểu Lâu liếc bọn họ một cái, khẽ nói: “Ngươi cho rằng một khi đã nhập cuộc thì có thể sống sót trở ra hay không?”
Giang Tiểu Lâu nói không sai, hai người kia là cao thủ đương thời, nếu tùy tiện xông tới ngăn cản thì không biến thành vật hy sinh cũng biến thành bia đỡ đạn, ai dám chứ?
Hộ vệ cúi đầu lui sang một bên, mặt mày xấu hổ. Võ công của bọn họ so với Sở Hán thì kém xa, càng khỏi nói hai người kia, vẫn là không đi liều mạng thì hơn.
Tốc độ trường kiếm của Độc Cô Liên Thành cực nhanh, mỗi một kiếm đều đâm vào chỗ hiểm yếu, roi dài cũng lóe sáng quấn lấy trường kiếm, nhưng mà… không có cách nào bắt được, sắc mặt Bùi Tuyên thay đổi, trở nên trắng bệch. Cuối cùng hắn phát hiện mình đã gặp được cao thủ, thậm chí có thể cảm nhận được sát khí không thể xuyên thủng, không thể chống đỡ từ trên người đối phương. Nếu không phải hắn né tránh nhanh, thì trường kiếm của đối phương đã đâm thẳng vào tim hắn.
Từ ngày đầu tiên vào kinh, Bùi Tuyên đã nghe rất nhiều người nghị luận Thuần Thân Vương, bọn họ nói hắn dung mạo tuấn tú, hay nói hay cười, phong độ ngời ngời, ôn nhu hữu lễ, hoàn toàn kế thừa được huyết thống tôn quý của hoàng thất, có trái tim khiêm tốn lương thiện nhất trên đời. Nhưng bây giờ Bùi Tuyên mới phát hiện ra, Độc Cô Liên Thành dùng gương mặt nho nhã này để lừa gạt mọi người.
Một người thật sự vô hại sẽ không có ánh mắt như băng này.
Một người không có đòi hỏi, sẽ không có ý niệm thắng bại mãnh liệt như vậy.
Rõ ràng là Độc Cô Liên Thành muốn giết hắn, hơn nữa chắc chắn có thể giết được hắn.
Tròng mắt Bùi Tuyên dần dần co rút lại, vì hắn cảm giác roi của mình đã bị mũi kiếm quấn lấy, nhanh chóng thoát khỏi sự khống chế của hắn, hắn hoàn toàn không có cách nào ngăn cản được trường kiếm của đối phương, càng không tìm được kẽ hở của Độc Cô Liên Thành. Hắn chợt phát hiện, mồ hôi lạnh đã chảy đầy lòng bàn tay và sau gáy, bỗng nhiên thu hồi roi sắt, lộ ra nụ cười cổ quái: “Quả nhiên là cao thủ, là ta không biết tự lượng sức.”
Độc Cô Liên Thành trước sau vẫn mỉm cười: “Làm gì có, là Bùi tướng quân nhường thôi.”
Hai người đồng thời thu tay lại, sát khí biến mất trong nháy mắt, cứ như chưa từng xuất hiện.
Xưa nay Bùi Tuyên nghĩ mình là người vô địch thiên hạ, nhưng hôm nay phát hiện, trên người còn có người, ở kinh thành lại có một cao thủ tuyệt đỉnh, mà hắn lại cho rằng người ta là thư sinh yếu đuối, đúng là sai lầm to lớn. Hắn từ từ cúi đầu, nhìn roi của mình, nụ cười trên môi dần nhạt đi: “Cây roi này ta đã dùng nhiều năm, người chết bởi nó có vô số. Bởi vì giết quá nhiều người, cho nên nó cũng có sinh mệnh, khát vọng được uống máu tươi, mong muốn có người chết trong tay nó.”
Độc Cô Liên Thành chỉ lạnh nhạt nhìn hắn, tựa hồ đã dự liệu được hắn muốn làm gì.
Quả nhiên Bùi Tuyên cười lạnh một tiếng: “Chỉ cần ta ra tay thì nhất định phải giết người, có lúc chính ta cũng không thể khống chế…” nói xong, roi của hắn cuốn một cái, thình lình ập đến bên người một hộ vệ Bùi phủ, cổ của đối phương lập tức bị vặn gãy. Tình cảnh này vô cùng đẫm máu, vô cùng đáng sợ, khiến người ta kinh hãi không ngừng.
Hai mắt hộ vệ lòi ra, lập tức ngã nhào xuống đất, máu chảy đầy đường, lúc này Giang Tiểu Lâu đã xuống xe ngựa, nhìn cảnh này mà nhíu mày. Lúc nãy khoảng cách quá xa, nàng không thể nhìn rõ, bây giờ mới phát hiện chỗ đặc biệt của cây roi này. Thì ra nó không phải là một cây roi bình thường, mà mặt ngoài của nó được phủ kín với những cây kim thép nhỏ như lông trâu, khi nó cuốn vào cổ đối phương thì lập tức có thể chọc thủng hàng ngàn lỗ, đầu cũng lập tức rời khỏi thân, có thể thấy cây roi này quả thật lợi hại.
Dân chúng nấp sau cửa hai mặt nhìn nhau, sợ đến trên mặt không còn giọt máu. Thế gian lại có người giết người như cuồng, quả thật là đáng sợ. Cái đáng sợ chính là, hộ vệ Bùi phủ dường như đã quen với hành vi này của Bùi Tuyên, trên mặt không toát ra chút hoảng sợ hay bi thương nào, phảng phất người chết không phải là bằng hữu của mình, mà là một con chó hoang ven đường vô tình bị vị tướng quân anh dũng của bọn họ giết chết.
Gương mặt Bùi Tuyên xưa nay vô cùng bình tĩnh, đôi mắt cũng rất sắc bén, trước kia mỗi khi nhìn thấy hắn Giang Tiểu Lâu sẽ không kềm được sợ hãi, run rẩy cả người. Nhưng đó đã là chuyện của quá khứ, khi một người không còn đường lui, không còn gì để mất, nàng sẽ không sợ gì nữa. Cho nên khi Tiểu Điệp sợ đến mức biến sắc thì Giang Tiểu Lâu lại cười khẽ.
Giữa đường cái vắng vẻ, trong gió rét lạnh lẽo, một mỹ nhân mỉm cười quả thật rất đột ngột, còn rất kỳ lạ.
Nhất là mỹ nhân này xem ra yếu đuối mỏng manh, ôn nhu đáng yêu, nhưng lời của nàng càng khiến người ta kinh ngạc. Nụ cười của Giang Tiểu Lâu còn ôn nhu hơn gió xuân: “Bùi đại tướng quân, giết người thì sảng khoái thật, nhưng người quét dọn con đường này thì sẽ không vui đâu.”
Đây là khu chợ náo nhiệt nhất trong kinh thành, người phụ trách an ninh ở đây là Kinh triệu doãn.
Bùi Tuyên tưởng Giang Tiểu Lâu đang dùng Kinh triệu doãn ra hù dọa mình, không khỏi cười lạnh một tiếng: “Minh Nguyệt quận chúa, người bên cạnh ta tất cả đều là tử sĩ, tính mạng của họ thuộc về ta, cho dù là Kinh triệu doãn cũng không có quyền can thiệp.”
Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài một hơi: “Ta không quan tâm chuyện đó, ta chỉ để ý đến tiền. Khi ngài đối đầu với Sở Hán, những sạp hàng ven đường đã bị phá hỏng đến bảy tám cái, Sở Hán là hộ vệ của ta, ta đồng ý thay hắn gánh chịu một nửa, nhưng lúc nãy ngài đả thương phu xe của ta, phá hủy xe ngựa vương phủ, có phải cũng nên bồi thường?”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Giang Tiểu Lâu, hầu như cho là lỗ tai mình hỏng rồi, hay là cô gái xinh đẹp này điên rồi. Ai dám đòi tiền một tên đồ tể giết người không chớp mắt, đặc biệt là người này còn đả thương hộ vệ của nàng, dẫm lên nàng như con giun con dế.
Nhưng không chỉ Giang Tiểu Lâu nói ra, còn nói như là chuyện đương nhiên, cho dù giọng điệu của nàng nhu hòa đến mấy cũng không che giấu được sự thật là nàng giống y như Diêm Vương đi đòi nợ.
Bùi Tuyên sầm mặt lại, đang định nổi giận lại nghe Giang Tiểu Lâu nói: “Thiếu nợ trả tiền là chuyện đương nhiên, nếu Bùi đại tướng quân không chịu bồi thường thì ta không thể làm gì khác hơn là đi đến trước mặt bệ hạ nói lý. Xưa nay bệ hạ rất chán ghét những kẻ mượn cớ sinh sự, ỷ sủng kiêu ngạo, nếu dân chúng cũng tụ tập lại kiện cáo, thì suy tính của tướng quân hôm nay thất bại rồi.”
Ánh mắt Bùi Tuyên ngưng lại, nhìn Giang Tiểu Lâu là cứng họng. Hắn hoàn toàn không ngờ giữa lúc sinh tử Giang Tiểu Lâu còn dám vòi tiền hắn, lại thẳng thắng hùng dũng, không chút vội vàng. Nhưng mà Giang Tiểu Lâu nói không sai, rốt cuộc thì Bùi Tuyên vẫn phải quay về chiến trường, nhưng bệ hạ hoàn toàn không có ý thả hắn đi, chính vì nguyên nhân này hắn mới muốn gây sự trong kinh thành, đúng lúc gặp phải Minh Nguyệt quận chúa, dĩ nhiên hắn không thể giết nàng, nhưng còn người bên cạnh nàng thì sao? Hai bên làm lớn, dĩ nhiên bệ hạ sẽ vì xoa dịu đối phương mà điều hắn ra khỏi kinh, đến khi đó núi cao hoàng đế ở xa, mặc cho hắn tung hoành, chỉ có chiến trường đầy máu tanh mới thích hợp với hắn. Ngược lại, ở kinh thành này hắn trói tay trói chân không làm được gì. Hắn vốn tưởng rằng Sở Hán dễ đối phó, nhưng không ngờ lại mọc ra Độc Cô Liên Thành, chuyện vô tình bị làm lớn, liên lụy bá tánh chung quanh. Nếu Minh Nguyệt quận chúa đi cáo trạng với hoàng đế, hoàn toàn có thể như hắn mong muốn, nhưng nếu dân chúng liên danh cáo trạng, các Ngự Sử sẽ dễ dàng buông tha cho hắn sao… Trên mặt hắn lộ ra nụ cười trào phúng: “Đáng tiếc, hôm nay ta không mang theo bạc trên người.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười một tiếng: “Bùi đại tướng quân nhận được không ít ban thưởng, sao lại rỗng túi được?”
Bùi Tuyên lạnh lùng nhìn nàng, hai mắt lạnh lẽo: “Vì xưa nay ta đi lại ngoài đường cũng không có ai dám đòi ta bồi thường.”
Giang Tiểu Lâu mặc một thân áo da cáo, giữa gió rét phong thái rất yểu điệu: “Mặc kệ thế nào, làm hỏng đồ thì phải bồi thường, ngài viết một tấm giấy nợ, ngày khác ta cho người đến phủ lấy.”
“Giấy nợ?” Bùi Tuyên hơi nhướng mày, quả thật bắt đầu muốn khâm phục dũng khí của Giang Tiểu Lâu.
Độc Cô Liên Thành thở dài, ném trường kiếm cho Hoài An, mặt đầy nghi ngờ nhìn Giang Tiểu Lâu, lúc nãy Bùi Tuyên giết gà dọa khỉ, khiến mọi người đều run rẩy, còn ai dám tranh luận với hắn.
Giang Tiểu Lâu ung dung nói: “Dĩ nhiên, hôm nay trên người không mang tiền, không có nghĩa là trong phủ không có.”
Mắt Bùi Tuyên lóe qua một bóng tối vặn vẹo: “Ta không mang theo giấy bút, làm sao viết?”
Giang Tiểu Lâu không chút biến sắc: “Ngài không có nhưng ta có, Tiểu Điệp.”
Cuối cùng Tiểu Điệp cũng phản ứng lại, nhanh chóng quay lại xe ngựa, chỉ chốc lát sau liền chuẩn bị sẵn giấy bút.
Lông mày Bùi Tuyên nhíu chặt, không những không giận mà còn cười: “Viết bao nhiêu?”
Giang Tiểu Lâu thật sự đã cẩn thận suy nghĩ về vấn đề ngày, giọng điệu bình tĩnh: “Xe ngựa của Khánh Vương phủ, thân xe dùng hương mộc tốt nhất chế tạo, tốn hết một trăm ngày mới hoàn thành, rèm trên xe do Triệu Lệ Nương của Phỉ Thúy Đường ngày đêm không ngừng thêu trong vòng ba tháng, là hàng hiếm có. Đúng rồi, còn có bốn con ngựa đều được vận chuyển từ Uyển Châu đến, là ngựa quý hàng đầu, bây giờ phu xe ta quen dùng cũng bị thương, tiền thuốc thang cũng không ít. Tổng cộng hết lại, cũng không bắt ngài bồi thường nhiều đâu, chỉ cần ba ngàn lượng bạc là đủ. Còn về những sạp hàng bị ngài phá hỏng… thì cứ viết giấy nợ một vạn lượng đi.”
Bùi Tuyên nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, đột nhiên nở nụ cười: “Minh Nguyệt quận chúa, không hổ là xuất thân thương hộ, lại còn biết vơ vét như vậy.”
Giang Tiểu Lâu cười, nét cười dịu dàng hòa khí đáng yêu, thậm chí còn long lanh vô cùng: “Tướng quân quá khen, một nữ nhi thương nhân, nếu không biết làm ăn há chẳng phải để cho người ta lừa gạt sao? Nếu tướng quân không đành lòng thì bây giờ chúng ta vào cung gặp bệ hạ, chỉ là hôm nay ngài gây ra chuyện lớn như vậy, một khi bệ hạ nổi giận, chắc phải hai ba năm tướng quân không được rời khỏi kinh.”
Vốn dĩ muốn gây sự để bị đuổi đi, ai ngờ đối phương không lùi nửa bước mà làm lớn chuyện. Trước giờ Bùi Tuyên đánh đâu thắng đó, nhưng cũng không thể không thừa nhận lần này đã trêu chọc phải người không dễ chọc vào, quả thật rất khó đối phó. Nghĩ đến đây hắn nhẹ nhàng cười: “Được, cứ đến phủ ta lấy tiền.”
Một vạn lượng đủ để một ngàn bá tánh ăn uống trong hai năm, nhưng mắt Bùi Tuyên không chớp lấy một cái, quả thật viết giấy nợ một vạn lượng, ném cho Tiểu Điệp rồi lạnh lùng nói: “Minh Nguyệt quận chúa, đã được chưa?”
Tua rua hoàng kim bên má Giang Tiểu Lâu chập chờn sáng lạng dưới ánh mặt trời làm rung động lòng người: “Xin hộ vệ Bùi phủ giúp ta đỡ xe ngựa lên, đưa phu xe đi khám bệnh. À đúng rồi, không biết hộ vệ của ngài biết đánh xe không, cho ta mượn một người đi.”
Thoáng trong lúc đó sắc mặt Bùi Tuyên đại biến, gân xanh trên mu bàn tay lộ ra. Mọi người trên đường đều cảm giác được sát khí tỏa ra từ người hắn, cho nên ngừng cả hô hấp, toát mồ hôi lạnh toàn thân, không dám phát ra chút tiếng động, nhưng Giang Tiểu Lâu lại không chút do dự đưa ra yêu cầu, hai mắt không chớp một cái.
Không ai biết rõ hơn nàng, võ công của Độc Cô Liên Thành hoàn toàn đè ép được Bùi Tuyên, hắn tuyệt đối không thể gây sự nữa. Cho nên tất cả yêu cầu của nàng hắn đều phải đáp ứng. Những chuyện được voi đòi tiên, cháy nhà hôi của, xưa nay nàng làm rất thuận tay, không chút hổ thẹn.
Âm thanh Bùi Tuyên như phát ra từ kẽ răng, nụ cười trở nên vặn vẹo: “Được.”
Bùi Tuyên để lại một hộ vệ, trước khi bỏ đi ánh mắt lại rơi vào trên người Độc Cô Liên Thành, nhưng đối phương không nhìn hắn mà chỉ nói chuyện với Giang Tiểu Lâu. Hô hấp hơi dừng lại một chút, ánh mắt Bùi Tuyên âm trầm hơn, ôm quyền nói: “Thuần Thân Vương, hẹn ngày gặp lại.” Dứt lời hắn dẫn theo hộ vệ giục ngựa mà đi.
Độc Cô Liên Thành lên xe ngựa rồi cười nói: “Trước giờ ta không ngờ thì ra nàng giỏi vơ vét như vậy.”
Giang Tiểu Lâu gần như bật cười: “Đáng tiếc huynh xuất hiện sớm, nếu không sẽ còn có trò hay hơn.”
Độc Cô Liên Thành nhìn nàng, lộ ra ánh mắt dò hỏi.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu lóe lên ánh sáng rồi lại nhanh chóng biến mất, hóa thành nét lạnh lùng sâu thẳm: “Bùi Tuyên dùng binh quả cảm, hành quân quỷ dị, tác chiến hung ác, tướng lĩnh bình thường không thể so sánh. Đại Chu là một quốc gia hiếu chiến, vì chấp quành chế độ quân công mà tất cả tướng lĩnh đều được thăng cấp sau khi trải qua chiến đấu. Tuy rằng Bùi Tuyên xuất thân cao quý nhưng khi nhập ngũ chỉ là một tiểu binh, hắn dùng chiến công huy hoàng của mình mà từng bước đi lên đến ngày hôm nay, hoàn toàn là dựa vào bản thân. Vì hắn giỏi cưỡi ngựa bắn cung, võ nghệ siêu quần, khi chiến đấu thì dũng mãnh quả đoán, xưa nay là cao thủ trong số những người đồng trang lứa, trước tiên hắn đi theo Bùi lão tướng quân chinh chiến với phản quân, nhưng Bùi Tuyên này cũng có một nhược điểm, đó là hắn quá kiêu ngạo, lại vô cùng tàn bạo. Giết tù binh không nói, còn tàn sát phụ nữ trẻ em vô tội, thậm chí vì tiêu khiển mà nướng sống người, cho dù bị hoàng đế trách cứ bao nhiêu lần hắn vẫn làm theo ý mình. Nơi duy nhất phù hợp với hắn là chiến trường, vì ở đó hắn có thể giết người thẳng tay không kiêng dè. Bây giờ hoàng đế gọi hắn về kinh, hắn không thể tùy ý giết người, dĩ nhiên là tìm đủ cách để trốn đi. Trước kia hắn cũng như vậy, làm ngựa của Thái đại nhân hoảng sợ, khiến người ta lên triều chửi ầm lên, bệ hạ liền cho hắn trở về biên cương. Hôm nay hắn lại giở trò cũ, ta cũng không phải Thái đại nhân, nếu huynh không đến thì ta sẽ bị dọa sợ đến nằm liệt giường, chậm thì ba tháng, nhiều thì nửa năm, nếu hắn muốn rời đi thì tuyệt đối không phải chuyện đơn giản…”
“Lời của nàng cũng không phải đúng hết.” Bên môi Độc Cô Liên Thành chậm rãi hiện lên nụ cười nhạt nhẽo.
“Ta nói sai chỗ nào?” Giang Tiểu Lâu hơi sửng sốt.
“Bùi Tuyên là người tàn nhẫn, ở thời chiến dĩ nhiên bệ hạ cần dùng hắn, nhưng bây giờ phản quân các nơi đã trừ, còn giữ tướng lãnh này ở biên cảnh thì chính là gây nên hỗn loạn, cho nên dù hôm nay hắn quậy tung lên bệ hạ cũng sẽ không để hắn rời đi.” Dĩ nhiên Độc Cô Liên Thành nắm rõ tâm tư hoàng đế hơn, không chút do dự mà nhắc nhở nàng.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu đảo một vòng, trong nháy mắt đã hiểu được, muốn nhịn nhưng cuối cùng không nhịn được: “Huynh nói là, bệ hạ có ý muốn giết hắn?”
Độc Cô Liên Thành sâu sắc nhìn Giang Tiểu Lâu, đáy mắt lại rất bình tĩnh: “Tiểu Lâu, Bùi Tuyên là công thần, bệ hạ sẽ không giết hắn, chỉ có thể cho hắn quan to bổng lộc nhiều, để đó từ từ sử dụng.”
“À”, Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt đáp một tiếng, đôi mắt như sóng nước hiện lên nụ cười lạnh lùng: “Vậy… thì không thể tùy ý hắn rồi.”
Nhận xét Box