Chương 122
Khánh Vương tức đến nổ phổi quát mắt hộ vệ: “Các ngươi đều là người chết hay sao, nhìn thấy con hổ nhào tới đây cũng chỉ biết ngu ngốc đứng đó, đúng là một lũ vô dụng.”
Bọn hộ vệ đồng loạt quỳ xuống, vì con hổ nhào đến đột ngột nên bọn họ không kịp làm gì hết chỉ biết bỏ chạy toán loạn, làm sao còn nghĩ đến việc bảo vệ chủ.
Độc Cô Liên Thành thu lại trường kiếm, biểu hiện trầm xuống: “Sở Hán đã đi đâu?” Thời khắc này Sở Hán phải canh giữ bên cạnh Giang Tiểu Lâu, sao lại không thấy đâu.
Giang Tiểu Lâu khẽ lắc đầu, vì uy hiếp của Hách Liên Thắng, bọn trẻ con bị kinh hãi một trận, hôm nay Sở Hán xin nghỉ để đi thăm, cho nên bên người Giang Tiểu Lâu chỉ có hộ vệ của Khánh Vương phủ, nhưng những người này làm sao có võ công như Sở Hán, rõ ràng chỉ là một đám vô dụng.
Khi con hổ xông đến, mọi người hỗn loạn, giờ khắc này hoàng đế thấy con hổ đã bị chế ngự mới thở phào nhẹ nhõm, đến khi đại thần bẩm báo với hắn con số thương vong, tiện thể nói luôn địa điểm cuối cùng mà con hổ xuất hiện, Hoàng hậu đã lo lắng hỏi: “Minh Nguyệt quận chúa có chuyện gì không? Thuần Thân Vương thế nào?”
Minh Nguyệt quận chúa là nghĩa nữ Khánh Vương phi, Thuần Thân Vương là cháu trai Hoàng hậu, hai người đó đồng thời bị tập kích, trong lòng Hoàng hậu rất lo lắng.
“Hồi bẩm Hoàng hậu, nương nương, hai người họ đều bình an vô sự.”
“May mắn, thật may mắn.” Sắc mặt hoàng đế từ từ trở nên bình tĩnh, thở phào nhẹ nhõm, “đang yên đang lành xem đấu thú, sao lại xảy ra chuyện này, Thái tử, con phải chịu trách nhiệm.”
Sắc mặt Thái tử trắng bệch, hắn chuẩn bị một màn đấu thú hoàn hảo, vốn là muốn hoàng đế vui vẻ, lung lạc văn võ bá quan, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Tiện nhân Giang Tiểu Lâu này quả thật đáng chết, nhưng không thể chết ở đây, bằng không chính là tội của hắn. Ai cũng biết trước kia Tạ Du có thù hận với Giang Tiểu Lâu, mọi người sẽ cho là Thái tử báo thù cho ái thiếp của mình mà làm vậy, rõ ràng là cái được không đủ bù cái mất. Chỉ vì diệt trừ một nữ tử mà phải chịu cả triều đình chỉ trích, quá thất sách rồi.
Nghĩ đến đây, Thái tử mặt đầy hổ thẹn: “Là nhi thần sai, tại con suy tính không chu đáo mới làm Minh Nguyệt quận chúa sợ hãi, nhi thần sẽ đích thân thỉnh tội với Khánh Vương phủ, xin phụ hoàng khoan dung.”
Hoàng đế mặt mày âm trầm, trái tim vẫn nhảy rầm rầm không ngừng, rõ ràng là sợ hãi không thôi, chỉ là hừ lạnh một tiếng, chưa lập tức đáp lại.
Thái tử bất đắc dĩ liền phái người mời Giang Tiểu Lâu và Độc Cô Liên Thành tới, tự mình tiến lên tạ tội với hai người: “Hôm nay là do ta quản giáo bất lực, để mãnh thú đả thương nhiều người, làm hai vị kinh sợ, đúng là tội quá lớn, ngày khác ta sẽ mở tiệc rượu an ủi, mong được tha thứ.”
Độc Cô Liên Thành vẻ mặt lạnh nhạt đảo qua Thái tử, giọng điệu cũng khá ôn hòa: “Thái tử điện hạ không cần đa lễ, mãnh thú hại người là chuyện ngoài ý muốn, ta sẽ không để trong lòng, chỉ là Minh Nguyệt quận chúa đã bị hoảng sợ…”
Thái tử liếc mắt nhìn, quả nhiên mặt mày Giang Tiểu Lâu trắng bệch, quần áo còn dính bụi bặm, bộ dáng tiều tụy, tuy rằng trong lòng không vui nhưng vẫn phải làm ra bộ dáng hổ thẹn: “Minh Nguyệt quận chúa, hôm nay là ta không đúng, nàng có yêu cầu gì cứ việc nói ra, có thể làm được thì ta sẽ không từ chối.”
Giang Tiểu Lâu chậm rãi thở ra một hơi, đôi mắt đen óng lóe lóe: “Con hổ này tổn thương nhiều người đúng là quá đáng ghét, Tiểu Lâu hy vọng điện hạ giao nó cho Tiểu Lâu xử lý.”
Thái tử hơi ngac nhiên nhíu mày: “Con hổ này gây ra họa, ta không lột da rút gân nó là không được, cho nên không thể đưa cho Minh Nguyệt quận chúa, nhưng mà vì để nàng hả giận, hôm nay những hộ vệ phụ trách trông giữ con hổ đều xử tử toàn bộ.”
Thái tử ra lệnh một tiếng, ý chỉ này lập tức được tiến hành.
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt, bọn hộ vệ trông coi con hổ đều là binh sĩ phủ Thái tử, nếu đối phương cam lòng thì nàng cần gì thương hại. Chỉ có điều… nàng quay đầu hướng về hoàng đế thi lễ, chuỗi ngọc óng ánh lay động một chút, cuối cùng yên tĩnh đứng một bên, gương mặt trầm tĩnh, ánh mắt như nước: “Con hổ này chẳng qua chỉ là súc sinh, dã thú hại người là chuyện bình thường, cũng không có gì đáng để Thái tử rút gân lột da, Tiểu Lâu khẩn cầu bệ hạ ân chuẩn tặng thi thể con hổ này cho Tiểu Lâu, vì thời tiết lạnh giá, bệnh phong thấp của lão Vương phi càng nặng, rượu hổ cốt bình thường đều lấy từ hổ chết lâu ngày, không thể so với một con hổ vừa mới chết, xin bệ hạ đồng ý.”
Hóa ra chỉ là việc nhỏ, hoàng đế phất tay nói: “Đúng là ngươi có lòng hiếu thảo, trẫm ân chuẩn.”
Thái tử nhíu mày, Giang Tiểu Lâu vô duyên vô cớ đòi xác con hổ, thật sự là để làm rượu hổ cốt sao?
Sau khi đấu thú mở màn thì Sở Hán cũng đến, khi nghe có chuyện xảy ra thì mồ hôi lạnh chảy ướt người. Giang Tiểu Lâu lại ở trước mặt mọi người dặn dò hộ vệ vương phủ mang thi thể con hổ đến dược đường của Phó Triêu Tuyên. Thi thể hổ nặng trình trịch, máu me đầm đìa, óc vỡ toang, khiến cho các bệnh nhân giật mình. Phó Triêu Tuyên thấy vậy cũng sững sờ, chờ hắn phục hồi tinh thần mới vội dặn dò người mang thi thể con hổ vào trong sân. Chờ khi Giang Tiểu Lâu kể lại chuyện một lần, Phó Triêu Tuyên mới mơ hồ hiểu được, lập tức lấy ra dụng vụ giải phẫu tỉ mỉ kiểm tra cái xác.
Độc Cô Liên Thành đi đến bên cạnh Giang Tiểu Lâu, chỉ lẳng lặng nhìn.
Sau khi kiểm tra cẩn thận, Phó Triêu Tuyên mới bỏ xuống nội tạng hổ, nhíu mày nói: “Ta không biết vì sao nó phát điên, nhưng ta có thể nhìn thấy trong bụng nó có thịt người.”
Độc Cô Liên Thành nghe vậy liền trầm giọng trả lời: “Trước khi phát điên, con hổ này đã ăn thịt người.”
“Vậy thì đúng rồi, trong bao tử nó có không ít thịt người, còn có một ít bột phấn kỳ lạ, ta đã kiểm tra, loại bột phấn này có thành phần là hoắc hương, ngải diệp, nhục quế, còn có phấn mê điệt gây ra tác dụng hưng phấn.”
“Xem ra con hổ cũng bị bệnh, nếu không sao lại cho nó uống thuốc…” Dược đồng không tự chủ được chen miệng nói.
Phó Triêu Tuyên như nhớ đến cái gì, lập tức nói: “Chữa bệnh cho động vật cũng như chữa bệnh cho người, thông thường thú ý sẽ dùng thảo dược định kỳ chữa cho nó, hoặc là cầm máu cho vết thương. Thường nói, thuốc đắng dã tật, người không thích uống thuốc, động vật cũng rất không thích, cho nên thú ý đều tìm đủ cách trộn lẫn thảo dược vào thức ăn thức uống của động vật mới dụ nó ăn.”
“Nói như vậy… lúc nãy là lấy người làm mồi.” Giang Tiểu Lâu mở miệng, nụ cười bên môi vẫn ôn hòa như cũ.
“Nếu cho tử tù dùng thuốc liều lượng lớn, hơn nữa chỉ dùng trong thời gian không lâu, thì bột phấn thảo dược sẽ còn đọng lại ở yếu hầu và trong bao tử người đó, nếu con cọp ăn thịt người thì cũng không khác gì ăn dược liệu, như vậy thì có thể giải thích được sự tồn tại của bột phấn và lý do con hổ phát điên.” Phó Triêu Tuyên nhanh chóng hoàn chỉnh lại sự việc.
Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng nở nụ cười: “Sau khi con hổ kia phát điên thì lao đi rất nhanh, rõ ràng là hướng thẳng về lều của Khánh Vương phủ, gặp người thì đả thương nhưng không nấn ná lâu, cứ như rất am hiểu nhân tính, không phải kỳ quái sao?”
Dùng phấn mê điệt nên con hổ phát điên, nhưng sao nó chỉ nhắm thẳng đến Giang Tiểu Lâu chứ?
Trong lòng Giang Tiểu Lâu khẽ động, cúi mắt xuống, lập tức mở ra một túi hương hoa mai xin xắn bỏ ra trên bàn: “Các huynh nhìn cái này đi.”
Phó Triêu Tuyên nghi ngờ tiến lên mở túi hương ra, cẩn thận ngửi một cái, sắc mặt đại biến: “Đây là…” trong túi hương có hoắc hương, ngải diệp, nhục quế và vài loại thảo dược, sao lại…
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, nhỏ nhẹ nói: “Túi hương này là Vương phi tự tay làm rồi đưa cho ta, bên trong chỉ để những vị thuốc thanh nhiệt giải độc thông thường, không biết sao hôm nay lại thành bùa đòi mạng.”
“Đồ vật là Vương phi tặng, nhưng bà ấy sẽ không làm hại nàng, chỉ là thể là người thân cận bên cạnh Vương phi động tay động chân.” Độc Cô Liên Thành suy đoán nhanh lẹ.
“Không lẽ là hai nha đầu Triêu Vân Mộ Vũ, hai người họ là tì nữ thân cận của Vương phi, chuyện gì cũng không qua được mắt họ.” Tiểu Điệp không nhịn được nói.
Hai mắt Giang Tiểu Lâu như có hào quang, nhưng nhẹ lắc đầu nói: “Triêu Vân Mộ Vũ rất được Vương phi tin tưởng, quả thật là đáng nghi, nhưng ngoại trừ hai người họ, ở Vương phủ người biết Vương phi đưa túi hương cho ta cũng có rất nhiều.”
Độc Cô Liên Thành thấy nàng còn có ý khác, nhưng chỉ bình tĩnh nhìn nàng nói: “Người biết Vương phi tặng túi hương cho nàng tất nhiên không ít, nhưng biết được trong túi hương có cái gì, chỉ sợ là không có mấy người.”
Độc Cô Liên Thành là người nhạy cảm thông tuệ cỡ nào, hầu như một lời trúng đích, Vương phi tự tay làm túi hương đưa cho nghĩa nữ, việc này không có gì là bí mật, trong vương phủ có không ít người biết, nhưng trong túi hương có bỏ thảo dược, ngoại trừ tận mắt nhìn thấy Vương phi làm, ngoài ra thì không thể biết được. Nếu không phải là tì nữ được Vương phi tin tưởng, thì chỉ có thể là khách quý thường xuyên qua lại…
“Các tiểu thư quý tộc Đại Chu thích túi hương, nhưng nếu bỏ thảo dược trong đó thì toàn thân sẽ đầy mùi thuốc, cho nên nhất định đối phương đã biết rõ túi hương của nàng có cái gì, rồi bí mật tiến hành huấn luyện con hổ, cho nên khi nó phát điên lên sẽ hướng thẳng về phía nàng.” Phó Triêu Tuyên rất tán thành suy đoán của Độc Cô Liên Thành, lại tiếp tục bổ sung, “có cơ hội làm vậy, nhất định là Thái tử rồi.”
"Không!"
"Không phải Thái tử!"
Giang Tiểu Lâu và Độc Cô Liên Thành gần như cùng lúc mở miệng, chợt hai người cảm thấy khác thường liền đồng thời ngưng lại.
Vốn dĩ Giang Tiểu Lâu cũng không có ý nghĩ gì khác với Độc Cô Liên Thành, nhưng mấy ngày nay Vương phi không ngừng khuyên nhủ, đều nói Thuần Thân Vương nguy cơ trùng trùng, không phải nhân duyên tốt, bảo nàng đặc biệt lưu ý, cật lực tránh khỏi hiểu lầm. Vốn là muốn dần dần xa lánh, lại nghĩ cách báo đáp ơn cứu mạng, kết quả hôm nay lại thiếu nợ ân tình, còn khiến cho mọi người đều nói Thuần Thân Vương anh hùng cứu mỹ nhân, ý nghĩa phi phàm, ngay cả Khánh Vương phi cũng thay đổi cách nói, khen ngợi Độc Cô Liên Thành không dứt miệng. Giang Tiểu Lâu biết nợ ân tình này trả không hết được, hắn muốn cùng đi đến dược đường, trong lòng nàng tuy rằng không muốn, miệng vẫn không tiện cự tuyệt. Nói cho cùng, Độc Cô Liên Thành vẫn rất trong sáng rõ ràng, tấm lòng như gương, chưa từng có biểu hiện theo đuổi hay bức ép nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy lòng mình kỳ lạ, nói không rõ được là lý do gì. Nàng muốn thể hiện lạnh nhạt một chút, người ta lại vẫn rất phóng khoáng bao dung, không hề để bụng, bản thân mình vô duyên vô cớ nảy sinh nhiều suy nghĩ phức tạp, ngược lại rõ ràng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Thấp thỏm không yên không phải là tính cách của Giang Tiểu Lâu, nhưng lúc nãy hai người lại tâm ý tương thông mà nói hai câu giống hệt nhau, cảm giác càng kỳ lạ.
Phó Triêu Tuyên kinh ngạc nhìn họ, trong mắt lóe qua một biểu hiện kỳ dị, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình thường, trên môi chỉ hơi cay đắng mà cong lên, nói: “Sao lại khẳng định như vậy?”
Giang Tiểu Lâu liền giải thích: “Rất đơn giản, lần đấu thú này là Thái tử chủ trì, nếu xảy ra chuyện thì hắn là người đầu tiên bị liên lụy, hắn sẽ không cần vì giết một người không quan trọng như ta mà mạo hiểm như thế. Đừng quên hôm nay bệ hạ cũng có mặt, nếu con hổ gây ra chuyện gì, người bị thương rất có thể là bệ hạ. Ngôi Thái tử của hắn còn chưa vững, sao sẽ tự hủy tương lai của mình, tạo cơ hội cho những hoàng tử khác xông lên?”
Giang Tiểu Lâu phân tích rất có lý, trong lòng Phó Triêu Tuyên cũng căng thẳng: “Tiểu Lâu, đừng mạo hiểm nữa, nghe lời khuyên của ta rời khỏi Khánh Vương phủ đi.”
Vẻ mặt hắn tuy bình thường nhưng khó nén chân tình trong đáy mắt, dĩ nhiên là sự lo lắng này xuất phát từ nội tâm.
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu như có thủy quang lóe lên, ngoài mặt vẫn làm như không phát hiện: “Huynh cho rằng bây giờ ta còn cơ hội thoát thân hay sao?"
Phó Triêu Tuyên lại lên tiếng, vì quá mức lo lắng mà mang theo chút run rẩy: “Ta xuất thân trong gia đình y học, ngày thường chỉ biết hái thuốc, luyện thuốc, chữa bệnh, cứu người, những cái khác không biết, cũng không hỏi tới. Có lẽ đầu óc ta quá đơn giản, đến mức không thể nào hiểu được thế giới của nàng, nhưng ta biết một chuyện, bây giờ có người đang tìm mọi cách giết nàng. Người ta muốn giết nàng đó Giang Tiểu Lâu, không lẽ nàng chỉ nghĩ đến chuyện báo thù, hoàn toàn không muốn giữ tính mạng của mình sao?”
Lần đầu tiên khi nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, nàng mang hàm oan, chịu nhục, trong lòng rõ ràng ngập tràn thù hận, nhưng ở trước mặt hắn vẫn diễn một màn tuyệt hay, tuy biết rõ rắp tâm của nàng hắn vẫn bị nàng mê hoặc. Một cô gái ngoại trừ gương mặt đẹp ra, cái hấp dẫn nhất chính là trí tuệ của nàng, Giang Tiểu Lâu càng thần bí, tâm tư càng phức tạp, Phó Triêu Tuyên càng mê đắm, càng muốn thấu hiểu nàng. Nhưng vì báo thù mà nàng có rất nhiều kẻ thù, lại vẫn làm theo ý mình, không chịu nghe lời khuyên của bất cứ ai. Quyền lực vốn là thứ đáng sợ nhất trên đời, dưới sự dẫn dắt của nó, một quân tử nho nhã sẽ trở nên điên loạn, một nữ tử nhu nhược đáng yêu sẽ trở nên độc ác. Có câu hẹp hòi không phải quân tử, không độc ác không phải trượng phu, muốn sinh tồn giữa vũng bùn này, cần phải luyện ra được một trái tim sắt đá, mình đồng da sắt. Phó Triêu Tuyên biết bề ngoài Giang Tiểu Lâu vô cùng cứng cỏi, nội tâm vẫn tồn tại lương thiện, hắn không muốn nữ tử mình thích càng lún càng sâu, càng không muốn nàng chết không chỗ chôn thây, cho nên dù hắn phải liều mạng cũng muốn khuyên nàng sớm ngày quay đầu.
Từng gốc cây ngọn cỏ trong thiên hạ này vô cùng đáng yêu, tại sao lại cứ chấp nhất thù hận trong quá khứ. Nếu Giang Tiểu Lâu chịu buông bỏ, quên hết chuyện trước đây, nàng có thể có được một tương lai tươi sáng hạnh phúc. Lấy sự bao dung của hôm nay để đổi lấy niềm vui của ngày mai, đúng là chuyện có lời nhất trên đời này, vì sao nàng cứ phải u mê không tỉnh như vậy…
Giang Tiểu Lâu chỉ trầm mặc không nói, cũng không giải thích một chữ.
Độc Cô Liên Thành khẽ thở dài một hơi: “Phó đại phu, ta biết huynh có ý tốt, nhưng có một số trò chơi một khi đã tham gia thì không thể rút lui nữa, cho dù muốn rời khỏi ván cờ, cũng phải nhìn xem người ta có chịu hay không. Kẻ thù của Minh Nguyệt quận chúa quá nhiều, bây giờ nàng được Hoàng hậu công khai chiếu cố, những người kia không dám làm gì, nếu nàng rời khỏi Khánh Vương phủ thì mới đúng là tự đẩy mình vào nguy hiểm.”
Gương mặt tuấn tú của Phó Triêu Tuyên không đồng tình: “Ai nói không được, Phật nói buông bỏ đồ đao lập địa thành Phật, chỉ cần thành tâm ăn năn…”
Sắc mặt Giang Tiểu Lâu trầm xuống, trong đôi mắt sáng mang theo ba phần lạnh lùng cao ngạo: “Không lẽ minh oan cho người vô tội là sai, diệt trừ người ác độc là sai? Ta không sai, cũng hoàn toàn không cần nhận sai. Phó đại phu, đây là cuộc đời của ta, xin để ta tự quyết định đi.” Nói xong nàng liền xoay người, trực tiếp ra khỏi dược đường.
Nhìn thấy Giang Tiểu Lâu cố chấp như vậy, Phó Triêu Tuyên khôngbiết nên khuyên bảo gì, cũng không nói ra được câu gì phản bác đối phương. Hắn chỉ chuyển sang Độc Cô Liên Thành, không kìm được trách móc: “Nếu huynh thật lòng yêu thích nàng, thì phải ngăn cảng nàng. Biết rõ nàng muốn đi làm chuyện nguy hiểm, lại cứ để nàng tùy theo bản tính mà đi làm hay sao?”
Đối mặt với sự phẫn nộ của Phó Triêu Tuyên, trong nháy mắt không khí như ngưng trệ, Độc Cô Liên Thành chỉ cười khẽ: “Lúc đầu ta cũng muốn ngăn cản, nhưng mà quan sát đến giờ, ta đột nhiên hiểu được tâm tình của nàng.”
Ánh mắt Phó Triêu Tuyên như mang theo lưỡi đao: “Huynh hiểu? Ta không hiểu.”
Độc Cô Liên Thành nghe vậy, nụ cười nhạt bên môi từ từ thu lại: “Không bằng để ta hỏi huynh, nếu bây giờ có người tổn thương Tiểu Lâu, huynh sẽ căm hận hắn không?”
Hô hấp của Phó Triêu Tuyên cứng lại, lời ra đến miệng lại nhịn xuống, trái tim như điên cuồng nhảy nhót, khiến hắn như một người câm.
Độc Cô Liên Thành thấy thần sắc của hắn liền hiểu rõ, khẽ cười: “Ta nghĩ bản thân huynh cũng hiểu rõ, không cần nói ra làm gì. Thân là nam tử, nữ nhân yêu mến bị tổn thương, huynh có hai lựa chọn, một là xem như không có gì xảy ra, hai là tìm đủ cách báo thù cho nàng. Nếu dòng máu trong ngực huynh là nóng, dĩ nhiên sẽ oán hận, điều này chứng minh huynh là một người sống. Có rất nhiều chuyện huynh chưa từng trải qua, không có nỗi đau chia cắt, hoàn toàn không hiểu được sự thống khổ trong đó. Huynh trách Tiểu Lâu không hiểu được khổ tâm của huynh, nhưng huynh cũng đâu có hiểu được nàng, biết được nhu cầu của nàng, thông cảm cho nội tâm của nàng?”
Phó Triêu Tuyên sửng sốt một lúc lâu, chờ hắn tỉnh hồn lại, Độc Cô Liên Thành đã rời đi.
Dược đồng nhìn Phó Triêu Tuyên, khổ sở nói: “Phó đại phu, thi thể con hổ này…”
Trên mặt Phó Triêu Tuyên lộ ra biểu hiện uể oải, thất vọng nói: “Tự ngươi xử lý đi.”
Dược đồng liếc mắt nhìn con hổ trên bàn, không tự chủ được mà nhíu mày: “Tự mình xử lý, ta có thể xử lý kiểu gì đây.”
Lúc này Giang Tiểu Lâu đã đi ra đường, chậm rãi đi dọc theo con phố hướng về xe ngựa, động tác của nàng rất chậm, Độc Cô Liên Thành nhanh chóng sóng vai nàng mà đi, thấy vẻ mặt nàng nghiêm trọng, không khỏi cười nói: “Còn đang vì lời nói lúc nãy của Phó đại phu mà không vui sao?”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu bình thường, giọng điệu cũng lạnh nhạt: “Hắn rất tin vào Phật, cứu độ chúng sinh, hận nhất là người có âm mưu quỷ kế, vốn dĩ không cùng một loại người với ta.”
Rõ ràng là tức giận nhưng vẫn biểu hiện bình tĩnh như vậy, quả nhiên là che giấu tâm tư rất sâu. Độc Cô Liên Thành dừng lại chốc lát, khẽ cười nói “Ta cho rằng…nàng rất có hảo cảm với Phó đại phu.”
Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái nhưng không trả lời. Lần đầu tiên gặp Phó Triêu Tuyên, đúng là nàng có tâm tư lợi dụng, nhưng qua lại bấy lâu nay, con người đâu phải cây cỏ mà vô tình, nàng đã sớm xem đối phương là một bằng hữu quan trọng. Sự quan tâm của Phó Triêu Tuyên dành cho nàng, không phải nàng không hiểu, nhưng ai có chí nấy, con đường của nàng đã sớm được quyết định, sẽ không vì bất cứ ai mà thay đổi. Còn về hảo cảm..đó chẳng qua chỉ là tình cảm giữa bằng hữu với nhau mà thôi, nàng không có cách nào thích người chính trực quá mức như Phó Triêu Tuyên, bởi vì người này sẽ càng làm rõ sự âm u đê tiện của bản thân nàng.
Ý cười của Độc Cô Liên Thành đặc biệt ôn nhu: “Bên cạnh ta cũng có đại phu đắc lực, nếu nàng thấy lúng túng thì từ nay có thể không gặp lại hắn nữa.”
Giang Tiểu Lâu nhìn sang Độc Cô Liên Thành, đôi mắt sáng dưới ánh trăng mơ hồ có một loại tâm tình phức tạp trào dâng.
Trong mắt Độc Cô Liên Thành như có hào quang lóe qua, hô hấp trở nên hơi nặng, ngoài mặt vẫn tươi cười như trước: “Nàng có thể xem như ta đang đối phó tình địch, không cần mang theo gánh nặng tâm lý.”
Biết rõ là đối phương đang nói đùa, Giang Tiểu Lâu vẫn không kềm được mà hơi đỏ mặt, nhưng sau một khắc nàng đột nhiên phát hiện mặt của đối phương có chút trắng xám, cảm thấy có chỗ không đúng, vội hỏi: “Công tử sao rồi?”
Độc Cô Liên Thành lắc đầu, vẻ mặt ôn hòa nói: “Không có gì, chỉ là lúc nãy gió lạnh, có lẽ là bị cảm rồi. Cũng không còn sớm, nàng quay về đi.” Nói xong hắn quay đầu nhìn Sở Hán đang chờ ở đằng xa: “Phải hộ tống Minh Nguyệt quận chúa bình an hồi phủ.”
Sở Hán lập tức đáp một tiếng: “Vâng, công tử.”
Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn Độc Cô Liên Thành, thấy hắn mỉm cười với mình, nụ cười kia cực kỳ ưu mỹ giống hệt ngày xưa, trong lòng hơi thả lỏng, lại theo bản năng hỏi tiếp: “Vậy huynh làm sao hồi phủ?”
Độc Cô Liên Thành mỉm cười: “Lập tức sẽ có xe ngựa đến đón ta, không cần lo lắng. Nàng sống ở Khánh Vương phủ, nên trở về cho sớm, miễn để lại lời đồn ảnh hưởng đến danh dự của nàng.”
Trong nháy mắt, Giang Tiểu Lâu không hiểu được trong lòng mình đang có cảm giác thất vọng hay là tâm tình gì, nàng vốn tưởng rằng đối phương sẽ đưa nàng về, nhưng bây giờ lại không giống trong tưởng tượng của mình. Cho dù trong lòng biến động, trên mặt nàng vẫn là nụ cười như cũ: “Vậy ta xin cáo từ trước.”
Nhìn theo Sở Hán và Tiểu Điệp hộ tống Giang Tiểu Lâu rời đi, Độc Cô Liên Thành lại dần dần lùi lại, từng bước một lùi đến một bức tường. Sắc mặt của hắn từ từ trở nên trắng xám, chỉ cảm thấy khó thở, không có cách nào nói chuyện. Hắn bắt đầu tìm tòi khắp người, nhưng tìm mãi mà không thấy được cái mình muốn tìm, hô hấp ngày càng khó khăn, thân thể ngập tràn cảm giác đau đớn quen thuộc, hắn mơ hồ cảm thấy mình không chịu đựng được nữa, đầu óc vì thiếu dưỡng khí mà trở nên nặng nề, ngay khi hắn sắp ngã quỵ xuống đất, thì lại có một cánh tay đưa ra, đột nhiên đỡ lấy hắn.
Hắn ngẩn ra, lọt vào tầm mắt chính là dung mạo thanh tú của Giang Tiểu Lâu, hàng mi dài của hắn giương lên, biểu hiện trở nên phức tạp.
Lúc nãy Giang Tiểu Lâu cảm thấy hành vi của Độc Cô Liên Thành có gì đó không đúng, đột ngột thay đổi chủ ý, thấy hắn tỏ rõ vẻ thống khổ, lại chú ý được hắn đang tìm gì đó trên người nên lập tức hiểu ra, cũng không nghĩ đến việc tránh hiềm nghi, lập tức lục tìm trên người hắn, cuối cùng tìm được một cái bình khắc hoa văn hình rồng nho nhỏ bên hông, mạnh mẽ kéo nút bình ra, vội vàng cho hắn uống thuốc. Ai ngờ hàm răng hắn cắn quá chặt, biểu hiện trên mặt vô cùng đau đớn, cứ như mở miệng ra nói chuyện cũng không được. Giang Tiểu Lâu cứng rắn đưa hai tay bóp cằm hắn, mới đẩy được viên thuốc vào trong, qua một lúc lâu, nhìn lại sắc mặt hắn mới thấy hồng hào đôi chút.
Vốn dĩ cả người Độc Cô Liên Thành đang lạnh lẽo, giờ khắc này được nàng ôm vào lòng, đưa tay ra là chạm vào nhuyễn ngọc ôn hương, nhất thời có chút bủn rủn không vững.
“Đỡ hơn chút nào chưa?” Âm thanh nàng mơ hồ có chút nôn nóng.
Hơi thở của Độc Cô Liên Thành từ từ trở nên vững vàng, trên mặt cũng không còn biểu hiện đau đớn nữa. Trong không khí vẫn tràn ngập một mùi hoa tươi mới, hắn hít một hơi dài, mới chậm rãi rời khỏi vòng tay nàng: “Ta không sao.”
Giang Tiểu Lâu vẫn chưa chú ý tới chi tiết này, thấy hắn bình an vô sự, trái tim như bị treo lên lúc này mới được thả xuống, quay đầu cao giọng dặn dò: “Sở Hán, gọi xe ngựa tới đây, lập tức đưa Thuần Thân Vương hồi phủ.”
“Đi đi, ngây ngốc ra đó làm gì?” Tiểu Điệp bỗng nhiên đẩy một cái.
Sở Hán mới từ trạng thái kinh hoảng mà phục hồi tinh thần, quay đầu chạy thật nhanh ra phía đầu đường. Hắn vung tay lên chạy như bay, chỉ chốc lát đã biến khỏi tầm mắt.
“Không cần, ta không sao.” Độc Cô Liên Thành lắc lắc đầu, tùy ý để Giang Tiểu Lâu đỡ hắn đi tới trước bậc cửa một cửa tiệm mà ngồi xuống.
Giang Tiểu Lâu thấy trên mặt hắn vẫn mang theo vẻ mệt mỏi, thái dương lấp lánh mồ hôi, tâm trạng đầy nghi ngờ, muốn hỏi nhưng lại miễn cưỡng ngừng lại.
Độc Cô Liên Thành khẽ khép mắt lại, hàng mi dài nhẹ nhàng run run, môi càng có vẻ trắng xám không chút hồng hào, một lúc lâu mới mở miệng nói: “Đây là bệnh cũ từ lúc còn trong bụng mẹ.”
Thì ra hắn đã sớm biết nàng muốn hỏi gì, Giang Tiểu Lâu dừng lại chốc lát: “Tại sao?”
Đáy mắt Độc Cô Liên Thành như có tâm tình cực kỳ phức tạp: “Mẫu thân khi mang thai ta từng bị trúng độc, may mắn được Hoàng hậu nương nương phát hiện kịp thời, cho nên từ khi ta sinh ra cũng mang độc trong người. Tuy rằng sau này Thái Vô tiên sinh từng giúp ta điều trị, nhưng độc tính không thể thanh trừ, có lúc sẽ phát tát, cũng may tuy ông ấy không có cách trừ tận gốc, nhưng vẫn tìm đủ cách giúp ta giảm bớt được đau đớn…”
“Chỉ thỉnh thoảng, hay là thường xuyên phát bệnh?” Giang Tiểu Lâu nhạy bén bắt được chỗ hổ trong lời nói của hắn.
Độc Cô Liên Thành chậm rãi mở mắt ra, nhìn Giang Tiểu Lâu, ý cười trên môi dần sâu hơn: “Chỉ là thỉnh thoảng thôi, không có gì nghiêm trọng.”
Đôi mắt đen óng của Giang Tiểu Lâu khẽ động: “Ai hạ độc Tạ phu nhân?”
Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng nói: “Vốn dĩ bệ hạ giữ mẫu thân lại vương phủ là để bà dưỡng thai, cũng để không thẹn với huynh trưởng của mình, nhưng trong mắt người khác, bệ hạ là kẻ tình nghi giết hại huynh trưởng, sau đó lại đón sủng phi của Đức Hinh Thái tử vào phủ, dĩ nhiên sẽ khiến những kẻ có lòng suy nghĩ lung tung. Sau đó thậm chí có người nói bệ hạ giết huynh trưởng, muốn chiếm lấy tẩu tẩu… lời đồn đại truyền đi càng xa, thậm chí truyền khắp Cao Dương Vương phủ, người người lo lắng không yên. Tuy rằng mẫu thân ta chưa từng tỏ ra thân thiện với bệ hạ, thậm chí còn xa lánh cả người tỷ muội thân thiết là Hoàng hậu nương nương, nhưng vẫn khiến vô số cơ thiếp trong phủ đố kỵ, thế là có người hạ độc trong thức ăn của mẫu thân. Lúc ban đầu độc rất nhẹ, không bị phát hiện, nhưng từ từ dược tính tích lũy, biến thành cục diện không thể cứu vãn. Mãi đến khi mẫu thân ta bệnh không dậy nổi, Hoàng hậu nương nương mới cảm thấy khác thường, tra rõ mới biết đó là tì nữ của hai người trắc phi. Lúc đó là lúc mấu chốt để Cao Dương Vương kế vị, không thể truyền ra thêm chuyện gì nữa, cho nên chỉ xử tử hai trắc phi đó. Vì bảo vệ tính mạng mẫu thân ta, Hoàng hậu nương nương phái người mời Thái Vô tiên sinh đến chữa trị, nếu không có vậy, có lẽ ta đã không còn trên đời này nữa.”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy trong lòng khẽ động, ánh mắt không tự chủ được mà sâu thẳm hơn: “Cho nên Tạ phu nhân mới vội vã rời khỏi phủ Cao Dương Vương…”
Độc Cô Liên Thành liếc nhìn nàng một cái liền biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, chỉ là không tiện hỏi thôi. Hắn chủ động trả lời nghi vấn của Giang Tiểu Lâu: “Ở trong lòng mẫu thân ta chỉ có một mình Đức Hinh Thái tử, bà đã từng nói, Thái tử tài đức song toàn, văn võ trác tuyệt, là một vị Thái tử chân chính khiến lòng người khâm phục. Mẫu thân ta tuy chỉ là con thứ, dù sao cũng là nữ nhi An thị, muốn gả cho quan chức bình thường làm chính thê là thừa sức, nhưng bà cam nguyện làm trắc phi, chính vì được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thái tử cũng rất bảo vệ mẫu thân ta, kính trọng bà, yêu thương bà. Chính vì như vậy, khi Thái tử lâm bệnh bà mới vô cùng bi thương, thậm chí muốn chết theo ông ấy, nếu không có sự tồn tại của ta, nhất định bà sẽ không sống đến ngày hôm nay.”
Giang Tiểu Lâu nghe những lời này, ánh mắt không tự chủ được mang theo tiếc hận, có lẽ nàng cũng không biết được tiếc hận này từ đâu mà đến: “Ta rất vui vì huynh còn sống đến giờ. Nhưng mà…có thể cho ta biết làm sao mới thanh trừ được chất độc này không?”
Độc Cô Liên Thành nghe vậy, ánh mắt lộ ra một nụ cười: “Có rất nhiều chuyện đều là bẩm sinh, giống như cá tính bướng bỉnh của nàng, hay chất độc trên người ta. Nếu ta khuyên nàng đừng báo thù, chắc chắn nàng sẽ không nghe, hay như nàng hỏi độc trên người ta phải trừ thế nào, ta cũng không thể trả lời, ngay cả Thái Vô tiên sinh cũng nói độc này sẽ theo ta cả đời, không, có lẽ ta sẽ không có “cả đời”. Mười năm, hai mươi năm, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng. Cho nên ta chỉ có thể nói với nàng, con người sống trên đời cứ thuận theo tâm ý của mình thôi.”
Nhìn kỹ gương mặt tuấn tú của Độc Cô Liên Thành, Giang Tiểu Lâu nhất thời trầm lặng, một lúc lâu nàng mỉm cười nói: “Ta đưa huynh về Thuần Thân Vương phủ.”
Môi Độc Cô Liên Thành nhẹ nhàng giật giật, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, nhà nhạt trả lời một câu: “Được.”
Ngay khi bọn hắn rời đi, đầu con hẻm tối tăm xuất hiện một vị công tử trẻ tuổi, ánh mắt của hắn vẫn dõi theo xe ngựa, tựa hồ mang theo một tâm tình không tên. Ánh trăng chiếu lên gương mặt tuyệt luân của hắn, phác họa ra một cảm xúc lạnh lùng hiếm thấy, chính là Cố Lưu Niên. Thật ra khi con hổ xông về phía Giang Tiểu Lâu hắn cũng có ở hiện trường, chỉ tiếc tốc độ của hắn không bằng Độc Cô Liên Thành. Hoặc là nói, võ công của Độc Cô Liên Thành hơn xa hắn, cho nên hắn rớt lại phía sau một bước, nhường lại màn anh hùng cứu mỹ nhân cho người khác. Khi phát hiện Giang Tiểu Lâu và Độc Cô Liên Thành cùng đi đến dược đường, hắn vẫn đi theo bọn họ, nhìn thấy hai người bọn họ gắn bó giúp đỡ nhau, bộ dáng như cực kỳ thân thiết, hắn chỉ cảm thấy trong lòng hơi đau nhói.
Trong mắt hắn, Giang Tiểu Lâu là bằng hữu, cũng là tri kỷ, khi hắn gặp nguy hiểm nhất là Giang Tiểu Lâu đã cho hắn hy vọng sống. Chính vì vậy, cô gái này luôn rất đặc biệt trong lòng hắn, khi hắn thấy đối phương thân thiết với Độc Cô Liên Thành, không tự chủ được sẽ sinh ra một cảm giác đố kỵ, mà tâm tình này vốn đã từng làm cho hắn thấy vui vẻ lại từ từ biến mất không còn tung tích.
Khí lạnh ngày càng nặng, hoàng đế thả tay xuống bên tấu chương, chỉ thấy vô cùng mệt mỏi mà nắn nắn trán của mình, nến đỏ trên bàn sáng rực, thỉnh thoảng phát ra âm thanh tách tách. Hoàng đế khoác áo đứng dậy, chậm rãi đi tới trước cửa sổ, đưa tay đẩy cửa ra, ngoài cửa sổ yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có bóng ánh trăng chiếu trên mặt nước, một cơn gió thổi qua, cánh hoa âm thầm rơi xuống nước tạo nên từng gợn sóng, hoàng đế lại thở dài một hơi.
Một thái giám khom người bẩm báo: “Bệ hạ, Tam hoàng tử cầu kiến.”
Hoàng đế hơi nhíu mày, vào giờ này…Tam hoàng tử tới đây làm gì?
Tam hoàng tử Độc Cô Khắc bề ngoài lạnh nhạt lòng dạ lại rất sâu. Hắn làm việc rất chăm chỉ, tính cách kiên nghị kiên cường, tác phong nhanh nhẹn như sấm chớp, hơn nữa văn võ song toàn, giỏi lấy lòng người, hiện là người rất được ủng hộ, trở thành người cạnh tranh mạnh mẽ với Thái tử. Hoàng đế rất rõ tâm tính của Độc Cô Khắc, suy nghĩ chu toàn, vậy tối nay hắn yết kiến là vì cái gì?
Đang lúc suy nghĩ liền thấy Độc Cô Khắc vội vã bước vào điện, trịnh trọng hành lễ: “Phụ hoàng.”
Hoàng đế phất tay ra hiệu miễn lễ, không nhanh không chậm hỏi: “Khắc Nhi, đêm khuya vào cung có chuyện gì quan trọng?”
Trên mặt Tam hoàng tử Độc Cô Khắc mang biểu hiện cực kỳ nghiêm túc: “Phụ hoàng, người cũng biết tính nhi thần nóng nảy, có chuyện là không chờ được, hôm nay nhi thần nghe được tin tức, đúng là không thể kềm chế… nghĩ tới nghĩ lui một lúc lâu, bất đắc dĩ tiến cung, xin phụ hoàng quyết định giúp con.”
“Tin tức gì?”Hoàng đế mở miệng hỏi.
“Phụ hoàng, liên quan đến vị hôn thê của con…”
“Đan Phượng quận chúa?” Hoàng đế nhường máy, suy tư nói: “Nàng làm sao?”
Độc Cô Khắc cúi mắt, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Phụ hoàng, trước kia người định ra hôn sự này cho con, cũng nói Đan Phượng quận chúa là người đức công dung ngôn vẹn toàn, cho nên nhi thần vô cùng cảm niệm ân đức của phụ hoàng. Nhưng con không ngờ, Đan Phượng quận chúa có một người mẹ như vậy, còn có một huynh trưởng không biết xấu hổ…”
* đức công dung ngôn: đức hạnh, nữ công, lời nói, dung mạo
Hoàng đế hơi trầm mặt xuống, âm thanh cũng lạnh ba phần: “Con nói vậy là sao?”
Độc Cô Khắc không chút hoang mang, giọng nói vô cùng vững vàng: “Lúc trước trên cung điện, hành vi của An Hoa khiến nhi thần rất thất vọng, thân hắn là đại thần trong triều, không biết tận trung vì nước, phân ưu với phụ hoàng, cả ngày chỉ nghĩ cách hãm hại muội muội của mình, thậm chí gây ra trò cười giữa cung điện. Phụ hoàng khoan hồng độ lượng tha mạng cho hắn, nhưng người có biết sau đó hắn đã làm gì không?”
Hoàng đế mơ hồ đoán được ý của Dương Các lão, nhưng vẫn không biến sắc mà hỏi: “Hắn đã làm gì?”
Độc Cô Khắc từ từ nói: “Hắn dám hạ độc ám hại đích mẫu, nếu không bị người phát hiện…”
“Có việc này sao?” Hoàng đế chợt kinh hoàng, liên tưởng đến cái chết của Hách Liên Thắng, trong lòng tựa như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, mặt cũng hơi biến sắc, một lúc lâu hắn mới hòa hoãn lại nói: “Bất kể thế nào, Hách Liên Thắng đã trả giá cho hành vi ngu xuẩn của mình, chuyện này có liên quan gì tới Hách Liên Tiếu?”
“Phụ hoàng, cái gọi là đức ngôn dung công, đức hạnh đứng đầu, nữ tử phải đi ngay nói thẳng, sau đó mới là đoan trang hữu lễ, không thể tùy tiện. Nếu một cô gái không có phẩm đức, thì hoàn toàn không xứng trở thành con dâu của hoàng thất.”
Hoàng đế nhíu mày nói: “Trẫm từng gặp Hách Liên Tiếu, nhìn nàng cũng không giống huynh trưởng lắm.”
“Phụ hoàng.” Độc Cô Khắc đột nhiên cắt ngang hắn, vẻ mặt kiên trì hiếm thấy: “Biết người biết mặt không biết lòng, bề ngoài An Hoa cũng là quân tử ngời ngời, tài hoa phong lưu, phụ hoàng sẽ không thể ngờ hắn là hung thủ lòng lang dạ sói. Nếu hắn không bại lộ, chỉ sợ hiện giờ chúng ta vẫn đang bị lừa. Còn về Hách Liên Tiếu kia…” hắn hơi dừng chốc lát, lại chậm rãi nói tiếp, “Lời nói cử chỉ của người mẹ ảnh hưởng rất lớn đến con gái mình, người trẻ tuổi tâm tính chưa ổn định, mưa dầm thấm đất, dĩ nhiên sẽ bị mẫu bóng dáng hưởng. Tuy tạm thời Hách Liên Tiếu không có gì khác thường, nhưng nếu mẫu thân ruột của nàng là một người lòng dạ hẹp hòi, đố kỵ thành tính, thì nhân phẩm của nàng cũng không tốt đến đâu được.”
“Cái này…không khỏi có chút võ đoán rồi. Đích mẫu của Hách Liên Tiếu là Khánh Vương phi, tính tình bà ấy nổi tiếng là văn nhã, lương thiện đoan trang.” Hoàng đế vội nói.
Độc Cô Khắc lắc đầu: “Nếu từ nhỏ Hách Liên Tiếu sống xa mẫu thân ruột, được Vương phi nuôi lớn thì dĩ nhiên là không thành vấn đề, nhưng nhi thần nghe nói, vì Khánh Vương rất sủng ái Thuận phu nhân, nên nàng là do một tay Thuận phu nhân nuôi lớn. Tình hình như vậy, nhi thần không thể không nghi ngờ phẩm tính của nàng.”
Hoàng đế rơi vào trầm tư, thật ra suy nghĩ của Độc Cô Khắc cũng không phải không đúng, Khánh Vương phủ xảy ra chuyện như vậy, người đầu tiên đáng trách là lão hồ đồ Khánh Vương. Nếu hắn không sủng ái thiếp thất của mình như vậy cũng sẽ không gây ra chuyện nghiêm trọng thế này. Tiểu thiếp vĩnh viễn là tiểu thiếp, mưu toan thay thế địa vị chính thê đó là tội chết. Bề ngoài xem ra chỉ là thê thiếp tranh giành, trên bản chất chính là nô tài mạo phạm chủ nhân. Theo thể thống Đại Chu, Vương gia xử lý những chuyện bên ngoài, còn Vương phi thì quyết định toàn bộ sự vụ trong phủ, ngay cả người hoàng đế như hắn muốn sắc phong phi tử cũng phải được Hoàng hậu cho phép, bằng không lục cung bất an, trên dưới không rõ, sao Khánh Vương có thể lơ là thê tử của mình như vậy? Sự tồn tại của Vương phi sẽ gắn bó quan hệ thân thiết trong vương phủ, Thuận phu nhân chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, địa vị lại ngang bằng Vương phi, đúng là quá đáng. Một tiểu thiếp không tuân thủ bổn phận lại tự mình dạy con gái, hoàng đế không thể không nghi ngờ đức hạnh của nàng. Nhưng nếu…
“Lời của trẫm là lời vàng, đã hứa hôn rồi không lẽ còn có thể hủy hôn trước mặt mọi người sao? Con cũng làm khó trẫm quá.” Hoàng đế trách cứ Tam hoàng tử.
Tam hoàng tử cắn răng, lần thứ hai quỳ xuống: “Nhi thần không dám xin phụ hoàng hủy hôn.”
“Vậy con có ý gì?” Trên mặt hoàng đế hiện vẻ kinh ngạc.
Vẻ mặt Độc Cô Khắc khó dò: “Nhi thần tự có biện pháp danh chính ngôn thuận, chỉ là nhất định phải được sự cho phép của Hoàng hậu nương nương.”
“Việc này liên quan gì đến Hoàng hậu?” Tư duy của hoàng đế bắt đầu không theo kịp con trai mình, không phản ứng lại được.
Trên môi Độc Cô Khắc mang vẻ tươi cười: “Vì chuyện này có liên quan đến nghĩa nữ mà Vương phi yêu thương.”
“Minh Nguyệt quận chúa?” Hoàng đế cả kinh trợn to mắt, vẻ mặt hoang mang.
Nhận xét Box