Chương 119
Bên ngoài cửa cung, Giang Tiểu Lâu vừa đặt chân lên xe ngựa đã nghe thấy Khánh Vương phi khẽ cười, không khỏi kinh ngạc nhìn đối phương: “Sao mẫu thân cười vui vẻ vậy?”
Khánh Vương phi ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt đã bình tĩnh lại: “Vốn tưởng rằng đêm nay sẽ rất chấn động, nhưng không ngờ lại có người đến lấy lòng, quả nhiên có con gái đẹp thật là lợi…”
Tiểu Điệp xì cười một tiếng, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng liếc nàng một cái, Tiểu Điệp vội dùng tay áo che mặt, vẫn không nén được ý cười.
“Xưa nay mẫu thân là người đoan chính, sao cũng đem con ra làm trò cười vậy.” Giang Tiểu Lâu mỉm cười.
“Vậy thì không chọc nữa, chúng ta nói chuyện nghiêm túc.” Khánh Vương phi nhẹ nhàng vỗ tay nàng, ôn nhu nói: “Con yên tâm, khi trở về ta sẽ không bỏ qua cho tên nghịch tử Hách Liên Thắng, nhất định phải xả cơn giận này cho con.”
Giang Tiểu Lâu khẽ lắc đầu nói: “An Hoa quận vương còn trẻ đa tài, tương lai rộng mở, nếu không có chuyện này thì tiền đồ của hắn rất tốt, vinh hoa phú quý chờ đợi. Đáng tiếc, giờ hắn bị tước phong hào quận vương mà trở thành thường dân, đối với hắn, chuyện này còn đau khổ hơn là bị giết. Mẫu thân, người không cần để ý tới tên tiểu nhân này, chỉ cần quản lý vương phủ thật tốt, làm tròn chức trách Vương phi là được.”
Trải qua nhiều chuyện, từ lâu Khánh Vương phi đã không ôm hy vọng gì ở Khánh Vương, bà chỉ xem địa vị Vương phi là trách nhiệm, hết sức quản lý tốt vương phủ, ngày thường thì đi ngắm hoa, xem kịch, đi dạo, nắm vững vàng quyền quản sự trong tay, không ai làm gì được bà. Giang Tiểu Lâu nói đúng, bà có gia thế hiển hách, có Hoàng hậu chống lưng, Khánh Vương có một trăm lá gan cũng không dám phế bà. Trước kia bà bị Thuận di nương bức ép đến rối loạn tay chân, bây giờ nhìn lại đúng là trúng kế của người ta. Bà nghĩ một hồi, cuối cùng gật đầu: “Được, mọi chuyện đều nghe theo con.”
Xe ngựa đã cách xa hoàng cung, đột nhiên nghe thấy một trận vó ngựa từ sau đuổi tới, Giang Tiểu Lâu nhấc màn xe lên, đã thấy một con tuấn mã đỏ thẫm lướt qua như bay.
Nhìn thoáng qua, Bùi Tuyên có vẻ chú ý đến người trên xe ngựa, hắn như từ trên cao xuống, đúng lúc chạm vào ánh mắt Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu bình tĩnh lạnh nhạt, trơ mắt nhìn con ngựa kia đi qua.
Khánh Vương phi chỉ nghe tiếng vó ngựa, không khỏi kinh ngạc: “Tiểu Lâu, con đang nhìn gì vậy?”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng hạ màn xe xuống, khẽ mỉm cười: “Đang nhìn phong thái anh tuấn của Bùi tướng quân.”
Khánh Vương phi lại nhíu mày: “Hắn là một mãng phu giết người không chớp mắt, có gì đẹp mà nhìn. Tiểu Lâu, mẫu thân phải nhắc con, Độc Cô Liên Thành và Cố Lưu Niên thì không nói, nhưng tuyệt đối không được chọn Bùi Tuyên. Tính tình Gia Niên công chúa ôn nhu, hiền lành, tuy không phải con ruột của Hoàng hậu nhưng cũng được nương nương yêu thương, trước khi xuất giá sức khỏe rất tốt, không hề có chứng bệnh gì, nhưng vừa gả cho Bùi Tuyên thì lại trở thành con bệnh, không chỉ là hiếm khi ra khỏi cửa, chuyện mang thai sinh con lớn như vậy mà cũng không bẩm báo với nương nương…”
Giang Tiểu Lâu nghe vậy bất giác liếc mắt: “Mẫu thân cảm thấy lý do cái chết của công chúa khả nghi?”
Khánh Vương phi vén rèm lên nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm đã che lấp tất cả, nhìn không rõ ràng, bà quay đầu nhìn Giang Tiểu Lâu, trong mắt có thêm ba phần cảnh giác: “Về cái chết của công chúa ta cũng biết được một ít, nhưng chưa bao giờ dám nói ra với ai, ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng không. Sau khi Gia Niên công chúa gả đi thì phải chịu đựng lạnh nhạt, ở trước mặt người ngoài Bùi Tuyên rất kính trọng nàng, thật ra chỉ xem nàng là vật trang trí, nàng vốn là người hay giấu kín tâm sự, không dám nói với Hoàng hậu nương nương, không thể làm gì khác hơn là sống như một con rối. Sau lại nói mình quá nhớ Hoàng hậu nương nương, thỉnh cầu cho phép nàng hồi cung. Con nghĩ đi, trên đời làm gì có chuyện công chúa đã gả đi còn quay về cung ở? Dĩ nhiên nương nương không đồng ý, thời gian dài, nàng không thể chịu đựng nữa, nên phái người gửi thư cho ta để ta đi cầu xin giúp nàng. Ta thừa dịp Bùi Tuyên xuất chinh mà đến thăm, nhưng khi gặp được nàng thì đầu óc nàng không còn tỉnh táo, ăn nói lung tung, biểu hiện hoảng hốt, giống như một con rối để mặc cho người khác định đoạt, không kềm chế được lời nói hành động của mình. Ta cho rằng nàng sinh bệnh… sáu tháng sau, đột nhiên nghe thấy nàng sinh khó rồi chết, ta cảm thấy kỳ quái nhưng cũng không dám nói linh tinh…”
Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt nghe xong, trong lòng thầm suy nghĩ, Bùi Tuyên là người nổi danh không háo sắc, đã từng có phó tường hoài nghi hắn thích nam tử, liền cố ý đưa cho hắn một tù binh dung mạo tuấn tú, kết quả hắn lại lột da người này treo ở trước trại, tạo nên danh tiếng vang dội. Giang Tiểu Lâu rất rõ, công chúa trẻ trung xinh đẹp, tính tình hoạt bát, mang nhiều kỳ vọng đối với vị tướng quân oai hùng này, sau kết hôn cuộc sống cô quạnh làm cho nàng nảy sinh nỗi buồn bực không thể hóa giải được, nàng trở nên nghi thần nghi quỷ, nóng lòng thoát khỏi Bùi Tuyên, nhưng chuyện sinh khó mà chết thì là thế nào?
Phủ của Bùi Tuyên tựa hồ có rất nhiều bí mật.
Người nào cưới được công chúa thì làm gì dám kén chọn chê bai, nhưng Bùi Tuyên thì không phải bình thường, không thể dùng lý lẽ thông thường để giải thích. Quan trọng nhất là sau khi thành thân hắn lại lĩnh binh ra ngoài, rất hiếm khi về phủ, thậm chí vì cưới công chúa mà đuổi hết vô số mỹ nhân trong phủ đi, bên cạnh hắn không có thông phòng không có ái thiếp, cho dù có lạnh nhạt công chúa thì cũng là do phu thê không hợp, công chúa chỉ có thể nuốt hết vào trong lòng. Dù sao hoàng đế có thể xử tội phò mã bất kính công chúa, nhưng cũng không thể nào lại đè đầu trâu bắt nó uống nước được.
Giang Tiểu Lâu nghĩ đi nghĩ lại, chỉ hời hợt nói: “Nhà nào cũng có cái khổ riêng, công chúa điện hạ cũng không thể vạn sự đều như ý.”
“Cho nên nếu con chọn hôn phu, nhất định phải nhìn rõ một chút. Như Thuần Thân Vương, dù sao vẫn là đứa con mồ côi của tiền Thái tử, cách hoàng đế một bậc, bất luận sau này vị hoàng tử nào lên ngôi, người đầu tiên phải đề phòng chính là hắn, ngày tháng sau này sẽ không thái bình. Còn về Cố Lưu Niên, hắn là kẻ hãm hại không biết bao nhiêu trung thần tướng tài, chỉ vì muốn được tiến thân, hắn chú ý tới con nhất định là vì muốn kiến được lợi ích gì từ con. Tiểu Lâu, qua lại với bọn họ, nhất định phải cẩn thận.”
Giang Tiểu Lâu nhỏ nhẹ trả lời: “Mẫu thân yên tâm, con hiểu rõ.”
Dưới ánh nến, gò má của nàng nhu hòa yên tĩnh, đẹp như bạch ngọc, nghe nàng đồng ý Khánh Vương mới như trút được tảng đá trong lòng.
Xe ngựa dừng trước Khánh Vương phủ, vừa xuống xe liền nhìn thấy Hách Liên Thắng đang quỳ trước bậc thang, các hộ vệ trước cửa mắt nhìn mũi cũng không dám nhìn hắn, kẻ nào cũng giống như một khúc gỗ. Hách Liên Thắng quỳ thẳng tắp, cổ cong xuống không nói một lời, thậm chí ngay cả mi mắt cũng không nhấc lên.
Khánh Vương phi nhìn hắn, trong lòng cười gằn, hận không thể đi tới đá hắn một cái, nhưng người ta không cần mặt mũi, bà vẫn cần thể diện, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi đi vào cửa. Những người khác xuống xe ngựa, thấy tình hình này không dám nói nhiều nửa câu, chỉ có thể cúi mặt nín hơi theo sát Vương phi đi vào. Chỉ có Giang Tiểu Lâu dừng chân lại, đầy hứng thú nhìn Hách Liên Thắng một chút.
Hách Liên Thắng nghe thấy tiếng bước chân, cuối cùng nhướng mắt lên, nhưng chỉ bình tĩnh nhìn Giang Tiểu Lâu. Ánh mắt hắn băng hàn thấu xương, lạnh lùng căm hận, không có chút hổ thẹn sám hối: “Giang Tiểu Lâu, lúc này ngươi đắc ý lắm?”
Mây đen che khuất ánh trăng, trong bóng đêm nồng đậm đôi mắt Giang Tiểu Lâu lóe ra ánh sáng kỳ ảo, âm thành điềm đạm không chút tâm tình: “Quận vương, à không, bây giờ phải gọi ngươi là Hách Liên Thắng, ngươi nên cảm kích ta, nếu lúc nãy ta bỏ đá xuống giếng thì ngươi đã mất mạng rồi, sao còn trách ta nữa chứ?”
“Cảm kích ngươi?” Hách Liên Thắng xì cười một tiếng, “Nếu không có ngươi, mẹ ta sao lại chết, thù giết mẹ không đội trời chung, ta tìm ngươi báo thù cũng là đương nhiên, đừng tưởng rằng giữa chúng ta như thế là xong chuyện.”
Giang Tiểu Lâu yên lặng nhìn hắn, đáy mắt hiện lên vẻ trào phúng thương xót: “Hách Liên Thắng, đến nay ngươi còn không biết kẻ thù giết mẹ mình là ai sao? Ngươi sao không nghĩ lại, Vương phi là người phúc hậu, Thuận di nương đã không còn uy hiếp gì nữa, bà ấy cần gì ra tay. Còn về ta thì... đối với một con giun con dế, ta cũng không có hứng thú ra tay đâu.”
Hách Liên Thắng cả người chấn động, nhìn chằm chằm nàng, vẻ mặt đại biến: “Ngươi có ý gì?”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười, mang theo ý đùa dai: “Trở về hỏi lại muội muội ngoan của ngươi đi, thù giết mẹ đúng là không đội trời chung, nhưng cũng phải tìm cho đúng người đã.” Vừa dứt lời, ngoài cửa gió to bất ngờ nổi lên, làn váy tung bay, mây đen che khuất hẳn mặt trăng, một tia sét rạch toang bầu trời đêm nặng nề, rầm một tiếng, từng hạt mưa to như hạt đậu lập tức rơi xuống.
Tiểu Điệp vội bung dù ra, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng bước lên bậc thang, mà Hách Liên sau cơn chấn động đã ngẩn đầu lên hô to: “Ngươi quay lại, nói cho rõ ràng đi.”
“Những gì cần nói đã nói rất rõ, thật ra trong lòng ngươi cũng rõ, chỉ tiếc ngươi thà đẩy thù hận lên người ta cũng không dám đi tìm hung thủ thật sự báo thù, đáng thương, đáng tiếc…” Giang Tiểu Lâu bỏ lại một câu, làn váy màu xanh bích như một đóa hoa sen tao nhã thoáng cái đã biến mất ở cửa.
Hách Liên Thắng nhìn chằm chằm hướng đối phương vừa đi mất, trong lòng phức tạp hỗn loạn. Lúc nãy ả ám chỉ người giết Thuận di nương là Hách Liên Tiếu sao? Nhớ đến vẻ thờ ơ của Hách Liên Tiếu, tim hắn đập thình thịch như trống đánh, không, không thể. Tiếu Nhi là nữ tử ngoan ngoãn hiền lành, sao có thể làm ra chuyện trời đánh như vậy. Nhất định là Giang Tiểu Lâu cố ý nói vậy để di dời thù hận của mình, nhất định ả sợ mình trả thù nên mới nói vậy.
Ý nghĩ độc ác trong lòng Hách Liên Thắng không ngừng tuôn ra, không thể khống chế tâm tư của mình. Trời mưa càng lúc càng lớn, cuồn phong cuốn lấy từng hạt mưa quất vào người hắn như vô số cây roi, cả người hắn đều ướt đẫm. Một An Hoa quận vương quen sống trong nhung lụa, một Hách Liên Thắng thân thế hiển quý, chưa từng bị khuất nhục như vậy, nhưng hắn nhất định phải quỳ, chỉ có quỳ mới được phụ thân tha thứ. Bị hoàng đế giáng làm thứ dân, sau này không còn cơ hội tiến thân nữa, người duy nhất cứu được hắn chính là Khánh Vương. Hách Liên Thắng nhắm chặt hai mắt, tùy ý để nước mưa điên cuồng rơi trên mặt mình, đúng vào lúc này, một cây dù màu xanh xuất hiện trên đầu hắn, chặn lại cơn mưa xối xả.
Đột nhiên mở mắt ra, đập vào mi mắt không phải là Hách Liên Tiếu muội muội mình, mà là sắc mặt lạnh lùng của Tả Tuyên. Trên đại điện, hắn luôn hy vọng đối phương sẽ cầu xin cho mình, nhưng không, bây giờ nàng lại ra đây che dù cho hắn. Nhất thời không biết được tâm tư phức tạp của mình hiện giờ là gì, hắn chỉ cảm thấy hai mắt nóng lên, cả người rét lạnh, trong lúc nóng lạnh chập chờn đó cuối cùng hắn ôm lấy hai chân Tả Tuyên: “Ái thê, đều là sai lầm của ta…”
Tả Tuyên cúi đầu nhìn Hách Liên Thắng khóc không thành tiếng, trên mặt là biểu hiện lạnh nhạt, đáy mắt lại tràn đầy băng hàn. Hách Liên Thắng ơi Hách Liên Thắng, khi ngươi bị mọi người xa lánh, muội muội yêu quý của ngươi ở đâu, thiếp thất ngươi sủng ái ở nơi nào, ai thật lòng quan tâm ngươi, ai thật sự nghĩ cho ngươi, ngươi sống cả đời này cuối cùng đã nhìn rõ chưa…
Tâm tình Hách Liên Thắng càng kích động, cả người đều không ngừng run rẩy, ánh mắt cực kỳ thẹn thùng.
Trong lòng Tả Tuyên khẽ thở dài một hơi, rõ ràng ngươi rất hận ta không chịu cầu xin cho ngươi, nhưng bây giờ lại ôm chặt lấy ta, tại sao đến nông nỗi này rồi mà ngươi còn diễn kịch.
Hách Liên Thắng quỳ trước cửa Khánh Vương phủ ba ngày ba đêm, cuối cùng bất tỉnh. Khánh Vương cứ đi tới đi lui giữa đại sảnh và thư phòng, sắc mặt biến ảo không ngừng, khi nghe người hầu vào báo, hắn thở dài một tiếng: “Dìu hắn vào đi.”
Hách Liên Thắng được hai người hầu khiên vào, chỉ sau ba ngày mà bộ dạng đã tiều tụy, sắc mặt suy sụp, so với quý công tử trước kia như hai người hoàn toàn khác nhau. Ánh mắt Khánh Vương rơi vào trên mặt hắn, không kềm được xẹt qua một tia bi thương: “Thắng Nhi, từ nhỏ ngươi đi theo bên người phụ thân, ta đã dạy con thế nào, nam tử hán phải đội trời đạp đất, làm việc trong sáng, sao con có thể làm ra chuyện vô sỉ như vậy chứ?”
Hách Liên Thắng nhướng mắt, đều nói nam nhi không dễ rơi lệ, nhưng giờ khắc này hắn nước mắt đầm đìa, đầy mặt hổ thẹn, quỳ gối dưới chân Khánh Vương, khóc không thành tiếng: “Phụ thân, con biết sai rồi. Con đã làm phụ thân mất hết thể diện trước bệ hạ và triều thần, còn hại bản thân mình thân bại danh liệt, tất cả đều là sai lầm của con. Nhưng xin người nể tình trước kia nhi tử luôn cẩn trọng, chưa từng có sai sót gì, xin người cho con cơ hội cuối cùng.”
Khánh Vương nhìn hắn lắc lắc đầu: “Vấn đề không phải là ta có tha thứ cho con hay không, thân là quan chức trong triều, phẩm đức là quan trọng nhất, nhưng con lại nghĩ ra cách làm xấu xa như vậy, bây giờ âm mưu bại lộ, con cầu ta tha thứ, nhưng trên đời này đâu có thuốc hối hận. Không lẽ con có thể quay lại trước khi mọi chuyện xảy ra hay sao, thể diện của Khánh Vương phủ đã mất không thể lấy lại được, tiền đồ và lòng tự tôn của con đã mất cũng không thể tìm lại được.”
Hách Liên Thắng cắn chặt răng: “Nhi tử biết tội của mình không thể tha thứ, cũng không dám giải thích cho mình nữa, chỉ cầu phụ thân để con được ở lại, đừng đuổi con đi. Con sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, học hành ở đây, từ đầu tới cuối đều là phụ thân giáo dục con, con không đành xa phụ thân, càng không nỡ xa vương phủ. Nếu rời khỏi đây con cũng không biết mình có thể đi đâu nữa.”
Tuy Hách Liên Thắng là con thứ, nhưng xưa nay kiêu căng tự mãn, lòng tự ái rất cao, hơn nữa hắn thông minh từ nhỏ, trí nhớ rất tốt, học một biết mười, rất được Vương gia sủng ái. Từ sáu tuổi, hắn luôn thức vào giờ Mão (từ 5 đến 7 giờ sáng), đến giờ Thân (từ 3 giờ đến 5 giờ chiều) mới nghỉ ngơi, từ sớm đến tối đều chăm chỉ luyện võ, khắc khổ học hành. Nhiều năm qua, hắn dùi mài kinh sử, tinh thông học vấn, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, thế tử Khánh Vương hoàn toàn không thể so sánh với hắn. Khánh Vương vẫn rất xem trọng đứa con trai này, xem trọng sự nỗ lực và quyết tâm của hắn, không tiếc giá nào mời danh sư tới dạy dỗ hắn. Hắn chưa từng phụ lòng tin của Khánh Vương, đối nhân xử thế vô cùng lão luyện, tuổi còn trẻ nhưng đường làm quan đã rộng mở, tiền đồ sáng lạn. Đáng tiếc tối hôm đó, hành vi vu hại Minh Nguyệt quận chúa của hắn đã làm hoàng đế tức giận, lập tức mất đi chức quan và phong hào, bây giờ hắn chỉ là một bá tánh bình thường, không khác bất cứ người nào ở ngoài kia.
Khánh Vương nặng nề thở dài một hơi, đứa con mà hắn yêu thương hơn hai mươi năm, dù sao thì cũng rất đau lòng, nhưng mà nỗi phẫn uất trong lòng vẫn chưa tiêu tan, nên hắn chưa thể ra quyết định. Một lúc lâu hắn mới nói: “Khánh Vương phủ có thể nuôi thêm một người, nhưng từ nay về sau con phải thay đổi hoàn toàn, làm lại từ đầu, nếu không, ta chắc chắn sẽ không tha thứ cho con nữa, hiểu chưa?”
Vẻ mặt hắn vô cùng trịnh trọng, cực kỳ nghiêm túc, hầu như không còn chỗ trống để quay đầu.
“Vâng, phụ thân, con sẽ không dẫm vào vết xe đổ nữa.” Trong lòng Hách Liên Thắng mừng như điên, dập đầu không ngừng.
Mỗi lần nhìn thấy hắn, Khánh Vương đều không kềm được nhớ tới Thuận di nương đã chết, nhớ đến khoảng thời gian còn trẻ, dĩ nhiên sẽ sinh ra lòng khoan dung. Thấy đối phương quả thật đã hối cải, hắn khẽ thở dài: “Tuy bệ hạ đã ra quyết định, nhưng dù sao bây giờ người đang nổi giận, chờ qua vài năm ta sẽ tìm cách điều đình giúp con, xem xem có thể xin được một chức quan bên ngoài hay không.”
Lời này rõ ràng chỉ là an ủi, một khi đã đắc tội hoàng thất, làm sao có cơ hội trở mình nữa.
Trong lòng Hách Liên Thắng hiểu rõ, lửa hận thù cháy hừng hực, trên mặt vẫn không chút biến sắc, cúi thấp đầu xuống: “Đa tạ phụ thân.”
Ngày hôm sau, Sở Hán vừa ra khỏi viện của mình liền bị hai tên hộ vệ ngăn cản, hắn lập tức đưa tay lên hông, hộ vệ kia vội nói: “Ah, Sở đại ca đừng hiểu lầm, là nhị công tử muốn gặp huynh.”
Hách Liên Thắng? Sở Hán cười lạnh một tiếng: “Ta và nhị công tử không có gì để nói.”
Hộ vệ tươi cười lấy lòng: “Huynh yên tâm, dĩ nhiên là có chuyện tốt.”
Sở Hán đang muốn từ chối, đột nhiên nhớ tới cái gì, lời vừa ra đến miệng đã thay đổi: “Được, mời hai vị dẫn đường.”
Hai người mang theo hắn lượn trái rẽ phải vào một tiểu viện, có mấy tì nữ đứng cúi đầu ở hành lang, mỗi người đều mặc áo xanh váy trắng, tư thái yểu điệu, dung mạo mỹ lệ. Đi vào một gian phòng, trước mặt có tranh chữ tao nhã, trên kệ vô số châu báu, lò hương tỏa ra khói thơm lượn lờ.
Sở Hán đang nhìn quanh, một công tử áo gấm tuấn tú tiến lên đón, tươi cười nói: “Ngươi đến rồi.”
Sở Hán nhìn Hách Liên Thắng, trong lòng căm ghét loại tiểu nhân này, chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Không biết nhị công tử tìm ta có chuyện gì?”
“Không vội, có gì chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.”
Trên bàn xếp đầy món ngon rượu ngon, Sở Hán nghi ngờ nhìn chằm chằm đối phương, đứng yên không nhúc nhích. Hách Liên Thắng mỉm cười nói: “Ngươi sợ Giang Tiểu Lâu biết sẽ trách tội sao, đường đường là nam tử hán, cho dù là nô tài tuy nhiên cũng không cần như con chó để cho cô ta sai bảo.”
Đây rõ ràng là phép khích tướng, Sở Hán nhíu mày lập tức ngồi xuống. Hách Liên Thắng tự mình rót rượu cho hắn, Sở Hán lại đưa tay ngăn cản: “Nhị công tử không cần đa lễ, Sở Hán chỉ là kẻ thô lỗ, không đáng.”
Hách Liên Thắng cười: “Hình như ngươi rất có địch ý với ta.”
“Nhị công tử, chuyện lần trước ngài rất rõ, cần gì giả vờ không biết.”
Hách Liên Thắng cười ha hả: “Chẳng qua là vì đối phó Giang Tiểu Lâu thôi, cũng không phải cố ý ra tay với ngươi, xin đừng để bụng.”
Lang bạt bao nhiêu năm, chưa từng gặp qua người nào vô liêm sỉ như vậy, trán Sở Hán như muốn nhảy lên, rõ ràng là rất ngột ngạt tức giận.
Hách Liên Thắng nhẹ nhàng nở nụ cười: “Sở Hán, Giang Tiểu Lâu chỉ là nữ nhân, ngươi đi theo ả thì có gì tốt? Ta có thể ra giá cao hơn Giang Tiểu Lâu, chỉ cần ngươi chịu ra sức cho ta.”
Sở Hán cười lạnh: “Rất xin lỗi nhị công tử, ta chỉ là kẻ thích ngao du đây đó, không chịu nổi công tử xem trọng.”
Hách Liên Thắng lại cười, vỗ tay một cái, một tì nữ xinh đẹp liền cầm một cái hộp tới, vừa mở ra đã thấy ánh sáng vàng chiếu rọi chói mắt, vẻ mặt hắn bình tĩnh, nhưng giọng điệu có ba phần lạnh lẽo: “Chúng ta nói thẳng, chỉ cần ngươi chịu ra sức cho ta, ta sẽ cho ngươi trăm lạng hoàng kim, mười người mỹ nữ, đồng thời cầu xin với phụ thân cho ngươi một chức quan, để ngươi một bước lên mây, tương lai rộng mở.”
Sở Hán bỗng nhiên đứng lên, hất tung cái hộp xuống đất, vàng ngọc chói lọi lăn lông lốc, âm thanh hắn càng lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén: “Rất xin lỗi, ta đối với vàng của ngươi không có hứng thú, đối với con người ngươi càng không vừa mắt, cáo từ.”
Hắn vừa xoay người đi, Hách Liên Thắng lại khẽ cười: “Lão Đại, Tiểu Ngũ, Yến Yến, Tiểu Hoan…”
Từng cái tên phát ra từ miệng hắn khiến Sở Hán cứng người lại, hai chân định bước đi lại nặng như một khối chì ngàn cân, hắn xoay đầu lại, câu chữ cứ như phát ratừ kẽ răng: “Ngươi mang mấy đứa nhỏ ra uy hiếp ta?”
Hách Liên Thắng nhẹ nhàng nở nụ cười: “Đúng rồi, giữa Giang Tiểu Lâu và những đứa trẻ đó, ngươi phải lựa chọn, ngươi chọn thế nào?”
Trong lò hương tỏa ra làm khói thơm lượn lờ, khi ngửi được khiến lòng người thấy an tĩnh, thơm ngát bình yên. Giang Tiểu Lâu đang nằm ngủ trên giường, một cơn gió hiu hiu thổi qua, màn tử trúc khẽ lay động, ánh mặt trời chiếu ngoài song cửa, biến thành từng mảnh vụn rơi vào gương đồng ở phía đối diện, tỏa ra ánh sáng vàng óng.
Một bóng người lặng yên không tiếng động lẻn vào, “tăng’’ một tiếng, chủy thủ trong tay áo rời ra khỏi vỏ, hắn tiến từng bước về Giang Tiểu Lâu, ngay khi đến trước mặt nàng, gương đồng lóe lên ánh sáng, tình cờ chiếu thẳng vào mặt Giang Tiểu Lâu.
Ngay trong khoảng khắc đó, nàng đột nhiên mở mắt ra.
Mắt Giang Tiểu Lâu hiện ra khí lạnh: “Sở Hán, ta thật không ngờ là huynh muốn giết ta.”
Sở Hán rùng mình một cái, lùi lại ba bước sau đó quỳ xuống đất: “Tiểu thư…”
Rõ ràng là bị phản bội và ám sát, gương mặt Giang Tiểu Lâu lại hết sức bình tĩnh, không có chút nào tức giận, môi nhẹ nhàng cong lên, phảng phất như đang mỉm cười.
Mạnh mẽ ngăn chặn cơn áy náy trong lòng như hàng ngàn con rắn độc cắn xé nội tâm hắn, trong nháy mắt thân thể Sở Hán như vỡ tan thành ngàn mảnh, sau đó hán tử thô lỗ này đột nhiên che lại mặt mũi, gào khóc lên: “Tiểu thư, thuộc hạ có lỗi với người.”
Vào thời khắc này, Giang Tiểu Lâu phảng phất như quay trở lại lần đầu tiên gặp mặt Sở Hán hào sảng phóng khoáng, khi đó hắn rất tiêu sái, làm việc tùy tâm, không hiểu vì sao tâm tình tức giận chợt tiêu tan hết. Nàng có trực giác, Sở Hán còn đau lòng hơn nàng, hơi suy nghĩ, giọng điệu trở nên ôn nhu: “Huynh không ham vinh hoa, không thích tiền bạc, lại càng không háo sắc, hôm nay làm vậy… là vì những đứa bé kia?”
Sở Hán khóc đến tan nát cõi lòng, hoàn toàn không kềm chế được. Hắn run run móc một cái khăn từ trong lồng ngực ra, Giang Tiểu Lâu đưa mắt nhìn tới, thình lình tim nhảy lên một cái, trên khăn gấm là một cái lỗ tai và một ngón tay đẫm máu.
Dùng trẻ nhỏ làm con tin thì thôi, đối phương tàn nhẫn đến mức không tiếc hạ độc thủ… Quả nhiên là tiểu nhân trong số tiểu nhân, tiện nhân trong số tiện nhân. Giang Tiểu Lâu thở dài một hơi: “Huynh thật hồ đồ, nếu ta thật sự chết thì bọn trẻ mới thật sự không còn đường sống. Huynh ngẫm lại đi, sao Hách Liên Thắng có thể để chuyện này lan ra ngoài, hắn sẽ đẩy huynh vào tội giết người mà chém đầu, sau đó sẽ là những đứa trẻ vô tội này, không ai chạy thoát…”
Sở Hán chấn động cả người, trong nháy mắt hiểu được, tỏ rõ vẻ thẹn thùng, hai vai không ngừng run rẩy, hầu như không nói nổi, hai đầu gối không ngừng nhúc nhích.
“Ta sẽ không giữ lại một người phản bội ta, bất kể là vì lý do gì, vì ai. Cho nên, huynh đi đi.” Giang Tiểu Lâu ăn nói nhỏ nhẹ, giọng điệu lại vô tình kiên định.
“Tiểu thư, không, đừng đuổi thuộc hạ đi. Phản bội chủ nhân là tội chết, Sở Hán cam nguyện lĩnh phạt, xin tiểu thư cứ giết chết thuộc hạ.” Sở Hán cúi đầu xuống, không chút do dự mà nói.
Sở Hán trợ giúp Giang Tiểu Lâu là vì báo ân, hôm nay phản bội Giang Tiểu Lâu là vì nhân nghĩa, nhân nghĩa khó lưỡng toàn, chỉ vì hắn là một người bằng xương bằng thịt, cho nên mới phạm phải sai lầm nghiêm trọng như vậy. Lúc chuẩn bị ra tay, rõ ràng hắn rất do dự, vì tay của hắn đang run lên, ánh sáng mới phản chiếu lên tấm gương đồng mà rọi lên mặt nàng. Sở Hán là cao thủ đương đại, lúc hắn giết người mắt cũng không chớp, huống chi là vì những đứa trẻ vô tội, nhưng hắn vẫn còn do dự…
Cả phòng hương thơm tràn ngập, nhưng không che được không khí khẩn trương, đúng lúc Tiểu Điệp đi vào dâng trà, nhìn thấy cảnh này không khỏi hoảng hốt. Nàng mặc kệ khay trà, mặt mày trắng bệch quỳ xuống đất: “Tiểu thư, nô tì không biết Sở Hán đại ca làm sai cái gì, chỉ xin tiểu thư đại từ đại bi, khoan dung huynh ấy lần này đi.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt, cũng không thay đổi sắc mặt, trong lúc đó nàng nhìn thấy trên vạt áo của trường bào màu xám của hắn có một sợi dây đai nhỏ, sắc mặt liền thay đổi. Trên cái dây đai đó thêu một đóa hoa lan nhỏ, thanh lệ tao nhã, trông rất sống động. Nàng chậm rãi đi lên trước, nhìn chằm chằm đóa hoa lan đó hồi lâu, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Vào cái đêm trước khi nhập vương phủ, Tuyết Ngưng suốt đêm không ngủ, ngồi ở đầu giường chuyên tâm thêu hoa. Sáng hôm sau Giang Tiểu Lâu vào phòng nàng mới phát hiện hai mắt nàng sưng đỏ, đặc biệt uể oải, nàng không khỏi tò mò xem qua đồ thêu của nàng: “Tỷ đang thêu cái gì, không giống khăn, lại không giống bao gối, đúng là kỳ lạ.”
Ly Tuyết Ngưng chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, trầm thấp nói: “Là dây đai.”
“Trong Khánh Vương phủ có thiếu thứ gì, sao tỷ phải cực khổ cả một đêm, thật là khờ quá.” Nàng không tự chủ được cười lên.
Ly Tuyết Ngưng chỉ nhấc mắt lên nhìn nàng, đôi mắt như có gợn sóng: “Không, tự tay mình làm thì ý nghĩa sẽ khác.”
Khi đó Giang Tiểu Lâu chẳng qua chỉ cảm thấy nàng ngốc: “Không lẽ là thêu cho người yêu?”
Ly Tuyết Ngưng mặt ửng hồng, lại sẵng giọng: “Ăn nói linh tinh, thân thể rách nát như ta sống một ngày hay một ngày, sao có thể liên lụy người khác…”
Cái dây đai đó không ngờ lại là đưa cho Sở Hán, nhưng xem bộ dạng của Sở Hán tựa hồ không hề biết gì. Trong lòng Giang Tiểu Lâu khẽ động, như đang nhìn Sở Hán, lại như xuyên qua hắn mà nhìn thấy người khác, tay Sở Hán nhẹ nhàng nắm chủy thủ, nếu Giang Tiểu Lâu muốn đuổi hắn, hắn cũng không có mặt mũi lưu lại nhân thế, tình nguyện dùng máu tươi chuộc tội của mình. Nhưng sau một khắc, Giang Tiểu Lâu đã mở miệng: “Huynh ở lại đi, không được có lần sau.”
Trong lòng Sở Hán mừng như điên, hắn không biết vì sao Giang Tiểu Lâu lại thay đổi chủ ý, nhưng lại cảm thấy như được đại xá, lập tức khấu đầu một cái liền đứng dậy đi ra ngoài.
“Huynh đi làm gì?” Giang Tiểu Lâu hỏi.
“Thuộc hạ đi xử tên gian tặc đó.” Hận thù trong lòng Sở Hán tràn ngập kéo đến, nếu không thể cứu được bọn trẻ, thì cứ quyết định cá chết lưới rách với Hách Liên Thắng.
“Ngu ngốc.” Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nhìn hắn một chút, “giết gà cần gì dùng dao mổ trâu, muốn Hách Liên Thắng chết thì tự ta có cách rất sạch sẽ, cái mạng này của huynh… cố mà giữ lại đi.”
Lúc chạng vạng có một cơn mưa nhỏ, khí trời càng ngày càng lạnh, hoa sen trong hồ đã héo tàn, chỉ còn lại cành khô lá úa, dáng vẻ rất thê lương. Các tì nữ trong phủ đang bận rộn thu dọn những thứ còn lại trong hồ, các nàng dùng vợt hớt những chiếc lá rụng, lại thay số cá chép ngũ sắc và những khối đá hình dáng kỳ lạ. Tả Tuyên mang theo tì nữ đi thẳng vào viện của Vương phi.
Tả Tuyên mặc một thân tơ lụa thanh lịch, trên mặt nhàn nhạt son phấn, ánh mắt đen láy có thần, đi vào cửa mang theo một trận hương thơm phả vào mặt.
Khánh Vương phi mỉm cười: “Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây vậy?”
Tả Tuyên bước đến hành lễ với Vương phi, làm cho trâm vàng trên tóc vang lên sào sạt: “Con dâu mang lễ vật đến cho mẫu thân.” Nói xong nàng dặn dò tì nữ cầm hộp cơm chạm trổ hoa cúc dâng lên, mở ra nhìn, Giang Tiểu Lâu bất giác kinh ngạc, quay đầu nhìn Khánh Vương phi nói: “Mẫu thân thích ăn hồng khô sao?”
Vương phi vui vẻ gật đầu: “Không sai, ta rất thích ăn hồng khô, hơn nữa thích nhất là hồng khô do Tả đại học sĩ phu nhân tự tay làm.”
Trên mặt Tả Tuyên nổi lên nụ cười: “Vì phụ thân thích ăn, cho nên mỗi khi vào mùa này mẫu thân ta đều tự tay làm một ít.” Nàng vừa nói vừa ngồi xuống cái ghế bên cạnh, chậm rãi nói: “Khi còn bé ta thường thấy bọn họ hái trái hồng chín xuống, sau khi lột bỏ da thì sắp hết lên một cái mâm mà phơi nắng, sau khi phơi hai tháng, đến khi trái hồng từ từ biến thành hồng khô thì có thể bỏ vào bên trong một cái vại ủ khoảng hai mươi ngày, thời gian ủ càng nhiều thì phấn trắng sẽ càng nhiếu, phẩm chất của hồng sẽ càng ngon. Cái khác không dám nói, chỉ riêng bản lĩnh làm hồng khô này trong kinh thành chưa ai sánh bằng Tả gia. Vì phụ thân và mẫu thân đều rất thích ăn hồng khô, cho nên năm nay sau khi hồng ra trái, đặc biệt mang đến đây tặng một hộp cho mọi người.”
Quả nhiên trên trái hồng khô có một lớp phấn trắng rất dầy, Tả Tuyên chủ động cầm lấy một trái, nhẹ nhàng xé ra, tạo thành một sợi tơ dài mỏng, lộ ra lớp thịt màu da cam vô cùng bắt mắt.
Vương phi tiếp nhận miếng hồng khô trong tay nàng liền cho vào miệng, chỉ cảm thấy vô cùng tươi mới, liền nói với Giang Tiểu Lâu: “Lớp phấn trắng trên trái hồng khô này là một vị thuốc hay, chuyên trị lở miệng, năm ngoái miệng ta cũng nổi nhiệt, chỉ lớp phấn này thoa lên còn công hiệu hơn là dùng thuốc. Hiện giờ hồng khô của nhà nào cũng không ngon bằng của Tả gia, ta thấy đã vào mùa rồi, nhưng cũng ngại không dám lên tiếng với phủ Tả học sĩ, ai ngờ hôm nay đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.”
Giang Tiểu Lâu lại đè tay bà lại, ôn nhu nói: “Mẫu thân, người đã quên đại phu dặn dò người không được ăn đồ lạnh sao, hồng khô này tuy ngon nhưng lại tích tụ khí lạnh nhiều, nếu người ăn nhiều chỉ sợ ngày mai sẽ vừa nôn vừa tiêu chảy không đứng dậy nổi.”
Tả Tuyên lấy làm kinh hãi, vội vàng nói “Gần đây sức khỏe Vương phi không ổn hay sao?”
Khánh Vương thở dài nói: “Đừng nghe nó, nó chỉ hay làm quá thôi, ta chỉ bị lạnh thông thường.”
Tả Tuyên nghe xong câu này vội vàng đoạt lại trái hồng khô trong tay bà, khuyên: “Đã như vậy, con sẽ mang hồng khô về.”
Hiếm khi thấy Khánh Vương phi tham ăn như trẻ con, vội vàng ngăn cản: “Không, cứ để lại đây, món này có thể để lâu mà, đợi ta khỏe lại rồi ăn.”
Nghe bà nói vậy, Tả Tuyên không nhịn được mỉm cười, nhưng Giang Tiểu Lâu lại không cười, ánh mắt nàng rơi vào trên hộp hồng khô, cười nhạt: “Tẩu vừa nói Vương gia cũng thích ăn hồng khô sao?”
“Đúng rồi, phụ thân cũng thích ăn, chỉ là ta chưa kịp đưa cho người.” Tả Tuyên có hơi nghi hoặc nhưng vẫn nói rất chắc chắn.
Giang Tiểu Lâu đột nhiên đứng dậy, mời nàng: “Tẩu đến rất đúng lúc, ta có một quyển cầm phổ muốn tặng cho tẩu, đi theo ta đi.”
Tả Tuyên lập tức đứng dậy hướng về Khánh Vương phi cáo từ, theo Giang Tiểu Lâu đi ra ngoài.
Hơi nghiên đầu nhìn Tả Tuyên, Giang Tiểu Lâu cười nói: “Nghe nói gần đây Hách Liên Thắng tìm đủ cách để xin tẩu tẩu tha thứ, tiến triển thế nào rồi?”
Tả Tuyên nổi lên nụ cười lạnh: “Sớm biết có ngày này thì ban đầu sao còn làm vậy, chỉ trách phụ mẫu ta quá mức cổ hủ, kiên quyết không chịu để ta và hắn hòa ly, cho dù ta nói đến rách miệng cũng vậy, ai bảo người ta giỏi diễn kịch chứ? Muội có biết hắn quỳ gối ngoài thư phòng của phụ thân ta cầu xin thế nào không, phụ thân nhất thời mềm lòng, lại tin hắn đã hối cải, bảo ta tha thứ cho hắn, sau này cố gắng sống với nhau, bảo ta sống với một tên tiểu nhân vô sỉ sao, đúng là đáng cười, đáng sợ.”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang ý cười điềm đạm: “Nói như vậy, đời này của tẩu sợ là không thoát được hắn.”
Tả Tuyên cắn chặt răng, khó kềm phẫn hận trong lòng: “Trừ khi hắn chết. Nếu ép ta quá mức, cùng lắm thì cá chết lưới rách.”
Liều mạng với kẻ ác là chuyện rất lỗ vốn, Giang Tiểu Lâu khẽ lắc đầu, ôn nhu nói: “Thật ra ta có một cách, chỉ là sẽ liên lụy đến tẩu một chút…”
Tả Tuyên lập tức quay đầu nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, đôi mắt sáng lên: “Có thể giúp ta được tự do?”
“Dĩ nhiên.”
Một đêm sóng yên gió lặng, sáng hôm sau Tiểu Điệp đột nhiên hoảng loạn xông vào phòng: “Tiểu thư, có chuyện lớn rồi.”
Giang Tiểu Lâu chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, nhẹ nhàng phủ lên áo khoác, toàn bộ động tác như nước chảy mây trôi, giọng điệu cực kỳ nhu hòa: “Hả, xảy ra chuyện gì?”
“Khánh Vương… Khánh Vương bị bệnh.”
Mí mắt Giang Tiểu Lâu cũng không nhấc, chỉ xuống giường ngồi trước gương đồng, lấy lược ra, ung dung thong thả chải tóc.
“Tiểu thư, sao người không nóng lòng, sáng hôm nay Vương gia bắt đầu nôn mửa, đau bụng, khi đi ngoài còn có máu, bây giờ cả người co giật không ngớt, đã ngất đi hai lần rồi. Vương phi nóng như lửa đốt, kêu tiểu thư mau qua đó đi.”
“Mẫu thân đúng là gấp đến hồ đồ rồi, ta đâu phải đại phu, đi qua đó thì có ích gì?” Giang Tiểu Lâu chải tóc xong mới dặn dò: “Hôm nay chuẩn bị điểm tâm thanh đạm một chút, cổ họng ta không được khỏe, nói không chừng là phong hàn rồi…”
“Tiểu thư, người còn có tâm tư ăn điểm tâm sao, bây giờ toàn vương phủ đều loạn hết. Ai cũng nóng như lửa đốt chạy đến chính viện, chỉ sợ đi chậm một chút sẽ bị nói là không quan tâm Vương gia.”
Giang Tiểu Lâu làm như không nghe thấy, vẫn còn rửa mặt, trang điểm, thay y phục, thậm chí là ăn điểm tâm như bình thường, sau đó mới ra cửa.
Tối hôm qua, nửa đêm Khánh Vương thấy đau bụng khó chịu người hầu liền đi tìm đại phụ, ròng rã một đêm mới tạm khống chế được bệnh tình. Khi Giang Tiểu Lâu vào phòng chỉ thấy lão Vương phi, Khánh Vương phi và mọi người đang lo lắng, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đến liền kéo tay nàng nói: “Đầu đêm thì Vương gia vẫn khỏe, nửa đêm lại nói đau bụng, hạ nhân cuống quít đến báo ta cho ta, làm ta sợ quá…”
Khánh Vương dù sao cũng là trượng phu của bà, dù không còn bao nhiêu tình cảm nhưng dù sao cũng còn tình nghĩa, nhìn hắn đau đến chết đi sống lại, vừa ói vừa tiêu chảy đến mức như lột một lớp da, Khánh Vương phi vừa đồng tình vừa lo sợ, lỡ Khánh Vương có chuyện gì bất trắc thì cả cái nhà này đã mất đi trụ cột.
Giang Tiểu Lâu nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, ân cần hỏi: “Vương gia ăn phải đồ gì không sạch sẽ sao?”
Khánh Vương phi lắc đầu nói: “Ta cũng đã tra hỏi qua, tối qua Vương gia dùng nửa chén cháo, một miếng bánh hoa hồng ngó sen, hai khối bánh đậu xanh, còn có một cái đùi vịt hấp, ngoài ra không còn gì, những thứ kia đều đã được kiểm tra, hoàn toàn không có vấn đề, thật không biết là sai sót ở đâu…”
Lão Vương phi nhăn mặt thở dài: “Đúng là phải mời đại sư về xem phong thủy mới được, phủ chúng ta đã động phải tà ma gì mà cứ liên tiếp xảy ra chuyện không biết nữa…”
Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn nhau, nhưng vẫn im lặng không lên tiếng, mà Hách Liên Thắng, Hách Liên Tiếu cũng chỉ đứng xuôi tay một bên, bộ dáng lo lắng vô cùng hiếu thuận.
Đúng vào lúc này, đại phu vén rèm lên đi ra, lão Vương phi lập tức hỏi: “Đại phu, Vương gia rốt cuộc bị sao?”
“Vương gia… trúng phải thạch tín, nếu không phát hiện đúng lúc sợ là sẽ mất mạng.”
Nhận xét Box