Đưa Em Đến Hòn Đảo Của Anh - Chapter 05

Đưa Em Đến Hòn Đảo Của Anh - Chapter 05

 


Chương 5

Dưới tấm bạt dày che chắn, hai đứa nhỏ trong thùng xe không thể nhìn thấy bên ngoài. Tiếng sấm rền vang, mưa rơi tí tách, người đàn ông gắng sức đạp chiếc xe ba gác đi.

Mặc dù có suy nghĩ của một người lớn, nhưng Vương Kết Hương vẫn rơi vào tình cảnh này. May mắn trong cái rủi là cô và Ân Hiển không bị trói lại. Có thể vì đây là một vụ bắt cóc bộc phát, nên hắn không kịp chuẩn bị dây trói, hoặc có lẽ sự xuất hiện của Vương Kết Hương đã phá vỡ kế hoạch của hắn, khiến hắn phải vội vàng rời đi.

Có lẽ do bị mưa ướt và hoảng sợ, Vương Kết Hương nhận ra cánh tay của Ân Hiển lạnh ngắt, mặt cậu bé tái mét.

Nói thật, nhìn Ân Hiển lúc này chẳng giống chút nào so với Ân Hiển khi lớn lên mà cô từng biết. Đôi mắt tròn xoe, chân mày và miệng nhỏ nhắn như con gái, đôi mắt lại toát ra vẻ yếu ớt của một đứa trẻ mọt sách. Nếu có gì để so sánh, thì cậu bé giống như chú thỏ trắng mà cô từng thấy trên đảo Thỏ.

Vương Kết Hương đưa tay lên thử lay tấm bạt trên đầu. Nó bị vật gì đó nặng đè từ bên ngoài, nhưng không quá chắc chắn. Một mình cô trốn thoát thì dễ, quan trọng là phải mang theo Ân Hiển.

“Nhìn cái này đi, bây giờ em hiểu là hắn là người xấu rồi chứ?” Cô bé chỉ vào vết bạt tai trên mặt mình.

“Em cũng bắt đầu hiểu hiểu chút rồi.” So với hành động và giọng nói thân thiện của Vương Kết Hương, Ân Hiển trông có vẻ rụt rè. Cậu không quen cô bé này, một đứa nhỏ kỳ lạ so với một người đàn ông có vẻ quen biết ba mình, với cậu, ai đáng nghi hơn cũng chưa chắc.

“Sao chị biết hắn là người xấu ngay từ đầu vậy?” Cậu bé rụt rè hỏi.

Vương Kết Hương không thể nói thẳng với cậu rằng: lúc mấy người nói chuyện chị đã ở trong nhà em rồi, với mấy năm kinh nghiệm đọc báo về những vụ bắt cóc, chị nhận ra hắn là kẻ xấu.

“Người này,” cô nhíu mày, “Chị đã đọc báo, thấy hắn bị báo đăng là kẻ chuyên bắt cóc.”

Lời nói dối này khá hợp lý, Vương Kết Hương tự hào về sự thông minh của mình, nhưng lại quên mất rằng Ân Hiển còn nhỏ. https://www.truyennhabo.com/ Cậu bé chưa từng trải qua sự hiểm ác của xã hội, không biết rằng có những kẻ ác đội lốt người tốt, và từ “kẻ bắt cóc” đối với cậu bé vẫn còn khá xa lạ.

“Chị biết đọc báo hả?” Ân Hiển chú ý đến một chi tiết khác: “Vậy chắc chị biết nhiều chữ lắm. Em ngày nào cũng học thuộc thơ, mà vẫn chưa đọc nổi báo.”

Nói tới đây, khuôn mặt cậu bé lại buồn bã hơn: “Hôm nay bài thơ khó quá, em chưa học thuộc, về nhà chắc bị mẹ la rồi.”

“Nhóc à, chị đang nói về kẻ bắt cóc đây,” Vương Kết Hương xoa thái dương, đổi cách nói cho dễ hiểu hơn: “Mình gặp phải kẻ xấu rồi, một kẻ xấu vô cùng nguy hiểm. Em phải tỉnh táo lại! Bây giờ mà còn nghĩ tới chuyện học thơ sao?”

Hồi đó khi yêu Ân Hiển, anh hay đùa gọi cô là “óc heo”. Không ngờ có ngày cô lại phải hạ mình để ứng phó với cái đầu đơn giản của anh lúc còn nhỏ.

“À,” Ân Hiển rụt cổ lại, nhìn nét mặt của cô rồi nói: “Vậy... mình trốn đi được không?”

“Tất nhiên là được rồi, cuối cùng em cũng hiểu ra.”

Vương Kết Hương rút từ trong túi ra một cái búa nhỏ, mỉm cười hài lòng với cậu.

“Tin chị đi, mình cùng nhau trốn.”

Ân Hiển thấy nụ cười có phần đáng sợ của cô, tưởng rằng nếu cậu không đồng ý, cô sẽ dùng búa đánh mình.

“Dạ.” Cậu bé ngồi thẳng dậy, gật đầu lia lịa.

“Nghe theo lệnh của chị, sau khi chị đếm ngược, em nhanh chóng kéo tấm bạt ra và chạy ngay. Chị sẽ dùng búa đập cho tên đó bất tỉnh, rồi chạy theo em.”

Vương Kết Hương đang hăng say lên kế hoạch, nói năng mạnh bạo mà hoàn toàn không nhận ra âm lượng của mình to dần lên, và chiếc xe đang chạy cũng chậm lại. https://www.truyennhabo.com/

“Ba, hai, một!”

Ân Hiển làm theo lời cô, dồn hết sức kéo tấm bạt ra.

Mưa ào ạt đổ xuống đầu họ. Vương Kết Hương ngước lên, chạm mặt người đàn ông đang đạp xe, ánh mắt hắn trống rỗng nhìn chằm chằm vào cô.

Mưa chảy dài theo má hắn, thành từng dòng nhỏ, như vết nứt trên một chiếc mặt nạ rạn vỡ.

“Chạy mau!” Vương Kết Hương lấy khuỷu tay đẩy mạnh Ân Hiển.

Ân Hiển nhảy xuống xe.

Vương Kết Hương vung chiếc búa nhỏ đập thẳng vào đầu người đàn ông.

Hắn đưa tay lên chặn, chiếc búa nhỏ của cô bị hắn tóm gọn trong lòng bàn tay.

Vương Kết Hương thầm chửi không xong, bỏ búa, xoay người rồi dồn hết sức nhảy xuống xe.

Chân cô vướng vào tấm chắn sau của xe ba gác, đầu gối cô đập xuống đất trước.

Ân Hiển chạy phía trước, vừa chạy vừa quay lại nhìn cô. Vương Kết Hương vẫy tay ra hiệu cho cậu bé tiếp tục chạy, rồi cô nhìn quanh một lượt, lòng bỗng dâng lên cảm giác lạnh toát.

Xung quanh là cánh đồng trống vắng không bóng người, màn mưa phủ lên nó một lớp vải xám u ám.

Cảnh tượng này, thử hỏi ai mà không thốt lên rằng: Đây thật sự là một nơi lý tưởng để phi tang.

Vương Kết Hương ôm lấy đầu gối đau nhói, cố gắng chạy thêm vài bước, nhưng khi đang chạy, cô bỗng cảm thấy chân mình rời khỏi mặt đất.

“Mày thật sự thấy tao trên báo hả?”

Người đàn ông một tay nắm chặt cổ áo cô, buộc cô phải đối diện với hắn.

Vương Kết Hương muốn khóc mà không được: “Anh ơi, giờ mà em nói nhìn nhầm còn kịp không?”

Hắn không trả lời.

Cô cố gắng đưa ra một đề nghị tích cực: “Hay anh thử bắt lại Ân Hiển xem?”

Trong lúc nói, Vương Kết Hương cố nhớ lại các chiêu tự vệ cho phụ nữ mà cô từng xem.

Nên đá vào giữa hai chân hắn hay móc mắt hắn đây?

Người đàn ông cười lạnh, tỏ vẻ khinh bỉ khi thấy con bé này đến lúc này vẫn còn nói nhảm.

“Cả hai đi!”

Vương Kết Hương không do dự, lập tức ra đòn kép.

Cô đạp mạnh vào giữa hai chân hắn, rồi lợi dụng lực đó dùng hai ngón tay chọc thẳng vào mắt hắn.

Không ngờ cô bé lại có thể phản kháng, người đàn ông trúng cả hai đòn chính xác. Hắn đau đớn hét lên, buông tay ra.

Vương Kết Hương không ham chiến, ngay lập tức bỏ chạy.

Cô sinh ra và lớn lên ở miền quê, là đứa trẻ của núi rừng, nên khi chạy trốn thế này, cô như trở về tuổi thơ.

Tuổi thơ với bao lần bị thương, cả về thể xác lẫn tinh thần, trong cơ thể chưa kịp lớn của cô ẩn chứa vô vàn nỗi đau, và những gì đang đuổi theo cô không khác gì lũ thú dữ. Vương Kết Hương chỉ biết cúi đầu chạy, chạy thật nhanh, chạy xuyên qua cơn mưa ào ạt, hòa mình vào thiên nhiên.

Càng chạy, cô càng nhanh hơn, trong gió và mưa, cô dần trở nên nhẹ nhàng, nhỏ bé như một điểm vô hình.

“Chạy mau, Ân Hiển.”

Cô nắm lấy tay cậu bé, kéo cậu cùng chạy.

Không ai biết hướng nào là an toàn, chỉ biết phải chạy tiếp.

Tà áo của họ vướng vào bùn đất văng lên, mồ hôi hay nước mưa chảy dài trên trán, và tiếng bước chân đuổi theo phía sau không rời.

Ân Hiển quệt mồ hôi trên trán, rồi đưa tay chỉ về phía trước, bên phải.

"Ở đó kìa!"

Sau cơn mưa, núi rừng hiện ra rõ ràng hơn, và kỳ diệu thay, họ nhìn thấy một ngôi nhà!

Một ngôi nhà bị chắn bởi cánh cổng sắt lớn!

"Nhà có cổng thế này thì làm sao qua được?" Vương Kết Hương không dám dừng chân, Ân Hiển thì chạy nhanh hơn, đến trước cổng.

Dưới cổng có một khe hở cao ngang tầm cánh tay. Cậu bé nắm chặt lấy thanh cổng bên dưới, chân đẩy về phía trước, và rồi như đang đu xích đu, Ân Hiển luồn qua cổng và biến mất khỏi tầm mắt của Vương Kết Hương.

"Thông minh thật!"

Cô bé mừng rỡ, bắt chước theo, cũng chui qua khe nhỏ dưới cánh cổng sắt để sang phía bên kia.

Không lâu sau, người đàn ông cũng đuổi tới trước cổng, hắn lắc mạnh cánh cổng đã bị khóa, tạo ra những tiếng kêu rít.

Hai đứa trẻ sau khi gặp lại, tự động nắm tay nhau và tiếp tục chạy về hướng có nhiều người.

Dần dần, Ân Hiển nhận ra đường đi.

“Chỗ đó là đầu làng, có một cái chòi.”

Cậu bé dẫn cô bé đi, từ xa, họ đã có thể nhìn thấy vài người lớn đang trú mưa trong chòi.

Điều đó có nghĩa là họ cuối cùng cũng an toàn rồi!

Vương Kết Hương và Ân Hiển ngồi xuống một góc trong chòi, cả hai thở hổn hển, nhìn nhau. Đáng lẽ sau cơn nguy hiểm thế này, họ phải khóc òa lên, nhưng Vương Kết Hương lại không thể nhịn được mà bật cười. Chưa kịp thở lại, tiếng cười của cô bé bật ra thành những tiếng "phì phì", nghe kỳ cục.

Cô bé cười, Ân Hiển cũng cười theo.

Mái tóc của cậu bé bị ướt vì mưa, thành từng lọn nhỏ, tóc ngắn dính sát đầu, trông như một con nhím nhỏ lấp lánh đầy giọt sương. Ân Hiển lúc này thật dễ thương, cậu mới chỉ bốn tuổi, cười lên lộ ra chiếc răng nanh nhỏ xinh. Đó chắc là răng sữa, khi lớn rồi sẽ không còn nữa.

Cô có chút muốn hỏi cậu: "Hồi nhỏ em sao mà ngốc thế?"

Nhưng cô biết cậu sẽ không hiểu.

Những người trong chòi nhìn họ với ánh mắt kỳ lạ. Thấy cả hai bẩn thỉu, họ nghĩ rằng hai đứa trẻ này chắc đã chạy ra ngoài nghịch mưa.

Dưới ánh mắt của người lớn, Ân Hiển thu lại nụ cười, từ từ quay lại vẻ rụt rè như khi Vương Kết Hương lần đầu gặp cậu.

Nhìn ra ngoài mưa, cậu bé như đang mơ màng.

"Đừng lo," Vương Kết Hương vỗ vai cậu bé: "Mưa tạnh, chị sẽ đưa em về nhà."

"Về nhà…"

Ân Hiển mím môi, lẩm bẩm: "Bài thơ hôm nay, em vẫn chưa học thuộc."

Lại là chuyện học thơ.

Vương Kết Hương nhìn vào đôi mắt đầy lo âu của cậu bé, chợt nhận ra một điều: Ân Hiển bị người đàn ông kia dụ đi, một phần vì cậu còn quá ngây thơ, dễ tin lời người lạ; phần khác là vì cậu còn đang lo lắng về bài thơ khó mà mình chưa thuộc. Dù ngồi ở thùng xe phía sau, dù biết mình đang gặp kẻ xấu, trong lòng cậu vẫn không thôi băn khoăn về việc đối mặt với mẹ khi bà tan làm trở về nhà.

"Tên bài thơ là gì vậy?"

Ân Hiển nhìn Vương Kết Hương: "Dạ là Dạ Vũ Ký Bắc."

"Em mới bốn tuổi mà đã học thuộc bài này rồi á?" Vương Kết Hương ngạc nhiên đến mức có thể nhét cả quả trứng gà vào miệng.

Trong trí nhớ của cô, bài thơ này phải đến cấp hai mới được học.

May thay, cô vẫn còn nhớ được bài thơ này. Nếu Ân Hiển học thêm những bài khác khó hơn, có lẽ kiến thức của cô sẽ không theo kịp.

"Được rồi, Dạ Vũ Ký Bắc," cô hắng giọng: "Câu đầu tiên là gì nhỉ, em đọc mở đầu đi."

"Dạ Vũ Ký Bắc, thơ Đường, Lý Thương Ẩn," Ân Hiển lặp lại theo trí nhớ, giọng ngập ngừng: "Quân vấn quy kỳ vị hữu kỳ, Ba Sơn, Ba Sơn..."

"Ba Sơn dạ vũ chướng thu trì," cô tiếp lời, đọc từng chữ một.

"Hà đương cộng tiễn tây song chúc, khước thoại Ba Sơn dạ vũ thì."

Ân Hiển nhìn Vương Kết Hương với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Được tắm mình trong sự tôn trọng của cậu bé, Vương Kết Hương càng hăng say làm "cô giáo" hơn: "Em đọc theo chị nhé, nào: Quân vấn quy kỳ vị hữu kỳ, Ba Sơn dạ vũ chướng thu trì. Hà đương cộng tiễn tây song chúc, khước thoại Ba Sơn dạ vũ thì."

"..."

Ân Hiển nhẹ nhàng nhận xét: "Chị đọc càng lúc càng nhanh đấy."

Mưa đã tạnh.

Những người trú mưa trong chòi lục tục rời đi.

Lần cuối cùng Vương Kết Hương dạy, Ân Hiển đã có thể đọc trôi chảy bài thơ Dạ Vũ Ký Bắc.

Khói bếp lảng bảng trong làng, cô chuẩn bị đưa cậu bé về nhà.

Khi bước ra khỏi chòi, bỗng nhiên có một bóng đen từ bụi cây lao tới trước mặt họ.

"Là thỏ hoang!" Ân Hiển cúi xuống, bế nó lên từ dưới đất.

"Đừng đụng vào nó!"

Vương Kết Hương chưa kịp ngăn cậu bé. Hiện tại cô rất nhạy cảm với mấy con thỏ, vì chính cô là người đã đề xuất học thuyết "Ân Hiển bị Vua Thỏ bắt cóc và đem về đảo Thỏ."

Con thỏ được Ân Hiển đưa tới trước mặt Vương Kết Hương.

"Chị sợ thỏ hả?"

Cặp lông mày đang nhíu lại của cô bỗng giãn ra khi nhìn thấy con thỏ, vì mắt cô đột nhiên mở to.

"Em có thấy không? Ở cổ nó, có một chiếc chìa khóa."

Ân Hiển nhìn theo hướng cô chỉ.

"Thật luôn!" Cậu bé hào hứng giật chiếc chìa khóa xuống và đưa cho cô.

Chiếc chìa khóa rơi xuống như thể phim được tua chậm lại.

Cả hai cùng dán mắt vào chiếc chìa khóa, gương mặt của cô bé và cậu bé dần tối lại.

Khi chìa khóa chạm vào lòng bàn tay của Vương Kết Hương...

Cả thế giới như sụp đổ vào hư không.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box