Vương Kết Hương tay trái kẹp chặt gối, tay phải quấn chặt chăn, đôi chân run rẩy vòng quanh cái cổ trơn láng của hạc giấy. Gió rít ào ào làm tay chân tê cứng, chỉ còn mồ hôi lạnh lăn xuống trán là cảm nhận được. Cô nheo mắt nhìn xuống dưới, ánh đèn của thành phố giờ đã xa xăm như những con đom đóm.
Trời đất.
Đã bay cao tới mức nào rồi? Cô đã lên tới mấy ngàn mét rồi?
Trước khi ngủ.
Kết thúc một ngày bình thường, khi chuẩn bị lên giường ngủ, Vương Kết Hương phát hiện trên gối của mình có một con hạc giấy.
Hạc giấy được gấp từ bao bì của kẹo cao su, gấp không khéo lắm, khắp thân đầy nếp gấp, chứng tỏ nó từng bị chủ nhân vò nát. Trên cánh của nó có một dãy chữ nguệch ngoạc như chữ viết.
Vương Kết Hương cúi xuống, đọc thành tiếng: "Đến đảo... của... anh?"
Mặt cô nhăn lại, dùng ngón giữa đẩy ngón cái rồi búng nó văng xuống giường một cách khó chịu.
Đoán rằng có thể là mấy đứa nhỏ ở lầu trên gấp hạc giấy chơi, chán rồi vứt lung tung, Vương Kết Hương không để tâm lắm. Cô nghiêng người đóng cửa sổ, đắp chăn và đi vào giấc ngủ.
Nửa đêm, cô thức dậy vì một trận rung lắc mạnh. Nghe thấy tiếng đổ vỡ ở cuối giường, Vương Kết Hương chống tay ngồi dậy. Tấm ván ở cuối giường đang dần hẹp lại và cao lên, tấm ván đỡ thân người cô thì nhanh chóng kéo dài ra theo chiều ngang. T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-oTrong tiếng ầm ầm của việc lắp ráp, chiếc giường không còn giữ nguyên hình dạng của nó. Cô vừa kịp nhận ra và định nhảy xuống thì giường đã đột ngột bay lên, cảm giác mất trọng lực khiến cô co người lại ngay lập tức.
Ánh trăng rọi qua cửa sổ, chiếu vào căn phòng, Vương Kết Hương nhận ra "thứ" đang chở mình bay lên trời... Màu sắc này, chất liệu này, và những nếp gấp này... chẳng phải là con hạc giấy cô đã búng khỏi giường trước khi ngủ sao?!
Lúc này, nó đang đối diện với cửa sổ đóng chặt, vẫy đôi cánh to rộng, như thể đang suy nghĩ làm sao để phá cửa.
"Phá cửa?"
Vương Kết Hương thầm nghĩ không lẽ nào, nhưng ngay giây tiếp theo, cô bị một lực mạnh kéo về phía trước. Kèm theo đó là tiếng kính vỡ loảng xoảng và hàng loạt câu chửi thề của cô, con hạc giấy lao thẳng qua cửa sổ, bay vút lên bầu trời.
Đau! Nhưng Vương Kết Hương đã chẳng còn kịp nghĩ về cơn đau nơi đầu, bởi vì... cô đang bay!
Người đàn ông ở lầu trên đang hút thuốc ngoài ban công, một nhà khác còn sáng đèn là cô nữ sinh cấp ba đang ngồi làm bài tập. Trên sân thượng, vài người đang say mèm, nướng thịt và uống bia. Họ là những người hiếm hoi nhìn thấy Vương Kết Hương và con hạc giấy.
Khi Vương Kết Hương hét to và vẫy tay về phía họ, người đàn ông ở trên ban công nhận ra cô và cũng vẫy tay chào lại; những người trên sân thượng thì bật cười, nâng ly chào cô; còn cô nữ sinh ngừng viết, chắp tay lại và khấn thầm một điều ước trong lòng, nhìn lên bầu trời.
"Cứu tôi với!!!"
Giọng hét yếu ớt của Vương Kết Hương bị gió thổi tan biến vào không trung, rồi màn đêm mát lạnh nhanh chóng trở lại yên tĩnh.
Trong bóng tối, con hạc giấy giang rộng đôi cánh, bay lên cao hơn, cao hơn nữa, và xa hơn nữa.
Những quán ăn lề đường dựng lều bạt như những chiếc dù đỏ; đường phố giống như những chuỗi vòng cổ với vô số hạt ngọc đủ màu sắc là những chiếc xe ô tô đang di chuyển; các tòa cao ốc với đèn neon rực rỡ không bao giờ tắt về đêm vẫn lặng lẽ đổi màu, tạo nên một cảnh sắc rực rỡ và bình yên.
Khi ánh đèn neon của thành phố dần mờ nhạt, Vương Kết Hương, đã dần quen với độ cao, ôm chặt con hạc giấy và nhìn xuống dưới. https://www.truyennhabo.com/ Cô hít mũi, một phần vì khóc, phần còn lại là do lạnh.
Cô nhìn thấy một con suối nhỏ đang lấp lánh ánh sáng.
Một khu rừng tối đen, hạc giấy lướt qua những ngọn cây.
Một bầy chim xám không rõ tên gọi, lướt qua cô để bay về một nơi xa.
Đây có phải là một giấc mơ không? Dù trên người vẫn còn vài chỗ đau nhức.
Tất cả những gì cô nhìn thấy đều quá khó tin, nhưng lại chân thật đến kỳ lạ.
Lúc này, Vương Kết Hương đờ đẫn nhìn quanh. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Hạc giấy còn có thể biến thành tinh, thì còn gì là không thể nữa chứ?
Vậy hạc giấy này đang đưa cô đi đâu?
Cô dần dần trở nên lạnh lùng, bị buộc phải bình tĩnh lại.
"Đến đảo của tôi."
Nghe có vẻ giống như thế lực đen tối đã chọn ra một nhóm người, đưa họ đến một nơi cách biệt với thế giới để tham gia trò chơi sinh tồn vậy. Nghĩ đến đây, Vương Kết Hương bắt đầu lo xa, tìm quanh xem có thứ gì có thể dùng làm vũ khí tự vệ được không.
Gối, chăn… Ừm, cũng có khả năng dùng để làm ngạt đối phương chăng?
Trong lúc đang suy nghĩ lung tung, Vương Kết Hương chợt nhận ra con hạc giấy đang dần hạ độ cao.
Cô định thần lại nhìn kỹ, quả thật phía trước có một hòn đảo. Đảo nhỏ, xinh xắn, tròn trịa và được bao quanh bởi biển cả. Có vài ánh đèn, từng đốm sáng màu cam vàng rải rác trên hòn đảo đen thẫm, trông như những hạt dẻ rắc trên chiếc bánh quy chocolate. Bay gần hơn nữa, cô nhìn rõ hơn: đó là những cây đèn đường, cùng với những ngôi nhà nhỏ mang nhiều hình dáng khác nhau, trước nhà có trải đường lát đá.
Hạc giấy giảm tốc độ vỗ cánh, Vương Kết Hương cẩn thận nhìn quanh, không thấy dấu vết của ai.
Cuối cùng, nó hạ cánh một cách nhẹ nhàng xuống một khoảng đất trống có dựng tấm bảng gỗ, đôi cánh hoàn toàn dừng lại.
Khi chân chạm đất, cô mới nhận ra mắt cá chân mình mềm nhũn, suýt nữa ngã khuỵu xuống. Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, -+-Truyện Nhà Bơ -+- cô không thể tin được rằng mình vừa mới bay từ đó xuống.
Hạc giấy biết thành tinh tất nhiên là đáng sợ, nhưng cô không dám rời xa nó quá xa. Cô không biết nơi này là đâu, lỡ như có người ngoài hành tinh hoặc dã thú xuất hiện, có phương tiện để chạy trốn vẫn tốt hơn. Sau một lúc nghiên cứu hạc giấy, cô chẳng tìm thấy nút bấm khởi động nào trên nó. Cô thử chào hỏi, nhưng nó không có phản ứng gì.
Nuốt khan, cô đành phải tiến lên xem tấm bảng gỗ phía trước.
Tấm bảng là loại rất đơn giản, chỉ là một cái cọc gỗ, trên đó có tấm ván được đóng đinh. Bên cạnh là hai cây đèn hình nấm, một màu hồng và một màu vàng, ánh sáng từ chúng hắt ra làm cho chữ trên bảng trông dễ thương hơn.
"Đảo Thỏ Con."
Cô cảm thấy dường như đã từng nghe cụm từ này ở đâu đó, Vương Kết Hương chống cằm cố gắng nhớ lại.
Khi cô còn đang suy nghĩ, bỗng có tiếng động từ bụi cỏ phía sau tấm bảng. --Truyện Nhà Bơ -- Lông tóc trên người cô dựng đứng lên, theo phản xạ ném luôn cái gối trong tay về phía bụi cỏ.
Có vẻ như cô đã ném trúng thứ phát ra âm thanh!
Gối rơi xuống đất, và bụi cỏ cũng không còn tiếng động nữa. Vương Kết Hương không thể tin nổi mình lại ném chính xác như vậy, nhìn bụi cỏ thấp lè tè, dường như không thể ẩn giấu được người.
Cô nhặt lại gối, cẩn thận vén bụi cỏ ra.
Ồ, trong bụi cỏ là một chú thỏ mập mạp. Bộ lông trắng như tuyết, mềm mượt, đôi tai dựng lên. Đôi mắt của nó đen láy, có hai mí mắt rất đẹp, quanh mắt có một vòng màu vàng nhạt trông giống như đã được kẻ mắt. Lúc này, nó có vẻ như bị cô ném ngẩn ngơ, thấy người mà không hề trốn, chỉ ngồi đó bất động với ánh mắt đờ đẫn.
"Trời ơi, sao lại là một bé thỏ con dễ thương thế này."
Vương Kết Hương bỏ chiếc gối xuống, hai tay âu yếm bế chú thỏ lên, đưa đến trước mặt.
"Có phải tôi làm trúng không? Đau lắm không?"
Cô nhẹ nhàng cọ má mình vào đầu nhỏ xinh của chú thỏ, nở nụ cười hiền từ như một người mẹ.
"Đau."
"..." Giọng nói của một người đàn ông trưởng thành? Lẽ nào đó là tiếng lòng của cô?
Nụ cười trên môi Vương Kết Hương bỗng chốc đông cứng lại. Cô liếc xuống, chạm phải ánh mắt ngượng ngùng của chú thỏ tròn trĩnh với đôi mí mắt dễ thương. Chắc hẳn đó chỉ là tiếng lòng của cô thôi, haha, không ngờ giọng trong lòng cô lại trầm đến thế.
"Chính cô đã ném trúng tôi đấy."
Chú thỏ vừa nói, vừa dùng đôi chân nhỏ nhắn, mềm mại của mình nhấn vào mặt Vương Kết Hương, như muốn chỉ ra rõ ràng người đã làm mình bị thương.
Đúng là như cầm phải củ khoai nóng! Đúng là như bị sét đánh giữa trời quang!
Vương Kết Hương không biết nên buông tay hay tiếp tục bế, đầu óc cô chỉ toàn những dòng chữ đen to tướng: "Thỏ biến thành tinh, thỏ biến thành tinh," xen lẫn với: "Giọng này trầm quá, giọng này trầm quá," cùng với một cảm giác mơ hồ: "Chân mềm quá..."
Giữa mớ hỗn độn trong đầu và dòng suy nghĩ xáo trộn, bất chợt cô cảm nhận được một sự quen thuộc đến lạ.
Vương Kết Hương vội vã quay mặt lại nhìn chú thỏ, mặt đỏ bừng, rồi lớn tiếng hỏi.
"Anh nói lại lần nữa đi!"
Chú thỏ tròn trĩnh trừng đôi mắt to tròn đáng yêu, phồng má lên, khẽ hừ một tiếng với vẻ khinh khỉnh, giọng điệu đầy châm chọc.
"Nói bao nhiêu lần cũng vậy thôi, chính cô đã ném trúng tôi."
Quá giống, quá quen thuộc.
Cả giọng nói, biểu cảm, và cái thái độ đáng ghét này.
Vương Kết Hương buột miệng gọi tên một người quen: "Ân Hiển?"
Lần này đến lượt chú thỏ trố mắt kinh ngạc, nó mím môi lại, hai chân nhỏ xíu ôm chặt lấy ngực, tỏ ra hết sức nghiêm túc.
"Cô là ai? Sao cô biết tên tôi?"
Thật kỳ lạ.
Vương Kết Hương suýt nghẹn đến mức ngã ngửa ra sau.
Không cần bàn đến chuyện tại sao Ân Hiển lại biến thành một con thỏ, dù anh ấy có biến thành gì đi nữa, cũng không thể nào không nhận ra cô chứ? Họ đã từng ở bên nhau tận năm năm. Anh ấy biến thành như thế này, chỉ cần nghe một câu cô đã nhận ra anh, mà dù hai người chia tay bao nhiêu năm, ngoại hình của cô cũng không thay đổi đến mức không thể nhận ra được.
"Tôi là Vương Kết Hương." Cô trả lời với vẻ không vui, đặt con thỏ xuống đất, không muốn để ý đến anh ta nữa. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Con thỏ đảo mắt một vòng, làm ra vẻ như đang suy nghĩ sâu xa, nhưng có vẻ vẫn chưa nhớ ra.
Vương Kết Hương hít sâu một hơi.
"Là tôi, Vương Kết Hương đây. Người từng yêu anh, bạn gái cũ của anh."
Con thỏ tiếp tục suy nghĩ.
"Chúng ta thường cãi nhau suốt thời gian bên nhau, nhớ không?"
Con thỏ lắc nhẹ đầu.
"Anh còn hay mắng tôi là heo nữa, nhớ không?"
Con thỏ nhìn cô, rồi lại lắc đầu.
Vương Kết Hương bực bội, cắn răng, quyết định dùng đòn sát thủ. Cô lấy tay véo hai bên má mình, động tác mà Ân Hiển trước đây rất hay làm.
"Anh lúc nào cũng gọi tôi là 'mập mạp,' tôi ghét cái tên đó mà anh vẫn cứ gọi, nhớ chưa?"
Cô đưa mặt mình lại sát con thỏ, khuôn mặt méo mó, đôi mắt tràn đầy sự giận dữ, nhắc anh: "Mập mạp đấy."
"Ồ," con thỏ nhẹ nhàng ho một tiếng, lùi lại một bước: "Hình như có chuyện đó thật."
Vương Kết Hương thở phào nhẹ nhõm. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
"Lâu lắm rồi không gặp, anh vẫn khó ưa như xưa," cô cười nhẹ, tâm trạng thoải mái hơn, vỗ lên đầu con thỏ: "Dám giả vờ không nhận ra tôi."
Con thỏ bị vỗ đến hoa cả mắt. Rõ ràng sức lực của nó không cùng đẳng cấp với người phụ nữ này. Dù nó không đồng tình với những gì cô nói, nhưng cũng không dám phản bác.
"Tôi bị mắc kẹt ở đây, mãi không thoát ra được."
Biết rằng cô quen mình, con thỏ quyết định vào thẳng vấn đề.
"Em là người duy nhất mà tôi gặp được từ bấy lâu nay. Em đến để cứu tôi, đúng không?"
Cái này thì…
Vương Kết Hương trầm ngâm một lúc, đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của chú thỏ, cô nhẹ nhàng, vui vẻ trả lời.
"Không phải đâu."
Nhận xét Box