Lại gặp Bùi Mẫn, đã là chuyện của mấy ngày sau.
Hôn lễ giữa thần thiếp và chàng, tự nhiên đã không thể thành.
Rốt cuộc lòng vẫn cảm thấy có lỗi, thần thiếp hỏi chàng: “Có từng oán trách ta đã lợi dụng chàng không?”
Chàng cười thản nhiên, “Có thể được Tạ cô nương lợi dụng, là vinh hạnh của Bùi mỗ.”
Sau đó, dường như thần thiếp nghe thấy chàng cúi đầu lẩm bẩm: “Còn hơn là gả cho kẻ khác.”
Tim thần thiếp khẽ đập, “Chàng nói gì?”
Chàng cười nhẹ, “Không có gì.”
Thần thiếp nhướng mày, thật là một người kỳ lạ.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi ra thắc mắc trong lòng, “Tại sao chàng lại đồng ý giúp ta?”
Dù sao, thần thiếp cũng chỉ nhớ lại một số chuyện quá khứ không đáng kể, liền nghĩ thử một lần.
Thế là trong danh sách sính lễ cầu thân gửi cho chàng, đã viết rõ ý định.(truyennhabo.com)
Không ngờ, chàng lại đồng ý một cách thẳng thắn như vậy.
Nghe xong câu hỏi, Bùi Mẫn thoáng ngẩn người, như rơi vào trầm tư.
Sau đó mỉm cười nhạt, “Năm Bùi mỗ mười bốn tuổi, từ biên cảnh đến kinh, đi tìm thân nhân tránh loạn, từng thấy cô nương quỳ dài ngoài cung, là vì cầu xin cho dân biên ải. Cô nương khi ấy đã mượn lời người xưa nói với ta rằng: ‘Dân vi bang bản, bản cố bang ninh’.” (Dân là gốc nước, gốc vững nước an.)
Bùi Mẫn nghiêm túc, chắp tay hướng thần thiếp, hành lễ quân tử.
“Tạ cô nương, tài tình của cô không nên bị hạn chế trong một chốn nhỏ bé.”
Nhận xét Box