Một lần nữa mở mắt ra, cơn đau nhói ở ngực vẫn chưa giảm bớt.
Trước mắt dần hiện ra một màu bạc tối.
Ta... chưa chết!
Trong lòng ta là một người đàn ông mặc áo giáp bạc, yếu ớt và hôn mê.
Ánh sáng xuyên qua những tán lá rậm rạp, chiếu lên khuôn mặt mà ta mãi mãi không thể quên.
Lông mày như dãy núi xa, mặt tựa như được đẽo gọt từ đá.
Rõ ràng là một khuôn mặt khôi ngô phi phàm, nhưng giờ đây lại chói mắt vô cùng.
Ta đã trở lại sáu năm trước, cái ngày ta cứu Tiêu Dạ.
Suy nghĩ trăm điều, cuối cùng ngưng tụ thành một sợi oán hận.
Mắt ta chợt thu hẹp lại, liếc thấy một cành cây khô trơ trụi ở đằng xa.
Quá giòn, không đâm thủng được lớp da thịt dày dạn của hắn.
Ánh mắt di chuyển xuống, dừng lại ở vạt váy lụa mỏng của ta.
Quá dễ đứt, e rằng không treo chết được hắn.
Ta rút ra chiếc trâm bạc cài tóc, mái tóc đen như thác đổ xuống, cùng chiếc trâm bạc đặt lên cổ hắn.
Nhưng còn chưa kịp đâm vào, thì đã bị một bàn tay dày thô ráp và đầy chai sạn nắm lấy, không thể tiến thêm dù chỉ một chút.
Trái tim ta khẽ thắt lại.
Thì ra, Tiêu Dạ chưa bao giờ hôn mê.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, ta đã lọt vào bẫy.
Người trong lòng ta mở mắt.
Ánh mắt hơi trầm xuống, ẩn chứa những cảm xúc khó đoán.
Như là kinh ngạc, lại như có vẻ oan ức.
"Ngươi muốn giết ta?"
Tiêu Dạ giọng khàn khàn, sắc mặt đen kịt.
Rõ ràng là rất yếu đuối, nhưng xung quanh hắn vẫn toát ra sự lạnh lẽo và uy nghiêm.
Chắc hẳn là ta đã nhìn nhầm.
Một Tiêu Dạ lạnh lùng như tu la, Chiến Thần của Đại Càn, làm sao mà oan ức được.
Ta buông tay ra, chiếc trâm bạc rơi xuống đất.--Truyện-Nhà-Bơ --
Ta cúi đầu, cười lạnh, "Sao dám, chỉ là tiểu nữ thấy tướng quân bị thương nằm đây, trong lòng sợ hãi, muốn cầm trâm tự vệ, không cẩn thận chạm phải tướng quân, mong tướng quân chớ trách."
Ta đứng dậy, khẽ cúi chào.
"Con gái của Thượng thư bộ Hình, Tạ Uyển, ra mắt Tiêu Tướng quân."
Hắn loạng choạng đứng dậy, định nắm tay ta, nhưng ta nhíu mày tránh đi.
"Tiểu nữ chưa xuất giá, tướng quân đừng thất lễ."
Hắn ngây người.
Ánh mắt đong đầy cảm xúc phức tạp.
Cuối cùng vẫn rụt tay lại.
Tiêu Dạ cười nhẹ, có chút u ám, "Một người như Tạ tiểu thư, cũng để tâm đến lễ nghi này sao."
Ta khẽ cúi đầu, siết chặt tay lại.
Tiêu Dạ xuất thân từ Tướng quân phủ.
Lão tướng quân bị thương nặng trên chiến trường,(truyennhabo.c om) để lại bệnh căn, nên con trưởng Tiêu Dạ thay ông nắm giữ binh quyền.
Ngày khải hoàn trở về, thiếu niên tướng quân, ngựa chiến bạc giáp, thật không thể nào phong độ hơn.
Tự nhiên thu hút sự ngưỡng mộ của vô số cô gái khuê các.
Ta cũng không ngoại lệ.
Năm đó, ta tình cờ cứu được Tiêu Dạ, một mình đưa hắn về nhà.
Lời đồn đại khắp kinh thành nổi lên, tất cả đều là những lời phỉ báng danh tiếng của ta.
Cha ta đã quỳ trước triều đình rất lâu.
Mới cầu được hôn ước này cho ta.
Ta vui mừng khôn xiết, ngỡ là ân điển trời ban.
Không ngờ lại là cái bẫy giăng ra bốn phương tám hướng.
Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.
"Nếu tướng quân không sao, có thể ở đây nghỉ ngơi một lát, Tạ Uyển sẽ đi gọi người đến."
Trong lúc nói, Tiêu Dạ đã đứng dậy.
Đôi mắt đen híp lại, lộ ra vẻ sắc bén.
"Tạ tiểu thư không muốn ở cùng một chỗ với ta đến vậy sao?"
Khóe miệng ta khẽ cong lên, nở một nụ cười nhẹ.
"Tướng quân sợ là quên rồi, vài ngày trước thánh chỉ đã ban, tướng quân không bao lâu sẽ cưới Chiêu Dương Trưởng Công chúa. Ngày đại hỷ của tướng quân,(truyennhabo.com) Tạ Uyển nhất định sẽ mang lễ vật trọng đại đến mừng."
Sắc mặt Tiêu Dạ hoàn toàn đen lại.
Ngay cả ánh mắt nhìn ta cũng nhuốm vài phần oán hận.
Ngoại địch đã bị đánh bại, chiến sự đã yên.
Thỏ chết chó săn, chim hết cung bỏ.
Tiêu Dạ, cưới công chúa, đồng nghĩa với việc giao lại binh quyền.
Không có Tạ gia ta là nước cờ này, các ngươi tiếp theo sẽ đi nước cờ nào đây?
Không có binh quyền, các ngươi còn lấy gì để đấu.
Nhận xét Box