Hoắc Nhiên băng hà vào lúc nửa đêm.
Khi hắn ra đi, ta ngồi bên giường, không ngừng nhắc nhở hắn rằng đại tỷ chưa bao giờ yêu hắn.
Hiện tại, đại tỷ chắc chắn đang hạnh phúc bên Thôi Thập An, tiếp nối mối duyên tiền định.
Hắn chết mà mắt không thể nhắm lại, ta run rẩy khép mắt cho hắn.
Ta cười, cười mãi rồi bật khóc.
Ta cũng nhớ đại tỷ rồi.
Thái tử lên ngôi, ta trở thành Thái hậu, chuyển đến cung Từ Ninh.
Ngày đó, khi ta vuốt ve đầu của Hoắc Thần, ta có chút ngẩn ngơ, rồi nói với hắn: "Đôi mắt của ngươi rất giống nàng."
"Con đường phía trước, phải tự mình đi thôi."
Hoắc Thần không hiểu. Triều cục đã ổn định, Hoắc Nhiên sớm đã giúp hắn nhổ bỏ hết nội loạn và ngoại hoạn, hắn chỉ cần làm một vị quân vương anh minh, sống cuộc đời bình yên là đủ.
Ta lấy ra viên thuốc mà mình đã chuẩn bị từ lâu. Khoảnh khắc nhắm mắt lại, ta thấy đại tỷ đứng lặng lẽ trước cửa.
Nàng đến đón ta rồi.
(End)
Nhận xét Box