Lại qua thêm một tháng, kinh thành đón một trận tuyết lớn, những bông tuyết trắng xóa phủ kín mái ngói của hoàng cung, nhưng không hề mang lại cảm giác u ám. Cung nhân tấp nập qua lại, ai nấy đều chìm trong niềm vui.
Là vì có hai tin vui: Thứ nhất, Hoàng Quý Phi lại mang thai, Hoắc Nhiên vô cùng vui sướng, truyền lệnh thưởng một tháng lương cho cung nhân, xua tan bóng tối từ khi công chúa nhỏ qua đời. Thứ hai, hậu cung cuối cùng cũng sắp đón vị chủ nhân thực sự của nó – Lạc Dĩ Khả.
Lời thỉnh cầu lập hoàng hậu từ triều đình ngày càng mạnh mẽ, không ít quan lại, nhằm làm suy giảm thế lực nhà Thẩm, đã lên tiếng chỉ trích rằng Hoàng Quý Phi không xứng đáng để trở thành hoàng hậu.
Họ dường như tin chắc rằng Hoắc Nhiên sẽ bất chấp tất cả mà lập đại tỷ làm hoàng hậu.
Nhưng họ đã thất vọng.
Hóa ra, từ lâu Hoắc Nhiên đã có thê tử ở ngoài cung, chỉ vì nàng ấy sức khỏe yếu, nên chưa vào cung để an dưỡng.
Để lập Lạc Dĩ Khả làm hoàng hậu, Hoắc Nhiên không ngần ngại viện dẫn câu chuyện tình sâu nghĩa nặng, rằng hai người đã cùng nhau vượt qua khó khăn từ thuở hàn vi.
Lạc Dĩ Khả, xứng đáng để làm hoàng hậu.
Sự kiện này khiến những triều thần có ý định dùng chuyện lập hậu để làm khó Hoắc Nhiên đều phải im lặng.
Trong phút chốc, nhà họ Thẩm trở thành trò cười cho thiên hạ.
Đại tỷ, từ một "yêu phi họa quốc," giờ lại trở thành đề tài bàn tán trong các câu chuyện bên bàn ăn.
Ta không khỏi lạnh cả người, tay chân như đông cứng.
Những hành động của Hoắc Nhiên đối với đại tỷ trong suốt thời gian qua, rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả?
Hay chỉ là đơn thuần để trả thù?
Ta loạng choạng chạy đến cung Trữ Tú, thấy sắc mặt đại tỷ vàng vọt, thân hình gầy gò, đang tựa yếu ớt trên giường thêu.
Cơ thể nàng vốn đã kiệt quệ, nay chứng nghén lại hành hạ nàng không ra hình dạng. Nàng yếu ớt bảo cung nhân mang chậu thau đi, rồi mỉm cười với ta.
"Tiểu Lục, ngươi đều biết cả rồi phải không."
Ta chầm chậm bước đến bên cạnh, cố nén nước mắt, tựa trán lên đầu gối nàng, giọng khản đặc: "... Đại tỷ."
Nàng nhẹ nhàng vuốt tóc ta, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điềm tĩnh: "Ngươi cũng hiểu tính hắn rồi."
"Với ta, hắn không thực sự yêu thương gì, chỉ là không nuốt trôi được việc ta bỏ rơi hắn thôi."
Ta nghe tiếng đại tỷ thở dài, nàng khẽ nói: "Như vậy cũng tốt. Hắn đã trút giận lên ta rồi, các ngươi, nhà họ Thẩm, chắc sẽ không sao nữa."
Ta cố kìm nước mắt, không, đại tỷ, tỷ không biết Hoắc Nhiên bây giờ đã tàn nhẫn đến mức nào.
Nhận xét Box