Cuối cùng, ta vẫn tiến cung, với danh phận Thẩm Quý Nhân.
Hôm đó, đại tỷ dù đang bệnh cũng cố gắng đến gặp ta, nói rằng nếu ta không muốn, nàng sẽ cầu xin tổ mẫu tha cho ta.
Ta quỳ trên đất, lắc đầu.
Đại tỷ, tỷ không biết, chúng ta từ trước đến giờ chưa từng có sự lựa chọn.
Hoắc Nhiên, hắn sẽ không buông tha cho nhà họ Thẩm.
Đại tỷ mỉm cười chua xót: "Như vậy cũng tốt, có ngươi ở bên cạnh, ta có thể chịu đựng thêm được một thời gian."
Ta không kiềm được mà mắt đỏ hoe.
Hoắc Nhiên phong cho không ít phi tần, nhưng chưa từng truyền triệu ai, chỉ qua đêm ở cung Trữ Tú của đại tỷ.truyennhabo.com
Thời gian trôi qua, ngoài phố bắt đầu có những lời đồn rằng, Thẩm đại tiểu thư là yêu hồ chuyển thế, cưới hai đời chồng, khiến hoàng thượng mê muội đến mức mê đắm, không phải điềm lành.
Ta đến cung Trữ Tú, thấy đại tỷ đang khoác áo lông hồ ly, đứng trong sân cắt một nhánh mai đỏ. Giữa trời đông giá rét, gương mặt nàng lại càng thêm tái nhợt.
Thấy ta đến, ánh mắt nàng thoáng chút bàng hoàng.
"Tiểu Lục, ngươi có biết không, ta thực lòng muốn nuôi dưỡng Trường Lạc lớn khôn."
Trường Lạc, chính là công chúa nhỏ đã qua đời một năm trước.
Ta bước đến nắm lấy tay nàng, khẽ nói: "Ta biết, đại tỷ, ta hiểu mà."
Ta đỡ nàng ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, nàng vẫn cứ lẩm bẩm: "Ngươi không biết đâu, mỗi đêm ta đều nghe thấy tiếng khóc của con bé, nó trách ta tại sao không cứu nó."
"Nhưng ta có thể làm gì chứ, ta có thể làm gì đây."
Nhìn hai hàng lệ lăn dài trên gương mặt tiều tụy của đại tỷ,(truyennhabo.com) ta muốn nói gì đó nhưng lời nghẹn nơi cổ họng.
Nàng thật sự vẫn còn day dứt về cái chết của Trường Lạc, chưa thể vượt qua.
"Hoàng thượng giá lâm."
Ta vội đứng dậy hành lễ, thấy Hoắc Nhiên với khuôn mặt u ám bước tới, trong lòng ta đầy lo lắng, không biết hắn đã nghe được bao nhiêu lời vừa rồi.
Đại tỷ cúi đầu đón chào hắn, thời gian gần đây, nàng dường như đã chấp nhận số phận, luôn tuân theo Hoắc Nhiên.
Điều kiện là, cháu trai Thôi Nguyện của ta, đã bị Hoắc Nhiên phái người đưa đi, không rõ tung tích.
Một cánh hoa mai đỏ rơi lả tả lên tóc đại tỷ, Hoắc Nhiên mỉm cười với nàng, nụ cười rạng rỡ như ánh dương.
Khoảnh khắc đó, hình ảnh chàng thiếu niên ngượng ngùng, e thẹn năm xưa dường như lại hiện về.
Ta có chút bàng hoàng.
Nhận xét Box