Việc trong cung triệu ta vào, ta hoàn toàn không ngờ tới.
Từ khi đại tỷ nhập cung, được phong làm quý phi, theo lệ thường, người nhà có thể dâng thẻ bài để xin gặp. Nhưng suốt những ngày qua, dù tổ mẫu và mẫu thân đã dâng thẻ không ít lần, vẫn không được đại tỷ triệu kiến.
Chúng ta ngầm hiểu, đại tỷ có lẽ không muốn gặp chúng ta.
Chỉ đành lén lút nhờ người truyền tin, báo cho đại tỷ biết, cháu trai ta, Thôi Nguyện, vẫn khỏe mạnh, nàng đừng lo lắng.
Tiểu thái giám dẫn ta đến cung Trữ Tú của đại tỷ, nơi ta gặp lại Hoắc Nhiên, người anh rể hụt sau năm năm không gặp.
Khác xa với sự dịu dàng ngày trước, ánh mắt hắn giờ đây đầy sự tàn nhẫn và lạnh lùng, chẳng còn chút gì của kẻ nhút nhát, e dè từng theo sau chúng ta hồi còn bé.
Ta chợt thấy sợ, không tự chủ lùi lại hai bước, trong lòng nhớ đến người anh rể đã khuất, Thôi Thập An, người luôn dịu dàng, yêu thương và quấn quýt bên đại tỷ, khiến người đời phải ngưỡng mộ.
Thật đáng tiếc.
Thật khó tưởng tượng cảnh tượng đại tỷ quý giá như ngọc ngà của ta giờ đây phải chịu bao nhiêu đau đớn dưới tay hắn.
Chỉ nghe giọng hắn lạnh lùng cất lên: "Đi khuyên đại tỷ ngươi nghe lời một chút, nếu không, cả đời ngươi cũng không cần ra khỏi cung."
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt âm trầm của hắn, lòng chợt hiểu rõ, câu "không cần ra khỏi cung" của hắn chẳng khác gì một lời đe dọa, rằng ta đừng mong sống sót mà rời khỏi nơi này.
Hắn xoa trán rồi rời đi, lúc ấy ta mới nhận ra,truyennhabo.com trong cung của đại tỷ có rất nhiều cung nữ được huấn luyện kỹ càng, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng đại tỷ đâu.
Một cơn sợ hãi tràn ngập trong lòng ta, lẽ nào Hoắc Nhiên đã đánh đập đại tỷ đến mức tàn phế?
Một bà ma ma dẫn ta vào phòng trong của đại tỷ, dọc đường luôn miệng than thở, bảo ta nên khuyên quý phi đừng cứng đầu với bệ hạ nữa, cánh tay sao đấu nổi với đùi.
Ban đầu, ta không hiểu vì sao giữa ban ngày ban mặt, bà ma ma lại dẫn ta vào phòng trong, trong lòng không yên.
Cho đến khi ta nhìn thấy đại tỷ, mắt ta lập tức đỏ hoe.
Đại tỷ, người từng như ngọc ngà, nay bị trói chặt trên giường, cả người gầy gò, hốc hác, đôi mắt hoàn toàn vô hồn.
Bà ma ma nhỏ giọng giải thích: "Quý phi nương nương mang long thai, nhưng nhất quyết không chịu sinh ra, bệ hạ không còn cách nào khác,(truyennhabo.com) nên mới mời tiểu thư đến."
Lúc này, ta mới nhìn thấy bụng đại tỷ hơi nhô lên, ánh mắt nàng trông thật bi thương.
Ta nhớ lại ngày nàng biết mình mang thai cháu trai, vui mừng khôn xiết, cùng phu quân về lại nhà mẹ đẻ. tổ mẫu khi ấy còn cười trêu: "Cháu gái của ta cũng sắp làm mẹ rồi."
Nhận xét Box