Sáng sớm đi làm, Sầm Dương vừa bước vào Trung tâm Điều trị, đã thấy không ít đồng nghiệp tụ tập lại, hăng hái bàn tán về một tin tức lớn. Công việc ở trung tâm điều trị thường khô khan và tẻ nhạt, nhiều nhà nghiên cứu gặp nhau cũng chỉ mặt không biểu cảm, chẳng còn chút sức lực nào để cười nói.
Đã lâu rồi mới thấy một nhóm người tụ tập lại bàn tán sôi nổi như vậy.
Chuyện đại khái là giáo sư Hoàng ở Viện Thú y gặp phải bọn cướp trên đường tan làm, khi cố gắng bảo vệ cặp tài liệu, ông đã bị chúng đâm một nhát, đến bệnh viện thì không qua khỏi.
Anh nhíu mày, cái chết của giáo sư Hoàng chỉ sợ không đơn giản như vẻ bề ngoài, tám phần là có kẻ giật dây từ phía sau.
“Trời ạ, lão đã làm việc cả đời vất vả, sắp đến tuổi nghỉ hưu rồi, cuối cùng lại gặp phải tai họa bất ngờ, thậm chí còn không thể ra đi yên ổn.”
Có người ôm ly cà phê khó hiểu hỏi, “Vậy tại sao lúc đó ông không kêu cứu?”
“Nghe nói hôm đó ông ở viện làm thêm giờ, đến rạng sáng mới về nhà. Lúc đó trên đường làm gì có ai? Phỏng chừng đến cả chó hoang cũng không có.”
“A—vậy chúng ta, những người thường xuyên làm thêm giờ, chẳng phải rất nguy hiểm sao?”
Một đồng nghiệp tinh ý thấy Sầm Dương đi ngang qua, T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o vội vàng ra hiệu cho mọi người im lặng, chờ anh bước vào thang máy mới lại lên tiếng, “Giáo sư Hoàng trước đây thích Sầm Dương nhất, giờ xảy ra chuyện thế này, chắc anh ấy sẽ buồn lắm.”
“Nếu không thì chúng ta, những người hay làm thêm giờ, lập một nhóm chung đi. Cùng nhau hẹn về nhà, có bạn đồng hành vẫn an toàn hơn là đi đêm một mình.”
Mọi người đồng loạt đồng ý, lấy điện thoại ra quét mã QR để vào nhóm, “Đúng đúng, đây cũng là một cách hay.”
Mặc áo blouse trắng trong phòng thay đồ, Sầm Dương cảm thấy có chút khó chịu. Mục tiêu theo dõi bấy lâu nay bỗng nhiên bị diệt khẩu, đội trưởng thì vẫn đang hôn mê không rõ nguyên nhân, anh giờ đây như một kẻ lạc trong màn sương, không biết phương hướng mà cứ chạy lung tung.
Anh mở lại mối quan hệ trong nhóm một lần nữa để phân tích: Niên Hoành, Chủ tịch của Tập đoàn Niên Thị, trong mắt công chúng là một doanh nhân thành công; con gái duy nhất của ông là Niên Trĩ, đã đính hôn với người nhà họ Quý, cũng là vị hôn thê của đội trưởng; mẹ của Niên Trĩ lại là cựu học viên Học viện Quân đội thành phố A, và là bạn cùng khóa với Thẩm Mạn, phu nhân của Quý Bá Lễ.
Những mối quan hệ chồng chéo giữa nhà họ Niên và nhà họ Quý này, rốt cuộc là do vận mệnh sắp đặt, hay có kẻ đứng sau cố ý sắp đặt đây?
Sầm Dương quyết định tối nay sẽ tìm gặp Chu Trừng, cùng bàn bạc bước tiếp theo nên làm như thế nào.
“Sầm Dương, cậu làm gì ở đây thế?”
Anh lập tức đóng giao diện ngụy trang, làm bộ như đang lướt tin tức.
Đồng nghiệp thấy Sầm Dương từ sáng sớm đã tránh trong phòng thay đồ xem tin tức, nghĩ rằng anh đang đọc tin về cái chết của giáo sư Hoàng, liền trấn an vài câu, sau đó đưa ra vấn đề chính, “Nhưng mà, chuyện quan trọng nhất bây giờ là gặp sếp mới của chúng ta, đi muộn thì không giữ được việc đâu.”
Giải thích tình huống xong, anh ta vội kéo Sầm Dương ra ngoài.
“Sếp mới gì cơ?” -+-Truyện Nhà Bơ -+-
“Cậu không biết sao? Thụy Khang đã được Quý thị chuyển giao cho Niên Thị, đại tiểu thư của nhà họ Niên hiện giờ là người phụ trách tất cả các hạng mục của trung tâm chúng ta, hôm nay là lần đầu tiên cô ấy nhậm chức. Hình như cô ấy còn là diễn viên nữa, tên là...”
Sầm Dương nhắc, “Niên Trĩ.”
“Đúng đúng, cậu nghĩ mà xem, chỉ mới đính hôn bốn tháng mà đã lấy được 25% cổ phần của nhà họ Quý và trung tâm điều trị mà Quý thiếu gia một tay sáng lập, người phụ nữ này chắc chắn không đơn giản. Nếu chúng ta đi muộn, chẳng may bị cô ấy làm khó thì sao.”
Ngày đầu tiên Niên Trĩ nhậm chức, cô đã triệu tập toàn bộ lãnh đạo và các trưởng nhóm phụ trách dự án đến họp, tổ chức một buổi họp không mấy ý nghĩa, chỉ nói về những điều như “Cố gắng làm việc”, “Giữ tâm lý ổn định” và những lời sáo rỗng lặp đi lặp lại, rồi sau đó cho mọi người trở về.
Trừ Sầm Dương.
Quả nhiên anh bị giữ lại để làm khó dễ, đồng nghiệp trước khi rời đi còn để lại cho anh cái nhìn như muốn nói “Tự giải quyết cho tốt nhé”.
Niên Trĩ ra hiệu cho người cuối cùng ra khỏi phòng họp đóng cửa lại cẩn thận, rồi bước đến trước mặt Sầm Dương, “Biểu cảm của cậu như vậy, là có điều muốn hỏi tôi sao?”
“Chị và thiếu gia đính hôn, thật sự là vì tài sản nhà anh ấy sao?”
Niên Trĩ lấy ly cà phê nóng đưa cho Sầm Dương, nói với vẻ ngoài ý muốn, “Cậu cũng thú vị đấy, người khác đều nghĩ tôi sâu sắc khó lường, tâm cơ khó đoán. Cậu nói xem, tôi có thật là vì tiền không?”
Hương cà phê đậm đặc tỏa ra giữa hai người, thần kinh căng thẳng của Sầm Dương có chút thả lỏng, “Chị và thiếu gia, ba năm trước ở Yale, đã là người yêu rồi.”
“Ồ? Những thông tin lan truyền trên mạng là do cậu tìm ra?”
Sầm Dương uống một ngụm cà phê, lắc đầu, “Không phải tôi, tôi chỉ tình cờ thấy thôi. Năm đó thiếu gia đi Yale học là một quyết định bất đắc dĩ, lúc đó anh ấy đang trong trạng thái rất tồi tệ, mắc chứng chán ăn nghiêm trọng. Nhưng từ sau khi trở về trường, tình trạng của thiếu gia đã được cải thiện.”
Anh tiếp tục bổ sung, “Tôi nghĩ rằng đó phần lớn là nhờ công của chị. Không giấu gì chị, lúc chị và thiếu gia đính hôn, tôi còn thắc mắc sao anh ấy có thể quên cô bạn gái ngày xưa như vậy. {bơ bui bặm} Giờ nhìn lại, anh ấy chẳng những không quên, mà còn nhớ rõ hơn bất cứ ai khác. Chị ơi, Bắc Thành có thể có bất kỳ cặp vợ chồng hào môn nào kết hôn vì lợi ích, nhưng chị và thiếu gia thì không, tuyệt đối không phải.”
Sầm Dương còn trẻ, ngoài việc tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc bảo mật của công việc, anh chẳng thể giấu được chuyện gì trong lòng. Anh không hiểu rốt cuộc hai người kia đang làm gì mà cứ lòng vòng như vậy, nếu yêu nhau thì sao không ở bên nhau cho tốt?
Niên Trĩ đột nhiên bật cười, trên mặt nở nụ cười như thể cô vừa nhìn thấy một đứa trẻ dễ thương trên đường, “Sầm Dương, hôm nay gặp cậu tôi mới hiểu, tuổi trẻ thực sự là điều rất đẹp, không sợ hãi, không lo lắng. Bảo sao mọi người đều muốn trường sinh bất lão.”
Ý chị là gì?
Sầm Dương nhìn Niên Trĩ với vẻ khó hiểu.
“Cậu nói anh ấy vẫn luôn nhớ tôi, vậy tại sao trước đó lại chia tay? Có phải vì cảm thấy đùa giỡn với tình cảm của tôi rất thú vị không? Anh ấy thật sự buồn cười, thật sự nghĩ rằng ba năm sau gặp lại, chỉ cần vài chiêu trò đơn giản là có thể khiến tôi yêu anh ấy một lần nữa? Đúng là tôi không phải vì lợi ích, mà là vì muốn trả thù người đã phụ lòng mình.”
Sầm Dương nóng lòng muốn giải thích, nhưng anh không thể nói quá rõ ràng, chỉ có thể cố gắng nói với Niên Trĩ, “Chị ơi, không phải như vậy đâu, thiếu gia có nỗi khổ của anh ấy.”
Giọng Niên Trĩ trầm xuống, ngữ khí nghiêm khắc và đầy uy nghiêm, “Đừng thảo luận chuyện cá nhân trong giờ làm việc, đặc biệt là can thiệp vào chuyện cá nhân của cấp trên. Tôi giữ cậu lại là vì nghe nói cậu trước đây là học trò đắc ý của giáo sư Hoàng. Tài liệu nghiên cứu của ông ấy, cậu có sao lưu không?”
Giáo sư Hoàng? Cô ấy cần tài liệu của giáo sư Hoàng để làm gì?
Sầm Dương trở nên cảnh giác, nhìn thẳng vào mắt Niên Trĩ, “Tài liệu của thầy luôn được bảo mật rất nghiêm ngặt, đến cả trợ lý của thầy cũng không có, nói chi đến tôi chỉ là một học trò không liên quan.”
Niên Trĩ gật đầu, trên mặt không lộ chút thất vọng, như thể cô không mong chờ nhiều vào việc có thể lấy được tài liệu từ anh.
“Được rồi, tôi biết rồi, cậu có thể về trước. Nhớ kỹ, làm tốt công việc của mình, đó mới là điều quan trọng nhất với cậu lúc này.”
Sầm Dương tỏ vẻ ngoan ngoãn cung kính, “Hiểu rồi.”
Cuối cùng cũng tiễn được cậu thanh niên này đi, Niên Trĩ mệt mỏi xoa trán, lấy điện thoại ra để báo cáo tiến độ với Niên Hoành. Cô biết cuộc gọi này chỉ là thủ tục, trong căn phòng này, mọi lời nói và hành động của cô đều bị Niên Hoành quan sát rõ ràng.
Cảm giác bị người khác giám sát lén lút này như thể trong bóng đêm có một con mãnh thú với miệng đầy máu đang ẩn nấp, chực chờ lao tới xé cô thành từng mảnh.
Niên Trĩ thở dài một hơi, -+-Truyện Nhà Bơ -+- tự rót cho mình một ly cà phê.
Từ nhỏ cô đã thích đọc thơ, đặc biệt yêu thích bài "Hải Yến" của Gorky.
“Hải yến nói, mây đen không che nổi mặt trời.” [1]
Đúng vậy, bình minh sẽ sớm đến thôi.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn đột ngột rung lên, Niên Trĩ nhìn qua, là Tống Ninh gọi, “Alo, cảnh sát Tống, đang giờ làm việc mà gọi điện cho tôi, không phải phong cách chuyên nghiệp của cậu chút nào.”
“Hu hu hu, Chỉ Chỉ, tôi thất tình rồi, cậu có muốn đến nhà tôi uống rượu không?”
Nghe Tống Ninh nói, Niên Trĩ không khỏi mở to mắt ngạc nhiên. Tống Ninh tính cách hướng ngoại, diện mạo xuất sắc, gia thế tốt. Những ưu điểm này khiến cô từ nhỏ đã được nhiều cậu bé thích, trước giờ chỉ có Tống Ninh làm người khác đau lòng, chứ chưa từng nghe cô thất tình bao giờ. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Tống Ninh nói như vậy.
Cô hỏi thử, “Cậu chắc chắn mình đang tỉnh táo đấy chứ, không phải đang nói nhảm sau khi uống say à?”
Tống Ninh đáp giọng ỉu xìu, “Chỉ Chỉ, nếu cậu không tới nhà tôi trong vòng mười phút, tôi đảm bảo cậu sẽ không thấy được mặt trời ngày mai.”
Được rồi, còn biết dọa người, vậy là tỉnh táo thật.
Niên Trĩ liên tục đáp, “Được rồi, tôi sẽ tới trong vòng mười phút, không để Tống đại nhân phải chờ lâu đâu.”
Anh Vương nghe nói Niên Trĩ muốn đi uống rượu với bạn, liền chuẩn bị thuốc chống say và sữa chua trên xe cho cô.
Đúng là tài xế tốt của Trung Quốc, không ai sánh bằng.
Tống Ninh sống ở tầng cao nhất, một phần nhỏ sân thượng cũng thuộc sở hữu của cô. Lúc trước khi trang trí, Niên Trĩ đã cùng cô xây dựng một giàn hoa, trồng vài loại hoa dễ chăm sóc, còn mời người thiết kế thêm bộ bàn ghế phong cách Bắc Âu và một chiếc ghế xích đu.
Đây là nơi rất thích hợp để tụ tập bạn bè vào buổi tối.
Nhưng hiện tại là ban ngày, nên Tống Ninh chỉ có thể một mình nằm trên sofa, vừa xem phim tình cảm vừa uống rượu giải sầu. Càng xem càng khóc, càng khóc càng xem, hai mắt đã đỏ ngầu như thỏ.
Khi Niên Trĩ đến, cảnh tượng nhìn thấy là hình ảnh Tống Ninh vừa buồn cười vừa thê thảm như vậy.
Muốn cười nhưng không dám cười, giọng cô thậm chí có chút nghẹn lại, “Ninh này, sao lại thế này, hôm nay không phải đang giờ làm việc sao, sao cậu lại một mình ở đây uống rượu giải sầu?”
Thấy bạn thân đến, Tống Ninh vứt chai rượu sang một bên, ôm cổ Niên Trĩ, giọng nói yếu ớt nghẹn ngào, “Hu hu... Chỉ Chỉ, tôi giờ giống như bị nướng trên ngọn lửa, vừa đau vừa khổ.”
Niên Trĩ nhẹ nhàng vuốt lưng an ủi Tống Ninh, “Không sao đâu, không sao đâu, từ từ nói, hôm nay tôi ở đây với cậu cả ngày.”
Người trong lòng ngồi thẳng dậy, (truyen/nha/bo.com) mắt đẫm lệ nhìn cô, “Chỉ Chỉ, cậu còn nhớ học trò đắc ý của tôi ba năm trước không?”
Tống Ninh và Niên Trĩ chơi thân với nhau cũng vì cả hai đều có cá tính mạnh mẽ, không chịu thua. Khi còn học chung ở trường trung học quý tộc, Niên Trĩ nổi danh với khí phách miền Bắc, còn Tống Ninh thì nắm giữ “giang sơn” miền Nam.
Hai “đại lão” gặp nhau, còn chưa kịp phân cao thấp thì đã bị chủ tịch hội học sinh cấp ba bắt gặp. Ban đầu tính cầm kiếm đấu một trận ra trò, nhưng chưa kịp ra khỏi cổng trường, kiếm đã bị người kia ngăn lại.
Niên Trĩ không bận tâm, đấu võ không được, thì đấu văn cũng được, luận về tranh cãi, cô chưa từng thua ai. Nhưng Tống Ninh thì nuốt không trôi cơn giận này, từ đó dồn sức học tập, thi vào cấp ba, tham gia hội học sinh, và cuối cùng đã loại bỏ vị chủ tịch học sinh kia khi còn đương nhiệm.
Quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Nếu câu chuyện dừng ở đây, ân oán tình thù coi như đã được giải quyết, Tống Ninh tự nhiên cũng sẽ không tiếp tục tìm người kia gây phiền phức.
Nhưng hai năm sau, khi Tống Ninh lên lớp mười hai, cha Tống lo lắng con gái không theo kịp thành tích nên đã trả tiền cao để mời một nghiên cứu sinh giỏi làm gia sư cho cô.
Oan gia ngõ hẹp, gia sư lại chính là người đã cản cô năm xưa. Khoảng thời gian đó với Tống Ninh mà nói, chẳng khác nào sống trong địa ngục. Mỗi ngày, cô bị đánh thức lúc bốn giờ sáng để học thuộc, còn thứ bảy thì thậm chí không có đến nửa giờ chơi game.
Ngay khi cô sắp bị toán lý hóa hành hạ đến phát điên, kỳ thi đại học cuối cùng cũng kết thúc. Giải thoát, Tống Ninh giống như Tôn Ngộ Không thoát khỏi vòng Kim Cô, toàn tâm toàn ý nghĩ cách trả thù người kia.
“Nhớ chứ, nhớ rất rõ. Không phải năm đó cậu còn theo đuổi anh ấy, muốn anh ấy làm bạn trai mình sao?” Truyện được dịch bởi TruyệnNhàBơ.com
Tống Ninh lắc đầu, “Tớ rõ ràng chỉ muốn chọc tức hắn, để ba tớ đuổi hắn đi thôi. Chỉ Chỉ, cậu còn nhớ tớ từng nói với cậu là tớ ngủ với thầy dạy kèm của mình không?”
“Nhớ chứ, chính là vị cảnh sát Giang Bân - đóa hoa cao lãnh trong đội các cậu mà.”
“Lúc trước học trưởng kia và sau này làm gia sư cho tớ đều là Giang Bân.”
???!!!
Bọn họ chẳng phải là cùng một người sao?
Niên Trĩ trố mắt nhìn Tống Ninh, cô ấy cũng gật đầu như thể đã chấp nhận số phận, xác nhận điều suy đoán đáng sợ này.
“Vậy hai người thật sự là... một mối nghiệt duyên.”
Trong đầu Niên Trĩ lóe lên một ý nghĩ, cô bỗng nhận ra ý của Tống Ninh khi kể chuyện này, “Cậu thích anh ấy rồi phải không? Nhưng mà, chẳng phải nhà cậu đã tìm sẵn vị hôn phu cho cậu rồi sao?”
Tống Ninh tự rót cho mình một chai bia, nước mắt ngắn dài vừa uống vừa nói, “Từ khi tớ gặp một nghi phạm trong vụ án, kẻ đó luôn có ý định trả thù, Giang Bân bảo tớ đến ở nhà anh ấy, để tiện bảo vệ tớ, dù sao tớ cũng xem như là một nửa nhân chứng. Ban đầu khi nhận ra mình thích anh ấy, tớ đã chuẩn bị tinh thần để rời đi rồi.”
Nghĩ đến đêm đó đầy hoang đường, nước mắt vốn sắp ngừng lại một lần nữa tuôn trào, “Nhưng tớ không ngờ, trong buổi tiệc chuyển nhà, tớ lại uống một chút rượu và không kiểm soát nổi bản thân. Hai ngày trước anh ấy còn tìm tớ, nói muốn chịu trách nhiệm, sao anh ấy có thể tốt như vậy chứ... hu hu hu...”--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Niên Trĩ hiểu sự bất đắc dĩ của Tống Ninh, từ nhỏ cô tuy luôn thích đối đầu với chú Tống, nhưng khi gặp chuyện lớn lại luôn rất sáng suốt. Cô hiểu rằng nên lựa chọn thế nào để mang lại lợi ích cho cả gia tộc. Về bản chất, cả hai đều thuộc cùng một kiểu người, lý trí và tỉnh táo, nhưng lại không thể không giãy giụa giữa tình cảm và dục vọng.
Tống Ninh kéo tay áo Niên Trĩ, “Chỉ Chỉ, hôm nay ba tớ gọi điện cho tớ, nói đã ấn định ngày cưới với vị hôn phu, người đàn ông đó tớ còn chưa gặp mặt lần nào. Sau đó, sáng nay anh ấy xin nghỉ, không đi làm. Đồng nghiệp nói rằng anh ấy đi xem mắt, đối phương là con gái của chiến hữu ba anh ấy, xác suất thành đôi rất cao.”
“Tớ không biết bây giờ tớ khó chịu vì cái gì... rõ ràng là hôm đó, chính tớ đuổi anh ấy đi, là tớ đáng phải nhận. Cuộc đời này, tớ chỉ làm giấc mộng này một lần thôi, ngày mai, giấc mộng sẽ tỉnh.”
Ngón tay thon dài của Niên Trĩ khẽ bóp lon bia bên cạnh, mở nắp ra, cùng Tống Ninh cụng ly, “Được rồi, cùng nhau nằm mơ.”
Tống Ninh đẩy tay cô, “Cậu tránh ra, tình cảm của cậu mỹ mãn hạnh phúc, làm gì có giấc mộng nào, đen đủi, đen đủi, phi phi phi.”
“Đừng có phi, không thấy trên hot search mấy hôm trước sao? Tớ và Quý Sơ đã chia tay rồi.”
Mắt Tống Ninh càng đỏ hơn, cô ôm lấy mặt Niên Trĩ, đau lòng nhìn cô, “Không thể nào, hai người làm sao có thể chia tay được? Cậu không biết đâu, mỗi lần Quý Sơ nhìn cậu ánh mắt đó như muốn chết chìm vì cậu vậy. Hai người rõ ràng tốt như thế, sao lại phải thế này?”
“Ngốc à, làm gì có nhiều 'vì sao' như vậy, thất bại thì chính là thất bại thôi. Nào, uống rượu!”
“Cậu nói đúng, chẳng cần nhiều 'vì sao', chấp nhận số phận là được rồi, uống rượu.”
Nhận xét Box