Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 96

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 96

 Chương 96

Từ biệt thự của Tạ Cảnh Uyên đến công ty của anh chỉ mất hơn mười phút lái xe.

Chính nhờ khả năng đặc biệt và tiềm lực tài chính mạnh mẽ mà Tạ Cảnh Uyên đã có thể có một nhà máy sản xuất dược phẩm riêng ngay từ khi mới khởi nghiệp.

Ngay đối diện lối vào chính là tòa nhà văn phòng cao bảy tầng màu trắng của công ty, với thiết kế đường cong mềm mại, mang lại cảm giác ôn hòa và tự nhiên. Các tòa nhà khác như xưởng sản xuất, trung tâm kiểm tra chất lượng, trung tâm nghiên cứu và phát triển, căn tin, và khu chung cư cho nhân viên, mỗi nơi đều có nét đặc sắc riêng. Khuôn viên công ty được phủ xanh thoáng đãng, có cả khu vực nghỉ ngơi và khu tập thể dục.

Tạ Cảnh Uyên lái xe, dẫn Tô Diệu Diệu đi một vòng quanh khuôn viên công ty.

Dù là công ty của anh nhưng Tô Diệu Diệu vẫn rất hào hứng khám phá “địa bàn” của mình. Cô hạ cửa kính xe xuống, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài với vẻ thích thú.

Thỉnh thoảng có vài công nhân mặc đồng phục đi ngang qua. Họ nhận ra chiếc xe của ông chủ và nhìn thấy cô gái xinh đẹp ngồi ghế phụ, lập tức nhận ra đó là người thường xuyên xuất hiện trên mạng với danh hiệu quán quân tennis. Thậm chí, có vài nữ công nhân hoạt bát còn chạy tới xin chữ ký khi thấy Tô Diệu Diệu bước xuống xe.

Sau khi tham quan phần ngoài, Tạ Cảnh Uyên dừng xe và dẫn Tô Diệu Diệu vào tòa nhà văn phòng.

Hai cô nhân viên lễ tân khi nhìn thấy Tô Diệu Diệu thì đều sững sờ.

Tạ Cảnh Uyên đoán họ đã nhận ra Tô Diệu Diệu, nhưng vẫn kéo tay cô, giới thiệu: "Bạn gái của tôi."

Hai cô lễ tân cười tươi: "Biết rồi, biết rồi, bà chủ!"

Tạ Cảnh Uyên cười, đưa Tô Diệu Diệu vào thang máy chuyên dụng của anh, lên thẳng tầng bảy.{bơ bui bặm}

Tầng bảy hoàn toàn là khu vực làm việc của Tạ Cảnh Uyên, bao gồm văn phòng của anh và phòng làm việc của các thư ký, trợ lý.

“Có văn phòng của em không?” Tô Diệu Diệu nhìn các bảng tên bên ngoài và hỏi.

Tạ Cảnh Uyên đáp: "Có, của em ở bên trong."

Tô Diệu Diệu càng tò mò hơn.

Văn phòng của Tạ Cảnh Uyên không quá lớn, thậm chí có vẻ đơn giản và có phần cứng nhắc. Ngoại trừ các loại nội thất đều là hàng cao cấp, nó làm Tô Diệu Diệu nhớ đến căn phòng của anh ở Thanh Hư Quan – không có gì thừa thãi.

Tuy nhiên, trong văn phòng lại có hai phòng nghỉ.

Liền kề văn phòng chính là thư phòng của Tạ Cảnh Uyên, bên trong có một chiếc sofa, nơi anh có thể nghỉ ngơi khi mệt mỏi làm việc.

Phòng trong cùng là phòng nghỉ riêng mà Tạ Cảnh Uyên đặc biệt chuẩn bị cho Tô Diệu Diệu, tiện nghi và sang trọng không thua kém gì phòng VIP của khách sạn.

Vừa bước vào, Tô Diệu Diệu đã bị chiếc giường lớn siêu mềm mịn thu hút. Cô cởi giày và nhảy lên giường với vẻ thích thú.

Nhìn đồng hồ, Tạ Cảnh Uyên nói: "Anh phải làm việc.{bơ bui bặm} Em cứ nghỉ ngơi trước, nếu chán anh sẽ sắp xếp người đưa em đi tham quan nơi khác, hoặc trưa anh sẽ đến ăn cùng em."

Chỉ cần có giường, Tô Diệu Diệu gần như không biết chán. Cô chỉ phất tay ra hiệu cho anh rời đi mà không buồn ngẩng đầu lên.

Sau khi Tạ Cảnh Uyên đi, Tô Diệu Diệu lăn lộn vài vòng trên giường, rồi đi khám phá căn phòng nghỉ, phòng tắm, phòng vệ sinh – tất cả đều đúng phong cách mà cô yêu thích.

Thưởng thức xong, Tô Diệu Diệu ngồi xuống sofa gần cửa sổ lớn, và gọi video cho ba mẹ.

Đường Thi Vi khá bận rộn, sau khi xác nhận con gái đang vui vẻ thì nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.

Tô Minh An, vốn là chủ công ty, lúc này lại rảnh rỗi. Khi thấy chiếc giường lớn đầy hấp dẫn phía sau lưng con gái, ông nheo mắt hỏi: "Con đang ở biệt thự của Cảnh Uyên à?"

Tô Diệu Diệu đáp: "Không, đây là công ty của anh ấy. Anh ấy đang làm việc bên ngoài, còn đây là phòng nghỉ của con."

Tô Minh An thở dài trong lòng, cái cậu Tạ Cảnh Uyên này, văn phòng cũng chuẩn bị phòng nghỉ như vậy, chắc chắn là có ý đồ!

Nhưng những lời này ông không thể nói với con gái, chỉ có thể để đến tối than thở với vợ.

"Hôm nay con có về nhà không?"

"Hôm nay đạo trưởng bận, sáng mai anh ấy sẽ lái xe đưa con về."

Tô Minh An bảo: "Không cần chờ nó, nếu con muốn về thì ba sẽ lái xe đến đón."

Bây giờ có tàu cao tốc, từ Kinh Thị đến An Thị chỉ mất hơn bốn mươi phút.{bơ bui bặm} Tuy nhiên, con gái ông cũng là người của công chúng, đi tàu cao tốc có thể gây ra một số xôn xao không cần thiết, nên việc lái xe đưa đón sẽ an toàn hơn.

Tô Diệu Diệu nói: "Không, con chờ đi cùng đạo trưởng về."

Tô Minh An tiếp tục thở dài. Con gái chắc chắn là nhớ ba mẹ, chỉ là bị cậu Tạ Cảnh Uyên mê hoặc quá sâu!

Hai cha con trò chuyện qua video hơn nửa giờ thì Tô Diệu Diệu bắt đầu ngáp dài.

Ánh nắng chiếu vào, ấm áp làm cô muốn ngủ.

Tô Minh An hỏi thử: "Tối qua mấy giờ con ngủ?"

Tô Diệu Diệu nghĩ ngợi một chút rồi đáp: "Khoảng 10 giờ."

Tô Minh An nhanh chóng tính toán, con gái đáp chuyến bay lúc 8 giờ, từ Kinh Thị về biệt thự của Tạ Cảnh Uyên cũng tầm 9 giờ, thời gian còn lại chắc để ăn tối và tắm rửa. Vậy thì cậu ta không có cơ hội làm gì.

"Vậy con ngủ đi, ba cũng bận rồi."

Tô Diệu Diệu đặt điện thoại xuống rồi lại nhảy lên giường.

Ngủ được một lúc, cô cảm thấy Tạ Cảnh Uyên có vào phòng,{bơ bui bặm} nhưng không để ý. Đến khoảng 10 giờ, Tô Diệu Diệu bị đánh thức bởi một cuộc gọi video, là của bạn cùng phòng đại học, Triệu Lộ.

Triệu Lộ đang nghỉ hè ở kinh đại, làm vài công việc bán thời gian.

"Đã mấy giờ rồi mà cậu vẫn chưa dậy à!" Nhìn thấy bộ dạng lười biếng của Tô Diệu Diệu trên màn hình, Triệu Lộ không khỏi trêu chọc.

Tô Diệu Diệu dụi mắt, dựa vào đầu giường và giải thích: “Mình đang ở công ty của đạo trưởng.”

Triệu Lộ cũng tỏ ra kinh ngạc trước căn phòng nghỉ xa hoa này, sau đó nở nụ cười mờ ám: “Tạ đạo trưởng bên ngoài thì tỏ vẻ đạo mạo, nhưng thực ra lại là một tên giả bộ đứng đắn nhỉ.”

Tô Diệu Diệu suy nghĩ, cảm thấy "giả bộ đứng đắn" không phải là một lời khen tốt đẹp gì.

“Cậu ngủ trong phòng nghỉ hai tiếng? Tạ lão bản không sợ công nhân viên dưới kia nghĩ bậy sao?”

“Hiện tại mình là thư ký của đạo trưởng, thư ký riêng.”

“Thật không? Nhưng nhìn cậu chẳng giống thư ký chút nào, giống như sinh viên mà Tạ lão bản mang đến công ty hơn.”

“Thư ký thì phải mặc như thế nào mới đúng?”

Triệu Lộ nói: “Cậu đang rảnh đúng không? Để mình dẫn cậu đi mua hai bộ đồ, đảm bảo mê hoặc Tạ lão bản đến thần hồn điên đảo.”{bơ bui bặm}

Lời đề nghị này vô cùng hấp dẫn. Tô Diệu Diệu lập tức hẹn địa điểm gặp mặt với Triệu Lộ, rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chải lại tóc, xách túi xách và đi ra ngoài.

Tạ Cảnh Uyên không có ở văn phòng, mà đang ở trung tâm nghiên cứu và phát triển.

Tô Diệu Diệu gọi điện cho anh.

Biết được Tô Diệu Diệu muốn đi gặp Triệu Lộ, mà Tạ Cảnh Uyên lúc này cũng bận không rời đi được, anh đành sắp xếp cho Tô Diệu Diệu một tài xế.

“Giữa trưa em có về không?”

“Không, em ăn trưa với Triệu Lộ!”

Tô Diệu Diệu ngồi vào xe, xác nhận rằng Tạ Cảnh Uyên không có việc gì khác, liền cúp máy không do dự.

Ở trung tâm nghiên cứu và phát triển, một đồng nghiệp, cũng là bạn học của Tạ Cảnh Uyên, đứng bên cạnh đã chứng kiến tất cả. Vị đồng nghiệp này nhìn thấy Tạ lão bản, người luôn điềm tĩnh, lần đầu tiên lộ ra chút vẻ mất mát.

Triệu Lộ dẫn Tô Diệu Diệu đi dạo khắp trung tâm thương mại, mua cho cô ba bộ trang phục theo phong cách khác nhau cho thư ký, và cũng mua cho mình một chiếc váy.

Bữa trưa họ cũng giải quyết luôn ở trung tâm thương mại. Giữa chừng, Tạ Cảnh Uyên còn gọi điện.

“Tạ lão bản sợ mình không chăm sóc tốt cho Diệu Diệu, để Diệu Diệu bị mấy anh đẹp trai khác cướp mất sao?” Triệu Lộ vừa trêu chọc vừa tiến đến bên cạnh Tô Diệu Diệu, nói đùa với người ở đầu dây bên kia.

Giọng Tạ Cảnh Uyên bình thản: “Không phải.”

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Triệu Lộ nháy mắt với Tô Diệu Diệu: “Chắc chắn là vậy rồi! Cậu mà rảnh thì cứ qua chỗ anh ấy, hôm nay cậu ra ngoài một chút thôi mà anh ấy đã không yên tâm rồi.truyennhabo.com Thật sự không rõ hai người ai dính ai hơn đây, cậu dính anh ấy, hay Tạ lão bản dính cậu.”

Tô Diệu Diệu phản đối: “Đạo trưởng sẽ không dính mình đâu.”

Sáng nay cô muốn thân thiết với đạo trưởng một chút, nhưng anh lại đặt ra đủ loại quy tắc: ban ngày không được, ở ngoài cũng không được.

Dĩ nhiên, những chi tiết này Tô Diệu Diệu không nói cho Triệu Lộ biết.

Triệu Lộ căn cứ vào một số manh mối thu thập được mà phân tích: “Tạ lão bản là kiểu người kín đáo, trong lòng không chừng rất thích đấy. Hơn nữa, cậu đã chủ động gần gũi anh ấy rồi, anh ấy tất nhiên không cần cố ý tỏ ra dính cậu nữa. Này, quần áo mới của cậu chẳng phải cần giặt sao? Buổi chiều cậu cứ ở khu gần hồ nước, chiều tối anh ấy đến đón, cậu mặc quần áo mới, cố ý giữ khoảng cách, không ôm không hôn, xem thử anh ấy nhịn được bao lâu.”

Tô Diệu Diệu mỉm cười gật đầu.

Bốn năm qua, Triệu Lộ đã cho cô không ít lời khuyên hay. Trong mắt Tô Diệu Diệu, Triệu Lộ là cô gái thông minh nhất mà cô từng biết.

Sau khi ăn xong, Tô Diệu Diệu và Triệu Lộ cùng nhau lên xe do Tạ Cảnh Uyên sắp xếp, yêu cầu tài xế chở đến khu dân cư gần hồ.

Trên đường đi, Tô Diệu Diệu lại gọi điện cho Tạ Cảnh Uyên, thông báo kế hoạch buổi chiều của mình.

Tạ Cảnh Uyên im lặng vài giây rồi nói: “Được thôi, chiều tối anh sẽ qua, tiện thể dọn hết đồ của em đến biệt thự luôn.”

Nghe được điều này, sau khi kết thúc cuộc gọi, truyennhabo.comTriệu Lộ khẽ giọng trêu chọc Tô Diệu Diệu: “Mới tốt nghiệp đã định sống chung rồi sao?”

Tô Diệu Diệu đáp: “Ừ, Từ Thủ và Cố Gia Lăng đều ở đó, mình cũng muốn chuyển qua.”

Triệu Lộ ngạc nhiên: “Các cậu cả bốn người định ở chung à?”

Cô đã nghe nói về những mối quan hệ thân thiết và tình bạn sâu sắc, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là mua nhà trước rồi cùng thuê chung. Kiểu như Tạ Cảnh Uyên mua cả biệt thự và dành phòng riêng cho Từ Thủ và Cố Gia Lăng gần như là trường hợp duy nhất.

Tô Diệu Diệu chỉ thấy điều này là bình thường. Dù cô đã trở thành phu nhân của quan chủ, Từ Thủ và Cố Gia Lăng vẫn là bạn thân yêu quý của Thanh Hư Quan.

Hơn nữa, đạo trưởng đã sắp xếp phòng của hai người họ ở tầng hai, chỉ có cô ở tầng bốn, rõ ràng là ưu ái cô nhất.

Triệu Lộ thấy Tô Diệu Diệu rất hài lòng với sự sắp xếp này, hoàn toàn không lo bị hai người bạn thân làm phiền đến thế giới riêng của cặp tình nhân, nên cũng không nói gì thêm.

Khi đến khu căn hộ ven hồ, Triệu Lộ chủ động nhận vai trò “hộ hoa sứ giả”, đưa Tô Diệu Diệu về đến căn hộ 802, ngồi lại một lát rồi mới rời đi.truyennhabo.com

Tô Diệu Diệu giặt sạch ba bộ quần áo mới và treo lên ban công, sau đó nhắn tin cho Tạ Cảnh Uyên, đặt đồng hồ báo thức rồi đi ngủ.

Khi không có việc gì làm, cô có thể ngủ liền một ngày một đêm mà không hề cảm thấy khó chịu.

Đúng 5 giờ chiều, đồng hồ báo thức kêu lên, Tô Diệu Diệu bật dậy và tắm rửa nhanh chóng.

Cuối tháng Bảy, ánh mặt trời vẫn còn khá chói chang. Ba bộ quần áo treo trên ban công đều đã khô.

Cả ba bộ đều là màu trắng: một bộ vest, một bộ sơ mi trắng phối hợp với chân váy bó, và một chiếc sườn xám trắng.

Tô Diệu Diệu chọn mặc áo sơ mi cùng với chân váy bó.

Vừa mới cất hai bộ còn lại vào phòng để quần áo, điện thoại di động reo lên, là cuộc gọi từ Tạ Cảnh Uyên: “Dậy rồi chứ? Anh đang dưới lầu, sẽ lên ngay.”

Tô Diệu Diệu nhìn đồng hồ, mới 5 giờ 20 phút!

“Không phải các anh tan tầm lúc 5 giờ rưỡi sao?”

“Anh là ông chủ, có thể tự sắp xếp thời gian làm việc.”

Tô Diệu Diệu nhớ lại thời gian anh làm quan chủ ở Thanh Hư Quan, cũng có một số đặc quyền tương tự. Ví dụ như Tạ Cảnh Uyên có thể đưa ba con yêu bọn cô trở về, còn các đạo sĩ khác thì đừng mơ.

“Anh mua đồ ăn rồi, bữa tối mình ăn ở đây nhé.”

Một câu nói kéo Tô Diệu Diệu ra khỏi dòng hồi tưởng. Quan chủ Tạ ở Thanh Hư Quan trước giờ chưa từng đích thân nấu ăn cho cô.

“Được thôi, vậy anh lên đi.”

Tô Diệu Diệu nhanh chóng cúp máy, đứng trước gương chải một kiểu tóc nhìn rất chuyên nghiệp và thanh lịch.

Về trang điểm, cô không thích bôi lên mặt những thứ phức tạp, và cơ bản cũng chẳng biết kỹ xảo trang điểm nào.

Cô vội vàng chạy đua với thời gian, trước khi Tạ Cảnh Uyên bước vào,truyennhabo.com Tô Diệu Diệu đã ôm lấy chiếc laptop ngồi trên sofa trong phòng khách, mở sẵn một video trận chung kết tennis.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Tô Diệu Diệu bấm mở video.

Tạ Cảnh Uyên một tay xách những nguyên liệu tươi mới vừa mua về, một tay đẩy cửa bước vào. Ngẩng đầu lên, anh nhìn quanh căn phòng khách quen thuộc, rồi lại nhìn thấy một bóng dáng trông rất xa lạ đang ngồi trên sofa.

Anh khựng lại một chút, nghĩ rằng có thể mình vào nhầm nhà hoặc Tô Diệu Diệu có khách. Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh nhận ra đó chính là Tô Diệu Diệu.

Sau khi xác nhận thân phận bạn gái, ánh mắt Tạ Cảnh Uyên không khỏi di chuyển xuống theo gương mặt tập trung của cô.

Áo sơ mi trắng được mở ra hai nút trên cùng.

Chân váy bó ngắn dưới, hai đôi chân thon dài, trắng mịn đan vào nhau. Một chân hơi nhấc lên, mang một đôi giày cao gót nạm kim cương lấp lánh.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box