Chiếc váy mới này của Tô Diệu Diệu được cô mua ở Paris, nhưng từ đó đến nay cô vẫn luôn bận thi đấu nên chưa có cơ hội mặc.
Lúc mua váy, chị Phương ở bên cạnh trêu: “Không biết đạo trưởng nhà em có bị chảy máu mũi không nhỉ?”
Tô Diệu Diệu không thể nào liên kết nổi giữa chiếc váy xinh đẹp này và việc đạo trưởng có thể chảy máu mũi.
Giờ đây, khi thấy Tạ Cảnh Uyên không chịu thưởng thức chiếc váy mới của cô mà lại quay mặt đi, lời nói đùa của chị Phương lại vang lên bên tai Tô Diệu Diệu.
Cô nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tạ Cảnh Uyên, ghé vào nhìn mặt anh. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
May quá, không có gì lạ lùng, anh vẫn giữ dáng vẻ thanh lãnh, tuấn tú thường ngày.
“Đạo trưởng, sao anh không nhìn em?” Tô Diệu Diệu thắc mắc hỏi khi thấy Tạ Cảnh Uyên có vẻ né tránh.
Trước kia, mỗi khi gặp lại sau những lần xa cách vì thi đấu, lúc chỉ còn lại hai người bên nhau, đạo trưởng đều dùng ánh mắt rất chăm chú nhìn cô, rồi sau đó ôm cô vào lòng hoặc ép cô lên tường và hôn thật sâu.
Vì cô đến gần hơn, Tạ Cảnh Uyên lại nghiêng người tránh đi một chút.
Dù Tô Diệu Diệu đã trưởng thành mấy năm nay, cô vẫn chưa từng mặc những bộ váy dạ hội mang phong cách trưởng thành như thế này, toát lên vẻ quyến rũ, khác hẳn một người.
Giống như cô gái nhỏ bé thường dính bên anh ngày nào, giờ đột nhiên đã trưởng thành, trở nên xinh đẹp rực rỡ, đầy quyến rũ.
Nhưng Tạ Cảnh Uyên biết rõ, cô đã bắt đầu thay đổi từ khi còn học trung học, chỉ là cô luôn thích phong cách ăn mặc rộng rãi và thoải mái, che giấu đi mà thôi.
Nếu không phải anh đã sớm chiếm vị trí bạn trai của cô, và nếu không phải vì cô quá tài năng và nổi bật, thì những chàng trai theo đuổi cô chắc chắn khó mà đếm xuể.
“Sao em lại chọn mua chiếc váy phong cách này?” Sau một lúc im lặng, Tạ Cảnh Uyên hỏi, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, thậm chí không thèm liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của cô trên cửa kính.
Nhưng ánh nhìn dư thừa vẫn nhìn thấy màu trắng mênh mang, như làn tuyết trắng tinh khôi, phản chiếu dưới ánh đèn rực rỡ của đại sảnh.
“Đẹp không? Đạo trưởng nhìn này, em không cần cử động, kim cương trên váy vẫn lấp lánh,” Tô Diệu Diệu cúi đầu ngắm chiếc váy mới của mình.
Tạ Cảnh Uyên liếc nhìn một thoáng phần váy, từng viên kim cương nhỏ đính trên nền vải tối như những vì sao trên bầu trời, lấp lánh ánh sáng. Anh có thể tưởng tượng biểu cảm vui mừng của cô khi vô tình nhìn thấy chiếc váy này trong tủ kính.
“Rất đẹp, nhưng không phù hợp để mặc hàng ngày,” Tạ Cảnh Uyên bình luận với giọng điệu bình thường, sau đó khuyên: “Đổi sang cái khác đi, cẩn thận kẻo làm rơi kim cương.”
Những viên kim cương vụn này đắt đỏ như vậy, làm sao mà dễ rơi được.
Càng thích, Tô Diệu Diệu lại càng không muốn đổi. Cô bước tới một bước, đôi tay nhanh chóng vòng qua cổ Tạ Cảnh Uyên. Đương nhiên, vì Tạ Cảnh Uyên quá cao, nên anh phải cúi xuống một chút để hợp với cô.
Khi anh cúi xuống, Tạ Cảnh Uyên nhìn thấy nhiều thứ hơn mà anh không nên nhìn, cảnh tượng này thật sự làm tim anh đập mạnh.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Anh đành kéo Tô Diệu Diệu vào lòng, cằm tựa vào trán cô.
“Đạo trưởng, em nhớ anh lắm.”
Tô Diệu Diệu tựa đầu vào anh, muốn ngửi lấy mùi hương quen thuộc trên người anh.
Mùi hương này mát lạnh, có thể làm người khác cảm thấy lạnh, nhưng cô luôn thấy yên tâm và bình yên trong mùi hương này.
Tô Diệu Diệu ngẩng đầu lên, nhón chân định hôn anh.
Tạ Cảnh Uyên theo bản năng nhấc cô lên, để cô đứng lên giày của anh.
Bốn năm đại học, hai người đã hôn nhau nhiều lần, nhưng chưa lần nào Tô Diệu Diệu mặc những bộ đồ quyến rũ như vậy.
Tay Tạ Cảnh Uyên không biết nên đặt vào đâu, giữ vai cô thì quá nguy hiểm, đỡ eo cô thì lớp vải quá mỏng, không đủ an toàn.
Trước khi cơ thể mất kiểm soát, Tạ Cảnh Uyên đột ngột bế bổng Tô Diệu Diệu lên, đưa cô về phòng.
Anh tắt đèn trước, rồi đặt Tô Diệu Diệu xuống giường lớn của cô. Khi chuẩn bị đứng dậy, Tô Diệu Diệu gắt gao giữ lấy cổ anh, không buông.
“Anh ở lại đây ngủ với em đi.” Đã xa nhau lâu như vậy, Tô Diệu Diệu chỉ muốn ở bên anh.
Tạ Cảnh Uyên thở gấp, giọng thấp khàn: “Chờ một chút, quốc khánh anh sẽ đến gặp chú thím cầu hôn.”
Tô Diệu Diệu không nghe, cô chỉ quan tâm đến hiện tại, lúc này cô chỉ muốn Tạ Cảnh Uyên ở bên cô.
Tạ Cảnh Uyên đành phải giữ lấy hai cánh tay của cô, định gỡ chúng ra khỏi cổ mình.
Phát hiện ý định của anh, Tô Diệu Diệu lập tức nâng chân, như một con koala ôm chặt lấy anh.
Tạ Cảnh Uyên mất thăng bằng, cùng cô ngã vào chiếc giường lớn mềm mại.
Giống như một con tiểu yêu tinh vừa bắt được con mồi, Tô Diệu Diệu tay chân cùng sử dụng, giữ chặt anh, không cho anh cơ hội rời đi.
Cô cười đắc ý, nhưng rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó không ổn.
Nếu cô chỉ là một tiểu yêu tinh đơn thuần, thì Tạ Cảnh Uyên đè lên cô, hơi thở đã trở nên như một lão yêu đang đấu tranh giữa lý trí và mất kiểm soát.
“Đạo trưởng, anh làm sao vậy?” Tô Diệu Diệu cuối cùng thả lỏng, nhìn vào khuôn mặt anh, bối rối hỏi.
Giây tiếp theo, Tạ Cảnh Uyên hôn cô, nụ hôn còn tham lam và nóng bỏng hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Trong căn phòng ngủ tối tăm và rộng lớn, không có bất kỳ sự cản trở nào. Với sự đồng ý ngầm và bao dung của Tạ Cảnh Uyên, Tô Diệu Diệu đáp lại anh từng động tác một, tiếng thở dốc hòa quyện vào không gian. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Khi Tạ Cảnh Uyên cúi đầu xuống cổ cô, lướt qua một cách lưu luyến, Tô Diệu Diệu không hiểu sao lại ấn đầu anh xuống thêm.
Cô cảm nhận được cơ thể Tạ Cảnh Uyên cứng đờ trong một giây, sau đó, Tô Diệu Diệu ôm chặt lấy đầu anh.
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, là chiếc váy đính kim cương vụn bị ném xuống sàn nhà.
Một tiếng "bụp" vang lên, là khi đầu Tô Diệu Diệu va vào đệm giường.
Nhưng ngay sau đó, cô lại bị Tạ Cảnh Uyên kéo lại gần.
Đã từng, Tô Diệu Diệu trong núi rừng gặp một loại cây đặc biệt - một cây yêu đã khai mở linh trí và sinh ra linh tủy. Linh tủy giống như yêu đan, nếu được tu luyện giả hấp thụ, có thể tăng cường tu vi của bản thân.
Đáng tiếc, cùng lúc cô phát hiện ra cây này, có một con báo yêu mạnh mẽ hơn cô cũng đã phát hiện ra nó. Tô Diệu Diệu không thể đánh bại con báo yêu, đành phải trốn vào bụi cỏ, mắt nhìn trừng trừng khi con báo yêu dùng móng vuốt sắc bén cào một lỗ lớn trên thân cây, để lộ ra lớp linh tủy ngọt ngào bên trong. Tất cả những gì cô có thể làm là nhìn con báo yêu thè chiếc lưỡi dài và cuốn toàn bộ linh tủy quý giá vào miệng.
Thì ra, đạo trưởng cũng biết loại yêu thuật này sao?
Vậy, liệu đạo trưởng có muốn "ăn" yêu đan của cô không?
Không đúng, bây giờ cô đâu có yêu đan...
À, Tô Diệu Diệu cuối cùng cũng nhớ ra, cô đã thấy cảnh này trong thanh lâu.
Nhưng sao đạo trưởng lại biết những chuyện như vậy, chẳng lẽ anh ấy cũng đến thanh lâu để nhìn trộm?
Tuy nhiên, Tô Diệu Diệu nhanh chóng không còn sức mà suy nghĩ lan man nữa.
...
Khi Tô Diệu Diệu chỉ có thể mềm nhũn nằm trên giường, Tạ Cảnh Uyên không ngoảnh lại mà nhanh chóng rời đi, đi thẳng vào phòng của mình và đóng cửa phòng tắm lại.
Tiếng nước chảy vẫn còn văng vẳng bên tai cô, hòa cùng những âm thanh do cô phát ra. Tạ Cảnh Uyên mở vòi sen, nhắm mắt lại.
Không biết bao lâu đã trôi qua, Tạ Cảnh Uyên bước ra khỏi phòng tắm, cúi đầu dựa vào bệ rửa mặt, trong đầu xuất hiện một lịch trình.
Cuối tuần này có nên đưa cô về gặp vợ chồng Tô Minh An, sau đó nếu được chấp thuận, sẽ lập tức đăng ký kết hôn?
Đăng ký kết hôn đồng nghĩa với việc chính thức trở thành vợ chồng, lễ cưới có thể tổ chức sau.
Nhưng làm vậy liệu có quá rõ ràng ý đồ không?
Cô ấy còn phải chuẩn bị cho giải Mỹ Mở rộng vào tám tháng sau, nếu lỡ vì nhục dục tạm thời mà ảnh hưởng đến phong độ thi đấu thì sao?
Sau khi cơn xúc động qua đi, Tạ Cảnh Uyên vẫn kiên định với kế hoạch ban đầu.
Chờ đến Quốc khánh, sau khi cô tham gia xong giải đấu Trung Quốc Mở rộng, anh sẽ cầu hôn. Quý IV năm nay cô gần như không có giải đấu, vậy nên sẽ có thời gian thích ứng.
Sau khi thay đồ, Tạ Cảnh Uyên bước ra khỏi phòng tắm. Ngẩng đầu lên, anh phát hiện Tô Diệu Diệu đang nằm trong giường của anh.
“Sao anh tắm lâu vậy?” Tô Diệu Diệu dụi mắt, vì chờ đợi quá lâu, cô đã sắp ngủ thiếp đi.
Tạ Cảnh Uyên: “... Sao em lại chạy qua đây?”
Tô Diệu Diệu cố gắng tỉnh táo, ngồi dậy nói: “Giúp anh vui vẻ mà.”
Ở thanh lâu, nam nữ đều giúp đỡ nhau như vậy.
Tạ Cảnh Uyên không hiểu rõ ý cô lắm, nhưng đều là chuyện liên quan đến vấn đề này.
“Anh không cần.” Giọng Tạ Cảnh Uyên thanh lãnh.
Tô Diệu Diệu không tin, cô kéo chăn lên và bước tới, tay định chạm vào người anh.
Tạ Cảnh Uyên kịp thời chặn lại bàn tay đầy tò mò của cô.
Tô Diệu Diệu chớp mắt, rồi đột nhiên cười khúc khích, ngẩng đầu nhìn anh: “Mặt đạo trưởng đỏ quá, có phải ngại không?” (truyennhabo.com)
Tạ Cảnh Uyên điềm nhiên đáp: “Mặt đỏ là phản ứng bình thường của cơ thể sau khi tắm xong.”
Tô Diệu Diệu hiểu ra, nhưng vẫn tò mò nhìn xuống người anh: “Vậy vừa nãy đạo trưởng không có phản ứng gì sao?”
Tạ Cảnh Uyên mím môi, nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Em học mấy thứ này từ đâu?”
Hai người đã là người yêu, Tô Diệu Diệu không sợ bị Tạ Cảnh Uyên dạy bảo, nhưng cũng không phải chuyện đáng tự hào gì, cô cúi đầu nói nhỏ: “Em học đàn ở thanh lâu một tháng, ban ngày học đàn, buổi tối thì... quan sát người khác...”
Tạ Cảnh Uyên nhíu mày. Cô không quan sát các tu luyện giả tu luyện như thế nào, lại đi quan sát mấy chuyện đó, không thấy chói mắt sao?
“Chúng ta là một đôi đàng hoàng, không cần bắt chước mấy chuyện đó. Tốt nhất em hãy quên hết những gì đã thấy đi.”
Tạ Cảnh Uyên vừa nói, vừa giữ chặt tay cô, đề phòng cô làm gì đó.
Tô Diệu Diệu liếc nhìn anh, giọng càng nhỏ: “Đạo trưởng chưa từng xem qua sao, nếu không sao anh lại...”
Tạ Cảnh Uyên tay hơi run lên một chút, nhưng nhanh chóng ổn định, lạnh lùng nói: “Đó là do tình cảm tự nhiên, thuận theo tự nhiên, không phải cố ý làm hài lòng. {bơ bui bặm} Em không định làm vậy, nhưng giờ lại muốn, đó là cố ý.”
Lý lẽ này của anh khiến Tô Diệu Diệu bị dỗ dành.
Nghĩ lại những dáng vẻ đáng khinh của các khách làng chơi trong thanh lâu, và so với Tạ Cảnh Uyên, đương nhiên không thể so sánh anh với những người đó.
“Nhưng em vẫn muốn ngủ cùng đạo trưởng.” Tô Diệu Diệu tựa vào lòng anh làm nũng.
Cơ thể Tạ Cảnh Uyên cứng lại một lát, rồi anh thỏa hiệp: “Được, nhưng mỗi người một giường, mỗi người một chăn.”
Tô Diệu Diệu cười, quay người nhảy lên giường Tạ Cảnh Uyên, chỉ tay ra lệnh: “Vậy anh mang chăn của em qua đây đi, em ngủ ở chỗ anh.”
Chăn bên giường cô vẫn còn mới, chăn của đạo trưởng thì đầy hương thơm của anh.
Tạ Cảnh Uyên lặng lẽ đi vào phòng cô.
Cô đã thay áo ngủ mới, chiếc váy xinh đẹp kia vẫn còn rơi trên sàn.
Khi Tạ Cảnh Uyên cúi xuống nhặt chiếc váy, trong đầu anh lại hiện lên những hình ảnh hỗn loạn.
Anh bỗng nhiên không chắc chắn, liệu đêm nay có thể suôn sẻ như kế hoạch hay không.
Vài phút sau, Tạ Cảnh Uyên nằm cứng nhắc trên giường, Tô Diệu Diệu mặc dù có chăn riêng, nhưng phần trên người cô lại nghiêng qua, đầu gối lên vai anh, tay ôm lấy eo anh.
May mắn là cô rất mệt, không quấy rối nữa. Dưới tác dụng của linh lực từ Tạ Cảnh Uyên, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Chỉ đến lúc này, Tạ Cảnh Uyên mới định đẩy cô về lại gối của cô.
Vai anh bị cô đẩy đi, Tô Diệu Diệu phát ra tiếng lầu bầu khó chịu, ôm anh càng chặt hơn.
Tạ Cảnh Uyên đành bất đắc dĩ nhắm mắt lại, lẩm nhẩm thanh tâm chú.
Đêm nay, từ khi anh lên hai tuổi đến giờ luôn tu luyện đêm nào cũng không bỏ, đây là lần đầu tiên vị quan chủ của Thanh Hư Quan trốn lười.
Nhận xét Box