Chiều tối thứ Bảy, Từ Thủ và Cố Gia Lăng đi siêu thị mua đồ ăn kèm cho bữa lẩu, còn Tạ Cảnh Uyên đứng ở cổng khu tiểu khu chờ Tô Diệu Diệu trở về sau buổi huấn luyện.
Hai người gặp nhau, Tô Diệu Diệu lại gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng, bảo họ đến để gặp nhau.
Từ ký túc xá đến đây cần đi bộ hơn mười phút, Tạ Cảnh Uyên trước tiên dẫn Tô Diệu Diệu đến tiệm trái cây gần đó mua một ít trái cây.
“Em có biết họ thích ăn gì không?” Anh hỏi Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu nhớ lại một chút, nói: “Lộ Lộ thích ăn sầu riêng, Châu Châu thích ăn cam, Linh Linh thích ăn kiwi.”
Cô ở ký túc xá cũng không nhiều thời gian, chỉ có thể dựa vào một số hình ảnh đã gặp trước đó mà đoán.
Tạ Cảnh Uyên liền mua ba loại này, lại mua thêm hai hộp dâu tây cho Tô Diệu Diệu và Cố Gia Lăng, cùng với táo mà Từ Thủ thích ăn.
Khi anh đang chờ chủ tiệm gở sầu riêng tại quầy thu ngân, Tô Diệu Diệu xách một túi đào vàng đến.
“Đạo trưởng luôn quên mua cho mình.” Tô Diệu Diệu cọ cọ vào cánh tay anh, đặt túi đào lên quầy thu ngân.
Tạ Cảnh Uyên cúi mắt, đầu ngón tay chạm vào tay cô, giây tiếp theo lại thu về.
Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Vì họ mua nhiều, chủ tiệm trái cây còn tặng thêm một hộp trái dừa nước.
Mấy túi trái cây nặng trĩu, Tạ Cảnh Uyên xách hai túi nặng nhất, Tô Diệu Diệu sợ làm dập dâu tây nên hiếm khi chủ động giúp đỡ.
Chờ thêm vài phút, Triệu Lộ và hai người bạn đến.
“Oa, tất cả đều mua cho chúng tôi sao? Tạ đạo trưởng thật khách sáo quá.”
Tạ Cảnh Uyên nhìn Tô Diệu Diệu, giải thích: “Diệu Diệu nói các cậu thích ăn mấy loại này.”
Các bạn cùng phòng cảm động vô cùng, nhảy đến ôm lấy Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu: “Các cậu đừng làm hỏng dâu tây của tớ!”
Rất nhanh sau đó, các cô gái đi trước, Tạ Cảnh Uyên yên lặng đi theo sau.
Trên đường, Tô Diệu Diệu còn nhận được cuộc gọi video từ ba mẹ. Tô Minh An và vợ thấy con gái cùng các bạn chơi vui vẻ như vậy, cuối tuần còn cùng nhau tụ họp, đều cảm động muốn khóc.
Cuộc gọi video kết thúc, hai vợ chồng ôm nhau cười ngây ngô, cuối cùng cũng không cần lo lắng con gái không có bạn bè nữa!
Tô Diệu Diệu không thấy cảnh này, Tạ Cảnh Uyên đi trước vào phòng 801 rửa trái cây, còn Tô Diệu Diệu dẫn các bạn cùng phòng đi tham quan căn hộ 802 nhỏ xinh của cô.
Khi hành lang vang lên tiếng hát vui vẻ của Cố Gia Lăng, bốn cô gái liền cùng nhau bước sang phòng 801.
“Oa, phòng của các nam sinh mà lại sạch sẽ như thế này, tớ còn tưởng sẽ lộn xộn lắm cơ.”
Cố Gia Lăng: “Đương nhiên rồi, bọn tớ không giống như những người bình thường lôi thôi đâu, chúng ta đã tẩy phàm nhân rồi mà.”
Cố Gia Lăng rất thích sạch sẽ, Từ Thủ và Tạ Cảnh Uyên cũng vậy, hơn nữa để chiêu đãi các bạn cùng phòng của Tô Diệu Diệu hôm nay, sáng sớm họ còn cẩn thận làm một lần tổng vệ sinh.
Cố Gia Lăng dùng ngón tay lau trên quầy hành lang, khoe khoang cho các cô gái xem.
Triệu Lộ: “Thật ngưỡng mộ! Sạch sẽ hơn ký túc xá của bọn tớ nhiều!”
Từ Thủ gọi Cố Gia Lăng: “Lại đây giúp một tay.”
Nhiều lần hắn định lười biếng, Từ Thủ không bao giờ dung túng cho sự lười biếng của Cố Gia Lăng.
Cố Gia Lăng không thể không làm gì khác, đành đi vào bếp.
Tô Diệu Diệu dẫn các bạn cùng phòng tiếp tục tham quan, chỉ nhìn vào từng căn phòng từ cửa.
Phòng của Từ Thủ vô cùng đơn giản, không có gì đáng để bàn luận, đến phòng ngủ của Cố Gia Lăng, vừa mở cửa, họ liền thấy bộ trang phục lam treo trên tường.
“Đừng nói chứ, bộ quần áo này mà ai khác mặc vào chắc chắn sẽ chói mắt lắm, Cố Gia Lăng hoàn toàn nhờ vào chiều cao và nhan sắc mới đủ sức giữ được.”
“Đúng thế, đợi chút tớ còn muốn nghe hắn hát nữa, không biết hắn có chịu không.”
Các bạn cùng phòng đồng loạt nhìn về phía Tô Diệu Diệu. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Tô Diệu Diệu: “Yên tâm đi, hắn chắc chắn đồng ý.”
Không cần phải mời, Cố Gia Lăng hầu như lúc nào cũng muốn hát, người ngoài mong nghe Cố Gia Lăng hát, chỉ có ba người họ thì lại ước gì có thể dán miệng hắn lại.
Cuối cùng, họ tham quan phòng của Tạ Cảnh Uyên.
Chăn được xếp gọn gàng, ga giường phẳng phiu, phảng phất như chiếc giường này căn bản không dùng đến, chỉ để trang trí.
Phòng còn có một giá treo áo màu trắng, trên đó treo chiếc khăn quàng cổ lớn mà Tô Diệu Diệu đã đan, tầng tầng lớp lớp, lại có hiệu quả nghệ thuật.
Triệu Lộ thì thầm: “Tớ hoàn toàn có thể tưởng tượng Tạ đạo trưởng đeo khăn quàng cổ trông rất dịu dàng, nhìn xem, còn tạo hình nữa chứ.”
Trần Linh: “Đúng vậy, đến lượt tớ, chắc tớ chỉ ném lên thôi, không rớt là được rồi.”
Chu Tinh Trúc: “Nói thật, nếu tớ là con trai, nhận được chiếc khăn quàng cổ lớn thế này, chắc tớ sẽ cất dưới đáy hòm.”
Các bạn cùng phòng cười vang.
Tô Diệu Diệu:...
Khăn quàng cổ rõ ràng rất đẹp mà, đạo trưởng cũng rất thích, ngày nào cũng đeo, hơn nữa đạo trưởng còn biết một chút pháp thuật, luôn có thể giữ cho chiếc khăn quàng cổ trắng tinh như tuyết.
“Ai, Diệu Diệu, cậu có thể lấy hai khung ảnh trên bàn của Tạ đạo trưởng cho bọn tớ xem không?” Triệu Lộ chú ý thấy một điểm, “Tạ đạo trưởng không giống người tự luyến, chắc chắn hai bức ảnh này có ý nghĩa gì đó.”
Tô Diệu Diệu biết những bức ảnh đó là gì, nên thoải mái lấy ra cho họ xem.
Đó là hai tấm ảnh mà Tô Diệu Diệu, Tạ Cảnh Uyên cùng Đào nãi nãi chụp chung, - -Truyện Nhà Bơ -- một tấm được chụp vào năm họ ba tuổi, tấm còn lại là sau khi tốt nghiệp cấp ba.
“Oa, Diệu Diệu khi còn nhỏ đáng yêu quá!”
“Tạ đạo trưởng cũng dễ thương thật!”
“Hai người các cậu lại còn mặc trang phục tình nhân từ khi đó!”
Trong tấm ảnh chụp chung khi họ ba tuổi, cả Tô Diệu Diệu và Tạ Cảnh Uyên đều mặc trang phục cổ trang.
Các cô gái ríu rít bàn tán, trong phòng bếp, Cố Gia Lăng nhìn Tạ Cảnh Uyên với vẻ ghen tị: “Đạo trưởng thật là bất công, tại sao anh không sắp xếp để tôi và Từ Thủ cũng đầu thai vào nhà kế bên nhà các anh?”
Hắn cũng muốn lớn lên cùng đạo trưởng, muốn cùng đạo trưởng bồi dưỡng tình cảm huynh đệ, để đạo trưởng coi hắn như em trai ruột mà chăm sóc, giống như cách anh chiều chuộng Tô Diệu Diệu.
Tạ Cảnh Uyên: “Không phải do tôi sắp xếp.”
Cố Gia Lăng: “Thế tại sao hai người lại có thể ở bên nhau?”
Tạ Cảnh Uyên không biết phải giải thích thế nào.
Từ Thủ đoán: “Có thể khi đó, Tô Diệu Diệu là người gần đạo trưởng nhất.”
Tạ Cảnh Uyên yên lặng rửa sạch trái cây, trong đáy mắt hiện lên một tia bối rối.
Anh đã dùng hết tu vi để phát ra kiếm quang, chỉ tấn công những ác yêu đối diện, tuyệt đối không làm tổn thương Tô Diệu Diệu đang trốn phía sau anh.
Lúc đó, Từ Thủ và Cố Gia Lăng đã cạn kiệt năng lượng, bị trọng thương khó chữa, vậy tại sao Tô Diệu Diệu cũng lại...?
Chẳng lẽ sau khi anh chết, có con ác yêu nào đó may mắn chạy thoát, rồi quay lại giết cô?
Vấn đề này, Tạ Cảnh Uyên đã từng hỏi Tô Diệu Diệu, nhưng Tô Diệu Diệu cũng không nói rõ được, nàng chỉ nhớ rằng trước khi đầu thai, hình ảnh cuối cùng nàng thấy chính là một mảng kiếm quang màu vàng kim mà anh phát ra.
Xong phần chuẩn bị cho lẩu, bảy sinh viên ngồi vây quanh bàn ăn, ba chiếc ghế được mang từ phòng 802 qua.
Tô Diệu Diệu vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ, những món cô thích ăn đều được Tạ Cảnh Uyên giúp xâu lại, nhúng cho chín rồi kẹp vào đĩa, không cần cô phải bỏ chút sức lực nào.
Triệu Lộ nói: “Thật là hạnh phúc, sau này nếu bạn trai tớ chịu đối xử với tớ như vậy, thì anh ta có xấu một chút cũng không sao.”
Cố Gia Lăng phản đối: “Không được, bạn đời nhất định phải đẹp, nếu không thì cả cơm cũng không nuốt nổi đâu.”
Nhớ lại trước đây, nếu có một con chim mái xinh đẹp muốn “cưỡng ép” hắn, có lẽ hắn cũng có thể chịu đựng được, nhưng nếu là một con quạ đen xấu xí, hắn thà chết còn hơn!
Triệu Lộ trêu đùa: “Tớ thấy cậu cũng khá đẹp trai đấy, hay chúng ta thử hẹn hò xem sao?”
Cố Gia Lăng liếc nhìn mái tóc đen của cô, khó xử nói: “Tớ có thể giúp cậu xâu thịt, nhưng yêu đương thì thôi đi.”
Triệu Lộ đã vui mừng khôn xiết: “Được, vậy cậu cũng cho tớ được hưởng đãi ngộ như Thái hậu Diệu Diệu một lần đi!”
Cố Gia Lăng thật sự giúp cô xâu thịt.
Trần Linh và Chu Tinh Trúc cùng nhau quay sang nhìn Từ Thủ, nhưng Từ Thủ có khí chất lạnh lùng hơn cả Tạ Cảnh Uyên, khiến họ không dám mở miệng.
Từ Thủ lại chủ động giúp hai cô vài lần, đúng là người “mặt lạnh nhưng lòng nóng.”
Mọi người thật sự rất vui khi ăn lẩu, xong thịt còn có trái cây.
Các bạn cùng phòng phát hiện, trái cây ở tiệm gần khu tiểu khu ven hồ có vẻ đặc biệt ngọt, như thể chúng được hái xuống khi đã chín tự nhiên. |bơ bui bặm|
“Ôi, tớ sống 18 năm rồi mà chưa bao giờ ăn sầu riêng ngọt như thế này!”
“Diệu Diệu, nhờ phúc của cậu, tối nay tớ thấy vui quá!”
Các bạn cùng phòng vây quanh Tô Diệu Diệu, trên mặt họ nở nụ cười hạnh phúc không ngớt.
Mãi đến hơn 8 giờ tối, các bạn cùng phòng mới phải trở về ký túc xá.
Tạ Cảnh Uyên nói: “Bên ngoài tối lắm, chúng tôi đưa các cậu về nhé.”
Triệu Lộ: “Không cần đâu, gần như vậy mà, chúng tớ đâu phải là trẻ con.”
Tạ Cảnh Uyên vẫn kiên trì muốn đưa, vì đó là các bạn cùng phòng của Tô Diệu Diệu, Tô Diệu Diệu đương nhiên muốn đi cùng, còn Từ Thủ và Cố Gia Lăng thì ở lại 801 dọn dẹp tàn cục.
Cố Gia Lăng nhìn đống chén đũa trên bàn, nghiến răng nghiến lợi: “Đạo trưởng chắc chắn là cố ý, cố ý lười biếng!”
Từ Thủ đáp: “Đừng nói bậy, đạo trưởng chỉ là làm đúng lễ nghĩa thôi.”
Cố Gia Lăng: “Lễ nghĩa gì chứ, đó là bạn cùng phòng của Tô Diệu Diệu, để Tô Diệu Diệu tự đưa đi không phải được rồi sao?”
Từ Thủ giải thích cho hắn: “Đạo trưởng hiện tại là bạn trai danh nghĩa của Tô Diệu Diệu, nếu để cô ấy tự đi đưa, thì sẽ bị Triệu Lộ và các bạn ấy chê trách là thiếu trách nhiệm.”
Một người bạn trai xứng đáng sẽ lo lắng cho an toàn của bạn cùng phòng bạn gái khi đi đường vào ban đêm, và vì bạn gái, anh ta nhất định phải tự mình đi cùng.
Truyện được dịch bởi TruyệnNhàBơ.com
Tóm lại, Từ Thủ rất hiểu cách làm của đạo trưởng.
Tạ Cảnh Uyên và Tô Diệu Diệu tiễn các bạn cùng phòng đến cổng trường Đại học Kinh Đô, đến đây, các bạn cùng phòng nhất quyết không để họ tiễn thêm nữa, thân mật kéo tay nhau đi vào khuôn viên trường.
“Còn muốn đi dạo không?” Tạ Cảnh Uyên hỏi Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu đã huấn luyện cả ngày, giờ ăn uống no đủ, cô chỉ muốn ngủ.
“Anh cõng em về đi.”
Cô vòng ra sau lưng Tạ Cảnh Uyên, tay đã ôm lấy vai anh.
Tạ Cảnh Uyên đành phải cúi người xuống để cô leo lên.
Hai người quay về, bên tay trái là con đường đông đúc xe qua lại, bên tay phải là tường bao quanh khuôn viên Đại học Kinh Đô.
Vì mới ăn một nồi lẩu nóng hổi, dù có gió thổi tới, cũng không cảm thấy lạnh.
Tô Diệu Diệu thích thú mà ngủ gật, trong một khoảnh khắc, cô hít hít cái mũi, ngửi thấy mùi bạc hà tươi mát.
Cô mở mắt, nhìn phía trước, rồi chăm chú nhìn Tạ Cảnh Uyên một lúc, phát hiện anh đang nhai kẹo bạc hà.
“Muốn không?” Tạ Cảnh Uyên hỏi, “Có vị dâu tây.”
Tô Diệu Diệu lập tức nói: “Muốn.”
Tạ Cảnh Uyên lấy từ túi ra một viên kẹo, xé vỏ và đưa cho cô.
Tô Diệu Diệu cắn lấy viên kẹo, nhai trong miệng, tiếp tục nghiêng đầu tựa vào vai anh, nhai ngon lành.
Về đến tiểu khu, Tạ Cảnh Uyên đặt cô xuống trước cửa phòng 802, nhìn Tô Diệu Diệu đi vào rồi anh quay về phòng 801.
Cố Gia Lăng từ bếp đi ra, nhìn thấy anh liền bắt đầu giọng điệu trêu chọc: “Đạo trưởng canh thời gian thật chuẩn, tụi này vừa mới rửa xong chén đũa.”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Vậy để tôi mang ghế của Diệu Diệu trả lại.”
Ba chiếc ghế có chỗ tựa lưng, một người mang không thuận tiện.
Từ Thủ định giúp, nhưng Tạ Cảnh Uyên bảo anh đi đọc sách, còn anh tự mình xách hai cái bằng một tay, tay kia cầm một cái, rồi ra cửa.
Từ Thủ trừng mắt nhìn Cố Gia Lăng.
Cố Gia Lăng chột dạ tránh đi, hắn biết Tạ Cảnh Uyên không phải là người như vậy, chỉ là hắn đang đùa thôi mà!
Từ Thủ cũng không đi đọc sách, lấy cây lau nhà ra để lau sàn.
Phòng 802.
Tạ Cảnh Uyên đặt ba chiếc ghế lại chỗ cũ, nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm, là Tô Diệu Diệu đang tắm.
Tạ Cảnh Uyên muốn đi về, nhưng lại muốn ở lại.
Đến giờ, anh vẫn còn nhớ rõ nụ hôn mà Tô Diệu Diệu chủ động đặt lên môi anh vào trưa hôm qua dưới ký túc xá.
Anh đứng trong phòng khách, tiếng nước từ phòng tắm lớn như vậy, nhưng anh vẫn có thể nghe thấy kim giây trên đồng hồ treo tường di chuyển phát ra tiếng "tíc tắc."
Có lẽ, cô sẽ nhờ anh giúp thổi tóc.
Ba phút sau, tiếng nước ngừng, Tạ Cảnh Uyên đi về phía cửa ra vào, sợ cô tưởng bên ngoài không có ai, mà không mặc áo ngủ bước ra.
Anh vừa đứng vững, sau một lúc ngắn ngủi im lặng, tiếng máy sấy tóc từ phòng tắm lại vang lên.
Tạ Cảnh Uyên: ...
Anh nắm lấy tay nắm cửa, mở ra.
Tô Diệu Diệu không nghe thấy tiếng đóng cửa, thổi tóc xong, khi ra phòng khách lấy điện thoại, phát hiện bàn ăn đã có thay đổi. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Ngay sau đó, Tạ Cảnh Uyên nhắn tin cho cô, nói rằng anh đã mang ghế trả về.
Tô Diệu Diệu: Thấy rồi.
Tạ Cảnh Uyên: Em muốn ngủ không?
Tô Diệu Diệu: Ừ, phơi xong quần áo rồi ngủ.
Tạ Cảnh Uyên: Muốn anh giúp không?
Tô Diệu Diệu suy nghĩ một chút, rồi đáp: “Không cần.”
Cô vẫn còn nhớ lần đó anh đã nổi giận với cô chỉ vì mấy việc lặt vặt như vậy, trông rất hung dữ.
Cho nên, với mấy việc nhỏ nhặt không tốn sức như phơi quần áo, cô không muốn làm phiền anh thêm lần nữa.
Nhận xét Box