Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 80

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 80

 Chương 80

Chiều muộn, trước khi tan học tiết thứ tám, Tạ Cảnh Uyên nhận được tin nhắn từ Tô Diệu Diệu, nói rằng tối nay cô muốn ăn cơm với các bạn cùng phòng và sẽ ở lại ký túc xá tự học buổi tối. Cô nhờ Tạ Cảnh Uyên sau khi học xong thì đến ký túc xá đón cô.

Tạ Cảnh Uyên hơi thất thần trước tin nhắn này.

Từ khi học mẫu giáo đến đại học, Tô Diệu Diệu chưa từng vì ai mà rời xa anh. Ngay cả khi một mình tự học ở phòng học chán ngắt, cô cũng muốn ở gần anh nhất có thể.

Mới xác định mối quan hệ yêu đương mà ngày đầu tiên đã có sự thay đổi lớn như vậy, làm sao Tạ Cảnh Uyên không nghĩ ngợi nhiều cho được.

Anh nhắn lại hỏi: "Lớp các em có hoạt động gì sao?"

Tô Diệu Diệu: "Không có hoạt động gì cả, ở phòng tự học nằm bò ngủ không thoải mái, em thích nằm trên giường hơn."

Tạ Cảnh Uyên: "Anh có thể đưa em về khu nhà ven hồ trước."

Tô Diệu Diệu: "Không cần, em thích ở lại với các bạn cùng phòng lâu hơn một chút."

Tạ Cảnh Uyên im lặng.

Các bạn cùng phòng của cô đều rất tốt, nhiệt tình và hòa đồng, cũng rất quan tâm đến Tô Diệu Diệu. Nhưng nghĩ đến những lời "miêu nô" và "bá đạo tổng tài" mà Tô Diệu Diệu hay nói, Tạ Cảnh Uyên cứ có cảm giác như sắp có chuyện gì ngoài dự đoán xảy ra.

Tô Diệu Diệu từ sân vận động ra, ba cô bạn cùng phòng đã đứng chờ cô ở bên ngoài.

“Đi thôi, tối nay tụi mình ra ngoài ăn tiệm,” Triệu Lộ nhiệt tình kéo tay Tô Diệu Diệu, Trần Linh và Chu Tinh Trúc cũng theo sau, bốn cô gái thân mật xếp thành một hàng.

Không phải sinh viên nào cũng ăn cơm trong căn tin mỗi ngày. Buổi sáng vì thời gian gấp rút, đến trưa và tối, từng đợt sinh viên lại đổ về các quán ăn lớn nhỏ bên ngoài trường.

Gió có phần lớn, Tô Diệu Diệu rụt cổ lại.

Triệu Lộ sờ sờ khăn quàng cổ của cô, cười híp mắt nói: “Ngó xem, đi bộ thôi mà cũng lạnh, đạo trưởng nhà cậu mỗi ngày lái xe, gió thổi qua chắc chắn lạnh hơn, lúc này cậu đan cho anh ấy một chiếc khăn quàng cổ tình yêu, anh ấy chắc chắn sẽ cảm động lắm.”

Trần Linh nói: “Diệu Diệu, cậu biết không, mấy cửa hàng quà tặng gần trường mình tại sao vừa thu về lại trưng bày len sợi không?(truyennhabo.com) Chính là vì sẽ có rất nhiều nữ sinh đan khăn quàng cổ tặng nam sinh. Khăn quàng cổ không chỉ để quàng quanh cổ mà còn thể hiện sự gắn bó mãi mãi. Thật là lãng mạn!”

Tô Diệu Diệu vẫn chưa tin tưởng: “Nhưng mình không biết đan.” Cô chỉ biết chơi với cuộn len.

Chu Tinh Trúc: “Cậu biết mà, mình dạy cho cậu kiểu đan đơn giản nhất, cơ bản là chỉ cần một vòng là có thể đan xong.”

Triệu Lộ xem điện thoại, hào hứng nói: “Cuối tháng là Halloween, vừa hay xem như quà tặng Halloween cho anh ấy.”

Tô Diệu Diệu cảm nhận được cơn gió mùa thu lạnh buốt thổi tới, liền nghĩ đến việc tặng khăn quàng cổ thực sự rất thực tế. Nếu đạo trưởng không thích, cô còn có thể tự mình đeo, hoặc đan chiếc khăn đặc biệt, để cả cô và đạo trưởng đều có thể dùng.

Bốn cô gái ăn xong bát mì nóng hổi, vừa nói vừa cười đi đến cửa hàng quà tặng.

Trong tiệm gần như toàn là những thứ mà các cô gái thích, bao gồm các loại trang sức lấp lánh. Nhưng mấy năm nay Tô Diệu Diệu đã quen với những món trang sức đắt tiền như kim cương và đá quý, nên loại trang sức bằng nhựa hoặc kém chất lượng này không còn hấp dẫn cô nữa.

Trong tiệm đích thực bày rất nhiều cuộn len, từ thô đến mịn với đủ màu sắc.

“Chọn loại thô một chút, dễ đan hơn.”

“Màu trắng hả? Có sợ dễ bị dơ không?”

Tô Diệu Diệu thích màu trắng, nên cô không suy nghĩ quá nhiều yếu tố khác, chọn năm cuộn len màu trắng.

“Ba cuộn là đủ rồi đó.”

“Mình muốn đan dài một chút.”

Mua xong len, các cô gái liền trở về ký túc xá.

Chu Tinh Trúc khéo tay và giỏi giang, biết đan nhiều kiểu khăn quàng cổ khác nhau. Trước tiên cô tìm trên mạng những mẫu khăn đã hoàn thành để Tô Diệu Diệu chọn kiểu mình thích.

Chọn được kiểu dáng xong, Chu Tinh Trúc bắt đầu dạy Tô Diệu Diệu cách đan.

Tô Diệu Diệu chăm chú nhìn tay cô bạn, trong tay vô thức xoay cuộn len. Nếu không phải Triệu Lộ nhắc nhở vài lần rằng len sẽ bị rối, Tô Diệu Diệu còn không nhận ra mình cần phải dừng tay.

May mắn thay, kiếp trước cô là yêu miêu trăm năm, nên rất dễ dàng kiềm chế sự kích động khi chạm vào cuộn len.

Sau khi học được cách đan, Tô Diệu Diệu ngồi trên giường mình, nghiêm túc bắt đầu đan khăn quàng cổ.

Triệu Lộ cầm điện thoại của Tô Diệu Diệu,(truyennhabo.com) quay lại một đoạn video ngắn, cười nói: “Mỗi ngày chị sẽ quay một đoạn cho em, cuối cùng hợp thành một video hoàn chỉnh. Khi tặng khăn quàng cổ cho anh ấy, em có thể gửi luôn đoạn video này. Nếu như vậy mà anh ấy còn chưa tin em có tình cảm với anh ấy, thì anh ấy không phải là đạo trưởng mà là một khúc gỗ biết đi!”

Tô Diệu Diệu cảm thấy các bạn cùng phòng thật đặc biệt tốt.

Còn các bạn cùng phòng thì cảm thấy Tô Diệu Diệu thật sự rất thích Tạ Cảnh Uyên.

Chỉ là, một lát sau, Triệu Lộ tháo tai nghe ra để đi lấy nước, đột nhiên phát hiện Tô Diệu Diệu, người vừa rồi còn đang chăm chỉ đan khăn quàng cổ, lại ngủ mất rồi. Lưng tựa vào đầu giường, tay còn cầm kim đan và len.

Triệu Lộ bật cười khúc khích, ra hiệu cho hai bạn cùng phòng đến xem.

Trần Linh: “Thế này, tự dưng mình có chút hiểu được tại sao Tạ Cảnh Uyên lại không có cảm giác an toàn đến vậy.”

Chu Tinh Trúc: “Năm cuộn len lận, cuối cùng không biết có cái nào dùng được không?”

Triệu Lộ: “Chắc là Diệu Diệu mệt quá vì buổi chiều huấn luyện, thôi, mình quay đoạn này lại nữa. Biết đâu cuối cùng Diệu Diệu không nghỉ ngơi mà cố đan xong khăn quàng cổ, Tạ Cảnh Uyên chắc chắn sẽ càng cảm động.”

“Vậy có nên đánh thức Diệu Diệu không?”

“Không cần, nếu Diệu Diệu thật sự muốn tặng quà, cô ấy sẽ tự tỉnh thôi.”

Các bạn cùng phòng tiếp tục làm việc riêng của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Tô Diệu Diệu. Khoảng hơn mười phút sau, (truyennhabo.com)Tô Diệu Diệu quả nhiên tỉnh dậy, ngẩn ngơ một lúc rồi lại tiếp tục đan khăn quàng cổ.

Hơn 8 giờ tối, Tạ Cảnh Uyên lái xe đến ký túc xá, gọi điện thoại cho Tô Diệu Diệu.

Tô Diệu Diệu vừa mới bắt đầu cảm nhận được niềm vui khi đan len, còn muốn đan thêm một chút nữa, nhưng việc mang đồ về nhà lại khiến cuộn len trở nên cồng kềnh.

Triệu Lộ nhắc: “Để ở ký túc xá đi, đạo trưởng nhà cậu thông minh như vậy, coi chừng anh ấy nhìn ra, đến lúc đó không có bất ngờ gì với quà nữa đâu.”

Tô Diệu Diệu thu dọn đồ đạc, xách cặp sách xuống lầu.

Dưới lầu, Tạ Cảnh Uyên đang ngồi trên xe đạp, chân trái chống đất, chân phải đặt lên bàn đạp.

Anh nhìn về phía lùm cây trước mặt, cho đến khi nghe tiếng bước chân quen thuộc, mới quay đầu nhìn về phía ký túc xá.

Trước tiên xuất hiện trên cầu thang là đôi giày trắng nhỏ mà Tô Diệu Diệu yêu thích.

Cô không thích giặt quần áo, nhưng nếu phát hiện đôi giày trắng bị dơ chỗ nào, cô sẽ lập tức rửa sạch. Tất nhiên, nếu Tạ Cảnh Uyên có ở bên cạnh, cô sẽ trực tiếp duỗi chân ra trước mặt anh.

Nhớ lại những cảnh đó, Tạ Cảnh Uyên mỉm cười.

Cũng không trách Tô Diệu Diệu xem anh như "miêu nô", một số chủ nhân vật nuôi quả thực sẽ cẩn thận mà giúp thú cưng rửa sạch móng vuốt.(truyennhabo.com)

“Đã làm xong bài tập chưa?” Tạ Cảnh Uyên nhận lấy cặp sách của cô, hỏi.

Tô Diệu Diệu gật đầu, cô từ lâu đã hình thành thói quen tự giác học tập, muốn đan khăn quàng cổ cũng phải hoàn thành bài tập trước.

Thấy có nữ sinh đi đến, Tạ Cảnh Uyên ra hiệu cho Tô Diệu Diệu ngồi lên xe, có gì thì nói trên đường.

Tô Diệu Diệu ngồi lên yên sau, không lập tức ôm lấy anh, mà ngẩng đầu, dùng ánh mắt đo khoảng cách từ cổ Tạ Cảnh Uyên đến cô.

Trong khuôn viên đại học, những lần đạo trưởng đi bộ song song với cô không nhiều, hầu hết là anh chở cô trên xe đạp.

Vậy nên chiều dài của khăn quàng cổ cũng phải đủ để cả hai có thể quàng chung khi trong tình huống như thế này.

Sau khi đo xong, Tô Diệu Diệu mới theo thói quen ôm lấy anh.

Tạ Cảnh Uyên nhìn tay cô đặt quanh eo mình, lại hỏi lần nữa sao hôm nay cô đột nhiên thay đổi kế hoạch.

Tô Diệu Diệu vẫn giữ lý do như ban ngày, không để lộ sơ hở nào.

Những ngày tiếp theo cô vẫn như vậy, hễ có thời gian tự học thì đều về ký túc xá, Tạ Cảnh Uyên cũng thôi nghi ngờ, cho rằng cô thật sự chỉ là chán cảnh nằm bò trên bàn học.

Thế nhưng một giáo sư thường hay giao lưu với sinh viên, lại trêu Tạ Cảnh Uyên: “Dạo này không thấy bạn gái em đâu, bị bỏ rơi rồi à?”

Tạ Cảnh Uyên:...

Anh không bị bỏ rơi, chỉ là, bạn gái quả thật không dính anh như trước nữa.(truyennhabo.com)

Các cặp đôi khác khi xác định mối quan hệ sẽ trải qua giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt, còn Tô Diệu Diệu lại đột nhiên lạnh nhạt với anh.

Quan chủ Tạ của Thanh Hư Quán am hiểu về mọi loại yêu tinh và những mưu mô của con người, nhưng chưa từng trải qua chuyện tình cảm, nên anh không biết giải thích hiện tượng này thế nào.

Tối ngày 30 tháng 10, Cố Gia Lăng kéo Tô Diệu Diệu vào phòng 801, bàn chuyện năm nay có nên tổ chức một Halloween đặc biệt hay không.

Ba năm cấp ba học hành rất căng thẳng, cứ vào trung tuần lại bận rộn cả ngày. Cuộc sống đại học tuy vẫn bận rộn, nhưng với hắn và Tô Diệu Diệu, thời gian tự do lại nhiều hơn không ít.

“Ngày mai trường mình có hoạt động Halloween, địa điểm ở sân thể dục, ai cũng có thể hóa trang thành nhân vật mình thích để tham gia. Tụi mình cũng đi nha?”

Xét thấy Tạ Cảnh Uyên và Từ Thủ quá nghiêm túc, Cố Gia Lăng trước tiên thuyết phục Tô Diệu Diệu.

Chỉ cần Tô Diệu Diệu đi, đạo trưởng chắc chắn sẽ đi, mà đạo trưởng đã đi thì Từ Thủ không thể không đi theo.

Vì thế, bắt được Tô Diệu Diệu chẳng khác nào kéo được cả hai người còn lại.

Vì vậy, Cố Gia Lăng còn chủ động chuẩn bị cho Tô Diệu Diệu một hộp dâu tây đắt tiền, đã nhờ Tạ Cảnh Uyên dặn dò cho chín trước.

Tô Diệu Diệu vui vẻ thưởng thức những trái dâu tây ngọt ngào, nhưng đối với hoạt động Halloween lại không mấy hào hứng: “Mày định hóa trang thành con chim hả?”

Cố Gia Lăng cười hắc hắc, lấy điện thoại ra cho cô xem hình.

Lần này vì Halloween, Cố Gia Lăng đã đặt làm bốn bộ trang phục cosplay từ trước. Hắn chọn cho mình một bộ trường bào màu xanh lam hoa lệ, kèm theo một đôi cánh lớn màu xanh lam quá mức khoa trương, và một chiếc mặt nạ có thiết kế lông chim xanh lam.

Nhìn dáng vẻ con chim này, Tô Diệu Diệu thật sự không thấy đẹp.

“Còn của mọi người nữa, xem tiếp đi.”

Tô Diệu Diệu lướt tiếp, bức ảnh thứ hai là trang phục của Từ Thủ, trường bào phía trước xanh, sau đen, với đuôi chó thô ráp trông rất buồn cười. Mặt nạ là đầu chó săn hung dữ.

Tô Diệu Diệu nhìn thoáng qua rồi lướt qua nhanh chóng, không muốn nhìn kỹ.

Đứng phía sau sofa, Từ Thủ:...

Bức ảnh thứ ba là của Tô Diệu Diệu.

Cố Gia Lăng rất hiểu Tô Diệu Diệu, hơn nữa cô khó tính như vậy, hắn không dám lừa cô, đã tỉ mỉ đặt làm một chiếc váy dài phong cách cổ trang rất xinh đẹp,(truyennhabo.com) kèm theo một chiếc đuôi mèo xù xì, và một bộ trang sức mèo. Cố Gia Lăng đã từng thấy hình dạng mèo của Tô Diệu Diệu, nên hắn đã phác họa thiết kế mặt nạ dựa trên đó. Dù thành phẩm không đẹp bằng hình dạng thật của Tô Diệu Diệu, nhưng cũng đủ làm cô hài lòng.

“Không có bộ của đạo trưởng sao?”

Từ Thủ không chịu nổi sự tự mãn của Tô Diệu Diệu, thúc giục cô xem tiếp.

Tô Diệu Diệu lúc này mới lướt tiếp.

Bức ảnh cuối cùng là trang phục của Tạ Cảnh Uyên, bộ đạo bào đen tuyền với những hoa văn đạo pháp thêu chỉ vàng phức tạp, kèm theo một thanh trường kiếm làm đạo cụ.

Vì Cố Gia Lăng vẫn hy vọng Tạ Cảnh Uyên sẽ chi trả cho bộ trang phục này, nên hắn rất chăm chút vào thiết kế chi tiết cho bộ đồ của anh, khiến nó tràn ngập vẻ cao cấp.

Tô Diệu Diệu im lặng nhìn bộ đạo bào quen thuộc này.

Cố Gia Lăng say mê đứng cạnh cô, nói: “Tôi đúng là thiên tài, nếu bốn đứa mình mặc như này mà tham gia tiệc Halloween, chắc chắn sẽ làm kinh diễm mọi người.”

Từ Thủ cảm thấy, trong bốn bộ đồ này, bộ của đạo trưởng là đẹp nhất.

Thu hồi ánh mắt, Từ Thủ hỏi người đang ngồi trên ghế sofa đọc sách, giữ vẻ an tĩnh: “Đạo trưởng, anh muốn đi không?”

Cố Gia Lăng cũng lập tức ngẩng đầu lên.

Và như hắn đã đoán trước, đạo trưởng quả nhiên nhìn về phía Tô Diệu Diệu.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box