Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 76

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 76

 Ngày thứ hai, Tạ Cảnh Uyên lại giống như hai tuần trước, đứng cùng Cố Gia Lăng chờ Tô Diệu Diệu ở hành lang.

Hắn chờ, thì Từ Thủ cũng đứng chờ theo.

Tô Diệu Diệu xách cặp sách đi ra, vừa thấy ba người quen thuộc, môi cô nở nụ cười.

Tạ Cảnh Uyên lặng lẽ đón lấy cặp sách của cô.

Hai người đi trước, còn phía sau, Cố Gia Lăng ôm lấy vai Từ Thủ, cảm thán nói: "Vậy mới đúng chứ, vậy mới giống người một nhà."

Từ Thủ lạnh lùng đẩy tay hắn ra, đồng thời đón luôn cặp sách nặng trịch mà Cố Gia Lăng nhân cơ hội nhét cho.

Cả bốn người cùng nhau đi thang máy xuống lầu, dưới lầu, ba chàng trai đi lấy xe đạp.

Tô Diệu Diệu vui vẻ nhảy lên yên sau xe của Tạ Cảnh Uyên, tay phải theo bản năng ôm lấy cái eo quen thuộc đó.

Từ Thủ và Cố Gia Lăng đã quen với hình ảnh này, không nói gì.

Ba chiếc xe đạp song song chạy phía trước, khi Cố Gia Lăng phàn nàn về thời tiết trở lạnh, Tạ Cảnh Uyên đột nhiên nói với Tô Diệu Diệu: "Bây giờ em còn có thể như vậy dựa vào anh, nhưng sau này nếu anh có bạn gái thật sự, thì chúng ta cần giữ khoảng cách."

"Gì cơ?"

Cố Gia Lăng hét lên kinh ngạc, đột ngột phanh lại, khiến Từ Thủ suýt nữa đâm vào xe Tạ Cảnh Uyên nếu không kịp chống chân dài xuống đất.

Tô Diệu Diệu cũng bị bất ngờ, ngơ ngác ngồi trên yên xe.

Tạ Cảnh Uyên nhìn Từ Thủ và Cố Gia Lăng, cũng dừng xe lại. Một tay giữ ghi đông, tay kia giữ đuôi xe để giữ thăng bằng cho xe đạp, tránh để Tô Diệu Diệu ngã xuống.

Khi ba người bạn đều nhìn chằm chằm vào hắn, Tạ Cảnh Uyên nghiêm túc giải thích: "Tổ sư gia của gia tộc tôi cấm giới tà/không cho phép các mối quan hệ không chính đáng. Bà nội tôi cũng đã lớn tuổi, mong ước lớn nhất là thấy tôi lập gia đình. Nếu Tổ sư gia đồng ý, tôi không muốn làm bà nội thất vọng."

Cả ba người đều nghĩ đến hình ảnh bà nội Đào hiền lành và gần gũi.

Ai lại nỡ làm một người già tốt bụng thất vọng như vậy?

Dù bất ngờ, nhưng khi nghe lý do, Tô Diệu Diệu, Từ Thủ và Cố Gia Lăng đều hiểu quyết định của Tạ Cảnh Uyên.

Chỉ có điều, Tô Diệu Diệu nghĩ đến việc đạo trưởng sau này sẽ có bạn gái thật sự, cô sẽ không còn được dựa vào anh, không còn được gần gũi ngửi thấy mùi hương của anh nữa, lòng cô cảm thấy rất không vui.

Cô cúi đầu, vô thức dùng ngón tay gãi nhẹ vào yên xe.

Từ Thủ chú ý đến thần sắc của cô và động tác nhỏ đó, suy nghĩ một lúc rồi nói với Tô Diệu Diệu: "Nếu đạo trưởng sẽ có quan hệ yêu đương bình thường, từ hôm nay trở đi, em ngồi xe của Cố Gia Lăng đi, đừng bám vào đạo trưởng nữa.(truy enn hab o.com) Nếu không, mấy cô gái khác sẽ hiểu lầm mối quan hệ của hai người, và không ai dám theo đuổi đạo trưởng."

Cái loại con gái mà biết rõ mối quan hệ giữa đạo trưởng và Tô Diệu Diệu mà vẫn còn theo đuổi, chắc chắn không phải là người đứng đắn.

Tô Diệu Diệu đang buồn bực, nghe hắn nói vậy liền hung hăng lườm hắn một cái.

Hai đời này, cô chỉ thật sự nghe lời quản giáo của Tạ Cảnh Uyên, thậm chí cả những lời dạy của vợ chồng Tô Minh An hay bà nội Đào đều là nhờ Tạ Cảnh Uyên liên tục lặp lại nên cô mới nhớ mà chấp nhận.

Cố Gia Lăng không quản được cô, Từ Thủ càng không!

Từ Thủ biết tính tình của cô, nhìn về phía Tạ Cảnh Uyên, tin rằng anh sẽ giải thích rõ ràng.

Tạ Cảnh Uyên mắt nhìn bình thản: "Đại học bận rộn lắm, thời gian này anh chắc sẽ không yêu đương, có thể tiếp tục chăm sóc cho cô ấy."

Tô Diệu Diệu sắc mặt cuối cùng cũng đỡ hơn chút.

Cố Gia Lăng không quá để tâm đến mấy chuyện này, hắn tò mò hỏi: "Đạo trưởng thích loại con gái nào?"

Tạ Cảnh Uyên thấy hắn và Từ Thủ đã bình tĩnh lại, nhìn thoáng qua Tô Diệu Diệu, tiếp tục lái xe, vừa đạp xe vừa nói: "Tùy duyên."

Cố Gia Lăng: "Cái này mơ hồ quá. Nhưng mà đạo trưởng tuy không đẹp trai lắm, nhưng trong thế giới người thường cũng thuộc dạng rất xuất sắc.truyennhabo.com Chỉ cần anh bỏ qua Tô Diệu Diệu và thể hiện mình độc thân, các cô gái chắc chắn sẽ ùn ùn kéo đến."

Tô Diệu Diệu lại liếc mắt nhìn hắn một cái.

Cố Gia Lăng liền kéo xe đạp ra xa, tiếp tục nói: "Cậu có lườm tôi cũng vô ích. Đạo trưởng đã tính yêu đương, cậu biết điều thì nên chủ động giữ khoảng cách với anh ấy. Nhưng mà cậu không cần lo lắng, cậu cũng khá hấp dẫn với các chàng trai. Chỉ cần Cậu nói mình độc thân, sẽ không thiếu chàng trai theo đuổi, chỉ là mấy tên đó có thể không chân thành lắm, chủ yếu là muốn lợi dụng cậu. Tốt nhất là cậu nên cẩn thận chọn lọc. À, tôi nhớ rồi, Lâm Hi cũng không tệ lắm..."

Không đợi hắn liệt kê hết ưu điểm của Lâm Hi, Tạ Cảnh Uyên đã lạnh lùng nhìn qua.

Cố Gia Lăng: ...

Nhìn hắn chi vậy, hắn có nói sai câu nào đâu?

Tạ Cảnh Uyên nghiêm mặt nói: “Trong thời gian đại học, việc học là ưu tiên hàng đầu. Cô ấy phải tập luyện, học hành đều phải cân bằng, vốn dĩ đã rất bận rộn, cậu đừng có lôi kéo làm lệch lạc cô ấy.”

Từ Thủ gật đầu, theo đó mà dạy dỗ Cố Gia Lăng: “Thi đại học là để tiến xa hơn trong học tập, không phải để yêu đương, hơn nữa Tô Diệu Diệu căn bản không thích Lâm Hi.truyennhabo.com Nếu vì dùng Lâm Hi mà đi tìm hắn yêu đương thì thật không công bằng với Lâm Hi.”

Cố Gia Lăng nghĩ ngợi, hình như cũng có lý thật.

"Thôi được rồi, vậy hai người cứ làm bộ là sẽ yêu nhau bốn năm, tốt nghiệp đại học rồi tính tiếp chuyện cả đời."

Cố Gia Lăng tự cho là thông minh mà kết luận.

Hắn không còn ồn ào nữa, Tô Diệu Diệu tiếp tục cúi đầu suy nghĩ.

Vào đến khuôn viên trường đại học Kinh Thành, Cố Gia Lăng và Từ Thủ đi trước đến nhà ăn.

Tạ Cảnh Uyên dẫn Tô Diệu Diệu đi về phía sân vận động.

Chưa tới giờ mặt trời mọc, trời còn tờ mờ tối, ánh đèn đường phát ra cũng không đủ sáng.

Tô Diệu Diệu nhìn bóng dáng Tạ Cảnh Uyên, chu miệng hỏi: “Đạo trưởng thật sự tính kiếm một người yêu hả?”

Tạ Cảnh Uyên chậm rãi trả lời: “Ừ, nếu tốt nghiệp xong sẽ tính đến chuyện kết hôn, thì đương nhiên phải trải qua bước yêu đương trước để xem hai người có hợp nhau hay không.”

Tô Diệu Diệu bực bội: “Vậy em phải làm sao đây?” Hắn là đạo trưởng mà, Tô Diệu Diệu từ trước đến giờ chưa từng nghĩ đạo trưởng sẽ kết hôn,truyennhabo.com cô cứ tưởng đạo trưởng sẽ sống một mình, như vậy cô mới có thể ở bên cạnh anh mãi mãi. Cho dù ba mẹ có giục cưới, cô cũng có thể cưới đại một ai đó, ban đêm ở cùng chồng, ban ngày lại tìm đạo trưởng.

Nhưng mà, nếu đạo trưởng yêu đương, bên cạnh có người phụ nữ khác, cô làm sao còn có thể đến gần anh được nữa?

Tạ Cảnh Uyên nghiêng đầu: “Chẳng phải em cũng đã nghĩ đến chuyện kết hôn sao? Đương nhiên là sống chung với chồng mình.”

Tô Diệu Diệu hừ một tiếng: “Kết hôn thì em cũng muốn ở bên anh, buổi tối ở với chồng là được, ba mẹ ban ngày cũng làm việc của mình thôi.”

Tạ Cảnh Uyên mới biết cô nghĩ đơn giản về chuyện hôn nhân như vậy, và cũng là lần đầu tiên biết được trong kế hoạch kết hôn của cô, anh cũng là một phần.

Anh dừng xe, dưới ánh sáng của chiếc đèn đường, quay đầu lại nhìn cô nói: “Chỉ khi thích một người, mới muốn kết hôn với người đó. Chờ khi em gặp được người đó, em sẽ tự nhiên mà rời xa anh thôi.”

Tô Diệu Diệu vẻ mặt ngơ ngác: “Nếu không gặp được người như vậy thì sao?”

Cô vẫn cứ lo lắng rằng Tạ Cảnh Uyên sẽ bỏ rơi cô, vừa nghĩ đến điều này, ánh mắt ngơ ngác liền nhanh chóng biến thành tủi thân.

Tạ Cảnh Uyên xoa đầu cô: “Chậm rãi tìm hiểu, rồi sẽ gặp được thôi.truyennhabo.com Nhưng mà em không cần phải gấp, anh sẽ đợi em, đợi cho đến khi em gặp được người đó, đợi cho đến khi em buông bỏ anh trước.”

Lời đáp lại này vẫn chưa làm Tô Diệu Diệu hài lòng hoàn toàn: “Lỡ cả đời em không gặp được thì sao?”

Tạ Cảnh Uyên cười nhẹ, bất đắc dĩ nói: “Vậy thì chúng ta sẽ giả kết hôn, an lòng trưởng bối hai bên.”

Đôi mắt Tô Diệu Diệu lập tức sáng lên, giống như những chậu cây khô héo chợt bừng tươi trở lại.

Tạ Cảnh Uyên thu lại nụ cười, ánh mắt phức tạp nhìn cô: “Anh vẫn hy vọng em sẽ gặp được, vì kết hôn thật và kết hôn giả, khác nhau rất nhiều.”

Tô Diệu Diệu bĩu môi: “Khác nhau chỗ nào?”

Tạ Cảnh Uyên không trả lời, đưa cô tới sân tennis, bắt đầu buổi tập thể dục sáng hôm nay.

---

Tô Diệu Diệu vốn không thích suy nghĩ quá nhiều về mấy chuyện phức tạp trong đầu, bao gồm những người mà cô cho rằng không liên quan đến mình, và những đạo lý đối nhân xử thế, dù đơn giản hay phức tạp.

Nhưng nếu cô có thắc mắc, cô sẽ luôn bận tâm về điều đó và sẽ nôn nóng muốn biết câu trả lời.

Sau khi ăn sáng xong, Tạ Cảnh Uyên đưa Tô Diệu Diệu đến cửa lớp rồi rời đi, mà lúc này cũng chỉ còn mười phút nữa là đến giờ học.

Tô Diệu Diệu không ngủ, cô khẽ hỏi Triệu Lộ bên cạnh: “Cậu biết sự khác nhau giữa kết hôn thật và kết hôn giả là gì không?”

Đây là lần đầu tiên Tô Diệu Diệu hỏi các bạn cùng phòng một vấn đề “thế tục” như vậy.

Triệu Lộ đáp: “Cái này, cậu có thể nói cụ thể hơn không?”

Tô Diệu Diệu không hiểu "cụ thể" là gì.

Triệu Lộ đành giải thích: “Kết hôn thật thì rất đơn giản, chỉ là hai người thích nhau rồi tiến tới hôn nhân, giống như nước chảy thành sông vậy.truyennhabo.com Còn kết hôn giả thì có nhiều tình huống lắm, chẳng hạn như một cô gái không ai thích, nhưng ông bà cô sắp mất, trước khi mất muốn thấy cô lấy chồng. Cô gái không nỡ từ chối, bèn tìm một người bạn tốt để giả kết hôn. Hoặc là một cô gái không thích một người đàn ông, nhưng sau khi người đàn ông đồng ý kết hôn giả, sẽ đem lại cho cô một lợi ích nào đó...”

Tô Diệu Diệu nghe xong vài trường hợp, cảm thấy nếu cô và đạo trưởng thực sự kết hôn giả, có lẽ giống trường hợp đầu tiên mà Triệu Lộ nói, còn các trường hợp khác thì phức tạp quá.

Lúc này, giảng viên vào lớp.

Triệu Lộ nháy mắt với cô: “Tan học nói tiếp.”

Tô Diệu Diệu liền kiên nhẫn chờ đợi 45 phút.

Ngay sau khi tan học, Triệu Lộ lập tức tiếp tục: “Loại kết hôn giả này, nhà gái sẽ làm bộ ân ái với nhà trai trước mặt các bậc trưởng bối, nhưng ngầm thì hai người sẽ không có tiếp xúc thân mật, như ôm ấp chẳng hạn.”

Tô Diệu Diệu hỏi: “Kết hôn thật thì được hả?”

Triệu Lộ cười khúc khích: “Đương nhiên, kết hôn thật có thể làm nhiều thứ lắm, còn có thể sinh con nữa.”

Tô Diệu Diệu thắc mắc: “Sinh con?”

Triệu Lộ ngạc nhiên nhìn cô: “Không lẽ cậu không biết làm sao sinh con luôn à?”

Tô Diệu Diệu đột nhiên nhớ lại kiếp trước khi còn ở thanh lâu, đã từng lén nhìn mấy đôi nam nữ phàm nhân.

Triệu Lộ nhìn thấy ánh mắt cô thay đổi, đoán rằng cô hiểu, chỉ là đôi mắt Tô Diệu Diệu quá trong trẻo, khiến cô ngại không dám đùa thêm.

“Kết hôn thật và kết hôn giả khác nhau, đại khái là như vậy.”

Tô Diệu Diệu gật đầu, cô hiểu ý của đạo trưởng rồi.--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Đạo trưởng đã uống rượu ăn thịt, nếu Tổ sư gia cho phép, chắc chắn anh ấy cũng muốn cưới một cô gái và làm những việc như vậy. Đàn ông hình như đều thích những thứ đó.

Vì vậy, đạo trưởng không muốn kết hôn giả với cô, mà muốn tìm một cô gái khác để kết hôn thật.

Haizz, đạo trưởng sao mà ngốc quá vậy, chỉ cần anh ấy muốn, cô cũng có thể thỏa mãn anh mà.

Nghĩ thông suốt vấn đề quan trọng, Tô Diệu Diệu liền vui vẻ trở lại, không còn thắc mắc hay gánh nặng gì nữa.

Trưa hôm đó, Tạ Cảnh Uyên đến đón cô đi nhà ăn, thấy Tô Diệu Diệu đứng bên đường, cười với anh thật tươi.

Tạ Cảnh Uyên dừng xe trước mặt cô: “Cười cái gì?”

Tô Diệu Diệu mắt cười cong cong, đỡ tay lái, nhón chân tới gần tai anh nói: “Đạo trưởng, thật ra chúng ta cũng có thể kết hôn thật đó, em đều hiểu rồi!”

Hơi thở ấm áp phả vào vành tai, Tạ Cảnh Uyên vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ dùng ánh mắt quan sát cô: “Hiểu cái gì?”

Nhìn cô cười rạng rỡ thế này, chẳng giống hiểu chút nào.

Sau đó, anh nghe thấy Tô Diệu Diệu tự hào nói: “Đạo trưởng muốn tìm cô gái biết công việc văn phòng, em cũng biết làm mà.”

Tạ Cảnh Uyên:...

Anh đẩy tay cô ra, đi thẳng về phía trước.

Tô Diệu Diệu kêu lên: “Ơ, sao anh đi trước, chờ em với!”

Cô nhanh chóng chạy vài bước, thành thạo leo lên yên sau xe.

Tạ Cảnh Uyên không đuổi cô xuống, chỉ là mặt lạnh, im lặng mà đạp xe tiếp tục đi.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box