Chủ nhật buổi tối, Tô Diệu Diệu lại một lần nữa được uống canh cá hầm của Tạ Cảnh Uyên.
Cô còn nhận ra rằng sắc mặt của đạo trưởng không còn lạnh lùng như trước, dần trở lại như cũ. Tuy không có biểu cảm gì, nhưng cũng không đến mức lạnh lùng khiến người ta phải sợ hãi.
Tuy nhiên, sáng thứ hai, khi cô ra hành lang chờ, người đến đón cô đi học vẫn chỉ có Cố Gia Lăng.
Cố Gia Lăng cũng thấy lạ, trên đường vừa lái xe vừa nói: “Hai ngày nay đạo trưởng đều giúp cô rửa chén, tôi còn tưởng rằng hai người các cậu sắp làm hòa.”
Hắn vốn nghĩ rằng đạo trưởng không bất công, nhưng sự thật chứng minh đạo trưởng vẫn có lòng thiên vị. Vậy tại sao lại bỏ mặc Tô Diệu Diệu?
Tô Diệu Diệu cũng không có câu trả lời.
Những yêu tinh lớn tuổi thường nói lòng người khó dò. Tâm tư của đạo trưởng, sao có thể để loại tiểu yêu như cô và Cố Gia Lăng có thể hiểu rõ?
Cố Gia Lăng đưa cô đến sân vận động rồi rời đi.
Tô Diệu Diệu đi đến sân tennis, thấy Tạ Cảnh Uyên vẫn giữ tư thế chăm chỉ học tập, trên tay cầm một quyển sách.
Biết rằng anh sẽ không để ý đến mình, Tô Diệu Diệu cũng không dám lại gần nói chuyện. Cô thay đồ thể thao xong, cầm vợt tennis đi đến vị trí của mình.
Tạ Cảnh Uyên liếc nhìn cô một cái, đặt cuốn sách xuống, bắt đầu tập luyện cùng cô.
Trên sân bóng, Tô Diệu Diệu chưa bao giờ phân tâm, nhưng hôm nay, cô không kiềm được mà nhìn vào gương mặt của Tạ Cảnh Uyên.
Ánh nắng sớm mờ mờ từ phương đông chiếu xuống,{bơ bui bặm} một nửa thân hình anh chìm trong ánh mặt trời, nửa kia vẫn bị bóng tối che phủ, giống như mỗi cây cô từng nhìn thấy trong rừng núi.
Khi đó, Tô Diệu Diệu thích tắm nắng, đặc biệt là dưới ánh mặt trời buổi sáng. Cô sẽ chọn một thân cây có vỏ khô ráo, cuộn tròn mình lại, nằm yên cho đến khi ánh mặt trời chuyển đi.
"Phanh" một tiếng, quả bóng màu xanh dương nhỏ chạm xuống sân, rồi bay vọt lên cao.
Tô Diệu Diệu đột nhiên tỉnh lại.
Bên kia sân, Tạ Cảnh Uyên lạnh nhạt nói: “Không được phân tâm.”
Tô Diệu Diệu không dám lơ là nữa, tiếp tục tập trung vào quả bóng nhỏ.
Dù nhiệt độ không khí có thấp đến đâu, chơi bóng vẫn sẽ ra mồ hôi. Tô Diệu Diệu chạy đi tắm và thay quần áo, động tác nhanh hơn trước nhiều, nếu không thì đi bộ đến nhà ăn rồi lại đến khu giảng đường sẽ bị trễ.
Điều khiến cô bất ngờ là lần này khi cô thay đồ xong bước ra, Tạ Cảnh Uyên vẫn đang chờ bên ngoài.
Nhìn thấy cô, Tạ Cảnh Uyên giải thích: “Anh cũng chưa ăn, cùng đi thôi.”
Tô Diệu Diệu bật cười.
Ánh mặt trời lúc này đã sáng rực hơn so với nửa giờ trước, làm nụ cười của cô thêm phần rực rỡ.
Tạ Cảnh Uyên cúi đầu, xách cặp sách của cô lên.
Anh bước lên xe đạp trước, Tô Diệu Diệu thuần thục nhảy lên phía sau. Tay cô vừa chạm vào eo anh thì Tạ Cảnh Uyên đột nhiên quay đầu lại.
Anh không nói gì, nhưng Tô Diệu Diệu hiểu được ý của anh, ngượng ngùng mà rút tay lại.
Tạ Cảnh Uyên bắt đầu đạp xe.
Anh cùng cô ăn sáng, sau đó đưa cô đến khu giảng đường.
“Cảm ơn đạo trưởng.” Khi nhận lại cặp sách, Tô Diệu Diệu nhìn anh một cái và lễ phép nói.
Trước kia, đạo trưởng mỗi ngày đều chăm sóc cô, (truyennhabo.com)cô quen rồi nên chưa từng nghĩ phải nói lời cảm ơn.
Giờ thì khác rồi, đạo trưởng đã nói sẽ không để ý đến cô nữa, nên khi được giúp đỡ, Tô Diệu Diệu đương nhiên phải thể hiện phép lịch sự.
Đây cũng là điều mà từ nhỏ đạo trưởng đã nhiều lần nhấn mạnh, cô mới nhớ rõ rằng nếu bạn học giúp cô, cô phải cảm ơn.
Tạ Cảnh Uyên chỉ ừ một tiếng, rồi đạp xe rời đi.
Tô Diệu Diệu đi lên lầu, tiến về phòng học của mình.
Ba ngày tiếp theo vào buổi sáng, Tạ Cảnh Uyên không còn đưa Tô Diệu Diệu đi ăn sáng, buổi chiều và buổi tối càng không xuất hiện.
Tô Diệu Diệu từ lúc ban đầu không quen, dần dần cũng quen với điều này.
Sáng thứ sáu, Tô Diệu Diệu chỉ có tiết thứ nhất và tiết thứ hai là hai tiết chuyên ngành, nên các bạn học đều chăm chú lắng nghe.
Giữa tiết thứ hai, có tiếng mưa rơi vào cửa kính.
Tô Diệu Diệu bị âm thanh này làm phân tâm, quay đầu nhìn ra ngoài, thấy những hạt mưa dày đặc ngày càng nhiều, mưa từ xa cũng trở nên lớn hơn.
Trong phòng học vang lên vài tiếng bàn luận.
“Ai da, mình không mang dù rồi!”
“Mình có mang, sáng nay nhìn dự báo thời tiết, nói là hôm nay có mưa.”
Ở ký túc xá 403, Triệu Lộ không mang dù, nhưng Trần Linh và Chu Tinh Trúc đều có.
“Đợi chút nữa chúng ta đi chung hai người một cái dù.” Trần Linh cười nói.
Triệu Lộ thở phào, tiếp tục nghe giảng.
Tô Diệu Diệu vẫn đang nhìn ra cửa sổ.
Cô thích trời nắng, ghét nhất trời mưa, ghét quần áo bị ướt nhẹp vì mưa, ghét đôi giày xinh đẹp bị bùn đất làm bẩn.
Lúc còn học mẫu giáo, lần đầu tiên trời mưa, cô đi từ phòng học đến cổng trường mà không cần tự mình đi.
Đạo trưởng lúc đó sẽ cõng cô.
Từ nhà trẻ đến trung học, đạo trưởng chưa từng để đôi giày của cô dính một giọt nước nào.
Tan học, vì hai tiết sau không có lớp,(truyen nhab o.com) Triệu Lộ và hai bạn cùng phòng đều muốn về ký túc xá, họ rủ Tô Diệu Diệu đi cùng.
Tô Diệu Diệu lắc đầu: “Các cậu cứ đi trước đi, mình đợi đạo trưởng đến đón.”
Ba người bạn cùng phòng liền nghĩ rằng Tạ Cảnh Uyên đã liên hệ với Tô Diệu Diệu trước đó, cho rằng đôi tình nhân lạnh nhạt suốt hai tuần qua cuối cùng đã làm hòa.
“Quay lại nhớ kể chi tiết cho tụi này nghe nhé!”
Ba cô gái cười khúc khích rời khỏi phòng học.
Lúc này, Tô Diệu Diệu mới lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Tạ Cảnh Uyên: "Trời mưa, đạo trưởng mau tới đón em."
Tạ Cảnh Uyên đứng ở bãi sau khu dạy học nơi Tô Diệu Diệu học, đứng ở một góc khuất mà các sinh viên ra vào không nhìn thấy.
Anh cũng vừa mới tan học, nhưng đã rời khỏi lớp trước ba phút, bung dù chạy đến đây.
Mưa rất to, không tiện đi xe, mà cũng không cần thiết vì đến đây thì không dùng đến xe nữa.
Cô ghét nhất trời mưa, những việc khác cô có thể tự lo,(truyennhabo.com) nhưng chuyện này thì chắc chắn không được.
Nếu ngay cả khi trời mưa mà cô cũng không chủ động liên hệ với anh, chỉ sợ rằng trong lòng cô, anh thậm chí không còn là “đạo trưởng” nữa.
Điện thoại vẫn luôn nằm trong tay anh, ở chế độ rung, và khi tin nhắn mới đến, màn hình liền sáng lên.
Tạ Cảnh Uyên ngừng lại một chút, trả lời: "Đang bận."
Anh muốn biết, liệu cô sẽ như trước kia làm nũng, hay sẽ giống như buổi sáng hôm đó, đối xử khách sáo với anh.
Trong phòng học trên lầu.
Tô Diệu Diệu nhìn thấy tin nhắn hồi đáp của Tạ Cảnh Uyên, bĩu môi, định hỏi anh đang bận gì. Đúng lúc đó, ở cửa phòng học, một nam sinh đã nhiều lần lén nhìn Tô Diệu Diệu cuối cùng lấy đủ dũng khí, mở miệng hỏi: “Tô Diệu Diệu, cậu không mang dù à?”
Tô Diệu Diệu ngẩng đầu, nhìn thấy một nam sinh cao cao, gầy gầy, da trắng nõn nhưng mặt đỏ bừng.
Ngày thường Tô Diệu Diệu không chú ý đến bạn cùng lớp, dù là nam hay nữ,{bơ bui bặm} nhưng bây giờ chú ý đến, cô nhận ra nam sinh này trông cũng không tệ.
Cô gật đầu.
Nam sinh hỏi tiếp: “Vậy, vậy để tôi đưa cậu về ký túc xá nhé?”
Tô Diệu Diệu suy nghĩ một chút, nói: “Cậu lại đây một chút.”
Nam sinh liền đỏ mặt đi đến cạnh bàn của Tô Diệu Diệu, trong ánh mắt ái muội của vài bạn học khác.
Tô Diệu Diệu hít hít mũi, phát hiện nam sinh này trên người rất sạch sẽ, không có mùi gì dễ chịu, nhưng cũng không khó chịu.
Tạ Cảnh Uyên vẫn chưa nhắn tin lại, Tô Diệu Diệu nhớ đến sự lạnh nhạt của đạo trưởng gần đây, đoán rằng anh thật sự không muốn lo cho cô nữa, ngay cả khi trời mưa cũng không ngoại lệ.
“Cậu có thể cõng tôi về không? Tôi không muốn làm dơ giày.”
Tô Diệu Diệu đưa chân ra, để nam sinh thấy đôi giày trắng nhỏ của cô.
Các bạn học xem náo nhiệt: ...
Nam sinh tự đề cử mình: ...
Mặt hắn càng đỏ hơn.
Tô Diệu Diệu, một cô gái xinh đẹp như công chúa, được cõng một lần là niềm vinh dự, ngày thường họ chỉ dám mơ mà không dám làm, bây giờ Tô Diệu Diệu đích thân yêu cầu, họ làm sao có thể ngốc đến mức không đồng ý!
“Đ-Được, được.” Nam sinh lắp bắp nói.
Tô Diệu Diệu rất vui mừng, đạo trưởng không quan tâm đến cô, thì tự nhiên sẽ có người khác giúp. Trong loài người, dù có kẻ xấu, nhưng cũng có nhiều người tốt.
Nghĩ đến gương mặt lạnh như băng của Tạ Cảnh Uyên, Tô Diệu Diệu nhắn thêm một tin: "Không sao đâu, có bạn nam cùng lớp nguyện ý đưa em về ký túc xá, đạo trưởng cứ tiếp tục bận việc đi."
Nhắn xong, Tô Diệu Diệu cất điện thoại vào cặp sách, nhìn bạn nam tốt bụng kia và nói: “Đi thôi.”
Nam sinh ngơ ngác, vừa bước ra khỏi phòng học vừa loạng choạng.
Tô Diệu Diệu đi theo sau,{bơ bui bặm} từ tầng 3 xuống dưới, qua các bậc thang, đến khúc cua cuối cùng ở tầng một, cô bất ngờ nhìn thấy một hình bóng quen thuộc hiện ra trong tầm mắt.
Tô Diệu Diệu dừng lại ở khúc cua trên cao, ngơ ngác nhìn xuống Tạ Cảnh Uyên bên dưới.
Tạ Cảnh Uyên ngẩng đầu lên, ánh mắt nhanh chóng rời khỏi khuôn mặt cô và dừng lại trên người nam sinh nhiệt tình kia.
Nam sinh: ...
Hắn biết Tô Diệu Diệu từng có bạn trai, một người như “hoa khôi trường” vậy, không chỉ đẹp trai mà còn là vua học tập của Kinh Đại, trí tuệ đỉnh cao.
Nhưng người bạn trai này đã liên tục hai tuần không xuất hiện.
Xuất hiện hay không cũng không quan trọng, nam sinh kia cũng không có ý định theo đuổi Tô Diệu Diệu. Không chỉ hắn mà các nam sinh khác trong lớp cũng không có dũng khí này. Từ ngày khai giảng, Tô Diệu Diệu đã ở một tầm cao mà họ không thể với tới.
Nam sinh thề rằng hôm nay hắn thực sự chỉ đơn thuần muốn đưa Tô Diệu Diệu về một lần, bên ngoài trời mưa lớn như vậy, để cô bị mưa xối ướt thật đáng thương!
Hắn thật sự đơn thuần, vậy mà tại sao "Cuốn Vương" lại phải dùng ánh mắt này nhìn hắn?
Chú ý thấy Tạ Cảnh Uyên cũng cầm dù trong tay, nam sinh khẩn trương nói với Tô Diệu Diệu: “Bạn trai cậu đến rồi, vậy tôi đi trước nhé.”
Nói xong, nam sinh hận không thể một bước nhảy xuống hết mười hai bậc cầu thang, nhanh chóng rời đi.
Tạ Cảnh Uyên lúc này mới thu hồi tầm mắt khỏi nam sinh kia, lại nhìn sang Tô Diệu Diệu, rồi đi đến bên cầu thang đợi cô.
“Đạo trưởng không phải đang bận sao?” Tô Diệu Diệu có chút thắc mắc, đi xuống hỏi.
Tạ Cảnh Uyên trả lời: “Xong rồi.”{bơ bui bặm}
Nói xong, anh bung ô che mưa, đưa cho Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu theo thói quen nhận lấy, nhìn Tạ Cảnh Uyên xoay lưng lại ngồi xuống, cô cũng theo thói quen mà trèo lên lưng anh.
Tạ Cảnh Uyên không cho cô cơ hội để thắc mắc thêm, anh nhanh chóng bước ra khỏi khu dạy học, đi vào trong cơn mưa ngày càng nặng hạt.
Tô Diệu Diệu một tay bám vào vai anh, tay kia cầm ô. Chiếc ô đủ lớn để che kín nửa thân trên của cả hai, bao gồm cả đôi giày trắng nhỏ của Tô Diệu Diệu đung đưa theo bước chân của Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên im lặng đi tiếp.
Tô Diệu Diệu nhìn vào gương mặt lạnh lùng của anh, trong đầu cũng đang nghĩ ngợi.
Bên cạnh không ngừng có xe đạp chạy qua, bánh xe lăn bắn lên một mảng bọt nước.
Tạ Cảnh Uyên chọn con đường yên tĩnh nhất.
Không biết đã bao lâu, cuối cùng anh cũng dừng bước, hỏi người trên lưng: “Triệu Lộ và các bạn không mang dù à?”
Tô Diệu Diệu đáp: “Có mà, Linh Linh và Châu Châu đều có mang.”
Tạ Cảnh Uyên hỏi tiếp: “Vậy tại sao em không đi về ký túc xá cùng họ?”
Tô Diệu Diệu trả lời: “Họ không cao bằng em, không cõng được em.”
Tạ Cảnh Uyên nghiêng đầu, nhìn vào mắt cô: “Vậy nên, em định để nam sinh kia cõng em?”
Tô Diệu Diệu nhìn thấy anh không vui, giải thích: “Hắn nguyện ý, không phải em ép buộc.”
Tạ Cảnh Uyên nói: “Hắn nguyện ý cõng em? Em không sợ bị người khác hiểu lầm rằng hai người là người yêu sao?”
Tô Diệu Diệu tránh ánh mắt của anh, nghiêng đầu nói: “Hiểu lầm thì hiểu lầm, dù sao đạo trưởng cũng không lo cho em, em hiện tại độc thân, không tính là ngoại tình.”
Do ở chung với bạn cùng phòng nhiều hơn, Tô Diệu Diệu đã học được nhiều từ mới.
Tạ Cảnh Uyên: ...
“Vậy nếu hắn theo đuổi em, em sẽ đồng ý yêu đương với hắn?” Anh cố gắng giữ giọng bình thản hỏi.
Tô Diệu Diệu lắc đầu: “Em không muốn mỗi ngày ở bên hắn, em chỉ là nhờ hắn cõng em một lần thôi.”
Từ Thủ từng nói, yêu đương nghĩa là yêu một người, yêu một người tức là muốn mỗi ngày ở bên người đó, chỉ muốn ở bên người đó.
Nhận xét Box