6 giờ rưỡi, Tạ Cảnh Uyên đã nấu xong bữa tối.
Canh cá vẫn đang được hầm, nhưng khi mọi người ăn xong, hẳn là sẽ vừa lúc để thưởng thức.
Ba sinh viên với chiều cao trên 1m85 đều có lượng ăn rất lớn, còn Tô Diệu Diệu do luyện tập mỗi ngày cũng có thể ăn hai chén cơm.
Khi đi mua đồ ăn ở siêu thị, Từ Thủ đã để ý thấy Tạ Cảnh Uyên mua những món mà Tô Diệu Diệu thích như cá và tôm. Khi Tạ Cảnh Uyên đong gạo vào nồi cơm điện, Từ Thủ cũng chú ý rằng anh ấy nấu đủ lượng cơm cho bốn người.
Anh biết ngay, đạo trưởng tuy mặt lạnh nhưng lòng lại rất ấm áp. Đạo trưởng chỉ không muốn giúp Tô Diệu Diệu làm mấy việc vặt vãnh kia thôi, chứ không phải là không quan tâm đến cô.
"Để tôi đi gọi Tô Diệu Diệu."
Vẫn cẩn thận như thường lệ, Từ Thủ trước tiên xin phép đạo trưởng.
Tạ Cảnh Uyên gật đầu.
Từ Thủ liền sang phòng 802 gọi Tô Diệu Diệu.
Dì giúp việc tiếp tục dọn dẹp, còn Tô Diệu Diệu thì theo Từ Thủ về phòng 801.
Bàn ăn hình chữ nhật, trước đây Tạ Cảnh Uyên thường ngồi cạnh Tô Diệu Diệu. Khi Tô Diệu Diệu đến, cô thấy Tạ Cảnh Uyên đã đặt chén đũa của mình ở bên cạnh Từ Thủ.
Tô Diệu Diệu cũng không suy nghĩ nhiều.
"Đồ ăn đã sẵn sàng, lại đây ăn đi." Cố Gia Lăng bưng mâm cá kho lên, cười tươi nói.
Mặc dù đồ ăn ở nhà ăn Kinh Đại cũng không tệ, nhưng vẫn không thể so với tay nghề của đạo trưởng.
Đạo trưởng người này thật tài giỏi, chính mình không ăn món có gia vị nặng, nhưng lại làm được tất cả các món ăn mặn ngon lành, đủ sắc, hương, vị.
Tô Diệu Diệu bụng đã cồn cào, cô rửa tay rồi ngồi xuống vị trí cũ của mình. Chỉ là bên cạnh cô giờ đã đổi thành Cố Gia Lăng, còn đối diện là Tạ Cảnh Uyên.
Cố Gia Lăng vừa ăn vừa nói chuyện với cô: “Căn phòng nhỏ của cậu cũng đáng phải gọi dì giúp việc à? Cậu đâu có nấu ăn, chỉ cần lau lau bàn ghế, quét sàn là xong mà?”
Tô Diệu Diệu đáp: “Tôi không thích làm, ai cần cậu lo.”
Cố Gia Lăng: “Được rồi, không liên quan đến tôi, dù sao cậu có tiền. Mà này, gọi một lần dì giúp việc tốn bao nhiêu?”
Tô Diệu Diệu nói: “300 tệ, ban ngày thì rẻ hơn chút, nhưng lần này xem như làm buổi tối.”
Từ Thủ lặng lẽ liếc sang. Nếu không phải vì Tô Diệu Diệu luôn chê anh phiền phức, anh có thể giúp cô dọn dẹp chỉ với 200 tệ.
Cố Gia Lăng muốn làm dịu không khí, cố tình đùa: “Cái này thì tính sao đây, đạo trưởng đã giúp cậu dọn dẹp vài lần, cậu có định trả tiền cho anh ấy không?”
Tô Diệu Diệu liền nhìn sang người đối diện.
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Không cần.”
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, không biết là nói với Tô Diệu Diệu hay trả lời Cố Gia Lăng.
Tô Diệu Diệu rũ mắt xuống.
Thực ra, cô rất muốn quay lại những ngày trước, khi cô có thể đi học cùng đạo trưởng, và cùng anh trở về nhà, ngồi phía sau xe đạp của anh, ôm lấy eo anh.
Cô thích mùi hương trên người đạo trưởng, thích sự chăm sóc của anh dành cho cô, và cả những món ăn anh nấu.
Nhưng giờ đạo trưởng không còn muốn quan tâm cô nữa, thậm chí không nói chuyện với cô.
Món cá trong chén dường như cũng không còn ngon như trước.
Tuy nhiên, nghĩ đến lần sau đạo trưởng có thể sẽ không mời cô ăn cá nữa, Tô Diệu Diệu liền trân trọng mà ăn tiếp.
Ăn no xong, Tô Diệu Diệu định đứng dậy đi về.
Cố Gia Lăng gọi: “Này, tự cầm chén đĩa đi rửa.”
Trước đây, đạo trưởng luôn rửa chén đĩa cho Tô Diệu Diệu, giờ đạo trưởng không làm, Từ Thủ thì không bao giờ đụng vào đồ của Tô Diệu Diệu, còn Tô Diệu Diệu cứ vỗ mông đứng dậy đi về, chẳng lẽ muốn anh phải rửa?
Cố Gia Lăng phải đòi lại công bằng cho mình, không thể cứ mãi bị Tô Diệu Diệu đè đầu cưỡi cổ!
Tô Diệu Diệu từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ rửa chén.
Cô theo bản năng nhìn về phía Tạ Cảnh Uyên.
Ngay lúc cô nhớ ra đạo trưởng sẽ không giúp mình nữa, và cả Từ Thủ lẫn Cố Gia Lăng đều nghĩ đạo trưởng sẽ từ chối, Tạ Cảnh Uyên không chút biểu cảm đứng dậy, cầm chén đĩa của Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu ngạc nhiên nhìn anh đi vào bếp.
Cố Gia Lăng ngồi bên cạnh, than thở: “Bất công, bất công!”
Anh ở nhà Tạ ba năm, bao nhiêu lần cầu xin đạo trưởng rửa chén giúp một lần nhưng đạo trưởng đều mặc kệ. Kết quả,{bơ bui bặm} bây giờ Tô Diệu Diệu còn chưa mở miệng mà đạo trưởng đã giúp cô rồi!
Chẳng qua chỉ là một con mèo thôi, có gì đặc biệt hơn người!
Trong bếp vang lên tiếng nước chảy, không lâu sau, Tạ Cảnh Uyên mang ra một bát canh cá trích sánh đặc màu trắng sữa.
“Buổi sáng bà nội gọi điện bảo tôi nấu canh bổ dưỡng cho cậu.”
Tạ Cảnh Uyên đặt bát canh trước mặt Tô Diệu Diệu, rồi ngồi trở lại chỗ của mình.
Tô Diệu Diệu hiểu ra, ngồi xuống lại, lấy thìa múc canh.
Từ Thủ nhắc nhở: “Canh mới vừa nấu xong, cẩn thận nóng.”
Tô Diệu Diệu lớn lên với món canh cá, dựa vào hơi nước bốc lên từ chén canh là có thể phán đoán độ nóng.
Cô nghi ngờ liếc nhìn Từ Thủ, rồi cúi đầu, thử liếm một thìa canh.
Canh ấm, hơi nóng, vừa đủ ngon.
Tô Diệu Diệu hoàn toàn làm lơ lời nhắc nhở của Từ Thủ, mải mê tận hưởng vị ngon của canh cá.
Cố Gia Lăng nhìn thấy vậy liền phát thèm, cũng chạy vào bếp múc canh. Nhưng khi vừa mở nắp nồi, bếp gas vừa tắt lửa, khí nóng bốc lên khiến hắn phải hút hơi liên tục.
Cố Gia Lăng chợt hiểu ra điều gì đó, hét lớn: “Đạo trưởng, cậu dùng pháp thuật để giúp cô ấy hạ nhiệt độ có phải không?”
Tô Diệu Diệu lại ngẩng đầu lên nhìn.
Tạ Cảnh Uyên liếc nhìn cô một cái,{bơ bui bặm} nhàn nhạt nói: “Bên chỗ em có không ít vật phẩm quý trọng, uống xong sớm thì về sớm mà trông coi.”
Tô Diệu Diệu lúc này mới hiểu ra ý định kín đáo của đạo trưởng!
Uống xong canh, Tô Diệu Diệu vội vã trở về, lại quên mất việc phải rửa chén. Cố Gia Lăng cũng không nhắc nhở, vì dù sao đã có người “bất công” giúp cô rồi!
Ba người hợp tác thu dọn xong phòng bếp.
Cố Gia Lăng lấy một cái ly, hứng nước rồi đi tưới mấy chậu cây mới dọn về, vừa tưới vừa thì thầm điều gì đó với những cái cây héo úa.
Từ Thủ mơ hồ nghe thấy những từ như “sống lại”, “cho các ngươi ca hát”, liền lắc đầu không nói gì mà quay vào phòng đọc sách.
Tạ Cảnh Uyên đi đến trước một chậu cây xanh.
Cố Gia Lăng vội vàng giải thích: “Đạo trưởng, mấy cái này đều là Tô Diệu Diệu không cần, nếu tôi không dọn về thì cô ấy đã định vứt đi, như vậy thì lãng phí lắm.”
Tạ Cảnh Uyên không đáp lại, chỉ dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào một chiếc lá.
Cố Gia Lăng đang định tiếp tục tưới nước, nhưng khi thấy chậu cây bắt đầu xanh lại với tốc độ có thể nhìn thấy được, hắn trợn tròn mắt!
Tạ Cảnh Uyên lần lượt truyền linh lực vào mỗi chậu cây xanh.
Cây cối khôi phục sinh lực dồi dào, nhưng đất trong chậu vẫn khô cằn.
Tạ Cảnh Uyên lấy ly từ tay Cố Gia Lăng, giúp hắn hoàn thành việc tưới nước.
“Đạo trưởng, pháp thuật của cậu thật lợi hại quá, có phải cả người đã chết cũng có thể hồi sinh không?” Cố Gia Lăng thán phục.
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Đây chỉ là phép dưỡng cỏ cây đơn giản nhất, chăm sóc mấy loài cây bình thường này không tốn nhiều linh lực, nhưng đối với con người thì vô dụng.”
Cố Gia Lăng mắt sáng lên: “Vậy còn đối với chim thì sao?”
Tạ Cảnh Uyên: “Chim là cỏ cây à?”
Cố Gia Lăng:...
Tạ Cảnh Uyên nhìn ra cửa, nói: “Chờ dì giúp việc đi rồi, cậu mang mấy chậu này dọn về.”
Cố Gia Lăng phản đối: “Không phải đạo trưởng, cô ấy đã không cần, tôi...”
Tạ Cảnh Uyên không nghe hắn giải thích, quay vào phòng.
Cố Gia Lăng chua xót. Lần này hắn đã chăm sóc Tô Diệu Diệu bao nhiêu lần, cuối cùng mới có cơ hội chiếm chút tiện nghi, vậy mà lại bị đạo trưởng giành mất!
Nhìn những chiếc lá xanh mướt,(tr.u.y.e.n.n.h.a.b.o.com) Cố Gia Lăng càng cảm thấy tiếc nuối cho sự lãng phí của trời!
Tô Diệu Diệu chỉ là một con mèo, sao có thể trông mong cô chăm sóc hoa cỏ?
Cố Gia Lăng tìm Từ Thủ để tranh luận, hy vọng Từ Thủ có thể giúp hắn thuyết phục đạo trưởng thay đổi quyết định.
Từ Thủ đáp: “Hoa này là mèo ba(là ba của Tô Diệu Diệu) mua, đạo trưởng cứu lại, liên quan gì đến cậu?”
Cố Gia Lăng nói: “Nhưng tôi đã dọn về rồi!”
Từ Thủ đáp: “Vậy cậu lại dọn về đi.”
Cố Gia Lăng:...
Hắn tức giận trở lại phòng khách, cố tình vặn to âm lượng TV, nhưng rồi lại lo sợ làm phiền hàng xóm trên dưới, liền nhanh chóng vặn về mức bình thường.
9 giờ tối, dì giúp việc nhận được tiền công từ Tô Diệu Diệu và vui vẻ ra về.
Cố Gia Lăng mở cửa ra, mặt căng thẳng nhìn Tô Diệu Diệu đang định vào nhà.
Tô Diệu Diệu hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Cố Gia Lăng nói: “Đạo trưởng đã cứu sống mấy chậu cây của cô, cô còn muốn chúng không? Nếu không cần thì tự mình nói với anh ấy, tránh để anh ấy nghĩ rằng tôi cố tình tranh đoạt đồ của cô.”
Cứu sống?
Tô Diệu Diệu tò mò vượt qua Cố Gia Lăng, còn đứng ở cửa, cô đã nhìn thấy mấy chậu cây xanh mướt, thậm chí có cả nụ hoa.
Tô Diệu Diệu chỉ không thích chăm sóc hoa, nhưng nếu có hoa đẹp sẵn thì cô làm sao mà không thích chứ?
“Đạo trưởng thật lợi hại.”
Tô Diệu Diệu thốt lên khen ngợi, rồi bắt đầu dọn lại mấy chậu cây.
Cố Gia Lăng cắn răng, cuối cùng vẫn giúp cô dọn cùng.
Tất cả cây xanh đều được đặt lại vị trí ban đầu của chúng. Tô Diệu Diệu nhìn căn phòng mới được quét dọn sạch sẽ, tâm trạng trở nên rất tốt.
Cô chụp một bức ảnh của mấy chậu cây, gửi cho Tạ Cảnh Uyên: "Cảm ơn đạo trưởng."
Một phút sau, Tạ Cảnh Uyên trả lời: "Nhớ tưới nước định kỳ."
Tô Diệu Diệu đáp: "Ừ."
Nhưng Tạ Cảnh Uyên biết rằng, chắc chắn cô sẽ lại quên thôi.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Nhận xét Box