Vì Tô Diệu Diệu dậy muộn, khi nhóm bốn người họ gặp Tạ Vinh và bà Đào ở công viên thì đã gần 11 giờ.
“Diệu Diệu, con có còn đau không?” Bà Đào có chút lo lắng về sức khỏe của Tô Diệu Diệu, sợ cô vì muốn đi chơi cùng bà mà không để ý đến vết thương.
Tô Diệu Diệu liếc nhìn Tạ Cảnh Uyên, mỉm cười đáp: “Không đau ạ, ngủ một giấc là khỏe hẳn.”
Cô còn giơ cánh tay lên để lộ khuỷu tay, làn da trắng nõn nà, không hề đỏ hay sưng, thậm chí còn đẹp hơn cả làn da của những ngôi sao quảng cáo mỹ phẩm dưỡng da.
Bà Đào thấy vậy thì yên tâm.
Tạ Vinh đề nghị: “Vậy chúng ta đi thuyền trước, chơi một vòng trên hồ, cũng gần đến giờ ăn trưa.”
Vì bà Đào đã lớn tuổi, việc leo núi hay đi bộ đường dài không còn phù hợp. Tạ Vinh lên kế hoạch hôm nay chỉ chơi ở một điểm tham quan này.
Đến bên hồ, Tạ Vinh thuê một chiếc thuyền chèo tay cho sáu người.
Mỗi bên có ba chỗ ngồi, bà Đào ngồi giữa Tô Diệu Diệu và Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Vinh hỏi Tô Diệu Diệu: “Diệu Diệu giỏi như vậy, có công ty nào mời con làm người đại diện quảng cáo chưa?”
Khi nói đến chuyện thương mại, Tạ Vinh sợ các cháu còn quá non nớt, dễ gặp rắc rối với hợp đồng.
Cố Gia Lăng lắc đầu liên tục: “Thật là lãng phí, tất cả đó đều là tiền đấy!”
Từ Thủ đáp: “Quân tử yêu tiền, nhưng phải kiếm tiền đúng cách. Cô ấy cần có trách nhiệm với người tiêu dùng.”
Bà Đào đồng ý với lựa chọn của các cháu: “Phải như vậy chứ, dù sao Diệu Diệu nhà ta cũng không thiếu tiền mà.”
Tạ Vinh nhận ra rằng, bốn đứa trẻ này, trừ Cố Gia Lăng ra, còn lại ba đứa đều có đạo đức rất tốt.
Sau khi chèo thuyền trên hồ khoảng 50 phút, cả sáu người lên bờ và từ từ đi đến nhà hàng.
Cố Gia Lăng nhìn quanh quẩn, thắc mắc: “Diệu Diệu đoạt giải quán quân, sao không có ai tìm chụp hình chung vậy?”
Bà Đào cười nói: “Có lẽ họ chưa nhận ra Diệu Diệu đấy.”
Tô Diệu Diệu rất xinh đẹp, nhưng khi thi đấu, cô luôn mặc đồ thể thao, thể hiện một khía cạnh chuyên nghiệp, mạnh mẽ và đầy năng lượng. Khán giả nhớ nhất là khía cạnh đó. Ngày thường, Tô Diệu Diệu thích mặc váy trắng, trông ngoan ngoãn và im lặng. -+-Truyện Nhà Bơ -+- Trừ khi đấu võ mồm với Cố Gia Lăng, cô rất ít khi chủ động nói chuyện. Sự tương phản lớn như vậy, những người không quen biết thật khó nhận ra.
Sau bữa trưa, Tạ Vinh và bà Đào quay về An Thị.
Bốn người còn lại trở về khu dân cư ven hồ.
Ngày mai là ngày tựu trường, Tạ Cảnh Uyên, Cố Gia Lăng, và Từ Thủ mỗi người trở về phòng để đọc sách.
Tô Diệu Diệu ở lại căn hộ 802 một mình. Lúc thì Phương tỷ gọi điện để bàn về hợp đồng làm đại diện, lúc thì các bạn học mới và cũ nhắn tin chúc mừng cô đoạt giải quán quân.
Tô Diệu Diệu trả lời những tin nhắn từ những người bạn mà cô có ấn tượng, còn những người khác thì cô bỏ qua, cuối cùng cô quyết định chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Sau khi viết xong bài tập kỳ nghỉ, Tô Diệu Diệu đi tắm và gọi Tạ Cảnh Uyên sang giúp cô phơi quần áo.
Khi Tạ Cảnh Uyên chuẩn bị đi, Cố Gia Lăng đang ở phòng khách tò mò hỏi: “Đạo trưởng đi đâu đấy?”
Tạ Cảnh Uyên nhìn cậu và đáp: “Giúp cô ấy dọn dẹp.”
Cố Gia Lăng lập tức rút lui. {bơ bui bặm}
Chờ Tạ Cảnh Uyên đi rồi, Cố Gia Lăng suy nghĩ một chút, chạy đi tìm Từ Thủ: “Trước đây chúng ta học trung học, đạo trưởng chỉ giúp Tô Diệu Diệu xách cặp, đưa khăn giấy linh tinh, bây giờ sao đến cả việc dọn dẹp cũng phải giúp cô ấy? Đạo trưởng đối với cô ấy tốt quá rồi phải không?”
Từ Thủ vẻ mặt nghiêm túc: “Đạo trưởng giữ lời hứa, đã đồng ý với nhà Tô sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, tất nhiên là phải làm.”
Chỉ là quá uỷ khuất cho đạo trưởng thôi!
Nếu không phải vì Tô Diệu Diệu chê cậu xấu, những việc vặt như thế này cậu nhất định sẽ làm thay cho đạo trưởng.
Nghe xong lời giải thích, Cố Gia Lăng không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ trách mình không được đầu thai làm con của bố mẹ Tô, không thể làm hàng xóm với đạo trưởng!
Tại căn hộ 802.
Tô Diệu Diệu ngồi trên ghế sofa, nhìn Tạ Cảnh Uyên giúp cô làm hết mọi việc nhà.
Khi Tạ Cảnh Uyên lau nhà xong và đi vào phòng vệ sinh để cất cây lau nhà, Tô Diệu Diệu chạy theo, từ phía sau ôm lấy anh.
Tạ Cảnh Uyên cau mày hỏi: “Làm gì thế?”
Tô Diệu Diệu dụi đầu vào người anh: “Tối nay anh qua đây thiền định đi, được không?” Có đạo trưởng ở bên, cô sẽ ngủ thật ấm áp và thoải mái.
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Ta đã nói rồi, đàn ông không thể tùy tiện vào phòng phụ nữ.”
Tô Diệu Diệu cãi lại: “Em cũng đã nói rồi, anh coi em là mèo không phải được sao? Em vốn dĩ là mèo, người khác không biết, chẳng lẽ đạo trưởng lại không biết?”
Tạ Cảnh Uyên nhìn xuống đất, trả lời: “Trừ khi em có thể biến lại thành mèo, nếu không anh không thể coi em như mèo được.”
Nói xong, anh kéo tay Tô Diệu Diệu ra và quay người đi.
Tô Diệu Diệu đuổi theo anh ra ngoài, bĩu môi nói với bóng lưng anh: “Đạo trưởng nói dối, anh rõ ràng coi em như mèo.”
Tạ Cảnh Uyên dừng bước, quay lưng lại hỏi: “Khi nào anh đã coi em như mèo?”
Tô Diệu Diệu bước tới, đối diện với anh, chất vấn: “Nếu anh không coi em là mèo, tại sao lại đối xử với em tốt như vậy? Giúp em rửa tay, làm việc nhà, bưng cơm rót nước, em mệt thì anh cõng em, em muốn ngủ thì anh cho em ngủ, em muốn chơi, làm phiền anh đọc sách anh cũng không giận, còn mỗi ngày chơi tennis với em. Những việc này anh đâu có làm cho Từ Thủ hay Cố Gia Lăng, còn nữa, tối qua em ôm anh ngủ, anh cũng không đẩy em ra.”
Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Vậy tại sao tối qua thì được, mà tối nay lại không?
Tạ Cảnh Uyên nhìn vào đôi mắt trong trẻo nhưng cố chấp của cô, dường như đang muốn anh thừa nhận: “Ai nói với em rằng những điều đó chứng minh anh coi em là mèo?”
Tô Diệu Diệu suy nghĩ một chút, rồi mở laptop, cho anh xem những video mèo mà cư dân mạng chia sẻ: “Anh xem, những người nuôi mèo khác cũng chăm sóc chúng như vậy. Triệu Lộ còn đối với Đường Đường nhà cô ấy tốt hơn anh đối với em nữa kìa.”
Tạ Cảnh Uyên:...
Triệu Lộ, người nuôi mèo, mèo chủ.
Anh cuối cùng đã hiểu tại sao đêm hôm đó cô lại nằm trên ghế sofa xem video mèo, tại sao cô lại nhìn anh với ánh mắt đầy kiêu ngạo và đắc ý.
Thì ra cô đã được mở mang tầm mắt từ những người bạn cùng phòng, tự phong mình là mèo chủ, và coi anh là người nuôi mèo.
Tạ Cảnh Uyên tắt laptop của cô.
Tô Diệu Diệu suýt bị kẹp tay bởi chiếc laptop, ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt lạnh lùng đầy uy nghiêm của anh.
Cô ngớ người ra.
Đời trước, vị quan chủ của Thanh Hư Quan lúc nào cũng như vậy, tựa như một tảng băng, không ai có thể làm tan chảy. Nhưng kể từ khi đầu thai thành Tạ Cảnh Uyên, rất hiếm khi anh lộ ra vẻ mặt này.
Tạ Cảnh Uyên nhìn cô, dường như chỉ là nhìn chính mình qua đôi mắt của cô.
“Anh chăm sóc em, không phải vì anh coi em là mèo, mà là vì em tự coi mình là mèo, và vì em lười biếng không thể tự lo cho mình.”
“Từ Thủ và Cố Gia Lăng đã biết tự lo từ lâu, chỉ có em là được bố mẹ chiều chuộng, mãi mà không học được.”
“Em không phải mèo, và anh cũng không phải người nuôi mèo.”
“Từ ngày mai, tự làm việc của mình, anh sẽ không lo cho em nữa.”
Nói xong câu cuối cùng, Tạ Cảnh Uyên mặt không biểu cảm mà rời đi.
Tô Diệu Diệu sững sờ đứng tại chỗ, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa đóng từ phía hành lang.
Cô nhìn cánh cửa, rồi lại nhìn chiếc laptop.
Vậy là, đạo trưởng thật sự không phải người nuôi mèo sao?
Và đạo trưởng cũng thật sự không lo cho cô nữa sao?
Đột nhiên, từ trong phòng tắm vang lên một tiếng "phanh," Tô Diệu Diệu bước tới xem thì ra là cây lau nhà mà Tạ Cảnh Uyên vừa để không đúng chỗ, nên nó ngã xuống đất.
Tô Diệu Diệu nhìn chằm chằm vào cây lau nhà đó, bên tai lại vang lên lời của Tạ Cảnh Uyên, nói rằng cô không thể tự lo, nói rằng cô không học được như Cố Gia Lăng và Từ Thủ đã biết làm việc.
Tô Diệu Diệu bĩu môi. Cô làm sao mà không biết làm chứ, chỉ là luôn có người giúp, nên cô không động tay vào thôi.
Kiếp trước, cô sống một mình trăm năm, chẳng phải vẫn sống rất tốt sao?
Cô nhặt cây lau nhà lên, đặt lại chỗ cũ, tắt đèn và chui vào chăn trong cơn giận dỗi.
Chăn này là do ba cô tỉ mỉ chọn cho, không lâu sau đã ấm áp lên. Trên chăn còn vương lại chút hơi thở mát lạnh của Tạ Cảnh Uyên.
Tô Diệu Diệu nhớ lại mình ngày xưa, xuân hạ đông thì ra bờ sông uống nước, thu đến thì chỉ cần rời khỏi ổ, liếm chút sương trên lá cây là đủ. Uống xong, cô dùng móng vuốt gõ vào chiếc lá, xem giọt sương long lanh, tròn trịa lăn qua lăn lại. Chơi đủ rồi, Tô Diệu Diệu lại ngồi xổm xuống bụi cỏ, nghiêng đầu ngắm ánh mặt trời chiếu vào giọt sương, chiếu ra muôn vàn màu sắc.
Truyện được dịch bởi Truyện.Nhà.Bơ.com
Nghĩ về những điều vui vẻ, Tô Diệu Diệu cười và ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Tô Diệu Diệu như thường lệ bị đồng hồ báo thức đánh thức, cô rửa mặt, đánh răng và xách cặp sách ra cửa.
Ngoài cửa, Từ Thủ và Cố Gia Lăng đã đứng đợi cô.
Tô Diệu Diệu ngạc nhiên nhìn về phía cửa căn hộ 801: “Đạo trưởng đâu?”
Từ Thủ nhìn cô kỹ lưỡng: “Có phải cậu đã làm đạo trưởng giận rồi không?”
Tô Diệu Diệu ban đầu mơ hồ, sau đó hơi chột dạ.
Cố Gia Lăng ngạc nhiên: “Cậu thực sự chọc giận đạo trưởng à? Cậu đã làm gì thế?”
Tô Diệu Diệu đoán: “Mình thường xuyên nhờ anh ấy giúp đỡ, có lẽ anh ấy khó chịu vì mình không thể tự lo liệu được.”
Cũng có khả năng là vì cô coi đạo trưởng như người nuôi mèo, khiến anh không vui. Nhưng điều đó không thể nói ra, vì nếu nói ra, cô sẽ bị Từ Thủ và Cố Gia Lăng cười nhạo là si tình mơ mộng hão huyền.
Từ Thủ hừ một tiếng: “Cậu đúng là không nên làm phiền đạo trưởng quá nhiều.”
Xác định được nguyên nhân, Từ Thủ đi trước.
Cố Gia Lăng thở dài, nói với Tô Diệu Diệu: “Đạo trưởng đối xử với chúng ta rất tốt, đặc biệt là với cậu. Cậu phải biết khi nào nên dừng lại. Bây giờ ngay cả việc dọn dẹp cũng nhờ đạo trưởng, thật sự quá đáng.”
Tô Diệu Diệu lườm cậu một cái, đưa cặp sách cho cậu.
Cố Gia Lăng nhướng mày: “Gì đây, không sai khiến được đạo trưởng, giờ muốn sai khiến mình à?”
Tô Diệu Diệu nhìn vào tóc của cậu.
Cố Gia Lăng cố nhịn, rồi ngoan ngoãn nhận lấy cặp sách.
Xuống đến tầng dưới, Tô Diệu Diệu ngồi lên ghế sau xe đạp của Cố Gia Lăng. Một lát sau, cô mới nhớ ra: “Đạo trưởng không quan tâm đến mình nữa, vậy sáng nay ai sẽ chơi tennis cùng mình?”
Cố Gia Lăng nói: “Ai bảo đạo trưởng không quan tâm cậu? Anh ấy chỉ không muốn giúp cậu làm những việc vặt nữa thôi. Việc tập luyện là việc chính, sao anh ấy có thể bỏ mặc được? Lúc này, có khi anh ấy đang ở sân vận động chờ cậu rồi đấy.”
Tô Diệu Diệu nửa tin nửa ngờ.
Đến sân vận động, cô thấy Tạ Cảnh Uyên thật sự đang ngồi đó, tay cầm một cuốn sách, bên cạnh là vợt tennis, thậm chí anh đã thay đồ thể dục sẵn. Tô Diệu Diệu mới mỉm cười.
Cô chạy đi thay đồ thể dục, rồi vui vẻ đến bên Tạ Cảnh Uyên: “Đạo trưởng, chúng ta bắt đầu nhé?”
Tạ Cảnh Uyên liếc nhìn cô một cách thờ ơ, rồi đi về phía sân tennis.
Suốt một giờ chơi tennis, Tô Diệu Diệu không nghĩ gì ngoài trò chơi, đánh xong, cô đi tắm rửa và thay quần áo.
Nhưng khi cô ra khỏi phòng thay đồ, cô phát hiện Tạ Cảnh Uyên, người thường chờ cô bên ngoài, đã biến mất.
Bên ngoài sân vận động cũng không thấy anh, cả xe đạp của anh cũng không thấy đâu.
Tô Diệu Diệu lấy điện thoại ra và gọi cho anh.
Sau bốn, năm hồi chuông, điện thoại kết nối, bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng của anh: “Có chuyện gì?”
Tô Diệu Diệu tủi thân nói: “Sao anh không đợi em?”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Anh đã nói rồi, từ nay về sau sẽ không lo cho em nữa, trừ việc tập luyện.”
Tô Diệu Diệu mím môi.
Tạ Cảnh Uyên nói thêm: “Tự mình đi đến căng tin, từ nay trong trường cứ đi theo Triệu Lộ và mấy người bạn khác, đừng tìm anh nữa.”
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Tô Diệu Diệu nhìn điện thoại, rồi lại nhìn bụng mình đang réo ùng ục, đành phải tự mang cặp sách đi đến căng tin.
Không có xe đạp, phải đi bộ nên cô đến muộn lớp học đầu tiên hai phút.
Giảng viên rất khoan dung, mỉm cười bảo cô vào lớp.
Trong lớp học, không biết ai đã bắt đầu, nhưng sau đó mọi người đồng loạt vỗ tay nhiệt liệt, chúc mừng Tô Diệu Diệu đã giành giải quán quân trong cuộc thi công khai ngày mùng 6.
Mọi người đều cười rất vui vẻ và chân thành, khiến Tô Diệu Diệu cũng mỉm cười theo.
Cô trở về chỗ ngồi, tiếng vỗ tay cũng dừng lại, và giảng viên tiếp tục bài giảng.
Triệu Lộ lén hỏi: “Sao hôm nay cậu đến muộn thế? Hôm nay Tạ Cảnh Uyên không đưa cậu à?”
Trước đây, Tạ Cảnh Uyên luôn đưa Tô Diệu Diệu đến cửa lớp. (=truyennhabo.com=)
Tô Diệu Diệu bĩu môi: “Anh ấy nói từ nay sẽ không lo cho mình nữa.”
Triệu Lộ suýt nữa hét lên, khó tin hỏi: “Ý cậu là sao? Hai người chia tay rồi à?”
Không thể nào, trong trận chung kết ngày đó, Tạ Cảnh Uyên còn đi xem trận đấu, còn cười khi Tô Diệu Diệu thắng, giống như đóa hoa cao lãnh đóng băng ngàn năm cuối cùng đã nở rộ. Sao đột nhiên lại như vậy?
Việc liên quan đến thân phận miêu yêu của cô, vài câu ngắn gọn khó mà giải thích rõ ràng, lúc này Tô Diệu Diệu cũng chẳng muốn giải thích.
Triệu Lộ cho rằng cô đang buồn, nghĩ một lúc, rồi nhắn tin cho Tạ Cảnh Uyên: “Anh và Diệu Diệu chia tay rồi à?”
Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, không có hồi âm.
Nhận xét Box