“Đạo trưởng, có phải anh lén tặng quà cho Tô Diệu Diệu không?”
Vừa khi Tô Diệu Diệu rời khỏi phòng 801, Cố Gia Lăng từ sofa trong phòng khách nhảy bật lên, chạy thẳng tới cửa phòng Tạ Cảnh Uyên, ánh mắt nghi ngờ đánh giá anh.
Tạ Cảnh Uyên còn đang suy nghĩ về biểu hiện khác thường vừa rồi của Tô Diệu Diệu.
Liên tục nhìn lén cậu thì không nói, có thể là cô đang toan tính điều gì đó, nhưng lại còn dám vỗ đầu cậu?
“Không có tặng.” Tạ Cảnh Uyên liếc nhìn Cố Gia Lăng, rồi quay lại màn hình notebook.
Cố Gia Lăng không tin: “Anh không tặng quà, sao cô ấy lại cười như kẻ vừa trộm được thứ gì?”
Sắc mặt Tạ Cảnh Uyên thay đổi.
Phòng cậu đâu có đồ ăn mặn, vậy nên Cố Gia Lăng đang nghi ngờ điều gì?
Tạ Cảnh Uyên nhìn anh ta lạnh lùng.
Cố Gia Lăng bối rối: “Không tặng thì không tặng, cần gì phải lạnh lùng thế chứ.”
Anh nhanh chóng đóng cửa phòng Tạ Cảnh Uyên lại, tránh ánh mắt lạnh lùng như băng của quan chủ Thanh Hư Quan.
“Nếu không có việc gì thì đừng làm phiền Đạo trưởng.”
Từ Thủ nghe thấy tiếng động, bước ra từ phòng ngủ đối diện, {bơ bui bặm} thấp giọng cảnh cáo Cố Gia Lăng.
Chỉ có học song song hai chuyên ngành, anh mới biết Đạo trưởng bận rộn đến mức nào. Thế mà, con mèo và chim sẻ này lại luôn tìm cách gây phiền phức cho Đạo trưởng.
Cố Gia Lăng trừng mắt nhìn Từ Thủ: “Ai làm phiền Đạo trưởng chứ? Cả ngày cậu chỉ biết hung dữ với tôi. Vừa nãy Tô Diệu Diệu kéo Đạo trưởng xem Nemo, sao cậu không đi trách cô ấy?”
Từ Thủ im lặng. Đúng là con mèo mới là thứ khiến người ta không lúc nào được yên thân.
Cố Gia Lăng kéo Từ Thủ trở lại phòng, đóng cửa lại, rồi phân tích một lần nữa về sự khác thường của Tô Diệu Diệu khi rời đi.
“Thật đấy, cô ấy cười trông vui vẻ lắm, như vừa nhận được một món quà quý báu!”
Từ Thủ lười đoán, dù sao Đạo trưởng làm gì cũng có lý, nếu không hợp lý, thì chắc chắn là do con mèo cố tình quấy rối, và Đạo trưởng không chịu nổi.
Tô Diệu Diệu vui vẻ đi tắm, cho tất cả quần áo bẩn vào máy giặt, cài đặt chế độ “Giặt nhanh.”
Khi máy giặt bắt đầu quay, cô đóng cửa phòng tắm lại để không nghe thấy tiếng ồn lớn.
Tối qua, Tô Diệu Diệu vì không có việc gì làm nên buồn chán, hôm nay thì khác, cô ôm notebook ngồi trên sofa, tìm kiếm các video về cách miêu nô và miêu chủ tương tác.
Kiếp trước, Tô Diệu Diệu luôn là mèo hoang, chưa bao giờ được ai nuôi dưỡng, nên cô không biết rằng con người nuôi mèo sẽ coi mèo như chủ.
Thực ra, suy nghĩ kỹ lại, thường khi mèo làm bẩn móng vuốt, miêu nô sẽ giúp chúng lau sạch. Đạo trưởng cũng chăm sóc cô theo cách này.
Thật tốt. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Xem thêm những video đó, Tô Diệu Diệu không cảm thấy các chú mèo xấu chút nào, mà chỉ tập trung nghiên cứu độ chịu đựng của miêu nô đối với mèo, và nghiên cứu xem miêu nô sẵn sàng tốt với mèo đến mức nào.
Trong quá trình này, Tô Diệu Diệu còn phát hiện ra rằng đôi khi miêu nô thực sự tức giận, nhưng chỉ cần mèo đi cọ cọ họ, hoặc nhảy lên đùi họ, thậm chí chỉ nằm cạnh, miêu nô sẽ lại cười hạnh phúc, vui vẻ.
Có thể thấy rằng, mèo rất thông minh, biết cách thường xuyên ban thưởng một chút cho miêu nô, nếu không miêu nô có thể nản lòng, không còn cung phụng mèo chủ nữa.
Giống như các đạo sĩ nhỏ ở Thanh Hư Quan, nếu Tạ Cảnh Uyên không thể mang lại lợi ích cho họ, thì tại sao họ lại muốn nghe theo cậu?
Có lý đấy chứ, người và mèo đều có mối liên hệ tương tự.
Tô Diệu Diệu vừa xem vừa suy nghĩ và cười thầm.
Máy giặt đã ngừng quay, Tô Diệu Diệu nhìn về phía phòng tắm, lấy điện thoại nhắn tin cho Tạ Cảnh Uyên: “Đạo trưởng, lại đây giúp em phơi quần áo.”
Tạ Cảnh Uyên trả lời: “Ừ.”
Tô Diệu Diệu hài lòng với câu trả lời này, tuy rằng Đạo trưởng đôi khi rất nghiêm túc, nhưng trong việc chăm sóc cô thì luôn rất chu đáo.
Xem thêm một đoạn video nữa, Tô Diệu Diệu nghe thấy tiếng mở khóa cửa.
Tạ Cảnh Uyên tưởng rằng cô lại chui vào ổ chăn như đêm qua, ----Truyện Nhà Bơ ---- nên đẩy cửa bước vào, thấy cô ngồi xếp bằng trên sofa, Tạ Cảnh Uyên hơi sững lại một giây.
Tô Diệu Diệu cười với cậu.
Tạ Cảnh Uyên:...
Cố Gia Lăng nói không sai, quả nhiên là kiểu cười như vừa trộm được gì đó.
Cậu đóng cửa lại, hỏi nhạt: “Sao còn chưa ngủ?”
Tô Diệu Diệu trả lời: “Em đang xem video, vẫn chưa buồn ngủ.”
Tạ Cảnh Uyên rất ngạc nhiên, trước đây cô không hứng thú với tiểu thuyết, phim ảnh hay các hoạt động văn hóa khác của con người, trừ khi có liên quan đến mèo.
Tạ Cảnh Uyên bước đến bên sofa, ngồi xuống.
Notebook được Tô Diệu Diệu ôm vào lòng, Tạ Cảnh Uyên nhìn vào màn hình, nhưng lại ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng, hương thơm ngọt ngào của quả đào.
Một số ký ức từ thuở nhỏ lặng lẽ ùa về.
Trong siêu thị, Tô Diệu Diệu ngửi từng loại mùi sữa tắm, cuối cùng cầm lấy chai sữa tắm mùi quả đào, cười tủm tỉm nói với Tạ Cảnh Uyên: “Đúng là mắt nhìn của Đạo trưởng rất tốt, mùi quả đào thật sự là thơm nhất.” Truyện được dịch bởi TruyệnNhàBơ.com
Nhưng thực ra Tạ Cảnh Uyên chỉ thích ăn quả đào, còn đồ tắm gội, cậu luôn dùng những loại cơ bản.
Suy nghĩ trở lại thực tại, Tạ Cảnh Uyên nhìn vào màn hình notebook.
Trên đó, một con mèo tam thể đang làm nũng liếm ngón tay của chủ.
Tạ Cảnh Uyên:...
Cậu nhanh chóng rời khỏi sofa, thấy Tô Diệu Diệu vẫn đang xem rất chăm chú, liền nhíu mày hỏi: “Sao đột nhiên lại xem mấy thứ này? Em không phải từng nói mấy con mèo này đều rất xấu sao?”
Trong mắt cô, trừ bản thân, thì tất cả các con mèo khác đều là xấu xí.
Tô Diệu Diệu nhìn nữ chủ nhân trong video, rồi lại nhìn Đạo trưởng đang đối diện mình, nghiêm túc trả lời: “Đạo trưởng rất tốt với em, nên em muốn học cách làm Đạo trưởng vui vẻ.”
Tạ Cảnh Uyên:...
Ai cần cô làm tôi vui chứ?
Cô nghĩ rằng những cách này có thể làm tôi vui sao? Giống như mèo liếm ngón tay chủ nhân?
Tạ Cảnh Uyên lập tức đi vào phòng tắm. Một phút sau, cậu trở ra với chiếc thùng đựng quần áo và đi thẳng ra ban công.
Tô Diệu Diệu nghĩ rằng có lẽ tôi không biết ban công có công tắc đèn, nên ôm notebook nhảy qua, bật đèn lên.
Ánh đèn sáng rực chiếu rõ bộ quần áo màu trắng với hình hai quả đào hồng đặt sát nhau trên chất liệu vải.
Tạ Cảnh Uyên tiếp tục giữ nét mặt không cảm xúc.
Sau khi phơi xong tất cả quần áo, Tạ Cảnh Uyên phớt lờ việc Tô Diệu Diệu đang chìm đắm trong video, đem thùng giặt lại phòng tắm.
Sàn có chút nước, cậu vừa lau vừa cố tìm hiểu lý do cho những biểu hiện khác thường của cô tối nay.
Đột nhiên, hơi thở mang mùi quả đào nhẹ nhàng áp sát từ bên cạnh, cái đầu nhỏ của Tô Diệu Diệu nhẹ nhàng cọ vào cánh tay của cậu.
Động tác của Tạ Cảnh Uyên trở nên cứng đờ.
Tô Diệu Diệu cảm thấy tư thế này không tiện, liền ôm lấy eo cậu, vừa cọ vừa nhìn vào gương phản chiếu hình ảnh hai người.
Tạ Cảnh Uyên hỏi: “Lại muốn quà à?”
Tô Diệu Diệu cười: “Không có.”
Tạ Cảnh Uyên: “Vậy em ôm anh làm gì?”
Tô Diệu Diệu nói: “Vì thích anh, thích thì ôm. Đạo trưởng không thích như vậy sao?”
Tạ Cảnh Uyên cũng nhìn vào gương, nhìn khuôn mặt tươi cười đơn thuần của cô, đôi mắt sáng trong không hề chứa chút dục vọng thế tục nào.
Tình cảm cũng là một dạng dục vọng.
“Không thích, sau này đừng ôm anh như vậy.” Tạ Cảnh Uyên kéo tay cô ra, vẻ mặt lạnh nhạt, đổi hướng cây lau nhà về phía Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu lùi về phía cửa, cau mày hỏi: “Đạo trưởng tại sao lại không thích? Em thấy mọi người đều thích mèo trong nhà cọ cọ họ.”
Tạ Cảnh Uyên không ngẩng lên: “Mèo thì được, hình người thì không. Nam nữ thành niên, chỉ trong quan hệ yêu đương hoặc kết hôn mới có thể cọ như vậy.” (truyennhabo.com)
Tô Diệu Diệu nhìn bàn tay mình, trắng nõn mịn màng, không có lông mèo cũng không có lớp đệm màu hồng nhạt, không vui mà bĩu môi.
“Vậy sau này phải làm sao đây? Anh rất tốt với em, nhưng em không biết làm thế nào để khiến anh vui vẻ.”
Tạ Cảnh Uyên cuối cùng cũng nhìn lên: “Ai nói em phải làm anh vui chứ? Anh không cần điều đó.”
Tô Diệu Diệu nhìn động tác lau sàn của cậu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu em không thể làm anh vui, sau này anh không nuôi em thì sao?”
Tạ Cảnh Uyên: “Em bây giờ không phải mèo, không cần phải được người khác nuôi.”
Ánh mắt Tô Diệu Diệu đầy chấp nhất, còn có chút ấm ức: “Em là mèo, là mèo của Thanh Hư Quan, anh đã mang em về, thì phải nuôi em.”
Nếu Đạo trưởng thực sự dám bỏ mặc cô, giống như con người bỏ rơi mèo hoang, thì Tô Diệu Diệu cũng dám lật đổ máy tính, đánh đổ ly nước, và cào nát ghế sofa, tủ kệ của hắn!
Tạ Cảnh Uyên hiểu được sự cố chấp này. Giống như Từ Thủ luôn trung thành với cậu, cũng kiên định không kém.
Cậu tránh ánh mắt của Tô Diệu Diệu, giọng nói trầm thấp, hứa hẹn: “Được rồi, trừ khi chính cô muốn rời đi, tôi sẽ luôn... chăm sóc cô.” {_bơ bui bặm_}
Tô Diệu Diệu mỉm cười hài lòng.
Khi cô xoay người đi, Tạ Cảnh Uyên bất đắc dĩ nói thêm: “Đừng xem mấy video đó nữa, tôi không cần cô học cách làm tôi vui.”
Tô Diệu Diệu đã nhận ra điều này.
Nghĩ lại cũng đúng, Đạo trưởng không phải người thường, sao có thể dễ dàng bị những cách đơn giản ấy làm vui.
Cô tắt notebook, chui vào chăn và nhắn tin cho Triệu Lộ: "Từ Thủ không thích mèo nhà anh ta cọ vào, đến gần còn không vui. Vậy chú mèo đó phải làm sao để làm anh ta vui đây?"
Triệu Lộ trả lời: "Không phải chứ? Đã không thích vậy thì nuôi mèo làm gì?"
Tô Diệu Diệu còn đang suy nghĩ về vấn đề này thì Triệu Lộ gửi tiếp một tin nhắn: "Cô có ảnh chụp mèo nhà họ không? Có phải con mèo đó xấu quá không? Từ Thủ có lẽ chỉ nuôi mèo vì lòng tốt, như vậy thì giải thích được tại sao trong điện thoại anh ta không có ảnh mèo."
Tô Diệu Diệu lập tức đáp: "Không xấu đâu, đó là con mèo đẹp nhất thế giới."
Triệu Lộ: "Cô gửi ảnh xem nào! Để tôi nhìn thử!"
Tô Diệu Diệu: "Không có ảnh chụp, nhưng mà nó thật sự rất đẹp, màu trắng, đôi mắt xanh như biển rộng và bầu trời..."
Không thích viết văn, nhưng Tô Diệu Diệu lại miêu tả tỉ mỉ và sống động vẻ đẹp của chính mình.
Cũng may là Triệu Lộ, nếu đổi lại là người khác chưa chắc đã chịu đọc đoạn miêu tả dài dòng về một con mèo.
Triệu Lộ: "Thật sự có con mèo đẹp đến vậy, vậy thì con mèo đó chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nhìn thấy nó, người ta đã thấy siêu hạnh phúc rồi."
Tô Diệu Diệu bừng tỉnh!
Cô nói chúc ngủ ngon với Triệu Lộ, rồi nhắn tin cho Tạ Cảnh Uyên: "Đạo trưởng, anh thấy tôi có đẹp không?"
Tạ Cảnh Uyên còn đang ở 802, kéo rèm phòng tắm xong, tiện tay kéo cả rèm phòng khách.
Điện thoại nằm trong túi, nghe thấy âm báo, cậu lấy ra và nhìn thấy một tin nhắn khiến cậu cứng đờ lần nữa.
Tạ Cảnh Uyên đi tới cửa phòng ngủ chính, mở cửa ra, nhìn Tô Diệu Diệu đang tựa đầu giường: “Đã muộn rồi, ngủ đi.”
Tô Diệu Diệu nhìn chằm chằm vào cậu, hỏi: “Vậy anh nói xem, tôi có phải là con mèo đẹp nhất thế giới không?”
Khóe môi Tạ Cảnh Uyên khẽ nhếch lên, thì ra cô chỉ đang hỏi về mèo thôi.
Dù chưa gặp tất cả các con mèo trên thế giới, nhưng cậu biết nên trả lời thế nào.
“Đúng vậy.”
Tô Diệu Diệu cười tự hào: “Vậy thì Đạo trưởng có phải mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy em là sẽ cảm thấy siêu hạnh phúc không?”
Tạ Cảnh Uyên rũ mắt xuống, lại gật đầu.
Tô Diệu Diệu lẩm bẩm: “Chẳng trách anh muốn mang tôi về Thanh Hư Quan, hóa ra từ lúc đó đã thích em rồi.”
Cô còn chưa nói hết câu thì đèn đã tắt.
Từ cửa vang lên giọng Tạ Cảnh Uyên, lạnh nhạt như nước giếng không gợn sóng: “Ngủ đi, sáng mai còn phải chơi bóng.”
Tô Diệu Diệu ngoan ngoãn bỏ điện thoại xuống, nằm lên gối.
Tạ Cảnh Uyên nhẹ nhàng khép cửa lại, lau sạch sàn nhà, rồi lặng lẽ rời đi.
Sáng hôm sau, Tô Diệu Diệu cùng Tạ Cảnh Uyên đi thẳng tới sân vận động chơi bóng, chơi xong mới đi ăn sáng tại nhà ăn.
Từ Thủ và Cố Gia Lăng thì ăn sáng trước, rồi tới khu giảng đường để tự học.
“A, Từ Thủ!”
Hai người vừa ăn xong, nghe có giọng nữ gọi Từ Thủ, cùng lúc ngẩng đầu lên, thấy ba bạn cùng phòng của Tô Diệu Diệu.
Triệu Lộ đi nhanh nhất, đặt khay thức ăn xuống bàn bên cạnh, rồi nhiệt tình chào hỏi Từ Thủ: “Nghe Diệu Diệu nói anh nuôi một con mèo, đặc biệt xinh đẹp, anh có thể cho tôi xem ảnh nó không?”
Triệu Lộ cảm thấy Tô Diệu Diệu khá lạnh lùng, kiểu người tuy rất lịch sự nhưng khó gần gũi với người khác.
Vì vậy, con mèo mà Tô Diệu Diệu ca ngợi nhiều như vậy chắc chắn phải cực kỳ xinh đẹp.
Từ Thủ nhíu mày: “Tôi không nuôi mèo.”
Cố Gia Lăng bổ sung thêm: “Cậu ấy ghét mèo nhất, làm sao mà nuôi được.”
Nếu không phải Tô Diệu Diệu được Đạo trưởng mang về Thanh Hư Quan, chắc chắn đã bị Từ Thủ đuổi đi từ lâu.
Triệu Lộ không tin, bèn đưa đoạn miêu tả của Tô Diệu Diệu về con mèo cho Từ Thủ xem.
Từ Thủ và Cố Gia Lăng cùng nhìn, xem xong cả hai đều có cùng một biểu cảm im lặng như đúc.
Quá tự luyến! Cái gì mà đẹp nhất thế giới, rõ ràng là con mèo xấu nhất thế giới!
Nhận xét Box