Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 59

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 59


Sau một ngày dọn dẹp phòng, Tô Minh An thực sự rất mệt, nhưng sáng thứ Hai, ông vẫn dậy từ 5 giờ. Ông kiểm tra từng phòng một và phát hiện một vài vết bẩn trên tường sơn trắng, liền cẩn thận lau sạch.

Tô Diệu Diệu từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy ba ba đang đứng trên thang chữ A trong phòng khách, dùng giẻ lau chùi gì đó.

“Sao ba dậy sớm thế? 8 giờ mới phải đi học mà,” cô hỏi.

Tô Minh An nhìn đồng hồ treo tường, vừa lau vừa trả lời: “Ừ, nhưng con dậy sớm thế này làm gì?”

Tô Diệu Diệu đáp: “Đạo trưởng nói, từ giờ phải tạo thói quen dậy lúc 6 giờ. Hai ngày đầu được nghỉ ngơi, nhưng sau đó mỗi sáng đều phải chơi tennis một giờ.”

Tô Minh An hỏi tiếp: “Là con tự luyện, hay cậu ấy tiếp tục bồi con?”

Tô Diệu Diệu trả lời: “Buổi sáng giờ làm việc, đạo trưởng sẽ bồi con. Huấn luyện viên chỉ phụ trách huấn luyện buổi chiều, lúc không có giờ học. Hắn đến trường học, còn cuối tuần thì con lại cùng huấn luyện viên đi đến trung tâm tennis.”

Tô Minh An trầm ngâm.

Ông nhớ lại hồi Tạ Cảnh Uyên mới vào tiểu học, Tạ Vinh đã đề nghị trường học cho Tạ Cảnh Uyên nhảy lớp. Cả khi lên sơ trung và cao trung cũng đều có cơ hội đó. Nhưng Tạ Cảnh Uyên từ chối tất cả, dù giá sách của cậu đã đầy những cuốn sách chuyên ngành mà đến chính Tô Minh An, tốt nghiệp đại học, cũng không đọc hiểu nổi.

Nếu như ban đầu, Tô Minh An còn không hiểu Tạ Cảnh Uyên đang kiên trì vì điều gì, thì sau này ông hiểu rõ hơn. Cậu ấy muốn luôn ở bên cạnh con gái ông.

Có những người bạn bè chỉ biết cùng ăn cùng chơi, nhưng Tạ Cảnh Uyên lại là bạn đồng hành, cùng học tập, chơi thể thao, giúp con gái ông ngày càng xuất sắc hơn.

Bạn bè, họ hàng đều khen ngợi Tô Minh An và vợ giỏi nuôi dạy con cái, nhưng ông biết rõ một nửa công lao đó thuộc về Tạ Cảnh Uyên. --Truyện Nhà Bơ - -

Chuyện cũ không cần nhắc lại, nhưng hiện tại, Tạ Cảnh Uyên chọn học hai chuyên ngành, mà vẫn còn muốn dành thời gian như thời cấp ba để bồi luyện cho con gái ông.

“Ba ba không vội, lát nữa chúng ta cùng đi ăn sáng ở căng tin nhé,” Tô Diệu Diệu đề nghị.

“Ừ, xong việc ở đây ba sẽ đi thay quần áo.”

Mười phút sau, hai cha con ra ngoài, Tạ Cảnh Uyên, Cố Gia Lăng, và Từ Thủ đã đợi sẵn bên ngoài.

Vì Tạ Cảnh Uyên đã chuyển đến 801, Từ Thủ cũng đến theo.

Phòng 801 vốn dành cho Tô Diệu Diệu giờ sẽ được đổi thành một thư phòng.

Nhìn ba chàng trai cao trên 1m85, Tô Minh An không còn lo lắng gì về an toàn cho con gái nữa.

Ông xách cặp sách của con gái, cùng cả nhóm đi bộ đến trường.

Ăn xong bữa sáng, Tô Minh An quay lại để hoàn thiện nốt việc trang trí cho phòng 802 của con gái, hẹn sẽ trở lại ăn trưa tại căng tin.

Ở cửa căng tin, Tạ Cảnh Uyên đẩy ra một chiếc xe đạp, nói với Từ Thủ và Cố Gia Lăng: “Tôi sẽ đưa cô ấy đến lớp, các cậu đi trước đến khu dạy học của mình đi.” -+-Truyện Nhà Bơ -+-

Cố Gia Lăng đã ngồi lên xe đạp, một chân chống đất, cười nói: “Cùng đi thôi. Hôm nay là ngày đầu tiên cô ấy đi học, chúng ta cùng đi để giữ thể diện, xem ai dám có ý định xấu với cô ấy.”

Cậu ta vừa tiếp nhận nhiệm vụ mà ba Tô Diệu Diệu giao phó, cần phải đảm bảo an toàn toàn diện cho cô.

Từ Thủ cũng gật đầu đồng ý.

Tô Diệu Diệu ngồi lên xe đạp do Tạ Cảnh Uyên chở.

Trong khuôn viên trường, đâu đâu cũng thấy sinh viên đạp xe đến lớp.

Tô Diệu Diệu một tay cầm cặp sách, một tay cầm chương trình học kỳ đã xếp sẵn của mình.

Chương trình học của đạo trưởng và Từ Thủ gần như kín lịch, kéo dài đến tận tiết học thứ 11, 12 vào buổi tối. Dù không có tiết, họ cũng phải tự học.

Cố Gia Lăng dù lịch học kín nhưng buổi tối chỉ có hai ngày có tiết.

Chỉ có Tô Diệu Diệu là ít nhất. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Đến 7 giờ, bốn người đến phòng học của Tô Diệu Diệu cho hai tiết đầu tiên trong ngày.

Đây là một phòng học chuyên ngành với hơn ba mươi sinh viên của lớp Hành Chính 3.

Ba bạn cùng phòng của Tô Diệu Diệu vẫn chưa đến, những người khác cũng mới đến và đang tập trung ôn tập.

Để giúp Tô Diệu Diệu tạo ấn tượng tốt, Cố Gia Lăng đề nghị sáng nay bọn họ sẽ ngồi tự học ở đây, và định chiếm bốn chỗ ngồi ở hàng cuối cùng gần cửa sổ.

Từ Thủ ngăn cậu lại, chỉ vào hàng ghế phía trước và nói: “Ngồi ở đó đi, các nữ sinh thích ngồi phía trước.”

Khi bạn cùng phòng của Tô Diệu Diệu đến, bọn họ có thể chuyển đi, vừa đủ chỗ cho các cô gái.

Cố Gia Lăng gật đầu đồng ý.

Tô Diệu Diệu ngồi ở bên trong cùng, bên cạnh là Tạ Cảnh Uyên, sau đó đến Cố Gia Lăng và Từ Thủ. Ba nam sinh bắt đầu tự học, trong khi Tô Diệu Diệu sau khi bày sách giáo khoa ra lại tiếp tục nghiên cứu chương trình học của mình và Tạ Cảnh Uyên. Điện thoại của cô cũng mở lên, hiển thị kế hoạch huấn luyện mà huấn luyện viên đã sắp xếp dựa trên lịch học của cô.

"Em đang xem gì thế?" Tạ Cảnh Uyên hỏi.

Tô Diệu Diệu không ngẩng đầu lên, trả lời: "Em thấy buổi tối không có huấn luyện, và có cả những buổi sáng không có giờ học, nên em nghĩ mình sẽ qua tìm anh."

Nói rồi, cô còn sao chép lịch học và phòng học của Tạ Cảnh Uyên lên chương trình học của mình.

Tạ Cảnh Uyên nhìn vào gương mặt nghiêm túc của cô mà không biết nên nói gì.

Cố Gia Lăng ghé đầu qua nhìn, ngạc nhiên hỏi: "Em tìm đạo trưởng làm gì, mấy khóa của anh ấy em lại nghe không hiểu."

Cuối cùng, Tô Diệu Diệu ngẩng đầu lên, trả lời: "Em có thể tự làm bài tập, các anh nói đại học có thể nghe ké mà, chẳng lẽ giáo viên sẽ đuổi em ra ngoài?"

Tạ Cảnh Uyên hạ giọng nói: "Có những buổi học thực hành, không có chỗ cho em ngồi đâu."

Tô Diệu Diệu đáp: "Thì em sẽ đứng xem anh làm thực hành."

Cố Gia Lăng không hiểu: "Tại sao em cứ nhất định phải đi theo đạo trưởng?"

Tô Diệu Diệu mờ mịt trả lời: "Không đi theo đạo trưởng, thì em biết đi đâu?"

Cố Gia Lăng nói: "Em có thể về ký túc xá chơi với bạn cùng phòng, hoặc đi dạo quanh trường, ở đây còn nhiều chỗ thú vị. Nếu chán, em có thể về ký túc xá hoặc khu ven hồ ngủ. Có rất nhiều việc để làm, thậm chí tham gia các câu lạc bộ cũng được, sao phải ngồi mãi trong lớp học làm gì."

Tô Diệu Diệu không quan tâm đến những điều đó. Theo lịch học, ngoài buổi tối ra, cô không có thời gian dài để ngủ. Ví dụ như giữa hai tiết học, cô thà đi tìm đạo trưởng, (truyennhabo.com) ghé bên cạnh đạo trưởng mà ngủ, còn hơn là đi lang thang một mình quanh khu dạy học.

Từ Thủ có thể hiểu được suy nghĩ của Tô Diệu Diệu. Anh cũng muốn luôn ở bên cạnh đạo trưởng, chỉ là do lịch học quá nhiều không thể nào sắp xếp được. Anh cần học về quản lý công ty để tương lai giúp đỡ đạo trưởng.

Từ Thủ luôn đặt trách nhiệm lên trên hết, nhưng Tô Diệu Diệu thì không giống như vậy. Cô chỉ muốn làm những việc mà mình thấy thú vị.

"Đạo trưởng, em có thể đến tìm anh được không?" Tô Diệu Diệu trực tiếp hỏi Tạ Cảnh Uyên.

Tạ Cảnh Uyên biết rằng nếu đồng ý, suốt đời này Tô Diệu Diệu có thể sẽ không học được cách tự lập thật sự. Nhưng khi nhìn thấy cô cúi đầu, chăm chú xem xét hai tờ chương trình học, đôi mắt trong sáng của cô khiến anh không nỡ ép buộc cô ở lại ký túc xá như ý định của Tô Minh An. Anh đành gật đầu.

Tô Diệu Diệu vui vẻ tiếp tục điền vào các chỗ trống trên chương trình học.

Cố Gia Lăng lắc đầu, thì thầm với Từ Thủ: "Đúng là đám mèo mèo chó chó của các người, lúc nào cũng bám chặt lấy người."

Một đạo trưởng ở đâu thì em trai ở đó, một đạo trưởng ở đâu thì em gái theo đó, thật khiến Cố Gia Lăng - người thích tự do - không thể chịu nổi.

Sau khi sắp xếp xong chương trình học, Tô Diệu Diệu bắt đầu học bù những nội dung đã bỏ lỡ trước đó.

Các bạn học trong lớp Hành Chính 3 lần lượt đến. Trong lớp có 30 học sinh, sau hai tuần học cùng nhau, họ đã biết tên của hầu hết bạn bè. Hôm nay, phòng học đột nhiên xuất hiện bốn gương mặt mới, mỗi người đều có nhan sắc nổi bật, khó mà không thu hút sự chú ý.

“Diệu Diệu!”

Ba bạn cùng phòng ở ký túc xá 403 đến cửa lớp và nhận ra Tô Diệu Diệu, họ hào hứng chạy tới: “Sao cậu đến sớm thế!”

Tô Diệu Diệu ngẩng đầu lên từ sách giáo khoa, lần lượt nhận ra ba bạn cùng phòng là Triệu Lộ, Trần Linh, Chu Tinh Trúc, còn gọi là Lộ Lộ, Linh Linh và Châu Châu.

“Mình đến để học bù.”

So với Tô Diệu Diệu khá điềm tĩnh, Cố Gia Lăng lại nhiệt tình hơn nhiều. Anh đứng dậy tự giới thiệu: “Các cậu là bạn cùng phòng với Diệu Diệu nhỉ? Chúng tôi là bạn thân của Tô Diệu Diệu, cũng là bạn học cùng lớp ba năm ở trung học, tôi là... Hôm nay là ngày đầu tiên Diệu Diệu đến học, chúng tôi sợ cô ấy không tìm được phòng học nên đến đưa cô ấy.”

Ba cô gái đều đỏ mặt khi nhìn vào gương mặt điển trai của Cố Gia Lăng.

Từ Thủ và Tạ Cảnh Uyên lặng lẽ thu dọn cặp sách, nhường chỗ cho ba cô gái.

“Diệu Diệu đôi khi không hiểu chuyện, mong các cậu giúp đỡ và chăm sóc cô ấy nhiều hơn,” Tạ Cảnh Uyên nhẹ nhàng nói với ba nữ sinh.

Ba cô gái đồng thời gật đầu, cảm thấy sự chu đáo của Tạ Cảnh Uyên.

Cố Gia Lăng quay sang nhìn các bạn học khác, đặc biệt là những nam sinh trong lớp, và cảnh báo: "Tô Diệu Diệu là bạn tốt của bọn tôi, ai dám bắt nạt cô ấy thì đừng trách tôi không khách khí."

Các nam sinh học bá đến từ khắp nơi trong nước: ...

Người này chắc có vấn đề rồi! Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Từ Thủ nhanh chóng kéo Cố Gia Lăng ra khỏi phòng học.

Tạ Cảnh Uyên đi sau cùng, trước khi bước ra khỏi phòng học, anh dừng lại ở cửa và ánh mắt lần lượt lướt qua từng nam sinh trong phòng.

Các nam sinh học bá: ...

Người vừa rồi chỉ trông có vẻ hơi điên khùng, còn người này thì lại có vẻ nguy hiểm.

Tạ Cảnh Uyên suy nghĩ một lúc rồi nói với Tô Diệu Diệu: "Nếu gặp rắc rối, gọi điện cho anh."

Tô Diệu Diệu mỉm cười gật đầu.

Lúc này, Tạ Cảnh Uyên mới rời đi.

Triệu Lộ tiến lại gần Tô Diệu Diệu, nhỏ giọng hỏi: "Cậu và Tạ Cảnh Uyên là bạn trai bạn gái đúng không?"

Ngay ngày đầu khai giảng, họ đã gặp Tạ Cảnh Uyên và vì thấy anh ấy quan tâm đến Tô Diệu Diệu như vậy, nên cả ba đã hỏi Tạ Cảnh Uyên câu này. Câu trả lời của Tạ Cảnh Uyên là họ chỉ là bạn lớn lên cùng nhau.

Nhưng làm bạn bè có thể chăm sóc đến mức này sao?

Đối diện với ánh mắt chờ đợi và có phần cười của ba người bạn cùng phòng, ánh mắt như muốn nói rằng Tô Diệu Diệu không cần giấu diếm vì họ đã biết hết rồi, Tô Diệu Diệu nghĩ một lúc rồi thừa nhận: "Đúng vậy."

Ba năm trung học, Tô Diệu Diệu đã quá mệt mỏi với câu hỏi lặp đi lặp lại này. Dù cô có phủ nhận thì mọi người xung quanh cũng vẫn sẽ hiểu lầm, nên thừa nhận sẽ tốt hơn, khỏi phải tiếp tục trả lời. Đạo trưởng đã biết, chắc chắn cũng không để tâm đến chuyện hiểu lầm này.

Quả nhiên, Triệu Lộ và hai người bạn còn lại chỉ tỏ ra hâm mộ và không hỏi thêm gì nữa.

Tiết học thứ tư sắp kết thúc, Tô Diệu Diệu nhận được tin nhắn từ ba mình, bảo rằng ông đã đến nhà ăn. Cùng lúc đó, Triệu Lộ cũng rủ Tô Diệu Diệu cùng họ đi ăn.

Tô Diệu Diệu đáp: "Không được, mình phải đi tìm ba mình, sau này mình cũng sẽ ăn cùng với Tạ Cảnh Uyên và các bạn ấy."

Là người yêu mà, Triệu Lộ và hai người bạn còn lại tỏ vẻ hiểu và đồng ý!

Khi tan học, các bạn học sinh vẫn còn đang thu dọn cặp sách thì Tạ Cảnh Uyên gọi điện cho Tô Diệu Diệu, bảo cô chờ ở khu dạy học, anh sẽ lái xe đến đón.

Tô Diệu Diệu cười và nói đồng ý.

Cô xách cặp sách, cùng ba người bạn cùng phòng xuống lầu. Các bạn cùng phòng kéo tay cô đi trước, trong khi Tô Diệu Diệu đứng bên lề đường, thỉnh thoảng nhìn trái, nhìn phải.

Cô vẫn chưa quen thuộc với khuôn viên trường đại học Kinh Đại, không biết Tạ Cảnh Uyên học ở đâu.

Đúng lúc tan học, học sinh đi bộ và xe cộ tràn ngập khắp nơi, nhiều người đi ngang qua Tô Diệu Diệu.

Hầu như ai cũng chú ý đến cô gái mặc chiếc váy trắng, tóc buộc đuôi ngựa ngang vai, làn da trắng mịn và ngũ quan xinh đẹp. Cô dường như đang đợi ai đó, ngoan ngoãn chờ mà không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn.

Bất ngờ, cô cười rạng rỡ về một hướng nào đó.

Có người nhìn theo ánh mắt của cô, chỉ thấy một nhóm sinh viên đi xe đạp, trong đó có một nam sinh mặc sơ mi trắng, giống như một ngọn đèn di động, là vai chính được sinh ra. {bơ bui bặm}

Ánh sáng đó dừng lại bên cạnh cô gái.

Làm người ta kinh ngạc, nhưng không hề ngạc nhiên, dường như một cô gái xinh đẹp như vậy nên có một bạn trai như thế.

"Xe của anh sao không có giỏ xe?"

Buổi sáng Tô Diệu Diệu đã ghét chiếc xe mới của Tạ Cảnh Uyên, vì không có giỏ xe nên hai người không có chỗ để cặp sách. Tạ Cảnh Uyên phải đeo cặp sách, khiến cô không thể dựa vào anh, phải ngồi thẳng và rất không thoải mái.

Thấy cô không hài lòng, Tạ Cảnh Uyên tháo cặp sách của mình xuống và treo nó lên tay lái, rồi treo cả cặp của cô lên, một đen một trắng.

Tô Diệu Diệu vui vẻ, nhảy lên ghế sau xe, một tay tiếp tục ôm eo anh, đầu dựa lên người anh.

Tạ Cảnh Uyên nhìn thoáng qua những sinh viên xung quanh rồi bắt đầu đạp xe.

"Buổi sáng thế nào? Chương trình học có khó không?" Anh vừa đi vừa hỏi.

Tô Diệu Diệu trả lời: "Không khó, tiết tiếng Anh lại càng dễ, nhiều từ mới trước đây em đã học qua rồi." --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Tạ Cảnh Uyên đáp: "Vậy thì tốt."

Đạp xe một lúc, bỗng nhiên nghe cô cười một tiếng, có vẻ như có chút đắc ý.

"Cười gì vậy?" Anh quay đầu lại nhìn thoáng qua cô.

Tô Diệu Diệu liền kể cho anh nghe chuyện Triệu Lộ hỏi hai người có phải là bạn trai bạn gái không.

"Đạo trưởng, em có phải là rất thông minh không? Như vậy sau này sẽ không ai đến làm phiền em nữa."

Tạ Cảnh Uyên trầm ngâm.

Anh vốn dĩ không có kế hoạch kết hôn và sinh con, việc có hiểu lầm này cũng có lợi, có thể ngăn cản những cô gái bị vẻ ngoài của anh thu hút. Nhưng cô...

"Em đã nói muốn tìm người kết hôn trong tương lai, truyền ra hiểu lầm thế này sẽ giảm bớt số người theo đuổi em đấy." Tạ Cảnh Uyên nhắc nhở, "Người bình thường sẽ tránh chen vào tình cảm của người khác."

Truyện được dịch bởi TruyệnNhàBơ.com

Tô Diệu Diệu nhìn các nam sinh xung quanh, bình thản nói: "Không sao, đợi ba mẹ giục kết hôn, em sẽ tự chọn, không cần họ theo đuổi."

Cô không thích ai, dù có theo đuổi cũng vô ích.

Tạ Cảnh Uyên hỏi: "Nếu chú và a gì không giục, em có chọn không?"

Tô Diệu Diệu đáp: "Không chọn, kết hôn rồi hai người phải ngủ chung một giường, em thích ngủ một mình hơn."

Tạ Cảnh Uyên: ...

Danh Sách Chương

Nhận xét Box