Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 48

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 48

Lên lớp 12, nghỉ đông.

Năm nay, vào dịp Tết Âm lịch, các bộ phim ra rạp đều được đánh giá rất cao. Bộ phim Trấn Yêu: Huyền Xà dựa trên tiểu thuyết huyền huyễn nổi tiếng và được đạo diễn bởi một tên tuổi danh giá, quy tụ dàn diễn viên thực lực, lại thêm cốt truyện hấp dẫn và hiệu ứng đặc biệt tuyệt vời. Từng khung hình trong phim có thể dễ dàng trở thành hình nền máy tính, không khó hiểu khi bộ phim nhanh chóng chiếm lĩnh ngôi vương phòng vé.

Rạp chiếu phim đông kín người. Mới 10 giờ sáng mà đã có một đám đông chờ đợi buổi chiếu mở màn.

Tô Diệu Diệu chọn một chỗ ngồi không có bàn nhỏ, kéo ghế dựa màu đen và ngồi xuống.

Điện thoại reo báo có tin nhắn mới, Tô Diệu Diệu lấy ra xem thì thấy là tin nhắn từ Cố Gia Lăng.

Tiểu Lam Điểu: "Cậu về nhà rồi à?"

Tô Diệu Diệu: "Hôm qua chiều mới về."

Tiểu Lam Điểu: "Đi xem phim của đạo trưởng à? Muốn tôi tiết lộ nội dung không?"

Tô Diệu Diệu: "Có gì đâu mà tiết lộ, tiểu thuyết tôi đều đọc qua rồi."

Tiểu Lam Điểu: "Phim chắc chắn sẽ có cải biên chút ít chứ. Thôi, để lát nữa cậu xem rồi tự biết..."

Cố Gia Lăng nói nhiều, tốc độ gõ chữ cũng nhanh. Tin nhắn liên tục nhảy ra, Tô Diệu Diệu còn chưa kịp xem hết thì đột nhiên có người ngồi xuống bên cạnh cô.

Tô Diệu Diệu ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai thanh niên tóc vàng nhuộm, vẻ ngoài khá ưa nhìn, một người đeo khuyên tai, một người đeo hoa tai.

“Em gái, đi một mình sao?”

Chàng trai đeo khuyên tai nhướng mày về phía cô, ánh mắt rõ ràng đang dò xét trên khuôn mặt cô.

Tô Diệu Diệu ngửi thấy trên người hai người này có một mùi khó chịu, một mùi hương rất phản cảm.

Tô Diệu Diệu trừng mắt nhìn họ một cái, cầm điện thoại đứng dậy, chuyển sang chỗ ngồi khác.

Hai chàng trai lại tiếp tục theo cô, một người đưa điện thoại đến trước mặt Tô Diệu Diệu: “Em gái nhỏ, cho anh xin WeChat đi?”

Tô Diệu Diệu nhíu mày.

Chàng trai đeo khuyên tai cười cợt.

Khi vừa lấy vé, hắn đã chú ý đến cô gái xinh đẹp này, mặc chiếc váy màu trắng kem, bên trên khoác một chiếc áo len đan màu trắng, trắng đến mức như phát sáng. Lúc ấy, cô quay lưng lại tìm chỗ ngồi, khi ngồi xuống mới lộ ra khuôn mặt với làn da trắng nõn, mắt to, môi màu mật đào, là kiểu con gái trông vừa ngoan ngoãn vừa rụt rè, dễ bị bắt nạt. Dù có nổi giận cũng chẳng đáng ngại.

Hai thanh niên tóc vàng, một bên trái một bên phải, chặn đường đi của Tô Diệu Diệu.

Tô Diệu Diệu không thể ra tay, vì nếu động thủ, khả năng hai người kia sẽ bị thương. Lỡ như gây chuyện, sẽ làm lỡ việc xem phim của cô.

Nhưng cô cũng không muốn nói chuyện với bọn họ.

Tô Diệu Diệu liền mở video call với Cố Gia Lăng.

Hai người vốn đang nhắn tin với nhau,(truyen nhabo.com) Cố Gia Lăng gần như ngay lập tức nhận cuộc gọi. Tuy nhiên, hắn còn chưa kịp thấy mặt Tô Diệu Diệu thì màn hình đã xoay chuyển, hiện ra hình ảnh hai thanh niên tóc vàng lạ mặt.

Tô Diệu Diệu: “Hai người này thật phiền, còn bám theo đòi xin WeChat. Cậu giúp tôi mắng bọn họ đi.”

Cố Gia Lăng thực sự không nghĩ Tô Diệu Diệu xinh đẹp, nhưng hắn cũng biết rõ, hầu hết nam giới đều thích kiểu như Tô Diệu Diệu.

Chỉ là bình thường có bọn họ ở cạnh Tô Diệu Diệu, rất hiếm khi gặp phải tình huống như thế này.

Cố Gia Lăng hỏi trước: “Đạo trưởng đâu rồi?”

Mắng thì dễ, hắn chỉ sợ nếu chọc giận đối phương, hai người kia sẽ động tay động chân với Tô Diệu Diệu. Con mèo này mỗi ngày được đạo trưởng che chở, Cố Gia Lăng cũng không biết sức mạnh thật sự của cô.

Tô Diệu Diệu điều chỉnh lại camera điện thoại.

Cố Gia Lăng liền nhìn thấy Tạ Cảnh Uyên đang xếp hàng mua kem và bắp rang, tay còn cầm áo khoác lông trắng của Tô Diệu Diệu, yên lặng quan sát tình hình bên này.

Nếu đạo trưởng ở đây, thì chẳng có gì phải lo!

Cố Gia Lăng bảo Tô Diệu Diệu bật loa ngoài điện thoại lên, (truyennhabo.com)theo đó hắn giống như đang có mặt tại hiện trường, đối diện hai thanh niên tóc vàng và bắt đầu công kích mà không dùng từ thô tục: “Dám nhuộm tóc vàng, các cậu có biết màu vàng này rất giống lông ở đít của một loài chim không?”

“Nhìn quầng thâm mắt kìa, tối qua thức đêm chơi game à? Tôi nói cho các cậu biết, con gái thích kiểu trai nắng, soái khí. Kiểu như các cậu, lúc nào cũng có nguy cơ bị bắt đi bởi mấy ông ma sai đấy, nên biết điều chút đi!”

“Còn cậu kia, mở to mắt nhìn xem tôi đây, cậu còn kém tôi xa, mà còn dám trêu chọc cô ấy. Cậu lấy dũng khí từ bài Dũng khí của Lương Tĩnh Như à?”

Xung quanh, vài người trẻ tuổi đang xem phim không nhịn được cười trước màn chửi của Cố Gia Lăng.

Chàng trai đeo khuyên tai và đeo hoa tai không chịu nổi nữa. Bọn họ đưa tay định giật điện thoại của Tô Diệu Diệu.

Tô Diệu Diệu nhanh nhẹn né tránh.

Ngay khi cô chuẩn bị phản kích, cô nghe thấy giọng của Tạ Cảnh Uyên: “Lại đây.”

Tô Diệu Diệu hừ hừ, né tránh bàn tay của hai tên thanh niên xấu xa, bước chân nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Tạ Cảnh Uyên.

Tạ Cảnh Uyên vừa xếp hàng, vừa nhìn về phía hai tên tóc vàng đang đi tới.

Nếu sớm biết rằng Tô Diệu Diệu có bạn trai, (truyennha bo.com)hai tên tóc vàng này có lẽ đã không lại gần. Nhưng vừa rồi làm trò bị chửi mắng trước mặt mọi người, mất mặt quá, nên bọn chúng muốn kiếm lại chút thể diện từ Tạ Cảnh Uyên, đặc biệt là khi nhìn Tạ Cảnh Uyên cao ráo nhưng trông giống như một người làm công tác văn hóa, chắc sức chiến đấu không cao.

"Đây là bạn gái của cậu à? Cô ấy vừa mắng chúng tôi, cậu định xử lý thế nào đây?" Gã đeo khuyên tai khiêu khích nói.

Tạ Cảnh Uyên kéo Tô Diệu Diệu vào hàng, tránh cho lát nữa lại phải xếp lại, rồi anh bước ra, thần sắc điềm tĩnh hỏi hai người: “Muốn đánh nhau à?”

Gã đeo khuyên tai cười khẩy: “Cậu đánh nổi không?”

Tạ Cảnh Uyên: “Ra nhà vệ sinh đi.”

Gã đeo khuyên tai và gã đeo hoa tai thật sự theo anh đi.(truyennha bo.com) Bên ngoài đông người lại có giám sát, bọn chúng đều không muốn gây chuyện ở đó.

Đối với những kẻ côn đồ ngang ngược, Tạ Cảnh Uyên không thể kiên nhẫn được mãi.

Anh không làm bọn chúng bị thương nặng, nhưng chắc chắn sẽ để chúng nhớ một bài học, tốt nhất là khiến chúng không dám tái phạm.

Từ lúc ba người rời đi đến khi Tạ Cảnh Uyên trở về một mình, tất cả chỉ mất hai phút.

Tô Diệu Diệu đã đứng trước quầy và đang đặt hàng. Khi cô chuẩn bị trả tiền, Tạ Cảnh Uyên đưa tay ra để thanh toán bằng mã QR của mình.

Tô Diệu Diệu khịt khịt mũi, không ngửi thấy bất kỳ mùi khói bụi nào trên người anh, cảm thấy hài lòng.

Những người khác trong hàng: "Bạn trai cô ấy ghê thật đấy!"

Tô Diệu Diệu không để ý chuyện nhỏ này, không ngờ khi cô và Tạ Cảnh Uyên đi về phía màn hình lớn, lại gặp hai gã tóc vàng đang dìu nhau từ hướng nhà vệ sinh đi ra.

Tô Diệu Diệu trừng mắt nhìn họ.

Hai gã tóc vàng run rẩy, không xem phim nữa, rời khỏi rạp chiếu phim với bộ dạng thất thểu.

Tô Diệu Diệu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nếu là kiếp trước, ta...”

Tạ Cảnh Uyên lạnh nhạt nói: “Không được giết người, cũng không được hút máu.”

Tô Diệu Diệu chớp chớp mắt, nuốt lại những lời tàn nhẫn định nói.

Ánh sáng trong rạp chiếu phim mờ dần,(truyen nhabo.com) chỗ ngồi của hai người ở hàng thứ bảy, gần giữa.

Còn mười phút nữa phim mới bắt đầu, khán giả lần lượt vào rạp. Tô Diệu Diệu ngồi giữa Tạ Cảnh Uyên bên phải và ba cô gái bên trái, mỗi người cầm một ly trà sữa.

Nhìn thấy vậy, Tô Diệu Diệu nói với Tạ Cảnh Uyên: “Em cũng muốn uống trà sữa.”

Tạ Cảnh Uyên nhìn quanh, thấy không có kẻ lưu manh nào, liền nhanh chóng đi mua trà sữa cho cô.

“ Ôi , bạn trai của cậu thật tốt với cậu.” Cô gái ngồi cạnh nhìn Tô Diệu Diệu với vẻ ngưỡng mộ.

Bị hiểu lầm quá nhiều, Tô Diệu Diệu từ việc giải thích, đến lười giải thích, và bây giờ đã đạt đến cảnh giới "tâm như nước lặng".

Cô chỉ cười, rồi bắt đầu ăn kem.

Hai cây kem, phim còn chưa chiếu, Tô Diệu Diệu đã ăn hết.

Tạ Cảnh Uyên mở chiếc túi nhỏ mang theo, bảo cô bỏ vỏ hộp kem vào đó.

Đèn tối dần, phim bắt đầu.

Tô Diệu Diệu vốn đang ăn bắp rang, nhưng khi cảnh sắc tươi đẹp trên màn hình dần chuyển sang một hồ nước lớn đầy u ám, tay cô ngừng lại. Khi hình ảnh tiếp tục tiến sâu vào lòng hồ, bóng dáng của một con quái vật khổng lồ mờ ảo xuất hiện. Khi màn hình ngày càng tiến gần hơn và không có bất kỳ dấu hiệu nào báo trước, con quái vật khổng lồ đột nhiên mở một đôi mắt vàng đục đầy tơ máu!

Tô Diệu Diệu:...

Cô ôm hộp bắp rang, nhanh chóng xích lại gần Tạ Cảnh Uyên.

Tạ Cảnh Uyên chưa kịp phản ứng, Tô Diệu Diệu đã chui vào lòng anh, một tay ôm bắp rang, một tay nắm chặt cánh tay anh.

Màn hình chuyển cảnh, đến một trấn nhỏ nhộn nhịp thời cổ đại.

Tạ Cảnh Uyên cảm nhận được Tô Diệu Diệu trong lòng ngực dần thả lỏng.

“Đến mức này à? Nhát gan như vậy còn xem phim này làm gì.”

“Đấy là họ đang tạo không khí tình cảm đấy chứ.”

Phía sau vang lên một số tiếng thì thầm, Tạ Cảnh Uyên mím môi.

Anh đã cùng Tô Diệu Diệu xem rất nhiều bộ phim,{bơ bui bặm} bao gồm cả những bộ phim ma mà Trình Duyệt và các bạn khác chọn, dù là quỷ nữ tóc dài hay tên sát nhân biến thái âm u, Tô Diệu Diệu cũng không sợ.

Anh cứ tưởng cô gan dạ lắm, không ngờ cô lại sợ những con quái vật ngoại hình kinh khủng.

Thật ra, điều này cũng hợp lý, dù sao kiếp trước cô chỉ là một con yêu nhỏ bé, bình thường chẳng có gì đặc biệt.

“Được rồi, về chỗ ngồi đi.” 

Tạ Cảnh Uyên cố gắng hạ giọng nói.

Tô Diệu Diệu lắc đầu: “Phía sau chắc chắn còn xuất hiện nữa.”

Tạ Cảnh Uyên: “Bên ngoài có poster, sao em không sợ?”

Tô Diệu Diệu: “Poster thì không động đậy, với lại con rắn trên poster trông không to thế này.”

Tạ Cảnh Uyên:...

Trên poster trông nhỏ vì nhóm diễn viên chính là điểm thu hút chính.

Anh định khuyên thêm, nhưng Tô Diệu Diệu đã ăn hết bắp rang rồi, anh thử đẩy cô, cô lại dựa vào chặt hơn.

Tạ Cảnh Uyên đành phải ngả lưng hết ra ghế, màn hình liên tục thay đổi hình ảnh trước mắt, nhưng anh khó mà tập trung vào cốt truyện.

Khi lão đạo sĩ cùng tiểu đạo sĩ chuẩn bị đi trừ yêu, Tô Diệu Diệu đã ăn hết bắp rang.

Tạ Cảnh Uyên lấy ra khăn giấy ướt từ trong túi, bảo cô lau tay.

---

Tô Diệu Diệu lau khô tay, không khí trong rạp chiếu phim càng ngày càng căng thẳng, cô cũng càng lúc càng căng thẳng, cả người dán chặt vào Tạ Cảnh Uyên, hai tay ôm lấy cổ anh.

Tạ Cảnh Uyên nói: "Không xem nữa, chúng ta ra ngoài đi."

Tô Diệu Diệu lắc đầu.{bơ bui bặm} Dù rất sợ con rắn yêu, cô vẫn muốn xem diễn biến tiếp theo, còn có một con thỏ yêu tội nghiệp đang chờ đấy.

Tạ Cảnh Uyên nhìn sang xung quanh, phát hiện cũng có vài cô gái dùng tay che mắt, nhưng lại hé ngón tay để nhìn.

Con thỏ yêu xuất hiện trên màn hình. Chú thỏ tuyết trắng bị mắc kẹt trong bẫy thợ săn, nằm cuộn tròn đáng thương trên mặt đất.

Tiểu đạo sĩ trẻ tuổi nhân từ, cúi xuống thả con thỏ ra, còn dùng một chiếc khăn buộc lại vết thương cho nó.

Tô Diệu Diệu đột nhiên tò mò, ghé vào tai Tạ Cảnh Uyên thì thầm: "Đạo trưởng, anh đã từng cứu con thỏ nào chưa?"

Cố Gia Lăng biết rằng *Trấn Yêu* là do đạo trưởng viết, đã từng kể cho cô nghe rằng nhân vật tiểu đạo sĩ là hình ảnh đại diện cho Tạ Cảnh Uyên.

Vì không thể nói to trong rạp chiếu phim, Tô Diệu Diệu gần như áp môi sát vào tai Tạ Cảnh Uyên. Đôi môi mềm mại của cô thoáng chạm vào anh.

Tạ Cảnh Uyên nghiêng đầu, kéo ra khoảng cách một chút rồi mới đáp: "Chưa từng."

Anh chỉ thuật lại một số câu chuyện trừ yêu thực tế của các đạo sĩ, yêu quái là thật, nhưng các nhân vật và tương tác giữa họ đều là hư cấu.

Nếu không vì muốn kiếm tiền nuôi ba con yêu, anh vốn dĩ sẽ không viết truyện.

Truyện vốn là hư cấu, bộ phim lại trên nền hư cấu ấy mà cải biên thêm chút ít, như mối quan hệ mơ hồ giữa tiểu đạo sĩ và con thỏ yêu.

Khi đọc tiểu thuyết, Tô Diệu Diệu đã từng buồn rầu vì cái chết thảm của con thỏ yêu. Giờ đây khi tận mắt chứng kiến con thỏ nhỏ yếu bị huyền xà nuốt vào cái miệng đầy máu, Tô Diệu Diệu nhắm chặt mắt, vùi vào hõm vai của Tạ Cảnh Uyên.

Tạ Cảnh Uyên cảm nhận được cảm giác ướt át xa lạ.

Anh đành phải giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Trong suốt cảnh chiến đấu với con rắn, Tô Diệu Diệu cũng chỉ dám nhìn qua kẽ hở ngón tay. Đến khi huyền xà cuối cùng ngã gục xuống mặt đất,{bơ bui bặm} cơ thể căng cứng của Tô Diệu Diệu mới hoàn toàn thả lỏng.

Tiểu đạo sĩ cõng lão đạo sĩ bị thương xuống núi, nhạc nền vang lên, bộ phim kết thúc, đèn sáng lên.

Tô Diệu Diệu vẫn mềm nhũn dựa vào lòng Tạ Cảnh Uyên, tiêu hóa cảm xúc dồn dập mà bộ phim mang lại.

Tạ Cảnh Uyên chịu không nổi ánh mắt tò mò của những người xung quanh, bế cô lên và đặt lại ghế ngồi cạnh bên, rồi cúi xuống dọn dẹp mảnh vụn bắp rang trên ghế.

Chờ đến khi khán giả ra về gần hết, Tô Diệu Diệu lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Gia Lăng - người đã xem phim vào mùng một - để trao đổi cảm nhận.

Tô Diệu Diệu: "Phim đẹp thật, nhưng tiểu đạo sĩ trong phim không đẹp trai bằng đạo trưởng. Nếu là mình là thỏ yêu, chắc chắn sẽ không vì anh ta mà chết."

Cố Gia Lăng: "Nói như cậu sẽ chịu vì đạo trưởng mà hy sinh vậy."

Tạ Cảnh Uyên đi phía sau nghe được câu này, ánh mắt hướng về phía Tô Diệu Diệu.

Tô Diệu Diệu đang cười. Câu nói đùa của Cố Gia Lăng lại có tác dụng chọc cười cô như mọi khi.

Tạ Cảnh Uyên:... 

-

Danh Sách Chương

Nhận xét Box