Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 17

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 17

Sau khi dọn nhà được vài ngày, Tạ Vinh đi công tác nước ngoài về. Chiều hôm đó, vừa xuống sân bay, tài xế đã đưa ông thẳng đến khu Minh Châu Hoa Viên.

Tạ Vinh năm nay 42 tuổi, dáng người cao gầy, phong thái nhã nhặn và điềm đạm. So với một ông chủ của công ty lớn niêm yết trên sàn chứng khoán, ông trông giống một giáo sư đại học hơn.

Ông có chìa khóa căn hộ bên này, nhưng khi đến trước cửa nhà, Tạ Vinh vẫn ấn chuông cửa.

Tô Diệu Diệu đang ngồi trên sofa cùng bà Đào xem TV, khi nghe chuông cửa, bà Đào liền nói: “Chắc chắn là chú Tạ của cháu.”

Tô Diệu Diệu chạy ra mở cửa.

Cô là con gái của Tô Minh An và Đường Thi Vi, nhưng suốt hơn mười mấy năm qua, người chăm sóc cô nhiều nhất chính là bà Đào.

Phần lớn thời gian, Tô Diệu Diệu là một cô gái lười biếng, nhưng cô biết quan tâm và hiếu thảo với người lớn tuổi. Bà Đào đã 65 tuổi rồi, không có lý do gì để cô ngồi ì trên ghế sofa và để bà phải đi ra mở cửa.

“Chào chú ạ!”

“Chào Diệu Diệu! Cháu thấy khu nhà mới thế nào, có thích không?”

Tô Diệu Diệu gật đầu, đợi Tạ Vinh kéo hành lý vào trong rồi mới đóng cửa lại.

“Chào mẹ.” Tạ Vinh đánh giá xung quanh phòng khách và chào mẹ mình vẫn đang ngồi trên sofa.

Bà Đào hỏi: “Có mệt không? Mệt thì vào phòng nghỉ một lát, điều chỉnh lại giờ giấc đi con.”

Tạ Vinh trả lời: “Cũng tạm mẹ ạ, con đã ngủ trên máy bay rồi. Con vào thay đồ trước nhé.”

Bà Đào đứng dậy, dẫn con trai vào phòng ngủ nhỏ nhất trong nhà và nói: “Con không thường ở đây, nên ở phòng này đi.”

Tạ Vinh cười bất đắc dĩ.

Từ khi ông lấy vợ hai, vị trí của ông trong lòng mẹ ngày càng giảm, không thể so với con trai cả.

“Cảnh Uyên đâu rồi?”

“Đi mua kem rồi.”

Hôm nay trên TV chiếu phim hiện đại, có cảnh đứa trẻ ăn kem,(truyennhabo.com) khiến Tô Diệu Diệu cũng thèm. Bà Đào liền bảo cháu trai ra siêu thị bên ngoài khu mua kem.

Tạ Vinh nhìn về phía phòng khách, vì Tô Diệu Diệu đã ngồi trở lại sofa nên không còn trong tầm nhìn của ông.

Nhưng Tạ Vinh có thể đoán được, kem mà con trai mua chắc chắn là cho Tô Diệu Diệu.

Sau khi giới thiệu xong phòng, bà Đào cũng quay lại xem TV.

Tạ Vinh đóng cửa phòng, mở vali ra, lấy những món quà đã chuẩn bị ra ngoài, rồi lấy một bộ quần áo để đi tắm trong phòng tắm của con trai.

Tắm xong, mặc quần áo sạch sẽ, Tạ Vinh vừa lau đầu bằng khăn, vừa từ từ đi quanh phòng ngủ của con trai.

Phòng ngủ chính rất rộng, có phòng để quần áo riêng và một dãy kệ sách, trên đó đầy ắp sách.

Bàn làm việc được sắp xếp gọn gàng, có một chiếc laptop đời cũ.

Tạ Vinh không chạm vào chiếc laptop đó, cũng không lục lọi ngăn kéo của con trai, ông quay người bước ra thì đúng lúc Tạ Cảnh Uyên đẩy cửa vào.

Hai cha con nhìn nhau.

Tạ Vinh nở một nụ cười hiền từ.

Tạ Cảnh Uyên vẫn giữ gương mặt lạnh lùng như thường, liếc nhìn cửa phòng tắm đang mở, hỏi ông: “Ba tắm xong rồi à?”

Tạ Vinh đáp: “Nhanh lắm, còn phải sấy tóc. Con qua phòng ba đi, trên bàn có quà cho Diệu Diệu, con mang cho con bé trước.”

Nói rồi, ông lại vào phòng tắm và đóng cửa lại.(truyennhabo.com)

Tạ Cảnh Uyên đi sang phòng ngủ nhỏ, trên bàn làm việc của Tạ Vinh thấy ba món quà: một hộp trang sức của thương hiệu xa xỉ, một chiếc laptop đời mới nhất, và một hộp quà nước hoa.

Chiếc laptop chắc chắn là dành cho anh, nước hoa là thứ bà Đào thích nhất, còn hộp trang sức…

Tạ Cảnh Uyên cầm lấy hộp trang sức và đi ra phòng khách.

Tô Diệu Diệu đang ngồi ăn kem vị dâu tây, mắt chăm chú nhìn màn hình TV.

“Quà của em đây.” Tạ Cảnh Uyên đưa hộp quà tới bên cạnh cô trên sofa.

Tô Diệu Diệu cúi đầu nhìn, mắt sáng rỡ lên.

Kể từ khi chú Tạ càng ngày càng giàu có, mỗi năm quà tặng cô đều là những món trang sức lấp lánh.

Thực ra, Tô Diệu Diệu không quan tâm lắm đến thương hiệu, cô chỉ thích những món đồ lấp lánh.

Nhờ bà Đào giữ hộp kem giúp, Tô Diệu Diệu mở hộp quà ra trong ba giây, bên trong là một đôi kẹp tóc đơn giản nhưng đính đầy kim cương.

Kim cương còn sáng hơn cả vàng!

Tô Diệu Diệu lập tức chạy đến gương bên quầy ở hành lang, vui vẻ cài kẹp tóc lên đầu.

Tạ Cảnh Uyên ngồi trên chiếc ghế đơn, gương mặt không chút biểu cảm nhìn cô.

Mới là học sinh, nhưng sở thích đã xa xỉ như vậy,(truyennhabo.com) sau này khi vào đại học gặp được thế giới bên ngoài hoa lệ, không biết cô ấy sẽ đòi hỏi Tạ Cảnh Uyên những món đồ đắt đỏ như thế nào.

Tạ Cảnh Uyên cũng không phải lúc nào cũng có thể đáp ứng yêu cầu của cô, nhưng lại sợ cô vì lòng tham mà nảy sinh những suy nghĩ sai lệch.

Thay vì để cô chạy đến những nơi không tốt mà làm điều bậy bạ, Tạ Cảnh Uyên thà cung phụng cô để đỡ phải lo lắng.

Tạ Vinh sấy khô tóc xong rồi bước ra.

Tô Diệu Diệu cười rạng rỡ: “Cảm ơn chú ạ.”

Một cô gái 15 tuổi, tươi tắn xinh đẹp, tràn đầy sức sống, như một đóa hoa di động, làm người ta cảm thấy vui mắt.

Tạ Vinh cười nói: “Cháu thích là tốt rồi. Chú thấy đôi kẹp tóc này ở cửa hàng bên ngoài, liền nghĩ đến cháu và Lan Lan.”

Lan Lan là em gái sinh đôi của Tạ Văn Lan, năm nay 13 tuổi, cũng đã biết chăm chút cho bản thân.

Dĩ nhiên, kẹp tóc mà Tạ Vinh tặng cho hai cô bé chỉ nhìn qua là giống nhau, nhưng thiết kế vẫn có sự khác biệt.

“Mau ăn kem đi, không nó chảy hết bây giờ.” Bà Đào giơ cây kem lên gọi.

Tô Diệu Diệu nhanh chóng chạy lại ăn kem.

Tạ Vinh ngồi xuống bên cạnh bà Đào, trò chuyện cùng Tạ Cảnh Uyên, hỏi thăm con trai trong kỳ nghỉ hè vừa qua đã làm những gì.

Tạ Cảnh Uyên đã dùng kỳ nghỉ hè này để viết phần thứ hai của loạt truyện Trấn Yêu.

Trong sách, những nhân vật đạo sĩ mà anh tạo ra đều là hư cấu, nhưng những câu chuyện bắt yêu bên trong lại là những điều mà thầy tổ, thầy và sư huynh đệ của anh, thậm chí là chính anh từng trải qua.

Tạ Cảnh Uyên không hứng thú trở thành một tác giả thực thụ, cũng không muốn viết lách chiếm quá nhiều thời gian của mình. Mỗi năm, anh chỉ viết một cuốn vào dịp hè để kiếm tiền nhuận bút, và thế là đủ. Hiện tại, nhu cầu vật chất của Tô Diệu Diệu cũng chưa đến mức quá cao.

Nhưng Tạ Cảnh Uyên không định nói điều này cho Tạ Vinh.

Anh nhàn nhạt nói: “Đọc sách.”

Tạ Vinh nghĩ một lát, gật đầu: “Vừa vào cấp ba, đọc sách nhiều cũng tốt.”

Đợi con trai tốt nghiệp cấp ba, ông sẽ sắp xếp cho cậu đi thực tập trong tập đoàn của mình vào các kỳ nghỉ đông và hè trong thời gian học đại học.--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Nghĩ đến tập đoàn, Tạ Vinh rất tự hào.

Ông là một người cha tuyệt vời, tự tay xây dựng một tập đoàn lớn niêm yết trên sàn chứng khoán. Và điều may mắn nhất là tập đoàn này sẽ có một người kế nghiệp còn giỏi hơn ông.

Khi Đường Thi Vi đi làm về nhà, cô nhanh chóng nhận ra trên đầu con gái có một đôi kẹp tóc đính kim cương mới.

Cô ngạc nhiên nhìn về phía chồng mình.

Tô Minh An cười: “Tạ Vinh đã trở về rồi.”

Đường Thi Vi không còn ngạc nhiên nữa. Tạ Vinh coi Diệu Diệu như con gái, tặng cho cô đủ thứ trang sức vàng bạc, bọn họ đã quá quen với điều này. May mắn là Tạ Vinh chưa bao giờ tặng món quà nào quá đắt đỏ.

Tô Minh An nói: “Tạ Vinh còn bảo, cuối tuần này muốn tổ chức tiệc BBQ ở biệt thự của ông ấy, bảo chúng ta dẫn Diệu Diệu qua, coi như chúc mừng hai đứa sắp vào năm học mới.”

Đường Thi Vi đáp: “Ồ, cuối tuần này em được nghỉ.”

Tô Minh An nói: “Ông ấy hỏi anh ngày nào tiện, anh đương nhiên chọn ngày em được nghỉ.”

Đường Thi Vi nhìn sang con gái, nhắc nhở: “Diệu Diệu, chúng ta sẽ đến nhà chú Tạ để ăn BBQ, con nhớ đừng cãi nhau với Lan Lan nhé.”

Tô Diệu Diệu hừ nhẹ: “Miễn là cô ấy đừng chọc con, con sẽ không quan tâm đến cô ấy.”

Đường Thi Vi thở dài: “Con nên học cách nhường nhịn người khác, đặc biệt là khi làm khách ở nhà người ta.”

Con gái cô học rất giỏi, nhưng trong cách cư xử với người khác, nó vẫn giống như lúc còn ở nhà trẻ. Có đồ ăn ngon, đồ chơi đẹp, nó chẳng bao giờ chủ động chia sẻ.{bơ bui bặm} Đường Thi Vi thường lo rằng con gái mình sẽ khó kết bạn mới. Còn với Tạ Cảnh Uyên, Chu Dao, Trình Duyệt, Phùng Tiểu Vũ, Lâm Hi, họ từ nhỏ đã quen với tính cách của con gái cô rồi. Nhưng khi lớn lên, vào cấp ba hay đại học, nếu Diệu Diệu cứ tiếp tục như vậy, thì học sinh khác sao có thể chịu đựng được?

Tô Diệu Diệu không thực sự hiểu ý mẹ mình, cũng chẳng muốn hiểu.

Cô không ức hiếp ai, nhưng người khác cũng đừng hòng ức hiếp cô.

Trừ phi cô không đánh lại, còn không thì tuyệt đối không để bản thân bị khinh thường.

“Thôi nào, ăn cơm trước đã.” Tô Minh An nhanh chóng làm dịu không khí.

Dù Đường Thi Vi nghĩ như vậy, nhưng thật ra cô cũng không nỡ ép con gái thay đổi.

Cô vẫn nhớ khi con gái học lớp một, vì bảo vệ Lâm Hi mà đã đánh nhau với một cậu bé trong lớp. Trong lúc xô đẩy, cậu bé đó đập đầu vào bàn học, chảy cả máu.

Giáo viên chủ nhiệm gọi phụ huynh hai bên vào phòng học, mong muốn hai bên hòa giải.

Phụ huynh bên kia yêu cầu cô phải chịu chi phí chữa trị, và muốn con gái xin lỗi.

Đường Thi Vi sẵn lòng trả tiền, nhưng con gái lại không chịu xin lỗi. Đường Thi Vi cố gắng dùng quyền làm mẹ để ra lệnh cho con, nhưng con gái chỉ ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cô. Trong ánh mắt dần dần đong đầy nước mắt, đầy sự ấm ức không sao kể xiết.

Cả đời này Đường Thi Vi cũng không thể quên được dáng vẻ của con gái lúc đó.

Sau khi lên giường đi ngủ, Đường Thi Vi tâm sự hết nỗi lo lắng với chồng: “Tính cách của Diệu Diệu như thế này, sau này sẽ thế nào đây?”

Tô Minh An đáp: “Lo gì chứ, Diệu Diệu như vậy là rõ ràng đúng sai, không chịu để bản thân bị ức hiếp, rất tốt mà.”

Đường Thi Vi nói: “Bạn bè thân thiết đến mấy cũng sẽ có lúc cãi nhau, trong lúc mâu thuẫn ai cũng sẽ nhường nhau một chút, bỏ qua một vài khuyết điểm nhỏ.(truyennhabo.com) Anh xem Diệu Diệu có giống vậy không? Nó chẳng bao giờ chủ động tìm các bạn khác để nói chuyện, toàn là Trình Duyệt và mấy đứa kia chủ động đến gần nó. Nếu một ngày nào đó người ta không muốn tiếp tục bỏ công sức ra nữa, Diệu Diệu sẽ chỉ còn chơi một mình thôi.”

Tô Minh An: “... Vẫn còn có Cảnh Uyên mà.”

Đường Thi Vi đẩy chồng một cái: “Cảnh Uyên là con trai, làm sao có thể lúc nào cũng ở bên cạnh nó được? Em sợ rằng Diệu Diệu còn chẳng có nổi một bạn nữ cùng đi nhà vệ sinh.”

Tô Minh An không biết nói gì, một lát sau, mắt anh đỏ lên.

Con gái ngốc của anh, liệu có thật sự trở thành một cô bé đáng thương bị cô lập không?

Sáng hôm sau, khi ăn sáng, Tô Diệu Diệu cảm thấy ánh mắt của ba mẹ có gì đó không ổn.

Đường Thi Vi nói: “Diệu Diệu,(truyennhabo.com) kỳ nghỉ hè này con toàn chơi ở nhà, có muốn nhân dịp sắp vào năm học đi tìm Trình Duyệt và mấy đứa chơi không?”

Tô Diệu Diệu không muốn ra ngoài, cô thích ở nhà xem TV với bà Đào hơn.

Đường Thi Vi tiếp tục cố gắng: “Con có cần mua thêm đồ dùng học tập mới không? Mẹ cho con tiền, rủ Tiểu Vũ và mấy đứa đi mua cùng nhé?”

Tô Diệu Diệu trả lời: “Trước đó con đi siêu thị với bà Đào, đã mua hết rồi.”

Tô Minh An nói: “Ba nghe nói ở tòa nhà Thiên Tế mới mở một quán cá nướng, ngon lắm. Trưa nay con mời các bạn đi ăn đi?”

Cuối cùng, Tô Diệu Diệu cũng có hứng thú.

Tô Minh An lập tức rút ra một nghìn đồng, nhét vào chiếc túi xách nhỏ mà con gái thích nhất, chiếc túi có treo hạt ngọc trai.

Để đảm bảo con gái không quên, hai vợ chồng bảo con gọi điện cho mấy người bạn ngay trước mặt họ.

Tô Diệu Diệu đành phải lấy điện thoại ra, mở danh bạ, bấm một dãy số.

Sau hai tiếng chuông, giọng lạnh lùng của Tạ Cảnh Uyên vang lên: “Chuyện gì?”

Tô Diệu Diệu nói: “Ba bảo ở tòa nhà Thiên Tế có quán cá nướng rất ngon, trưa nay em muốn đi ăn.”

Tạ Cảnh Uyên: “Biết rồi.”

Tô Diệu Diệu tiếp tục: “Anh gọi Phùng Tiểu Vũ và mấy người khác đi cùng luôn nhé.”

Tạ Cảnh Uyên: “Ừ.”

Thế là xong, Tô Diệu Diệu cúp máy.

Tô Minh An và Đường Thi Vi: ...

Sao con gái lại sai bảo Tạ Cảnh Uyên như điều đương nhiên vậy chứ?

Và sao Tạ Cảnh Uyên lại đồng ý với con gái nhanh chóng như vậy, không chút phản kháng?

Chẳng lẽ đây là cách mà các bạn trẻ yêu sớm trong thời đại mới?


Danh Sách Chương

Nhận xét Box