Đêm nay, Tô Diệu Diệu nằm ngủ gần hổ yêu.
Tạ Cảnh Uyên dựa vào một thân cây, nhìn nàng giống như một con mèo con bình thường, lúc thì híp mắt bò lên lưng hổ yêu, lúc thì bò vào giữa hai chân trước của hổ yêu.
Dù Tô Diệu Diệu có lăn lộn thế nào, hổ yêu vẫn ngủ rất say, tận dụng thời gian tu luyện để chữa thương.
Đến khi hừng đông, thương thế của hổ yêu đã không còn đáng ngại, nàng chuẩn bị rời đi.
Tô Diệu Diệu tỏ ra vô cùng không muốn chia tay.
Nàng còn muốn liếm lại hổ yêu, nhưng hổ yêu dùng chiếc lưỡi to lớn quét một cái, tiểu bạch miêu liền bị đẩy ngã xuống đất, ngoan ngoãn để hổ yêu liếm từ đầu đến đuôi ba lần.
Sau khi kết thúc nghi thức cáo biệt đặc biệt của một mèo một hổ, hổ yêu ngẩng đầu, nói với Tạ Cảnh Uyên: “Diệu Diệu giao lại cho ngươi, ngươi phải đối xử tốt với nàng.”
Tạ Cảnh Uyên gật đầu.
Hổ yêu liếm nhẹ Tô Diệu Diệu thêm một lần, rồi xoay người rời đi, thân hình to lớn nhanh chóng biến mất trong sâu thẳm rừng núi.
Tô Diệu Diệu đứng tại chỗ, buồn bã nhìn theo hướng hổ yêu rời đi.
“Nếu ngươi nhớ nàng, sau này ta sẽ cùng ngươi trở về.”
Tạ Cảnh Uyên tiến lại gần, bế Tô Diệu Diệu lên lòng ngực, vuốt ve đầu nàng.
Tô Diệu Diệu trong lòng nặng trĩu, uể oải nằm lên cánh tay của hắn.
Lông mèo của nàng vẫn còn ướt, đó là nước miếng mà hổ yêu để lại.
Tạ Cảnh Uyên nghe thấy tiếng nước chảy từ xa, cuối cùng đi đến một con suối trong xanh giữa ánh nắng buổi sớm chiếu rọi trong rừng.
“Tẩy sạch đi.” Tạ Cảnh Uyên đặt Tô Diệu Diệu lên một tảng đá xanh trơn nhẵn, nói với vẻ hơi bất đắc dĩ. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Nghe vậy, Tô Diệu Diệu liền chống cự và lùi lại, nàng ghét nhất là lông mèo bị dính nước.
Tạ Cảnh Uyên nói: “Vậy ngươi biến lại hình người, ta sẽ đứng bên cạnh canh gác cho ngươi.”
Nói xong, hắn đứng dậy đi đến sau một thân cây, vừa có thể nhìn bao quát xung quanh, lại vừa khéo dùng thân cây che lại để Tô Diệu Diệu có thể tắm mà không bị nhìn thấy.
Tô Diệu Diệu nghe thấy trên người mình vẫn còn hơi thở của hổ yêu, đoán rằng đạo trưởng không thích mùi của hổ yêu, liền ngoan ngoãn biến lại thành hình người, bước vào dòng suối.
Nước suối buổi sáng rất lạnh, nhưng với một miêu yêu trăm năm như nàng, chút lạnh này không đáng để tâm.
Sau khi giặt sạch toàn thân, Tô Diệu Diệu ngồi giữa dòng suối, nghiêng đầu rửa sạch mái tóc dài.
Trong núi vang vọng tiếng chim hót, khắp nơi đều là hơi thở quen thuộc của cỏ cây.
Tô Diệu Diệu chợt nhớ đến những cái hang nhỏ mà nàng từng sống trong dãy núi này.
“Thỏ khôn có ba hang,” còn Tô Diệu Diệu là mèo, nàng không muốn thường xuyên phải chuyển chỗ ở, nhưng mỗi khi cẩn thận chọn lựa một nơi để dựng miêu oa, sau một thời gian lại bị thú yêu khác để ý. Thực lực của Tô Diệu Diệu không đủ, chỉ có thể lặng lẽ rời đi. Nếu nàng không biết điều, thì sẽ phải đối mặt với những chiếc răng sắc bén của thú yêu khác.
Trong số những miêu oa đó, có một cái nằm trên một mỏm đá, mà Tô Diệu Diệu thích nhất.
Đó cũng là nơi nàng gặp Tạ Cảnh Uyên lần đầu. Mỏm đá đó dốc đứng và nguy hiểm, nhưng càng nguy hiểm thì thú yêu càng ít muốn tranh giành. Dù Tô Diệu Diệu giỏi leo trèo, nàng thà vất vả khi dựng oa một chút còn hơn tìm một chỗ an ổn hơn.
Nơi đó không biết bây giờ thế nào, liệu có bị thú yêu khác chiếm đóng hay không.
Biến lại thành mèo, Tô Diệu Diệu chạy vào lòng ngực Tạ Cảnh Uyên, nói với hắn: “Đạo trưởng, ta muốn về nhà xem thử, nhưng nó cách nơi này hơi xa, có lẽ phải đi mất cả ngày.”
Tạ Cảnh Uyên biết rằng nàng đang nói đến nơi mà nàng từng gọi là nhà trong dãy núi này.
“Đi thế nào?”
“Trước tiên hướng về phía tây.” --Truyện Nhà Bơ - -
Một người một mèo xuất phát từ sáng sớm, giữa trưa nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục lên đường. Khi ánh hoàng hôn chiếu qua những tán cây dày đặc, Tạ Cảnh Uyên dừng lại dưới một vách đá cao.
Tạ Cảnh Uyên nhíu mày: “Sao lại dựng miêu oa ở đây?”
Tô Diệu Diệu nhảy lên một tảng đá nhô ra, cười nói: “Như vậy sẽ không có yêu nào muốn tranh giành với ta.”
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng nhỏ bé, so với bầy sói và hổ yêu mà họ đã gặp tối qua, hắn biết nàng đã trải qua nhiều khó khăn như thế nào trước đây.
Miêu oa của nàng thực chất là một hang động nhỏ do Tô Diệu Diệu tạo ra trên vách núi, cao cách mặt đất khoảng mười trượng.
Tạ Cảnh Uyên lấy ra một chiếc chủy thủ, bảo Tô Diệu Diệu đi theo sau, rồi nhanh chóng trèo lên sơn động.
Đến gần, Tô Diệu Diệu vui mừng nói: “Không có hơi thở của yêu thú khác!”
Dù vậy, Tạ Cảnh Uyên vẫn cẩn thận, không để nàng mạo hiểm lao tới trước.
Tới cửa động, Tạ Cảnh Uyên nhìn vào bên trong.
Cửa động rất nhỏ, hắn miễn cưỡng mới có thể chui qua, nhưng bên trong lại đột nhiên trở nên rộng rãi, còn lớn hơn cả phòng của hắn ở Thanh Hư Quan.
Tô Diệu Diệu lấy ra vài viên dạ minh châu từ không gian lưu trữ của nàng, khảm vào các vách đá xung quanh, lập tức khiến hang động đen như mực sáng sủa lên không ít.
Sau khi xem xét khắp nơi trong hang động, ngoài một lớp bụi mỏng, không có dấu vết của dã thú xâm nhập.
Một người một mèo nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ bên trong hang. Tô Diệu Diệu lấy ra chiếc giường Bạt Bộ tinh xảo của mình, rồi chỉ vào những tấm ván gỗ mà nàng đã từng đặt ở đó, nói với Tạ Cảnh Uyên: “Đạo trưởng, đêm nay chúng ta ngủ ở đây nhé.”
Nàng thoải mái nằm trên giường Bạt Bộ được phủ lụa là, chỉ để lộ ra một cái đầu mèo tròn tròn nhìn Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên có chút hối hận, biết sớm rằng nàng có không gian lưu trữ đồ vật, hắn đã mua thêm một ít bó củi để làm cho nàng một cái giường lớn hơn.
May mà hắn đã quen với khổ tu, có thể ngồi đả tọa trên đất dã ngoại, và những tấm ván gỗ tuy đơn sơ nhưng ít nhất cũng thoải mái hơn đá.
Khi mặt trời hoàn toàn lặn, bên ngoài hang động trở nên đen kịt.
Tô Diệu Diệu thật sự rất thích chiếc giường Bạt Bộ được khảm đá quý này, nhưng nàng lại càng thích ở gần đạo trưởng hơn.
Không hưởng thụ lâu, Tô Diệu Diệu thu hồi chiếc giường nhỏ của mình, rồi thuần thục chui vào dưới chân Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng rúc đầu ngủ, hắn tiếp tục đả tọa.
Đến nửa đêm, trong núi bỗng nhiên đổ mưa, tí tách tí tách. Sáng hôm sau, trời hơi sáng nhưng mưa vẫn không ngừng. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Tô Diệu Diệu ngồi xổm ở cửa hang, nhìn ra cảnh sắc quen thuộc của núi rừng bên ngoài.
Cửa hang quá nhỏ, Tạ Cảnh Uyên không thể ngồi qua được, chỉ thường xuyên nhìn nàng vẫy vẫy cái đuôi.
“Đạo trưởng, ta đói bụng.”
Ngắm cảnh xong, Tô Diệu Diệu bước tới, nằm trên mặt đất và nói với hắn.
Không có người hầu hạ, Tô Diệu Diệu phải tự đi săn thú, mỗi lần phải ăn đủ để có thể chịu được vài ngày không ăn. Nhưng bây giờ có đạo trưởng hầu hạ nàng, Tô Diệu Diệu đã quen với thói quen ăn ba bữa mỗi ngày.
Tạ Cảnh Uyên hỏi: “Muốn ăn gì?”
Tô Diệu Diệu đáp: “Cá nướng, cách đây một dặm về phía đông có một con hà.”
Lúc trước, khi nàng chọn nơi để làm hang, nàng đã tính toán mọi khía cạnh, và đối với một con mèo, một dặm chỉ là khoảng cách ngắn, chạy một chút là đến.
Tạ Cảnh Uyên: “Ngươi ở đây chờ, ta đi bắt cá.”
Tô Diệu Diệu nhìn hắn đi ra khỏi hang, tiếc nuối nói: “Nếu không mưa, ta có thể tự đi được.”
Đạo trưởng pháp thuật rất lợi hại, nhưng khả năng bắt cá lại không bằng nàng.
Tạ Cảnh Uyên cười nhẹ, chui ra khỏi hang động. Do cần leo xuống vách núi, hắn không thể bung dù, tóc và quần áo của hắn nhanh chóng bị mưa thấm ướt.
Tô Diệu Diệu nghĩ, đạo trưởng quả thực rất yêu nàng, vì muốn bắt cá cho nàng mà chẳng màng mưa gió.
Nàng nằm trên giường Bạt Bộ, vừa nghe tiếng mưa rơi, vừa chờ đợi đạo trưởng trở về.
Mười lăm phút trôi qua, đạo trưởng vẫn chưa trở về.
Ba mươi phút trôi qua, đạo trưởng vẫn chưa trở về.
Tô Diệu Diệu lo lắng, ngẩng đầu lên. Đạo trưởng không lẽ đã gặp nguy hiểm gì chăng?
Nghĩ đến đây, Tô Diệu Diệu không màng trời mưa, vội vã chạy ra ngoài.
Vừa mới nhảy xuống khỏi vách núi, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc giữa cơn mưa. Tô Diệu Diệu lại nhảy lên một điểm cao, nhìn về phía xa, liền thấy Tạ Cảnh Uyên một tay cầm bốn con cá to và hai con gà rừng còn đang vùng vẫy, tay kia ôm một bó củi lớn, bình thản bước tới. Mưa vẫn rơi trên đầu hắn, nhưng khi gần chạm đến bó củi thì bị một lớp vách ngăn vô hình chặn lại.
“Như thế nào ngươi xuống đây?”
Thấy nàng toàn thân ướt đẫm, Tạ Cảnh Uyên lập tức dùng pháp thuật tạo ra một lớp màng ánh sáng để che mưa cho nàng.
Tô Diệu Diệu thắc mắc: “Đạo trưởng nếu có thể dùng pháp thuật tránh mưa, sao không dùng cho mình?”
Tạ Cảnh Uyên giải thích: “Trong núi có nhiều thú yêu, nên không nên lãng phí linh lực.”
Củi gỗ sẽ dùng để nhóm lửa, đương nhiên không thể để bị ướt.
Tô Diệu Diệu hiểu ra.
Hai người nhanh chóng trở lại hang động.
Trong hang động có một căn phòng nhỏ để chứa đồ. Tạ Cảnh Uyên tạm thời để cá và gà rừng xuống, rồi dùng pháp thuật làm khô lông tóc của Tô Diệu Diệu, bao gồm cả chính hắn.
Tô Diệu Diệu và Tạ Cảnh Uyên cùng nhau nướng cá trên bếp lửa, có Tạ Cảnh Uyên kiểm soát, khói bếp đều bị hướng ra ngoài hang.
Tô Diệu Diệu vừa ăn cá nướng vừa thích thú, trong khi Tạ Cảnh Uyên tiếp tục nhai miếng lương khô của mình.
Sau khi ăn uống no đủ, Tạ Cảnh Uyên dọn dẹp lại một chút, khiến cho trong hang không còn mùi khó chịu.
Trời mưa như thế này chắc chắn không thể lên đường, Tô Diệu Diệu nằm ngửa trên đùi Tạ Cảnh Uyên, nhìn chằm chằm vào hắn.
“Sao ngươi không ngủ được?” Tạ Cảnh Uyên hỏi, bình thường khi không có việc gì, nàng đều đã ngủ.
Tô Diệu Diệu cười nói: “Đạo trưởng, có phải ngươi thích ta ngay từ cái nhìn đầu tiên không?”
Tạ Cảnh Uyên hơi chần chừ: “...Dùng cái gì mà thấy?” (truyennhabo.com)
Tô Diệu Diệu mỉm cười: “Hổ yêu tỷ tỷ nói với ta, nàng bảo ngươi đã yêu ta từ cái nhìn đầu tiên, vì vậy mới không hạ sát thủ, như cách ngươi đã xử lý những con lang yêu kia.”
Tạ Cảnh Uyên im lặng.
Hắn cũng không biết liệu đó có phải là "nhất kiến chung tình" hay không, chỉ là, khi nhìn nàng chuyên tâm chơi đàn qua cửa sổ thanh lâu, hắn quả thực đã ngắm nhìn khá lâu.
Bóng trắng chợt lóe, Tô Diệu Diệu biến trở lại thành hình người, ngồi trong lòng hắn.
Hơi thở ấm áp từ nàng bao trùm lấy hắn, nàng lại đến gần như vậy, khiến Tạ Cảnh Uyên không dám ngước mắt.
“Đạo trưởng, hổ yêu tỷ tỷ còn nói, ngươi đang đợi ta yêu ngươi, rồi mới có thể cùng ta song tu, có phải không?”
Tô Diệu Diệu một tay bám vào bờ vai của hắn, tay kia nâng cằm hắn lên, nhất quyết muốn nhìn vào mắt hắn.
Tạ Cảnh Uyên vẫn im lặng, nhưng hầu kết của hắn di chuyển lên xuống.
Tô Diệu Diệu không thể kiềm chế, nhẹ nhàng cắn vào cổ họng hắn.
Hơi thở của Tạ Cảnh Uyên khựng lại, một tay căng ra giữ thăng bằng trước sức ép của nàng, tay kia nắm chặt bờ vai nàng, như muốn đẩy nàng ra.
Nhưng hắn cuối cùng không dùng lực, chỉ ngửa đầu nhìn lên viên dạ minh châu được nàng khảm trên trần hang.
Chỉ đến khi cổ họng bị nàng trêu chọc đến đau nhói, Tạ Cảnh Uyên mới khàn giọng hỏi: “Nếu là như vậy thì sao?” --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Tô Diệu Diệu ngẩng đầu lên, đôi môi hồng hào như quả đào mật ướt át, đỏ bừng.
Tạ Cảnh Uyên nhìn đôi môi nàng, lặp lại: “Nếu ta thực sự muốn cùng ngươi song tu, ngươi sẽ làm sao?”
Tô Diệu Diệu cười tươi, bộ váy trắng rườm rà trên người nàng, giống như những giọt sương dưới ánh mặt trời, bỗng dưng tan biến ngay trước mắt Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên đã dời mắt đi từ trước.
Tô Diệu Diệu đột ngột dùng sức, bất ngờ đẩy ngã hắn xuống.
Tô Diệu Diệu không sợ hắn nhắm mắt, nàng chỉ sợ hắn từ chối.
Hiện tại, đạo trưởng vẫn không nhúc nhích, Tô Diệu Diệu liền vui vẻ áp xuống, đem tất cả những chiêu thức nàng học được ở thanh lâu dùng lên người hắn.
“Đạo trưởng không biết sao, từ lúc gặp ngươi lần đầu tiên, ta đã muốn thải bổ ngươi.”
“Đạo trưởng yên tâm, thải bổ không tốt cho thân thể ngươi, ta chỉ muốn cùng ngươi viên phòng, sẽ không làm bậy.”
Bên ngoài, mưa rơi ào ạt, gió thổi xào xạc qua vách đá huyền nhai, vô tình che đi những "ô ngôn uế ngữ" của tiểu miêu yêu trong hang động trăm năm.
Và vị quan chủ Thanh Hư Quan, người vốn nên chém yêu trừ tà, giờ lại tự hủy đạo tâm, thật sâu lún vào hương thơm dịu dàng của miêu yêu.
Nhận xét Box