Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 122

Đạo Trưởng Cùng Mèo - Chapter 122




Khi đôi tay của Tô Diệu Diệu bắt đầu trở nên không thành thật, Tạ Cảnh Uyên liền biến nàng trở lại thành một con mèo.

Tô Diệu Diệu còn đắm chìm trong sự hưởng thụ vừa rồi. Dù bị rơi xuống đùi Tạ Cảnh Uyên, nàng vẫn ngẩng cao cổ, nhẹ nhàng kêu, bốn chân mèo vô ý thức cử động.

Móng vuốt không chạm được gì, Tô Diệu Diệu mới tỉnh táo lại, mở to mắt, quay đầu nhìn quanh một cách mơ màng.


Tô Diệu Diệu lại không vui, ngửa đầu chất vấn: "Sao lại không tiếp tục hôn?"

Tạ Cảnh Uyên không giải thích, nghiêng người nằm xuống, ôm Tô Diệu Diệu vào ngực, vuốt nhẹ lưng nàng và nói: "Thời gian không còn sớm, ngủ đi."

Tô Diệu Diệu không muốn ngủ, nàng còn muốn đạo trưởng hôn nàng ở cổ.

Thân thể lông xù thoát ra khỏi tay Tạ Cảnh Uyên, nhanh chóng biến thành người, đè lên người Tạ Cảnh Uyên, cố ý đưa cổ tới bên môi hắn.

Tô Diệu Diệu, dù sao cũng là một miêu yêu tu luyện trăm năm, không giống như các khuê tú nhân gian mảnh mai, nàng dùng một tay ấn chặt vai Tạ Cảnh Uyên, tạo ra một tư thế hơi cưỡng ép.

Tạ Cảnh Uyên nếu muốn đẩy nàng ra, đương nhiên có rất nhiều cách, chỉ là...

Từ khi gặp Tô Diệu Diệu, hắn đã cảm thấy đạo tâm mình rối loạn. Trước đây, hắn ít nhất còn muốn trấn áp và khắc chế bản thân, nhưng bây giờ... --Truyện Nhà Bơ --

Tạ Cảnh Uyên đột nhiên bóp chặt eo nàng, lật người đẩy nàng xuống dưới.

Lúc nãy là Tô Diệu Diệu ấn vai hắn, giờ phút này lại biến thành Tạ Cảnh Uyên giữ chặt tay nàng.

"Không được lộn xộn."

Nhìn đôi mắt hoang mang của nàng, Tạ Cảnh Uyên thấp giọng nói.

Tô Diệu Diệu theo bản năng gật đầu.

Nụ hôn của Tạ Cảnh Uyên dừng lại trên môi nàng.

Tô Diệu Diệu ban đầu hơi kinh ngạc, sau đó trong đầu liền hiện ra một số hình ảnh đã từng thấy ở thanh lâu.

Có lẽ, đạo trưởng cũng giống như những nam tử khác, thích hôn khắp nơi.

Bên cạnh Tạ Cảnh Uyên, Tô Diệu Diệu từ trước đến nay đều là một con mèo ngoan ngoãn. Dù nàng không quá quen, nhưng bất kể Tạ Cảnh Uyên làm gì, nàng đều ngoan ngoãn phối hợp.

Trong bóng tối, hơi thở của hai người ngày càng rối loạn.

Khi Tạ Cảnh Uyên lại một lần nữa hôn lên vùng xương quai xanh của Tô Diệu Diệu, nàng giấu đi lớp váy áo phức tạp huyễn hóa ra. --Truyện Nhà Bơ --

Nàng nghĩ rằng, như vậy đạo trưởng có thể hôn nhiều chỗ hơn.

Tạ Cảnh Uyên: ...

Nàng có hiểu được rằng chuyện này đang dẫn đến điều gì không?

Ngay trong khoảnh khắc hắn do dự ngắn ngủi, từ nơi sâu trong ngọn núi dài vài trăm dặm ngoài thị trấn, đột nhiên truyền đến một tiếng gầm giận dữ của hổ.

Sắc mặt Tạ Cảnh Uyên nghiêm lại.

Là một thú yêu, Tô Diệu Diệu nghe thấy tiếng gầm quen thuộc của hổ yêu, phát hiện ra nhiều điều hơn, không chỉ là giận dữ, mà còn là đau đớn!

"Đạo trưởng, ta nhận ra con hổ yêu này, nàng đã từng cứu ta!"

Dù không có mối quan hệ này, Tạ Cảnh Uyên cũng đã cảm nhận được hơi thở của ác yêu. Nghe Tô Diệu Diệu nói, hắn lập tức xuống giường. Đồng thời, Tô Diệu Diệu nhanh chóng chui vào túi linh thú bên hông Tạ Cảnh Uyên.

Nàng biết tu vi của mình không đủ, nếu ở ngoài dễ làm đạo trưởng phân tâm khi đối phó với ác yêu, cho nên như vậy là an toàn nhất.

Trong bóng đêm, thân ảnh Tạ Cảnh Uyên như gió, lao về phía nơi yêu khí dày đặc trong rừng núi.

Ba mươi phút sau, Tạ Cảnh Uyên cuối cùng cũng thấy được cảnh chiến đấu giữa hai bên.

Một bên là một con hổ yêu 600 năm đầy thương tích và đẫm máu, bên kia là mười mấy con sói. Ngoại trừ Lang Vương có tu vi 600 năm, các sói yêu còn lại chỉ có tu vi trên dưới một trăm năm.

Bầy sói phát hiện Tạ Cảnh Uyên - một đạo sĩ trẻ tuổi.

Lang Vương ra hiệu cho năm tộc nhân, năm con sói liền nhe nanh mà lao về phía Tạ Cảnh Uyên.

Tô Diệu Diệu ở trong túi linh thú nhìn rõ ràng, nghiến răng nghiến lợi nói với Tạ Cảnh Uyên: "Đạo trưởng, con sói bên trái kia đã từng ức hiếp ta. Nếu không phải hổ yêu tỷ tỷ giúp ta, ta đã bị hắn bắt để cùng song tu!"

Tạ Cảnh Uyên nhìn về con sói đực kia, ngoài cái thân hình nhỏ hơn Từ Thủ một chút, còn thấy dưới bụng nó cái tai họa kia.

Kiếm mang của Tạ Cảnh Uyên đầu tiên bắn về phía con sói này.

Sói yêu nhận ra nguy hiểm, nhưng kiếm mang quá nhanh, khiến nó không kịp né tránh.

Yêu đan vỡ vụn trong khoảnh khắc, sói yêu thấy một đầu mèo tròn tròn ló ra từ túi linh thú bên hông đạo sĩ kia, rất hả hê mà trợn mắt nhìn nó.

Sói yêu nhớ ra con mèo này, nhớ hình ảnh nàng hóa thành người ngồi bên sông cài búi tóc, lại đẹp lại thơm. --Truyện Nhà Bơ - -

Tô Diệu Diệu nhìn chằm chằm con sói yêu đã chết kia, Tạ Cảnh Uyên đã dùng một kiếm chém giết bốn con sói khác.

Với thực lực của hắn, lần gặp đầu tiên ở thanh lâu, nếu không phải vì đôi mắt thanh triệt của Tô Diệu Diệu và hơi thở sạch sẽ quanh nàng, nàng căn bản đã không thoát khỏi kiếm đầu tiên của hắn, chứ đừng nói có cơ hội đáng thương xin tha.

Lang Vương thấy Tạ Cảnh Uyên ra tay, lập tức nhận ra bản thân không phải đối thủ, quay đầu bỏ chạy.

Tạ Cảnh Uyên lại cảm nhận được trên người Lang Vương sát khí nồng đậm, chỉ có những ác yêu ăn vô số người mới có sát khí như vậy quấn thân.

Đã là ác yêu, Tạ Cảnh Uyên sao có thể nhẹ tha.

Kiếm mang màu vàng xuyên qua bóng tối, lần lượt đánh bại yêu đan của Lang Vương và bầy sói.

Trong mắt yêu quái, một đạo sĩ như Tạ Cảnh Uyên chẳng khác nào Diêm Vương hiện thế.

Hổ yêu thân thể bị trọng thương, đã không còn sức lực để chạy trốn, nàng ngã xuống đất, trong đôi mắt hổ phách của hổ yêu chỉ còn lại hình ảnh Tạ Cảnh Uyên cầm kiếm, cùng với nỗi sợ hãi thấu xương và lạnh lẽo.

Hổ yêu biết rằng mình không thể sống sót, cho dù nàng chưa từng rời khỏi khu rừng này, chưa từng gây hại cho nhân gian, nhưng đạo sĩ trong thiên hạ đều xem yêu quái là phải giết.

Bỗng nhiên, từ bên hông của đạo sĩ lóe lên một luồng ánh sáng trắng, một con mèo trắng nhẹ nhàng nhảy xuống đất, chỉ trong chớp mắt đã chạy đến trước mặt hổ yêu.

“Tỷ tỷ, ngươi còn nhớ ta không?”

Tô Diệu Diệu quan tâm chạy quanh thân thể to lớn của hổ yêu một vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt nàng, vừa giúp nàng liếm sạch vết máu trên mặt vừa nói.

Hổ yêu ngơ ngác nhìn con tiểu bạch miêu này: “Ngươi... ta nghe nói ngươi bị một đạo sĩ bắt đi...”

Tô Diệu Diệu giơ một chân mèo chỉ về phía Tạ Cảnh Uyên đang quay lưng thu dọn thi thể bầy sói, cười nói: “Chính là hắn đó! Đạo trưởng phân biệt thiện ác, ta không làm điều quá ác, đạo trưởng không giết ta, còn mang ta về đạo quan, đối với ta rất tốt. Tỷ tỷ yên tâm, đạo trưởng biết ngươi là hảo yêu, sẽ không làm hại ngươi.”

Hổ yêu không đơn thuần như Tô Diệu Diệu, cũng không dễ dàng buông cảnh giác, chỉ là nàng hiện tại bị thương quá nặng, không thể chạy thoát.

Trong khi nghe Tô Diệu Diệu thân thiết cùng hổ yêu ôn chuyện, Tạ Cảnh Uyên dùng pháp thuật đào một cái hố sâu, ném toàn bộ thi thể bầy sói vào đó, sau cùng thả một trận lửa. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Ngọn lửa bùng lên, nhưng nhờ Tạ Cảnh Uyên kiểm soát, nó không lan ra cây cối xung quanh.

Là mùa thu, ánh lửa mang lại hơi ấm khiến Tô Diệu Diệu cảm thấy rất thoải mái.

Lúc này, nàng đã liếm sạch vết thương trên người hổ yêu.

Đối với thú yêu, hành động như vậy là tự nhiên, không có gì là bẩn. Huống chi, hổ yêu tu luyện mấy trăm năm, máu của nàng mang theo linh khí, đối với Tô Diệu Diệu là một nguồn bổ dưỡng. Tất nhiên, Tô Diệu Diệu chỉ muốn giúp đỡ, không có ý định lợi dụng cơ hội này.

Tạ Cảnh Uyên tiến tới, ánh mắt lướt qua thương tích của hổ yêu, lấy ra một lọ thuốc trị thương bôi ngoài da.

Tô Diệu Diệu liền biến thành hình người, cẩn thận đẩy lớp lông hổ ra, nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên.

Hổ yêu vẫn phòng bị nhìn chằm chằm Tạ Cảnh Uyên.

Tạ Cảnh Uyên thấu hiểu, lùi lại phía hố lửa, quay lưng về phía hai nàng.

Hổ yêu dùng thú ngữ hỏi Tô Diệu Diệu: “Hắn vì sao lại mang ngươi trở về?”


Hổ yêu kiên nhẫn nghe Tô Diệu Diệu vui vẻ giới thiệu, rồi hỏi thêm: “Người này có làm gì ngươi không? Chẳng hạn như muốn ngươi ngủ với hắn?”

Hổ yêu tuy không hại người, nhưng không tin một đạo sĩ sẽ vô cớ tốt với yêu quái.

Tô Diệu Diệu giải thích: “Đạo trưởng không đòi ta ngủ cùng, là ta cứ đeo bám hắn, hắc hắc, bên người đạo trưởng có mùi rất dễ chịu.”

Hổ yêu ngửi ngửi, một mùi hương lãnh đạm như sương sớm, dễ chịu chỗ nào?

Đó không phải là điểm chính. Điểm chính là nàng đoán không sai, tên đạo sĩ thúi này quả nhiên bị sắc đẹp của tiểu bạch miêu thu hút, còn khéo léo dẫn dắt để tiểu bạch miêu chủ động đến gần!

Chỉ hận tu vi của nàng không đủ, cho dù có khỏi thương, cũng không thể mang tiểu bạch miêu đi cùng.

Chờ đã, nếu đạo sĩ thúi này không giết nàng, liệu có phải cũng coi trọng nhan sắc của nàng không?

Tạ Cảnh Uyên có thể cảm nhận được ánh mắt thường xuyên liếc qua từ hổ yêu, lưng hắn như bị kim châm, liền quay đầu lại nhìn.

Ánh lửa rực rỡ chiếu sáng xung quanh, dưới một cây cổ thụ, con mèo trắng nhỏ xinh ngoan ngoãn nằm cạnh một con hổ lớn. Con hổ lớn có bộ lông vằn vện và đôi mắt hung ác. Nếu là người bình thường nhìn thấy cảnh này, có lẽ sẽ sợ đến mức chết khiếp.

Tạ Cảnh Uyên có chút lo lắng, sợ rằng hổ yêu sẽ lợi dụng lúc hắn chưa kịp chuẩn bị để giết Tô Diệu Diệu và cướp lấy yêu đan của nàng để khôi phục thương tích.

Trước đây hổ yêu đã từng cứu Tô Diệu Diệu, nhưng khi gặp khó khăn, có khả năng nàng sẽ coi Tô Diệu Diệu là vật bổ dưỡng.

Nghĩ vậy, Tạ Cảnh Uyên tiến lại gần, mạnh mẽ ôm Tô Diệu Diệu vào lòng.

Dù sao, hắn ngồi sát bên hổ yêu, khoảng cách gần, không làm gián đoạn cuộc trò chuyện. Tô Diệu Diệu ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng, (truyennhabo.com) đầu mèo hướng về hổ yêu: “Đạo trưởng còn làm cho ta một chiếc giường đặc biệt đẹp. Tiếc là tỷ tỷ quá lớn, bằng không đêm nay có thể ngủ trên giường của ta.”

Nói xong, Tô Diệu Diệu lấy ra chiếc giường nhỏ của mình, được khảm mấy chục viên đá quý, lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời, phản chiếu ánh lửa.

Hổ yêu tiếp tục nói bằng thú ngữ: “Nam nhân thường thích dùng châu báu để lừa gạt nữ nhân, Diệu Diệu, ngươi bị hắn lừa rồi. Chờ khi nào hắn chán ngươi, hoặc nếu hắn bị gièm pha bởi người khác, hắn sẽ giết ngươi để bảo vệ danh dự của hắn.”

Tô Diệu Diệu nhíu mày: “Đạo trưởng gạt ta làm gì?”

Hổ yêu đáp: “Đương nhiên là để ngươi ngủ với hắn.”

Tô Diệu Diệu ngây thơ nói: “Ta mỗi ngày đều ngủ với đạo trưởng, chuyện này có lợi ích gì cho hắn?”

Hổ yêu tức giận, lớn tiếng: “Lợi ích gì? Lúc trước lang yêu bắt ngươi chính là vì dục vọng, người này đương nhiên cũng giống nhau. Nam nhân hay yêu quái đều không có ai tốt đẹp cả!”

Vì quá tức giận, giọng nàng lớn dần, trong tai Tạ Cảnh Uyên nghe thấy chỉ là vài tiếng hổ gầm đầy đe dọa.

Hắn vung tay một cái, biến cả Tô Diệu Diệu và hổ yêu thành hình người.

Hình dạng người của hổ yêu là một nữ tử cường tráng hơn cả Tạ Cảnh Uyên, đôi lông mày dày tự nhiên dựng ngược, lộ rõ vẻ hung dữ.

Thấy Tạ Cảnh Uyên nhìn chằm chằm mình, hổ yêu cảnh giác khoanh tay ôm ngực, trừng mắt nói: “Sĩ khả sát bất khả nhục, đạo sĩ thúi, đừng hòng chạm vào ta!”

Tạ Cảnh Uyên: ...

Hắn quay sang hỏi Tô Diệu Diệu: “Các ngươi vừa nói gì?”

Tô Diệu Diệu đã nhận ra vấn đề, vội vàng giải thích: “Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, đạo trưởng mỗi đêm đều đả tọa tu luyện. Ta nói bồi hắn ngủ, chính là nằm trên đùi hắn thôi. Ta và đạo trưởng chưa từng làm chuyện gì như vậy. Đến tắm gội hắn cũng phải che mắt, không cho ta nhìn trộm!”

Hổ yêu: ...


Nhìn thấy dáng vẻ sợ bị hắn chạm vào của hổ yêu, Tạ Cảnh Uyên cũng hiểu ra vấn đề.

Thần sắc của hắn biến đổi, cuối cùng quyết định tránh sang một bên, giao cho Tô Diệu Diệu giải thích rõ ràng.

Hổ yêu nhìn bóng dáng hắn, mắt mở tròn xoe: “Hắn... hắn thực sự chưa từng thải bổ ngươi sao?”

Tô Diệu Diệu đáp: “Không hề, ta muốn hôn hắn, hắn còn không đồng ý.”

Sau đó, Tô Diệu Diệu kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra sau khi nàng vào Thanh Hư Quan cho hổ yêu nghe.

Hổ yêu nghe xong, dần buông bỏ sự đề phòng, biến trở lại thành hổ lớn, thoải mái nằm rạp trên mặt đất.

Tô Diệu Diệu cũng biến lại thành mèo con, nằm dựa vào bụng phập phồng của hổ yêu, cảm giác như trở lại bên mẹ, cảm giác thật an tâm.

Chờ khi Tô Diệu Diệu kể xong, hổ yêu cười, liếm liếm đầu tiểu bạch miêu và nói: “Ngốc ơi, người này là yêu ngươi.”

Tô Diệu Diệu ngạc nhiên ngẩng đầu. {bơ bui bặm}

Hổ yêu khẳng định: “Hắn yêu ngươi ngay từ lần đầu gặp. Vì thế, hắn đối với những yêu quái khác nghiêm khắc, nhưng lại dung túng cho ngươi. Ban đầu, hắn còn lo ngại sự khác biệt giữa người và yêu, nhưng sau khi đã trải qua nhiều chuyện cùng nhau, từ lúc hắn đồng ý để ngươi biến thành nữ tử và treo lên người hắn, hắn đã không thể kiềm chế được cảm xúc muốn ở bên ngươi. Việc sửa đổi quy tắc cũng là để thành toàn cho bản thân. Hắn không ngại duyên phận dừng ở một nữ yêu, vì hắn đã yêu một nữ yêu, chính là ngươi.”

Tô Diệu Diệu ngỡ ngàng: “Yêu sao?”

Hổ yêu gật đầu: “Đúng vậy, là yêu thật sự. Vì vậy, dù hắn yêu ngươi nhưng không chạm vào ngươi, hắn muốn chờ khi ngươi cũng yêu hắn.”

Một nam nhân yêu chân thành là như thế, đổi lại là một yêu quái đực, đã sớm nhảy lên mà tấn công rồi.

Chỉ là, ngay cả hổ yêu cũng rất ngưỡng mộ tình yêu như thế của Tạ Cảnh Uyên.

“Diệu Diệu, ngươi yêu hắn không?” Hổ yêu hiền từ hỏi.

Tô Diệu Diệu hơi mờ mịt: “Yêu là sao?”

Hổ yêu cười giải thích: “Nói đơn giản, yêu hắn nghĩa là muốn mỗi ngày ở bên hắn, muốn gần gũi với hắn. Khi người khác muốn song tu với ngươi, ngươi sẽ tức giận, nhưng nếu là hắn, ngươi hận không thể tự mình rửa sạch sẽ và nằm bên cạnh hắn. Nói sâu hơn, yêu là khi ngươi rất quan tâm đến hắn, quan tâm đến mức nếu hắn gặp nguy hiểm, ngươi thà chết đi để bảo vệ hắn an toàn.”

Tô Diệu Diệu nghe vậy, ngơ ngác nhìn về phía Tạ Cảnh Uyên đang ngồi bên đống lửa.

Thì ra đây là yêu sao? --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Thì ra, khi xảy ra trận đại chiến ở Thanh Hư Quan, nàng lao ra để bảo vệ đạo trưởng, chính là vì yêu?

Tạ Cảnh Uyên như cảm nhận được gì đó, nhìn về phía nàng.

Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt quan tâm.

Tô Diệu Diệu bỗng nhiên nở nụ cười.

Đây chính là đạo trưởng mà, nàng đương nhiên sẽ yêu hắn.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box