Tạ Cảnh Uyên chia cho Tô Diệu Diệu và Cố Gia Lăng mỗi người một vạn lượng bạc, phần của Từ Thủ vì hắn không chịu nhận, nên được để lại làm công quỹ cho Thanh Hư quan.
Ngoài số bạc, Tạ Cảnh Uyên còn muốn thực hiện lời hứa tặng quà cảm ơn cho ba yêu.
Ngày hôm đó, trên đường đi, cả nhóm đến một huyện thành phồn hoa, bốn người cùng nhau vào trong thành dạo chơi.
Trong thành có một cửa hàng chuyên bán đồ gia dụng, Cố Gia Lăng ở đây được mở mang tầm mắt khi nhìn thấy chiếc giường Bạt Bộ nổi tiếng.
“Cái này sao gọi là giường, nó trông giống như một căn phòng nhỏ vậy.”
Cố Gia Lăng đi vòng quanh chiếc giường Bạt Bộ, hận không thể mua ngay về Thanh Hư quan.
Thấy nàng không thích, Cố Gia Lăng, để chứng tỏ mình cũng có mắt nhìn cao, quyết định từ bỏ ý định mua chiếc giường Bạt Bộ này.
Tạ Cảnh Uyên ghi nhớ kết cấu của chiếc giường Bạt Bộ, rồi đề nghị: “Sao không mua vài thanh gỗ về, ta sẽ làm cho mỗi người một chiếc giường nhỏ, số bạc tiết kiệm được có thể dùng để mua đá quý.”
Tô Diệu Diệu và Cố Gia Lăng đều đồng ý.
Chưởng quầy dẫn họ đến nhà kho chứa gỗ.
Tô Diệu Diệu vẫn chọn gỗ cánh gà.
Cố Gia Lăng chọn gỗ lê hoa cúc.
Từ Thủ cảm thấy chiếc ổ chó mà đạo trưởng đã làm cho hắn đã rất tốt rồi, nên không muốn đạo trưởng phải chi thêm tiền cho mình. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Nhưng quà cảm ơn vẫn cần phải chuẩn bị. Khi Tô Diệu Diệu và Cố Gia Lăng chạy vào cửa hàng trang sức chọn đá quý, Tạ Cảnh Uyên cũng chọn cho Từ Thủ một hộp ngọc trai đen thượng hạng.
“Ngươi cứ giữ trước đi, về đến nơi ta sẽ giúp ngươi khảm lên.”
Từ Thủ hai tay nhận hộp ngọc trai, trong đôi mắt đen thoáng hiện chút cảm xúc.
Cố Gia Lăng ghé qua, nhìn vào hộp ngọc trai đen, chê bai: “Cái này xấu quá.”
Từ Thủ lườm hắn một cái.
Hắn thích màu đen, màu đen là đẹp nhất, đạo trưởng quả là có mắt nhìn.
Sau khi nhận được quà, bốn người tiếp tục lên đường.
Trên đường đi, đôi khi họ sẽ dừng chân nghỉ ngơi tại khách điếm, đôi khi lại dựng trại và ngủ ngoài trời.
Đêm nay, khi đang ngồi thiền bên bờ sông, Tạ Cảnh Uyên đột nhiên mở mắt.
Cố Gia Lăng ngủ trong xe ngựa, Từ Thủ nằm nguyên hình một bên, còn Tô Diệu Diệu thì vẫn ngủ ở chân của hắn. -(-Truyện Nhà Bơ -)-
Nhìn về hướng mà Tạ Cảnh Uyên đang chăm chú, một mỹ nhân mặc váy trắng, chân trần bước tới. Dáng người nàng quyến rũ, nhan sắc đẹp mê hồn.
Khi mỹ nhân váy trắng bước vào trong phạm vi trăm bước, Từ Thủ mới đột nhiên ngẩng đầu, phát hiện người đến. Lông trên người Từ Thủ dựng đứng lên, dù biết rõ đối phương có tu vi cao hơn mình rất nhiều, hắn vẫn đứng chắn phía trước. Cùng lúc đó, Cố Gia Lăng bị đánh thức bởi luồng yêu khí mạnh mẽ, vội vàng nhảy ra khỏi thùng xe và trốn sau lưng Tạ Cảnh Uyên.
Tô Diệu Diệu cũng tỉnh lại, co mình vào lòng Tạ Cảnh Uyên, đôi mắt xanh lam đầy sợ hãi nhìn chằm chằm người tới.
“Đạo trưởng, có biết nàng là yêu quái gì không?”
Cố Gia Lăng lấp ló đầu lông xù của mình ra, giọng run rẩy hỏi.
Tạ Cảnh Uyên bình tĩnh nói: “800 năm miêu yêu.”
Nghe vậy, Cố Gia Lăng bớt sợ, lông trên người Từ Thủ cũng dần hạ xuống, còn Tô Diệu Diệu thì thở phào nhẹ nhõm.
Dù Tạ Cảnh Uyên có thể nhận ra tu vi của đối phương, nhưng mỹ nhân miêu yêu 800 năm lại không nhìn ra được tu vi cao thâm của Tạ Cảnh Uyên. --Truyện Nhà Bơ - -
Hang ổ của miêu yêu nằm trong khu rừng gần đó. Ngày thường, nàng hoặc tu luyện trong hang ổ, hoặc ra ngoài để thải bổ nam nhân phàm tục.
Trước đó, khi nhóm bốn người này đi qua đây, miêu yêu không có ở đó. Lần này, miêu yêu đã trở lại, sau khi tu luyện xong và cảm nhận được hơi thở của một người và ba yêu quái, nàng liền tìm tới.
Vì nàng thích thải bổ, tất nhiên là thích loại người tuấn mỹ như Tạ Cảnh Uyên. Và giống như Tô Diệu Diệu trước đây, nàng cũng phạm sai lầm giống vậy, cho rằng một đạo sĩ trẻ tuổi như Tạ Cảnh Uyên sẽ không có khả năng bắt yêu cao siêu.
Dù biết có ba yêu bên cạnh, miêu yêu cũng chỉ cho rằng Tạ Cảnh Uyên có thể đối phó với yêu quái ba bốn trăm năm, nhưng không phải đối thủ của nàng.
“Đạo trưởng quả là lợi hại, trẻ tuổi như vậy mà có thể thu phục ba con yêu đi theo bên cạnh,” miêu yêu mỹ nhân cười duyên nói với Tạ Cảnh Uyên khi tiến đến gần.
Tạ Cảnh Uyên ra lệnh cho Từ Thủ và Cố Gia Lăng: “Các ngươi ra đối chiêu với nàng trước.”
Cố Gia Lăng kêu lên: “Ta làm sao mà đánh thắng nàng được?”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Coi như tích lũy kinh nghiệm.”
Nói rồi, hắn đã nhấc bổng Cố Gia Lăng, ném về phía miêu yêu.
Từ Thủ cũng lao vào miêu yêu.
Một con chó săn có tu vi khoảng 300 năm, một con sơn tước có hơn 200 năm tu vi. Dù cả hai cộng lại cũng không phải là đối thủ của miêu yêu, nhưng cũng không đến mức thua trận chỉ sau một chiêu.
Miêu yêu coi thường bọn họ, không toàn lực ứng phó. Vừa phản kích, nàng vừa tiếp tục trêu chọc Tạ Cảnh Uyên: “Đạo trưởng đây là ý gì? Nếu ngươi thích con tiểu yêu trong lòng ngực kia, vì sao không thích ta? Về tu vi, nhan sắc, ta có chỗ nào thua kém nàng?” (truyennhabo.com)
Tô Diệu Diệu lúc thường rất bá đạo trước mặt Cố Gia Lăng, nhưng lúc này lại không dám nói gì.
Người bình thường nhìn 800 năm miêu yêu, khó có thể nhận ra bản thể. Nhưng Tô Diệu Diệu lại chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu lớp vỏ này, thấy rõ nguyên hình của đối phương.
Giống nàng, miêu yêu 800 năm này cũng là một con mèo trắng, chỉ có điều là sở hữu một đôi mắt như hổ phách.
Lông của đối phương dài hơn nàng, bao gồm cả cái đuôi.
Đầu của đối phương tròn hơn, râu mép cũng có vẻ đẹp hơn.
Thân thể của đối phương lớn hơn nàng vài vòng, bốn chân của mèo cũng thon dài hơn.
Là một con mèo, những khía cạnh này nàng đều không bằng đối phương, nhưng không có nghĩa là đối phương đẹp hơn.
Tô Diệu Diệu tự tin rằng khi nàng tu luyện đến 800 năm tuổi, chắc chắn sẽ vượt qua đối phương.
Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là đạo trưởng nghĩ gì.
Tô Diệu Diệu lo lắng ngẩng đầu lên, sợ rằng đạo trưởng có thể sẽ bỏ nàng khi nhìn thấy một con mèo khác đẹp hơn.
Đôi mắt xanh lam của nàng quá trong sáng, chỉ cần liếc qua, Tạ Cảnh Uyên đã nhìn ra nàng đang lo lắng điều gì. Truyện được dịch bởi TruyệnNhàBơ.com
Hắn sờ đầu Tô Diệu Diệu, ngay sau đó, trường kiếm phía sau lưng rút ra khỏi vỏ, theo ý chí của hắn bay về phía miêu yêu 800 năm kia.
Khi đạo trưởng đã ra tay, Từ Thủ và Cố Gia Lăng tự giác rời khỏi trận chiến.
Miêu yêu cảm nhận được kiếm khí của Tạ Cảnh Uyên, cuối cùng nhận ra đây là một đạo sĩ lợi hại, ngay lập tức thu lại thái độ coi thường và dốc toàn lực ứng phó.
Trước trận chiến ở Thanh Hư quan, tu vi của Tạ Cảnh Uyên đã đủ để tru sát một con miêu yêu ngàn năm. Sau trận chiến, dù thân chịu trọng thương, tu vi của hắn lại đột phá khỏi bình cảnh cũ, cao thêm một bậc.
Trường kiếm cuốn theo kim sắc kiếm mang, trong màn đêm như một ngôi sao băng bay nhanh. Miêu yêu cố gắng hết sức để tránh né nhiều lần, cuối cùng, một lần không kịp ứng phó, bị trường kiếm đâm trúng bả vai, từ giữa không trung rơi xuống đất, hóa thành một con mèo trắng khổng lồ, lớn hơn cả hình dạng nguyên của Từ Thủ.
Cố Gia Lăng nhìn thấy mà rùng mình, run lên rồi không nhịn được cười nhạo: “Mệt cho ngươi tự khen mình đẹp lắm, nhìn xem thân thể ngươi to như vậy, làm sao so với Tô Diệu Diệu được? Ngay cả chim nhìn thấy ngươi cũng phải sợ hãi bay mất!”
Miêu yêu hộc máu, bị trường kiếm xuyên qua vai, nàng không thể thoát được, chỉ có thể ngẩng đầu, sợ hãi nhìn Tạ Cảnh Uyên, nhưng lại đầy ghen ghét mà lườm Tô Diệu Diệu: “Ta không cam lòng, ta rõ ràng đẹp hơn nàng. Ngươi, đạo sĩ thối, vì sao có thể ở bên nàng mà không muốn cùng ta vui vẻ...”
Trước khi nàng kịp nói thêm những lời tục tĩu, Tạ Cảnh Uyên điều khiển trường kiếm, phá vỡ yêu đan của nàng. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Miêu yêu gục đầu xuống, chết hoàn toàn.
Tạ Cảnh Uyên thu kiếm, dùng pháp thuật rửa sạch một lần, rồi cất lại vào vỏ.
Cố Gia Lăng bay đến gần miêu yêu, tiếc nuối nhìn yêu đan đã vỡ vụn: “Đạo trưởng à, yêu đan là thứ tốt, lần sau ngài có thể để lại cho chúng ta được không?”
Từ Thủ nói: “Đạo trưởng đã từng nói, dùng yêu đan chẳng khác nào đốt cháy giai đoạn, dù có người mang yêu đan đến, chúng ta cũng không nên dùng.”
Cố Gia Lăng không chắc chắn, quay sang nhìn Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên chỉ nói: “Tìm một chỗ, chôn đi.”
Nghe đến việc phải làm, Cố Gia Lăng nhanh chóng bay trở lại thùng xe, tiếp tục ngủ.
Từ Thủ ngậm lấy thi thể miêu yêu, tìm một nơi để chôn cất.
Không gian xung quanh trở nên yên tĩnh, Tạ Cảnh Uyên nhìn xuống lòng mình.
Tô Diệu Diệu cảm nhận được động tác của hắn, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh trong veo thoáng chút mờ mịt.
“Suy nghĩ gì vậy?” Tạ Cảnh Uyên hỏi khi đang dựng lên một kết giới cách âm.
Tô Diệu Diệu không giấu được suy nghĩ của mình, khó hiểu nói: “Con miêu kia rõ ràng xinh đẹp hơn ta, đạo trưởng vì sao không giữ nàng lại?”
Tạ Cảnh Uyên khẽ nhấp môi, sau đó nói: “Ta giữ ngươi, không phải vì ngươi xinh đẹp, mà vì ngươi chưa đi vào con đường lầm lạc. Con miêu yêu kia mang đầy ác khí, không biết đã hại chết bao nhiêu người, ta sao có thể để nàng sống?”
Tô Diệu Diệu gật đầu, cằm tựa lên đùi hắn. Một lát sau lại ngẩng đầu lên hỏi: “Nếu nàng giống như ta, chưa từng hại người, đạo trưởng có giữ nàng lại không?”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Không.”
Tô Diệu Diệu thắc mắc: “Vì sao? Nàng trông rất đẹp mà.”
Tạ Cảnh Uyên: “Ta không thấy vậy.”
Tô Diệu Diệu cho rằng hắn không biết cách đánh giá vẻ ngoài của mèo, nên từng bước phân tích: “Ngươi không hiểu về mèo, để ta nói cho. Ngươi xem nàng ở hình người, môi của nàng đỏ hơn ta, và ngực cũng...”
Tô Diệu Diệu vẫy vẫy cái đuôi, còn định nói thêm điều gì đó thì Tạ Cảnh Uyên bất ngờ nói: “Không cần lo lắng, ngoài ngươi ra, ta sẽ không giữ con mèo thứ hai nào nữa.”
Ngoài nàng ra, hắn cũng sẽ không giữ lại bất kỳ nữ yêu nào khác.
Tô Diệu Diệu không nghe thấy những lời trong lòng hắn, nhưng chỉ câu nói này cũng đủ khiến nàng vui vẻ.
Trong niềm vui, Tô Diệu Diệu không kiềm được mà giơ chân trước lên, đặt lên ngực hắn, sau đó ngẩng đầu liếm cằm hắn.
Tạ Cảnh Uyên dùng một tay ấn nàng xuống, ánh mắt liếc về phía xe ngựa.
May mắn thay, Cố Gia Lăng không tò mò như Tô Diệu Diệu, chui vào thùng xe là ngủ say.
“Sau này không được làm vậy nữa,” Tạ Cảnh Uyên nghiêm nghị yêu cầu.
Tô Diệu Diệu chớp chớp mắt: “Đạo trưởng không thích sao?”
Mèo thường thích liếm lông cho nhau mà.
Tạ Cảnh Uyên quay đi chỗ khác: “Ừ.”
Tô Diệu Diệu bắt đầu suy nghĩ lại, không biết là nàng liếm sai cách hay vì cái lưỡi có gai của mình vô tình chạm vào đạo trưởng? Không đúng, rõ ràng nàng đã rất cẩn thận, chỉ dùng phần đầu lưỡi để liếm mà.
Lúc này, Tô Diệu Diệu nhớ đến những điều đã thấy ở thanh lâu, nơi mà nam nhân thường rất thích khi nữ nhân thân mật với họ.
Vậy nên Tô Diệu Diệu liền biến thành hình người, khi Tạ Cảnh Uyên còn chưa kịp phản ứng, nàng đã ôm lấy đầu hắn và vụng về hôn một cái lên cổ hắn.
Tạ Cảnh Uyên:...
Sau khi hôn xong, Tô Diệu Diệu nghiêm túc hỏi.
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng với vẻ ngây thơ trên khuôn mặt, dừng một chút, rồi ra tay.
Tô Diệu Diệu một lần nữa bị biến thành mèo, lập tức thu nhỏ lại.
“Ngủ đi.”
Tạ Cảnh Uyên xoa xoa đầu mèo của nàng, ngăn không cho nàng tiếp tục làm bậy.
Tô Diệu Diệu hừ nhẹ, ngoan ngoãn ngủ.
Một lát sau, Từ Thủ trở lại, từ xa đã nhìn thấy đạo trưởng ngồi trên mặt đất, ánh mắt chuyên chú nhìn về phía mình. (truyennhabo.com)
Đạo trưởng lo lắng cho hắn sao, vì vậy không tu luyện?
“Đạo trưởng, đã chôn xong rồi, đảm bảo sẽ không bị người dân phát hiện.” Từ Thủ ngồi xổm xuống, khẽ báo cáo.
Tạ Cảnh Uyên gật đầu.
Tô Diệu Diệu lười biếng mở mắt, đắc ý khoe với Từ Thủ: “Đạo trưởng nói, hắn sẽ không giữ con mèo nào khác nữa.”
Từ Thủ hoàn toàn hiểu quyết định của đạo trưởng.
Nuôi một con mèo đã tốn kém thế này, thêm một con nữa, Thanh Hư quan làm sao nuôi nổi?
Nhận xét Box