Sau khi tắm rửa xong, Tạ Cảnh Uyên thay một bộ đạo bào khác, trở lại bên cạnh xe ngựa. Bộ y phục đã được giặt sạch, hắn treo nó bên cạnh xe để phơi khô.
Gió núi mát mẻ, thổi qua một đêm có lẽ sẽ làm khô y phục. Mặc dù đạo sĩ có thể dùng pháp thuật, nhưng trừ khi thật sự cần thiết, Tạ Cảnh Uyên cũng không muốn lãng phí linh lực vào những việc nhỏ nhặt như thế này.
Sau khi treo xong, Tạ Cảnh Uyên vén màn xe, thấy Tô Diệu Diệu đang cuộn tròn trên chiếc sập chính, còn Cố Gia Lăng thì ngủ bên cạnh. Cả hai yêu đều trở lại nguyên hình, dáng ngủ vô cùng thoải mái.
Khi Tô Diệu Diệu mở mắt, Tạ Cảnh Uyên buông màn xe xuống, rồi đi đến chỗ bếp lò bên cạnh Từ Thủ và ngồi xuống.
“Làm sao còn chưa ngủ?” Tạ Cảnh Uyên nhìn Từ Thủ và hỏi.
Từ Thủ lúc này đã hóa trở lại thành một con chó săn lớn. --Truyện Nhà Bơ - -
Tạ Cảnh Uyên lơ đãng liếc nhìn và phát hiện Từ Thủ tự biến ra một bộ y phục kỳ quái, vừa khéo che được phần eo và bụng, mà vẫn không ảnh hưởng đến việc di chuyển của hai chân sau.
Trên lưng Từ Thủ là bộ lông đen, mà bộ y phục này cũng có màu đen, không nhìn kỹ thì khó mà phân biệt được.
Tạ Cảnh Uyên muốn nói lại thôi.
Hắn định khuyên Từ Thủ không cần phải để Tô Diệu Diệu trong lòng, nhưng nghĩ đến khả năng Tô Diệu Diệu sẽ hiểu lầm, lại cảm thấy Từ Thủ mặc như vậy cũng tốt.
Từ Thủ muốn ngủ để tu luyện, khi thấy đạo trưởng chú ý đến y phục của mình, hắn liền nằm xuống và nhắm mắt lại.
Tạ Cảnh Uyên cũng bắt đầu ngồi thiền.
Không bao lâu sau, một con mèo trắng từ trên xe ngựa nhảy xuống. Dưới ánh mắt chăm chú của chú chó săn, con mèo nhanh nhẹn chui vào lòng Tạ Cảnh Uyên.
Từ Thủ nhe răng nhìn nàng. (truyennhabo.com)
Tô Diệu Diệu liếc nhìn hắn một cái, dùng chân mèo kéo nhẹ đạo bào của Tạ Cảnh Uyên, như thể muốn lấy làm chăn đắp lên người.
Tạ Cảnh Uyên vẫn không tỏ vẻ gì, như không hề nhận thấy.
Từ Thủ liền hiểu, đạo trưởng ngầm đồng ý, có lẽ lần trước Tô Diệu Diệu ở lại phòng đạo trưởng ban đêm cũng đã như vậy.
Mặc dù cảm thấy không quá phù hợp, nhưng đạo trưởng luôn có lý do của mình.
Trời đã sáng, một người và ba yêu lại tiếp tục lên đường.
Ngày hôm đó gặp phải một trận mưa lớn, may mắn phía trước có một huyện thành. Từ Thủ thúc ngựa chạy nhanh, khi mưa lớn hơn, --Truyện Nhà Bơ -- họ kịp vào cổng thành và tìm được một quán trọ.
Tô Diệu Diệu ghét trời mưa, không chịu biến thành hình người mà cứ nằm bẹp trong lòng Tạ Cảnh Uyên. Nàng còn nói hùng hồn: “Ta giả thành mèo của đạo trưởng, đạo trưởng có thể tiết kiệm một phòng, khỏi tốn tiền.”
Cố Gia Lăng liền trêu: “Vậy ngươi không ăn cơm tối sao?”
Tô Diệu Diệu đáp: “Không ăn.”
Buổi trưa đạo trưởng đã làm cá nướng, nàng đã ăn no.
Cố Gia Lăng không để ý đến nàng, hắn muốn đi xem trong quán trọ có món gì ngon không, bung dù và nhảy xuống xe ngựa trước.
Tạ Cảnh Uyên nhìn mèo trong lòng mình. Lông trắng mềm mại, nếu bị nước mưa làm ướt thì thật không tốt.
Vì thế, hắn một tay ôm Tô Diệu Diệu, một tay bung dù xuống xe.
Nước mưa chảy dọc theo mặt dù, Tô Diệu Diệu càng thu mình vào trong lòng Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên nhanh chóng bước vào quán trọ và yêu cầu hai phòng, một phòng cho hắn, còn Từ Thủ và Cố Gia Lăng ở chung một phòng.
Sau khi ăn tối đơn giản, trời đã hoàn toàn tối, ba người một mèo trở về phòng. (truyennhabo.com)
Tạ Cảnh Uyên chọn một phòng trọ bình thường nhất, so với phòng của hắn ở Thanh Hư Quan thì còn tệ hơn. Giường cũ kỹ, bộ bàn ghế duy nhất cũng không biết đã dùng bao nhiêu năm rồi.
Từ phòng bên kia, nghe thấy Cố Gia Lăng đang phàn nàn, rất nhanh sau đó hắn quyết định tự trả thêm tiền để chuyển sang một phòng trọ tốt hơn.
Từ Thủ thì tiết kiệm hơn, trả lại phòng của hắn rồi sang phòng mới của Cố Gia Lăng.
Tạ Cảnh Uyên lắc đầu, quay lại với họ.
Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra đường phố.
Nhìn vẻ mặt chăm chú của Tạ Cảnh Uyên khiến Tô Diệu Diệu tò mò, nàng cũng nhảy lên, ngồi trước mặt hắn, nhô đầu ra nhìn.
Trên đường phố không có nhiều người qua lại, mọi người đều chán ghét cơn mưa lớn này, hoặc là che ô, hoặc dùng tay áo che đỉnh đầu, vội vã chạy qua.
Nhưng ánh mắt của Tạ Cảnh Uyên đã không tự giác mà rũ xuống, dừng lại trên đầu của con mèo.
Không thể phủ nhận, Tô Diệu Diệu là một con mèo trắng vô cùng xinh đẹp, nàng còn rất sạch sẽ. Trong khi các yêu khác trên người ít nhiều đều có chút mùi đặc trưng, thì Tô Diệu Diệu lại tỏa ra một mùi thơm ấm áp như ánh nắng mặt trời, đặc biệt là trong thời tiết mưa gió u ám này. Chỉ cần ở gần nàng, người ta cũng sẽ cảm thấy thư giãn.
Nếu nàng chỉ là một con mèo trắng xinh đẹp bình thường, có lẽ Tạ Cảnh Uyên đã không nhịn được mà vuốt ve đầu nàng.
Ý niệm vừa khởi lên, Tô Diệu Diệu hơi giật giật đầu.
Tạ Cảnh Uyên nhìn theo hướng mắt nàng, thấy một người đạo sĩ trẻ tuổi đang che chở một vị thiếu phụ trang điểm diễm lệ, vội vã chạy vào quán trọ.
Tạ Cảnh Uyên cũng không để ý nhiều.
Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn nghe thấy tiếng bước chân từ hành lang, tiểu nhị của quán trọ dẫn hai người đi đến phòng bên cạnh họ.
“Chính là ở đây, nhị vị có muốn dùng cơm không?”
“Cảm ơn, làm phiền trước tiên mang lên cho chúng ta hai thùng nước ấm.”
“Được rồi!” Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Tiểu nhị chạy đi lẹ làng.
Tạ Cảnh Uyên tiếp tục nhìn cơn mưa.
Tô Diệu Diệu thì bị âm thanh nói chuyện từ phòng bên cạnh thu hút, nàng nghe thấy vị thiếu phụ gọi người kia là "Tướng công!"
Nâng đầu mèo lên, Tô Diệu Diệu nhỏ giọng hỏi Tạ Cảnh Uyên: “Đạo trưởng, đạo sĩ cũng có thể lấy vợ sao?”
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng, giọng trầm thấp giải thích: “Mỗi đạo quán có những giới luật khác nhau. Trên thế gian này, hơn phân nửa đạo sĩ không có giới luật cấm hôn nhân.”
Tô Diệu Diệu hỏi tiếp: “Vậy đạo trưởng có thể lấy vợ không?”
Tạ Cảnh Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không thể.”
Ban đầu, Thanh Hư Quan cũng không cấm hôn nhân, nhưng sau đó có một vị quan chủ vì tình mà sinh ra thương tích, để tránh cho đệ tử đời sau đi vào vết xe đổ, nên đã sửa lại giới luật.
Tất nhiên, điều này hắn không giải thích thêm cho Tô Diệu Diệu.
Một lúc sau, tiểu nhị của quán trọ xách nước ấm lên, mang cho phòng bên cạnh hai thùng, cũng tặng cho Tạ Cảnh Uyên một thùng.
Tạ Cảnh Uyên nói lời cảm ơn, xách thùng nước vào, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt của Tô Diệu Diệu.
Tô Diệu Diệu nhanh miệng thề: “Lần này ta thật sự không nhìn lén nữa!”
Tạ Cảnh Uyên cũng đã có biện pháp đối phó.
Tô Diệu Diệu bị hắn đặt lên giường, không biết Tạ Cảnh Uyên đã thi triển pháp thuật gì mà tầm nhìn của nàng chỉ còn giới hạn trong phạm vi giường, bên ngoài thì trắng xóa như mây mù.
Nhìn không được gì, Tô Diệu Diệu đành cuộn tròn lại ngủ.
Tạ Cảnh Uyên chờ cho tiểu nhị thu dọn thùng nước xong mới giải trừ thuật che mắt trên giường, thay một bộ đạo bào màu xám rồi ngồi xếp bằng trên giường.
Tô Diệu Diệu chui vào trong lòng hắn, mũi mèo dí vào eo bụng ngửi ngửi, mùi của đạo trưởng sau khi tắm rửa xong thật sự rất dễ chịu.
Tạ Cảnh Uyên không để ý đến nàng, nhập định tu luyện.
Mưa vẫn rơi tầm tã, trong quán trọ mọi người đều đi ngủ sớm. Khoảng canh ba, Tô Diệu Diệu giật giật tai, bị âm thanh từ phòng bên cạnh đánh thức.
Nàng nghe thấy tiếng thở nhẹ của thiếu phụ, nghe thấy hơi thở dồn dập của vị đạo sĩ trẻ tuổi kia.
Chưa kịp nghe thêm gì nhiều, đột nhiên thấy Tạ Cảnh Uyên giơ tay, những âm thanh kia cùng tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ liền biến mất.
Tô Diệu Diệu ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt thanh lãnh của Tạ Cảnh Uyên.
Ngay sau đó, Tạ Cảnh Uyên bế nàng ra xa, không để nàng lại trèo lên người hắn ngủ nữa.
Tô Diệu Diệu đành phải cuộn tròn lại đằng sau lưng hắn.
Nàng ngủ rất ngon, nhưng Tạ Cảnh Uyên lại lần đầu tiên cảm thấy tâm không tĩnh, khó mà nhập định.
Hắn biết rằng trong tình huống này mà cố gắng tu luyện thì rất dễ tẩu hỏa nhập ma.
Không thể tu luyện, ngồi không chỉ tổ tiêu hao thể lực vô ích, nghe mưa thêm khoảng mười lăm phút, Tạ Cảnh Uyên từ bỏ, cùng nàng nằm xuống.
Hắn vừa động, Tô Diệu Diệu cũng động, đầu từ eo sườn hắn bò lên trên, cuối cùng nằm ở khe hở giữa vai và gối đầu của Tạ Cảnh Uyên.
Không lâu sau, Tạ Cảnh Uyên nghe được tiếng mèo thở khò khè nhẹ nhàng, kéo dài.
Nghe mãi, Tạ Cảnh Uyên cũng ngủ thiếp đi.
---
Từ khi lên mười tuổi, Tạ Cảnh Uyên đã dùng ban đêm để tu luyện, hắn không hề ngủ, và cũng rất hiếm khi nằm mơ.
Nhưng đêm nay, hắn lại nằm mơ.
Hắn mơ thấy mình trở về bờ sông đó, và lại thấy Tô Diệu Diệu đang tắm dưới nước. Trong giấc mơ, hắn không ngăn cản nàng mà chỉ lặng lẽ nhìn nàng xoay mình trong nước, giống như một đóa hoa súng dưới ánh trăng.
Cảnh tượng rất đẹp, nhưng trong lòng hắn lại chống đối những hình ảnh như vậy.
Thế rồi, cảnh trong mơ thay đổi. Hắn và Tô Diệu Diệu lại trở về quán trọ, đến đoạn Tô Diệu Diệu hỏi hắn có thể lấy vợ hay không.
Trong mơ, hắn lại nói "Có thể."
Tô Diệu Diệu liền vui mừng, biến thành một mỹ nhân trong bộ áo trắng, vòng tay ôm cổ hắn, ngồi lên người hắn: "Vậy thì ta và đạo trưởng thành thân nhé!"
Tạ Cảnh Uyên đột nhiên bừng tỉnh.
Bên trong màn tối đen như mực, Tạ Cảnh Uyên nghe thấy hơi thở dồn dập của chính mình. Có cảm giác như có thứ gì đó đè nặng lên người hắn. Tạ Cảnh Uyên đưa tay ra sờ, chạm vào một con mèo lông mềm. --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Động tác dừng lại, Tạ Cảnh Uyên nhìn xuống ngực.
Tô Diệu Diệu thật sự đang nằm đó, có vẻ như bị hắn quấy rầy giấc ngủ, nàng khẽ dịch chuyển một chút, tránh xa tay hắn.
Tạ Cảnh Uyên: ...
Hắn ngẩn người nhìn lên nóc giường, trong đầu vẫn còn lởn vởn những hình ảnh hỗn loạn trong giấc mơ.
Không biết đã qua bao lâu, khi nhịp thở đã bình ổn trở lại, Tạ Cảnh Uyên nhẹ nhàng đặt Tô Diệu Diệu sang bên cạnh, rồi lặng lẽ xuống giường.
Tiếng mưa rơi bên ngoài khôi phục lại, còn cặp vợ chồng đạo sĩ ở phòng bên cũng đã chìm vào giấc ngủ.
Tạ Cảnh Uyên đi đến bên cửa sổ, bên ngoài vẫn là màn mưa và đêm đen dày đặc kéo dài trong nhiều ngày liền. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Gió thổi lạnh, mang đi sự nóng nảy trong lòng hắn.
Tạ Cảnh Uyên cứ thế ngồi thiền bên cửa sổ cho đến khi hừng đông.
Mưa đã tạnh, Tạ Cảnh Uyên rửa mặt, ôm Tô Diệu Diệu đi xuống lầu dùng bữa. Vừa ngồi chưa bao lâu, Từ Thủ cũng đẩy Cố Gia Lăng xuống lầu.
Ba người cùng nhau ăn sáng, Tô Diệu Diệu ngồi trong lòng Tạ Cảnh Uyên, không mấy hứng thú với bữa sáng đạm bạc trên bàn.
Lúc này, cặp đạo sĩ phu thê từ phòng bên cạnh cũng đi xuống lầu. Người đạo sĩ thì không có gì đặc biệt, nhưng vị thiếu phụ đã thay một chiếc váy rực rỡ, sắc mặt hồng hào, khóe mắt lấp lánh phong tình.
Hai người vừa đối diện đã trao nhau ánh mắt tràn đầy tình ý, cử chỉ cũng rất thân mật.
Cố Gia Lăng nhìn chăm chú, không chớp mắt.
Từ Thủ liền xoay đầu hắn lại, không để hắn nói linh tinh.
Khi bốn người lên xe ngựa, Tô Diệu Diệu mới giải thích cho Cố Gia Lăng: “Hai người kia là vợ chồng, tối qua ta còn nghe thấy họ viên phòng.”
Tạ Cảnh Uyên chỉ vừa bàn bạc tuyến đường với Từ Thủ, thì nghe thấy lời nói của nàng.
Thân thể hắn hơi cứng lại, trong khi Cố Gia Lăng lại hứng thú hỏi: “Viên phòng là cái gì?”
Từ khi còn nhỏ sống trong rừng núi, Cố Gia Lăng không hề hiểu biết gì về thế giới con người.
Tô Diệu Diệu vừa định mở miệng giải thích thì thấy ánh mắt lạnh lùng của đạo trưởng nhìn sang.
Tô Diệu Diệu đành bất đắc dĩ nói: “Đạo trưởng không cho ta nói, có dịp ngươi tự đi xem đi.”
Cố Gia Lăng hỏi: “Đi đâu xem?”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Câm miệng.”
Cố Gia Lăng sợ uy quyền của hắn, liền chạy ra khỏi xe ngựa đi hỏi Từ Thủ.
Từ Thủ giải thích: “Như con quạ đen đối với ngươi mà có ý đồ gây rối, chỉ là giữa vợ chồng lại là tình đầu ý hợp.”
Hắn trợn mắt há hốc mồm suy nghĩ một lát, rồi lại chui vào thùng xe: “Đạo trưởng, đạo sĩ có thể lấy vợ sao?”
Tạ Cảnh Uyên nhắm mắt lại.
Tô Diệu Diệu thay hắn giải thích.
Cố Gia Lăng hiểu ra thêm một chút, nhìn lướt qua Tạ Cảnh Uyên một lần, hắn nghiêm túc nói: “Mặc dù đạo trưởng sẽ không lấy vợ, nhưng đạo trưởng trông như vậy, khó mà đảm bảo không có nữ ác bá nào muốn dùng sức mạnh ép buộc đạo trưởng.”
Tô Diệu Diệu gật đầu đồng ý, nếu không phải đạo trưởng quá mạnh, ngay trong đêm gặp ở thanh lâu, đạo trưởng đã bị nàng ép buộc rồi.
Cố Gia Lăng nói: “Chúng ta phải bảo vệ đạo trưởng thật tốt!”
Hắn ghét nhất là nữ ác bá!
Tô Diệu Diệu vẫn gật đầu.
Đạo trưởng là người mà nàng đã để ý, nàng còn chưa chiếm được, những người phụ nữ khác, yêu nữ khác đừng hòng mơ tưởng!
Nhận xét Box