Vì Tạ Vinh đã xây dựng gia đình mới tại căn phòng tân hôn khác, bà Đào liền dọn dẹp lại phòng ngủ chính ở căn hộ 302 và chuyển nó thành phòng ngủ cho Tạ Cảnh Uyên.
Khi Tạ Cảnh Uyên đổi phòng, Tô Diệu Diệu đến chơi liền phát hiện.
Cô bé đứng trước chiếc giường lớn rộng hai mét, nhìn thấy hai chiếc gối nhỏ trên giường. Một cái là của Tạ Cảnh Uyên, còn cái kia là chiếc gối mà cô bé hay dùng khi ngủ trưa ở đây.
Lúc Tạ Cảnh Uyên đang nghi ngờ liệu cô bé có đang suy diễn lung tung không, Tô Diệu Diệu cười và nói với cậu: “Con cũng muốn có một chiếc giường lớn để ngủ một mình. Đêm nay, con sẽ nói với ba mẹ.”
Tạ Cảnh Uyên:...
Cậu sớm đã biết, một con mèo thì đầu óc lúc nào cũng đầy ý tưởng lạ lùng.
Dưới sự đòi hỏi mạnh mẽ của Tô Diệu Diệu, Tô Minh An và Đường Thi Vi cuối cùng cũng cho con gái dọn vào căn phòng ngủ phụ đã trang trí từ lâu.(truye nnhabo.com) Đêm đầu tiên ngủ ở phòng mới, họ mở cửa cả phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, phòng trường hợp Tô Diệu Diệu nửa đêm tỉnh giấc sợ hãi, hoặc tè dầm khóc thút thít, họ có thể kịp thời dỗ dành.
Ba đêm đầu tiên sau khi chia phòng, hai vợ chồng đều không ngủ yên, thỉnh thoảng lại chạy nhanh qua xem tình hình con gái. Sau khi chắc chắn Tô Diệu Diệu ngủ rất say, hai vợ chồng mới yên tâm.
Thời gian cứ thế trôi qua khi Tô Diệu Diệu ngày ngày ăn chơi vui vẻ.
Đến mùa đông, khi trận tuyết đầu tiên rơi ở An Thị, Tạ Vinh gọi điện thoại cho bà Đào để báo tin vui rằng Kiều Lệ Lệ đã sinh đôi một cặp long phượng. Tên của hai đứa bé đã được đặt sẵn: cậu anh tên Tạ Cảnh Trạch, cô em tên Tạ Văn Lan.
Bà Đào đưa Tạ Cảnh Uyên đến bệnh viện thăm.
Khi họ trở về, Tô Diệu Diệu hỏi Tạ Cảnh Uyên: “Hai đứa nhỏ đó trông có đẹp không?”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Còn nhỏ, nhìn không rõ được.”
Tô Diệu Diệu lẩm bẩm: “Ba nói mình mới sinh ra đã rất đẹp rồi mà.”
Tạ Cảnh Uyên chỉ vờ như không nghe thấy.
Ngày đầy tháng của cặp sinh đôi, Tạ Vinh và Kiều Lệ Lệ đưa chúng đến khu Ôn Hinh để ăn cơm cùng mọi người.
Là người thường xuyên ở nhà họ Tạ, Tô Diệu Diệu cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy hai đứa nhỏ. Thật ra, vừa đến gần chúng, cô bé đã bị mùi sữa trên người trẻ con xông vào mũi, nhìn lướt qua ngũ quan một cái rồi lập tức quay về thảm phòng khách, không còn hứng thú gì với cặp sinh đôi này nữa.
Tạ Vinh rất muốn Tạ Cảnh Uyên có tình cảm với em trai, em gái, nên ông và Kiều Lệ Lệ mỗi người bế một đứa, cùng ngồi xuống thảm.
Tô Diệu Diệu cố ý đẩy xe đồ chơi đến sau lưng Tạ Cảnh Uyên, rồi nhanh chóng tránh sang một bên.
Trên người Tạ Cảnh Uyên có một luồng hơi thở mát lạnh, cô bé gần như dựa sát vào lưng cậu, không còn ngửi thấy mùi sữa trẻ con nữa.
“Cảnh Uyên, con đoán xem, ai là em trai, ai là em gái?” Tạ Vinh hỏi con trai.
Tạ Cảnh Uyên nhìn hai cái chăn quấn trẻ, một màu hồng nhạt, một màu xanh lam, đáp án rất rõ ràng.
“Cái này là Cảnh Trạch.” Tạ Cảnh Uyên chỉ vào cái chăn xanh nói, nếu không trả lời, Tạ Vinh sẽ càng làm phiền.
Tạ Vinh cười: “Cảnh Uyên thông minh quá, sao con đoán được?”
Tạ Cảnh Uyên không muốn trả lời mấy câu hỏi trẻ con này nữa, liền cầm một chiếc xe đồ chơi còn lại của Tô Diệu Diệu, cúi đầu đẩy qua đẩy lại.
“Tạ Cảnh Uyên, chúng ta thi đua đi!”
Tô Diệu Diệu đột nhiên cầm lấy chiếc xe của mình, cười và chạy về phía phòng ngủ.
Tạ Cảnh Uyên ngừng một chút, cũng cầm chiếc xe nhỏ của mình và đuổi theo cô bé.
Chớp mắt, hai đứa nhỏ đã biến mất khỏi tầm mắt.
Tạ Vinh thở dài.
Kiều Lệ Lệ an ủi: “Những đứa trẻ lớn chắc chắn sẽ thích chơi với những đứa trẻ lớn hơn. Đợi Cảnh Trạch và Văn Lan trưởng thành, Cảnh Uyên tự nhiên sẽ thích chúng.”
Bà Đào đang ngồi trên ghế sô pha đan áo len, nghe thấy vậy chỉ mỉm cười.
Quanh năm suốt tháng, không gặp nhau mấy lần, làm sao có thể thân thiết được?
Đừng nói đến cháu trai, ngay cả bà, cũng thích nhìn Tô Diệu Diệu hơn là nhìn cặp long phượng vừa sinh ra.
Sắp đến Tết.
Công ty nội thất của Tô Minh An nghỉ Tết sớm hơn các công ty khác. Còn Đường Thi Vi thì vẫn cần làm việc thêm nửa tháng nữa mới được nghỉ đông.{BƠ BỤI BẶM} Vì vậy, Tô Minh An quyết định tranh thủ mấy ngày nghỉ, sau khi bàn bạc với Đường Thi Vi, anh đã đưa Tô Diệu Diệu một mình về quê, một thị trấn nhỏ cách hơn trăm cây số.
Ông nội Tô cũng làm nghề trang trí nội thất, công ty của ông mở ở thị trấn này. Tô Minh An, sau khi tốt nghiệp đại học chưa bao lâu, đã mở được công ty riêng ở An Thị. Thành công của anh không chỉ nhờ vào năng lực xuất chúng của bản thân mà còn nhờ sự ảnh hưởng từ gia đình và sự hỗ trợ tài chính của họ.
Ông bà nội Tô rất yêu quý cháu gái xinh xắn, đáng yêu của mình, nên đã chuẩn bị sẵn nhiều món ăn vặt và đồ chơi cho cô bé.
Tô Diệu Diệu chơi đùa ở nhà ông bà vui đến quên cả trời đất. Tuy nhiên, năm nay Tô Minh An phải đưa vợ xuống Giang Thị phía Nam ăn Tết, nên Đường Thi Vi đã xin nghỉ trước hai ngày. Hai cha con Tô Diệu Diệu cũng tạm biệt ông bà nội, lái xe trở về An Thị.
Vé máy bay đã được đặt, quà Tết cũng đã chuẩn bị sẵn trong hành lý, chỉ đợi Đường Thi Vi nghỉ là lên đường.
Trước ngày lên đường, Tô Diệu Diệu vẫn sang nhà Tạ Cảnh Uyên chơi.
“Anh Tạ, anh nói xem, máy bay có thể bay được một lúc rồi đột nhiên rơi xuống không?”
Tô Diệu Diệu chia sẻ với Tạ Cảnh Uyên về chuyến đi sắp tới của mình, đồng thời bày tỏ lo lắng về loại phương tiện giao thông này, vì với cô, nó thật xa lạ.{BƠ BỤI BẶM}
Lúc còn là mèo yêu, tu vi của cô không đủ cao để bay xa, chỉ có thể nhảy là chính. Nghĩ đến chuyện người bình thường có thể bay trên trời, cô cảm thấy không tin tưởng lắm.
Tạ Cảnh Uyên đơn giản giải thích cho cô về nguyên lý hoạt động và độ an toàn của máy bay.
Vì cậu thích đọc sách nên bà Đào đã mua rất nhiều sách thiếu nhi về cho cậu. Hầu hết đều phù hợp với lứa tuổi của Tạ Cảnh Uyên hiện tại, nhưng cũng có vài cuốn sách dành cho học sinh tiểu học, như cuốn "Mười vạn câu hỏi vì sao."
Tô Diệu Diệu nghe xong, mặt đầy ngưỡng mộ: “Cậu giỏi quá, cái gì cũng biết.”
Tạ Cảnh Uyên đưa cho cô cuốn "Mười vạn câu hỏi vì sao."
Tô Diệu Diệu lắc đầu: “Tớ chưa quen đọc được nhiều chữ như thế.”
Khi Tạ Cảnh Uyên tập trung học, cô bé thường chỉ lo chơi.
“Tóm lại, Cậu đừng lo lắng, máy bay rất an toàn.”
“Được rồi, Tớ tin Cậu.”
“Đến nhà bà ngoại, cậu nhớ đừng gây chuyện với mấy đứa trẻ xung quanh.”
“Yên tâm đi, Tớ không bao giờ bắt nạt ai, trừ khi họ bắt nạt tớ trước.”
Nghe cô nói vậy, Tạ Cảnh Uyên càng thêm lo lắng, tiếc là cậu không thể đi theo cô được.
Một ngày trước Giao thừa, gia đình Tô Minh An xuất phát.
Sau khi máy bay hạ cánh, Tô Minh An gọi điện cho bà nội Tô báo bình an.
Tô Diệu Diệu nghe ngoan ngoãn, đợi cuộc gọi kết thúc, cô ngẩng đầu hỏi: “Ba ơi, con muốn gọi cho anh Tạ.”
Tô Minh An yêu chiều con gái, không ngại tốn chút tiền điện thoại đường dài, liền gọi ngay cho bà Đào, sau khi người lớn nói chuyện vài câu, điện thoại được chuyển cho bọn trẻ.
Tô Diệu Diệu đi ra xa vài bước, cầm điện thoại nhỏ giọng nói: “Cậu tớ đã hạ cánh an toàn rồi!”
Tạ Cảnh Uyên nghe ra chút phấn khích trong giọng cô, chỉ đáp lại: “Ừ.”
Tô Diệu Diệu bắt đầu phàn nàn: “Ngồi máy bay chẳng có gì vui, chỉ được ngồi yên một chỗ, không được đi lại. Máy bay còn có cửa sổ,(truyennhabo.com) nhưng chẳng ai được mở, tớ muốn sờ vào đám mây cũng không được.”
Tạ Cảnh Uyên không biết nên nói gì.
Phòng ngủ bên kia bỗng vang lên tiếng khóc của trẻ con.
Tô Diệu Diệu hỏi: “Chú Tạ và dì Kiều đến rồi à?”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Ừ, đến ăn Tết, mùng hai về.”
Nghe tiếng khóc, Tô Diệu Diệu hừ một tiếng: “Chúng khóc to quá.”
Tạ Cảnh Uyên không có ý kiến. Trẻ con thường khóc, dù ồn ào nhưng cũng không phải là không chịu nổi.
“Thôi, cậu ngoan ngoãn nghe lời người lớn nhé...”
Tô Diệu Diệu nhấn nút tắt điện thoại cắt ngang những lời lảm nhảm của Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên:……
Tạ Cảnh Uyên thầm nghĩ: "Miêu tính thật khó dạy, trước mặt mình thì ngoan ngoãn, nhưng chỉ cần cách xa một chút là lại lớn gan."
Tháng Giêng mùng ba, gia đình Tô Minh An từ Giang Thị trở về. Khoảng bốn giờ chiều, họ bắt taxi về tiểu khu Ôn Hinh.
Tạ Cảnh Uyên vừa mới rửa mặt xong, nghe thấy tiếng Đào bà và Tô Minh An nói chuyện bên ngoài. Cậu lau tay, bước ra và thấy Tô Minh An cùng Đường Thi Vi đứng đó. Trong lòng Tô Minh An đang bế Tô Diệu Diệu đang ngủ say. (truyen nha bo.com)Thời tiết lạnh giá, cô bé được bọc kín từ đầu đến chân, từ góc nhìn của cậu, chỉ thấy được mớ tóc lộn xộn trên đầu.
"Vào nhà đi, lát nữa ở lại đây ăn cơm chiều. Trời sắp tối rồi, đừng tự mình nấu nướng làm gì," Đào bà mời.
“Cảm ơn bà, vậy chúng tôi không khách sáo nữa,” Đường Thi Vi nói.
"Ai da, đưa Diệu Diệu cho bà, để con bé ngủ ở đây. Dù sao lát nữa tỉnh dậy nó cũng muốn qua đây chơi. Hai đứa cứ về nhà thu dọn đồ đạc đi," Đào bà đề nghị.
“Vậy thì nhờ bà vậy,” Tô Minh An đồng ý và trao Diệu Diệu cho bà.
Đào bà bế Tô Diệu Diệu và vẫy tay chào vợ chồng Tô Minh An, rồi quay vào nhà.
Khi cửa lớn khép lại, Đào bà nhìn cháu trai và nói: “Diệu Diệu đã về, Cảnh Uyên của chúng ta lại có bạn chơi rồi.”
Tạ Cảnh Uyên giữ gương mặt điềm tĩnh.
Sau khi Tạ Vinh và Kiều Lệ Lệ rời đi, phòng ngủ chính lại trở thành phòng của Tạ Cảnh Uyên.(truyennhabo.com) Bà nội Đào bế Tô Diệu Diệu vào phòng, cởi chiếc áo khoác dày nặng của cô bé ra và đặt cô bé vào giường của Tạ Cảnh Uyên.
“Đi đường xa thế này, đừng để bị cảm lạnh,” Đào bà lo lắng nhìn gương mặt đỏ hồng của Tô Diệu Diệu.
Tạ Cảnh Uyên không cho là vậy. Cả hai bọn họ đều đang tu luyện, dù linh khí ít ỏi nhưng vẫn đủ giúp họ tăng cường thể chất và tránh được những bệnh vặt thông thường.
Sau khi đắp chăn kỹ cho Tô Diệu Diệu, Đào bà và dì Tống cùng nhau vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Tạ Cảnh Uyên đứng bên mép giường, ánh mắt dừng lại trên gương mặt của Tô Diệu Diệu. Cậu cảm thấy chỉ mấy ngày không gặp mà cô bé dường như tròn trịa hơn.
Khi mùi thức ăn từ bếp lan tỏa khắp nhà, Tô Diệu Diệu đang ngủ từ lúc trên máy bay, ngửi thấy mùi thơm liền hít hít mũi và tỉnh giấc.
Người lớn đang ở trong phòng khách, Tô Diệu Diệu dụi mắt ngồi dậy, thấy Tạ Cảnh Uyên đang ngồi thiền bên mép giường.
Cậu quay lưng về phía cửa, để nếu có ai bất chợt đến, cậu có thể lập tức dừng lại.
Đời trước, khi Tạ Cảnh Uyên ngồi thiền, cậu thường có vẻ mặt uy nghiêm. Bây giờ, nhìn Tạ Cảnh Uyên nhỏ bé này, chỉ khiến người ta thấy cậu thật nghiêm túc.
Nhưng khi Tạ Cảnh Uyên mở mắt ra,(truyen nhabo.com) Tô Diệu Diệu lập tức không dám nghĩ đến việc chọc ghẹo nữa.
“Anh Tạ, sao em lại ở nhà anh thế này?” Tô Diệu Diệu nhìn xung quanh, nghi hoặc hỏi.
Tạ Cảnh Uyên chỉ nói: “Đến giờ ăn rồi, đi rửa mặt đi.”
Trời lạnh, vừa mới tỉnh ngủ, Tô Diệu Diệu lười biếng không muốn động đậy. Nghe thấy tiếng ba mẹ nói chuyện bên phòng khách, cô liền gọi: “Mẹ ơi!”
Đường Thi Vi nhanh chóng đến, mặc áo khoác cho con gái rồi bế cô đi rửa mặt.
Tạ Cảnh Uyên đứng ở cửa phòng vệ sinh, nhìn Tô Diệu Diệu thoải mái tận hưởng sự chăm sóc của mẹ, rồi nhìn vẻ mặt ôn nhu của Đường Thi Vi, cậu yên lặng bước ra.
Khi đến bàn ăn, Tô Diệu Diệu trông tỉnh táo như một người khác, ngoài rau xanh ra, món gì cô cũng thấy ngon miệng.
“Diệu Diệu, về nhà bà ngoại chơi có vui không?” Đào bà cười hỏi.
Tô Diệu Diệu gật đầu: “Vui lắm ạ, chúng con đi thuyền lớn, ông ngoại còn dẫn con đi câu cá nữa.”
Đào bà hỏi tiếp: “Thế con có nhớ bà không?”
Tô Diệu Diệu chớp chớp mắt, ngọt ngào đáp: “Có chứ ạ.”
Thấy Tạ Cảnh Uyên nhìn mình, Tô Diệu Diệu thông minh bổ sung: “Cũng nhớ cả anh Tạ nữa.”
Tạ Cảnh Uyên cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Trên bàn cơm, không khí ấm áp và vui vẻ.(truyennhabo.com) Sau bữa ăn, Đào bà đi lấy quà Tết đã chuẩn bị cho Tô Diệu Diệu, cùng với bao lì xì mừng tuổi.
Đường Thi Vi cũng chuẩn bị quà cho Tạ Cảnh Uyên.
Hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, hào hứng mở quà.
Quà của Tạ Cảnh Uyên là một cuốn sách “Chuyện xưa đại vương”. Vì cậu rất thích đọc sách, nên điều này đã trở thành sự thật mà cả hai bên gia đình đều thừa nhận.
Tạ Cảnh Uyên lễ phép nói lời cảm ơn.
Quà của Tô Diệu Diệu là một chiếc vòng tay ngọc trai, trên đó còn đính một chiếc hạt đậu phộng và một chú heo nhỏ bằng vàng.
Nhìn chuỗi hạt ngọc trai sáng lấp lánh, Tô Diệu Diệu không kìm được thốt lên: “Oa, đẹp quá!”
Đường Thi Vi vội nói: “Bà tặng quà quý quá, cháu…”
Đào bà cười nói: “Quà này đâu phải tặng cháu, chỉ cần Diệu Diệu thích là được rồi.”
Tô Diệu Diệu rất thích, lập tức đeo chiếc vòng ngọc trai vào cổ tay. Cô bé hớn hở giơ tay lên cho Đào bà giúp mình buộc chặt.
“Cảm ơn bà, con thích quà của bà nhất!” Tô Diệu Diệu dựa vào lòng Đào bà, làm nũng.
Đào bà chạm nhẹ vào đôi môi nhỏ của cô bé: “Bà cũng thích nhất cái miệng ngọt ngào của Diệu Diệu!”
Chưa đến mùng năm, buổi tối vẫn còn người bắn pháo hoa, tiếng pháo nổ đì đùng. Tô Diệu Diệu và Tạ Cảnh Uyên đã lớn thêm một tuổi. Chín tháng nữa là hai đứa sẽ được đi nhà trẻ rồi.
Nhận xét Box