Thẩm Tại Dã sững người, sắc mặt thoáng trầm xuống, đứng dậy mở cửa, nhìn ra ngoài rồi nói: "Ta ở đâu, từ khi nào đến lượt ngươi sắp xếp?"
Nguyệt Đào giật mình, vội vàng quỳ xuống, nét mặt nhăn nhó: "Thỉnh tướng gia bớt giận... nô tỳ chỉ là nhất thời lo lắng. Cố nương tử đã xác nhận có thai, chẳng lẽ lúc ngài trở về không ai báo cho ngài sao?"
Dĩ nhiên là đã có người báo, vừa bước chân vào phủ, Trạm Lư đã thông báo ngay.
Thẩm Tại Dã mím môi, không đáp lời nàng, chậm rãi bước ra ngoài nói: "Đi thôi, qua đó xem."
"...Dạ."
Nguyệt Đào đứng dậy, nhìn vào trong phòng một cái. Trên bàn đầy những trang sức ngọc ngà lấp lánh, chắc chắn là vừa được thưởng.
Chủ tử của nàng đã mang thai, vậy mà ngài không thưởng gì, lại còn vừa về đã đến Tranh Xuân Các, đem tất cả những thứ này cho Khương Đào Hoa?! Thiên vị đến mức này sao, Khương Đào Hoa có mang thai đâu!
Trong lòng Nguyệt Đào cảm thấy bất bình, nhưng không dám hé lời, chỉ biết theo sau tướng gia mà vội vã đến Ôn Thanh Các.
Khương Đào Hoa không đi cùng, nàng gọi Thanh Đài vào, bảo thu dọn đồ đạc, khóa chặt vào tủ.
"Chủ tử, giờ trong viện đều đã tập trung ở Ôn Thanh Các, chúng ta không qua đó có sao không?" Thanh Đài hỏi.
"Phu nhân và Tần thị đã đến đó chưa?" Khương Đào Hoa hỏi lại.
Thanh Đài lắc đầu: "Nghe nói phu nhân và Tần thị đang ở Tĩnh Dạ Đường tụng kinh, cầu phúc cho con cái của tướng gia."
"Vậy chẳng phải đã rõ rồi sao." Khương Đào Hoa mỉm cười: "Phu nhân đã thừa nhận Cố thị có thai, nhưng lại lấy cớ không đến thăm, nếu bà ấy không muốn đi, chúng ta qua đó làm gì thêm náo nhiệt?"
Ý nàng là gì? Thanh Đài nghe mà không hiểu lắm. Có người mang thai chẳng phải là chuyện tốt sao? Giờ tranh thủ làm thân cũng đâu có gì không tốt? Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Tuy nhiên, thấy chủ tử đã nói vậy, Thanh Đài cũng chẳng dám phản bác, đành yên lặng mà ở lại. Dẫu sao, bên kia phụ nữ đông đúc, cũng dễ xảy ra chuyện lộn xộn.
Ôn Thanh Các.
Trên mặt Cố Hoài Nhu lại trở nên rạng rỡ, nàng ôm bụng ngồi trên giường, nhìn Thẩm Tại Dã bằng giọng điệu nhẹ nhàng: "Thật không ngờ thần thiếp lại có phúc phần mang thai đứa con đầu lòng của ngài."
Thẩm Tại Dã nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng: "Có rồi thì dưỡng thai cho tốt."
Ngoài câu này ra, chẳng lẽ không có lời nào khác để nói sao? Cố Hoài Nhu có chút không hài lòng. Nàng đã nghe câu này quá nhiều lần, dù là trưởng tử hay trưởng nữ thì sao chứ, ngài chẳng ban thưởng gì, mà đến một lời êm ái cũng không nói sao?
Trong lòng cảm thấy không thoải mái, nàng để lộ chút u sầu trên mặt, nhẹ nhàng thở dài: "Chẳng lẽ trong lòng ngài đã không còn thần thiếp nữa?"
"Sao lại nghĩ như vậy?" Thẩm Tại Dã đáp: "Nếu không có nàng, vậy đứa trẻ này từ trên trời rơi xuống chắc?"
Mọi người xung quanh đều cười khúc khích, Mạnh thị cầm khăn, nhẹ nhàng nói: "Phụ nữ mang thai thường hay nghĩ ngợi nhiều, ngài cũng nên ở cạnh Cố nương tử nhiều hơn, an ủi nàng."
"Gần đây triều chính bận rộn." Thẩm Tại Dã nói: "Hoài Nhu vẫn phải nhờ các người chăm sóc nhiều hơn." Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ.com
Mạnh thị mím môi, liếc nhìn Cố Hoài Nhu, nhẹ nhàng nói: "Ngài nói vậy, càng khiến Cố nương tử suy nghĩ thêm. Ngài lúc nào cũng bận rộn, nhưng lại thường xuyên ở Tranh Xuân Các. Vừa về phủ, cũng không hỏi han gì mà đi thẳng đến Tranh Xuân Các."
Thoáng nhíu mày, Thẩm Tại Dã ngước lên nhìn Mạnh Chân Chân một cái.
Hắn ghét nhất là khi phụ nữ chỉ trích mình trước mặt.
Bị ánh mắt của tướng gia làm cho sợ hãi, Mạnh thị vội cúi đầu, không dám nói thêm lời nào, đôi tay cầm khăn run rẩy, có chút hoảng hốt.
Cố Hoài Nhu thấy vậy, lòng càng thêm lạnh. Ngài bảo vệ Khương Đào Hoa đến mức này sao? Người khác chỉ nói một câu cũng không được? Vậy sau này, trong phủ này, còn chỗ đứng cho những người khác nữa không?
“Đợi lát nữa ta sẽ bảo người đưa thuốc bổ qua đây.” Thẩm Tại Dã đứng dậy, nhìn Cố thị rồi nói: “Dưỡng thai cho tốt, nếu thật sự sinh được trưởng tử của phủ thừa tướng, nhất định sẽ có trọng thưởng.”
“... Thần thiếp dạ tiễn gia.” Cố Hoài Nhu cúi đầu, lắng nghe tiếng bước chân rời đi mà không chút do dự, trong lòng nàng cảm thấy ngột ngạt khó chịu.
Trong phòng chỉ còn lại một đám phụ nữ, Nguyệt Đào bước tới cạnh giường nhỏ giọng nói: “Nô tỳ cũng thấy ấm ức thay chủ tử. Gia vừa về phủ đã thưởng cho Khương Đào Hoa cả đống trang sức quý giá, mà chủ tử thì chỉ được vài thang thuốc. Khương Đào Hoa không có mang, còn người mang thai lại không được quan tâm, sao gia có thể bất công như vậy...”
Cố thị nghe xong, siết chặt tay: “Đừng nói nữa.”
“Có những chuyện chúng ta nên giả vờ không biết, sống như vậy mới dễ chịu.” Mạnh Chân Chân thản nhiên nói: “So đo với người mà gia đang yêu thương nhất, chẳng phải tự mình chuốc khổ vào thân sao?” -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Cố Hoài Nhu ngẩng đầu nhìn nàng, cười khẩy: “Từ khi nào Mạnh nương tử lại chịu thừa nhận rằng người khác mới là kẻ được gia yêu thương nhất?”
“Có những điều, dù không thừa nhận cũng vô ích.” Mạnh thị ngồi xuống bên cạnh, thở dài: “Ngươi còn chưa nhìn rõ sao? Nhìn gia bây giờ một lòng một dạ dồn vào Khương Đào Hoa, dù ngươi có sinh trưởng tử thật, cũng sẽ chẳng có gì thay đổi. Người được sủng ái thì vẫn được sủng ái, kẻ thất sủng thì vẫn thất sủng. Trưởng tử có thể được gia yêu thương, nhưng mẫu thân của trưởng tử thì chưa chắc.”
Lòng trĩu nặng, Cố Hoài Nhu nghiến răng.
Nàng sao có thể cam tâm như vậy? Khó khăn lắm mới có được quân bài lật ngược ván cờ, nếu vẫn bị Khương Đào Hoa che lấp, cuộc đời nàng coi như chấm hết!
Thẩm Tại Dã quay về Tranh Xuân Các, Khương Đào Hoa đã ngồi ăn điểm tâm, chờ dùng bữa trưa.
“Gia về rồi?” Nàng cười tươi đón tiếp: “Cố thị thế nào rồi?”
“Không có gì, vẫn dưỡng thai bình thường.” Thẩm Tại Dã ngồi xuống ghế mềm, bảo Trạm Lư: “Mang bộ cờ tướng lại đây.”
Trạm Lư nghe lệnh rời đi, Khương Đào Hoa vội vàng khoát tay: “Thần thiếp không biết chơi cờ đâu.”
“Ta cũng chẳng trông mong nàng cùng ta đánh cờ.” Thẩm Tại Dã khẽ cười, phất tay: “Ngồi đó tiếp tục ăn điểm tâm đi, ta có việc phải suy nghĩ, tốt nhất nàng đừng lên tiếng.”
“Dạ!” Đào Hoa đáp lại, bưng đĩa bánh ngồi xuống đối diện hắn.
Dù nàng không hiểu, nhưng khi nhìn nước cờ của Thẩm Tại Dã, Khương Đào Hoa vẫn có cảm giác đó là một ván cờ đầy sát khí.
Hắn cầm quân đỏ, đưa binh vượt sông, tượng đi theo hình chữ điền, hai tay vừa ra quân vừa chiếm thế trận. Chẳng mấy chốc, hai tốt đen đã bị ăn mất. Đào Hoa thấy ánh mắt hắn tập trung vào “xe” của bên đen.
Tuy nhiên, hắn dừng lại không di chuyển, như đang suy tư điều gì đó. Sau một lúc lâu, cuối cùng hắn cũng đưa ra quyết định, tiếp tục thao tác, miệng lẩm bẩm: “Không còn cách nào khác, phải bỏ thôi.”
Đào Hoa tò mò ghé sát lại: “Bỏ gì thế?” <truyennhabo.com>
“Hiến pháo bắt xe.” Thẩm Tại Dã lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu trừng mắt nhìn nàng: “Nàng không hiểu, hỏi làm gì?”
Khương Đào Hoa: “...”
Được rồi, hắn giỏi, hắn thông minh, nàng chỉ cần ngồi ăn điểm tâm trong yên lặng là đủ.
Ván cờ chưa kết thúc, chỉ mới ăn mất một xe của bên đen, Thẩm Tại Dã đã ngừng lại, ngước mắt nhìn người phụ nữ đối diện rồi khẽ cười.
Nụ cười đột ngột này làm Đào Hoa suýt nữa đánh rơi cả đĩa bánh, vội vàng lùi lại, cảnh giác nhìn hắn: “Gia, ngài lại muốn làm gì vậy?”
“Đừng lo, ta chỉ thấy hôm nay nàng trang điểm rất đẹp.” Thẩm Tại Dã mỉm cười, phất tay cho Trạm Lư thu dọn bàn cờ, rồi hiếm khi tỏ ra hào phóng, dang rộng hai tay: “Lại đây.”
Đào Hoa sững người, vội bỏ đĩa bánh, lập tức lao tới, chui vào lòng hắn rồi ôm chặt. Sau đó, nàng ngước lên nhìn hắn: “Gia, ngài có biết không? Lúc ngài tập trung suy nghĩ trông ngài cực kỳ đẹp trai.”
“Thật sao?” Thẩm Tại Dã cúi đầu nhìn nàng: “Bị ta mê hoặc rồi à?”
“Nếu trong lòng ngài không đang tính kế với thần thiếp, thì đúng là ngài đã mê hoặc được thần thiếp rồi.” Đào Hoa tỏ vẻ nịnh nọt nhìn hắn: “Thần thiếp hầu hạ ngài tận tâm tận lực, ngài không thể nào tính kế thần thiếp nữa được!”
Liếc nàng một cái, Thẩm Tại Dã hạ giọng nói: “Tận lực là ta mới đúng.”
“...”
Trong lúc đối đáp đầy tính toán này, liệu hắn có thể ngừng nói những lời khiến người ta đỏ mặt hay không! Đào Hoa cắn răng, rồi rúc đầu vào ngực hắn: “Thần thiếp không quan tâm, ngài phải chăm sóc thần thiếp nhiều hơn. Thần thiếp chỉ là một nữ tử yếu đuối thôi mà!”
“Cảnh Vương mà nghe thấy câu này, có lẽ sẽ bóp chết nàng mất.” Giọng nói từ trên đầu nàng vang lên một cách lạnh nhạt: “Nàng mà gọi là nữ tử yếu đuối, thì thế gian này chẳng còn người đàn ông nào ra hồn nữa.”
“Đa tạ ngài khen ngợi!” Đào Hoa cười đến mức không còn thấy mắt đâu: “Nhưng nguyện vọng của thần thiếp vẫn là sống yên ổn trong viện này suốt đời.”
“Yên tâm, ta sẽ không để nàng rời khỏi viện này đâu.” Thẩm Tại Dã nói một cách dịu dàng: “Ta nói lời giữ lời.”
Khương Đào Hoa thoáng sững người, ngẩng đầu lên cau mày: “Ngài chưa từng nghe sao? Nam nhân mà đáng tin, thì heo nái cũng biết leo cây.”
Thẩm Tại Dã: “...”
“Khương Đào Hoa, ngày nào mà nàng không đối nghịch với ta, chẳng phải sẽ khó chịu sao?”
Cười khúc khích hai tiếng, Đào Hoa ôm chặt lấy cánh tay hắn, nũng nịu nói: “Thần thiếp chỉ là người vô tội tìm cách sống sót trong khe hẹp, mong ngài hãy rộng lượng tha thứ cho thần thiếp...”
Nói nghe có vẻ thê thảm như vậy, nhưng chẳng phải nàng đang sống rất sung sướng sao? Bây giờ nàng đang có áo gấm, thức ăn ngon, --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com và được nhận vô số phần thưởng, khiến bao người trong phủ phải ghen tị, vậy mà nàng vẫn chưa hài lòng.
Khẽ hừ một tiếng, Thẩm Tại Dã nhấc nàng lên rồi đặt xuống đất: “Ta còn việc phải đi thư phòng, nàng ở lại đây, đừng đi làm phiền Cố thị.”
“Dạ!” Đào Hoa lập tức gật đầu, đưa mắt nhìn hắn bước đi.
Trực giác của nàng mách bảo rằng, có người sắp gặp rắc rối. Nhưng không biết là ai.
Vì Cố nương tử đang mang thai, gần đây toàn bộ sự chú ý trong phủ đều đổ dồn về Ôn Thanh Các. Trước đó, những hình phạt mà Thẩm Tại Dã dành cho Cố Hoài Nhu dường như đều đã được xóa bỏ. Mỗi ngày, Mai Chiếu Tuyết đều gửi rất nhiều thuốc bổ và dược liệu qua, thỉnh thoảng còn tặng thêm trang sức quý giá.
Có phu nhân dẫn đầu như vậy, đương nhiên những người khác trong viện cũng không thiếu quà cáp chúc mừng, khiến tâm trạng u ám của Cố Hoài Nhu tốt lên không ít.
“Lòng người ấm lạnh, thời điểm này là rõ ràng nhất.” Tay ôm bụng, nàng vừa đi dạo trong hoa viên vừa cười khẩy: “Người có tâm, dù có qua loa đến đâu cũng biết gửi một chiếc vòng. Nhưng thử nhìn vị ở Tranh Xuân Các xem, chẳng có chút động tĩnh nào.”
Nguyệt Đào bặm môi nói: “Khương nương tử rõ ràng là không xem trọng chủ tử rồi.”
“Nàng có được sự sủng ái của gia, còn xem ai ra gì nữa?” Mạnh Chân Chân từ một con đường nhỏ khác đi tới, vừa gặp đã lên tiếng: “Nghe nói lâu lắm rồi nàng ta không đến thỉnh an phu nhân, cũng nhờ phu nhân rộng lượng, không trách tội.”
Cố Hoài Nhu nhìn nàng một cái, khẽ gật đầu: “Mạnh nương tử dạo này nhàn hạ quá nhỉ?”
“Không nhàn hạ sao được?” Mạnh thị cười lạnh: “Gia gần đây cũng chẳng đến viện của ta.”
Nhận xét Box