Đào Hoa Chiết Giang Sơn - Chapter 11

Đào Hoa Chiết Giang Sơn - Chapter 11

 Chương 11

Trạm Lư hít một hơi lạnh, vội vã dập đầu: "Chủ tử minh giám, nô tài tuyệt không có ý nghĩ vượt quá bổn phận!"

Thẩm Tại Dã từ từ đeo lại ngọc bội vào thắt lưng, quay đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt vẫn hướng về phía mặt trăng.

"Ngươi có ý nghĩ không phải cũng không trách được ngươi." Hắn thản nhiên nói: "Mị thuật của nữ nhân đó quá lợi hại, ít ai có thể chống đỡ được."

Thậm chí ngay cả hắn, có lẽ cũng đã trúng chiêu rồi. Nếu không thì tại sao nửa đêm không ngủ, lại đứng đây ngắm trăng làm gì?

Lòng Trạm Lư khẽ chấn động, hắn ngẩng đầu lên, không dám tin mà nhìn chủ tử của mình, rồi lại cúi đầu xuống: "Có một chuyện nô tài đã muốn hỏi từ lâu."

"Ngươi cứ hỏi."

"Ngài đối với Khương nương tử dường như không giống như với những người khác." Trạm Lư hạ giọng: "Từ lúc ở Hòa Phong Vũ đã có chút bất thường, tại sao lại như vậy?"

Thẩm Tại Dã im lặng.

Ánh trăng đêm nay sáng rõ, nhìn đến mức khiến người ta thoáng chốc như quay trở lại ngày đại hôn của Khương Đào Hoa và Mục Vô Hạ.

Hôn lễ giữa công chúa nước Triệu và Nam Vương, cả Đại Ngu chẳng mấy ai để ý, vì vậy đoàn rước dâu chỉ có vài chục vệ sĩ, vừa lơ là vừa chểnh mảng, đến mức khi Tần Thăng thả bầy sói đã được nuôi mấy ngày ở kinh thành, tất cả đều hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

Sau khi đoàn người trở nên hỗn loạn, đã có người ngăn cản thị nữ thân cận của Khương Đào Hoa, có người âm thầm dẫn đường cho nàng, tạo cơ hội để nàng chạy về hướng Hòa Phong Vũ.

Khương Đào Hoa rất thông minh, trên đường chạy đã rải không ít viên đá màu sắc. Đáng tiếc, người của hắn ở ngay phía sau, nàng rải bao nhiêu, họ nhặt bấy nhiêu, rồi vứt lung tung đi nơi khác, để đảm bảo không ai tìm thấy nàng trước khi mọi chuyện kết thúc.

Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn. Chỉ cần Khương Đào Hoa bị làm nhục ở thanh lâu, Cảnh Vương sẽ không thể tránh khỏi tội danh, chắc chắn sẽ bị hoàng đế trách mắng, từ đó mà sinh ra hiềm khích. Nam Vương không chỉ tránh được việc phải cưới công chúa biết mị thuật, mà còn nhận được sự ban thưởng từ hoàng đế. Còn hắn, là người "không hay biết gì", -+-Truyện Nhà Bơ -+- Cảnh Vương cũng chẳng thể trách được hắn.

Thế nhưng, khi hắn đứng trên lầu hai nhìn thấy nữ tử ấy vô tình ngẩng mặt lên, hắn bỗng thay đổi ý định.

Bắn một mũi tên trúng hai đích thì quá bình thường, nhưng bắn một mũi tên trúng bốn đích mới thật là tài giỏi. Nữ nhân này đã xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành như vậy, tại sao hắn lại không tự mình chiếm lấy? Sau đó, Cảnh Vương bị liên lụy, thiếu hắn một món nợ. Một mũi tên trúng bốn đích.

Bề ngoài hắn có vẻ mê đắm nữ sắc, nhưng thực chất không phải kẻ tham luyến mỹ nhân. Có điều, có lẽ là đã kìm nén quá lâu, dù sao người này cũng sắp chết, chi bằng cứ để nàng ta bầu bạn với hắn một đêm.

Trời biết tại sao khi đó hắn lại có suy nghĩ điên rồ như vậy. Chẳng lẽ trong mỗi người cấm dục đều có một tên phóng đãng ẩn giấu bên trong? Thẩm Tại Dã không muốn nghĩ sâu về điều đó, dù sao mọi chuyện vẫn đang diễn ra đúng theo kế hoạch của hắn.

Nhưng kể từ lúc hắn bước chân vào căn phòng đó, dường như có điều gì đó đã thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn, đi về phía không thể biết trước.

Hậu viện phủ tể tướng có rất nhiều nữ nhân, từ yêu kiều, đoan trang, hoạt bát đến biết điều, nhưng chưa bao giờ hắn gặp ai giống như Khương Đào Hoa.

Cánh tay trắng nõn lộ ra từ ống tay áo rộng, làn da dưới tấm chăn gấm đỏ thật sự khiến người ta mê mẩn. Cộng thêm ánh mắt đầy mị lực, cùng vẻ vừa giãy giụa vừa khát khao, khiến hắn lập tức mất kiểm soát. Nàng rõ ràng không phải nữ nhân đẹp nhất, nhưng đôi mắt ấy như có một xoáy nước, từ từ cuốn lấy hắn, khiến hắn không thể thoát ra.

Có lẽ do nàng đã sử dụng mị thuật, mà hắn lại không đề phòng. Vì thế, hắn cứ thế tận hưởng và chìm đắm. Nếu không phải trong đầu còn một chút lý trí, có lẽ nàng hỏi gì, hắn sẽ trả lời nấy.

Một nữ nhân như vậy, làm sao có thể để nàng tiếp tục sống.

"Ta tại sao lại thất thường, không quan trọng." Thẩm Tại Dã thu lại suy nghĩ, khẽ mỉm cười: "Ngươi chỉ cần biết, nàng sẽ không còn xuất hiện nữa, (||truyennhabo.com|:) cũng sẽ không gây ảnh hưởng gì đến ta, vậy là đủ rồi."

"...Dạ." Trạm Lư mím môi, nghĩ ngợi một chút, rồi lại nhìn hắn: "Đêm qua khi ngài quay về Lâm Võ Viện, cô nương họ Cố đã sai người theo dõi."

"Người phụ nữ đó thích tính toán so đo." Thẩm Tại Dã phẩy tay không quan tâm, thở nhẹ một hơi: "Kệ nàng ta, dù sao sau ngày mai, nàng ta cũng chẳng làm được gì nữa."

"Nô tài đã hiểu."

Đứng dậy đóng cửa sổ, Thẩm Tại Dã thu xếp lại bản thân rồi lên giường nghỉ ngơi. Nhưng không hiểu sao, hắn lại mơ thấy Khương Đào Hoa.

Trong giấc mơ, nàng mặc một chiếc váy dài thêu hoa đào, khoác một chiếc áo choàng màu hồng nhạt, tựa vào cây hoa đào mà mỉm cười. Trước mặt nàng là một người đang vẽ, nhưng hắn không nhìn rõ gương mặt người ấy, chỉ thấy bàn tay cầm cây bút từ từ vẽ lại hình bóng nàng.

Dù trong mơ, Thẩm Tại Dã vẫn nhíu mày, nghĩ thầm rằng nữ nhân phóng đãng như vậy, may mắn là không cưới về cho Nam Vương.

Trăng đã lặn về phía tây, trời cũng dần sáng. Đến giờ Thìn, Khương Đào Hoa đã thức dậy, bắt đầu trang điểm.

Nàng mặc bộ váy lộng lẫy mà Thẩm Tại Dã đã chuẩn bị, nhưng bên trong lại mặc một chiếc váy đơn giản. Trang sức trên tóc nàng cũng chỉ là những chiếc kẹp nhẹ nhàng, chỉ có vài món để trang điểm.

"Ôi." Nhìn vào gương, Khương Đào Hoa không nhịn được mà thở dài: "Rõ ràng là một gương mặt khiến cá lặn chim sa, cớ sao mỗi lần trang điểm lại gặp cảnh phải chạy trốn?"

Thanh Đài, với hai quầng mắt thâm đen đứng sau lưng nàng, nghe vậy liếc mắt nhìn xung quanh, rồi nói: "Bản đồ nô tỳ đã lấy được, bạc vụn cũng chuẩn bị xong rồi."

"Ừ." Khương Đào Hoa gật đầu: "Ngươi làm việc, ta yên tâm."

Lại nhìn ngắm mình trong gương một lúc, Khương Đào Hoa chỉnh lại áo ngoài, vừa định bước ra ngoài thì thấy Thẩm Tại Dã đã bước vào.

"Đại nhân?" Khương Đào Hoa ngạc nhiên chớp mắt: "Hôm nay ngài không cần vào triều sao?"

Thẩm Tại Dã trông có vẻ không khỏe, như thể đêm qua không ngủ ngon. Hắn xoa xoa trán, nói: "Tấu chương đã trình lên rồi, hôm nay ta nghỉ phép."

"Ồ... Vậy đại nhân có muốn cùng thần thiếp đi Bắc Môn đình không?"

"Không, lát nữa ta còn việc quan trọng khác." Nhìn nàng một lúc, Thẩm Tại Dã mỉm cười: "Ta chỉ đến để gặp nàng trước khi nàng khởi hành."

Trước khi thi hành án.

Khương Đào Hoa cười mà lòng thì gào thét! Đây thật sự quá thẳng thắn rồi! Hắn nói rõ là đến gặp nàng trước khi thi hành án, chẳng phải nàng đoán đúng sao? Hôm nay bằng mọi giá phải trốn thôi!

"Sao nàng lại căng thẳng thế?" Thẩm Tại Dã tiến lại gần hai bước, cúi mắt nhìn nàng, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Nàng rất sợ Cảnh Vương à?"

So với Cảnh Vương, ta còn sợ ngài hơn.

Khương Đào Hoa cười gượng hai tiếng, hơi khom người: "Có đại nhân đứng sau lưng, thần thiếp không sợ."

"Ừ." Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Thẩm Tại Dã đáp một tiếng, rồi ngồi xuống ghế chủ tọa, chẳng nói thêm gì, chỉ cầm lấy chén trà mà Thanh Đài đã đặt sẵn bên cạnh, nhấp nhấp từng chút bọt trà.

Hắn không nói, Khương Đào Hoa cũng không biết nên nói gì, chỉ đành ngồi im lặng cùng hắn. Nhưng nếu hắn không đi trước, nàng cũng không thể nào rời đi, thế nên chỉ còn cách nhìn thời gian trôi qua một cách vô vọng.

Trà đã nguội, Thẩm Tại Dã chẳng uống ngụm nào, chỉ đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào đôi mắt của Khương Đào Hoa: "Nàng đi đường cẩn thận."

Bốn mắt giao nhau, Khương Đào Hoa ngẩn ra một chút, nghiêng đầu, rồi đột nhiên nở một nụ cười rất hồn nhiên: "Đại nhân lo lắng cho thần thiếp sao?"

"Nàng nhìn ra được?" Thẩm Tại Dã cười nhẹ.

"Vâng, trong mắt ngài viết rõ là luyến tiếc và do dự." Ánh mắt Khương Đào Hoa sáng rực, như thể vừa phát hiện ra báu vật, nàng vui vẻ nhìn hắn: "Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, ngài đã dành cho thần thiếp tình sâu như vậy, thần thiếp cũng không còn hối tiếc gì nữa."

Mím môi, Thẩm Tại Dã cúi mắt xuống, như thể mang theo chút giải thoát của một lời từ biệt, phẩy tay nói: "Đi đi."

"Thần thiếp xin cáo lui." Khương Đào Hoa đứng dậy hành lễ, mắt vẫn không rời khỏi hắn cho đến khi nàng xoay người bước ra.

Thanh Đài đứng chờ nàng ngoài cửa, khi thấy nàng ra, liền không khỏi liếc nhìn vào trong một chút.

Thẩm Tại Dã vẫn ngồi ở ghế chủ tọa, ánh mắt nhìn theo bóng lưng của chủ tử nàng, ánh mắt ấy... thật kỳ lạ.

"Đi thôi." Khương Đào Hoa khẽ nói.

Thanh Đài quay lại, dẫn nàng đi thẳng ra cổng hông. Khi họ lên xe ngựa, Thanh Đài mới hỏi: "Tể tướng đại nhân làm sao thế?"

Chỉnh lại tay áo, Khương Đào Hoa bình thản đáp: "Sắp chia tay với người phụ nữ mà hắn vừa trải qua một đêm xuân, lương tâm cắn rứt."

Hả? Thanh Đài kinh ngạc.

Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Khương Đào Hoa khẽ cười, lẩm bẩm: "Ta vừa rồi chưa nói, trong đôi mắt hắn có luyến tiếc, có do dự, nhưng nhiều hơn cả là sự tàn nhẫn. Rõ ràng là hắn đang nói lời tạm biệt với ta. Nhưng... việc hắn đích thân đến đây ngồi với ta lâu như vậy, chứng tỏ tể tướng đại nhân cũng chưa hẳn là hoàn toàn vô tình."

Hắn biết nàng sẽ mất mạng, nên mới không che giấu cảm xúc nữa. Nếu nàng ngu ngốc một chút, có lẽ sẽ nghĩ rằng hắn chỉ đơn thuần không muốn nàng rời đi. Nhưng sự thật là, đối với người sắp chết, hắn không có lý do gì để giấu diếm cả.

Đêm qua trước khi đi ngủ, Khương Đào Hoa đã rất tức giận, vì dù sao nàng cũng là một công chúa, làm sao hắn có thể nói giết là giết? Chẳng lẽ việc đó không ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước sao?

Nhưng sau đó nàng đã nghĩ thông suốt. Thẩm Tại Dã quả thật là một người rất thông minh. Hắn để nàng đến gặp Cảnh Vương, chắc chắn là để nàng chết trước mặt Cảnh Vương, nên chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn, tất cả tội lỗi đều sẽ đổ lên đầu Cảnh Vương.

Xem ra kiếp trước có khi nàng và Cảnh Vương đã cùng nhau đào mộ tổ tiên nhà hắn rồi cũng nên. Thù hận lớn đến thế cơ mà.

Thanh Đài cau mày, nhẹ nhàng siết chặt tay chủ tử của mình, rồi khẽ vén rèm lên nhìn ra bên ngoài.

Người đánh xe là người của phủ tể tướng, bên cạnh xe còn có bốn vệ sĩ. Đêm qua đã lặng lẽ đổi người, trong đó có hai người là người của họ từ Triệu quốc theo đến. Chỉ cần đến đúng địa điểm, là có thể chạy thoát.

Khương Đào Hoa nhìn vào bản đồ, ngón tay đặt lên một ngã tư: "Chỗ này, gần nhất với nơi đó."

"Nô tỳ hiểu rồi." bơ bui bặm:

Người đánh xe biết võ công, nhận nhiệm vụ này trong lòng nghĩ thầm rằng chỉ cần chở hai nữ nhân yếu ớt như vậy, sẽ chẳng có chuyện gì bất ngờ. Chỉ cần đến Bắc Môn, hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ và quay về nhận thưởng.

Vì thế, hắn tâm trạng rất thoải mái trên suốt quãng đường, thậm chí còn ngân nga một điệu hát.

"Đi li lòng cái lóng, lòng cái li cái lóng..."

"Hay quá!" Điệu hát vừa kết thúc, bên cạnh xe lại có tiếng vỗ tay khen ngợi! Người đánh xe vui vẻ quay đầu lại, nhưng vừa quay đầu đã thấy Thanh Đài cười với mình, rồi ngay sau đó, một cú đấm mạnh mẽ đã đấm thẳng vào mặt hắn! 

Cú đấm mạnh đến mức khiến hắn văng xuống khỏi xe ngựa, bất tỉnh ngay lập tức.

Hai vệ sĩ đứng cạnh xe kinh ngạc, chưa kịp phản ứng thì đã bị hai vệ sĩ khác cùng lúc đánh ngất.

"Giỏi lắm!" Khương Đào Hoa vỗ tay tán thưởng, rồi nhanh chóng tháo chiếc áo choàng lộng lẫy và các món trang sức thừa trên đầu ra, sau đó thò tay lấy ra một lọ máu heo.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box