Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 98

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 98

 


Chương 98

Khánh Vương phi quay về viện của mình, Triêu Vân và Mộ Vũ cùng tiến lên đỡ, Khánh Vương lại hất tay các nàng ra, gần như xụi lơ ngồi trên ghế.

Trên mặt Giang Tiểu Lâu không có chút nào buồn bực, bình tĩnh nói: “Bọn họ có âm mưu từ trước, bày sẵn bẫy chờ chúng ta nhảy vào, Vương phi đừng buồn phiền như vậy.”

Khánh Vương phi hít một hơi, nước mắt không kềm được mà dâng lên: “Con không thấy sao, Thuận phi, Hách Liên Thắng, cả Tiểu Trúc đó, ba người bọn họ cố ý diễn một tuồng kịch, chúng ta đã bị lừa. Cố ý giữ lại Tiểu Trúc, chính là để có một giải thích hợp tình hợp lý, vốn đây chỉ là một cái bẫy…”

Giang Tiểu Lâu nhìn Khánh Vương phi oán giận như vậy, khẽ lắc đầu: “Nếu Vương phi đã nhìn rõ, lúc nãy vì sao lại tranh luận vô ích với Vương gia làm gì? Thật ra người cũng hiểu rõ, việc đến nước này nhiều lời cũng vô ích.”

Trong lòng Vương phi đau không thở được: “Không lẽ để mặc ả ta thay trắng đổi đen như vậy sao?”

Giang Tiểu Lâu tự mình rót một chén nước, đưa cho Khánh Vương phi, ôn nhu nói: “Chuyện đời không thể lúc nào cũng suôn sẻ, Vương phi nhất định phải kiên trì.”

Khánh Vương phi nhận chén nước đó, lại phát hiện đầu nhón tay mình lạnh lẽo, mơ hồ run rẩy, nắm cái chén không vững. Giang Tiểu Lâu thấy thế, nhẹ nhàng nắm lấy tay Khánh Vương phi, dịu dàng nói: “Kiên trì, kiên trì một chút, người phải tin tiểu nữ, tin chính mình, càng phải tin tưởng Tuyết Ngưng. Tỷ ấy là người hiền lành, ông trời sẽ không để tỷ ấy chết oan.”

Tay của nàng rất nhẹ, rất mềm, rất êm, trên người mơ hồ truyền đến mùi hoa, thấm vào lòng người. Khánh Vương phi ngước mắt nhìn nàng, mắt không kềm được mà ẩm ướt. Một khắc vừa nãy, bà như rơi vào hầm băng, cả người run rẩy không nói được một lời, đối mặt với Thuận phi giả dối và Hách Liên Thắng vô sỉ, bà đem toàn lực muốn bảo vệ con gái mình, nhưng bà không làm được, chỉ cảm thấy mình thật nhán gan vô dụng, chỉ có tràn ngập phẫn nộ, không có bất kỳ chứng cứ nào, rốt cuộc cũng không thể cứu vãn.

Giang Tiểu Lâu nhìn thấy Khánh Vương phi như vậy, trong lòng rất cảm động. Mẫu thân nàng đã sớm qua đời, nếu người còn sống, hẳn cũng như Khánh Vương phi không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ mình. Vẻ mặt không kềm được tỏ ra ôn nhu, đôi mắt sâu sắc: “Đối phương càng đăc ý càng dễ lộ ra sơ hở. Vẫn là câu nói kia, chúng ta từ từ chờ.”

Dặn dò Triêu Vân và Mộ Vũ hầu hạ Khánh Vương phi nghỉ ngơi, Giang Tiểu Lâu mới đi ra khỏi phòng, nhìn lên bầu trời đầy sao, ngẩn ngơ xuất thần.

Tiểu Điệp trải qua một đêm đầy biến cố, thật sự cảm thấy tinh thần uể oải, vội vàng khuyên: “Tiểu thư, sớm đi nghỉ đi, đừng suy nghĩ những chuyện này nữa.”

Giang Tiểu Lâu nhìn Tiểu Điệp, nụ cười nhợt nhạt: “Ba người chúng ta từ Quốc Sắc Thiên Hương lầu đi ra, vốn cho rằng có thể nương tựa nhau mà sống tiếp, nhưng không ngờ Tuyết Ngưng lại ra đi sớm như vậy, đột ngột như vậy. Đến nay ta vẫn cảm thấy, có lẽ đây chính là một giấc mơ, tỉnh lại rồi ta lại nhìn thấy gương mặt tươi cười của tỷ ấy, nghe tỷ ấy nói với ta chuyện này không hợp, chuyện kia không hợp.”

Tiểu Điệp đau xót trong lòng: “Tiểu thư, Ly tiểu thư là người tốt, người vô tội chết oan, ông trời sẽ đứng về phía chúng ta, giúp chúng ta tìm ra hung thủ giết người.”

Giang Tiểu Lâu không nói gì, cả người nàng tắm trong ánh trăng nhợt nhạt, gương mặt không còn chút màu máu nào. Một lúc lâu, nàng nhẹ giọng nói: “Bọn họ biện ra lý do như vậy, chuyện phía sau nhất định đã làm tốt, muốn tìm được cái gọi là chứng cứ chỉ sợ khó như lên trời.”

Giang Tiểu Lâu xưa nay rất có lòng tin, lần này đối với chuyện này lại không thấy lạc quan, Tiểu Điệp kinh ngạc không nhịn được tâm tình phẫn uất: “Lẽ nào cứ để bọn họ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?”

Giang Tiểu Lâu không nói nữa, toàn bộ sân viện rơi vào yên tĩnh.

Nàng ngẩn đầu lên, ánh trăng mơ hồ hiện ra nụ cười quen thuộc, Tuyết Ngưng, xin tỷ cho ta chỉ dẫn…

Một cơn gió thổi qua, thổi tung mái tóc dài của nàng, mang đến cảm giác mát mẻ. Kỳ lạ, những phẫn nộ và thất vọng đã biến mất không còn tăm tích, trái tim của nàng lắng đọng lại, một lần nữa khôi phục yên tĩnh.

Qua một lúc lâu, Giang Tiểu Lâu đột nhiên nhẹ giọng nói: “Không, ta sai rồi.”

“Tiểu thư…”

Đôi mắt đen óng của Giang Tiểu Lâu lần nữa lóe lên tự tin, khóe môi cong lên: “Vô số sóng gió đều vượt qua được, còn sợ Khánh Vương phủ sao? Một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì ba lần, cho đến khi thành công mới thôi, nhất định phải tìm được hung thủ…”

Nợ máu trả bằng máu, mấy chữ này nghe có vẻ không rõ ràng nữa.

Hách Liên Thắng nói được làm được, ba ngày sau Kinh triệu doãn bắt được một đám giặc cướp. Trải qua bí mật thẩm vấn, đám người này đã thú nhận chuyện bắt cóc xe ngựa vương phủ, Kinh triệu doãn phán chém lập quyết.

Vương phủ.

Khánh Vương nặng nề ném chung trà lên bàn, âm thanh như chuông đồng: “Cái gì là bắt giam chờ thẩm vấn, đừng quên thân phận của mình.”

Bên môi Khánh Vương phi nổi lên nụ cười lạnh lùng: “Không lẽ ta không có tư cách thẩm vấn nguyên nhân cái chết của con gái mình?”

Khánh Vương lạnh lùng nói: “Tất cả đều được bí mật tiến hành, nếu bà đi đến đó bị phát hiện, danh dự Khánh Vương phủ sẽ bị ảnh hưởng, bà gánh nổi trách nhiệm này sao?”

Khánh Vương phi nhìn trượng phu của mình, đối với cái chết của con gái, hắn có thể không chớp mắt một cái, chỉ vì lo lắng cho danh tiếng của vương phủ, liền có thể giả như không nhìn thấy không nghe thấy, trên đời lại có phụ thân tuyệt tình như vậy sao? Một lúc sau, bà đột nhiên cười, cười khản giọng, cười trào phúng, nước mắt cuồn cuộn mà rơi.

Khánh Vương bị những giọt nước mắt lạnh lẽo làm kinh sợ, nhưng rất nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác: “Còn không dìu Vương phi đi nghỉ ngơi, người bị bệnh, mau tìm đại phu đến khám.”

Khánh Vương phi khóc đến không thể kềm chế, Triêu Vân và Mộ Vũ hai người khuyên nhủ liên tục, mới miễn cưỡng đưa được bà về viện của mình, sau đó lại không ngừng nghỉ đi tìm đại phu, đại phu kê một thang thuốc an thần, Khánh Vương phi ngủ ròng rã một ngày một đêm.

Giang Tiểu Lâu đến thăm Khánh Vương phi, Triêu Vân liền đưa nàng vào, Khánh Vương phi vẫn đang nằm ngủ say, tóc dài tán loạn bên gối, mơ hồ đã thấy có sợi bạc. Giang Tiểu Lâu cẩn thận thu vén lại áo của bà, Khánh Vương đột nhiên tỉnh dậy la thất thanh: “Tuyết Nhi.”

Đưa tay bắt được một bàn tay ấm áp ôn nhu, chờ đến khi thấy rõ gương mặt, tim Vương phi không kềm được mà thất vọng: “Tiểu Lâu, là con sao…”

Giang Tiểu Lâu làm như không biết, chỉ cười nhạt: “Vương phi, người tỉnh rồi.”

Đúng lúc này, Mộ Vũ bưng đến một chén thuốc, khom người nói: “Vương phi, đến giờ uống thuốc rồi.”

Khánh Vương liếc mắt nhìn một cách bất đắc dĩ, không thể không ngồi dậy nói: “Bưng lên đi.”

Mộ Vũ cẩn thận bưng chén thuốc lên, chuẩn bị hầu hạ Khánh Vương phi uống vào, Giang Tiểu Lâu lại hỏi: “Vương phi không đau không bệnh, thuốc này là thuốc gì?”

Mộ Vũ nhất thời choáng váng, vội trả lời: “Vương phi ngày đêm bất an, cho nên đại phu kê thuốc an thần.” Từ lâu Khánh Vương phi đã dùng thuốc an thần, nếu không sẽ không ngủ được.

Hàng mi dài của Giang Tiểu Lâu chấn động một chút, ánh mắt rơi vào chén thuốc đen thui kia, giọng điệu hòa hoãn: “Vương phi, thuốc có ba phần độc, có thể không dùng thì không nên dùng.”

Khánh Vương phi thản nhiên thở dài một tiếng, không che giấu được thần tình bi thương: “Tiểu Lâu, đây chỉ là thuốc an thần, nếu có thể giúp ta ngủ mãi không tỉnh, ta sẽ rất vui mừng.” Nói xong, bà mệt mỏi thở ra một hơi, gật đầu với tì nữ: “Đưa cho ta.” Mộ Vũ nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, mang theo do dự, Vương phi trầm giọng nói: “Mộ Vũ.”

Mộ Vũ không thể làm gì khác hơn là đưa thuốc tới, Khánh Vương phi tiếp nhận, hơi nhắm mắt, một hơi uống cạn sạch.

Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn bà, đôi mắt không nhúc nhích, tựa hồ suy tư.

Vương phi uống xong thuốc, sắc mặt lại ảm đạm mấy phần,có vẻ đặc biệt buồn ngủ, không lâu sau nhắm mắt lại, một lần nữa ngủ say.

Giang Tiểu Lâu ngồi bên cạnh, trong mắt toát ra biểu hiện hiền từ. Nàng là người có tâm địa sắt đá, nhưng cũng không kềm được mà thương xót Khánh Vương phi, huống chi là Tuyết Ngưng? Tận mắt nhìn thấy mẹ của mình bị dằn vặt, trong lòng nhất định sẽ rất đau khổ. Chính vì vậy, cho dù bị uy hiếp tính mạng, nàng cũng làm ra bộ dạng không biết gì, lẳng lặng chờ đợi tử vong.

Ly Tuyết Ngưng nhìn như rất nhu nhược, thật ra lại kiên cường hơn bất cứ ai.

Giang Tiểu Lâu chậm rãi rời đi, mời vừa ra khỏi cửa liền dặn dò Tiểu Điệp: “Gọi Sở Hán đến đây một chuyến.”

Sở Hán vẫn nấp ở gần đó, nghe Tiểu Điệp gọi hắn liền xuất hiện trước mắt Giang Tiểu Lâu, thân thể cao to hơi khom xuống: “Tiểu thư, người có gì dặn dò?”

Âm thanh Giang Tiểu Lâu vô cùng bình tĩnh: “Huynh tìm cách lấy cho được bã thuốc an thần mà Khánh Vương phi hay uống, ta cần kiểm tra.”

Sở Hán mi mắt cũng không nhấc, cũng không hỏi thêm một câu, vâng một tiếng liền biến mất ở cổng.

Chỉ qua nửa canh giờ, Giang Tiểu Lâu được có được đồ nàng muốn, nàng vội vã ra khỏi Khánh Vương phủ đi đến y quán của Phó Triêu Tuyên. Mới vừa vào cửa liền đem khăn tay có bã thuốc cho Phó Triêu Tuyên, nói: “Huynh nhìn xem đây rốt cuộc là cái gì?”

Phó Triêu Tuyên có một giây loạn nhịp, nhìn thấy bộ dáng phong trần mệt mỏi của Giang Tiểu Lâu liền gật đầu, tiếp nhận bã thuốc nghiên cứu một lúc. Giang Tiểu Lâu không quấy rầy hắn, chỉ kiên trì chờ đợi. Phó Triêu Tuyên khẽ nhíu mày: “Bên trong có chu sa, từ thạch, long cốt, long xỉ, hổ phách, trân châu mẫu, con hào, tử thạch anh…”

“Những cái này có hại không?”Ánh mắt Giang Tiểu Lâu mát lạnh, như ánh trăng lạnh lẽo.

Phó Triêu Tuyên suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mở miệng: “Thuốc dẫn này đa phần là khoáng thạch, có tác dụng an thần, thông thường sẽ dùng trị liệu những người tâm tính nóng nảy, tinh thần bất an.”

“Nói như vậy… phương thuốc này không có vấn đề.” Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nghe xong, mới nói một câu.

Đôi mắt trong suốt như có thể phản chiếu bóng của Phó Triêu Tuyên, trong lòng hắn lại nhảy lên một cái, một lúc sau mới bình tĩnh lại, trầm giọng hỏi: “Phương thuốc này kê cho ai?”

Giang Tiểu Lâu nói: “Cho Khánh Vương phi, vì Dao Tuyết quận chúa qua đời, Vương phi không khỏe, tâm thần bất ổn, cho nên cần uống thuốc an thần.”

Lông mày Phó Triêu Tuyên nhăn lại: “Thân thể Vương phi ốm yếu, thuốc này không để dùng lâu dài, nàng phải nhắc nhở bà ấy.”

“Hả, tại sao?”

“Thuốc này có tác dụng phụ, uống lâu dài sẽ tổn thương đại não, bệnh nhân sẽ từ từ trở nên si ngốc, tư duy chậm chạp, nếu dùng quanh năm… thì có hai khả năng, một là chết trong lúc đang ngủ, hai là biến thành một phế nhân.”

“Không phải huynh nói đây là thuốc an thần bình thường sao?”

“Là thuốc an thần, nhưng chu sa có độc, thông thường chỉ dùng cho người tinh thần cực kỳ hỗn loạn, mục đích là để họ được trấn định lại, nếu cho người bình thường dùng thì số lượng và thời gian phải được khống chế nghiêm ngặt, tuyệt đối không được dùng lâu dài.”

Giang Tiểu Lâu hít sâu một cái, âm thanh vô dùng bình tĩnh: “Thì ra là vậy.”

Tiểu Điệp phẫn uất bất bình: “Không ngờ có người dám hạ độc với Khánh Vương phi, quá độc ác.”

Phó Triêu Tuyên lộ vẻ kinh ngạc: “Không, cái này không phải độc, ta cũng thường kê thuốc an thần cho bệnh nhân, cùng lắm chỉ là dược tính hơi mạnh một chút, cần phải dặn dò bệnh nhân không được uống lâu dài thôi, nếu Vương phi không biết, có lẽ là do đại phu nhất thời sơ sót…”

Giang Tiểu Lâu cười lạnh nói: “Đúng rồi, nhất thời sơ ý, tất cả đều do đại phu kê thuốc quá nặng, lại quên dặn Vương phi không thể dùng nhiều, dù bị phát hiện cũng không sao.”

Phó Triêu Tuyên cảm thấy Giang Tiểu Lâu suy nghĩ quá nhiều: “Tiểu Lâu, thuốc này quả thật có tác dụng an thần, cũng không xem là kê sai thuốc…”

Bình thường Khánh Vương phi hết sức cẩn thận, bên người có ma ma chuyên môn phụ trách ăn uống, không để bất cứ ai nhúng tay, cho nên đối phương không cách nào ra tay được. Nhưng Chu đại phu của vương phủ đức cao vọng trọng, chữa trị cho bà nhiều năm, lúc này đột nhiên “nhất thời sơ ý”, cái sơ ý này cũng đúng là quá khéo rồi. Giang Tiểu Lâu không chút biến sắc mà gói mớ bã thuốc lại, khẽ mỉm cười nói: “Đa tạ huynh, Phó đại phu, có thể nhờ huynh giúp ta kê một phương thuốc phù hợp hơn không?”

Phó Triêu Tuyên cẩn thận dò hỏi bệnh trạng của Khánh Vương phi, liền đề bút viết xuống một phương thuốc, dặn dò: “Phương thuốc này là dùng hạt táo chua, hạt bách tử, linh chi, dạ giao đằng, viễn chí, hợp hoan bì làm chủ, có tính bồi bổ, là thuốc an thần tẩm bổ, uống lâu dài cũng không đáng lo.” Nói xong hắn đưa toa thuốc cho Giang Tiểu Lâu, chờ khi đối phương tiếp nhận, hắn vẫn nắm lấy toa thuốc không buông, chạm vào ngón tay lạnh lẽo của Giang Tiểu Lâu, trái tim của hắn càng đập lợi hại.

“Phó đại phu?”

“À, hả?” Hắn nhất thời thất thần, cuối cùng thả tay ra, lại nhắc nhở: “Lúc nãy vị đại phu kia kê toa thuốc có dược tính mạnh, dùng chữa cho bệnh nhân bị nặng, còn ta kê toa an thần tẩm bổ, có tác dụng từ từ, nhưng để tăng thêm tác dụng an thần, ta cũng hay phối thêm những loại thuốc nặng vào tùy theo mỗi bệnh nhân, cho nên…”

Hắn sợ Giang Tiểu Lâu động chạm đến vị đại phu kia, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười, ánh mắt lạnh như nước: “Phó đại phu, ta không phải kẻ cuồng sát gặp người là giết, cần gì phải sợ như vậy?”

Phó Triêu Tuyên đỏ mặt: “Ta chỉ sợ…”

Phó Triêu Tuyên lương thiện chính trực, xem ra rất cổ hủ, nhưng cũng rất đáng quý. Nhưng đối với một số loại súc sinh, lương thiện sẽ biến thành dung túng, càng để nhiều người bị tổn thương hơn nữa.

“Xin yên tâm, ta sẽ không tổn thương người vô tội, nhưng người giở trò trong bóng tối, ta cũng tuyệt không buông tha.” Giang Tiểu Lâu bình tĩnh, nói tười tự nhiên.

Phó Triêu Tuyên thấy nàng muốn đi ra, theo bản năng đuổi theo kêu lên: “Tiểu Lâu.”

Giang Tiểu Lâu dừng chân, trên mặt mang theo nghi hoặc nhìn hắn, đôi mắt đen khiến tim hắn đập thình thịch.

Phó Triêu Tuyên lấy lại bình tĩnh: “Hy vọng nàng được thuận lợi.”

Trong mắt Phó Triêu Tuyên không kềm được thân tình, mặt Giang Tiểu Lâu lại ngẩn ra.

Trong lòng Phó Triêu Tuyên nhảy nhót, gần như muốn lên tiếng, nhưng một chiếc xe ngựa hoa lệ đã từ xa đi đến, vừa vặn dừng trước cửa y quán, rèm xe hất lên, lộ ra một gương mặt tươi sáng rực rỡ. Tiểu thư trẻ tuổi ăn mặc một thân xiêm y thêu hoa mai, gương mặt trái xoan, mày liễu tinh tế, trong đôi mắt phượng lộ ra nét kiều diễm vô tận, hiện ra sự nhu mị dị thường.

Tạ Nguyệt nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đầu tiên là hơi run, liền linh hoạt xuống xe ngựa, tươi cười chào đón: “Tiểu Lâu, đã mấy ngày không thấy ngươi, hôm nay thật khéo lại được gặp ở đây.”

Giang Tiểu Lâu gật đầu, mỉm cười hỏi thăm: “Thân thể bá phụ có khỏe không?”

Trong nụ cười của Tạ Nguyệt dẫn theo một vẻ ngọt ngào: “Nhờ có Phó đại phu điều dưỡng, sức khỏe của phụ thân đã khá hơn, hôm nay ta đặc biệt đến để cảm ơn.”

Giang Tiểu Lâu thấy nàng như đang có mùa xuân, mà Phó Triêu Tuyên lại có bộ dạng không chút cảm giác, không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười: “Vậy sao, hôm khác ta sẽ đến nhà thăm bá phụ, hôm nay ta có việc gấp, xin cáo từ trước.”

Nhìn theo xe ngựa vương phủ đi xa, Phó Triêu Tuyên còn đang thất thần. Tạ Nguyệt nhìn chăm chú cảnh này, ánh mắt có ba phần không vui, khi Phó Triêu Tuyên quay mặt lại, biểu hiện của nàng vừa cao quý vừa rụt rè, chậm rãi nói: “Phó đại phu, có phải là có ý với Giang tiểu thư?”

Phó Triêu Tuyên sững sờ, gương mặt tuấn tú lập tức đỏ bừng, ho nhẹ một tiếng nói: “Chuyện không có thì xin Tạ đại tiểu thư đừng đoán lung tung.”

Thấy hắn xoay người đi, Tạ Nguyệt vội vàng nói: “Phó đại phu, lễ vật này…”

Liếc mắt nhìn hhộp thức ăn trong tay nàng, Phó Triêu Tuyên vô cùng bình thản: “Thân là đại phu, trị bệnh cứu người là đương nhiên, huống chi chữa trị cho Tạ lão gia vốn là việc Tiểu Lâu dặn dò ta, không cần Tạ đại tiểu thư đến cảm ơn, xin mời trở về.”

Thấy đối phương ném lại một câu lạnh băng liền rời đi, Tạ Nguyệt nắm chặt hộp thức ăn trong tay, trong lòng đau xót một trận, tì nữ rụt rè hỏi lại: “Đại tiểu thư, chúng ta làm sao đây?”

Thần sắc Tạ Nguyệt lạnh lẽo: “Hồi phủ.”

Kim Ngọc Mãn Đường.

Giang Tiểu Lâu dặn dò xe ngựa dừng lại trước cửa, đi vào phòng khách, chỉ thấy được khách ngồi chật cả sảnh, không khỏi khẽ gật đầu. Vừa liếc nhìn đã thấy Hoài An đứng ở cầu thang ngó dáo dác, Giang Tiểu Lâu cười: “Đại công tử nhà ngươi ở trên lầu sao?”

“Vâng, công tử đang ở trên lầu.” Hoài An vui mừng, một đường chạy đi thông báo.

Tạ Liên Thành đang ngồi trong nhã thất, một thân thanh y mộc mạc, chỉ có ống tay áo là thêu hoa văn trúc tinh xảo. Hắn nghe tiếng ngẩn đầu lên là nhìn thấy nàng, theo bản năng mà cười lên.

Nụ cười của hắn trong suốt dưới ánh mặt trời, mang theo cảm giác khiến người ta hoa mắt.

Trong số các nam tử Giang Tiểu Lâu đã gặp, tướng mạo xuất sắc nhất chính là Cố Lưu Niên và Tạ Liên Thành. So sánh với nhau, nếu nói tướng mạo Cố Lưu Niên là thủy triều hung hăng hoa lệ, trong nháy mắt dâng cao khiến người ta chấn động, thì nụ cười của Tạ Liên Thành lại như ánh trăng sáng nhàn nhạt, trong sáng trầm tĩnh, trong lúc lơ đãng khiến người ta kinh diễm.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Mấy hôm nay cực khổ đại công tử, cảm tạ sự hỗ trợ của huynh.”

Tạ Liên Thành chỉ nhẹ nhàng cười: “Chuyện nhỏ thôi, không cần để trong lòng.”

Hoài An thầm bĩu môi, cái gì mà nhỏ, công tử không biết phí bao nhiêu công sức mới xử lý tốt chuyện làm ăn này, chuyện buôn bán của Tạ gia đã đủ bận rồi… Hoài An dĩ nhiên không dám nói ra, chỉ dám lầm bầm trong lòng. Mà Tạ Liên Thành lại đưa sổ sách cho Giang Tiểu Lâu, nói: “Nàng kiểm tra một chút, xem có vấn đề gì không.”

Giang Tiểu Lâu nhướng mắt, đẩy sổ sách lại hắn: “Sẽ không có vấn đề.”

Tạ Liên Thành choáng váng, chợt cười khẽ: “Hai ngày nay hình như vương phủ xảy ra rất nhiều chuyện, có thể cho ta biết không?”

Giang Tiểu Lâu trong lòng khẽ động, đôi mắt càng thêm tối, ngoài miệng lại nói: “Không có gì.”

Tạ Liên Thành lộ vẻ suy tư, nở nụ cười trầm thấp: “Thứ nhất, nàng là người hết sức cẩn thận, sẽ không tùy ý bỏ lại chuyện làm ăn của mình. Thứ hai, cái hố Khánh Vương phủ này rất sâu, nàng có thù trên người, quyết không thể vô cớ mà nhảy vào đó. Cho nên, tất cả đều cần một lý do hợp tình hợp lý.”

Đôi mắt của hắn rất trong, rất sáng, mang theo sức mạnh làm rung động lòng người, trái tim của nàng liền trở nên bình tĩnh, những nôn nóng bất an dần trở nên rất nhẹ, hoảng hốt cũng biến mất.”

Nàng suy nghĩ chốc lát mới trả lời: “Bọn họ bắt được một đám giặc cướp, nói là hung thủ giết chết Tuyết Ngưng.”

Tạ Liên Thành nhìn nàng: “Nói như vậy, nàng cũng không tin chuyện này?”

Giang Tiểu Lâu chăm chú nhìn hắn, chậm rãi nói: “Đúng, ta không tin.”

Hắn khẽ cười, nụ cười còn tuấn lãng hơn ánh trắng: “Nàng có thể không tin gì cả, chỉ cần tin tưởng trái tim mình.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài: “Ta bỏ ra một số tiền lớn cũng không cạy được miệng Kinh triệu doãn, càng không biết bọn giặc cướp kia có lai lịch gì.”

Tạ Liên Thành yên lặng nhìn nàng nửa ngày, nhếch miệng: “Quả nhiên quan tâm sẽ bị loạn, cả nàng cũng rối rồi. Kinh triệu doãn không được, thì bắt tay từ người khác đi.”

Giang Tiểu Lâu sững sờ: “Ý huynh là ngục tốt? Không được, ta đã từng thử, những kẻ tham lam trước kia bây giờ lại rất quyết tâm, không có khe hở nào.”

Ánh mặt Tạ Liên Thành trầm lặng, âm thanh kiên định: “Bên trong nhà ngục của Kinh triệu doãn có nhiều phạm nhân, tội không nặng nhưng không thể lập tức thả. Những phạm nhân giàu có mỗi tháng có được một lần thăm người thân, đó chính là cơ hội truyền tin tức tốt nhất.”

Thân thể Giang Tiểu Lâu chấn động, sương mù trong lòng nháy mắt bị xé ra, lập tức hiểu được: “Ý huynh là… thông qua phạm nhân để tìm hiểu tình hình bên trong, sau đó lại thông qua người thân vào thăm để thả tin tức ra ngoài?”

Ánh mắt Tạ Liên Thành bình tĩnh: “Nàng rất thông minh, vừa nói đã hiểu.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Là ta quá nóng ruột, chuyện này cũng không nhớ ra.”

Thấy nàng muốn đứng lên ngay lập tức, Tạ Liên Thành nhẹ nhàng nói: “Không vội, bây giờ đang lúc sóng gió, chờ một chút hãy nói.”

Giang Tiểu Lâu nhíu mày: “Thời gian càng dài chứng cứ sẽ càng ít.”

Tạ Liên Thành trầm ngâm chốc lát, lắc đầu: “Việc này liên lụy không ít người, dù không có cách tiếp cận tin tức từ đám giặc cướp, nhưng cũng có thể tìm hiểu được tình hình. Chuyện này giao cho ta, ba ngày sau ta sẽ cho nàng câu trả lời thỏa mãn.”

Nàng hơi ngạc nhiên, nhất thời không nói tiếng nào.

“Tiểu Lâu”, hắn ngẩn đầu, gọi thẳng tên nàng, âm thanh vô cùng ôn nhu: “Nàng hoảng rồi.”

Âm thanh Giang Tiểu Lâu bắt đầu run:”Ta… ta hoảng rồi sao?”

Hắn vẫn chưa lập tức nói, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên tay nàng, giờ khắc này đôi mắt của hắn sáng như ánh trăng duy nhất trong đêm tối, rọi sáng một vùng hoang vu hắc ám. Trong lòng Giang Tiểu Lâu, phảng phất có gì đang lay động.

“Tiểu Lâu, sự thông minh của nàng nằm ở chỗ nàng bình tĩnh, biết nắm lấy cơ hội người khác không nắm được, nhưng nếu nàng hoảng loạn, ưu thế sẽ không còn, kẻ thù sẽ tìm được nhược điểm của nàng, hiểu không?”

Ánh mắt của hắn rất trấn định, ôn nhu, rơi vào trong mắt Giang Tiểu Lâu, hóa thành động lực chống đỡ. Nàng đột nhiên có một loại ảo giác, người trước mắt này, vào thời khắc này, nàng chỉ muốn nắm chặt lấy, như một người chết đuổi vớ được nắm lục bình, hắn có thể giúp nàng, làm yên ổn trái tim nàng. Nhưng thoáng trong lúc đó, nàng bị ý nghĩ của mình làm cho kinh ngạc, chợt nở nụ cười.

Không, trên đời này chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Công tử, huynh nói đúng, ta đã hoang mang, được huynh nhắc nhở ta đã biết mình phải làm gì, đa tạ.” Âm thanh của nàng còn lạnh hơn lúc nãy, nhưng lại có thêm vẻ trấn định.

Tạ Liên Thành nhạy bén nhận ra biến hóa của nàng, nhưng chỉ nhẹ nhàng cười, gật đầu nói: “Như vậy mới phải.”

Giang Tiểu Lâu trở lại Khánh Vương phủ, Mộ Vũ đang chuẩn bị đút thuốc cho Khánh Vương phi, Giang Tiểu Lâu tiến lên ba nước bắt lấy cái chén trong tay nàng.

Mộ Vũ cảm thấy khí lực kia rất lớn, nhất thời đau đến cau mày, trong lòng hơi kinh ngạc, hoang mang nói: “Ngài làm sao vậy?”

Giang Tiểu Lâu buông lỏng tay, ánh mặt trời chưa từng lưu lại chút ánh sáng nào trong mắt nàng, chỉ còn bóng đen nặng nề: “Ta có chuyện quan trọng cần bàn với Vương phi, ngươi ra ngoài trước đi.”

Khánh Vương phi hơi gật đầu với nàng, lúc này Mộ Vũ mới nghi hoặc mà lui xuống.

“Tiểu Lâu, hôm nay con làm sao vậy, sao không cho ta uống thuốc?”

Giang Tiểu Lâu nhìn bà, vẻ mặt lạnh băng: “Vương phi, thuốc này người bắt đầu dùng từ khi nào?”

Vẻ mặt Khánh Vương phi đầy khó hiểu, do dự một lúc mới nói: “Thuốc này… bắt đầu dùng từ một tháng trước.”

Hô hấp Giang Tiểu Lâu hơi ngừng lại, sau đó giải thích như lời Phó Triêu Tuyên nói, Khánh Vương phi ngây người, chấn động nói: “Chu đại phu đã khám cho ta mười lăm năm, hắn hiểu rất rõ sức khỏe của ta, chưa từng có sai lầm…”

Giang Tiểu Lâu bất giác cười gằn: “Là sai lầm hay cố ý, Vương phi, người nên cân nhắc lại.”

Cả người Khánh Vương phi run lên, ngưng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, biểu hiện của nàng trịnh trọng, từng câu từng chữ đều phát ra từ đáy lòng.

Âm thanh của Giang Tiểu Lâu lộ ra tiếc hận: “Nếu người cứ như vậy mà suy sụp, người khác sẽ nói người thương con quá độ, tinh thần bất ổn, không được bình thường. Khánh Vương phủ không thể có một nữ chủ nhân bị điên, đến khi đó Vương gia sẽ dùng lý do này để bỏ người, đúng không?”

Khánh Vương phi thê lương nở nụ cười, trầm giọng nói: “Không sai, nếu ta chết hoặc không đủ khả năng làm Vương phi nữa, bọn họ sẽ phế bỏ ta, cơ hội này, người nào đó đã chờ hơn mười năm…” Móng tay của bà hơi dài, trong thoáng chốc hai bàn tay nắm chặt lại, tất cả móng đều bị gẫy, âm thanh giòn giã vang lên đặc biệt kinh tâm: “Thuận phi, ta với ngươi thề không đội trời chung. Ta muốn lập tức tiến cung, nói hết mọi chuyện với hoàng hậu nương nương, cho dù làm lớn chuyện đến mức mọi người đều biết, ta cũng phải lấy lại công đạo.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu sáng sủa, âm thanh lại cực kỳ lạnh lẽo: “Vương phi vớt giận, Chu đại phu chắc chắn đã nhận số tiền lớn mới làm vậy, cho dù Vương phi nói ra, thuốc này lại không chứa độc dược, chẳng qua liều lượng nặng một chút, chỉ có thể nói là đại phu không cẩn thận. Cho người chứng minh được là hắn cố ý, lại không thể đẩy chuyện này lên người Thuận phi được, đừng quên, Khánh Vương cũng không tin người.”

Khánh Vương phi tức giận đến nói không ra lời, là bà vô năng, đều là do bà vô năng.

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười, đôi mắt long lanh tỏa sáng: “Vương phi, tiểu nữ đã nói là đừng nóng ruột, đối phương càng vênh váo thì cơ hội của chúng ta càng nhiều, bây giờ… tiểu nữ cần người kiên trì.” Giang Tiểu Lâu nói được nửa câu lại đột nhiên nghe thấy bên ngoài có người bẩm báo: “Vương phi, thế tử cầu kiến.”

Khánh Vương phi và Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn nhau, vội nói: “Cho nó vào.”

Hách Liên Nhạc từ từ xốc lên bức rèm, gần như đi sát vào góc tường, thân hình gầy nhỏ có vẻ rụt rè, gương mặt thanh tú càng không dám ngước lên.

Khánh Vương phi nhìn hắn, trong lòng dâng lên cảm giác mài sắt không thành kim, tại sao hai đứa con của Thuận phi đều văn võ song toàn, hài tử của mình lại ngu dốt như vậy, đúng là ông trời bất công. Bà cố nén chua xót, hỏi: “Con tới làm gì?”

Hách Liên Nhạc lắp bắp nhìn bà, đôi mắt ướt nhẹp nói không ra lời, thật ra mặt mũi hắn rất thanh tú, ngũ quan còn dễ nhìn hơn thiếu nữ. Đáng tiếc khi hắn đứng cạnh hai vị ca ca ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái, liền hiện rõ vẻ thấp kém, luôn rụt đầu rụt cổ, bộ dạng sợ hãi gặp người khác. Giang Tiểu Lâu và hắn tiếp xúc mấy lần, nỗ lực nhưng hoàn toàn phí công, hoàn toàn không có cách thân thiết với hắn.

Giang Tiểu Lâu thấy hắn càng rụt rè kinh hoảng, lại nhẹ nhàng cười: “Thế tử đến thăm Vương phi sao?”

Khánh Vương thế tử đỏ hai mắt lên, nhưng vẫn thành thật gật đầu.

Khánh Vương phi nghe nói là đến thăm mình, bất giác trong lòng ấm áp, vẻ mặt hòa hoãn: “Xin lỗi, mẹ lại mắng con rồi.”

Hách Liên Nhạc lại lắc đầu một cái, đôi mắt tràn đầy bất an, lông mì dài run run, đứng ở đó tay chân luống cuống.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu nhu hòa, thật ra thế tử không ngốc, chỉ là không đủ anh minh thần võ, không đủ nhanh mồm nhanh miệng, mới bị người ta khinh bỉ. Nếu hắn chỉ là con nhà bình thường, sẽ không bị người ta đem ra so với hai vị huynh trưởng.

“Nếu là đến thăm Vương phi, vậy thì đến gần một chút, nói hết những lời trong lòng ra.” Giang Tiểu Lâu cười nhẹt cổ vũ hắn: “Ngồi ở đây, trò chuyện với Vương phi đi.”

Hách Liên Nhạc quả thật nghe lời đi tới, ngồi trên ghế dài, vai không ngừng run rẩy, ngón tay cũng đan xen vào nhau, quả thật là căng thẳng bất an.

Âm thanh Giang Tiểu Lâu ngày càng ôn nhu: “Vương phi, tiểu nữ có việc ra ngoài trước.”

Khánh Vương phi đang muốn gật đầu lại thấy Hách Liên Nhạc đột nhiên đứng lên, ấp úng: “Chờ…chờ…”

Giang Tiểu Lâu dừng chân, ngoái đầu nhìn hắn: “Thế tử có chuyện gì sao?”

Bàn tay trong tay áo chậm rãi nắm chặt, cuối cùng hạ quyết tâm, bình tĩnh lại, mò mẫm trong ngực suốt nửa ngày, móc ra một tấm giấy nhăn nhúm. Tay của hắn giơ cao, nhưng đầu gắt gao cúi xuống, thậm chí không dám nhìn Giang Tiểu Lâu một cái.

Giang Tiểu Lâu nhận tờ giấy trên tay hắn, mở ra nhìn, nét chữ quen thuộc đến mức làm người ta kinh hãi.

“Tiểu Lâu, thấy chữ như thấy người, đây là lá thư đầu tiên ta viết cho muội, cũng là lá thư cuối cùng. Quay về Khánh Vương phủ… không phải là chuyện ta muốn, ngoại trừ mẫu thân, ai cũng ghét ta. Trong lòng ta rất bi thương, chỉ muốn được ở bên cạnh mẫu thân, nếu không làm được sẽ hối hận cả đời.” Phía sau là một chuỗi vết tích mơ hồ, giống như là dấu nước mắt, lòng Giang Tiểu Lâu rối rắm, lại tiếp tục đọc.

“Nhiều năm qua ta không thể tận hiếu với mẫu thân, sau khi ta rời đi, nhờ muội thay ta chăm sóc mẫu thân, thường xuyên thăm nom an ủi, để bà đừng vì ta mà bi thương. Chúng ta quen biết nhau, tuy không lâu nhưng tình cảm sâu đậm, cố ý nói những lời làm muội đau lòng, xin muội tha thứ. Đời của ta bất hạnh, số mệnh đã an bày, không liên quan đến ai khác. Tiểu Lâu, chúng ta hoàn toàn khác nhau, mọi chuyện của muội vẫn còn cơ hội, mong muội sớm quyết đoán, đừng phụ tấm lòng của người khác. Gần trong gang tấc, mà như xa tận chân trời, xin hãy bảo trọng.”

Khánh Vương phi không thấy rõ, không nhịn được hỏi tới: “Đó là cái gì?”

Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười với bà: “Chẳng qua là một bức tranh trẻ con.” Nói xong nàng nhét lá thư vào tay áo.

Trở lại phòng ngủ, Giang Tiểu Lâu lại mở lá thư ra, đọc lại nhiều lần, mãi đến khi Tiểu Điệp khuyên: “Tiểu thư, tuy Ly tiểu thư đã đi nhưng còn nô tì ở bên cạnh người.”

Giang Tiểu Lâu chỉ cong môi lên, vẻ mặt không biết là buồn hay vui: “Cảm ơn ngươi.”

Tiểu Điệp nghe xong vành mắt lập tức đỏ chót, nước mắt tuôn ào ào.

Giang Tiểu Lâu nhìn Tiểu Điệp khóc, nước mắt từng giọt như chảy thẳng vào tim nàng. Đúng, mỗi người đều có quyền khóc, có thể phát tiết bi thương trong nội tâm mình. Nhưng mình lại không khóc, thậm chí một chút đỏ mắt cũng không, có thể thấy mình không phải là một nữ nhân bình thường. Giang Tiểu Lâu cúi đầu, nhìn lá thư trong tay, bất giác nhẹ nhàng xoa xoa nó: Tuyết Ngưng, nhanh thôi, ta sắp tìm được hung thủ giết tỷ rồi, tỷ kiên nhẫn một chút, kiên nhẫn một chút thôi.

Vừa hết kỳ hạn ba ngày, Giang Tiểu Lâu đúng hẹn đến Kim Ngọc Mãn Đường, liền thấy Tạ Liên Thành đứng ở cửa đợi nàng. Đang định nói chuyện, hắn đã đi bên bên nàng, đôi mắt trong như hồ nước mang theo ý cười: “Đi thôi.”

Xe ngựa chạy về hướng ngoại thành, mãi đến chạng vạng mới đến nơi. Đó là một nông trại vị trí cực kỳ hẻo lánh, cửa sổ hở, nóc nhà dột, có vẻ cực kỳ cũ nát. Trước cửa có mấy hài tử quần áo lam lũ đang chơi đùa, không khỏi dồn dập ngẩn đầu, tò mò nghiên đầu nhìn những người khác không mời mà đến.

Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành, trên mặt kinh ngạc: “Đây là nơi nào?”

Vẻ mặt Tạ Liên Thành phức tạp, thở dài: “Nàng đi theo ta là biết.”

Ở nông trại có một phụ nhân trung niên mái tóc rối tung, xương gò má nhô cao, bà mặc một thân áo vải, bên hông có mảnh vá, trước ngực có một đứa bé, nhìn thấy có hai người lạ vào phòng, nhất thời kinh sợ, lập tức đứng lên cảnh giác nắm lấy cây dao chẻ củi bên cạnh: “Các người là ai?”

Bàn tay nắm dao của bà không ngừng run rẩy, ngay cả tiếng nói cũng run rẩy.

Tạ Liên Thành nhẹ giọng nói: “Vị đại tẩu này đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ là khách qua đường, không có ác ý.”

Nông phụ thấy thần sắc hắn ôn tồn, hình dáng tao nhã, hơi có chút an tâm, trên mặt vẫn tràn ngập ngờ vực: “Các người muốn làm gì?”

“Chúng tôi chỉ muốn xin một chén nước uống.” Hoài An thay thế chủ nhân hòa nhã nói.

Hai vị chủ nhân trước mắt, nam tuấn mỹ, nữ xinh đẹp, gương mặt hiền lành, ôn nhu nho nhã, đúng là không giống người xấu. Nông phụ suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu: “Được, các người chờ một chút.” Bà thả dao xuống, xoay người đi đến chum nước bên cạnh lấy ra một cái chén vỡ, cẩn thận rót nước đưa tới.

Toàn bộ gian nhà vô cùng cũ nát, ngoại trừ một cái giường thì chỉ có một băng ghế, thứ duy nhất có thể coi là vật dụng chính là một cái tủ gỗ ở phía đông, thỉnh thoảng phát ra âm thanh chít chít, bề mặc cũng đã bóc ra loang lổ. Giang Tiểu Lâu không hiểu ý của Tạ Liên Thành, chỉ nghe Hoài An nói tiếp: “Đại tẩu ở nhà một mình, bọn nhỏ chạy chơi khắp nơi cũng không quản được, nếu không cẩn thận té ngã trên núi thì biết làm sao?”

Vẻ mặt nông phụ hòa hoãn lại: “Đều là trẻ con nhà nghèo, có gì mà quan trọng. Với lại, cha chúng nó đi vắng, một mình ta làm sao lo nổi.”

Tạ Liên Thành nói: “Không biết gia chủ đi đâu?”

Phụ nhân kia dường như bị nhắc tới chỗ thương tâm, quay đầu đi lau nước mắt.

Tạ Liên Thành nói: “Tương phùng là hữu duyên, nếu đại tẩu đã cho bọn ta chén nước, có ân tất báo, ta xin được nghe phiền não của đại tẩu.”

Nông phụ kia khóc không thành tiếng: “Trượng phu ta…” Bà nói đến đây dừng một chút, trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ: “Có người nói bọn họ ăn cắp đồ của vương phủ, bị bắt vào tù rồi.”

Hoài An làm ra bộ dáng trợn mắt há mồm: “Thì ra chính là các người trộm xe ngựa của vương phủ.”

Nông phụ cả kinh sắc mặt trắng bệch: “Không có không có, bọn ta làm sao dám cướp đồ của vương phủ, đều là vu oan.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu từ từ trở nên nghiêm nghị, lần đầu tiên mở miệng nói: “Nhưng ta nghe nói… họ đã nhận tội rồi.”

Nông phụ nhổ xuống đất một cái: “Phì, đều do bọn khốn kiếp đó, ngang nhiên vu oan cho tướng công ta. Bọn ta chỉ kiếm được một ít bạc vụn, làm sao dám động đến xe ngựa của vương phủ, chẳng phải là điên rồi sao?”

Giang Tiểu Lâu nhìn bà chằm chằm: “Các người không có giết người?”

Nông phụ bị ánh mắt của nàng dọa sợ: “Dĩ… dĩ nhiên, bọn ta là nông dân thành thật, nếu không phải ruộng đất bị tham qua chiếm đoạt thì cần gì đi làm giặc? Chuyện này trong lòng mọi người đều hiểu, bọn ta chỉ muốn sống, bất đắc dĩ mới phải cầm cuốc đi ăn cướp. Cướp được tiền là đủ, ai lại muốn liều mạng? Giết người thì phải đền mạng đó. Ngày xưa bọn họ cũng chỉ dám trốn trong khu rừng nhỏ để cướp của những người đi một mình, làm gì dám chạm vào xe ngựa của vương phủ, không lẽ là muốn chết hay sao?”

Nụ cười Giang Tiểu Lâu trở nên lạnh lẽo, Thuận phi, chỉ là vài nông dân nghèo đến không sống nổi, vũ khí trong tay chỉ là mấy cái cuốc, đó là bọn giặc cướp cùng hung cực ác mà ngươi nói sao?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box