Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 95

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 95

 


Chương 95

Khánh Vương phi đang muốn hỏi rõ lại, Giang Tiểu Lâu đột nhiên chỉ vào một người cách đó không xa: “Vương phi người xem.”

Khánh Vương phi nhìn theo tay nàng, chỉ thấy được Khánh Vương thế tử Hách Liên Nhạc ngồi xổm trước một chậu đồng, đang ném tiền giấy vào đó. Ánh lửa làm nổi bật thân hình gầy yếu và gương mặt thanh tú của hắn, có vẻ đặc biệt bi thương.

Khánh Vương phi nhất thời kinh ngạc, khẽ thở dài nói: “Nó cũng là đứa nhỏ đáng thương, trước kia ta chỉ lo tìm Tuyết Nhi, lơ là chăm sóc nó. Mặc dù nó là con trai trưởng trong vương phủ, nhưng ai cũng xem thường nó, xem nó là kẻ ngu si. Nó cũng rất thành thật, không biết nói những lời oán giận, lâu dần ta trở thành Vương phi đầu gỗ, còn nó trở thành thế tử thằng hề.”

Giang Tiểu Lâu xa xa nhìn Hách Liên Nhạc, tựa hồ hắn rất sợ gặp người khác, dáng vẻ rụt rè, thậm chí nói chuyện cũng không dám lớn tiếng. Nhưng ở chỗ của Khánh Vương phi Giang Tiểu Lâu đã thấy mấy bức tranh hắn vẽ, khi đó hắn vừa bảy tuổi, đã vẽ được tám bức sơn thủy đồ, người và vật trong tranh, núi non, sông ngòi, hoa cỏ, chim chóc, muôn thú, cá nước đều rất tỉ mỉ, nét bút ngang dọc rất có khí thế, ý cảnh thì phóng khoáng hào sảng, toàn toàn không giống như tác phẩm của một đứa bé. Điều này nói rõ năng lực của hắn rất giỏi, Giang Tiểu Lâu tự nhận là kỹ xảo vẽ hoa lan cao siêu, nhưng cũng không thể so với hắn. Bởi vì kỹ xảo của Giang Tiểu Lâu là do nhiều năm khắc khổ tập luyện, vì quan sát hoa lan mà nàng cả đêm không ngủ, tuy có năng khiếu nhưng phần lớn là nhờ chăm chỉ. Nhưng Hách Liên Nhạc thì khác, hắn mới bảy tuổi đã vẽ được như thế, có thể thấy hắn là người cực kỳ thông minh, thậm chí có tài năng khác thường về hội họa. Nhưng sao hắn lại khóa kín mình như vậy, đó là do bẩm sinh, hay là do người tạo thành…

Khánh Vương phủ ẩn giấu quá nhiều bí mật, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy trước mắt tràn đầy sương mù, đang che giấu chân tướng bên trong.

Ánh mắt Khánh Vương phi rơi vào trên người con trai mình, có vẻ tiếc nuối, bà cúi mắt xuống, hồi lâu mới nói: “Tiểu Lâu, ta phải nói một tiếng xin lỗi con.”

Giang Tiểu Lâu phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc hỏi: “Vương phi, sao lại nói vậy?”

Khánh Vương phi thở dài: “Nơi này là cái đầm lầy sâu không thấy đáy, ai muốn bước qua cũng bị lột một lớp da. Ta biết Tuyết Nhi đã trở thành vật hy sinh, nhưng vẫn ích kỷ lôi con vào cuộc. Vì ta tứ cố vô thân, không biết làm sao báo thù cho nó, xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Nước mắt của bà không kềm được mà rơi xuống, thấm ướt vạt áo.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Vương phi, cho dù người không cho tiểu nữ vào phủ, tiểu nữ cũng sẽ tìm mọi cách trà trộn vào, tìm ra hung thủ.” Nàng nói xong, ánh mắt nhẹ nhàng ngưng đọng: “Vương phi, Khánh Vương về rồi.”

Khánh Vương phi mau chóng lau nước mắt, bước lên nghênh đón.

Khánh Vương thấy cảnh trước mắt, chân mày hơi nhíu lại: “Đang ở đây làm gì?”

Vẻ mặt Khánh Vương phi đã khôi phục bình thường, chỉ là yết hầu còn chút nghẹn ngào, cố gắng nói ôn hòa: “Vương gia, đang làm pháp sự cho Tuyết Nhi.”

“Hoang đường, ta có khách quý đến cửa, nàng lại vô lễ như thế.” Trán Khánh Vương nhíu chặt lại, môi cong trề ra một cái, vẻ mặt nghiêm khắc chưa từng có.

Bên cạnh hắn là một nam tử trẻ tuổi ăn mặc sang trọng, đôi mắt sáng ngời, gương mặt thanh tú, mái tóc đen được cột gọn gàng, trên người mặc thường phục màu trắng, ở cổ áo, tay áo đều được viền vàng, tuy rằng da dẻ có hơi trắng bệch, nhưng ngũ quan anh tuấn và khí chất cao quý thì không thể che giấu.

Giang Tiểu Lâu để ý thấy góc áo của hắn được dùng chỉ vàng thêu hình sóng cuộn, lại có những vật như núi đá, nụ cười liền dừng lại, nếu nàng không nhìn lầm thì hoa văn này được gọi là Hải Vô Nhai, ngoại trừ có ý là cát tường phú quý được kéo dài, còn có ý vạn thế thái bình. Ở vương triều Đại Chu này, người dám dùng loại hoa văn này ngoại trừ đương kim thiên tử thì cũng chỉ còn…

Khánh Vương phi lại nhẹ nhàng chạm vai Giang Tiểu Lâu một cái, cung kính hành lễ: “Ra mắt Thái tử.”

Thái tử trẻ tuổi nhẹ giọng thở dài, giọng điệu mang theo tiếc hận: “Lộ hi minh triều cánh phục lạc, hương tiêu ngọc vẫn hà thời quy. Ái nữ của Vương phi tạ thế, trong lòng ta cũng đau buồn, nhưng dù sao người sống vẫn quan trọng hơn, xin Vương phi nén đau thương.”

* Lộ hi minh triều cánh phục lạc, hương tiêu ngọc vẫn hà thời quy: Sương sớm tan đi thì ngày hôm sau sẽ đọng lại, người mất rồi đến khi nào quay về? Ý tiếc thương người đã mất không thể sống lại nữa.

Ngữ khí Thái tử rất ôn hòa, vành mắt Khánh Vương phi lại đỏ lên, nhưng vẫn cật lực đèn nén tâm tình: “Đa tạ Thái tử quan tâm, thiếp thân vẫn ổn.”

Thái tử vừa dứt lời, lại nhìn thoáng qua mỹ nhân đứng bên cạnh. Trên mặt nàng không son phấn, da dẻ trắng nõn, mi mắt như họa, mái tóc như mây, đặc biệt là đôi mắt sáng như sao, trong lúc lơ đã làm rung động lòng người. Thái tử đã gặp vô số mỹ nhân,cũng không kìm lòng được nhìn lâu một chút, mỉm cười hỏi: “Thiên kim quý phủ ta đều gặp qua, cũng không biết vị này là…”

Khánh Vương ho nhẹ một tiếng, khóe miệng dần cong lên, như muốn nổi giận nhưng chỉ gượng cười nói: “Đây là nghĩa nữ Vương phi vừa thu nhận, còn không ra mắt Thái tử?”

Giang Tiểu Lâu thong dong mỉm cười, cúi đầu xuống: “Ra mắt Thái tử.”

Tạ Du trong phủ lạnh lùng cao quý, uyển chuyển phong lưu, cô gái trước mắt thì cười như gió xuân, hào quang tỏa sáng, có thể nói là ai cũng có nét riêng, không biết nếu hai người đứng chung một chỗ thì ai hấp dẫn hơn ai, Thái tử không kềm được mà nghĩ như vậy, trên mặt vẫn nhà nhạt gật đầu: “Vương phi mất đi một thiên kim, lại có được một thiên kim khác, đúng là may mắn trong bất hạnh.”

Khánh Vương lúng túng nói: “Thái tử điện hạ, mời theo thần vào thư phòng.”

Thái tử khẽ mỉm cười, lại nhìn Giang Tiểu Lâu sâu xa, lúc này mới xoay người theo Khánh Vương ung dung rời đi. Đầu tiên Khánh Vương đi trước dẫn đường, nhìn thấy Thái tử đi phía sau thì cố ý chậm lại, đi sau hắn khoảng nửa bước chân, hai người từ từ biến mất ở cuối hành lang.

Giang Tiểu Lâu đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt trầm xuống: “Thái tử điện hạ… thường đến Khánh Vương phủ sao?”

Khánh Vương phi không để ý gì, chỉ gật đầu: “Phải, ngài ấy thường đến tìm Vương gia chơi cờ.”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu vẫn mang nụ cười nhạt, không nói gì. Tổ tiên Khánh Vương đi theo Cao tổ mà đánh được thiên hạ, lập nên chiến công hiển hách, lưu danh sử sách, hơn nữa làm người biết điều, không ham quyền thế, rất được Cao tổ coi trọng, được phong làm Khánh Vương, con cháu đời đời kế tục tước vị. Đến đời Khánh Vương này, vẫn giữ vững lập trường trung lập, không chen vào tranh đấu giữa cách hoàng tử, nhưng đối với sự lôi kéo của họ cũng không hẳn là hoàn toàn từ chối. Có câu nước trong quá thì không có cá, hắn hiểu rất rõ, nên rất điêu luyện trong cách đối xử, giữ được khoảng cách không gần không xa với các thể lực trong triều. Dĩ nhiên, như vậy cũng nói rõ tình hình hiện giờ chưa đến mức đấu tranh kịch liệt, nếu thật sự đến lúc phải lựa chọn, hắn cũng sẽ bị ép phải lựa chọn thôi.

Lúc này, một tì nữ áo xanh vội đi tới, nhìn Giang Tiểu Lâu ấp úng không dám nói.

Khánh Vương phi trầm mặt xuống, nói: “Triêu Vân, có gì mà ấp úng, nói.”

"Bẩm Vương phi, An Vương phi đến rồi.” Triêu Vân cúi đầu, cẩn thận nói rõ. Nàng theo Vương phi nhiều năm, biết rõ khúc mắc của An Vương phi với Giang Tiểu Lâu.

Sắc mặt Khánh Vương phi khẽ thay đổi, tất cả mọi chuyện đều dồn vào một chỗ, sao mình lại quên mất chuyện này: “Tiểu Lâu, ta đi gặp bà ấy, con tránh mặt đi một chút.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu khẽ động:“Vương phi, nên đến thì sẽ đến, muốn trốn cũng không được, thay vì ngày đêm bất an chi bằng dũng cảm đối mặt, tiểu nữ muốn đi gặp An Vương phi.”

Khánh Vương phi sững sờ, không dám tin vào tai mình, đến khi thấy Giang Tiểu Lâu cười khanh khách thì mới hạ quyết tâm, lúc này mới nói: “Đi mời An Vương phi đến viện của ta.”

"Vâng."

Trở lại phòng, chén trà trong tay Khánh Vương phi được thả xuống, nâng lên, lại thả xuống, tới lui mấy lượt. Triêu Vân và Mộ Vũ đứng hai bên, nhìn chén trà mà không biết phải làm sao. Dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu biết bà đang căng thẳng, chỉ khuyên nhủ: “Vương phi cần gì như vậy, binh tới tướng đỡ, nước lên đất ngăn là được.”

Khánh Vương phi nhìn nàng, trách móc: “Đúng là đứa nhỏ ngốc, con nghĩ kỹ đi, cái chết của Duyên Bình quận vương nhất định bà ấy sẽ đổ lên đầu con. Tính tình của bà ấy ta hiểu rõ, nhất định hôm nay là vì truy cứu việc này mà đến, không lẽ con không sợ?”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu ôn hòa: “Nếu sợ, tiểu nữ đã không làm.”

Thấy nàng to gan như vậy trong lòng Khánh Vương phi cuời khổ, không biết nên cười hay nên khóc: “Tính tình con và Tuyết Nhi trái ngược nhau, không biết hai đứa làm sao làm bạn được.”

Giang Tiểu Lâu nghe bà nhắc đến Ly Tuyết Ngưng, ánh mắt chợt ảm đạm, lại nhanh chóng cười lại: “Tuy rằng tính tình khác nhau, nhưng lại gặp phải đau khổ như nhau, cho nên đồng bệnh tương liên. Trước kia những gì tiểu nữ làm đều ngược với ý của Tuyết Ngưng, nhưng tỷ ấy vẫn ở bên cạnh tiểu nữ, âm thầm ủng hộ tiểu nữ. Cho nên mới nói không phải tính tình giống nhau mới làm bạn được, có đúng không?”

Khánh Vương phi rơi vào trầm mặc, quả thật, bất kể bà có nói gì về ân oán giữa Giang Tiểu Lâu và An Vương phủ, Ly Tuyết Ngưng cũng chỉ nói một câu: “Tiểu Lâu bị ép buộc, không thể trách nàng.” Khánh Vương phi lựa chọn tin tưởng con gái, chỉ cần là Dao Tuyết quận chúa nói thì bà đều tin, cho nên bà nhẹ nhàng nói: “Con yên tâm, còn có ta, ta sẽ không để bà ta làm khó con quá đáng.”

Giang Tiểu Lâu còn chưa trả lời đã nghe cửa bị đẩy ra “rầm” một tiếng, một mỹ phụ trung niên đi vào, một thân y phục màu đỏ, khí thế bức người, trên cổ mang vòng vàng hình hoa mẫu đơn, giữa trán vẽ một hình hoa mẫu đơn rạng rỡ, ánh lên làn da như mỡ đông, diễm lệ như hoa. An Vương phi tỏ vẻ tức giận, dặn dò tì nữ phía sau: “Không được ta cho phép thì không cho ai vào.”

Tì nữ không dám chọc giận An Vương phi, toàn bộ đều lui ra hành lang chờ.

Khánh Vương phi thấy An Vương phi hung hăn như thế, không khỏi có chút hoang mang, tính tình của bà ôn hòa, không có cách nào đối mặt với An Vương phi bá đạo như vậy. Nhất là lúc này đối phương đang rất phẫn nộ, bà vừa muốn bảo vệ Giang Tiểu Lâu, vừa không muốn phá hỏng tình tỷ muội, đang suy nghĩ làm sao mở miệng, liền nghe thấy âm thanh dọa người của An Vương phi: “Tỷ tỷ, tỷ lừa muội thật khổ.”

“Muội nói gì vậy, ta lừa muội cái gì?” Khánh Vương phi nhất thời không dám đối mặt với đôi mắt đang phun ra lửa kia.

“Nếu không gạt muội, tại sao lại giữ ả ta lại Khánh Vương phủ, không lẽ tỷ không biết cô ta và muội có thù không thể hóa giải sao?”

Giang Tiểu Lâu thấy đối phương nổi giận, chỉ nhẹ nhàng cười,nâng chén trà lên, mùi hương trà nhàn nhạt tỏa ra.

Khánh Vương phi khó nén nội tâm căng thẳng, khẩn thiết nhìn đối phương: “Đừng nói khó nghe như vậy, Duyên Bình quận vương lớn lên trước mắt tỷ, cái chết của nó… tỷ cũng rất đau lòng…”

“Tỷ tỷ, đừng gạt muội nữa, tỷ không chỉ giữ ả lại,còn nhận ả làm nghĩa nữ, chuyện lớn như vậy không nói với muội một tiếng, thậm chí tìm cách giấu diếm muội, muội hỏi tỷ một câu, tỷ làm sao ăn nói với muội?” Đối mắt của An Vương phi nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu như muốn vạch ra một cái lỗ trên người nàng.

Đôi mắt Khánh Vương phi hơi ướt, không nhịn được giải thích: “Muội biết đó, Tuyết Nhi và Giang tiểu thư là bạn tốt.”

“Vậy thì đã sao? Phượng hoàng là phượng hoàng, gà chính là gà, cho dù tình cờ đậu chung một cây cũng không thể ở bên nhau suốt đời, tỷ lại muốn đem gà biến thành phượng hoàng, chẳng phải là làm trò cười hay sao?” Trên trán An Vương phi nổi gân canh lên, từng câu từng chữ sắc bén như dao, không chút nể tình Khánh Vương phi, có thể thấy bà đã phẫn nộ đến cực điểm.

Một lần nữa nghe được lời nói này, đúng là không thay đổi được, trong mắt những người quyền quý thì xuất thân là quan trọng nhất. Giang Tiểu Lâu buông chén trà xuống, giọng điệu hòa hoãn: “An Vương phi đừng nổi giận, chuyện này không liên quan đến Khánh Vương phi, là tiểu nữ xin người cho tiểu nữ ở lại vương phủ.”

“Giang Tiểu Lâu, ngươi đúng là ăn gan hùm mật gấu. Chuyện lần trước đừng cho rằng ta đã quên, người bám vào một cây đại thụ thì làm sao, Dương Các lão không thể lo cho ngươi cả đời. Ông ta già rồi, không quá một hai năm nữa sẽ cáo lão hồi hương, đến khi đó ngươi sẽ chết cũng không có chỗ chôn.”

Nụ cười Giang Tiểu Lâu hòa nhã, nói chuyện ung dung lễ phép: “Chết, tiểu nữ không sợ, chỉ sợ không thể hoàn thành tâm nguyện. Đến Khánh Vương phủ, tiểu nữ chỉ có một mục đích, chính là tìm ra hung thủ sát hại Dao Tuyết quận chúa.”

Sắc mặt An Vương hơi đổi, nheo mắt lại, nghi ngờ nhìn Giang Tiểu Lâu: “Hung thủ gì, ngươi đừng khua môi múa mép nữa.”

Khánh Vương phi mở miệng: “Không, không phải khua môi múa mép, Tuyết Nhi của ta quả thật chết không rõ ràng, nên ta mới nhờ con bé ở lại giúp ta tìm ra hung thủ.”

“Tỷ tỷ, Giang Tiểu Lâu này rất gian xảo, lắm mưu nhiều kế, mục đích của ả là leo lên quyền quý, tranh giành tư lợi, sao tỷ có thể tin ả? Cái gì mà chết không rõ ràng, lẽ nào quận chúa ở vương phủ lại còn bị hãm hại?” An Vương phi tức đến nổ phổi, không kềm nén được.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài: “An Vương phi có thành kiến với tiểu nữ cũng là bình thường, nhưng mà chuyện của quận vương là do Tần Điềm Nhi gây ra, tiểu nữ ngoại trừ đào hôn thì không có làm gì quận vương hết, Vương phi trút giận lên tiểu nữ không cảm thấy gượng ép sao?”

An Vương phi nắm chặt nắm đấm, hàng mi nhíu chặt: “Ngươi còn dám nói, nếu không phải ngươi đưa ả xui xẻo Tần Điềm Nhi vào cửa, con trai ta vẫn đang yên lành sống tốt.”

Giang Tiểu Lâu bình tĩnh: “Chuyện đồng ý cho nàng ta vào cửa, là tiểu nữ cầm dao ép Vương phi sao?”

“Ngươi…” Không sai, người đồng ý để Tần Điềm Nhi vào cửa là An Vương, không phải Giang Tiểu Lâu. An Vương phi tức nghẹn một lúc, những chữ muốn nói lại phải nuốt trở vào, trong mắt lóe lên vẻ ngoan độc, từng chữ như phát ra từ kẽ răng: “Hay, hay, được, ngươi đúng là lanh mồm lanh miệng.”

“Oán hận của Vương phi quá sâu, tiểu nữ không thể giải thích, nếu hôm nayVương phi muốn đuổi tiểu nữ đi…”

Khánh Vương phi hoảng hốt, vội nói: “Không được đi.”

An Vương phi quay đầu căm tức nói: “Tỷ tỷ, tỷ quyết định đối đầu với muội đúng không, tỷ liều mạng giữ ả ta lại đúng không?”

Hiếm thấy Khánh Vương phi lại kiên định như lúc này: “Muội muội, nhiều năm qua ta luôn che chở muội, nhường nhịn muội, nhưng không có nghĩa là ta không có chủ kiến, phải làm gì là chuyện của ta không liên quan đến muội. Đây là Khánh Vương phủ, không phải An Vương phủ, không phải chuyện gì cũng chờ được muội đồng ý.”

An Vương phi trợn mắt nhìn đối phương, trong mắt bà, Khánh Vương phi luôn là người ôn hoà, thậm chí hơi nhu nhược, bị bắt nạt cũng im lặng chịu đựng, rất ít khi nào oán trách ai. Nhưng hôm nay nhìn bộ dạng của bà như là ăn phải thuốc súng. Theo bản năng An Vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu, giọng điệu nghiêm túc: “Ngươi đã cho tỷ tỷ ta ăn bùa mê thuốc lù gì rồi?”

“Không có liên quan đến nàng.” Khánh Vương phi thẳng người nói từng chữ: “Bất kể muội nói sao, ta vẫn sẽ giữ Giang Tiểu Lâu lại, cho dù đoạn tuyệt quan hệ với muội cũng được.”

Giang Tiểu Lâu nhìn Khánh Vương phi kiên định, hơi cụp mắt xuống, thở ra một hơi.

“Tỷ…” Sắc mặt An Vương phi biến đổi, tuyệt không ngờ Khánh Vương phi lại nói ra lời tuyệt tình như vậy, nhất thời cứng đơ tại chỗ, nổi nóng không được, làm hòa không xong, trong lòng cũng có chút hối hận. Không sai, có giữ Giang Tiểu Lâu lại hay không là chuyện của Khánh Vương phi, bà hùng hổ xông đến, chẳng qua là ỷ vào tình tỷ muội nhiều năm. Nhưng nếu thật lòng nghĩ cho Khánh Vương phi, thì phải thông cảm bà vừa mất đi con gái, suy bụng ta ra bụng người, lúc Duyên Bình quận vương chết, An Vương phi oán hận đến mức nào chứ? Nếu Dao Tuyết quận chúa chết không rõ ràng, thì quả thật phải tính cách khác rồi.

Giang Tiểu Lâu nghe đến đây bỗng nhiên đứng dậy, gương mặt trầm tĩnh nhìn An Vương phi nói: “Vương phi, không bằng chúng ta lập ước định đi.”

Sắc mặt An Vương phi âm trầm: “Ước định gì?”

Giang Tiểu Lâu không cười, ánh mắt nghiêm túc: “Đến khi tiểu nữ tra ra được ai là hung thủ giết chết Tuyết Ngưng, chúng ta sẽ kết thúc chuyện của chúng ta được không?”

An Vương phi nhìn kỹ nàng, đôi mắt Giang Tiểu Lâu đen óng, da trắng như tuyết, lời nói xuất chúng, khí chất trác tuyệt, là một mỹ nhân khiến người người yêu thích, bà trái lo phải nghĩ, trong lòng cảm thấy rối rắm không giải thích được, không tự chủ được hỏi: “Lấy cái gì làm chứng?”

Giang Tiểu Lâu giơ bàn tay lên, vẻ mặt kiên định: “Chúng ta vỗ tay thề.” Bầu không khí nhất thời ngưng trệ, bàn tay của nàng trong suốt trắng nõn, vẻ mặt vô cùng trịnh trọng, như đang hoàn thành nghi thức quan trọng.

Trong lòng An Vương phi lóe qua mấy suy nghĩ, cuối cùng liếc mắt nhìn Khánh Vương phi đang bất an, hít sâu một hơi: “Được, chờ chuyện này qua rồi, ta sẽ tính toán hết nợ cũ với ngươi.” Nói xong bà đưa tay ra, nhanh chóng đập tay ba lần với Giang Tiểu Lâu, âm thanh chát chúa ngắn ngủi vang lên khiến người ta còn tưởng là ảo giác. Sau đó bà thu tay về, nhìn Khánh Vương phi nói: “Bây giờ tỷ nói hết mọi chuyện cho muội biết đi.”

Khánh Vương phi bình tĩnh kể lại chuyện từ đầu tới cuối. An Vương phi nghe xong kinh ngạc, nhìn Giang Tiểu Lâu hỏi: “Ngươi khẳng định khi Dao Tuyết quận chúa chết đã bị hành hạ?”

Giang Tiểu Lâu nói: “Vết thương chằng chịt không nói, đầu còn bị đóng đinh sắt.”

Sắc mặt An Vương phi có chút âm lãnh: “Hận thù như vậy không phải chuyện người bình thường có thể làm, nhưng Dao Tuyết quận chúa vừa hồi phủ không lâu, không thể kết thù sâu như vậy, đúng là quái lạ.”

Gương mặt luôn nhu hòa của Khánh Vương phi giờ khắc này vô cùng nặng nề: “Có mấy người không chịu nổi khi thấy ta sống tốt, tìm đủ cách bày trò sau lưng ta, cái chết của Tuyết Nhi nhất định có liên quan tới chúng.”

An Vương phi giật mình trong lòng, lập tức hiểu rõ, mau miệng nói: “Tỷ nói Thuận phi?” Bà quay đầu nhìn Giang Tiểu Lâu, thấy đối phương cúi thấp mắt, thần thái lạnh nhạt.

Khánh Vương phi cười gằn: “Bao nhiêu năm qua chuyện ả ta làm còn ít sao? Nếu không do ả thì A Nhạc sao ra nông nỗi này?" A Nhạc mà Khánh Vương phi nói chính là thế tử Hách Liên Nhạc, từ khi sinh ra hắn đã không thích tiếp xúc với người khác, chạm vào hắn là hắn khóc la liên tục, luôn trốn vào góc tường, cho dù là mẫu thân nói chuyện với hắn, hắn cũng mắt điếc tai ngơ, dáng vẻ khúm núm.

Giang Tiểu Lâu nghe ra có chuyện quái lạ, hỏi: “Không lẽ thế tử như bây giờ là có lý do khác sao?”

Mắt An Vương phi nhíu lại: “Khi tỷ tỷ mang thai được hai tháng đột nhiên té ngã, không thể không nằm trên giường, ròng rã cho đến khi sinh nở, nếu không nhờ Hoàng hậu nương nương đưa tới thuốc quý giữ mạng, chỉ sợ chính là một xác hai mạng. Đáng tiếc giữ được mạng, hài tử sinh ra lại không khỏe, như một con mèo con, Vương gia rất phiền chán đứa con yếu ớt này, cũng nhờ tỷ tỷ ngày đêm ở bên cạnh chăm sóc. Nhưng khi nó lớn lên một chút, lại bất ngờ bị một con dơi va vào nôi, bị kinh hãi, mời vô số đại phu xem qua nhưng vẫn cả ngày khóc lóc ỉ ôi, đến năm tuổi mới bập bẹ biết nói, thường ngày cũng không thân cận với tỷ tỷ, chỉ sống trong thế giới của mình…”

Tuy rằng Hách Liên Nhạc không vừa điên vừa ngốc như Duyên Bình quận vương, nhưng lại không chịu nói chuyện với ai, thiếu niên không giao du bên ngoài dĩ nhiên không thể kế thừa tước vị của Khánh Vương phủ, càng không cần nhắc tới hắn có hai vị huynh trưởng thứ xuất tài năng xuất chúng.

Vương triều Đại Chu, chọn con đích tôn là ưu tiên con lớn chứ không chọn con giỏi. Trong số con cái đích thứ trong nhà, nhất định phải ưu tiên con vợ cả kế thừa địa vị, mà trong số những đứa con vợ cả, phải ưu tiên đứa lớn nhất. Tâm nguyện lớn nhất của Thuận phi là để con mình kế thừa tước vị, nhưng lại có A Nhạc chắn ở trước mặt, thân phận trưởng tử của hắn ngán chân người khác, làm sao không oán hận được.

"Nhưng mà chứng cứ đâu, không có chứng cứ, hết thảy đều chỉ là nói suông."

Lời vừa nói ra, Khánh Vương phi trầm mặc, chỉ là nghi ngờ, sao khiến người ta tin? Tất cả mọi người đều cho rằng bà nhắm vào Thuận phi, không ai chịu tin bà.

An Vương phi nhìn Khánh Vương phi, biểu hiện từ từ mềm mỏng đi, chủ động đưa tay ra nắm tay bà: “Tỷ tỷ đừng lo lắng, rồi sẽ có ngày chân tướng rõ ràng.”

Giang Tiểu Lâu lại hỏi: “Bây giờ thế tử thành ra như vậy, có tìm đại khu khám chưa?”

Khánh Vương phi nói: “Dĩ nhiên có tìm, người duy nhất chữa được là Thái Vô tiên sinh, lúc trước bệnh của A Nhạc rất nặng, cả ngày trốn trong phòng không gặp ai, không nói chuyện, chỉ biết vẽ, ta gọi nó cũng không trả lời, hoàn toàn sống trong thế giới của mình, bây giờ ít nhất nó đã chịu bước ra ngoài, tuy rằng vẫn còn chút nhát gan, không giống người bình thường lắm…”

Giang Tiểu Lâu thở dài: “Thái Vô tiên sinh là danh y số một, nếu ông ấy cũng hết cách…”

Khánh Vương phi sầu lo: “Tuyết Nhi đã không còn, ta chỉ còn một đứa con trai, càng phải bảo vệ nó, chỉ là khó lòng phòng bị, ta sợ có ngày nó sẽ xảy ra bất trắc gì, khi đó ta làm sao mà sống?”

An Vương phi an ủi: “Tỷ đừng lo, thế tử phúc lớn mạng lớn, đã nhiều năm rồi cũng đều vượt qua được đó thôi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hai người, không khỏi lắc đầu, một Vương phi nhìn thì vô cùng tôn quý, nhưng mỗi ngày đều phải lo lắng đề phòng mà sống, nếu để nàng lựa chọn, nàng sẽ không cần đến danh vọng địa vì gì hết, chỉ muốn sống tự do tự tại.

An Vương phi thấy Giang Tiểu Lâu trầm tư, không khỏi nhướng mày hỏi: “Ngươi nghĩ gì vậy?”

Giang Tiểu Lâu nhướng mắt một chút, cười nhạt: “Không còn sớm nữa, tiểu nữ có việc muốn ra ngoài, xin Vương phi cho phép.”

Khánh Vương phi nhớ những gì Giang Tiểu Lâu đã nói, nhưng ngại có An Vương phi nên không hỏi nhiều, chỉ ôn nhu gật đầu: “Đi đi, đi sớm về sớm, ngồi xe ngựa của ta đi.”

An Vương phi nghe vậy giật mình, miệng giật giật, muốn nói gì nhưng lại nhịn xuống. Chờ Giang Tiểu Lâu đi rồi bà mới trách móc: “Tỷ xem, đối với người xa lạ lại tốt như vậy.”

Lần này Khánh Vương phi rất kiên trì: “Tiểu Lâu không phải người lạ, nó là bạn của Tuyết Nhi, bạn tốt nhất.”

“Bạn? Tỷ ở vương phủ lâu như vậy, còn tin vào những chuyện tình cảm sao, ai biết ả nói thật hay giả, không chừng chỉ là lừa gạt tỷ nên mới giả vờ thôi.”

Khánh Vương phi cười nhạt, gương mặt kiên định: “Tuy rằng sức khỏe Tuyết Nhi không tốt, nhưng là một đứa thông minh, ai tốt với nó, ai xấu với nó, nó nhìn rất rõ ràng. Nếu Giang Tiểu Lâu đúng là người gian xảo như muội nói, thì Tuyết Nhi sẽ không làm bạn với cô ta.”

An Vương phi chỉ cảm thấy không thể làm gì được, than nhẹ một tiếng: “Tùy tỷ.”

Giang Tiểu Lâu đã nhốt mình trong Khánh Vương phủ ba ngày, hôm nay không ra ngoài không được. Vì nàng vừa nhận được thiệp mời của Dương Các lão, đối phương đã đánh cược ở sân chọi gà, mời nàng đến xem. Xe của Giang Tiểu Lâu đến trước cửa sân chọi gà, vừa xuống xe đã thấy một con quái vật khổng lồ dùng tốc độ sét đánh vọt đến trước mặt nàng. Tiểu Điệp kinh ngạc thét lên một tiếng, Sở Hán từ phía sau vọt lên, chỉ kịp kéo Giang Tiểu Lâu về phía sau một cái, thoát khỏi cái miệng khổng lồ của con quái vật.

Mọi người nhìn lại mới thấy nó là một con tuyết lang cả người trắng như tuyết, lộ ra răng nanh trắng toát, đầu lưỡi đỏ choét, nước dãi không ngừng chải xuống theo răng nanh. Chân trước sắc bén không ngừng cào lên, chân sau thủ thế, bộ dạng như muốn tấn công. Sở Hán cực kỳ ngạc nhiên, tay cũng để sẵn trên hông.

Mọi người chỉ nghe tiếng cười khẽ: “Nhiều ngày không gặp, chẳng qua chỉ là chào hỏi thôi, cần gì khẩn trương như vậy.”

Âm thanh này đáng ghét đến cực điểm, Giang Tiểu Lâu không thể quên được, nàng cong môi lên, cười lạnh lùng: “Tử Y hầu trăm công nghìn việc, sao hôm nay lại có nhã hứng đến đây?”

Tử Y hầu nhẹ vỗ tay một cái, tuyết lang hung hãn lập tức trở nên ngoan ngoãn như đứa bé, thu hồi bộ dạng hung ác, ngoan ngoãn nằm rạp bên chân hắn. Bàn tay hắn duyên dáng gãi gãi trên đầu tuyết lang, tuyết lang lập tức hưởng thụ mà nheo mắt lại, rồi lại liếc nhìn Giang Tiểu Lâu, bộ dạng kiêu căng.

Người này có một gương mặt hoàn mỹ, giọng nói ôn nhu, khí chất ưu nhã thoát tục.

Tiểu Điệp có chút hoảng sợ trừng mắt nhìn đối phương, nàng chưa từng gặp người đẹp như vậy, hoàn toàn khác với những nam nhân tuấn tú khác, cũng khác với những giai nhân tuyệt thế khuynh thành, ngược lại có vẻ độc đáo đặc sắc, bá đạo ngang ngược, đôi mắt dài mang theo một cái nhìn máu lạnh, rất có lực công kích, bất giác khiến người ta thấy lạnh cả người.

Hắn nhướng mắt lên, nhìn Giang Tiểu Lâu toát ra vẻ hứng thú: “Lẽ nào ngươi không biết, hôm nay người tỉ thí với Các Lão là ta?”

Ngữ khí của hắn giống như đang đùa, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu lộ ra vẻ kinh ngạc như ý muốn, hắn cười ha ha, dẫn theo tùy tùng Như Vân xoay người đi vào, tuyết lang cũng đứng dậy gầm gừ rồi đi theo hắn.

Đến khi hắn rời đi một lúc lâu, Tiểu Điệp mới thở ra một hơi, người này mang đến áp lực quá lớn, làm cho yếu hầu nàng nghẹn lại, không thể lên tiếng: “Tiểu thư, người này rất hung hăn, lúc nãy nếu không có Sở Hán thì chúng ta đã bị con ác lang đả thương…”

Tiểu Điệp bị cảnh tượng máu me đầm đìa mà mình tưởng tượng ra dọa sợ, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nói: “Phải đó, võ công của Sở đại ca đúng là tiến bộ.” Sở Hán cúi đầu, có vẻrầu rĩ: “Tiểu thư quá khen.”

Giang Tiểu Lâu gật gù, từ khi Tuyết Ngưng chết, Sở Hán liền mất tập trung, thường ngồi thẫn thờ. Nhìn hắn như vậy, trong lòng Giang Tiểu Lâu có chút khổ sở, hán tử khờ khạo này xem ra thật lòng thích Tuyết Ngưng, chỉ tiếc giai nhân đã qua đời, cho dù hắn thật lòng đến mấy cũng chỉ có thể bỏ lỡ.

Bước vào cửa, trong viện có một mảnh đất trống, bày sẵn mấy cái lều, chung quanh có vô số tơ lụa màu sắc rực rỡ, trên sân thi đấu còn chưa bắt đầu, thì tiếng người đã huyên náo, vô cùng náo nhiệt. Ở giữa có một cái liều màu xanh lam, Dương Các lão thấy Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt vui mừng: “Đến đây, Tiểu Lâu, ngồi cạnh ta, bên này nhìn rõ hơn.”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy chỉ mỉm cười, đi đến bên cạnh Dương Các lão ngồi xuống, dẫn đến vô số ánh mắt nhìn.

Hôm nay có mặt ở đây không chỉ có Tử Y hầu và Dương Các lão, nghe nói hai người bọn họ muốn chọi gà, rất nhiều quan to quý nhân đều xuất hiện, thậm chí còn âm thầm đặt cược. Ở phía đông nam có một cái lều màu xám, Vương Hạc nhìn Giang Tiểu Lâu, thần sắc phức tạp.

Ngô Tử Đô nghiên người dựa vào chỗ ngồi, cười lạnh một tiếng: “Người nhìn nữ tử này đi, thủ đoạn thật lợi hại, đầu tiên là leo lên Dương Các lão, bây giờ leo lên cả Khánh Vương phủ, nịnh bợ đến Vương phi xoay mòng mòng, quyết tâm thu cô ta làm nghĩa nữ.”

Vương Hạc sững sờ: “Huynh nói thật sao?”

Thẩm Trường An lột một hạt đậu phộng rồi ném vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Huynh còn không biết? Tin tức này đã truyền ra khắp kinh thành rồi, bây giờ ai cũng hiếu kỳ, nàng ta làm sao nịnh bợ được người vô cùng quy củ nghiêm khắc như Khánh Vương phi, nhảy lên cành cây biến thành phượng hoàng.”

Vương Hạc nghe xong, lông mày hơi run lên, khóe miệng tựa hồ mỉm cười. Không ngờ Ngô Tử Đô mở to đôi mắt nham hiểu, đập vai của hắn nói: “Nhưng mà cho dù cô ta có thân phận gì, ta khuyên huynh từ bỏ ý định thôi.”

“Tại sao?” Vương Hạc quay đầu hỏi.

“Huynh nghĩ kỹ đi, cô ta là Đào Yêu nhưng lại không thừa nhận, chỉ nói chúng ta nhận lầm người, cho dù người giống người không lẽ cả ba chúng ta đều nhận lầm sao? Cô ta tìm đủ cách bày ra âm mưu, xoay chúng ta mòng mòng, sau đó giả chết thoát thân, lắc mình biến thành một đại gia trên thương trường. Uổng cho ban đầu Vương Hạc huynh một lòng nâng đỡ cô ta, đúng là nữ nhân vong ân phụ nghĩa.” Nói đến đây, Ngô Tử Đô quan sát Vương Hạc, thấy hắn lộ ra vẻ tức giận bất bình, mới khẽ cười nói: “Bất kể thế nào, thân phận của cô ta đã khác, chúng ta không với cao nổi.”

Thẩm Trường An phì cười một tiếng: “Ghê gớm tới mấy cũng không xóa bỏ được quá khứ, chọc ta tức lên, ta sẽ để lộ hết mọi chuyện.”

Ngô Tử Đô cười lạnh: “Lộ ra ngoài? Dựa vào cái gì, nói cô ta là Đào Yêu thì ai sẽ tin? Đào Yêu đã chết ở sông hộ thành, huynh không có chứng cứ mà dám phỉ báng nghĩa nữ của Khánh Vương, đây là tội gì, huynh gánh nổi không?”

Nghe lời này, Thẩm Trường An líu lưỡi nói: “Không lẽ cứ mặc cô ta làm bộ làm tịch vậy sao?”

Ngô Tử Đô nheo mắt lại: “Thật thật giả giả, thế đạo này ta cũng không hiểu nổi. Nhưng ta tin cô ta vào Khánh Vương phủ là có màn kịch hay để diễn, ta cũng muốn xem thử cô ta có thể gây nên sóng gió gì.” Hắn nói xong, ánh mắt nhìn thẳng về Giang Tiểu Lâu, mà đối phương đang ngồi bên cạnh Dương Các lão, hơi mỉm cười, nghe Các Lão nói chuyện hăng say, không hề chú ý tới bên này.

Một vị quý nhân ở lều bên cạnh cũng tiếc nuối nói: “Dương Các lão thật là yêu thích cô ta, nhìn đi, nếu chúng ta mà đến chào hỏi Các Lão chỉ sợ sẽ bị đuổi đi, chỉ có cô ta mới dám ngồi cạnh ông ấy.”

“Ngươi hiểu cái gì, cô ta là nữ đệ tử đắc ý của Các Lão, Các Lão còn từng nhắc với Khánh Vương, nếu sau này Giang Tiểu Lâu xuất giá, ông ta sẽ làm chủ hôn, đây là vinh quang cỡ nào chứ?”

Mọi người nghe xong, dồn dập nổi lên hiếu kỳ với nữ tử xinh đẹp đó, khí chất của nàng thanh nhã thoát tục, phong thái xuất chúng, lời nói cử chỉ ôn hòa đôn hậu, xinh đẹp phong nhã, hơn nữa lại từ một nữ tử thương hộ thấp hèn trở thành quý nữ vương phủ, có thể nói là nhân vật huyền thoại nổi danh ở kinh thành.

Tử Y hầu xa xa nhìn Giang Tiểu Lâu, đôi mắt sâu thẳm mang theo ý cười nhàn nhạt, con tuyết lang nằm nhoài bên chân hắn, hoàn toàn khác với bộ dạng hung hăng lúc nãy, có vẻ cực kỳ yên tĩnh, chỉ có đôi mắt ẩn hiện hung quang đangnhìn về phía chủ nhân đang nhìn, hiển nhiên là đang cảm thấy tiếc nuối món ngon vừa hụt mất.

Tiểu Điệp lặng lẽ nói: “Tiểu thư, người kia đang nhìn chúng ta chằm chằm, không biết có ý gì.”

Giang Tiểu Lâu cười khẽ: “Chỉ là một con súc sinh, cần gì tức giận nó? Muốn báo thù cũng không cần công khai, ngươi cứ chờ xem, sẽ có người tự nhận quả báo thôi.”

Nghe Giang Tiểu Lâu nói vậy, Tiểu Điệp hơi nheo mắt lại, nhìn về tuyết lang phì một cái. Tuyết lang lập tức đứng lên, ngẩn đầu, há miệng ra táp một cái, Tiểu Điệp sợ hết hồn, theo bản năng rụt về phía sau Giang Tiểu Lâu.

Lúc này, hai bên chọi gà đã khai chiến. Tiểu Điệp nhìn thấy Phi tướng quân có hình thể khổng lồ, có vẻ càng thêm cường tráng, không khỏi vui mừng khôn nguôi, cho là mình sẽ thắng chắc. Nhưng ánh mắt Giang Tiểu Lâu lại chỉ nhìn vào con gà của đối phương, nàng gọi Hoàn Tử lại, dò hỏi: “Ngươi thấy con gà của Tử Y hầu thế nào?”

Hoàn Tử quan sát kỹ, sau đó trả lời: “Con gà kia tuy rằng hình dáng bình thường, nhưng lại đặc biệt hung mãnh, sợ là sẽ có một trận ác chiến.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu tìm đến Tử Y hầu, vừa vặn hắn cũng nhìn nàng, thậm chí nhấc lên ly rượu, xa xa chào hỏi nàng. Ánh mặt trời sáng lạn chiếu trên đầu Giang Tiểu Lâu khiến gương mặt nàng bị khuất một phần trong bóng tối, khiến cả người nàng tăng thêm ba phần lạnh lẽo.

“Chiến đấu ác liệt, khán giả cũng thích xem, vậy cũng tốt.” Nàng nói như vậy, bên môi không kềm được ý cười, lại khiến người ta kinh sợ.

Trên sân hai con gà đang quấn lấy nhau, tất cả mọi người đều đứng lên, các nam nhân rướn cổ lên, căng thẳng đầu óc, các nữ tử cũng không kìm lòng được mà nắm chặt khăn tay lộ vẻ sốt sắng, mọi người cùng hò hét theo hai con gà. Hai con gà nhào tới, liều mình bay lên vừa mổ vừa cào. Sau một lượt bay lên, hai con gà rơi vào một góc hẹp, một con thì dựng thẳng lông cổ lên, con kia lại cắm chặt móng xuống đất, hai con đối đầu chậm rãi đảo quanh, thủ thế chờ đợi. Hoàn Tử hô to: “Phi tướng quân, cố lên, nhất định phải thắng.”

Tầm mắt Dương Các lão vẫn dõi theo Phi tướng quân, hoàn toàn chìm đắm trong trận đấu, quên đi thân phận của mình, mà người chung quanh cũng bị sự kích động làm mê muội, lớn tiếng ủng hộ cho con gà mình đặt cược.Khung cảnh này xem ra có chút buồn cười, nhưng cuộc sống của nhà quyền quý xưa nay tẻ nhạt, có thể tìm được chuyện giải sầu, bọn họ đều sẽ rất nhiệt tình.

Phi tướng quân nhắm chuẩn cơ hội vồ lấy đối thủ, nhanh như chớp mổ lên cổ nó. Dương Các lão nhất thời đại hỉ, vỗ tay lớn tiếng kêu lên: “Phi tướng quân, làm rất tốt.” Con gà kia không chịu được đau đớn, liều mình vẫy cánh, quật ngã Phi tướng quân xuống đất. Dương Các lão biến sắc đứng bật dậy, tiếng huyên náo trên sân vang lên, hai con gà lại lao vào chiến đấu, ai cũng lộ vẻ căng thẳng.

Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nâng một chén trà hoa cúc lên, chậm rãi quan sát tình hình. Trong bầu không khí náo nhiệt này, nàng như đang chìm trong không gian riêng, thần thái điềm tĩnh ôn hòa làm người khác phải chú ý.

Đấu đá suốt gần nửa canh giờ, Phi tướng quân hất cánh lên, mổ vào mắt đối phương, con gà kia sợ hãi, liều mình lùi về phía sau, trong nháy mắt rời khỏi vòng tròn thi đấu.

Theo luật thì Tử Y hầu thua.

Dương Các lão cười ha ha, hiển nhiên trận đấu này đã cho hắn thể diện rất lớn. Giang Tiểu Lâu gật đầu với Hoàn Tử, Hoàn Tử bước đến, vỗ vỗ đầu Phi tướng quân như khen ngợi, thoa một thứ gì đó lên đầu đó, sau đó lập tức rút lui. Dương Các lão đang chuẩn bị đi ca ngợi Phi tướng quân, một con quái vật khổng lồ đã nhanh chóng xông tới, gào lên một tiếng cắn ngay cổ Phi tướng quân.

Thoáng trong lúc đó, mọi người chỉ thấy Phi tướng quân đang hiên ngang đứng đó lập tức ngã xuống, trên cổ xuất hiện một lỗ máu, cái đầu vênh váo đã trở thành mồi ngon của tuyết lang.

Sắc mạt Dương Các lão đại biến, tức giận nói: “Tử Y hầu, ngươi có ý gì?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box