Chương 94
Khánh Vương phủ đột nhiên có thêm một tiểu thư thần bí trẻ tuổi, khiến mọi người hiếu kỳ. Đáng tiếc Giang Tiểu Lâu rất kín tiếng, thường ngày chỉ ở tại nơi Ly Tuyết Ngưng từng ở là Phương Thảo Các, mỗi ngày đóng chặt cửa phòng, giống như khuê nữ ở các gia đình bình thường.
Ban đêm, một tia gió nhẹ lướt qua, bức rèm trước giường gỗ đàn hương nhẹ nhàng lay động, Giang Tiểu Lâu nghe tiếng gõ cửa liền ngẩn đầu, đặt cây bút trong tay xuống, lên tiếng nói: “Mời vào.”
Khánh Vương phi đẩy cửa vào, mỉm cười: “Còn đọc sách sao, muộn lắm rồi.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười đứng dậy nghênh tiếp: “Không phải Vương phi cũng chưa nghỉ ngơi sao?”
Khánh Vương phi đi tới, chợt thấy một góc giấy lộ ra, người hơi run, trên trang giấy đang ghi chi chít một số chữ: “Đây là…”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa: “Đây là những người mà Tuyết Ngưng tiếp xúc từ khi vào vương phủ, những chuyện đã xảy ra, và những sinh hoạt hàng ngày.”
“Nhưng từ khi vào vương phủ con vẫn không ra khỏi cửa.” Vương phi không khỏi kinh ngạc.
“Có nhiều chuyện con không tiện ra mặt, tin tức này đều do Tiểu Điệp tìm hiểu được. Tính nàng hoạt bát, giỏi giao tiếp, người khác thấy con cũng ngại nói chuyện, nhưng nàng có thể tìm hiểu được tin tức, cho dù mỗi người chỉ nói một câu, khi thu thập lại cũng rất có ích.”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như nước, giọng điệu bằng phẳng, không nhanh không chậm khiến cho người ta có cảm giác an tâm, Vương phi nhẹ nhàng gật đầu: “Con nói đúng.”
Ngoài cửasổ, một cây thược dược đang khoe dáng vẻ yêu kiều, lặng lẽ tỏa hương trong hoa viên. Trong bóng tối, Sở Hán dựa vào tường, yên lặng đứng dưới song cửa sổ, tay luôn đặt trên chuôi kiếm, vẻ mặt cảnh giác.
Giữa phòng, Vương phi cầm tờ giấy lên nhìn kỹ, trầm giọng nói: “Mạt Lị, Lan Chi, Tiểu Đường, Tiểu Trúc là bốn nha đầu thân cận hầu hạ Tuyết Nhi, sau khi Tuyết Nhi xảy ra chuyện ta không chịu được nên sinh bệnh, đến khi ta tỉnh táo lại thì Mạt Lị đã được huynh trưởng chuộc thân quay về Giang Châu, Lan Chi trượt chân rơi xuống nước chết đuối, Tiểu Đường được phụ mẫu đưa về gả, chỉ còn lại Tiểu Trúc còn ở trong vương phủ.”
“Giang Châu xa xôi cách trở, không thể tìm được. Vậy chỉ có thể tìm được Tiểu Đường hoặc Tiểu Trúc.”
“Không, ta đã phái người đi tìm Tiểu Đường, theo quy củ nàng ta đến sơn trang chuẩn bị trước, ai ngờ chờ mãi cũng không chờ được xe ngựa của vương phủ, sau đó mới biết Tuyết Nhi gặp bệnh qua đời giữa đường, sau khi xảy ra chuyện những người ở bên cạnh Tuyết Nhi chỉ có ba người là Mạt Lị đã đi xa, Lan Chi đã chết, và Tiểu Trúc mà thôi.
“Tiểu Trúc đang ở đâu?” Giang Tiểu Lâu mơ hồ cảm thấy chuyện này kỳ lạ, mặt không chút biến sắc.
Đôi mắt Vương phi cúi xuống, như đang suy tư: “Khi Tuyết Nhi vào phủ, lão Vương phi phát cho nó một nha hoàn nhị đẳng, đồng thời nâng lên nhất đẳng ngay tại chỗ, sau đó Tuyết Nhi qua đời, lão Vương phi hỏi ý nàng ta, nha đầu đó nói là nguyện ý quay về, hiện giờ đang hầu hạ bên người lão Vương phi.”
Giang Tiểu Lâu thở dài một tiếng: “Đã như vậy, cô ta là nhân chứng duy nhất.”
Khánh Vương phi hởi ngẩn người, mặt đầy nghi ngờ: “Dù sao cô ta cũng là nha đầu của lão Vương phi, chỉ sợ không dễ dàng tra hỏi.”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sáng sủa, âm thanh mềm mại: “Vương phi, công khai không được thì âm thầm, cứng rắn không được thì mềm mỏng, chỉ cần tìm được cái cớ hợp lý.”
Vương phi đang muốn hỏi tiếp, đột nhiên nghe thấy Tiểu Điệp gõ cửa, Giang Tiểu Lâu hỏi: “Chuyện gì?”
Trả lời không phải là Tiểu Điệp, mà là một giọng nữ tử ôn nhu sợ hãi: “Giang tiểu thư, ta là Hách Liên Tuệ.”
Vương phi ngẩn ra, theo bản năng mà nói: “Là Tuệ Nhi sao? Vào đi.”
Tiểu Điệp dẫn một cô gái xinh đẹp đi vào, nàng chỉ cỡ mười lăm mười sáu tuổi, đôi mắt đen nhạt dịu dàng, khí trời không lạnh mà vẫn khoác áo lông thật dày, thái độ có vẻ yếu đuối. Cởi áo khoác, bên trong là một bộ y phục màu hoa sen, càng hiện ra vòng eo nhỏ nhắn, nhẹ nhàng bước tới, như một cành cây nhỏ nhắn run rẩy giữa băng tuyết. Vốn dĩ vẻ đẹp yếu đuối liền hóa thành phong lưu trong trẻo, quyến rũ động lòng người, đây chính là quận chúa Hách Liên Tuệ của vương phủ.
Hách Liên Tuệ do ca cơ sinh ra, vì mẫu thân có địa vị thấp kém, nên do Vương phi nuôi nấng. Vì thời gian nàng nằm trong bụng mẹ quá dài, nên sinh ra yếu ớt, thân thể mỏng manh. Giờ khắc này, nàng nhìn Khánh Vương phi, nhẹ nhàng hành lễ: “Xin chào mẫu thân.”
Khánh Vương phi khẽ mỉm cười, bảo nàng bước qua: “Đêm khuya sương nặng còn ra ngoài, cẩn thận bệnh càng nặng thêm.”
“Con là…” Hách Liên Tuệ đưa mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, đôi mắt như có khói sóng mênh mông đa tình, muốn nói rồi lại thôi.
Hách Liên Tuệ có chứng khó thở, cho nên ít khi nào ra khỏi viện của mình, hôm nay chọn giờ này đến gặp Giang Tiểu Lâu, đúng là khiến người ta nghi ngờ. Giang Tiểu Lâu không lộ ra vẻ gì, khẽ cười nói: “Thì ra là Vân Châu quận chúa, không biết gì chuyện gì mà phiền quận chúa phải đích thân đến đây như vậy?”
Hai mắt Hách Liên Tuệ khẽ động, giọng điệu đặc biệt yếu đuối: “Giang tiểu thư, mấy hôm nay ta trằn trọc khó ngủ, trong lòng nhớ tới một chuyện quan trọng, lại sợ mình quá đường đột suy đoán bừa bãi. Lúc nãy định bẩm báo với mẫu thân, nghe nha đầu nói người đã đến đây nên mới đi bái phỏng, quấy rầy vào lúc này thật là thất lễ, xin thông cảm.”
Khi nàng nói chuyện vô cùng ôn nhu, âm thanh nhẹ nhàng, gió vừa thổi liền tản đi.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhíu mày, vẻ mặt ôn hòa: “Có chuyện gì cứ nói đừng ngại.”
Hách Liên Tuệ biết ý, nói: “Nhị tỷ đột nhiên tạ thế, trong lòng ta cũng còn nghi vấn, chỉ là không có chứng cứ không dám nói lung tung. Nghe nói Giang tiểu thư cũng hoài nghi việc này, ta nghĩ mãi, nếu muốn điều tra thì phải tìm nhân chứng. Tỳ nữ hầu hạ nhị tỷ người thì chết người thì bỏ đi, đều không thể tìm kiếm, chỉ có một người còn ở trong phủ.” Nàng nói đến đây, tựa hồ yếu hầu hơi khô, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng.
Khánh Vương phi bất giác mỉm cười: “Xem con đi, không khỏe còn suy nghĩ nhiều như vậy, điểm này bọn ta đã nghĩ đến rồi.”
Trên mặt Hách Liên Tuệ lộ vẻ kinh ngạc, nhìn vào mắt Giang Tiểu Lâu: “Hả, nếu vậy thì đúng là ta nhiều chuyện rồi.”
Khánh Vương phi trìu mến nhìn nàng: “Không, con có lòng nghĩ đến nhị tỷ, ta cảm kích còn không kịp, sao lại trách con nhiều chuyện? Đúng là đứa nhỏ ngốc.”
Hách Liên Tuệ ngại ngùng cười, biểu hiện rất bi thương: “Nhị tỷ mệnh khổ, khó khăn lắm mới đoàn tụ được với chúng ta, nhưng đột nhiên ra đi như vậy, mẫu thân nhất định rất đau lòng. Hy vọng chân tướng có ngày sáng tỏ, nhị tỷ được giải oan, không uổng công chúng ta từng chung sống với nhau.”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu không có biểu hiện gì, nàng là người vẻ ngoài ôn hòa nhưng nội tâm sắt đá, lời nói ấm áp đến mấy cũng không cảm động được nàng. Nhưng Khánh Vương phi là người luôn bị dị nghị lại chỉ vài câu nói này mà cảm động đến rơi lệ, khi Hách Liên Tuệ đứng dậy cáo từ, bà tự mình đứng lên khoác áo cho nàng: “Trời lạnh, về đi thôi, lần trước tiến cung Hoàng hậu nương nương thưởng cho ta một cây Tuyết linh chi, ngày mai bảo nha đầu đến chỗ ta lấy.”
Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng cầm tay Vương phi, trước khi rời đi ánh mắt như lơ đãng đảo qua gian phòng, chỉ thấy đượctoàn đồ đạc quý giá bày trí khắp nơi, nàng nhẹ nhàng thở dài: “Giống y lúc nhị tỷ còn sống…” Chợt xoay người, dựa vào tì nữ nhẹ nhàng đi ra.
Giang Tiểu Lâu đứng trước cửa sổ nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, ngọn đèn lồng đỏ hồng rất dễ dàng nhìn thấy, một cơn gió thổi tới khiến ngọn nến muốn tắt, tì nữ vội dùng tay che đèn lồng, sợ bị thổi tắt.
Vương phi thấy vẻ mặt Giang Tiểu Lâu không bình thường, liền cười khẽ: “Mẫu thân của Tuệ Nhi địa vị thấp, ở trong phủ bị người bắt nạt, ta liền đem nó về nuôi dưỡng. Nó rất cung kính hiếu thuận với ta, khi Tuyết Nhi trở về cũng là tỷ muội hòa thuận, tình cảm thân thiết.”
Là sợ mình nghi ngờ Hách Liên Tuệ sao… hành mi dài của Giang Tiểu Lâu chớp chớp, mỉm cười: “Người Vương phi tin tưởng dĩ nhiên con cũng tin tưởng. Chỉ là việc này người biết càng ít càng an toàn.”
Khánh Vương phi gật đầu nói: “Được, ta nghe lời con.”
Giang Tiểu Lâu trầm ngâm chốc lát, khóe môi hơi cong lên: “Con đã nghĩ kỹ, đã nghi ngờ cái chết của Tuyết Ngưng, chúng ta nên mời pháp sư về làm phép cho tỷ ấy, siêu độ vong linh.
Vương phi hoàn toàn sửng sốt, làm phép? Sao Giang Tiểu Lâu lại nghĩ tới chuyện này?
Sáng hôm sau, Khánh Vương phi dẫn Giang Tiểu Lâu đi thỉnh an lão Vương phi. Gương mặt Giang Tiểu Lâu thanh lệ, tỏa sáng rực rỡ, trong lúc di chuyển váy áo ngũ sắc lay động, như một luồng sáng màu hổ phách, dẫn đến rất nhiều người quan sát nghị luận. Đến khi nàng dừng bước quay đầu lại, những người kia liền nấp sau gốc cây hoặc hòn núi giả, chỉ còn sót lại đôi mắt khóe miệng.
Vào phòng, Thuận trắc phi cũng đang có mặt, bà đang cầm một cây quạt giới thiệu với lão Vương phi. Nhìn thấy bọn họ đi vào, Thuận trắc phi lập tức mỉm cười: “Đang định đi cầu kiến Vương phi, người xem, đây là quạt Thanh Châu vừa đưa vào kinh, thiếp được ba cây, Vương phi cũng chọn một cây đi.”
Quạt Thanh Châu được chế tạc bằng tơ lụa lăng la, vì hình dáng tròn như mặt trăng nên còn được gọi là quạt tròn. Cây quạt trong tay Thuận phi, trên đó có hình thiếu nữ mặt hoa da phấn, mày liễu mắt hạnh, đang dựa vào hoa hải đường ngủ say, kết cấu vô cùng tinh xảo hoa lệ, càng thêm có mùi hương nhàn nhạt, vỗ một cái trên tay, hương thơm lập tức phân tán chung quanh. Khánh Vương phi lại lạnh nhạt hất cằm: “Không cần, ta có chuyện quan trọng cầu kiến mẫu thân.”
Lão Vương phi đang dựa vào gối phú quý, giờ khắc này hơi nghiên người, bên trái một tì nữ lập tức mang đến ống nhổ, bà hắng giọng một cái, bên phải một tì nữ vội đưa khăn lụa lên che miệng cho bà. Mắt lão Vương phi không nhất, lúc này mới nhàn nhạt nói: “Có chuyện gì?”
Biểu hiện của Khánh Vương phi cực kỳ cung kính, hành lễ nói: “Hôm nay con muốn thỉnh cầu một chuyện, người cũng biết, Tuyết Nhi còn trẻ đã không còn, xuống suối vàng cũng là cô hồn dã quỷ, trong lòng con rất khó chịu, muốn làm pháp sự cho nó, coi như cũng trọn tấm lòng của người làm mẹ, nên muốn đến đây xin mẫu thân cho phép.”
Thuận phi nghe vậy, không khỏi nhẹ nhàng nâng mặt lên, suy tư nhìn chằm chằm Khánh Vương phi.
Sắc mặt lão Vương phi bình tĩnh, phật châu không ngừng chuyển động trong tay, miệng chậm rãi nói: “Đứa nhỏ này cũng sống không dễ dàng, giúp nó siêu độ cũng tốt. Chỉ có điều ta phải nói một câu, con phải nhớ cho kỹ, người đi rồi, vạn sự giai không, nếu rảnh để suy nghĩ lung tung chi bằng cố gắng sống tốt cuộc sống của mình, hiểu chưa?”
Đôi mắt Khánh Vương phi lóe lên, giọng điệu cung thuận: “Vâng, mẫu thân, con đã hiểu, chỉ là…”
Lão Vương phi nhìn bà, ánh mắt lạnh nhạt, nhẹ nhướng mày: “Chỉ là cái gì?”
Khánh Vương phi khó xử nói: “Người nhiều chuyện cũng nhiều, người ở chỗ con không hiểu quy củ, sợ làm sai, cho nên cầu mẫu thân khai ân, tạm thời điều tì nữ của người cho con.”
Lão Vương phi hơi dừng một chút: “Con muốn mượn ai?”
Ánh mắt Khánh Vương phi dừng ở chỗ mười tì nữ có chút băn khoăn, cuối cùng chỉ vào một tì nữ áo xanh nói: “Chính là Tiểu Trúc, không biết mẫu thân có thể nhường một chút không?”
Thuận phi nhẹ nhàng nheo mắt lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc đảo qua Tiểu Trúc, gương mặt thanh tú trong lúc lơ đãng biểu lộ ba phần sắc bén.
Lông mày lão Vương phi nhẹ nhàng nhăn lại: “Tại sao muốn mượn Tiểu Trúc?”
Khánh Vương phi mỉm cười nói: “Vì Tiểu Trúc đã từng hầu hạ Tuyết Nhi, hiểu rõ tâm ý nó nhất, pháp sư cũng nói phải có người từng hầu hạ Tuyết Nhi để dẫn đường, cho nên con mới hy vọng mẫu thân cho con mượn Tiểu Trúc.”
Lời nói này cũng không sai, dù sao Tiểu Trúc cũng từng hầu hạ Tuyết Ngưng, đưa nàng một đoạn đường cũng là việc nên làm. Nếu như từ đây Vương phi có thể chấp nhận sự thật con gái đã chết, nha đầu này đưa cho bà cũng không sao. Lão Vương phi không chút nghĩ ngợi, nhẹ nhàng nói: “Vậy để cho Tiểu Trúc theo con đi đi.”
“Đa tạ mẫu thân, bảy ngày sau con sẽ đưa cô ta về lại chỗ người.” Khánh Vương phi đầy ý cười, có vẻ hài lòng.
Từ đầu tới cuối Giang Tiểu Lâu không nói một lời, như một người làm nền, tuy rằng nhìn cũng vui mắt nhưng không có tác dụng gì. Nhưng mắt của Thuận phi vẫn đảo quanh người nàng, tựa hồ xuyên thấu qua nụ cười ôn nhu bên ngoài, thăm dò dụng ý thực của nàng.
Dưới sai phái của lão Vương phi, Tiểu Trúc ngay lập tức đi theo Khánh Vương phi.
Vào cửa, Khánh Vương phi ngồi xuống, bưng chén trà thanh từ lên nhưng không uống, chỉ ôn hòa nói: “Tiểu Trúc, trước kia Tuyết Nhi là do ngươi hầu hạ, ta biết ngươi rất tận tâm, cũng rất hiểu chuyện, nó thường nói với ta rất yêu thích ngươi, còn nói khi xuất giá sẽ để người làm nha hoàn hồi môn.”
Ly Tuyết Ngưng quả thật là một chủ tử nhân từ, không những không làm cao, còn rất hòa khí với hạ nhân. Tiểu Trúc cúi đầu, ngoan ngoãn nói: “Đa tạ quận chúa chăm sóc, nô tì cũng rất mong có thể hầu hạ quận chúa cả đời, nhưng đáng tiếc không có duyên phận.”
Mi tâm của nàng cau lại, nhìn bộ dáng bi thương này, trong lòng Khánh Vương phi cười gằn, trên mặt càng tăng thêm thân thiết: “Nói cũng đúng, là do nữ nhi của ta không có phúc. Lại đây, đứng lên, đến trước mặt ta.”
Tiểu Trúc nghe vậy, vội vã đứng lên đi tới cạnh Vương phi.
Khánh Vương phi tỉ mỉ nhìn kỹ nàng, biểu hiện rất bình tĩnh, chỉ là bên trong bình tĩnh cơ hồ có ngọn lửa đang nhảy nhót, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Tiểu Trúc có chút bất an nói: “Vương phi, không biết người có gì dặn dò.”
Khánh Vương phi liếc mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu chỉ cười nhạt nói: “Tối hôm qua Dao Tuyết quận chúa báo mộng cho Vương phi, nói mình rất cô quạnh, ngươi cũng biết, Vương phi chỉ có một người con gái, không đành lòng để nàng lẻ loi một mình, cho nên muốn tìm mấy người đi theo chăm sóc, ngươi thấy sao?”
Tiểu Trúc vẫn chưa rõ, chỉ cụp mắt cung kính nói: “Vương phi, khi đạo trưởng làm phép có thể thiêu thêm mấy người giấy cho quận chúa, như vậy là có người hầu hạ rồi.”
Khánh Vương phi cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn nàng cười.
Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo nụ cười mềm mại, giọng điệu lại kinh tâm như băng tuyết: “Đúng là nha đầu ngốc, những người kia dù sao cũng vụng về, sao biết cách chăm sóc quận chúa. Theo ta thấy nên tìm người thân thuộc một chút, ví dụ như ngươi, vừa biết sở thích của quận chúa, lại thông minh lanh lợi.”
Tiểu Trúc ngốc đến mấy cũng nghe ra có điều không đúng, nhất thời lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, hai hàm răng va vào nhau lập cập, giọng nói vô cùng đứt quãng: “Nô tì…nô tì…Vương phi, tha cho nô tì đi.”
Trên mặt Khánh Vương phi lộ ra vẻ nghi hoặc: “Ôi, sao vậy, không phải ngươi nói muốn hầu hạ Tuyết Nhi cả đời sao, sao lại như biến thành người khác, lẽ nào lúc nãy đều đang nói dối?” Càng nói vẻ mặt càng âm trầm, phảng phất có tức giận trong lòng.
Tiểu Trúc ầm một tiếng ngã quỵ trên đất, gắt gao nắm chặt quần áo Khánh Vương phi, thân thể run rẩy, nói chuyện cũng đứt quãng: “Vương phi, nô tì sai rồi, là nô tì nói sai rồi, cầu người tha mạng cho nô tì, nô tì còn có phụ mẫu, huynh đệ, nếu không có nô tì trợ cấp thì cả nhà sẽ không sống nổi. Vương phi, người đại từ đại bi tha cho nô tì đi.”
Khánh Vương phi nhìn nàng, ánh mắt từ từ trở nên u lạnh.
Tuẫn táng là hình thức rất được lưu hành trong hoàng thất tiền triều, đặc biệt là vị Tuấn Văn đế, khi Lan Đình công chúa người hắn yêu thương nhất chết đi, hắn không chỉ cho chế tạo cỗ quan tài đá vô cùng tinh mỹ, còn dùng số lượng kim ngân ngọc bạch đếm không xuể chôn theo. Đến ngày đưa tang cho công chúa, hắn cho người đi trên đường vừa múa vừa hát, dẫn đến cả trăm con bạch hạc quý giá, hấp dẫn cả ngàn vạn bá tánh kéo ra quan sát. Khi đến nghĩa trang, hắn đột nhiên trở mặt, lệnh cho quân sĩ thiết giáp đẩy hết bá tánh vào trong hầm mộ, chôn sống cùng bạch hạc. Thế là số bá tánh vô tội này trở thành người tuẫn táng theo công chúa, tuy cách làm này bị xem là điên cuồng trong cách nói của quan sử hậu thế, nhưng quan to quý nhân lúc đó lại noi theo. Huống chi bây giờ Khánh Vương phi chỉ muốn một tì nữ tuẫn ráng, ai lại quan tâm việc nhỏ như vậy?
Tiểu Trúc càng lúc càng sợ hãi, trong đầu không ngừng vang lên câu nói: “Hết rồi, hết rồi, hết thật rồi…”
Khánh Vương phi rút ra cái khăn trắng như tuyết che mắt lại, thần sắc trong trẻo: “Con gái của ta bệnh chết, người bệnh khi xuống dưới càng cần có người hầu hạ, cho nên mới cần ngươi đi cùng. Tuy rằng thiệt thòi cho ngươi, nhưng cũng đâu còn cách nào, ngươi an tâm, sau khi ngươi chết ta sẽ giải thích với lão Vương phi, nói ngươi tự nguyện đi cùng Tuyết Nhi, còn cho gia đình ngươi tiền mai táng, giúp họ cả đời không lo cơm áo. Đến dưới kia, ngươi phải chăm sóc Tuyết Nhi của ta thật tốt, ta sẽ lập bài vịcủa ngươi trong am, xem như là ghi nhớ lòng trung thành của ngươi.”
Trên môi Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười nhàn nhạt, nghiêm túc ngồi một bên thưởng thức vẻ sợ hãi của Tiểu Trúc.
Cả người Tiểu Trúc đều cứng lại, môi run rẩy không nói nên lời, dập đầu liên tiếp trên đất, miệng rên la: “Vương phi, tha cho nô tì đi, cầu người tha cho nô tì, nô tì không muốn chết, nô tì thật sự không muốn chết.”
Vẻ mặt Khánh Vương phi lạnh nhạt nói: “Người đâu, đưa cô ta xuống, chiếu theo lời của pháp sư, trước tiên thanh lọc cơ thể, không được làm bẩn đường xuống suối vàng.”
Hai ma ma vâng một tiếng, nhào lên như hổ như sói, một người giữ tay một người trói cổ, muốn đem nàng đưa ra ngoài, Tiểu Trúc sợ hãi đến cực điểm, huyệt Thái Dương như muốn nổ tung, không chịu nổi la lên thê thảm: “Vương phi, Vương phi, nô tì có chuyện cần bẩm báo, xin người chờ một chút.”
“Dừng”. Khánh Vương phi hạ lệnh.
Tiểu Trúc đã đứng không vững, ngã nhào xuống đất, mặt mày thê lương: “Vương phi, nô tì…nô tì…” Lúc nãy nàng nói là có chuyện cần bẩm báo, giờ này lại không chịu nói, bộ dạng muốn nói lại thôi.
Giang Tiểu Lâu vẫy lui hai ma ma, nụ cười trên mặt không giảm: “Tiểu Trúc, ta hỏi một câu ngươi đáp một câu, nếu có nửa câu giả dối thì ngày mai ngươi sẽ được tế sống.”
“Vâng, nô tì nhât định biết thì sẽ nói, tuyệt không giâu diếm.”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nói: “Ngươi ở bên người Dao Tuyết quận chúa đã lâu, có phát hiện chuyện gì khác thường?”
Tiểu Trúc khẽ cắn răng: “Tính tình quận chúa ôn hòa, đối đãi với người khác tốt, chưa từng nổi nóng.”
Thấy nàng hỏi một đằng đáp một nẻo, chính là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Giang Tiểu Lâu cười lạnh, nhẹ vẫy bàn tay, Tiểu Điệp lấy một cái ống trúc hình dạng quái lạ đặt trước mặt Tiểu Trúc. Tiểu Trúc còn chưa phản ứng, đã bị Tiểu Điệp nắm lấy miệng, nói: “Trong ống trúc này là một con rắn Trúc Diệp Thanh, chỉ cần dùng lửa đốt vào đuôi nó, nó sẽ xông ra.” Ngón tay nàng lạnh băng vuốt lên cổ Tiểu Trúc: “Lập tức chui vào cổ họng ngươi, mùi vị đó…chà chà.”
Tiểu Trúc mặt mày tái mét, mồ hôi như hạt đầu rơi xuống.
Khánh Vương phi lạnh lùng nói: "Còn không nói?"
Giang Tiểu Lâu thấy đối phương đã sợ vỡ vật, liền mỉm cười vẫy lui Tiểu Điệp: “Trên đường đi sơn trang, quận chúa bị bệnh qua đời sao?”
“Cái này…” Tiểu Trúc do dự: “Đúng là quận chúa bị bệnh bộc phát, không kịp đợi đại phu đến khám đã qua đời?”
Giang Tiểu Lâu chỉ hơi trầm ngâm: “Trước khi quận chúa lên đường, có gặp ai không?”
Cả người Tiểu Trúc run rẩy, bàn tay lạnh lẽo: “Hôm đó lão Vương phi từng triệu kiến quận chúa, nhưng bọn nô tì không được phép vào, cho nên nô tì cũng không biết là nói chuyện gì.”
Giang Tiểu Lâu hừ lạnh một tiếng, nói với Tiểu Điệp: “Nếu hỏi cái gì cũng không biết, vậy thì kéo cô ta ra ngoài đi.”
“Không, đừng mà.” Tiểu Trúc vội vã kêu to. “Nô tì nói, lúc các ngài ấy nói chuyện rất nhỏ giọng, nô tì ở bên ngoài, chỉ loáng thoáng nghe được lão Vương phi nói một câu… đừng có không biết cân nhắc, phải biết được thân phận của mình.”
"Còn gì nữa không?"
“Không có, thật sự không có.” Tiểu Trúc nói xong câu đó, nằm rạp ra khóc lớn lên, cứ như thấy hối hận và sợ hãi vì đã bán đứng lão Vương phi.
Tiểu Điệp chủ động tiến lên nâng Tiểu Trúc dậy, lau nước mắt cho nàng, cười hì hì nói: “Tiểu Trúc cô nương, mau ngoan ngoãn theo ta đi lau rửa cho sạch đi.”
Tiểu Trúc sợ đến hồn phi phách tán: “Không, ta không muốn tuẫn táng, ta không muốn tuẫn táng.”
Lại nghe thấy Khánh Vương phi lạnh lùng nói: “Nếu lão Vương phi biết hôm nay ngươi đã nói gì, chỉ sợ người đầu tiên phải chết chính là ngươi, còn không ngoan ngoãn lui ra?”
Tiểu Trúc lập tức chấn động, nước mắt ràn rụa nhìn Vương phi, lảo đảo bị Tiểu Điệp kéo ra ngoài.
Giang Tiểu Lâu suy tư: “Ép như vậy Tiểu Trúc cũng không chịu nói thật, có thể thấy được một khi nói sự thật ra, hậu quả sẽ còn đáng sợ hơn là chết.”
Khánh Vương phi không nhịn được truy hỏi: “Không lẽ mẫu thân và Tuyết Nhi nói gì đó, nhưng hai người họ lại không có hiềm khích gì?”
Giang Tiểu Lâu thở dài, chậm rãi nói: “Nếu không có hiềm khích sao lại nói ra câu không biết cân nhắc, chú ý thân phận, chỉ sợ lão Vương phi đã biết cái gì rồi, mới nói với Tuyết Ngưng nghiêm khắc như vậy. Vương phi, việc này không vội được, cần phải từ từ tính.”
Khánh Vương phi chậm rãi ngồi xuống ghế: “Từ từ tính, rốt cuộc phải bao lâu mới tìm ra được sự thật?”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu dần mất đi ý cười, đôi mắt đen như mực mang theo chút bi thương: “Vương phi, nếu người thật lòng muốn báo thù cho Tuyết Ngưng, thì không nên nản lòng nhanh như vậy.”
Khánh Vương phi nhìn nàng một cái, sắc mặt vô cùng bi thương, rơi vào trầm mặc.
Rất nhanh, Khánh Vương phi liền sai người bố trí đài hoa trong vườn hoa, ở giữa treo ba bức tượng, bên dưới bày bàn thờ. Trên bàn thờ có trái cây tươi, hai bên đặt trống, chuông nhỏ. Ngũ Thuần Phong mang theo đệ tử, làm một màn pháp sự vô cùng long trọng oai phong, pháp sự tiến hành suốt ba ngày ba đêm, ngày đêm không nghỉ, cuối cùng làm lão Vương phi tức giận. Bà gọi Khánh Vương phi đến, không chút lưu tình nói thẳng: “Âm thanh kia luôn truyền đến tai ta, vang ong ong liên tục, mau bảo bọn họ ngừng lại đi.”
Khánh Vương phi biến sắc, thở dài nói: “Mẫu thân, chuyện làm pháp sự đã được người đồng ý, sao có thể tùy ý thay đổi?”
Lão vương phi trầm mặt xuống: “Ai cho các ngươi ồn ào như vậy, đây là vương phủ, phải có thể thống, các ngươi huyên náo suốt ngày đêm như vậy, đúng là không ra thể thống gì?”
Âm thanh tiếng chuông siêu độ vô cùng ồn ào, nhưng khi lão Vương phi cao hứng có thể cho hát kịch suốt mười ngày đêm, khi đó thì không ồn ào sao? Huống chi viện của Tuyết Ngưng ở nơi hẻo lánh, căn bản sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn, bây giờ chẳng qua chỉ là kiếm cớ mà thôi.
Sắc mặt của Khánh Vương phi càng khó coi, mi tâm nhíu chặt, tựa hồ đang muốn liều mình bộc phát tâm tình.
Lão Vương phi nhìn bà, thờ ơ nói: “Ngươi nhìn ta như vậy làm gì, đây là thái độ của con dâu hay sao?”
Khánh Vương phi đột nhiên cười gằn một tiếng: “Dám hỏi một câu, mẫu thân có từng đối xử với Tuyết Nhi như cháu gái ruột không?”
Lão Vương phi sầm mặt lại: “Ngươi ăn nói kiểu gì vậy, cái gì gọi là ta không xem nó là cháu gái ruột?”
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng kéo tay áo Vương phi, lắc đầu với bà. Nhưng Khánh Vương phi như đã nhẫn nại đến cùng cực, hai tay nắm chặt: “Từ khi Tuyết Nhi nhập phủ người đã đối xử không công bằng, nó đi một bước người nói nó dáng đi không đẹp, nó ăn một miếng người nói nó không đủ đoan trang, nó cười một cái người nói nó tùy tiện, ngay cả nó ho người cũng nói nó bất kính trưởng bối. Đây là thái độ đối xử với cháu gái sao?”
“Ta chỉ đang dạy nó quy củ, một nha đầu từ bên ngoài đến, vẫn là không biết quy củ, bây giờ lại xúi giục Vương phi trở nên không biết quy củ theo nó. Ta đã nói rồi, một con phượng hoàng lạc vào chuồng gà, cho dù quay lại tổ phượng hoàng thì cũng không thể quen thuộc được, người khác nhìn thấy cũng không vừa mắt.”
Câu nói này như một mũi dao nhọn đâm vào người Khánh Vương phi, chuyện làm pháp sự chỉ là chuyện nhỏ, lão Vương phi không thích ồn ào, bất quá là do không thích Tuyết Nhi thôi, lại còn nói ra câu nói so sánh phượng hoàng với gà, có thể thấy được bà có bao nhiêu bất công.
Trong mắt Khánh Vương phi đầy lệ, nhìn lão Vương phi nói: “Mẫu thân, nhiều năm qua con chưa từng chống đối người nửa câu, con biết người không thích con, tuy con không hiểu vì sao, nhưng chuyện gì con cũng cố gắng làm người hài lòng, nhịn được thì nhịn, nhường được thì nhường, nhưng sao người vẫn đối với con như vậy? Con biết người ở sau lưng con nói con là Vương phi đầu gỗ, nói con không được Vương gia yêu thích, nói con hay nói xấu sau lưng Vương gia, nhưng con không phải người như vậy. Cho dù con móc tim ra cho người xem, thì người vẫn nói nó là đen. Không sai, Tuyết Nhi là con của con, nhung người làm lạc mất nó là Vương gia. Nguyên nhân thật sự là gì, không lẽ mẫu thân không biết sao?”
Trong nháy mắt Giang Tiểu Lâu hoảng sợ, Vương phi và Ly Tuyết Ngưng chưa từng nhắc lại nguyên nhân năm xưa bị thất lạc, bây giờ Vương phi tức giận như vậy, không lẽ là có ẩn tình?
Lão Vương phi nghe được cũng hốt hoảng: “Ngươi nói bậy bạ cái gì đó?”
Khánh Vương phi xì cười một tiếng: “Ông ấy mang Tuyết Nhi ra ngoài, nhưng chỉ lo vui đùa với Thuận phi, không chịu chăm sóc Tuyết Nhi, nếu không thì làm sao nó bị lạc?”
Mỗi khi đến ngày tết, theo quy củ vương phủ thì Khánh Vương phải ở lại phòng chính phi. Đây là chế độ nhiều năm, tuyệt không được phép làm trái. Nhưng Khánh Vương rất không thích Khánh Vương phi, mà rất sủng ái Thuận phi. Hắn vì muốn ở cùng Thuận phi, liền lặng lẽ mang bà ta ra khỏi phủ, tình cờ Tuyết Nhi đang chơi đùa trong sân nhìn thấy, vì phòng ngừa Tuyết Nhi đi tố cáo với Khánh Vương phi, hắn lại lấy lý do đưa nàng đi chơi, mà ôm nàng ra khỏi vương phủ. Khi nghe được tì nữ bẩm báo, Khánh Vương phi còn không để ý lắm, Vương gia chưa từng thân cận với Tuyết Nhi, hiếm thấy hắn có lòng như vậy, dĩ nhiên Khánh Vương phi không có ý kiến gì. Nhưng bà tuyệt đối không ngờ, Khánh Vương chỉ muốn vui chơi với Thuận phi, không hề để ý tới Tuyết Nhi tuổi nhỏ. Vào lúc mọi người đang bận rộn xem pháo hoa, Tuyết Nhi bị người ta bắt cóc. Vốn dĩ làm mất con gái là Khánh Vương sai, nhưng lại biến thành lỗi của Tuyết Nhi. Không sai, quả thật nàng không lớn lên ở Vương phi, không được giáo dục như một quận chúa, càng không thể xem là một danh môn thục nữ hợp lệ. Nhưng vậy thì sao, tất cả đều là do Khánh Vương tạo thành, lão Vương phi luôn miệng nói Tuyết Nhi không đúng, nhưng chưa từng cân nhắc xem rốt cuộc ai mới đúng là hung thủ. Khánh Vương phi nghĩ đến đây, lòng tràn đầy phẫn hận, tâm tình không thể khống chế, gần như muốn xông lên cãi lý với lão Vương phi.
Giang Tiểu Lâu thấy tình huống mất khống chế, tiến lên một bước nắm chặt tay Vương phi: “Vương phi, đừng kích động.”
Khánh Vương phi nhìn Giang Tiểu Lâu, đôi mắt ôn nhu mỹ lệ đang nhìn thẳng vào bà, mang theo nỗi tiếc hận bi thương không nói nên lời, trong nháy mắt Khánh Vương phi như nhìn thấy đôi mắt Tuyết Nhi. Giống như được một châu nước lạnh dội lên, bà bàng hoàng một lúc, tâm tình phẫn nộ cực điểm lập tức tan thành mây khói.
Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn lão Vương phi, nụ cười vô cùng cung kính: “Ngài nói đúng, chuyện này là do bọn con làm không thỏa đáng, lập tức sẽ dặn dò mọi người chú ý hơn, tuyệt đối quấy rầy ngài nghỉ ngơi."
Lúc nãy lão Vương phi cũng bị biểu hiện của Khánh Vương phi làm hoảng hốt, giờ khắc này thấy đối phương đã bình tĩnh, khẩu khí mới thả lỏng hơn: “Nhìn đi, ngươi còn không hiểu chuyện bằng một nha đầu từ bên ngoài đến, đi ra ngoài, ta không muốn gặp lại ngươi nữa.”
Khánh Vương phi gần như được Giang Tiểu Lâu nửa dìu nửa dắt ra khỏi phòng. Nhìn bộ dạng bà như muốn khóc, Giang Tiểu Lâu khẽ lắc đầu: “Vương phi, người biết rõ chống đối lão Vương phi sẽ có hậu quả gì, sao còn kích động như vậy?”
Khánh Vương phi rất rõ địa vị của lão Vương phi trong phủ, nếu mình nổi giận với bà, không những không giải quyết được vấn đề, ngược lại sẽ làm tình hình xấu thêm. Đối nghịch trưởng bối, một khi làm lớn chuyện, bà sẽ mất hết mặt mũi, địa vị khó giữ. Nhưng con người khó tránh khỏi kích động, đặc biệt khi nghe lão Vương phi nhục nhã Tuyết Nhi, bà không nhịn được. Nếu không có Giang Tiểu Lâu ngăn cản, bà thật sự sẽ xảy ra xung đột mãnh liệt với lão Vương phi. Trước kia bà là một Vương phi đầu gỗ, nhìn chồng tùy ý làm càn cũng không thể làm gì, hy vọng duy nhất là tìm được con gái mình. Nhưng bà không ngờ con gái vừa tìm được lại chết không rõ ràng, mà trượng phu và mỗi người trong vương phủ tựa hồ đều đang ẩn chứa bí mật, bọn họ biết gì đó, nhưng lại gạt bà, trên đời này quả thật không có ai có thể tin cậy được.
Giang Tiểu Lâu dường như cũng hiểu tâm tình của bà, ôn hòa nói: “Vương phi, càng tức giận thì càng phải giữ được bình tĩnh, nếu không sẽ bị người ta nắm được nhược điểm. Thử cười một cái đi, thời gian của chúng ta còn nhiều, thử xem ai hơn ai.”
Khánh Vương phi hiểu được nghĩa bóng trong câu nói này, bất kể những gì mình nói là đúng hay sai, không có ai đứng về phía bà, vì mẹ chồng trên đời này sẽ luôn luôn đúng, càng đừng nói đến bà mẹ chồng địa vị cao quý. Bà vừa định nói chuyện, lại nhìn thấy Thuận phi nhẹ nhàng đi tới.
Giang Tiểu Lâu thi lễ với Thuận phi như không có gì.
Thuận phi cười rụt rè: “Quả là đứa bé hiểu chuyện, Vương phi thật tinh mắt.” Nói xong, bà nhìn thấy hai mắt Khánh Vương phi đỏ bừng, không khỏi kinh ngạc nói: “Vương phi làm sao vậy?”
Khánh Vương phi nắm chặt nắm đấm, chỉ muốn quát mắng một trận, nhưng nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đang mỉm cười với mình, cơn lửa giận như được dập tắt. Bà biểu hiện lạnh nhạt nói: “Không có gì, chẳng qua là bị gió thổi mạnh thôi.”
Thuận phi thở dài một tiếng: “Không có gì là tốt rồi, thiếp còn tưởng là Vương phi thương tâm quá độ. Đúng rồi, áo choàng này vốn là thiếp muốn tặng cho Dao Tuyết quận chúa, bây giờ người không còn, xin tỷ tỷ thay thiếp thiêu nó đi, để tiễn quận chúa một đoạn đường.” Nói xong, bà đưa tay, tì nữ bên người chủ động đưa ra một áo bào. Trên áo bào thêu hoa văn vân tước quỳ phượng, gió nhẹ phất lên, nhìn thấy bên trên còn nạm phỉ thúy, bạch châu, vừa xa hoa lại xinh đẹp.
Khánh Vương phi liếc mắt nhìn, lạnh lùng thốt: “Đa tạ lòng tốt của ngươi, nhận lấy đi.” Tì nữ lập tức tiến lên nhận lấy áo choàng.
Thuận phi hơi kinh ngạc nhìn Khánh Vương phi, nữ nhân này trước kia rất dễ dàng bị người kích động, hôm nay không biết sao lại có thể trấn định, nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt càng sâu: “Giang tiểu thư, tuy cô nương là nghĩa nữ của Vương phi, nhưng ta có mấy lời muốn to gan dặn dò cô nương.”
Đôi mắt của Giang Tiểu Lâu trong trẻo, giọng nói ôn hòa: “Mời Thuận phi nương nương nói.”
Thuận phi khẽ thở dài một hơi: “Tuổi già mất con là việc bất hạnh nhất, Vương phi đau lòng quá độ, cô nương phải cố gắng ở bên người, thay thế Dao Tuyết quận chúa chăm sóc người, tuyệt không thể sơ sót, có hiểu không?”
Khánh Vương gần như muốn nói là liên quan gì đến ngươi, nhưng bà nhịn xuống, chỉ bình tĩnh nói: “Không còn sớm nữa, ta còn muốn đi niệm kinh, Tiểu Lâu, chúng ta đi thôi.”
Giang Tiểu Lâu từ đầu tới cuối đều mỉm cười cảm động, lại thi lễ rồi xoay người đi theo.
Thuận phi đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt âm trầm. Hoa mẫu đơn chợt lay động, Đan Phượng quận chúa Hách Liên Tiếu đi tới, cười nói: Mẹ, người đang nhìn gì vậy?”
Đan Phượng quận chúa là do Thuận phi sinh, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, xinh đẹp rực rỡ, da trắng trẻo, đôi mắt sáng như sao, vừa có nét quyến rũ mê người vừa phóng khoáng tỏa sáng, cả người như một đóa hoa hải đường rực rỡ, tuy không có hương, nhưng vô cùng quyến rũ, không lời nào tả hết.
Thuận phi nhẹ nhàng thở dài: “Đúng là oan nghiệt, khó khăn lắm mới tìm được con gái, nhưng lại xảy ra chuyện này, không biết có phải kiếp trước tạo nghiệt quá nhiều, kiếp này có báo ứng không.”
Thuận phi nói xong lời này, Hách Liên Tiếu nhếch môi, nở nụ cười xinh đẹp: “Mẹ, người đừng nên lơ là, con thấy thần sắc của Giang Tiểu Lâu đó không bình thường. Nghe nói mấy hôm nay cô ta vẫn âm thầm điều tra cái chết của Dao Tuyết, con lo là…”
“Lo cái gì? Chuyện này ván đã đóng thuyền không ai thay đổi được.” Biểu hiện của Thuận phi lạnh nhạt, rõ ràng là không bận tâm.
Nụ cười của Hách Liên Tiếu càng sâu, đôi mắt tỏa sáng: “Cẩn thận vẫn hơn, nên quan sát kỹ một chút mới tốt. Tiểu Trúc kia…”
Thuận phi khẽ mỉm cười: “Không cần lo chuyện này, con có thời gian thì lo thêu đồ cưới đi, không cần để những chuyện nhỏ này làm hỏng đại sự.”
“Dạ.” Hách Liên Tiếu ngượng ngùng cười, khom người nói: “Vậy con về phòng.”
Ngũ Thuần Phong vẫn đang lẩm bẩm, ánh mắt Khánh Vương phi lại nhìn chằm chằm vào hư không, tựa hồ đang thấy cái gì, vừa tựa hồ không thấy gì hết, một lúc sau mới kín đáo nói: “Có phải là càng nhìn càng không hiểu?”
Giang Tiểu Lâu chỉ cười nhạt: “Vương phi có đồng ý giải thích với tiểu nữkhông?”
Vẻ mặt Khánh Vương phi lạnh lẽo: “Thuận phi là con gái của giáo tập (thầy giáo) khi Vương gia còn nhỏ, xem như là thanh mai trúc mã. Sau đó vì cô ta đã được định thân, chỉ có điều còn đưa đón dâu thì vị hôn phu làm chuyện phạm pháp, cả nhà bị bắt giam, từ đó cô ta đến Khánh Vương phủ sống nhờ. Trước kia ta và Vương gia cũng đã có hôn ước, là tiên đế tứ hôn, Vương gia không dám từ chối, vì làm vui lòng tiên đế đành phải cưới ta làm chính phi. Nếu không vì gả cho hắn, Tuyết Ngưng của ta có lẽ sẽ được sinh ra trong một gia đình bình thường, không có được vinh hoa phú quý thì đã sao, chỉ cần nó bình an sống tốt, ta đã vui mừng rồi.”
So với Vương phi, Thuận phi hiểu được cách lấy lòng, không chỉ lung lạc được Vương gia, ngay cả lão Vương phi cũng khá yêu thích bà ta. Nhưng dù sao Khánh Vương phi cũng là chính thê, tại sao Vương gia lại không thích bà như vậy? Giang Tiểu Lâu toát ra nghi hoặc.
Khánh Vương phi nhẹ nhàng cười: “Trước đại hôn một ngày, thư phòng Vương gia đột nhiên bị cháy, điều này làm lão Vương phi rất không vui, bà ta liền không có hảo cảm với ta, cảm thấy là do ta mang đến trận hỏa hoạn đó.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lộ ra thương hại: “Chỉ là sự cố ngoài ý muốn, sao lại trách Vương phi được?”
Khánh Vương phi cười xì một tiếng: “Nhưng bà ta không nghĩ vậy, bao nhiêu năm qua bà ta luôn ghi khắc chuyện này, cảm thấy ta là người xui xẻo, mang đến tai họa cho vương phủ. Cho nên dù ta là chính thê, bà ta vẫn xem thường ta, căm ghét ta. Ta có thể hiểu chuyện Vương gia yêu thích Thuận phi, vì cô ta trẻ hơn ta, đẹp hơn ta, thông minh giỏi giang hơn ta, giỏi ca múa hơn ta, cái đó không quan trọng. Nhưng Tuyết Nhi vẫn là con ruột của ông ta, là cháu ruột lão Vương phi, bây giờ nó chết rồi, trong nhà không ai vì nó mà thật lòng rơi một giọt nước mắt. Ta không cam lòng, có chết cũng không cam lòng. Ta muốn báo thù, ta nhất định phải báo thù.”
“Vương phi, muốn bắt được hung thủ, chỉ có một cách…” Giang Tiểu Lâu đột nhiên nói.
Khánh Vương phi sững sờ, nhìn chằm chằm nàng, đã thấy trên mặt Giang Tiểu Lâu vẫn mang theo ý cười như cũ, đôi mắt đen nhánh như một con dao được tuốt ra khỏi vỏ, lóe ra tia sáng lạnh lẽo.
Nhận xét Box