Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 92

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 92

 


Chương 92

Tiểu Điệp trợn tròn mắt lên, sục sôi căm phẫn: “Cô nương đã quên trước kia tiểu thư giúp người thế nào sao? Bay lên cành cao biến thành phượng hoàng thì không muốn nhìn nhận bằng hữu nữa, đó là vong ân phụ nghĩa, Ly Tuyết Ngưng, cô nương đúng là…” nói đến đây nàng đỏ mặt lên, lắp ba lắp bắp.

Ly Tuyết Ngưng khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng rực cũng lạnh lẽo như băng tuyết: “Vô tình vô nghĩa, lòng lang dạ sói, tiểu nhân bỉ ổi… Tiểu Điệp, ngươi không học hành nhiều, vẫn là ít nói chút đi.”

Những câu trào phúng, lạnh lẽo như đao, đâm thẳng vào ngực Tiểu Điệp, nàng gần như có thể cảm giác đây đúng là giết người không cần dùng đao.

Mắt Tiểu Điệp đong đầy nước, há miệng muốn biện bạch, ngay thời khắc mấu chốt một bàn tay mềm mại đặt lên vai nàng. Tiểu Điệp quay đầu lại, nước mắt lưng tròng: “Tiểu thư, cô ta khinh người quá đáng.”

Giang Tiểu Lâu chỉ nhìn đối phương một chút, thấy Ly Tuyết Ngưng đã quay mặt đi chỗ khác, liền nhẹ nhàng thở dài: “Không cần nhiều lời, chúng ta đi thôi.”

Tiểu Điệp cố gắng nhịn làm gương mặt tròn trịa đỏ chót lên, cuối cùng giậm chân một cái theo Giang Tiểu Lâu rời đi.

Giang Tiểu Lâu đi ra đến cửa, đột nhiên nghe được phía sau có người bước nhanh vài bước, nhẹ giọng kêu: “Tiểu Lâu…”

Nàng quay đầu nhìn lại, thấy Ly Tuyết Ngưng đang đứng trên bậc thang, gió thổi mái tóc dài của nàng lộ ra phong thái trong trẻo, y phục phất phơ, không biết vì sao, Giang Tiểu Lâu chỉ thấy dung nhan nàng tiều tụy, như một đóa hoa sen trong mưa, rưng rưng muốn khóc. Trong lòng khẽ động, nàng gần như muốn quay về hỏi cho rõ ràng, nhưng bước chân cuối cùng cũng dừng lại.

Tính tình của Tuyết Ngưng, đã không muốn nói thì dù thế nào cũng không ép được.

Trong nháy mắt, người đang đứng trên bậc thang đã biến mất, phảng phất cứ như cảnh tượng lúc nãy là ảo giác của Giang Tiểu Lâu. Đang muốn hỏi thêm một câu, tì nữ áo xanh dẫn đường đã lên tiếng: “Tiểu thư, xin mời.”

Đi tới cửa, Tiểu Điệp giận đến mức muốn khóc, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ly tiểu thư thật quá đáng, bình thường chúng ta đối với cô ta thế nào, nhưng đến bây giờ cô ta lại đối xử với chúng ta như thế. Cái gì mà giàu nghèo khác biệt, sao lúc còn là bằng hữu không nói như vậy? Bây giờ cô ta là quận chúa cao cao tại thượng, thì nhìn không vừa mắt bằng hữu nữa, đúng là mắt mọc trên đỉnh đầu.”

Giang Tiểu Lâu không nói một lời, sắc mặt ngưng trọng: “Lên xe rồi nói.”

Xe ngựa một đường rời khỏi Khánh Vương phủ, gương mặt như bạch ngọc của Giang Tiểu Lâu không hề giận dữ, chỉ nhẹ nhàng mím môi, yên lặng không nói, trầm ngâm nhìn những người đi đường chen chúc bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt hoảng hốt như có tâm sự. Lòng phẫn uất của Tiểu Điệp vẫn chưa yên, không nhịn được lại nói: “Tiểu thư, sao người không tức giận chút nào?”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy thì chuyển mắt nhìn nàng, đôi mắt lóe ra ánh sáng khác thường: “Ngươi không thấy biểu hiện của Tuyết Ngưng lúc nãy rất lạ không?”

“Có gì kỳ lạ? Lúc nãy cô ta nói chuyện rất hùng hồn, còn nói chúng ta…”

“Tiểu Điệp”. Giang Tiểu Lâu ôn tồn nhỏ nhẹ nhưng rất kiên định: “Ngươi nghe cho kỹ đây, ta và Tuyết Ngưng không phải mới quen ngày đầu, tính tình tỷ ấy ta hiểu rõ, tỷ ấy đang cố ý xa lánh, hình như là có gì đang giấu chúng ta.”

“Tiểu thư, người đừng lo cho cô ta, cô ta không lui tới với chúng ta nữa, không lẽ chúng ta còn bám theo sao? Dù sao nô tì cũng sẽ không quay lại Khánh Vương phủ nữa.” Tiểu Điệp hừ một tiếng, khóe miệng cong lên.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trong suốt, gần như phản chiếu cả hình bóng Tiểu Điệp: “Không, không đúng, Tuyết Ngưng không phải người như vậy, không thể xảy ra biến hóa chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.” Ba ngày trước các nàng vừa gặp mặt, Ly Tuyết Ngưng còn nói muốn ra khỏi Vương phủ, trở lại Giang gia ở cùng Giang Tiểu Lâu. Nếu nàng là người ham mê phú quý, xem thường bằng hữu, thì cần gì làm bộ làm tịch sau khi đã vào vương phủ. Huống chi, muốn xa lánh bằng hữu có thân phận thấp hèn thì có rất nhiều cách, nàng quyết liệt như vậy không sợ Tiểu Điệp thật sự đi ra ngoài nói lung tung sao? Chuyện khác thường tất có uẩn khúc, hôm nay Ly Tuyết Ngưng như biến thành người khác, Giang Tiểu Lâu không kềm được mà nghi ngờ đối phương đã xảy ra chuyện gì.

Tiểu Điệp thấy Giang Tiểu Lâu nói chắc chắn, trong lòng không khỏi nghi ngờ: “Hay là lời của Ly tiểu thư nói là cố ý cho người khác nghe.”

Đôi mi Giang Tiểu Lâu khẽ nhíu lại, sắc mặt có chút lo lắng: “Quý nữ Vương phủ, thân phận đặc biệt, ta đã xem tỷ ấy là bằng hữu tốt nhất, thì chỉ cần nhìn thấy tỷ ấy được sống viên mãn như ý là ta đã rất vui rồi, chỉ sợ… tỷ ấy có điều khó nói.”

Tiểu Điệp cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng, càng lúc càng không rõ: “Nô tì không hiểu, bây giờ Ly tiểu thư đã là Dao Tuyết quận chúa, thân phận cao quý, được Khánh Vương phi yêu thương hết mực, có người nào có thể bức bách nàng đoạn tuyệt với chúng ta?”

Giang Tiểu Lâu không trả lời, chỉ lẳng lặng cúi mắt, hàng mi dài buông xuống, khẽ thở dài, tiếng thở dài này quá nhẹ, ngay lập tức biến mất torng biển người rộn ràng.

Cách một ngày sau, Giang Tiểu Lâu lệnh cho Sở Hán lặng lẽ đưa cho Ly Tuyết Ngưng một lá thư, muốn hẹn nàng gặp mặt ngoài vương phủ, nhưng lá thư này như đá chìm xuốn biển, không có bất kỳ hồi âm. Giang Tiểu Lâu trái lo phải nghĩ càng thấy không đúng, liền dặn dò: “Sở đại ca, xin huynh lại đến Khánh Vương phủ một chuyến, nhất định phải nhìn thấy Tuyết Ngưng.”

Đôi lông mày rậm của Sở Hán nhíu lại, đôi mắt ngập tràn phẫn nộ: “Không, ta không đi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, nụ cười mềm mại: “Sở đại ca, cách mà huynh thích một người là thế nào?”

Sở Hán choáng váng, lại nghe thấy âm thanh như tiếng suối róc rách của Giang Tiểu Lâu thấm vào lòng: “Lần đầu nhìn thấy Tuyết Ngưng, huynh bị vẻ ngoài của tỷ ấy hấp dẫn, nhưng sau đó huynh dần thích nội tâm của tỷ ấy. Huynh nói tỷ ấy lương thiện ôn nhu, biết nghĩ cho người khác, là cô nương khiến tim huynh đập rất nhanh, đúng không?”

“Đúng là ta thích cô nương ấy lương thiện, nhưng hôm nay cô ấy biến thành người thế nào tiểu thư không thấy sao? Cô ấy từ trên cao nhìn xuống chúng ta, dùng ánh mắt rất khinh ghét. Cho dù ta thấp hèn như bùn đất, cũng không chịu được sự xem thường này, cô ta đã không còn là Ly cô nương mà ta thích.”

Sở Hán đặc biệt đau lòng, có lẽ sự đau khổ và khó hiểu của hắn còn vượt hơn cả Giang Tiểu Lâu. Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trong suốt, giọng điệu vững vàng, mơ hồ còn có ý thăm dò: “Lòng người đúng là hay thay đổi, nhưng không có nghĩa là tất cả đều sẽ thay đổi, nếu huynh đã thích một người thì phải tin tưởng người đó, hiểu người đó, bao dung người đó. Huống chi, tại sao Tuyết Ngưng lại thay đổi, huynh không muốn tìm hiểu sao?”

Sở Hán bỗng nhiên ngẩn đầu lên, cả kinh nói: “Ý của tiểu thư là…”

Giang Tiểu Lâu không chút do dự nói: “Nhất định Tuyết Ngưng có nỗi khổ, chúng ta phải tra ra rốt cuộc là có chuyện gì. Sở đại ca, xem như huynh giúp ta đi, có được không?”

Trong lòng Sở Hán hơi động, đột nhiên nghe thấy cửa mở rầm ra một tiếng, Tiểu Điệp loạng choạng chạy vào, gương mặt trắng bệch, há miệng không nói ra lời.

“Xảy ra chuyện gì?”

Hai mắt Tiểu Điệp đỏ chót: “Ly tiểu thư, không, Dao Tuyết quận chúa mất rồi.”

Giang Tiểu Lâu đột ngột đứng lên, chén trà trong tay lập tức rơi xuống đất, bể nát.

Ly Tuyết Ngưng chết rồi…

Là nàng nghe lầm, tất cả đều là nằm mơ. Toàn thân Giang Tiểu Lâu như rơi vào hầm băng, quên mất ngôn ngữ, máu trên mặt trong nháy mắt rút hết đi, theo bản năng nàng đi về phía trước một bước, giày thêu đạp lên những mảnh sứ vỡ, mũi giày bị nước trà làm ướt, nàng không hề để ý mà nói: “Lập tức chuẩn bị xe, ta muốn đến Khánh Vương phủ.”

Trước cửa Khánh Vương phủ đã treo băng tang, hai bên đứng đầy tùy tùng đón khác, trong phủ tiếng khóc vang trời, người lo tang sự bận rộn đi tới lui. Khi Giang Tiểu Lâu bước vào bước chân vội vàng, sắc mặt hoảng loạn, so với những khách phúng viếng áo mũ chỉnh tề thì hoàn toàn khác biệt, nhất thời khiến cho mọi người đều chú ý.

Sau khi thông báo, Giang Tiểu Lâu với thân phận khách đặc biệt được dẫn tới một gian đình nhỏ, nàng đứng ngồi không yên, trong lòng hoảng hốt, không thể tin Ly Tuyết Ngưng thật sự qua đời. Nói không chừng là hiểu lầm, nói không chừng là Tiểu Điệp nghe lầm, quận chúa trong vương phủ cũng không chỉ có một mình Tuyết Ngưng. Dù cho nàng lãnh khốc vô tình, dù cho nàng không xem mình là bằng hữu nữa, nhưng Tiểu Lâu vẫn hy vọng nàng sống tốt. Tì nữ đến dâng trà, thấy Giang Tiểu Lâu bưng chén trà mà run rẩy, không khỏi kinh ngạc.

Không lâu lắm, có một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp đi đến, dung mạo xinh xắn, đẫy đà đoan trang, đẹp mà không lóa mắt, diễm lệ mà không lẳng lơ, thanh lịch đoan trang, có vẻ thông tuệ, mặc trên người bộ quần áo trắng, làm váy dài thướt tha, tuy không phải là gấm vóc đắt tiền, cũng không có châu báu óng ánh lóa mắt, nhưng hơn người ở chỗ có khí chất, như một đóa mẫu đơn nở rộ, lấn át tất cả hoa thơm cỏ lạ. Nàng là thê tử của Kim Lăng quận Vương Hách Liên Duẫn – Tương Hiểu Vân – cũng là người đứng ra chủ trì tang sự lần này.

Tương Hiểu Vân nhìn Giang Tiểu Lâu, đánh giá nàng một phen, chỉ cảm thấy cô gái trẻ này dung nhan kiều diễm như mỹ ngọc, quyến rũ hơn hoa đào, dáng ngọc yêu kiều, xuất chúng phi phàm, còn đang suy nghĩ không biết nàng là quý nữ nhà nào, không khỏi lộ vẻ nghi hoặc. Tì nữ áo xanh bên người nhanh nhẹn, lập tức nói nhỏ bên tai Tương Hiểu Vân vài câu, Tương Hiểu Vân mới hiểu được thân phận của Giang Tiểu Lâu một chút.

Nàng yểu điệu đi lên trước, trên mặt mang vẻ bi thương nhàn nhạt: “Giang tiểu thư, muội muội đột ngột xảy ra chuyện bất hạnh, lẽ ra người đầu tiên được thông báo phải là tiểu thư, chỉ là chuyện quá đột ngột, nhất thời không lo đến được, xin thông cảm.”

Giang Tiểu Lâu phất tay dừng lại, ngưng mắt nhìn nàng: “Tuyết Ngưng ở đâu, tiểu nữ muốn gặp tỷ ấy một lần.”

Tương Hiểu Vân không ngờ đối phương đi thẳng vào vấn đề như vậy, nhẹ nhàng nhíu mày, vẻ mặt khó xử: “Chuyện này sợ là không thích hợp.”

“Người nói quá lời rồi, tiểu nữ là bằng hữu của tỷ ấy, gặp mặt lần cuối cũng không uổng một hồi giao tình.” Đôi mắt Giang Tiểu Lâu trong suốt như nước, vẻ mặt cực kỳ trịnh trọng, rõ ràng không phải nói đùa.

Sắc mặt Tương Hiểu Vân không thay đổi, vô cùng ônhòa nói: “Giang tiểu thư, không phải chúng ta để tiểu thư gặp, mà vì muội muội là người rất thích làm đẹp, trước khi chết muội muội nhiều lần dặn dò, người chết rồi dung nhan tiều tụy, không mặt mũi nào gặp người khác, nếu có cố nhân hỏi han thì phải từ chối. Trước kia ta còn không hiểu cố nhân là ai, hôm nay xem như là biết rồi.”

Âm thanh của nàng như nước chảy, vô cùng êm tai dễ nghe, khiến người ta không tự chủ được nảy sinh cảm giác yên ổn và tin tưởng.

Giang Tiểu Lâu yên lặng một lúc lâu, Tương Hiểu Vân đồng tình nhìn nàng, cũng không thúc giục. Giang Tiểu Lâu hơi nhắm mắt, trấn định tâm thần, nói: “Xin thay tiểu nữ bẩm báo với Vương phi, tiểu nữ cầu kiến.”

Hai mắt Tương Hiểu Vân hơi đỏ, bi thương mà nói: “Vương phi bị bệnh, nằm trên giường không dậy nổi, bà yêu thương con gái, muội muội đột nhiên qua đời nên bị đả kích, bây giờ không thể gặp mặt ai. Giang tiểu thư, nếu tiểu thư muốn phúng viếng ta sẽ dẫn tiểu thư đi, nhưng mà muốn gặp Vương phi… sợ là tạm thời không được.”

Nàng nói có tình có lý, Giang Tiểu Lâu không thể phản bách, nàng đứng lên, bình thản nói: “Quận vương phi, dĩ nhiên tiểu nữ biết ngài có ý tốt, nhưng nếu không gặp được Vương phi thì tiểu nữ không an tâm.”

Tương Hiểu Vân càng thêm nghi ngờ: “Hay là… hôm khác tiểu thư quay lại, chờ tâm tình Vương phi bình phục lại một ít, ta sẽ nói với Vương phi tiểu thư từng đến.” Tì nữ bên cạnh khom người nói: “Quận vương phi, bên ngoài có khách tới.”

Tương Hiểu Vân dùng khăn chấm chấm nước mắt nơi khóe mắt, áy náy nói với Giang Tiểu Lâu: “Xin lỗi, bây giờ ta thật sự quá bận…”

“Xin quận vương phi cứ tự nhiên.” Giang Tiểu Lâu nói.

Tương Hiểu Vân dơi do dự, lại nói: “Chờ Vương phi bình phục, ta sẽ cho người đến thông báo với tiểu thư, tiểu thư không cần nóng vội.” Bộ dáng quan tâm chăm sóc chu đáo, không vì Giang Tiểu Lâu có thân phận bình thường mà chậm trễ, tuyệt đối là phong thái đại gia, khiến người ta sinh ra hảo cảm.

Tì nữ dẫn Giang Tiểu Lâu ra ngoài, nhưng khi nàng đi đến bậc thang, đột nhiên nghe được tiếng nhạc tang từ xa truyền lại, hai chân lại mềm nhũn, lảo đảo một cái suýt nữa té từ trên bậc thang xuống, Tiểu Điệp nhanh mắt vội vã đỡ lấy nàng: “Tiểu thư, người không sao chứ?”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng đẩy tay nàng ra, đôi mắt đen láy không mang chút tâm tình: “Không, ta không sao.”

Tiểu Điệp tràn đầy sầu lo nhìn nàng, không biết phải nói gì để an ủi.

Tiếng nhạc bi thương vang lên, tựa hồ không hề truyền vào tai Giang Tiểu Lâu, nàng ngơ ngác đi đến linh đường thắp nhang, ánh mắt dừng lại trên người mười tám vị cao tăng trong sảnh, những người kia đang niệm Chú Đại Bi, thay người chết siêu độ vong hồn, âm thanh dường như thần chú, khiến tâm trí Giang Tiểu Lâu hỗn loạn, ngay cả mình ra khỏi Khánh Vương phủ lúc nào cũng không rõ ràng.

Giang Tiểu Lâu không đi thẳng về nhà, mà một đường không ngừng nghỉ chạy đến dược đường của Phó Triêu Tuyên. Thái độ của nàng khác thường, chạy ào ào vào phòng, đối mặt với Phó Triêu Tuyên, tóm chặt ống tay áo của hắn: “Nói cho ta biết, bệnh tình của Ly Tuyết Ngưng rốt cuộc thế nào?”

Phó Triêu Tuyên choáng váng, theo bản năng mà nói: “Mấy hôm trước ta mới xem qua, nói là Vương phi đã xin được thuốc tốt trong cung cho nàng, bệnh tình đã khá hơn trước…”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu phát ra tia sáng lạnh giá, âm thanh như kết thành sương: “Nhưng mà, tỷ ấy chết rồi. Thân là đại phu chữa trị cho tỷ ấy, huynh không thể phán đoán chính xác bệnh tình của tỷ ấy sao? Bệnh tình của tỷ ấy có chuyển biến tốt hay là huynh chỉ muốn an ủi ta?”

Phó Triêu Tuyên không dám tin tưởng, ngừng lại một chút, hắn chần chừ nói: “Nàng ấy vốn là không còn thuốc chữa, cho dù thuốc tốt đến mấy cũng chỉ là kéo dài thêm. Bệnh tình đột nhiên chuyển biến xấu cũng rất có thể.”

Hàng mi dài của Giang Tiểu Lâu run rẩy, nhưng lại nói chắc chắn: “Không, nếu tỷ ấy thật sự chết, thì cũng phải để ta gặp mặt lần cuối. Tỷ ấy là bằng hữu tốt nhất của ta, sao có thể đi mà không nói một lời, ta không tin.”

Cả ngày nay nàng đã lặp lại lời nói này mấy lần, rõ ràng là tâm tư hoảng loạn, suy nghĩ thất thường.

Phó Triêu Tuyên không biết nên an ủi Giang Tiểu Lâu thế nào, hắn chỉ thấy cô gái trước mắt sắc mặt trắng bệch, biểu hiện quái dị, hoàn toàn không giống Giang Tiểu Lâu ôn nhu thông tuệ ngày xưa. Hắn vội vã dặn dò Tiểu Điệp: “Đỡ tiểu thư nhà ngươi qua bên kia nghỉ ngơi, rót cho nàng chén trà, hòa hoãn tâm trạng lại.”

Tiểu Điệp mau chóng nghe theo, Giang Tiểu Lâu lại nâng chén trà không nói một lời, lá trà màu xanh chìm nổi trong chén, mắt của nàng khẽ buông xuống, cực kỳ chăm chú nhìn, như đang rơi vào tư tưởng của mình.

Phó Triêu Tuyên thân là đại phu, từ lâu đã nhìn quen sinh tử, nhưng hắn biết Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng tỷ muội tình thân, nhất thời khó chấp nhận được, liền ôn nhu khuyên: “Tiểu Lâu, trời có mưa gió bất ngờ, người có phúc họa khó lường. Bệnh của Ly tiểu thư đã đến giai đoạn cuối, cho dù có linh dược kéo dài mạng sống cũng không quá được mấy tháng. Thật ra nàng đã sớm có tâm lý chuẩn bị, tại sao lại canh cánh trong lòng như vậy, buông xuống đi.”

Giang Tiểu Lâu vẫn không nói gì, gương mặt tái nhợt lộ ra vẻ bi thương. Tiểu Điệp không khỏi nói: “Bọn họ ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không cho…”

Gương mặt tuấn tú của Phó Triêu Tuyên lộ ra vẻ đã hiểu, trầm giọng nói: “Điểm này ta có thể hiểu, người ta vừa mất con gái, các người lập tức đến cửa đòi nhìn di thể, đúng là có chút không thấu tình đạt lý. Tiểu Lâu, nghe ta khuyên đi, bệnh của Ly tiểu thư quả thật không còn thuốc chữa, tuy rằng ra đi đột ngột nhưng cũng là nằm trong dự liệu.”

Dựa theo quy củ, Khánh Vương phủ đặt linh cửu bảy bảy bốn mươi chín ngày, đến ngày thứ bốn mươi chín, Ly Tuyết Ngưng được đưa tang, tình cảnh vô cùng phong quang. Ngoại trừ lần đầu tiên đến viếng, Giang Tiểu Lâu như một người ngoài, làm ngơ trước tất cả mọi chuyện. Cuối cùng, vương phủ an táng Ly Tuyết Ngưng ở nghĩa trang, xem như là long trọng nhập táng.

Ngay đêm đó, lão nhân phụ trách trông coi nghĩa trang buồn ngủ ngồi dựa vào cửa, bỗng nhiên một trận gió lạnh thổi tới, hắn sợ hết hồn, dụi mắt nhìn chung quanh, nhìn thấy mọi thứ đều bình thường, liền tựa vào cửa ngủ tiếp. Không tới nửa canh giờ, hắn đột nhiên ngã ngửa trên mặt đất mà ngủ li bì.

Giang Tiểu Lâu nhìn ánh nến âm y, chỉ vào ngôi mộ vừa mới chôn cất, nói: “Chính là cái này, đào lên cho ta.”

Sở Hán nhìn nàng chằm chằm, đáy mắt tràn đày chấn động: “Không, ta không làm được.”

Gương mặt Giang Tiểu Lâu hiếm khi không mang ý cười, âm thanh tràn đầy lạnh lẽo, giữa đêm khuya nghe khiến người ta ớn lạnh: “Dĩ nhiên là huynh làm được, lập tức đào đi, ta muốn nhìn thấy di thể Tuyết Ngưng.”

Tay Sở Hán run rẩy, cái xẻng trong tay không có cách nào hạ xuống, Giang Tiểu Lâu theo dõi hắn, ánh mắt lạnh lùng: “Ta phải biết được sự thật, bất kể phải đánh đổi bằng cái giá nào. Nếu huynh không làm được thì quay về đổi người khác đến, đừng lãng phí thời gian của ta.”

Sở Hán cắn răng, rõ ràng là một hán tử cường tráng, nhưng không nói được một lời nào. Ly Tuyết Ngưng chết hắn rất đau lòng, cũng hiểu được tâm trạng của Giang Tiểu Lâu, nhưng đào mộ người ta… thật là quá đáng sợ.

Tiểu Điệp nhìn thấy hắn đứng đó không nhúc nhích, đoạt lấy xẻng trên tay hắn dốc hết sức mà đào. Sở Hán thấy vậy, không tự chủ được mà ngây người, chợt tỉnh ngộ lại, lúc này mới bắt đầu giúp nàng. Có sự giúp đỡ của hắn, chỉ chốc lát sau bùn đất đã được đào hết lên, lộ ra quan tài. Quan tài dùng gỗ sam thượng đẳng chế tạo, có ba ngôi sao phúc lộc thọ, hai bên trái phải có kim đồng ngọc nữ đứng hầu, đầu quan tài có Ngũ phúc phủng thô, dưới ánh trăng chiếu ra ánh sáng lấp lánh. Một con cú đêmbỗng nhiên xẹt qua đỉnh đầu, mang theo từng trận gió lạnh, tay Tiểu Điệp run lên, đùng một tiếng làm rơi xẻng xuống đất, vừa vặn rơi trúng chân nàng, không khỏi nhẹ rên một tiếng, rồi mau chóng che miệng lại.

Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nói: “Mang búa đến.”

Tiểu Điệp đưa búa cho Sở Hán, Sở Hán cắn răng một cái, giơ búa lên cao rồi bổ xuống. Hắn có sức rất lớn,chỉ nện một cái toàn bộ nắp quan tài đã nứt ra, lộ ra mặt người.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chăm chú, nàng nhìn thấy Ly Tuyết Ngưng giống như người đang ngủ bình thường, dung nhan như tuyết, gò má đỏ ửng, trên môi còn thoa chút son, một thân hoa phục, an tĩnh mà nhắm mắt, nhìn từ xa thật giống như đang ngủ.

“Tiểu thư…”

“Đem người ra ngoài.” Giang Tiểu Lâu nói không chút do dự.

Sở Hán thấy Giang Tiểu Lâu lớn gan như vậy, cảm thấy rất đau lòng. Một nữ tử còn trẻ đã không còn, an nghỉ được như vậy, vì sao không để cho nàng nghỉ ngơi, chỉ vì chút hoài nghi trong lòng, thậm chí không quan tâm đến người đã khuất, nửa đêm chạy đến đây đào mộ, Giang Tiểu Lâu ơi Giang Tiểu Lâu, tính của nàng thật là cố chấp. Đúng là một người điên từ đầu đến chân.

“Ta không làm. Giang Tiểu Lâu, không được động đến di thể của nàng.” Sở Hán thật sự không nhịn được, nhảy xuống đóng lại nắp quan tài, lại nghe thấy âm thanh của Giang Tiểu Lâu không nhanh không chậm: “Nếu là như vậy, từ này về sau hãy cút khỏi Kim Ngọc Mãn Đường, đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”

Câu này quá nghiêm trọng, Sở Hán mạnh mẽ quay đầu, phẩn nộ tới cực điểm, nhưng khi nhìn thấy Giang Tiểu Lâu dưới ánh trăng, gương mặt còn trắng xám hơn cả người chết, vai còn mơ hồ run rẩy, trong lòng hắn run lên, không tự chủ được quay mặt đi chỗ khác, động tác trong tay dừng lại.

“Ta nói rồi, ôm tỷ ấy lên.” Giang Tiểu Lâu lặp lại.

Sở Hán chậm chạp không làm, Tiểu Điệp lại mạnh mẽ nhảy xuống, dĩ nhiên là muốn chấp hành lệnh của Giang Tiểu Lâu. Sở Hán cản nàng lại, từng chữ như phát ra từ kẽ răng: “Ta làm.”

Giang Tiểu Lâu mang theo thi thể của Ly Tuyết Ngưng trực tiếp đi đến dược đường của Phó Triêu Tuyên, sau khi gõ cửa, dược đồng đang ngái ngủ bước ra mở cửa, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu một thâm đẫm sương, sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa, nhất thời tưởng gặp ma nữ, hoảng hốt hét lên.

“Im miệng.” Sở Hán lạnh lùng nói, đẩy dược đồng ra, đặt người xuống một cái giường nhỏ trong phòng, còn không quên vén lại vạt áo của nàng. Dược đồng trợn mắt lên: “Khuya lắm rồi, đại phu nhà ta không khám nữa.” Lời còn chưa dứt, hắn liền nhìn thấy người nằm trên giường hai mắt đóng chặt, trên mặt tuy rằng có son phấn, nhưng gương mặt như đã phù lên, làm cho người ta sinh ra cảm giác khác thường, nhất thời kinh hoảng: “Chết…người chết…”

Đúng vào lúc này, Phó Triêu Tuyên khoác áo khoác đi ra, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đã vạn phần kinh ngạc, khi nhìn thấy thi thể Ly Tuyết Ngưng thì càng kinh sợ.

“Ta không quen biết ngọ tác, cũng không tin tưởng ai khác, chỉ có thể giao cho huynh.” Giang Tiểu Lâu nghiêm túc nhìn hắn.

Nói cho cùng, nàng không tin Ly Tuyết Ngưng vì bệnh mà chết, Phó Triêu Tuyên thở dài, bước lên nói: “Mời tránh ra, ta sẽ cố gắng kiểm tra.” Dược đồng không khỏi nói: “Ngài là đại phu, đâu phải ngọ tác…”

*Ngọ tác: người chuyên khám nghiệm tử thi.

Phó Triêu Tuyên liếc hắn một cái, dược đồng rụt cổ lập tức im miệng.

Phó Triêu Tuyên sai người mang bình phong đến, che khuất tầm mắt bên ngoài, Giang Tiểu Lâu vẫn muốn ở lại bên cạnh, khiến hắn không thể làm gì.

Phó Triêu Tuyên liếc nhìn nàng một cái, không khỏi thở dài, ở ngay trước mặt nàng kiểm tra cẩn thận, miệng nhẹ nhàng nói: “Mắt, tai, miệng, mũi, yết hầu không có dị vật…” hắn nói được nửa câu đột nhiên dừng lại, lời đang nói đột ngột biến mất.

Giang Tiểu Lâu dõi theo hắn: “Có vấn đề gì?”

“Từ cổ trở xuống có ngoại thương, nàng nhìn đi…” Phó Triêu Tuyên vạch cổ áo ra, lộ ra làn da ở cổ cho nàng nhìn. Vốn dĩ da dẻ trắng mịn lộ ra vết thương xanh tím đầy rẫy, tuy rằng vết thương đều trải qua xử lý, nhưng người chết rồi da dẻ không thể tự hồi phục được, vết thương liền hiện rất rõ ràng, khiến người ta nhìn mà giật mình.

Máu trong người Giang Tiểu Lâu như ngưng đọng lại, cả người lạnh lẽo. Nàng mở to mắt nhìn chằm chằm nhìn những vết thương kia, phẫn nộ như thủy triều mãnh liệt, bỗng nhiên nhào tới, trong lòng đã rõ ràng. Giờ khắc này nếu không làm gì hết, thì sẽ không khắc chế được toàn thân run rẩy, cho nên nàng phải cật lực duy trì trấn định, hai tay nắm chặt lại, nhưng cho dù nỗ lực thế nào cũng không thể chối bỏ được sự thật trước mắt: di thể của Ly Tuyết Ngưng đang ở đây, là chết rất thê thảm. Muốn bắt bản thân mình nhìn đi chỗ khác cũng không thể. Bất kể là lúc nào, Tuyết Ngưng đều làm bạn bên người, nhưng mà nàng đã hoàn toàn mất đi Ly Tuyết Ngưng, rốt cuộc là ai đã giết nàng, còn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy?

Nhưng Phó Triêu Tuyên còn chưa nói xong, khi ngón tay hắn chạm vào đầu Ly Tuyết Ngưng, đột nhiên cả người cứng lại, một lúc lâu không nói nên lời. Sau đó hắn từ từ xoay người lại, đẩy mái tóc dài của Ly Tuyết Ngưng ra, lộ ra da đầu trắng như tuyết, lúc này Giang Tiểu Lâu mới phát hiện, trên đầu Ly Tuyết Ngưng đều có một vật thể hình tròn màu đen.

Trời ơi, nàng đang nhìn thấy cái gì? Tiểu Điệp đang lặng lẽ đứng cạnh bình phong kinh ngạc thốt lên một tiếng, Sở Hán cuống quýt chạy tới: “Xảy ra chuyện gì?” Sau đó, hắn cũng tận mắt nhìn thấy cảnh làm người ta khiếp sợ.

"Đây là cái gì?"

“Là… một cái đinh sắt.” Một cái đinh sắt thật dài, đối phương đem đinh sắt đóng vào đầu của Ly Tuyết Ngưng khi nàng còng sống, mới giết chết nàng, gương mặt Phó Triêu Tuyên còn trắng hơn cả băng tuyết, quả thật nói không ra lời. Làm đại phu bao lâu nay, vết thương đáng sợ cỡ nào cũng đều gặp, nhưng chưa từng thấy ai tàn nhẫn như vậy, lại đem đinh sắt đóng vào đầu một cô gái, quả thật quá hung ác, quá tàn nhẫn.

Sở Hán như bị sét đánh, Ly Tuyết Ngưng là Dao Tuyết quận chúa mà Khánh Vương phủ vừa nhìn nhận, ai sẽ ra tay như vậy với nàng, mà Khánh Vương phủ biết tất cả mọi chuyện, tại sao lại xem như không có gì mà nói nàng bị bệnh chết? Không, không đúng, tất cả đều quá kỳ quái.

Sáng hôm sau, Giang Tiểu Lâu lại đến Khánh Vương phủ, nhưng lần này nàng lại mang theo lễ vật an ủi mà đến.

Khi Tương Hiểu Vân đón nàng, tỏ rõ vẻ áy náy như trước: “Giang tiểu thư, thật là không tiện, sức khỏe Vương phi chưa hồi phục, tạm thời không thể gặp khách.”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu hiện vẻ bi thương: “Tiểu nữ và Tuyết Ngưng…à, chính là Dao Tuyết quận chúa, là bạn bè cũ, từ trước đến nay tình như tỷ muội, bây giờ tỷ ấy gặp bất hạnh, thân là bằng hữu dĩ nhiên phải đến thăm Vương phi, mong người giúp đỡ cho.”

Tương Hiểu Vân như là vô cùng đồng tình, do dự nói: “Nhưng mà chuyện này… ta thật sự không thể làm chủ, như vậy đi, ta cho người bẩm báo với Vương phi một tiếng, để xem bà có chịu gặp tiểu thư hay không.”

Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Vậy thì làm phiền Kim Lăng quận vương phi.”

Tương Hiểu Vân tươi cười ôn hòa, không có chút nào chê bai Giang Tiểu Lâu xuất thân thấp hèn: “Không sao.” Nói xong nàng phất tay, dặn dò tì nữ bên người: “Đi bẩm báo Vương phi, nói là bạn tốt của tiểu cô (em chồng) đến thăm bà, hỏi bà có ra gặp hay không.” Tì nữ vâng tiếng mà đi, Giang Tiểu Lâu ở trong sảnh mà chờ đợi.

Trà trong tay đã nguội lại đổi mới một lượt, Tương Hiểu Vân vẫn vô cùng kiên trì, tiếp đãi Giang Tiểu Lâu kéo dài thời gian, không để cho nàng cảm thấy cô độc. Lại qua gần nửa canh giờ, Tương Hiểu Vân có chút đứng ngồi không yên, đứng lên nói: “Mấy ngày nay trong phủ bận rộn tang lễ, không quản giáo hạ nhân chu đáo, để bọn họ thất lễ với khách, xin mời tiểu thư ngồi một lát, ta tự mình đi xem sao.”

Giang Tiểu Lâu cúi người nói: “Vậy đa tạ ngài.”

Nhìn theo nàng thướt tha đi xa, Tiểu Điệp nắm chặt nắm đấm nói: “Tiểu thư, bọn họ có ý gì?” Sau khi thấy thảm trạng của Ly Tuyết Ngưng, Tiểu Điệp đã không oán trách nàng lạnh nhạt vô tình nữa, tiểu thư nói đúng, Ly cô nương nhất định phải trải qua chuyện bất hạnh mới thay đổi như vậy.

Mặt mày Giang Tiểu Lâu bình tĩnh, lông mi thật dài che khuất đáy mắt lạnh lẽo: “Tiếp tục xem thì sẽ hiểu.”

Suốt cả đêm hôm qua Giang Tiểu Lâu không ngủ, mà Tiểu Điệp cũng ở một bên, nâng di vật của Ly Tuyết Ngưng gào khóc không ngớt. Đó là tình cảm của ba người các nàng, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không có cách nào dứt bỏ.

Qua hồi lâu, mới nhìn thấy Tương Hiểu Vân bước vào phòng khách lần nữa, môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng tỏ rõ vẻ tiếc nuối: “ Thật sự xin lỗi, đúng lúc đại phu đang xem bệnh, nghe nói phải ra ngoài gặp khách thì nói là không thích hợp, khiến tiểu thư phải đợi lâu, chỉ có thể mời hôm khác lại đến…”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lạnh lẽo: “Không cần làm phiền, tự tiểu nữ sẽ đi gặp Vương phi.”

Tương Hiểu Vân làm như không hiểu ý nàng, chỉ mỉm cười che ở trước mặt, biểu hiện dịu dàng: “Như vậy… sợ là không thích hợp.”

Ánh mắt của hai người chạm vào nhau, như hai mũi kim đối đầu, bén nhọn lạnh lùng.

Ngay vào lúc này, mọi người đột nhiên nghe tiếng hừ lạnh: “Có gì mà không thích hợp.”

Tất cả mọi người đều hướng về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy được phía sau bức rèm có một phụ nhân trung niên mặc đồ trắng đi ra. Sắc mặt của bà vô cùng tái xám, trên mặt bôi đầy son phấn, cả người làm như đang cố gắng chống đỡ, bước chân hơi lảo đảo, nhưng vẫn miễn cưỡng tựa vào người tì nữ đi tới.

Trên mặt Tương Hiểu Vân xuất hiện thần sắc lúng tùng, vội vàng nói: “Vương phi, sao người lại ngồi dậy?”

Khánh Vương phi cười lạnh: “Có khách đến, sao không bẩm báo ta?”

Trên mặt Tương Hiểu Vân xuất hiện tia cười yếu ớt, dáng dấp khiêm tốn: “Xin Vương phi thứ tội, không phải con không chịu thông báo, sau khi con thương nghị với đại phu mới làm như vậy. Vương phi, phong hàn của người chưa khỏi, phải giữ gìn sức khỏe cẩn thận…”

Khánh Vương phi trừng mắt nhìn nàng, muốn nói gì nhưng cố nén lại, nói với nàng: “Ở đây không có chuyện của ngươi, lui ra đi.”

Ai ngờ Tương Hiểu Vân đứng ở chỗ cũ không nhúc nhích, hơi cúi người, môi cong lên: “Vương phi, khi Vương gia đi ra ngoài dã dặn dò không ngừng, bảo con phải chăm sóc người đàng hoàng. Cho dù bị người trách tội con cũng phải ở lại đây, đề phòng có chuyện gì xảy ra, con không biết làm sao ăn nói với Vương gia.”

Từng câu từng chữ đều là vì nghĩ cho Khánh Vương phi, bộ dạng hiếu thuận. Nhưng Khánh Vương phi là chính thê của Khánh Vương, là chủ mẫu vương phủ, mà thái độ của Tương Hiểu Vân đối với bà tuy là cung kính, cũng ẩn chứa mấy phần quái dị, nàng tựa hồ cũng không kiêng nể Khánh Vương phi gì mấy, thậm chí cũng không nghe theo lời của bà.

Giang Tiểu Lâu làm như cũng không để ý sự ồn tại của đối phương, miệng nói: “Vương phi, hôm nay tiểu nữ chỉ đến thăm người, chỉ cần thấy người vẫn an khang là tiểu nữ mãn nguyện rồi.”

Khánh Vương phi dặn tì nữ đỡ bà ngồi xuống, nhẹ nhàng vẫy vẫy tay với Tiểu Lâu. Giang Tiểu Lâu vừa đi tới, bà liền kéo tay nàng lại, bàn tay gầy gò nắm chặt: “Ta cũng rất muốn được gặp con, Tuyết Nhi đã từng nhắc với ta mấy lần…” khi bà nói đến Ly Tuyết Ngưng, viền mắt chứa đầy lệ, hiển nhiên là bi thương cực điểm.

Trong lòng Giang Tiểu Lâu nhất thời do dự, chuyện của Ly Tuyết Ngưng Khánh Vương phủ nhất định biết, còn bản thân Khánh Vương phi thì sao, bà là mẫu thân, nhìn thấy con gái ra nông nỗi đó lại không truy cứu sao?”

“Vương phi, người không thể quá bi thương.” Tương Hiểu Vân có lòng tốt nhắc nhở.

“Ta muốn…”

“Vương phi, xin đừng đau lòng quá độ.”

“Tiểu Lâu…”

“Vương phi…”

“Đủ rồi.” Trên mặt Khánh Vương phi mơ hồ xuất hiện vẻ tức giận, ngón tay run rẩy.

Giang Tiểu Lâu bén nhạy phát hiện khác thường trong căn phòng này, nhìn Tương Hiểu Vân, lại cười nói: “Quận Vương phi, người muốn ở đây nghe chúng ta nói chuyện sao?”

Vẻ mặt Tương Hiểu Vân như thường: “Ta đã nói nhất định phải ở lại đây với Vương phi, xin Giang tiểu thư thứ tội. Chẳng qua tiểu thư chỉ đến đây phúng viếng, nói vậy chắc cũng không có gì bí mật, cần gì ta phải tránh mặt.”

Khánh Vương phi vốn là người hiền lành, giờ khắc này mặt như băng sương: “Ta bảo ngươi lui ra.”

Thân là chính phi của Khánh Vương, bà không muốn ai ở bên cạnh mình thì hoàn toàn có quyền bảo người đó rời đi, nhất là con dâu bà. Nhưng Khánh Vương phi đã nói hai lần, Tương Hiểu Vân vẫn làm như không nghe thấy, không chỉ như vậy, nàng còn tiến lên tự mình nâng chén trà đến, Khánh Vương phi không nhịn được tức giận, lại dùng tay đẩy một cái, thần sắc nghiêm nghị nói: “Cút ra ngoài.”

Chén trà lá sen mạ vàng lập tức bị đánh đổ trên đất, Tương Hiểu Vân cả kinh lui nửa bước, một cây trâm màu bích lục kiểu dáng đơn giản đang cài trên tóc bị rơi xuống đất, gãy thành hai đoạn. Các tì nữ chưa bao giờ thấy Khánh Vương phi nổi nóng như vậy, nhất thời kinh ngạc đến ngây người.

Da mặt Tương Hiểu Vân dầy đến mấy cũng không chịu được, lộ vẻ bi thương nói: “Nếu Vương phi không chịu để con ở bên cạnh, thì con xin được cáo lui.” Nói xong nàng dẫn theo tì nữ vội vã lui xuống, lại dùng tay che mặt, rõ ràng là rất xấu hổ.

Khánh Vương phi hít sâu một hơi, xoay đầu lại, không nhịn được nói: “Xin lỗi, trong phủ xấu xa u ám như vậy đó, là ta không quản giáo tốt bọn họ.”

Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy tay Khánh Vương phi lạnh lẽo thấu xương, không khỏi ôn nhu nói: “Vương phi, có thể nói chuyện riêng không?”

Khánh Vương phi gật đầu nói: “Các ngươi lui ra ngoài hết đi.”

Chờ khi toàn bộ tì nữ lui hết ra ngoài, Giang Tiểu Lâu mới hỏi: “Vương phi, người biết Tuyết Ngưng làm sao mà chết không?”

Khánh Vương phi nắm chặt ngón tay, ánh mắt cực kỳ bi thương: “Bọn họ đều nói nó bệnh rất nặng, đại phu cũng hết cách.”

Nhìn biểu hiện đau thấu tim gan của Khánh Vương phi, Giang Tiểu Lâu biết bà không nói dối, nhưng thân là chủ mẫu trong nhà, ngay cả nữ nhi của mình làm sao mà chết bà cũng không biết hay sao? Chuyện này đúng là khó tin. Giang Tiểu Lâu hạ quyết tâm, tàn nhẫn nói: “Vương phi, Tiểu Lâu phải xin lỗi người trước.”

“Con có tội gì?”

Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nhìn bà, nói từng chữ: “Tối qua tiểu nữ đã lẻn vào nghĩa trang, mở quan tài của Tuyết Ngưng ra.”

Khánh Vương phi bỗng nhiên đứng lên, không dám tin mà nhìn nàng: “Ngươi nói cái gì?”

Gương mặt Giang Tiểu Lâu không chút nào sợ hãi, đôi mắt óng ánh như sao: “Cả người Tuyết Ngưng đầy vết thương, trên đầu bị cắm một cây đinh thật dài. Tất cả những thứ này Vương phi có biết không?”

Sắc mặt Khánh Vương phi càng thêm trắng bệch, trong nháy mắt bà không dám tin những gì Giang Tiểu Lâu đang nói, những lời nói này như sấm sét đánh thẳng vào đầu óc bà, làm cho bà không thể không chấn động. Bà nắm chặt tay Giang Tiểu Lâu, móng tay gần như cắm chặt vào da thịt đối phương: “Những gì con nói là thật?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu chỉ còn lại nghiêm túc, âm thanh chậm rãi: “Nếu có nửa câu giả dối, trời xanh không dung thứ, loạn tiễn xuyên thân.”

Khánh Vương phi bàng hoàng ngã ngồi trên ghế, gương mặt không còn một chút màu, môi run rẩy: “Chuyện này là sao, rốt cuộc là có chuyện gì? Trước kia vẫn còn rất tốt mà, Tuyết Nhi nói không được khỏe muốn đi đến suối nước nóng ở biệt viện để an dưỡng hai ngày, còn ta vì bận rộn nên nói là hôm sau sẽ đến đó với nó, nhưng không ngờ đột nhiên truyền đến tin dữ. Bọn họ đều nói nó chết rồi, ngay cả ta cũng không được gặp nó lần cuối.”

Khi Khánh Vương phi nghe nói Ly Tuyết Ngưng chết liền hôn mê bất tỉnh suốt một ngày một đêm, đến khi bà tỉnh lại thì những người kia đã đem Ly Tuyết Ngưng liệm vào quan tài. Chuyện này cũng không có gì đáng ngờ, bởi vì Ly Tuyết Ngưng vốn đang bệnh nặng, sống được ngày nào hay ngày đó, chỉ là Khánh Vương phi không ngờ ngày đó đến sớm như vậy, đột ngột như vậy, làm cho bà không kịp ứng phó. Nỗi khổ của bà, Giang Tiểu Lâu có thể lý giải, nhưng nàng không thể tha thứ những người biết rõ Ly Tuyết Ngưng chết thảm còn đem nàng đưa vào quan tài như không có chuyện gì.

Khí huyết trong lồng ngực Giang Tiểu Lâu như đang lăn lộn, nhưng lại cảm thấy lạnh cả người, như không có chút nhiệt độ: “Cả đời Tuyết Ngưng đều giúp người làm việc thiện, chưa bao giờ làm gì xấu, tiểu nữ cũng không hiểu ai lại có thâm thù đại hận với tỷ ấy, cây đinh sắt cắm thẳng vào đầu đó, vô cùng khủng bố, cả đời tiểu nữ cũng không quên được. Nếu Vương phi nhìn thấy, nhất định sẽ vô cùng đau đớn…”

Như một cái búa tạ đánh thẳng vào tim Khánh Vương phi, bà đột ngột lấy tay che mặt, giọng the thé: “Đừng nói nữa.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box