Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 91

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 91

 Chương 91

Biểu hiện của Giang Tiểu Lâu uyển chuyển, nụ cười ôn hòa: “Ta không được khỏe, nhưng mà ngươi lại rất khỏe, nói không chừng…ngươi còn sống thọ hơn ta.”

Tần Tư nghe xong lời này, theo bản năng mà lạnh cả người, mơ hồ có dự cảm xấu, hắn dĩ nhiên biết Giang Tiểu Lâu sẽ không bỏ qua cho hắn, nhưng rốt cuộc nàng muốn làm gì?

Giang Tiểu Lâu nhìn Sở Hán một chút, âm thanh nhẹ nhàng đến nỗi gió vừa thổi qua liền tan: “Sở đại ca, huynh ghét nhất người ngỗ nghịch đúng không? Tên súc sinh trước mắt này dám sát hại mẫu thân của mình, táng tận lương tâm, huynh sẽ đối xử với hắn thế nào?”

Sở Hán xưa nay là kẻ thô lỗ, hiếm khi nào nổi giận như vậy, hắn không chút nghĩ ngợi, tiến lên một cước giẫm đứt ngón út của Tần Tư. Tần Tư gào lên thê thảm, Sở Hán không chút lưu tình, lại giẫm đứt ngón áp út, ngón giữa, ngón trỏ, ngón cái của hắn, tiếp theo là tay bên kia. Cuối cùng hai bàn tay hắn chỉ toàn là máu thịt be bét, nhìn rất ghê tởm.

Sở Hán cáu giận nói: “Ơn của phụ mẫu như trời, tên súc sinh như ngươi phải bằm ra làm trăm mảnh.”

Giang Tiểu Lâu thở dài sâu xa: “Nhìn xem, đôi tay này thật có tài hoa, trước đây ngươi thích ngâm thơ, viết chữ, còn dùng đôi tay này viết ra những bài thơ tuyệt hảo, khiến Các Lão chọn trúng ngươi làm Thám hoa. Vốn dĩ ngươi phải dùng đôi tay này tạo phúc cho bá tánh, vì nước phân ưu, nhưng cuối cùng ngươi dùng nó làm gì? Ngươi tự tay giết chết muội muội và mẫu thân của mình, đúng là đáng sợ, đáng hận.”

Tay đứt ruột xót, thần trí của Tần Tư bị cơn đau đó triệt để xé rách, mắt hắn đỏ như máu, tràn ngập thù hận nhìn Giang Tiểu Lâu.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng lùi lại một bước, dưới ánh mặt trời gương mặt nàng không nhìn ra hỉ nộ: “Sở đại ca nhìn đi, hắn hình như còn chưa biết lỗi.”

Sở Hán hận nhất là kẻ vong ân phụ nghĩa, bất hiếu với phụ mẫu, loại súc sinh không màng luân thường đạo lý, bất kể kẻ này bị trừng phạt thế nào hắn cũng thấy là đương nhiên. Giương tay một cái, hai viên phi đinh lập tức bay thẳng vào mắt Tần Tư, Tần Tư gào to một tiếng, che kín mặt mình, máu tươi chảy ào ra từ kẽ ngón tay.

Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười giữa hai hàng lông mày: “Đôi chân thật cường tráng, hắn có thể đi rất xa.”

Sở Hán mắt cũng không chớp, rút trường kiếm ra, ánh sáng lóe lên, động tác nhanh chóng cắt đứt gân chân của Tần Tư.

Đôi tay giết người, đôi mắt bày mưu, đôi chân chạy trốn, tiếp theo là gì đây?

“Đúng, còn có cái lưỡi luôn bày ra bẫy để hại người.”

Tần Tư vạn lần không ngờ được Giang Tiểu Lâu lại độc ác như vậy, hắn phẫn nộ quát: “Giang Tiểu Lâu, ngươi sẽ có báo ứng, nhất định sẽ có báo ứng.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười: “Ngươi biết không, hôm qua ta đi chùa xin một lá bùa, Bồ tát nói ta sẽ sống lâu trăm tuổi, một đời bình an, ngươi nói báo ứng của ta ở đâu, ta sẽ cố gắng chờ. Đáng tiếc, không biết ngươi còn thấy được hay không. Sở đại ca, huynh ra tay nhẹ một chút, giữ lại mạng cho hắn, để hắn nhìn ta được hạnh phúc bình an mới được.”

Sở Hán nhấc cằm Tần Tư lên, cắt lưỡi Tần Tư giống như là móc mang cá.

Tần Tư miệng đầy máu, Sở Hán lại nhét vào miệng hắn một chùm thảo dược, cười lạnh nói: “Những ngày tháng khổ sở còn dài lắm, cố mà tận hưởng đi.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Ngụy trang lúc nãy của ngươi chưa đủ tốt, chẳng phải đã bị ta nhìn ra sao? Cho nên ta nghĩ cho ngươi, giúp ngươi tăng thêm một tầng ngụy trang. Chà chà, bộ dạng này chắc chắc sẽ không ai nhận ra ngươi, ngươi có thể an tâm mà đi ăn xin rồi.” Nói xong, nàng cất giọng nói: “Chu Tam Lang, nghe rõ chưa?”

Chu Tam Lang từ đầu hẻm xuất hiện, cúi đầu khom lưng nói: “Vâng, tiểu thư, ta đã nghe rõ.”

Giang Tiểu Lâu đưa cho hắn một đĩnh vàng, môi cong lên ý cười nhẹ: “Sau này mỗi ngày ngươi phải giám sát tên ăn mày này, để hắn đi khắp phố lớn ngõ nhỏ. A, ta lại quên mất, hắn không có chân, không thể đi.”

“Không sao đâu tiểu thư, ta sẽ cho người kéo hắn đi.” Chu Tam Lang không chút do dự mà vỗ ngực.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng gật đầu: “Nếu hắn không xin được gì, thì nhớ cho hắn chút cơm thừa canh cặn, chỉ cho một ít, không được để hắn chết.”

Chỉ cần có tiền, lời của Giang Tiểu Lâu sẽ được Chu Tam Lang coi như khuôn vàng thước ngọc, vội vàng nói: “Vâng, tiểu thư yên tâm, ta biết phải làm gì.” Đã hiểu được ý đồ của Giang Tiểu Lâu, Chu Tam Lang sẽ còn đánh chửi, trừng phạt, bỏ đói Tần Tư thêm mấy phần, bắt hắn đi xin ăn cả ngày lẫn đêm, nếu có chút nào chống cự thì sẽ bị hành hạ gấp đôi, không cho hắn có cơ hội bỏ trốn. Cả đời này, hắn chỉ có thể ăn xin cho đến chết.

Tần Tư bò trên đất, như một bãi bùn nhão. Hắn liều mình phân biệt tiếng bước chân chung quanh, hai hố máu trên mặt trừng trừng vào hư không.

Âm thanh Giang Tiểu Lâu chầm chậm tao nhã: “Ngươi nên cảm tạ ta, ta không có đưa ngươi đến pháp trường, một đao giết chết ngươi đúng là quá mất mặt đúng không? Tần thám hoa, cố gắng hưởng thụ cuộc đời sau này đi.”

Tần Tư không ngừng bò trên cát vàng, mờ mịt phân biệt phương hướng của Giang Tiểu Lâu, nhưng đáp lại hắn chỉ có một cước tàn nhẫn: “Làm việc, không được lười biếng.”

Nghe xong lời này, yết hầu Tần Tư phát sinh âm thanh ục ục, lưỡi hắn đã bị cắt, ngoại trừ tai nghe được âm thanh, không có bất cứ thứ gì chứng minh được thân phận của hắn. Cho dù chứng minh được thì đã làm sao, nếu để người khác biết hắn là ai, cũng chỉ có con đường chết. Rơi vào cảnh này, cho dù hắn muốn chết cũng không được.

Nếu biết mình sẽ sống như vậy, hắn thà chết sớm một chút, còn hơn cả đời sống trong hành hạ, hoàn toàn rơi vào địa ngục.

Kim Ngọc Mãn Đường.

Giang Tiểu Lâu trở lại gian phòng, mặt luôn mỉm cười.

Ly Tuyết Ngưng nhìn thấy nàng, nhất thời hoảng loạn đụng phải chén trà, nước trà đổ đầy bàn, nàng lại luống cuống đứng lên thu dọn. Sau khi thu dọn xong, nàng cười gượng gạo: “Về rồi à.”

Giang Tiểu Lâu thấy nàng khác thường, lông mày nhíu lên: “Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Điệp thấy Ly Tuyết Ngưng lặng lẽ không nói, tranh trả lời: “Khánh Vương phi đến rồi, đòi gặp Ly tiểu thư, nói sao cũng không chịu đi, bây giờ người còn đang ở trong phòng khách…”

Gương mặt Giang Tiểu Lâu tăng thêm mấy phần ôn nhu, nhàn nhạt nhìn Ly Tuyết Ngưng một chút, mở miệng nói: “Ta đi găp Khánh Vương phi.”

Ly Tuyết Ngưng ngẩn ra, lập tức từ chối: “Không, ta không gặp bà ấy, muội cũng đừng gặp.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười, không nói nữa, xoay người đi ra khỏi phòng.

“Tiểu Lâu.” Ly Tuyết Ngưng không ngờ nàng nói là làm ngay, nhất thời cực kỳ căng thẳng, vội vã đuổi theo sau lưng nàng.

Khánh Vương phi mặc hoa phục đẹp đẽ ngồi trong phòng khác, gương mặt nhu hòa như đang phủ mây đen, vô cùng lo lắng. Trước bàn bày một chén trà sen, nước trà đã nguội từ lúc nào. Bà chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm chén trà, đôi mắt trừng trừng, không biết đang có tâm sự gì.

Giang Tiểu Lâu tiến vào phòng, Ly Tuyết Ngưng cũng đuổi theo đến đây.

Khánh Vương phi nghe thấy tiếng bước chân, đầu tiên là sững sờ, đến khi nhìn thấy Ly Tuyết Ngưng lập tức đứng lên, không nhịn được nước mắt lưng tròng: “Con gái, cuối cùng con cũng chịu tới gặp ta sao?”

Giang Tiểu Lâu tỉ mỉ quan sát Khánh Vương phi, chỉ nhìn bên ngoài thì ngũ quan của bà với Ly Tuyết Ngưng có tới năm sáu phần tương tự, xem dáng dấp này, quan hệ máu mủ là không còn gì bàn cãi. Nghĩ đến tình cảm của Ly Tuyết Ngưng, nàng hoàn toàn hiểu được trong lòng đối phương đang nghĩ gì, liền mở miệng nói: “Xin mời Vương phi cho lui hết người hầu.”

Khánh Vương phi sững sờ, mới chú ý đến bên cạnh còn có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, một thân y phục màu hoa sen, tóc mây đen óng, đôi mắt như sao, khóe môi nhếch lên, khi không cười cũng như cười. Trong mắt bà lộ ra biểu hiện nghi ngờ, nhưng vẫn phất tay, dặn dò tất cả tì nữ đều lui ra khỏi phòng. Giang Tiểu Lâu liếc mắt ra hiệu, yêu cầu Tiểu Điệp ở bên ngoài cẩn thận bảo vệ, lúc này mới nói từng chữ: “Vương phi, người có biết tại sao Tuyết Ngưng không chấp nhận người không?”

“Giang Tiểu Lâu, còn nói thêm nửa chữ thì tình tỷ muội chúng ta sẽ không còn.” Tính tình Ly Tuyết Ngưng vốn rất ôn nhu, giờ khắc này đột nhiên kêu lên một tiếng, âm thanh vô cùng nghiêm khắc.

Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn nàng, ánh mắt trong suốt như nước, giọng điệu hết sức kiên định: “Tuyết Ngưng, có một số việc nếu không triệt để kết thúc, sẽ trở thành khối u cả đời, vĩnh viễn nằm trên người tỷ, khiến tỷ đau khổ cả đời. Tỷ hiểu rõ tính của ta, nếu ta kiên trì muốn nói thì không ai cản được. Hôm nay dù tỷ có giận ta, sau này không ngó ngàng đến ta nữa, thì thân là bằng hữu của tỷ, ta vẫn phải nói hết.”

Giang Tiểu Lâu và Ly Tuyết Ngưng không giống nhau, nàng kiên trì chuyện phải làm, chín trâu cũng không kéo nổi. Ly Tuyết Ngưng biết rõ điểm này nhưng lại không thể làm gì. Nàng cắn chặt môi, mãi đến khi đôi môi tái xám trở nên trắng bệch, môi run run, nhưng không nói được một lời.

Giang Tiểu Lâu xoay người đối mặt với Khánh Vương phi đang tràn đầy nghi hoặc, giọng điệu tươi cười có thêm vài phần lạnh lẽo: “Vương phi, tiểu nữ biết người rất muốn nhận con, một nhà đoàn viên. Nhưng tiểu nữ xin hỏi người vài chuyện, nếu người trả lời được, tiểu nữ sẽ để Tuyết Ngưng đi theo người.”

Khánh Vương phi ngây cả người: “Ngươi hỏi đi.”

“Vương phi, người có biết trước khi Tuyết Ngưng sống thế nào không? Tỷ ấy vì sinh tồn mà phải bán thân vào thanh lâu, được sủng ái rồi lại bị bỏ rơi, con trai chết thảm, thân mang trọng bệnh, những bi thảm mà người khác phải mất cả đời mới gặp phải, tỷ ấy lại chịu đựng chỉ trong vài năm ngắn ngủi. Bây giờ sức khỏe của tỷ ấy không chịu được bao lâu nữa, vốn đã ở giai đoạn cuối. Tỷ ấy không nhận lại người, không phải vì không muốn, mà là không thể. Một khi nhìn nhận, người có chấp nhận được người con gái như vậy không, người có thấy nhục nhã, có thể xúc phạm tỷ ấy hay không? Bây giờ, xin người hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời tiểu nữ.”

Sắc mặt Khánh Vương phi xám trắng, môi nhúc nhích như muốn nói gì, nhưng không phát ra âm thanh, nước mắt cứ đổ ào ào ra, nhỏ ướt vạt áp của bà, cũng làm trái tim Tuyết Ngưng đau đớn.

Giang Tiểu Lâu biết nói ra những tin tức này là đả kích rất lớn đối với Khánh Vương phi, nhưng trong mắt nàng, tiếp tục dây dưa như thế chỉ làm Tuyết Ngưng ngày càng đau khổ. Chuyện cần quyết đoán mà không chịu quyết đoán thì sẽ bị loạn, nhất định phải dứt khoát: “Nếu người chấp nhận được, hôm nay người có thể nhận con gái, nếu không thể, xin mời lập tức rời đi, từ đây về sau cũng đừng bước vào Kim Ngọc Mãn Đường nữa.”

Nàng nói như đinh đóng cột, không hề do dự, thần thái kiên định, cả người Khánh Vương phi chấn động, ánh mắt rưng rưng nhìn Ly Tuyết Ngưng. Ly Tuyết Ngưng quay mặt đi, không chịu nhìn bà, mặt đã ướt đẫm từ lâu, dường như ngay cả tóc mai cũng đang rơi lệ. Đây là con gái của bà, nếu không lưu lạc bên ngoài thì sao lại chịu nhiều khổ sở như vậy, tất cả đều do lỗi của bà… Cuối cùng Khánh Vương phi mở miệng: “Tuyết Nhi, đây là lý do con không chịu nhận lại mẹ sao?”

Ly Tuyết Ngưng không nói một lời, chỉ nắm chặt bàn tay, hàng mi dài khép lại, che khuất lệ nơi đáy mắt.

Khánh Vương phi từng bước nặng nề tiến lên phía trước, ban đầu bà đi rất chậm, khi nhìn thấy nụ cười cổ vũ của Giang Tiểu Lâu thì không tự chủ được mà bước nhanh hơn. Bà nhanh chóng tiến lên, kéo tay Ly Tuyết Ngưng lại, nắm chặt trong tay mình, giọng điệu đặc biệt dịu dàng: “Mặc kệ con từng gặp phải chuyện gì, đều là sai lầm của mẫu thân, là mẹ không chăm sóc tốt cho con. Tuyết Nhi, Tuyết Nhi của mẹ, mẹ không quan tâm con từng trải qua chuyện gì, cũng không bận lòng chuyện con bị bệnh, mẹ sẽ chữa bệnh cho con, từ nay về sau sẽ ở bên cạnh con, con là con gái của mẹ, chúng ta sẽ ở bên nhau.”

Ly Tuyết Ngưng ngẩn người, đột nhiên vỡ òa khóc thật lớn, ngã vào lòng Khánh Vương phi nức nở.

Khóe môi Giang Tiểu Lâu cười nhẹ: “Tất cả đều nói ra, không phải rất tốt sao?

Tạ phủ.

Khi Giang Tiểu Lâu đến thăm Tạ Khang Hà lần thứ hai, sức khỏe của hắn đã tốt hơn nhiều. Hai người tản bộ trong hoa viên một vòng, thấy hắn hơi ho khan, Giang Tiểu Lâu lập tức đưa hắn trở về phòng.

Đúng lúc chuẩn bị ra cửa, nhìn thấy Tạ Liên Thành đi về phía nàng, bất giác ý cười tràn ngập: “Đại công tử, đã lâu không gặp.”

Tạ Liên Thành nhìn nàng, vẻ mặt ôn hòa: “Ta nghe nói Ly cô nương đã quay về Khánh Vương phủ, nhận lại cha mẹ ruột.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Lúc trước ta cũng không ngờ, thì ra Tuyết Ngưng là con gái thất lạc của Khánh Vương phi, thật quá trùng hợp.”

Nụ cười trên mặt Tạ Liên Thành nhàn nhạt, nhưng lại như rất ôn nhu: “Sau khi Ly tiểu thư dọn ra ngoài, nàng không ở lại Giang phủ, mà lại ở hậu viện của tửu lâu, phải không?”

“Đúng là chuyện gì cũng không giấu được đại công tử, không sai, Giang phủ quá rộng, chỉ có hai người ta và Tiểu Điệp, không bằng đến ở tửu lâu, cũng dễ làm việc hơn, không cần chạy tới chạy lui.” Giang Tiểu Lâu trả lời không chút do dự.

Đôi mắt đen nhánh dường như có một tia sáng lóe lên, rõ ràng đang che giấu gì đó. Tạ Liên Thành cũng không vạch trần sự thật là nàng sợ cô đơn, chỉ tiếp tục đi cùng Giang Tiểu Lâu ra ngoài, miệng nói: “Nếu cần gì, thì để Sở Hán đến tìm ta bất cứ lúc nào.”

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu hóa thành trào phúng: “Bây giờ không còn che giấu việc Sở Hán là người của huynh sao?”

Tạ Liên Thành nhẹ nhàng cong môi: “Nàng vẫn cho là ta phái gián điệp tới cạnh nàng sao?”

Giang Tiểu Lâu bất giác nhìn hắn chăm chú, mỉm cười: “Đại công tử, huynh đừng nói là huynh có ý với ta đó.”

Chẳng qua chỉ là tùy ý đùa một câu, Tạ Liên Thành nhất thời sửng sốt, một lúc lâu không nói gì, ngay khi Giang Tiểu Lâu cho rằng hắn sẽ chỉ cười cho qua, thì hắn lại chậm rãi trả lời: “Không sai, ta thích nàng.”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu hơi chấn động, ánh mắt mang theo ba phần hoang mang, hít sâu một hơi, bình tĩnh trả lời: “Ta không có trái tim, không hiểu được chữ thích có nghĩa gì.”

Tạ Liên Thành chỉ mỉm cười, tỏa ra nét ôn hòa nhàn nhạt: “Điểm này, từ khi mới quen nàng thì ta đã biết rồi.”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu trong trẻo: “Ta cho rằng công tử là người không quan tâm chuyện thiên hạ.”

Tạ Liên Thành khẽ thở dài một hơi: “Trước kia, ta cũng cho là như vậy.”

Giang Tiểu Lâu không ngờ hai người có thể ôn hòa nhã nhặn mà thảo luận chuyện này, tựa hồ nếu có bất kỳ chuyện quái lại nào xảy ra trên người Tạ Liên Thành, hắn đều có thể biến nó thành đương nhiên.

Tỉ mỉ suy nghĩ chốc lát, nàng mỉm cười: “Nếu công tử có ý với ta, vì sao lúc trước lại từ chối đề nghị cầu thân của Tạ bá phụ?”

Tạ Liên Thành nghe ra nàng có ý đùa giỡn, chỉ mỉm cười: “Người tiêu sái đến mấy, đều khó qua được ải tình. Ban đầu, ta cho rằng mình có thể ngoại lệ, quan trọng là, thích một người và tìm đủ cách có được người đó lại là hai chuyện khác nhau. Nói cách khác, ta đã nghĩ thông suốt.”

Giang Tiểu Lâu kinh ngạc: “Nghĩ thông suốt sao?”

Vẻ mặt Tạ Liên Thành thong dong: “Phải, thông suốt rồi. Ta có thích nàng hay không thì làm sao? Có ảnh hưởng đến tình cảm và mối quan hệ giữa chúng ta sao? Bất kể chúng ta là bằng hữu hay tình nhân, điều kiện cơ bản thích là thích nhau. Thích ít một chút thì có thể làm bạn, thích nhiều hơn thì có thể làm tình nhân. Đã như vậy, ta cần gì phải cố chấp.”

Giang Tiểu Lâu hoài nghi: “Nhưng trong mắt đa số người, hai cái đó chính là một.”

Nụ cười của Tạ Liên Thành ôn hòa: “Nếu nàng có yêu cầu đối với người mình yêu thích, hy vọng có ngày người đó báo đáp lại, dĩ nhiên là khác, khi một người yêu một người, sẽ không kềm được mà hy vọng người kia hồi báo lại mình. Khi không có được tình cảm tương tự, sẽ thấy đau khổ, đố kỵ, không chịu đựng được. Nhưng đối với ta mà nói, chỉ cần có thể nhìn thấy người mình thích được vui vẻ, đã đủ lắm rồi.”

Giang Tiểu Lâu sửng sốt cả người, ai cũng biết đạo lý này, nhưng có bao nhiêu người làm được? Tình yêu là chiếm hữu, là đố kỵ, nếu không muốn độc chiếm người mình yêu, thì tình yêu đó sẽ trở thành hoa trong gương, trăng đáy nước, hoàn toàn không sờ tới được.

Tạ Liên Thành bình tĩnh nhìn nàng: “Ta vẫn muốn cản nàng báo thù, không phải vì thủ đoạn báo thù của nàng có gì trái ngược với nguyên tắc của ta. Mà quan trọng nhất là ta cảm thấy cho dù nàng báo thù cũng không thật sự được giải thoát. Yêu một người phải tổn hao rất nhiều sức lực, hận một người còn khổ hơn cả yêu, lãng phí thời gian đối với một kẻ không xứng đáng, sẽ biến thành cả đời đau khổ.”

Giang Tiểu Lâu thấy hắn xoay chuyển đề tài, chỉ khẽ nói: “Công tử, có lúc làm người cũng không cần quá tỉnh táo, như vậy sẽ không vui.”

Tạ Liên Thành khẽ thở dài: “Ta biết, ai cũng có nguyên tắc của mình, bất kể thế nào, ta tôn trọng quyết định của nàng.”

Vừa dứt lời, nhìn thấy một tì nữ áo xanh chạy đến, hành lễ nói: “Giang tiểu thư, lão gia mời tiểu thư ở lại dùng bữa.”

Tuy Giang Tiểu Lâu đã rời khỏi Tạ gia, nhưng trong lòng Tạ Khang Hà nàng vẫn là một thành viên trong nhà, nếu bây giờ nàng đi sợ là Tạ Khang Hà sẽ cảm thấy cô đơn. Giang Tiểu Lâu hiểu ý nói: “Ta biết rồi, ngươi đi trước đi.”

Phục hồi lại tinh thần thì bóng người cao to đã đi xa. Giữa bóng trúc lay động, thân hình của hắn từ từ hòa vào bóng đêm, dần biến mất.

Khi ăn tối, Tạ Khang Hà hiếm khi vui vẻ, còn dặn dò rót rượu.

Vương Bảo Trân ôn nhu khuyên nhủ: “Lão gia, người vừa khỏi, uống rượu hại thân.”

Tạ Khang Hà cười nói: “Sợ cái gì, hôm nay ta rất vui. Tiểu Lâu nói với ta, thì ra Ly tiểu thư chính là Dao Tuyết quận chúa bị mất tích lâu nay của Khánh Vương phủ, đúng là khó thể tin được.”

Giang Tiểu Lâu hơi mỉm cười: “Tất cả đều là may mắn trùng hợp, cũng do Tuyết Ngưng có phúc khí, có cha mẹ thân phận tôn quý như vậy.”

Mọi người đang nhớ lại dáng dấp gió thổi là ngã của Ly Tuyết Ngưng, không khỏi than thở mình đã nhìn lầm, ai ngờ một nha đầu không đáng chú ý lại có thân phận là Quận chúa, các tiểu thư Tạ gia đều có chút hối hận, nếu lúc trước làm thân với đối phương thì…

Nụ cười của Vương Bảo Trân đầy thâm ý: “Tiểu Lâu, cô nương và Tuyết Ngưng không phải là bạn tốt sao, bây giờ tách ra có phải rất nhớ?”

Anh mắt Giang Tiểu Lâu xa xôi chuyển qua trên mặt đối phương một cái, chợt cười: “Trên đời không có buổi tiệc nào không tàn, chúng ta không thể mãi mãi ở bên nhau, huống chi Khánh Vương phủ ở ngay trong thành, bất cứ lúc nào cũng có thể đi thăm.”

Đôi mắt Tạ Hương chớp động, dò hỏi: “Nhưng mà ban đầu…sao Quận chúa lại bị lạc?”

Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt liếc nàng một cái: “Chỉ là chút hiểu lầm, Vương phi không nói, ta cũng sẽ không hỏi.”

Thời gian của Ly Tuyết Ngưng không nhiều, vào lúc này có thể đoàn tụ với người thân đã là vô cùng may mắn, cần gì phải truy cứu quá khứ? Hơn nữa tính tình nàng dịu dàng, ôn nhu săn sóc, Khánh Vương phủ là là nơi ruột thịt của nàng, nhất định sẽ chăm sóc nàng thật tốt.

Dùng cơm được một nửa, phòng khách xuất hiện một người mà không ai ngờ được.

Tạ Khang Hà ngước mắt nhìn, tròng mắt như muốn rơi xuống: “Phu nhân, sao hôm nay bà lại đến đây?”

Đôi môi mỏng manh của Tạ phu nhân cười nhẹ: “Không có gì, đã lâu không ra ngồi cùng mọi người, hiếm khi đông vui như vậy, thiếp chỉ muốn ra ngoài một chút, đừng để ý đến ta, mọi người cứ tiếp tục đi.”

Vương Bảo Trân lập tức đứng dậy, nhường lại vị trí cho Tạ phu nhân, đồng thời đứng bên cạnh chia thức ăn cho bà, thái độ vô cùng cung kính.

Trên mặt Tạ phu nhân hơi mỉm cười, ánh mắt rơi trên người Giang Tiểu Lâu, toát ra biểu hiện suy tư. Mỗi lần Giang Tiểu Lâu ngẩn đầu lên đều phát hiện đối phương đang nhìn mình, như có gì muốn nói.

Kỳ quái chính là khi mọi người đang trò chuyện vui vẻ, sau khi Tạ phu nhân xuất hiện thì cả bàn đều yên tĩnh, ngoại trừ âm thanh chén đũa va chạm nhau, hầu như là yên lặng như tờ. Ngay cả người hoạt bát nhất là ngũ tiểu thư Tạ Xuân cũng chăm chú nắm chặt chiếc đũa, khó nén vẻ căng thẳng trên mặt.

Dùng cơm xong, Tạ phu nhân nhàn nhạt nói với Giang Tiểu Lâu: “Vẫn còn sớm, có thể theo ta đi dạo một vòng, ngắm mấy cây trúc ta tự trồng không?”

Tạ phu nhân không mời người khác đi cùng, Tạ Liên Thành nhìn theo họ rời đi, lông mày sâu sắc nhăn lại.

Tạ phu nhân rất cao hứng, đi qua mỗi chỗ đều giới thiệu cho Giang Tiểu Lâu, ôn hòa tỉ mỉ, giọng nói nhẹ nhàng. Giang Tiểu Lâu thấy có chút kỳ quái, Tạ phu nhân là người tách biệt với thế gian, ngoại trừ ăn chay niệm Phật thì không quan tâm gì hết. Nàng sẽ không quên, ngày Tạ Khang Hà sinh bệnh, Tạ phu nhân cũng không hề ghé thăm. Nhưng hôm nay biểu hiện của bà rất kỳ quái, không chỉ cùng ra dùng cơm, còn mời nàng đi ngắm trúc.

Tạ phu nhân dừng bước, quay đầu nhìn vào mắt Giang Tiểu Lâu, đôi mắt kia trong trẻo vô cùng,gần như chiếu rọi được cả ánh trăng: “Ngươi là một đứa bé mẫn cảm, ta muốn nói gì, chắc ngươi cũng đoán được.”

Giang Tiểu Lâu có chút kinh ngạc, lông mày nhẹ nhàng nhíu lên.

Ý cười bên môi Tạ phu nhân chậm rãi biến mất: “Ta biết, ngươi tinh thông cầm kỳ thi họa, lại tâm tư nhanh nhạy, biết kinh doanh, là một cô nương rất xuất sắc.”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trực tiếp nhìn vào đối phương, mơ hồ hiểu được một chút. Nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, giọng điệu vững vàng: “Không dám, phu nhân quá khen, tiểu nữ chỉ là một nữ tử bình thường, cũng không có điểm nào xuất chúng.”

Tạ phu nhân nghe xong cười cười, cánh tay thon dài chỉ vào một cây trúc loang lổ ánh trăng: “Ngươi nhìn đi, cây trúc này là loại nổi tiếng ở Thương Châu, đất ở Dương Châu chỉ cần cắm loại trúc này xuống là sẽ mọc thành một đám lớn. Nhưng mà dù là giống cây tốt như vậy, sau khi ta cho người trồng xuống, mời thợ làm vườn giỏi nhất đến chăm sóc, dùng hết bao nhiêu tiền, nó vẫn sinh trưởng rất ốm yếu.”

“Bất kể là giống cây gì, đều phải sinh trưởng ở nơi phù hợp với nó.” Tạ phu nhân nói đến đây ngừng một chút, ánh mắt lạnh nhạt đảo qua Giang Tiểu Lâu, “Mảnh đất Tạ gia này vô cùng màu mỡ, nhưng lại không thể trồng ra trúc Thương Châu, Giang tiểu thư, thấy ta nói có đúng không?”

Giang Tiểu Lâu là người thông minh, dĩ nhiên hiểu ám chỉ trong đó, trong lòng từ từ cảm thấy tức giận, nhưng mặt không biến sắc.

Tạ phu nhân lại hỏi: “Ngươi và Liên Thành… quen biết có hợp nhau không?”

Da thịt Giang Tiểu Lâu tỏa ra ánh sáng lộng lẫy dưới tuyết, đôi mắt đen nhánh: “Đại công tử là người tốt.”

“Thích giúp người và thích một người là hai chuyện khác nhau.” Tạ phu nhân đột nhiên nói.

Giang Tiểu Lâu nhíu mày: “Phu nhân đây là đang ám chỉ tiểu nữ phải cách xa công tử ra?”

“Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta liền biết ngươi là nữ tử thông minh, chỉ cần nói vài lời liền hiểu được chân ý.” Tạ phu nhân hít sâu một hơi, nghiêm túc nói. Mặt mũi của bà dưới ánh trăng trông không được khỏe mạnh, trắng bệch âm u, chỉ có đôi mắt có ba phần tương tự Tạ Liên Thành, có ánh sáng dịu dàng.

Giang Tiểu Lâu và Tạ Liên Thành không có quá nhiều giao tình, hành động hôm nay của Tạ phu nhân đúng là có chút hồ đồ rồi.

Thấy mặt nàng trầm xuống, Tạ phu nhân không nhịn được thở dài nói: “Liên Thành là con trai ta, ta hy vọng cho nó những gì tốt nhất, để nó được hạnh phúc, một đời bình an. Giang tiểu thư, đừng trách ta nhiều chuyện, ngươi và Liên Thành không có duyên phận với nhau.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng vung tay áo lên, đáy mắt như chứa hết cả trời sao, nói từng chữ: “Phu nhân lo xa rồi, tiểu nữ và công tử chỉ có tình bằng hữu, tuyệt không có gì khác.”

Tạ phu nhân sâu sắc nhìn vào mắt nàng, giống như bị sự quyết liệt của nàng làm chấn động, nhất thời im lặng.

Đúng vào lúc này, Tạ Liên Thành từ hoa viên đi ra, nhìn thấy ánh nến bên này, chủ động đi tới, khi nhìn thấy hai người thì không khỏi mỉm cười: “Mẫu thân, hai người làm gì vậy?”

Tạ phu nhân lập tức đổi mặt tươi cười: “Không có gì, Giang tiểu thư chỉ cùng mẹ đi ngắm trúc thôi.”

Trên xe ngựa, Giang Tiểu Lâu không nói một lời, biểu hiện vô cùng trầm mặc, bầu không khí nặng nề này ngay cả Tiểu Điệp cũng cảm giác được, chỉ là co rút một bên không dám lên tiếng.

Tạ Liên Thành nhìn nàng, cắt ngang sự trầm mặc: “Bất kể mẫu thân ta nói gì, nàng đừng để trong lòng.”

Giang Tiểu Lâu ngẩn đầu nhìn hắn, lập tức như va chạm với làn sóng trong đôi mắt đó: “Mong công tử sau này cách xa ta được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, đừng làm ra chuyện khiến người khác hiểu lầm.” Giang Tiểu Lâu không có hứng thú với Tạ Liên Thành, càng không muốn vô cớ bị người khác oán hận. Đầu tiên là Tạ Du, sau là Tạ phu nhân, nếu không nể tình Tạ Khang Hà, nàng sẽ không tự dưng tiếp nhận chỉ trích như vậy.

Tạ Liên Thành hơi sững sờ, không khỏi cười khổ: “Nếu nàng không bận tâm, thì sao lại tức giận với ta?”

Giang Tiểu Lâu nghe thấy rõ ràng tiếng tim mình đập, nhất thời choáng váng. Đúng, tại sao nàng lại nổi giận, đối với nàng mà nói Tạ Liên Thành chỉ là một người bằng hữu bình thường. Cho dù hắn thích nàng thì sao, Phó Triêu Tuyên cũng rất thích nàng, khi cư xử với Phó Triêu Tuyên, nàng vẫn có thể duy trì thái độ vô cùng bình tĩnh, tại sao bị Tạ phu nhân nói vài câu liền thấy khó chịu? Tâm tình của nàng thời gian này đúng là có chút dễ kích động.

Tạ Liên Thành nhìn theo Giang Tiểu Lâu bước lên bậc thang, mãi đến khi đèn lồng đã tắt hết, hắn mới xoay người dặn dò Hoài An: “Hồi phủ.” Trở lại Tạ gia, hắn đi thẳng đến viện của Tạ phu nhân, câu đầu tiên chính là: “Mẫu thân, rốt cuộc người đã nói gì với Tiểu Lâu?”

Tay Tạ phu nhân lần chuỗi Phật châu, thần sắc bình tĩnh nói: “Không nói gì, chỉ nói cô ta không xứng với con.”

Tạ Liên Thành một lúc lâu không mở miệng, yên lặng nhìn Tạ phu nhân: “Không, đây không phải lời thật lòng của người. Nếu người thật lòng nghĩ vậy, thì sự giáo dục suốt bao nhiêu năm qua lại là thế nào?”

Hạt châu trong tay Tạ phu nhân ngừng chuyển động, bà nhìn Tạ Liên Thành, đáy mắt dâng lên ngấn lệ, miệng từ từ nói: “Con là người đứng ngoài vòng thị phi, bây giờ sao lời nói và hành động lại bất nhất, hãm sâu vào thị phi chứ?”

Tạ Liên Thành trầm mặc, vẫn chưa trả lời ngay.

“Bao nhiêu năm nay, con vẫn luôn mặc kệ mọi chuyện, chỉ một lòng làm ăn, như vậy không phải rất tốt sao, tại sao lại can thiệp vào những chuyện này?”

Đôi mắt ôn hòa của Tạ Liên Thành chậm rãi dâng lên tiếc hận: “Mẫu thân vẫn dạy con, dừng nghe, đừng nhìn, đừng hỏi, đừng lo. Con cứ sống như vậy, không thể tùy tâm mà làm, không thể quan tâm thế sự, sống qua ngày nào hay ngày đó. Một người không màng mọi việc như con lại đi thích một người, không phải đó là điều mẫu thân luôn hy vọng sao…”

Có thể nhìn thấu sinh tử, nhưng không qua được ải tình, đúng là oan nghiệt.

“Cô ta sẽ không yêu con.” Tạ phu nhân không nhịn được, bật thốt lên: “Mấy năm nay mẹ đã gặp rất nhiều cô nương, sao lại không nhìn ra tính tình của cô ta? Cô ta chỉ quan tâm bản thân, không quan tâm người khác, cô ta đến gần con, chỉ vì muốn lợi dụng con, không lẽ con không hiểu?”

Vẻ mặt Tạ Liên Thành đặc biệt bình tĩnh: “Con không có yêu cầu gì với nàng, cũng không quan tâm nàng nghĩ thế nào về con.”

Trong lòng Tạ phu nhân hỗn loạn, con trai bà là một quân tử không tranh với đời, chuyện thiên hạ liên quan gì đến hắn, chuyện thế gian có vướng bận gì đến hắn? Nhưng người xưa nay vô cùng lạnh lùng như hắn lại giúp đỡ Giang Tiểu Lâu, thậm chí đưa Sở Hán đến bên cạnh đối phương, không tiếc công sức thiết kế tỉ mỉ, ngoại trừ động chân tình thì còn lý do gì khác…

Tạ phu nhân tận tình khuyên nhủ: “Đứa nhỏ ngốc, rừng cây bao la, cớ gì chỉ chọn đúng một gốc cây đó?”

Trên mặt Tạ Liên Thành không chút nào giận dữ, âm thanh lại vô cùng kiên định: “Mẫu thân, cuộc đời này là của con, người không thể quyết định thay con.”

Biểu hiện của Tạ phu nhân càng thêm bi thương: “Không ngừng chen vào những chuyện này, sẽ chỉ làm con bại lộ thân phận. Cuốn thân vào thị phi là chuyện con rất ghét không phải sao? Lẽ nào con muốn người khác biết thân phận của mình?”

Sắc mặt Tạ Liên Thành hơi đổi, nếu không gặp Giang Tiểu Lâu, hắn sẽ chỉ là một thương nhân bình thường. Cuộc đời hắn ngoại trừ sổ sách và tính toán thì chỉ còn lại tháng ngày cô quạnh. Nhưng cuộc sống không tiếp tục sóng yên gió lặng nữa, hắn gặp được nàng, cứu nàng, không chỉ một lần. Chuyện đó vốn chỉ là chuyện nhỏ, hắn không biết từ khi nào thì bắt đầu không tự chủ được mà quan tâm đến nàng một cách lặng lẽ. Vốn dĩ hắn là người không màng thế sự, không quan tâm chuyện thiên hạ, lại bắt đầu quan tâm đến an nguy của Giang Tiểu Lâu, lần lượt giảy vây cho nàng, giải quyết rắc rối giúp nàng, rõ ràng là hắn đã hãm quá sâu vào. Ái mộ một người, thì phải thẳng thắng thừa nhận, cho dù biết rõ trong lòng đối phương không có mình, hắn cũng sẽ toàn tâm toàn ý chờ đợi. Thẳng thắng mà yêu, âm thầm chờ đợi, tìm đủ mọi cách bảo hộ nàng, an ủi nàng, ở bên cạnh nàng. Những chuyện khác, thì có gì quan trọng?

Tạ phu nhân không nhịn được nắm chặt phật châu: “Nếu con còn hãm sâu như vậy, thì sẽ không thể quay đầu được nữa.”

Vẻ mặt Tạ Liên Thành như nước: “Chỉ có một người được làm theo ý mình mới thật sự là người tự do. Nàng có thích con hay không, con không để ý, nàng có báo thù thành công hay không, con cũng không để ý. Con chỉ đi cùng nàng trên con đường này, đó là sự lựa chọn của con, không liên quan đến nàng.”

Tạ phu nhân kềm chế đến đỏ cả hai mắt, ngón tay run rẩy, bỗng nhiên đứng lên: “Bất kể thế nào, con cũng không thể đẩy bản thân vào hiểm cảnh, biết rõ mình có thân phận gì, sao có thể…”

Lời còn chưa dứt đã bị Tạ Liên Thành cắt ngang: “Mẫu thân, con không muốn lại giống như một cái xác biết đi.”

Toàn bộ sắc mặt Tạ phu nhân thay đổi, gần như không phát ra được âm thanh: “Con nói cái gì, cái xác biết đi?”

Tạ Liên Thành không chút do dự: “Phải, trước khi gặp nàng, con không quan tâm ai, không để ý chuyện gì, như một cái xác biết đi, từng ngày lặp lại, không ngừng lặp lại, từng ngày, từng năm, thậm chí con còn không bằng đám trúc trong vườn, ít nhất nó cũng sẽ phát sinh biến hóa theo bốn mùa, nhưng con mãi mãi là bất biến. Đối với mẫu thân mà nói, trở thành một xác chết biết đi cũng không sao đúng không?”

Tạ phu nhân chán nản ngồi xuống, tóc bạc lấm tấm hiện rõ dưới ánh nến: “Mẹ…mẹ chỉ muốn bảo vệ con.”

Tạ Liên Thành đi lên phía trước, chủ động nắm lấy tay Tạ phu nhân, giọng điệu mềm nhẹ: “Mẫu thân, có một số việc không thể trốn tránh, nếu vì trợ giúp Giang Tiểu Lâu mà con bị dính vào, con cũng không hối hận. Nếu người tôn trọng con, hy vọng người ủng hộ quyết định của con.”

Ngấn lệ của Tạ phu nhân càng nhiều, nhưng vẫn mạnh mẽ kềm chế không chảy ra. Bà quay mặt đi chỗ khác, không tiếp tục nhìn Tạ Liên Thành, mãi đến khi tiếng mở cửa vang lên, biết Tạ Liên Thành đã rời đi, bà mới vỡ òa ra khóc, miệng lẩm bẩm: “Liên Thành ơi Liên Thành, tất cả mẹ chỉ nghĩ cho con thôi.”

Ngày hôm sau, khi Giang Tiểu Lâu đi đến viện, phát hiện Sở Hán đang luyện quyền. Cảnh tượng này vốn đã quen thuộc, nhưng lần này hắn đánh đến nỗi đất đầy lá rụng, chim bán tán loạn, ngay cả đám hộ vệ còn lại cũng cách hắn rất xa, sợ bị hắn đánh trúng.

Trong lòng Giang Tiểu Lâu nghi hoặc, hỏi: “Hôm nay Sở đại ca sao vậy, tâm tình không tốt?”

Tiểu Điệp còn đang lẩm bẩm: “Sáng nay không biết hắn đi đâu, từ khi trở về liền gầm gừ như vậy. Người xem, bao cát bị đánh hỏng hai cái, lúc nãy có tên không có mắt đòi luyện quyền với hắn, bị đánh gãy cả răng, thật đáng sợ.”

Nửa canh giờ sau Sở Hán mới ngừng lại, dứng dưới cây ngô đồng thở hổn hển.

Giang Tiểu Lâu thấy cảnh này, dặn dò Tiểu Điệp: “Đi mời Sở đại ca đến đây, ta có lời muốn nói.”

Tiểu Điệp lắp bắp đi qua, lát sau Sở Hán liền đến trước mặt, ánh mắt khó nén tức tối: “Tìm ta có chuyện gì?”

Giang Tiểu Lâu quan sát biểu hiện của đối phương, suy tư: “Tâm tình Sở đại ca không tốt, sao lại lấy hoa cỏ trong sân viện của ta trút giận?”

Trên mặt Sở Hán đỏ ửng, nhưng chỉ cúi đầu xuống không nói một lời.

Giang Tiểu Lâu thấy hắn ướt đẫm sương sớm, trên giầy cũng dính không ít bùn đất, lúc này mới mỉm cười nói: “Từ khi Sở đại ca đến tửu lâu của ta, mỗi sáng sớm trước cửa sổ phòng Tuyết Ngưng đều có một bó hoa bách hợp, sáng hôm nay không thấy huynh đâu, chắc là đã đến Khánh Vương phủ, không gặp được tỷ ấy sao?”

Sở Hán nghe vậy không khỏi nắm chặt nắm đấm, tiếng xương kêu lách cách nghe đặc biệt đáng sợ.

Giang Tiểu Lâu càng ngày càng nghi ngờ: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Sở Hán quay mặt đi, một lúc lâu không lên tiếng. Tiểu Điệp nóng nảy thúc giục: “Nói đi, có phải Ly tiểu thư có chỗ nào không khỏe?”

Sở Hán lạnh lùng nói: “Sau này ta không tặng hoa nữa, người ta chê ta quê mùa, không muốn ta đến Khánh Vương phủ làm mất mặt, ta cần gì phải không biết xấu hổ như vậy.” Hắn nói, mi tâm mơ hồ nhảy lên, khóe môi trề ra, gương mặt nam tính bộc ra nét đau khổ khác thường.

Giang Tiểu Lâu trầm tư chốc lác, bất giác kinh ngạc: “Có phải Tuyết Ngưng nói gì với huynh?”

Sở Hán lạnh rên một tiếng, không quay đầu lại mà bỏ đi.

Tiểu Điệp ở phía sau hắn lấy làm kỳ lạ: “Ly tiểu thư gọi hắn là nhà quê? Tính tình cô ấy rất tốt, sao lại ác miệng như vậy?”

Giang Tiểu Lâu suy nghĩ một chút, vẻ mặt từ từ trở nên nghiêm nghị: “Lập tức chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đến Khánh Vương phủ.”

Tiểu Điệp gật đầu nói: “Nô tì đi ngay.”

Xe ngựa nhanh chóng được chuẩn bị, Giang Tiểu Lâu không ngừng nghỉ chạy tới Khánh Vương phủ, đưa lên danh thiếp, liền được mời đến phòng khách. Đợi đến khi trà nguội lạnh Ly Tuyết Ngưng mới khoan thai đi đến.

Giang Tiểu Lâu nhướng mắt nhìn nàng, hôm nay Ly Tuyết Ngưng một thân hoa phục, trang điểm xinh đẹp, đúng là sáng láng chói mắt, dung sắc kinh diễm. Khi nàng tiến vào, làn váy nhẹ nhàng, dáng người thướt thoa, như một đóa tường vân phú quý, trong nháy mắt chiếu sáng cả phòng khách.

Giang Tiểu Lâu chờ một lúc lâu, đã không còn kiên nhẫn, theo bản năng nhíu mày nhìn Ly Tuyết Ngưng nói: “Sao vậy, có việc gì gấp phải xử lý sao?”

Ly Tuyết Ngưng phất tay cho tì nữ bên người lui ra, mới khẽ nói: “Không có, chỉ là ta đang nghỉ trưa thôi.”

Ngữ khí lạnh nhạt, thần thái cao quý, so với Ly Tuyết Ngưng ngày xưa như hai người khác nhau.

Giang Tiểu Lâu trầm mặt xuống: “Hôm nay sao lại nói như vậy với Sở đại ca, như vậy không giống với tỷ.”

Hai mắt Ly Tuyết Ngưng như một hồ nước yên tĩnh, u nhã lạnh nhạt: “Muội hiểu ta được bao nhiêu?”

Giang Tiểu Lâu cười khẽ: “Ít nhất ta biết, Ly Tuyết Ngưng sẽ không đối với nam nhân thật lòng ái mộ mình nói ra những lời tàn nhẫn.”

Ly Tuyết Ngưng phì cười một tiếng, lạnh lẽo nói: “Hắn là cái gì? Chỉ là một tên giang hồ, lại dám bày tỏ tình cảm với ta, trước kia ta chấp nhận chẳng qua vì thấy hắn đáng thương, bây giờ ta ở Khánh Vương phủ, hắn lui tới sẽ làm bẩn thanh danh ta, ta nên làm sao?”

Giang Tiểu Lâu nghe lời này, nhìn chằm chằm Ly Tuyết Ngưng, có tới nửa khắc không nói gì.

Ly Tuyết Ngưng cũng nhìn Giang Tiểu Lâu, đáy mắt óng ánh có vẻ kỳ quái, vừa như lạnh lùng lại vừa như bi thương, cuối cùng chỉ còn lại nhàn nhạt vô tình: “Từ nay về sau, hy vọng ngươi đừng đến đây nữa.”

Tiểu Điệp biến sắc, lớn tiếng nói: “Ly tiểu thư, đây là ý gì?”

Ly Tuyết Ngưng không hề xấu hổ: “Tiểu Lâu, ta biết ngươi xem ta là bằng hữu, ta cũng biết khi ta gặp khó khăn là ngươi đã giúp ta, nhưng tất cả đều đã là quá khứ. Bây giờ ta là quận chúa, có cuộc sống cao quý của ta, mà ngươi chỉ là nữ nhi thương hộ, bị người khác nhìn thấy chúng ta qua lại… sẽ không tiện.”

Cả người Giang Tiểu Lâu như ngâm trong nước đá, không chút ấm áp. Nàng chậm rãi đứng lên, ánh mắt nghiêm túc: “Đây là lời thật lòng của tỷ?”

Gương mặt Ly Tuyết Ngưng không chút tình cảm, giọng điệu như đang ở trên cao nhìn xuống: “Không sai, những câu này ta đã sớm muốn nói nhưng không nhẫn tâm. Giang Tiểu Lâu, bây giờ thân phận chúng ta khác biệt, tốt nhất đừng nên qua lại thân thiết.”

Sắc mặt Tiểu Điệp trở nên rất khó coi, nàng không nhịn được giận dữ: “Ly tiểu thư, người không sợ chúng tôi tiết lộ mọi chuyện ra ngoài sao?”

Biểu hiện của Ly Tuyết Ngưng không chút thay đổi, đôi mắt bình tĩnh: “Muốn nói sao cũng tùy các người, nhưng mà ta phải nhắc một câu, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box