Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 90

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 90

 Chương 90

An Vương phi quyết định phải tổ chức tang lễ cho Duyên Bình quận vương thật long trọng, thật thể diện, từ bảy ngày trước, vòng tang từ đình viện trải dài đến cửa chính, trong nhà ngồi đầy tăng nhân, miệng không ngừng niệm kinh.

Đến ngày chính thức đưa tang, người làm cẩn thận từng chút đem đinh trường mệnh bảy tấc đóng vào quan tài, mười sáu người thân thể tráng kiện hợp lực nâng quan tài lên, run rẩy bước đi. Phía sau bọn họ, còn có sáu người nâng cái quan tài thứ hai đi theo. Dọc trên đường đi khăn trắng bay bay, tiền giấy uốn lượn, phía sau quan tài còn có vô số thuyền giấy, xe giấy nhà giấy thượng đẳng. Cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, dẫn đến vô số bá tánh vây quanh.

“A, đây là tang sự nhà ai?”

“Là An Vương phủ.”

“Sao có đến hai cái quan tài.”

“Ngươi không biết sao, phu thê Duyên Bình quận vương đều đi.”

“Trên đời lại có chuyện thế này sao, đúng là quái lạ.”

“Cái gì hả, ngươi không nghe sao, chuyện này quả thật là…” âm thanh mọi người rất thấp, xì xào bàn tán như bệnh dịch lan truyền.

Tần phủ.

Tần phu nhân nằm trên giường nhỏ, đầu cột khăn vải, miệng rầm rì. Tì nữ thân cận Quân Nhi đang nhẹ nhàng bóp chân cho bà, Tần phu nhân đột nhiên thức tỉnh từ trong giấc mộng: “Điềm Nhi.”

Quân Nhi mau chóng cúi đầu: “Phu nhân, người gặp ác mộng rồi.”

Tần phu nhân đưa tay sờ lên mặt mình, chỉ thấy lạnh lẽo: “Đã là giờ nào rồi?”

Quân Nhi do dự nói: “Vừa đến giờ Mão.”

Tần phu nhân vừa muố nằm xuống, Quân Nhi nhìn sắc mặt của bà, trầm mặt xuống: “Tiểu thư đáng thương…hôm nay là ngày đưa tang, phu nhân cũng không thể gặp người lần cuối.”

Hôm nay là đưa tang Điềm Nhi? Đúng rồi, bà lại quên mất chuyện này. Tần phu nhân lập tức ngồi bật dậy, trợn mắt lên nói: “Ngươi nói thật sao?”

Quân Nhi nói: “Phải mà phu nhân, hôm nay An Vương phủ đưa tang, đại thiếu gia cũng đi dự, còn đưa lên một phần lễ phúng viến thật to.”

Tần phu nhân nghiến răng, đấm ngực dậm chân, khóc rống lên: “Tên bất hiếu này, nếu không phải nó, muội muội nó sao ra nông nỗi này, lại còn cho hợp táng với một tên ngốc, tên khốn kiếp.”

Quân Nhi thở dài một tiếng, như có như không nhắc nhở: “Hợp táng như vậy, chỉ sợ tiểu thư dưới lòng đất cũng bị tên ngốc kia quấy rầy, không được an bình, nếu chậm trễ chuyển thế, haiz…đúng là thê thảm.”

Tần phu nhân bỗng nhiên ngẩn ra, một ngọn lửa từ ngực xông thẳng lên đầu, trong nháy mắt nghiến răng nghiến lợi: “Không, ta không đồng ý, tuyệt không đồng ý.” Nói xong, bà lập tức nhảy xuống giường, muốn xỏ giày.

Quân Nhi vội khuyên can: “Phu nhân, bà đừng ngồi dậy, nằm nghỉ ngơi đi.”

Tần phu nhân đã gầy đi trông thấy, bà đẩy Quân Nhi ra, lạnh lùng nói: “Cút, cút đi xa một chút.”

“Người làm vậy cũng không được gì, căn bản không thể đi ra ngoài.” Nước mắt Quân Nhi chảy dài: “Bên ngoài có ba bốn ma ma trông chừng…”

Tần phu nhân cầm cây kéo trong phòng lên, cười lạnh: “Ta không tin có ai dám cản ta, hôm nay ta phải đưa tang cho Điềm Nhi.”

Trên đường đang rất náo nhiệt, đột nhiên nhìn thấy một phụ nhân trung niên nhào ra ngoài, ngã gục bên quan tài Tần Điềm Nhi, than vãn: “Con gái, con chết thê thảm quá, mẹ có lỗi với con, làm hại con lưu lạc tới mức này.”

Tần Tư sững sờ, lập tức phát hiện người đó chính là mẹ hắn, trong lòng rụng rời, từ khi biết hắn là người giết chết Tần Điềm Nhi, Tần phu nhân hận luôn cả hắn, ngày đêm chửi mắng không dứt, như là bị điên, cho nên hắn không thể không nhốt mẫu thân trong phòng, nhưng sao bà lại chạy đến đây? Hắn cắn răng, lạnh lùng nói: “Còn không ngăn cản phu nhân?”

Hai tên tôi tớ nhào tới trói chặt hai tay Tần phu nhân, Tần phu nhân móc một cái kéo từ trong người ra, để lên yết hầu, hét lớn: “Ai dám chạm vào ta.”

Tần Tư ngây người, Tần phu nhân là vợ thương nhân, lúc còn trẻ tính tình mạnh mẽ, khi nổi nóng thì không ai cản được, càng không cân nhắc hậu quả. Vì khi sinh Điềm Nhi bị khó sinh, nên Tần phu nhân rất yêu thương nàng, mới khiến cô muội muội này coi trời bằng vung. Chỗ chết người chính là, Tần phu nhân không phải nữ nhân có tri thức hiểu lễ nghĩa, một khi trở mặt thì người thân cũng không nhận. Tần Tư vội vã xốc áo, quỳ xuống trước mặt bà cầu xin: “Mẫu thân, tinh thần người không ổn, sao không ở nhà nghỉ ngơi?”

Tần phu nhân chỉ vào mặt hắn, nổi giận nói: “Tên nghiệp chướng này, đúng là đồ không biết xấu hổ, ngươi giết muội muội ngươi chưa đủ, còn muốn giết cả lão bà này nữa hay sao?”

Nếu là trước kia, Tần phu nhân nhất định sẽ nghĩ đến hậu quả lời nói này, nhưng Tần Tư giam cầm bà mấy ngày, làm cho bà trở nên căng thẳng, như bị phát điên.

Đám đông nghe vậy không khỏi ồ lên, lẽ nào tin tức lan truyền là thật, Tần Tư thật sự giết muội muội ruột sao?

Trong lòng Tần Tư xẹt qua một tia lạnh lẽo, vẻ mặt lại tràn ngập bi thương: “Mẫu thân, con biết người vì cái chết của muội muội mà trở nên điên loạn, cả ngày suy nghĩ lung tung, nhưng hôm nay là ngày đưa tang, người đừng náo loạn. Nếu không Quận vương và muội muội trên trời có linh thiên cũng không an nghỉ.”

A, thì ra là bị điên, chẳng trách lại gây sự như vậy. Mọi người nhỏ giọng nghị luận.

Tần Tư liếc mắt ra hiệu, để hai tôi tớ trói Tần phu nhân lại. Ai ngờ Tần phu nhân đâm thẳng cây kéo vào tay một người, nhất thời máu tươi chảy ròng ròng. Cũng không biết khí lực từ đâu ra, bà nhào tới đập ầm ầm lên quan tài, một người khác vội nhào lên tóm lấy, nhưng hắn không địch lại một bà lão đang nổi điên, bị bà đẩy ngã không nói, còn gây nên sự phẫn nộ của người chung quanh.

Không biết là ai ở trong đám người cố ý hét to: “Các người thấy chưa, trên đời này lại có đứa con như vậy, dám cho người hạ độc thủ với mẫu thân của mình.”

Đám người đang nghi hoặc lập tức sôi trào lên, vô số ngón tay chỉ chỉ trỏ trỏ vào Tần Tư. Từng ánh mắt chỉ trách khiến người ta kinh hồn bạt vía. Tần Tư thấy không ổn, lập tức đứng dậy lui về sau vài bước, biến mất trong đám người đưa tang của An Vương phủ.

An quản gia của vương phủ giận tím mặt, dặn dò: “Còn không mau phái người tới duy trì trật tự? Không được để người khác cản trở đưa tang.” Hộ vệ An Vương phủ lập tức rút kiếm ngăn ở giữa đường, tách đoàn người phẫn nộ và đội ngũ đưa tang ra làm hai. Tần phu nhân liều mạng gào thét bên quan tài, vẻ mặt khiến mọi người chấn động. Bà vừa khóc, vừa chỉ vào Tần Tư đang nấp trong đám đông, đau đớn mà chửi mắng. Có lẽ do khóc quá lâu, âm thanh của bà không lớn, nhưng vẫn rất rõ ràng truyền vào trong tay mọi người.

Giang Tiểu Lâu đứng ở lầu hai, lẳng lặng nhìn tình cảnh trước mắt, bất giác mỉm cười.

Tình cảnh như thế, dĩ nhiên làm cho nàng rất thoải mái, tâm tình vui vẻ. Ly Tuyết Ngưng hơi nghiên đầu, ngọc trâm phát ra ánh sáng lóe lên dưới nắng, miệng ôn nhu nói: “Không lẽ, là muội thả Tần phu nhân ra? Nhưng mà…sao muội biết được quan hệ mẹ con của họ bất hòa?”

Trên miệng Giang Tiểu Lâu có ý cười nhàn nhạt: “Ta tìm cách nói với Tần phu nhân, Tần Tư làm sao giết chết Tần Điềm Nhi, lại làm sao đưa thi thể cô ta đến An Vương phủ lấy lòng. Xưa nay Tần phu nhân yêu thương con gái, biết cô ta chết là một chuyện, có chấp nhận được hay không lại là một chuyện khác, nhất là khi có người nói rất sống động, như nhìn thấy tận mắt…”

Tình thân của Tần gia như tường đồng vách sắt, khó có thể đánh hạ, nhưng mỗi một thành viên trong gia đình này thật ra đều rất tư lợi, nham hiểm giả dối. Khi không có xung đột lợi ích, bọn họ đứng chung một trận tuyến, nhưng khi giữa họ có hiềm khích, kết quả sẽ rất khác. Giang Tiểu Lâu dùng kỹ xảo nước ấm luộc ếch, mưu tính từng chút một, tìm ra kẽ hở trong mối quan hệ tưởng như rất kín kẽ, từ từ rót vào dòng nước độc, để thế giới của Tần Tư triệt để tan vỡ.

Ly Tuyết Ngưng nghe vậy, thở dài một tiếng: “Chắc là Tần Tư rất hối hận, vì đã đối xử với muội như vậy.”

Giang Tiểu Lâu hơi hướng mặt lên, ánh mặt trời chiếu rọi vào gương mặt trắng nõn của nàng, hiện lên vẻ lộng lẫy trong suốt: “Mọi thứ đều đã quá muộn.”

Giang Tiểu Lâu đem linh hồn hóa làm hai nửa, một nửa ẩn sau ở địa ngục âm u không thấy ánh mắt trời, yên lặng chờ đợi, nắm lấy tất cả cơ hội đả kích địch thủ, nửa kia lại hóa thành mỹ nhân mỉm cười, lộ ra dung mạo xinh đẹp nhất, đóng vai một người ôn nhu nhất.

Tần Tư vất vả lắm mới đưa Tần phu nhân về phủ, không nhịn được tức giận nói: “Mẫu thân, người có biết người gây chuyện như vậy, làm hại Tần phủ mất mặt cỡ nào không?”

Tần phu nhân cười lạnh một tiếng, ngưỡng mặt lên chất vất hắn: “Mất mặt? Muội muội ngươi đã không còn sống nữa, ta là mẫu thân của nó, không lẽ không thể kêu oan cho nó hay sao?”

Ánh mắt thâm trầm của Tần Tư lướt qua gương mặt bà, lạnh lùng nói: “Mẫu thân, muội muội là con của người, không lẽ con không phải? Hôm nay người gây chuyện như vậy, một là đắc tội với An Vương phủ, hai là khiến mọi người đều biết chuyện. Chúng ta khó khăn lắm mới leo lên được vị trí hôm nay, có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm, người không suy nghĩ chút nào cho con hay sao?”

Tần phu nhân không ngờ đến nước này, Tần Tư vẫn chỉ biết nghĩ cho mình, không kìm được nước mắt đầy mặt: “Ta cũng muốn suy nghĩ cho ngươi, nhưng ngay cả Điềm Nhi ngươi cũng giết, tâm địa đúng là quá độc ác.”

Gương mặt tuấn tú của Tần Tư trở nên âm lãnh: “Con biết mẫu thân vì Điềm Nhi chết mà rất đau lòng, con cũng vậy, người cho rằng con thật sự đành lòng ra tay sao? Là các người dạy con vì leo lên cao phải bất chấp mọi giá, cho dù là người yêu thương nhất cũng phải đưa lên giường cho người khác, huống chi là muội muội. Tất cả đều là các người dạy con, sao chuyện đến nước này lại trách con? Đúng là buồn cười.”

Tần phu nhân không thể tin được mà nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy chấn động. Bà ý thức được, Tần Tư trước đây không phải như vậy, trước khi hắn trở thành Thám hoa rất hiếu thuận cha mẹ, yêu thương muội muội, ôn nhu săn sóc với hôn thê. Khi đó cả nhà họ tuy chưa được phú quý ngập trời, nhưng sống cũng rất tốt. Sau đó Tần Tư được chọn làm Thám hoa, tâm tư người nhà họ Tần cũng thay đổi hoàn toàn. Bọn họ cảm thấy Giang Tiểu Lâu là con gái thương hộ không xứng với Tần Tư, phải tìm cho hắn lương duyên khác. Vì để Tần Tư cưới được Lưu Yên, Tần phu nhân đã khuyên nhủ nhiều lần. Khi đó bọn họ từng vì sức ảnh hưởng của mình mà đắc chí, nhưng hôm nay mới phát hiện, ý niệm này của họ vẫn đang đẩy Tần Tư về phía trước. Leo lên, không ngừng leo lên, liều mạng leo lên chỗ cao nhất, trong đầu hắn chỉ có ý niệm đó. Dần dần, hắn không còn tôn kính cha mẹ, không thương yêu muội muội, trong lòng hắn chỉ có vinh hoa phú quý, quyền vị danh lợi.

Đứa con ôn nhu hiếu thuận đã bị họ hoàn toàn phá hủy, Tần phu nhân tỉnh ngộ, chỉ cảm thấy cả người nhũn ra, mồ hôi đầm đìa, không tự chủ được mà ngã trên đất.

Tần Tư ngẩn ra, trong lòng cũng cảm thấy rất phiền chán với sự điên loạn của Tần phu nhân. Phiền toái hôm nay sẽ rất lớn, hành động của Tần phu nhân hắn thật sự không cách nào tha thứ.

Tần phu nhân mặt đầy nước mắt nói: “Chúng ta đừng làm quan nữa, con trai, về đi, chúng ta về quê đi.”

Tần Tư lạnh nhạt nói: “Muộn rồi mẫu thân, từ khi con ngồi ở vị trí này, thì không có cách nào từ bỏ nữa.” Hắn lạnh giọng dặn dò tì nữ: “Khóa cửa phòng lại, tuyệt không cho phép người nào thả phu nhân ra.”

Các tì nữ hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao, Tần Tư lại cao giọng: “Hiểu chưa?”

"Vâng, công tử."

Tần Tư nheo mắt nhìn kỹ ánh mặt trời ngoài cửa, giờ khắc này mây đen đang dần che khuất vầng dương, bầu trời âm u, mưa gió nổi lên.

Ngày hôm sau, Dương Các lão đưa một quyển tấu chương lên trước thư án của hoàng đế. Hoàng đế nghi ngờ liếc hắn một cái, mở tấu chương ra nhìn, xem lướt qua một lần, mới buông ra nói: “Các Lão, dù gì Tần Tư cũng là đệ tử của ngươi, nhân phẩm xưa nay không tệ, tác phong cũng tốt, trẫm tin tưởng hắn không thể hạ độc thủ như vậy.”

Dương Các lão rên một tiếng, nén giận: “Bệ hạ, Tần Tư giết muội muội chứng cứ có lẽ không đủ, nhưng vi thận vẫn phải nhắc người một câu, người gia phong bất chính không thể làm quan ở kinh thành.”

Gia phong…tương lai của rất nhiều quan viên đều bại ở hai chữ này.

Triều Đại Chu, phẩm đức quan chức vô cùng quan trọng, nếu hậu viện của một quan viên có vấn đề, dung túng con cháu phạm tội, vu hại phỉ báng người khác, hoặc là tác phong sinh hoạt có vấn đề nghiêm trọng, sẽ dễ dàng bị bại lộ, sau đó bị mất chức, rơi vào tuyệt cảnh. Muội muội của Tần Tư đúng là hung thủ giết người, đây là người chí thân của quan chức phạm tội. Tuy rằng Tần Tư không trực tiếp phạm lỗi, lỗi đây là bị động liên lụy, nhưng có thể khẳng định, Tần Tư không biết quản lý gia đình. Nghĩ đến đây, trên mặt hoàng đế có chút do dự.

Dương Các lão làm như vô tình nhắc nhở: “Bệ hạ, người còn nhớ chuyện của Công bộ thượng thư Trần Trung mười năm trước không?”

Hoàng đế sững sờ, không nhắc chuyện này thì đúng là hắn đã hoàn toàn quên.

Dương Các lão không nhanh không chậm, êm tai nói: “Chính thê của Trần Trung không sinh được con, tiểu thiếp Trương thị của hắn lại sinh được một đứa con trai, nhưng tính tình Trương thị táo bạo, đối xử với người hầu không đánh thì mắng, còn đánh roi tì nữ, cuối cùng khiến mấy tì nữ vô tội chết thảm…”

Hoàng đế gật gù: “Dĩ nhiên là trẫm nhớ.”

Trên mặt Dương Các lão hiện lên nụ cười lạnh: “Sau khi xảy ra chuyện, Ngự Sử liền tố cáo Tần Tư, nói hắn thông gian với tì nữ, đồng thời dung túng ác thiếp hại người, làm ô uế quan trường, lúc đó bệ hạ xử lý thế nào?”

Mặt hoàng để ửng hồng: “Chuyện này… trẫm miễn chức hắn, lưu đày đi xa.”

Triều Đại Chu, đề xướng thiên tử phạm pháp đồng tội với thứ dân, nếu thiên tử thật sự phạm tội, chẳng qua chỉ là đánh long bào, hoặc là tìm người khác chịu tội, làm gì có chuyện thật sự xử lý? Các đại thần quyền cao chức trọng chính là như thế, tiểu thiếp của Trần Trung vì ghen tỵ mà bức chết tì nữ, nhưng triều đình này cho rằng đó cũng không phải là chuyện gì to tát, chẳng qua là chết vài tì nữ, hà tất phải náo động. Có mấy gia đình dân thường liên danh cáo trạng, Kinh triệu doãn vẫn tìm cách che chở cho Trần Trung, đồng thời tuyên bố: tì nữ có thể buôn bán, như là con trâu con ngựa, có gì mà quan trọng, chẳng qua chỉ phán Trần Trung phải bồi thường một ít bạc. Tuy nhiên cho dù Kinh triệu doãn và đa số quan chức khác nghĩ vậy, các Ngự Sử thích gây nên sóng gió lại không nghĩ như thế. Bọn họ đuổi đánh tới cùng, tìm thấy tin tức trăng hoa của Trần Trung, nói hắn có chuyện dan díu với các tì nữ.

Thật ra tội này có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chẳng qua hắn chỉ yêu thích nữ nhân, phong lưu một chút, nhưng nếu làm to chuyện, phong lưu lại gây ra án mạng, hậu viện của hắn không sạch sẽ, tức là đạo đức của hắn có vấn đề.

Hoàng đế cảm thấy đây không phải đại sự, lúc đó cũng muốn đặc xá cho Trần Trung, nhưng các Ngự Sử cắn chặt không tha, nói bọn họ bịa đặt lý do cũng được, phỉ báng cũng được. Trần Trung có thông dâm với tì nữ hay không đều không quan trọng, quan trọng là hậu viện của hắn bị có vấn đề, xảy ra án mạng, các Ngự Sử dùng đạo đức làm vụ khí, tạo ra một cơn sóng lớn, kéo Trần Trung xuống đài.

Đạo đức đủ trở thành một đòn chí mạng, bây giờ có thể nói Tần Tư đã dẫm lên vết xe đổ, hắn không quản lý tốt muội muội của mình, khiến cho nàng trở thành hung thủ giết người. Mới gả đi mấy ngày thì Quận vương đã mất mạng, nhất định là gia phong Tần gia không tốt.

Hoàng đế nghĩ một lúc lâu, trên mặt vẫn còn chút do dự: “Các Lão, về Tần Tư…trẫm cảm thấy chuyện này hắn đã làm ra quyết định công bằng, không phải người nào cũng có thể đại nghĩa diệt thân.”

“Đại nghĩa diệt thân? Gần đây Tần Tư nói mẫu thân của mình bị điên nên nhốt bà ta trong nhà, không lẽ bệ hạ không biết? Dư luện xôn xao, chẳng lẽ không gây nên sóng gió gì?”

Dĩ nhiên là hoàng đế biết, đổi là người khác, hắn đã đem người này đi xử lý, nhưng…Tần Tư là người ra sức cho Thái tử, nếu dễ dàng động vào hắn, Thái tử khó tránh khỏi mang hiềm khích, ảnh hưởng tình cảm phụ tử.

“Bằng không…đày hắn đến Lâm Châu làm quan địa phương, ngươi thấy sao?”

Quan chức Đại Chu rất ít khi bị miễn chức, thông thường nếu hoàng đế thấy ngứa mắt, đại đa số đều sẽ bị điều xuống địa phương. Nếu quan chức bị điều ra khỏi kinh thành, căn bản là không thể quay về. Cho nên hoàng đế làm vậy, đã là một cách xử lý tương đối nặng tay.”

Dương Các lão vuốt râu mỉm cười, khẽ nói: “Xin nghe ý chỉ bệ hạ.”

Phủ Thái tử, thư phòng.

Họa mi dưới hành lang không ngừng hót líu lo, tiếng hót du dương uyển chuyển, vô cùng êm tai, nhưng mà thư phòng lại rất yên tĩnh.

Khi Tần Tư nghe được tin này, chén trà trong tay đảo một cái, phát sinh tiếng kêu giòn, không khỏi nhìn chằm chằm Thái tử nói: “Điện hạ, người cũng tán thành thần đi Lâm Châu?”

Thái tử nhẹ nhàng hít một tiếng: “Tần Tư ơi Tần Tư, đừng trách ta không bảo vệ ngươi, lần này Các Lão tố cáo ngươi trước phụ hoàng, nói ngươi không biết quản giáo gia đình, hậu viện không sạch sẽ. Muội muội ngươi đúng là không có phụ đức, là cô ta liên lụy ngươi.”

Nói vụ án Tần Điềm Nhi giết người có quan hệ với Tần Tư cũng hơi gượng ép, nhưng một bên An Vương phủ tạo áp lực với hoàng đế, một bên Dương Các lão lại không ngừng ly gián, khiến hoàng đế không thể không làm vậy, xem ra lần này Tần Tư không thể ngóc đầu lên được nữa. Tần Tư nhìn Thái tử nói: “Điện hạ, việc này khẳng định là không thể xoay chuyển nữa?”

Thái tử nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị: “Ta đã trần tình với phụ hoàng, nhưng dù ta nói gì phụ hoàng vẫn cho rằng ngươi cần phải đi rèn luyện thêm, ngươi đừng lo, ta sẽ tìm cách kéo ngươi về lại đây.”

Lời này rõ ràng chỉ là an ủi, Tần Tư quá rõ, một khi rời xa trung tâm quyền lực, bên người Thái tử có rất nhiều người, không biết bao nhiêu người chờ đợi thay thế hắn. Nói cách khác, đường làm quan của hắn từ nay hoàn toàn bị hủy… Tay hắn nắm chặt chén trà, hầu như dùng hết khí lực toàn thân mới có thể miễn cưỡng đứng dậy, mỉm cười cáo từ Thái tử.

Kim Ngọc Mãn Đường.

Xe ngựa Tần phủ dừng lại trước cửa, Tần Tư trực tiếp tiến vào tửu lâu, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đang dặn dò chưởng quầy. Gò má của nàng ôn nhu đẹp đẽ, trên môi có son nhàn nhạt, một thân quần áo màu xanh bích, vòng eo nhỏ nhắn, càng có vẻ yêu kiều, khiến người yêu thích.

“Giang Tiểu Lâu quả nhiên ngươi nói được làm được, triệt để phá hủy tiền đồ của ta.” Tần Tư lạnh lùng nói.

Giang Tiểu Lâu quay đầu, tua rua trên tóc run run, nhìn thấy hắn, không khỏi mỉm cười: “Tần công tử đại giá quan lâm, không biết là vì chuyện gì?”

Tần Tư chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một cơn thù hận mãnh liệt, lặng lẽ gặm nuốt máu thịt của hắn, cắn răng nói: “Tất cả đều do ngươi bày ra, cái gì mà hậu viện không sạch sẽ, chỉ hoàn toàn là âm mưu hãm hại.”

Đôi mắt trong suốt của Giang Tiểu Lâu hiện lên ý cười nhạt: “Tần công tử đúng là oan uổng ta, nếu không phải ngươi nhẫn tâm đào mộ tổ nhà người ta, đâu đến nỗi bị đuổi đánh đến cùng. À, Tần công tử bị lưu đày đến đâu vậy?”

“Tiểu thư, Lâm Châu.” Tiểu Điệp lập tức trả lời.

“Lâm Châu, cũng là chỗ tốt, nơi đó có nhiều hoẵng, lưu sa cũng nhiều, công tử nên cẩn thận nhiều hơn, đi đường coi chừng gặp thảo khấu. Những kẻ đó đều giết người không chớp mắt, không nhận ra Thám hoa lang đỉnh đỉnh đại danh đâu.” Giang Tiểu Lâu nói cười nhẹ nhàng, xinh đẹp tươi tắn.

Tần Tư nắm chặt tay, theo bản năng tiến lên một bước, nếu có thể hắn chỉ muốn Giang Tiểu Lâu mãi mãi không thể lên tiếng nữa, nhưng không được, nữ tử cười nói vui vẻ trước mắt này là một con bọ cạp độc, không cẩn thận bị cắn một cái, sẽ không còn cơ hội trở mình. Hắn đừng tại chỗ một lúc lâu, sắc mặt biến hóa bất định, mãi đến khi bình phục lại tâm tình, mới cười ngạo nghễ: “Ngươi yên tâm, ngươi chưa chắc sẽ trở thành người thắng cuối cùng.” Nói xong hắn phất tay áo rời đi.

Ly Tuyết Ngưng một thân quần áo màu tím nhạt, dịu dàng xuất hiện sau lưng Giang Tiểu Lâu, nhìn theo bóng lưng Tần Tư rời đi, nói: “Chó điên bị ép đến đương cùng, nhất định sẽ liều mạng phản công, thời gian gần đây muội phải cẩn thận.”

Giang Tiểu Lâu hiểu tính cách của Tần Tư hơn ai hết, tuy hắn đã bị ép đến đường cùng, nhưng sẽ không ngồi chờ chết. Quay đầu nhìn về phía Ly Tuyết Ngưng, trên mặt nàng xuất hiện một tia ôn hòa vui vẻ: “Hắn sẽ tìm đủ mọi cách ở lại kinh thành.”

Đôi mắt thu thủy của Ly Tuyết Ngưng toát ra kinh ngạc: “Thánh chỉ đã ra, không thể có cơ hội thay đổi, hắn còn có thể trở mình sao?”

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười, nhìn Ly Tuyết Ngưng nói bình thường: “Nếu không tin thì chúng ta đánh cuộc đi.”

Chỉ tiếc, Tần Tư muốn dùng cách gì ở lại kinh thành, Giang Tiểu Lâu cũng không xác định được.

Tần Tư về đến phủ, một đường tiến vào thư phòng liền không đi ra. Ròng rã một ngày một đêm, hắn nhốt mình trong thư phòng, không cho phép bất cứ ai đi vào. Khi trời sắp sáng, hắn đột nhiên đứng dậy ra khỏi thư phòng, đi như mộng du đến trước cửa phòng Tần phu nhân. Tì nữ giữ cửa nhìn thấy hắn vội khom người hành lễ. Hắn phất tay nói: “Không có gì, ta chỉ tới thăm mẫu thân một chút, bà uống thuốc chưa?”

Tì nữ trả lời: “Vâng thưa công tử, phu nhân đã uống thuốc rồi. Chỉ là tối qua vẫn gặp ác mộng, không ngủ ngon giấc, chỉ vừa mới ngủ lại được.”

Biểu hiện Tần Tư ôn hòa, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: “Các ngươi làm tốt lắm, từ mai mỗi tháng được tăng lương mỗi tháng một lượng bạc, ta giao mẫu thân cho các ngươi chăm sóc, phải thật chu đáo cho ta.”

Mọi người không khỏi vui mừng, vội vã cảm ơn.

Tần Tư phất tay cho các nàng lui xuống, trực tiếp đi vào phòng. Trong phòng cửa sổ đóng chặt, Tần phu nhân ngáy nhè nhẹ, Tần Tư từng bước đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống dung mạo ngủ say của mẫu thân. Tần phu nhân đang ngủ mà lông mày vẫn nhíu lại, như bị ác mộng liên tục.

Tay áo Tần Tư cuộn tròn, trán nổi gân xanh, nội tâm như đang giằng co kịch liệt. Vào lúc này, Tần phu nhân trở mình lên giường, Tần Tư bị giật mình, theo bản năng lùi lại hai bước, sau đó hắn gần như muốn bỏ chạy. Nhưng mà khi đi tới cửa, trong đầu hắn hiện ra gương mặt đắc ý của Giang Tiểu Lâu, hắn đột nhiên đứng lại, cả người hắn cứng như đá, bình tĩnh đứng lại không nhúc nhích. Sau đó, cuối cùng hắn hạ quyết tâm, mạnh mẽ quay người bước đến bên giường…

Sau một lát, Tần Tư từ trong phòng đi ra, vẻ mặt an ổn dặn dò tì nữ: “Mẫu thân ngủ không được ngon, đừng nên quấy rầy bà ấy, cố gắng chăm sóc bà.”

Thấy trên trán Tần Tư hình như có mồ hôi, tì nữ cũng không nghĩ nhiều, chỉ đáp một tiếng rồi nhìn theo công tử rời đi. Chỉ có Quân Nhi lặng lẽ đánh giá biểu hiện của Tần Tư, bộ dáng suy tư. Trước đây công tử làm việc muộn, cũng thỉnh thoảng có tình trạng thế này, nghe nói hắn từng âm thầm đi vào phòng của phu nhân, tự mình đóng kỹ các cửa sổ, để bà không bị lạnh. Chỉ có điều tất cả là trước kia, từ khi phu nhân dùng cách tự sát để thoát ra khỏi phủ, quan hệ giữa hai người đã chuyển biến xấu, vì sao trời còn chưa sáng Tần Tư đã tới thăm…

Sáng hôm sau, Quân Nhi đợi mãi không thấy Tần phu nhân gọi vào, cũng không dám đi vào quấy rầy, cho đến giờ cơm trưa, nàng cảm thấy có gì đó không đúng. Đẩy cửa đi vào, thình lình phát hiện Tần phu nhân nằm trên giường, mặt trắng nhợt, thân thể cứng ngắc, không còn hô hấp.

Thân thể Quân Nhi run lên, đột nhiên giật mình tỉnh lại, lảo đảo chạy ra ngoài: “Người đâu, phu nhân, phu nhân chết rồi, phu nhân chết rồi.”

Một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời, toàn bộ Tần phủ sôi trào.

Mẫu thân Tần thám hoa tạ thế, hắn lập tức thượng tấu xin hoàng đế cho hắn ở lại kinh chịu tang, tạm thời không rời kinh. Yêu cầu này hợp tình hợp lý, hoàng đế cho rằng Tần Tư vì giữ đạo hiếu, tạm không cần rời kinh thành, như vậy là hiếu thuận, nên đã bác bỏ quyết trước kia, cho hắn ở lại kinh, chịu tang ba năm, sau đó tiếp tục cân nhắc.

Kim Ngọc Mãn Đường.

Khi Tạ Liên Thành đặc biệt đến thăm, đề nghị đánh cờ với Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu hơi kinh ngạc. Nàng cho rằng Tạ Liên Thành sẽ không gặp lại nàng nữa, kết quả…”

“Đến lượt nàng.” Tạ Liên Thành nhàn nhạt mỉm cười. Tài đánh cờ của hắn vô cùng cao siêu, chỉ vài nước đi đã ép Giang Tiểu Lâu vào tuyệt cảnh.

Giang Tiểu Lâu đang trầm ngâm, Tiểu Điệp lại đẩy cử ra, lớn tiếng nói: “Tiểu thư, không tốt rồi, Tần phu nhân chết rồi.”

Quân cờ trong tay Giang Tiểu Lâu bỗng nhiên cứng đờ, không dám tin quay đầu lại: “Ngươi nói cái gì?”

“Tần phu nhân chết rồi, hơn nữa Tần Tư dùng lý do có tang ở được ở lại kinh thành.” Tạ Liên Thành than nhẹ một tiếng, trả lời thay.

“Huynh đã biết trước?” Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi, ánh mắt phức tạp.

Đôi mắt quyến rũ lộ ra vẻ thanh nhã, trực tiếp nhìn thẳng vào hắn, lộ ra ánh sáng ôn nhu.

Hắn đã sớm biết tin tức này, nhưng không muốn Giang Tiểu Lâu bị thất vọng nên đã sớm xuất hiện ở đây. Tạ Liên Thành trầm ngâm nhìn nàng: “Tần Tư sẽ không dễ dàng chịu thua, một người ham mê quyền quý như hắn, sao chịu rời khỏi kinh thành, chuyện này không phải nàng đã sớm đoán được sao?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu co rụt lại, cơ thể hơi run lên, trong lòng tràn ngập tâm sự: “Ta biết hắn sẽ tìm đủ cách để ở lại kinh thành, nhưng không ngờ Tần phu nhân lại qua đời.”

Tần phu nhân xưa nay khỏe mạnh, lại chết vào lúc đầu sóng ngọn gió thế này, thật là giúp hắn một việc lớn.

Tạ Liên Thành chỉ cười khẽ: “Không, không phải trùng hợp.”

Trong đầu Giang Tiểu Lâu lóe lên một tia sáng, trong nháy mắt đứng lên: “Không phải là…không, phải là không thể nào…” Nàng từ từ ngồi xuống, Tần Tư mặc dù là tiểu nhân lạnh lùng vô tình, nhưng dù độc ác cỡ nào cũng không thể nào ra tay hạ sát mẫu thân tuổi già. Một khi bị bóc trần, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.

Đôi mắt Tạ Liên Thành tỏa ra ánh sáng trong sáng ôn hòa như ánh trăng, hắn nhắc nhở: “Sau khi xảy ra chuyện, Tần Tư vội vàng chuẩn bị tang sự, nhanh chóng chuẩn bị chôn cất, một khi Tần phu nhân được chôn xong, sẽ không tra ra sự thật về cái chết của bà ấy nữa.”

Trong đầu Giang Tiểu Lâu hiện ra một ý nghĩ: “Hay là…ta có thể chờ sau khi Tần phu nhân hạ táng, sai người đào thi thể của bà ấy lên.”

“Hỏi người chết không bằng hỏi người sống.” Không biết lúc nào, người lạnh lùng từ trong xương ra như Tạ Liên Thành lại lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Giang Tiểu Lâu tinh tế đánh giá câu nói này chốc lát, bên mội chậm rãi hiện lên nụ cười, bất giác gật đầu: “Không sai, người sống mới làm nên chuyện.”

Trong vòng ba ngày, kinh thành xuất hiện một tin tức chấn động, tì nữ Quân Nhi bên người Tần phu nhân âm thầm chạy ra ngoài, đến nha môn Kinh triệu doãn kêu oan, luôn miệng nói Tần phu nhân bị chính con trai sát hại. Kinh triệu doãn không dám nhận đơn kiện này, lập tức tiến cung bẩm báo hoàng đế. Vụ án luân lý này, đúng là chấn động thiên hạ.

Theo lời chứng của Quân Nhi, thám hoa Tần Tư vì không muốn bị điều xuống địa phương, đã động sát cơ với mẫu thân, nhân lúc bà uống thuốc xong ngủ say, nhẫn tâm dùng gối đè chết bà, làm cho Tần phu nhân chết tại chỗ, sau đó dùng lý do chịu tang mà ở lại kinh thành.

Ở xã hội này, giết mẹ còn đại nghịch bất đạo hơn là tạo phản, cái này cần mạo hiểm rất lớn. Hoàng đế nghi ngờ, ra lệnh mở quan tài nghiệm thi.

Khi thi thể Tần phu nhân được mang ra, ngọ tác phát hiện Tần phu nhân không chết vì nghẹt thở, mà là vì một loại độc vô sắc vô vị. Tuy rằng không giống với lời khai của Quân Nhi, nhưng trời chưa sáng chỉ có Tần Tư vào phòng bà, như vậy càng khiến cho hoàng đế tức giận. Tần Tư đọc đủ thi thư, làm quan cho triều đình, vì sự nghiệp mà nhẫn tâm giết chết mẫu thân ruột. Thường nói, chó không chê chủ nghèo, con không chê mẹ xấu, cho dù Tần phu nhân thật sự điên loạn, thì cũng là mẹ ruột hắn. Đối với mẹ ruột còn tàn nhẫn như vậy, thử nghĩ làm quan thì sẽ có hành vi gì? Hoàng đế lập tức ra lệnh bắt Tần Tư, nhưng mà người phụng lệnh đến phủ bắt người chỉ thấy một Tần lão gia si ngốc, căn bản không tìm thấ Tần Tư, thì ra hắn đã sớm đoán được nên đã bỏ trốn.

Giang Tiểu Lâu yêu cầu Sở Hán đi tìm Tần Tư khắp nơi, đồng thời treo thưởng, nhất định phải moi được hắn ra.

Tạ Liên Thành chỉ mỉm cười: “Hắn đã trở thành tội nhân, nàng vẫn không chịu buông tha?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu lóe sáng: “Không tận mắt nhìn thấy hắn chết, ta sẽ không an tâm.”

Nhưng quan chức trong triều không thể tìm được Tần Tư, nha dịch cũng không tìm được, người của Dương Các lão và Giang Tiểu Lâu phái đi cũng vậy. Hắn đã đi đâu, Giang Tiểu Lâu nghĩ mãi không ra.

Các cửa thành đều bị phong tỏa nghiêm ngặt, mọi người truy lùng tên hung thủ giết mẹ này khắp nơi, bọn nha dịch cầm theo ảnh của hắn, lục soát từng nhà, châu huyện chung quanh cũng truy lùng, nhưng mà căn bản không thấy bóng dáng hắn, không lẽ Tần Tư thật sự biết bay.

Thấy Giang Tiểu Lâu bất an, Tạ Liên Thành cười nhạt: “Chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất.”

Suy đoán của Tạ Liên Thành và Giang Tiểu Lâu có thể nói là không hẹn mà hợp: “Huynh nói không sai, hắn vẫn còn ở kinh thành. Chỉ có điều, tất cả tửu lâu, khách sạn, trà quán, thậm chí tần lâu sở quán chúng ta đều phái người tìm qua, không có chút tung tích.”

Từ khi Tần Tư chạy trốn, đã tỉ mỉ phân tích tình thế trước mắt, trở thành khâm phạm giết mẹ, nhất định sẽ bị truy nã toàn quốc, muốn chạy trốn thì phải thay đổi dung mạo. Đầu tiên là hắn thay đổi xiêm y với ăn mày, lại đâm thủng gương mặt tuấn tú của mình một lỗ, bôi thuốc cầm máu lên trên, đợi khi rửa mặt sạch sẽ, sau vài ngày thì vết thương đóng vảy, đến khi vết thương trông đã cũ hơn, trên mặt hắn liền xuất hiện nhiều vết đen nhỏ, nhìn rất khủng bố, che kín gương mặt tuấn tú của hắn. Tiếp theo hắn lại nuốt than nóng, làm hỏng cổ họng của mình, giấu hết của cải bên người, làm cho tóc tai bù xù, trà trộn trong đám ăn mày, lấy lất sống qua ngày.

Một ngày nọ, tay hắn cầm cái bát ăn mày, đang ăn xin ở bên đường, không biết lúc nào, bát được người ta bỏ vào một đồng tiền, nương theo âm thanh đinh đinh của đồng tiền, hắn cúi đầu nói liên tục: “Đa tạ tiểu thư.”

Cúi thấp đầu, hắn nhìn thấy một đôi giày mỹ lệ, trên giày có trân châu sáng chói, tỏa ra ánh sáng mê người.

Hắn muốn đi về bên trái, đôi giày lại chặn ở bên trái, hắn muốn đi về bên phải, đôi giày lại chặn ở bên phải. Trong lòng run rẩy, hắn ngẩn đầu lên, cô gái kia đang mỉm cười nhìn hắn, dưới ánh mặt trời nụ cười của nàng trong suốt, đôi mắt như thu thủy sáng lạn. Nhưng gương mặt này lại làm cho Tần Tư không kềm được mà run rẩy, cả người như rơi vào hầm băng.

Giang Tiểu Lâu làm như không nhận ra hắn, chỉ tiếc nuối nói: “Nhìn xem, từ sáng tới tối lại không xin được gì, Tiểu Điệp, cho hắn một chút thức ăn đi.”

Tiểu Điệp đáp một tiếng, đưa cho hắn hộp thức ăn.

Nghe thấy mùi thức ăn hôi thối, Tần Tư theo bản năng nhíu mày, rồi lại nhanh chóng giãn ra, hắn nhanh chóng nâng hộp thức ăn lên, không kịp để ý là thứ đồ ăn dơ bẩn gì, liền đổ vào trong miệng, còn mơ hồ hướng về Giang Tiểu Lâu cảm ơn: “Tiểu thư có lòng, lòng tốt sẽ được báo đáp…”

Hắn hận Giang Tiểu Lâu đến cực điểm, nhưng trên mặt vẫn là vô hạn cảm kích, thầm vui mừng vì quần áo hắn rách nát, tóc tai rối tung, mặt đầy sẹo, dù thế nào Giang Tiểu Lâu cũng thể nghĩ hắn là Tần Tư. Nhìn theo Giang Tiểu Lâu đi xa, Tần Tư ọc một tiếng, phun hết thức ăn ra ngoài. Hắn cúi đầu nhìn, thấy trên đất là một bãi nước canh ố vàng, không khỏi càng buồn nôn, hậm hực đứng lên, quay đầu đi vào một ngõ nhỏ ít người.

Tần Tư vừa đi vào ngõ, một nam tử dũng mãnh đột nhiên ngăn trước mặt hắn, gương mặt như cười mà không cười: “Thám hoa lang.”

Một tiếng kêu này, khiến Tần Tư hồn phi phách tán, hắn rút lui hai bước, cúi thấp đầu nói: “Vị đại ca này, ngươi nhận lầm người rồi.”

Âm thanh thô nghẹn của hắn cực trầm thấp, hoàn toàn khác với trước kia.

Đối phương lại cười ha hả: “Tiểu thư, người nói không sai, đây chính là Tần Tư.”

Tần Tư chỉ cảm thấy cơ thể nhũn ra, sợ hãi khó mà tưởng tượng được, hắn xoay đầu lại, liền thấy gương mặt tươi cười của Giang Tiểu Lâu.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng bước đến, nheo mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt cực lạnh, trên mặt lại cười: “Tần công tử khiến ta tìm thật vất vả, ta cho người tìm khắp châu huyện chung quanh, khách sạn, tửu lâu, cũng không tìm được tung tích của ngươi, ta còn tưởng ngươi biết phi thiên độn địa, hóa ra là lẩn trong đám ăn mày. Nhưng mà, mặt ngươi bị sao vậy?”

Tần Tư hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng có một luồn khí lạnh lan tràn khắp cơ thể. Nếu như ở đường cái đông người, hắn còn có cơ hội chạy trốn, nhưng ở đây hắn không có cơ hội. Trong lòng run rẩy, hắn ngã quỵ trên đất, nằm rạp cầu xin: “Tiểu Lâu, nể tình trước đây chúng ta …”

Giang Tiểu Lâu nhướng mày lên, trên mặt mang theo nét trào phúng: “Ngươi nói cái gì?”

Tần Tư biến sắc, lập tức đổi giọng: “Nể tình chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nể tình trước kia ta đối xử không tệ với nàng, tha cho ta đi, cho ta một con đường sống, nàng đã thấy ta bây giờ có bộ dạng gì, ta không thể uy hiếp nàng được nữa rồi.”

Giang Tiểu Lâu khẽ cúi mắt nhìn hắn: “Nếu ngươi thành thật đi xuống địa phương, ta còn có thể cho ngươi một con đường sống, nhưng ngươi lại thà giết chết mẫu thân chứ không chịu từ bỏ quyền thế, đáng sợ đến mức nào chứ?”

Tần Tư theo bản năng mà co rút cơ thể, nhìn Giang Tiểu Lâu, không biết xấu hổ tiếp tục cầu xin: “Bất kể thế nào, nàng đã đạt được mục đích, nàng đã triệt để phá hủy ta rồi. Bây giờ ta đã không còn gì để mất nữa, nàng còn muốn gì?”

Giang Tiểu Lâu trầm ngâm nói: “Phải, ngươi đã mất đi thê tử, muội muội, cha mẹ, thậm chí mất đi tương lai mà ngươi chú trọng nhất, ta hẳn là nên dừng tay, ngươi nói đúng không?”

Tần Tư vội vàng nói: “Phải, chỉ cần nàng cho ta một con đường sống, ta sẽ rời xa nơi này, không xuất hiện nữa.”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu xẹt qua một tia lạnh, nhẹ nhàng cười: “Không phải ngươi còn một thứ rất đáng quý sao?”

Tần Tư nhìn Giang Tiểu Lâu, không hiểu sao lại sợ hãi đến lạnh cả người, thân thể cũng run rẩy: “Ta…ta còn có cái gì?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box