Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 86

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 86

 Chương 86

An Vương phủ

Giữa phòng, sau tấm bình phong mỹ nhân, Tần Điềm Nhi đang tắm, hơi nướcchậm rãi bốc lên làm mơ hồ gương mặt xinh đẹp của nàng, trong phòng tắm tràn ngập mùi hoa thơm.

Oanh Nhi cẩn thận từng chút mang nước nóng vào cửa, cầm gáo múc từng chút nước thêm vào thùng, chỉ nghe Tần Điềm Nhi “a” lên một tiếng sợ hãi, giơ tay cho Oanh Nhi một bạt tai, âm thanh sắc bén đâm vào màng tai: “Ngươi muốn bỏng chết ta sao, cái nhà nay ai cũng bắt nạt ta, bây giờ cả ngươi cũng như vậy.”

Oanh Nhi sợ hãi ngã quỵ trên đất, liên tục dập đầu: “Tiểu thư tha tội, tiểu thư tha tội, nô tì không cố ý.”

“Cái gì mà không cố ý, rõ ràng là ngươi cố ý, ta cho ngươi biết, còn dám không cẩn thận nữa ta sẽ lột da ngươi, cút ra ngoài.” Hàm răng trắng như tuyết của Tần Điềm Nhi nghiến kêu ken két, không còn dáng vẻ kiều mị đáng yêu như xưa nữa.

Oanh Nhi nơm nớp lo sợ lui ra, Tần Điềm Nhi lại tiếp tục tắm rửa. An Vương phi có một cái bể tắm rất hoa lệ, nhưng chỉ để một mình bà hưởng thụ, đừng nói là Tần Điềm Nhi muốn vào tắm, ngay cả nghĩ đến chuyện đó thôi đã là có tội. Tần Điềm Nhi nghĩ đến việc mình được gả vào đây nửa tháng, chịu đựng đủ loại thủ đoạn của An Vương phi, không kềm được mà sinh lòng oán hận. Nàng vốn tưởng rằng mình chịu thiệt thòi, Tần gia sẽ ra mặt cho mình, không ngờ đại ca lại không chút do dự gả mình cho một tên ngốc. Đó là một tên ngốc thật sự, phụ mẫu và đại ca quá nhẫn tâm, hoàn toàn không nghĩ cho nàng chút nào.

Càng nghĩ càng hận, móng tay được cắt tỉa gọn gàng cắm chặt vào thùng tắm, trên mặt bị hơi nước hun nóng, hiện ra ba phần đỏ ửng.

Ngàn sai vạn sai, kẻ đáng hận nhất chính là Giang Tiểu Lâu, nếu không phải ả ta gây chuyện, mình sẽ không bị ép gả đến đây. Nàng căm hận đến cực điểm, tay bỗng nhiên đập một cái xuống nước, làm nước văng tung tóe.

Cửa bị đẩy ra, gió lạnh vèo vèo thổi vào, Tần Điềm Nhi giận tím mặt: “Ta đã nói cút ra ngoài, còn vào đây làm gì.”

Người bước vào không phải là tì nữ đang nơm nớp lo sợ, mà là một thanh niên tươi cười vui vẻ, hắn đến gần bồn tắm, nước dãi chảy dài. Nhìn mặt hắn, Tần Điềm Nhi nổi giận: “Sao lại là tên ngốc nhà ngươi, cút ra ngoài.”

Duyên Bình quận vương vốn không biết nhìn sắc mặt người khác, hắn khua tay múa chân, rầm một tiếng nâng thùng nước lên, mặt mày đầu tóc Tần Điềm Nhi lập tức ướt hết. Nàng không kịp nhớ đến mình không mặc y phục, vội vã đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên ngu ngốc này, ngươi muốn làm gì?”

Duyên Bình quận vương như đang chơi đùa, vui mừng cực điểm, hắn không ngừng cười ha ha, lại giội nước lên người Tần Điềm Nhi, Tần Điềm Nhi tức tốc chạy ra khỏi bồn tắm, kéo xiêm y từ trên bình phong xuống che chắn người, nhất thời nổi giận: “Cút.”

Duyên Bình quận vương không sợ chút nào, trái lại còn cười vui vẻ, thậm chí dang hai tay như muốn ôm lấy Tần Điềm Nhi. Cũng không phải hắn có tâm tư gì, chỉ là hắn xem đây như một trò chơi. Động tác và tiếng cười chói tai của hắn khiến cho lý trí của Tần Điềm Nhi bay hết lên chín tầng mây, nàng nhanh chóng né tránh cánh tay đối phương, cầm thấy thùng nước dưới đất, liều mạng đập mạnh vào ngực Duyên Bình quận vương, vì khí lực quá lớn, làm hắn lảo đảo ngã một cái, sau đầu bị đập vào một góc bình phong, nhất thời đầu óc choáng váng, oa lên một tiếng muốn khóc. Tần Điềm Nhi còn chưa hết tức giận, lôi hắn lại gần, tàn bạo nhấn đầu hắn vào thùng nước tắm, cáu giận nói: “Cho ngươi cười, cho ngươi cười.”

Duyên Bình quận vương không ngừng ho khan, liều mạng vùng vẫy, nhưng mối hận trong lòng Tần Điềm Nhi đã lên đến cực điểm, không chút lưu tình, hắn uống phải rất nhiều nước, khua tay múa chân muốn đẩy Tần Điềm Nhi ra nhưng lại không bắt được gì.

Tiếp theo, thân thể hắn mềm nhũn ra, dần dần không cử động nữa, Tần Điềm Nhi cho rằng hắn đang giở trò, vẫn cứ tiếp tục nhấn đầu hắn trong nước, sau một lúc mới miễn cưỡng nhấc lên: “Tên ngốc, biết sai chưa.”

Ngay lúc này, nàng mới phát hiện thân thể Duyên Bình quận vương nặng hơn ngày thường rất nhiều, cả kinh một thoáng buông tay ra, thân thể của hắn liền mềm nhũn ngã xuống đất. Nàng đánh bạo đá đối phương một cước, không nhúc nhích, không thể không dùng sức lăn hắn một vòng, Duyên Bình quận vương nằm trên đất, mặt mũi ướt đẫm, cả gương mặt trắng bệch.

Trái tim Tần Điềm Nhi như rơi xuống, trong chốc lát lí trí quay trở lại. Nàng run rẩy tiến lên, thăm dò hơi thở của Duyên Bình quận vương, đột nhiên ý thức được mình đã gây đại họa.

Duyên Bình quận vương chết rồi.

Nhưng mà… chẳng qua nàng chỉ bắt đối phương uống mấy ngụm nước thôi, hắn lại cứ vậy mà chết rồi. Càng nghĩ càng sợ hãi, Tần Điềm Nhi hầu như muốn bỏ Duyên Bình quận vương nằm đó mà bỏ chạy, nhưng nàng biết là không thể, vì bên cạnh hắn thường có rất nhiều người, hôm nay không hiểu sao nhũ nương của hắn không đi cùng, nếu mình cứ vậy mà đi ra ngoài, nhất định sẽ bị những người kia phát hiện. Không, tuyệt đối không thể. Nếu An Vương phi biết Duyên Bình quận vương bị nàng ngộ sát, hậu quả thật không thể tưởng tượng được.

Từng giọt nước theo mái tóc rơi xuống, nàng chỉ nghe được tiếng trái tim mình đập thình thịch. Nàng ngây như tượng gỗ nhìn Duyên Bình quận vương đang nằm trên đất, cẩn thận suy nghĩ một chút, cuối cùng hạ quyết tâm, liền lôi kéo Duyên Bình quận vương ra phía sau tấm bình phong, một lần nữa lau khô cơ thể rồi thay đổi xiêm y, sau đó bước ra ngoài nhìn lại, đảm bảo từ bên ngoài nhìn vào không nhìn thấy thi thể mới an tâm. Nàng lặng lẽ đi tới bên giường thả rèm xuống, đặt giày của Duyên Bình quận vương ở trước giường. Thu thập xong tất cả, nàng đi tới cạnh cửa sổ, lạnh lùng nói: “Ta đã tắm xong, sao còn chưa vào thu dọn.”

Chờ tì nữ báo tin từ bên ngoài chạy vào, nhanh chóng lau dọn vết nước trên sàn, lại mang bồn tắm ra ngoài. Thấy màn giường đang thả xuống, cho rằng Quận vương chơi mệt nên đi ngủ, mọi người ai cũng không dám thở mạnh, lại nghe Tần Điềm Nhi nói: “Ngoại trừ Oanh Nhi ở lại, những người khác ra ngoài, ta không cần các ngươi hầu hạ.”

Oanh Nhi rụt cổ một cái, tưởng rằng Tần Điềm Nhi muốn tính sổ với nàng. Nàng là nô tì hồi môn Tần Điềm Nhi mang từ Tần gia theo, tình cảm có khác biệt với những người khác, người ngoài cũng không ai nghi ngờ, liền nhanh chóng lui xuống.

Tần Điềm Nhi cũng không giữ bí mật quá lâu, nàng đi tới kéo tay Oanh Nhi một cái, dẫn nàng tới phía sau bình phong, lạnh lùng nói: “Ngươi nhìn đi, Duyên Bình quận vương ở đây.”

Oanh Nhi không rõ, chỉ cho rằng Duyên Bình quận vương nhất thời ham ngủ nên nằm đó, chờ khi phát hiện sắc mặt đối phương trắng bệch, môi xanh tím, mái tóc ướt đẫm, mới thình lình cả kinh.

Oanh Nhi gần như muốn hét lên, Tần Điềm Nhi vội dùng tay bịt miệng nàng: “Muốn chết sao?”

Oanh Nhi hai chân mềm nhũn muốn ngã quỵ dưới đất, lại bị Tần Điềm Nhi gắt gao kéo lại: “Giúp ta kéo hắn lên.”

Ánh nến dao động, tia sáng quỷ dị âm u, Duyên Bình quận vương bị hai người vừa lôi vừa kéo, không dễ dàng mới lôi được hắn lên giường. Tần Điềm Nhi thở phào nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm: “Chết rồi cũng tốt, kẻ ngốc như hắn còn sống cũng chỉ liên lụy tới ta.”

Oanh Nhi ăn nói lộn xộn: “Tiểu thư, nhưng mà… An Vương phi có tha cho chúng ta không?”

Tần Điềm Nhi quay đầu lại tàn bạo nhìn nàng, Oanh Nhi căng thẳng thần kinh: “Tiểu thư, mau đi nhận tội với An Vương phi đi, nói không chừng còn có chút hy vọng sống, nô tì không muốn chết, nô tì không muốn chết đâu tiểu thư.”

Tần Điềm Nhi lại đẩy nàng ra, cười lạnh nói: “Nhận tội? Giết Quận vương là tội chết, cho dù An Vương phi bỏ qua thì ta cũng không sống được. Không được, phải rời khỏi đây.”

Oanh Nhi sợ hãi nói: “An Vương phi trông chừng chúng ta rất chặt…”

Tần Điềm Nhi dùng ánh mắt căm hờn nhìn thi thể Duyên Bình quận vương: “Vậy cũng chưa chắc, ta sẽ có cách của ta.”

Tình huống đột ngột xảy ra, Tần Điềm Nhi không thể không suy nghĩ đối sách. Nàng nhất định phải giữ được mạng mình, việc cấp bách nhất chính là trốn khỏi An Vương phủ.

Tần Điềm Nhi mang son phấn của mình tới, tỉ mỉ thoa trét lên mặt Duyên Bình quận vương, đến nửa ngày mới thấy sắc mặt người chết hồng hào lên nhiều, Oanh Nhi run rẩy nói: “Tiểu thư, người muốn làm gì?”

Lúc này Tần Điềm Nhi đã bình tĩnh lại: “Ta làm vậy để giữ tính mạng cho chúng ta, bắt đầu từ bây giờ, không được ta căn dặn thì ngươi không được nói gì hết.”

Ngay vào lúc này, trên hành lang truyền đến tiếng bước chân vội vã, sau đó nghe một tiếng bẩm báo: “Quận Vương phi, nô tì cầu kiến.”

“Vào đi.” Tần Điềm Nhi luống cuống tay chân mà thả màn giường xuống, lại trừng Oanh Nhi một cái cảnh cáo.

Nhũ nương đứng ở cửa, ôn nhu nói: “Quận Vương phi, nô tì nhất thời bất cẩn để Quận vương đi đến nơi này, nô tì đến đón người về.”

Trí lực của Duyên Bình quận vương như đứa trẻ, ngoại trừ đêm tân hôn ra, hắn đều ngủ cùng nhũ nương. Tần Điềm Nhi mỉm cười nói: “Quận vương chơi đã mệt, hôm nay sẽ nghỉ ngơi ở đây.”

Nhũ nương nghe vậy cảm thấy kỳ quái, theo bản năng mà nhướng cổ lên nhìn, nhưng bị màn giường chặn lại, không thấy gì hết.

Tần Điềm Nhi cố gắng khống chế âm thanh run rẩy của mình: “Không chỉ có ngươi mới biết chăm sóc Duyên Bình quận vương, từ hôm nay mọi sinh hoạt của Duyên Bình quận vương sẽ do ta chăm sóc.”

Nhũ nương bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu: “Vâng.”

Đuổi người đi rồi, Tần Điềm Nhi trừng mắt nhìn Duyên Bình quận vương: “Ngươi cũng đừng trách ta, muốn trách thì trách ả tiện nhân Giang Tiểu Lâu, nếu không phải tại ả ngươi sẽ không chết.”

Cả đêm Tần Điềm Nhi đều không ngủ, khó khăn lắm mới vượt qua được đêm này.

Sáng hôm sau, Tần Điềm Nhi mang một cái tráp đến gặp An Vương phi. An Vương phi mở tráp ra, phát hiện là một cái khăn dính máu, nhất thời sửng sốt: “Đây là ý gì?”

Nhũ nương vội vàng nói: “Chúc mừng Vương phi, tối qua Quận vương và Quận Vương phi đã viên phòng rồi.”

Trên mặt An Vương phi thật sự lộ ra tia vui mừng, bà nhìn Tần Điềm Nhi, mỉm cười nói: “Không ngờ ngươi cũng có bản lĩnh, không phải đồ ngốc.”

An Vương phi cực kỳ không vừa mắt Tần Điềm Nhi, luận tướng mạo phong thái, lời nói cử chỉ, nàng đều là một kẻ thô tục, không có chút nào sánh được Giang Tiểu Lâu. Hơn nữa Tần Điềm Nhi là người không biết cân nhắc, lòng An Vương phi càng thêm không thích, nếu không vì nể mặt Thái tử, bà đã sớm đuổi nữ nhân này ra ngoài. Bây giờ thấy phu thê bọn họ đã viên phòng, bà mới yên lòng, nhìn nàng ta cũng vừa mắt hơn ba phần.

Hiếm khi thấy Tần Điềm Nhi ngoan ngoãn: “Vương phi, con có một yêu cầu hơi quá, không biết Vương phi có thể đồng ý không?”

An Vương phi nhướng cao lông mày: “Chuyện gì?”

Hai gò má Tần Điềm Nhi đỏ ửng: “Theo quy củ thì ba ngày phải lại mặt, nhưng đến hôm nay con vẫn chưa về… chắc là phụ mẫu rất nhớ.”

Nàng nói có tình có lý, An Vương phi gật đầu, nghĩ thầm người vợ này cũng không tệ, thuận miệng dặn dò: “Gọi quản gia tự mình đưa Quận Vương phi về nhà một chuyến.”

Tì nữ lập tức đáp một tiếng: “Vâng.”

Trở lại phòng mình, Tần Điềm Nhi dặn dò nhũ nương: “Quận vương đang ngủ say, không nên quấy rầy ngài ấy, cứ để ngài ấy ngủ đi.”

Nhũ nương cả gan tiến lên vén màn, thấy Duyên Bình quận vương sắc mặt hồng hào, bên khóe miệng sáng lấp lánh, liền lui xuống. Người vừa đi, Tần Điềm Nhi liền thở phào nhẹ nhõm, nàng bôi không ít chất lỏng ở khóe miệng Duyên Bình quận vương, khiến người nhìn thấy tưởng rằng đó là nước. Nàng bình tĩnh dặn dò Oanh Nhi: “Lát nữa theo ta đi khỏi đây.”

Oanh Nhi có chút sợ sệt: “Tiểu thư, nô tì rất lo lắng, trốn về Tần gia thì cũng bị bắt về.”

Tần Điềm Nhi lạnh lùng nói: “Ngu ngốc, ai nói ta muốn về?”

Tần Điềm Nhi ngồi trên kiệu, không ngừng nghỉ hướng thẳng về phía Tần gia. Qua nửa canh giờ, nàng đột nhiên mở miệng dặn dò: “Ta không thoải mái,tìm một trà lâu nghỉ chân chút đi.”

Cho dù là khát nước hay đi nhà xí, đều phải tỉ mỉ chăm sóc. Quản gia vội nói: “Vâng, Quận Vương phi, chỉ là thời gian gấp gáp không thể dừng lâu, Vương phi đã dặn dò, ngày hôm nay nhất định phải quay về.”

Trong lòng Tần Điềm Nhi cười gằn, cuối cùng An Vương phi cũng không yên lòng, trên mặt không lộ ra vẻ gì: “Hôm nay nhất định sẽ về kịp, ngươi yên tâm.” Nói xong nàng để quản gia ở ngoài cửa chính, còn mình và Oanh Nhi đi vào nhã thất tửu lâu.

Qua hồi lâu cũng không thấy Quận Vương phi đi ra, quản gia tràn đầy bất an, gõ cửa mãi mà không thấy ai trả lời, hắn cả gain đẩy cửa phòng ra, lúc này mới phát hiện trong nhã thất ngoại trừ Oanh Nhi đang run rẩy thì không thấy bóng dáng Tần Điềm Nhi đâu. Quản gia nhìn xuống cửa sổ, vừa vặn thấy ở góc đường lóe lên một bóng người quen thuộc, mạnh mẽ giậm chân một cái nói: “Đi bẩm báo Vương phi, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Bọn họ đang hoảng loạn, Tần Điềm Nhi đã chạy mất hút.

Tần Điềm Nhi lặng lẽ đến tiệm y phục thay đổi xiêm y, trong lúc vô tình nàng thấy nhìn Kim Ngọc Mãn Đường ở phía xa xa, không tự chủ được cắn chặt hàm răng, trong lòng thầm hận, nếu mình cứ vậy bỏ đi, không biết ngày nào mới được bình an quay lại kinh thành, không lẽ để cho Giang Tiểu Lâu an nhàn tự tại hay sao? Không được, nàng không cam lòng, trốn cũng không thể trốn cả đời, cho dù có chết cũng phải có người đi cùng.

Ánh mắt của nàng rơi vào một sạp nhỏ bán hoa Ngọc Trâm, đôi mắt nhất thời sáng ngời.

Kim Ngọc Mãn Đường.

Giang Tiểu Lâu đang ở trong nhã thất nói chuyện với Ly Tuyết Ngưng, đột nhiên nghe thấy âm thanh huyên náo dưới đường đang rao hàng bán hoa Ngọc Trâm. Ly Tuyết Ngưng chú ý lắng nghe một lúc, mỉm cười nói: “Không phải Tiểu Lâu thích nhất hoa Ngọc Trâm sao, mua một ít đi.”

Giang Tiểu Lâu nhớ tới mùi hoa thơm ngát, liền dặn dò chưởng quỹ: “Ngươi mau đi mời cô nương bán hoa kia vào đây.”

Chưởng quỹ đáp một tiếng, trong nháy mắt liền dẫn vào một cô nương mặc y phục nhà nông vào, trên tóc nàng quấn một cái khăn, trùng hợp che lại hơn nửa gương mặt, hình như có chút sợ gió.

Chưởng quỹ kỳ quái hỏi: “Mặt ngươi làm sao vậy?”

Cô gái kia ngọng ngịu nói: “Trên mặt ta có vết phong, sợ gió, không dám lộ ra ngoài, sợ thất lễ.”

Ly Tuyết Ngưng cũng không lưu ý, chỉ cười vẫy tay với nàng: “Đem giỏ hoa qua cho bọn ta xem.”

Nữ tử cầm giỏ hoa cẩn thận bước qua, Giang Tiểu Lâu cười nói: “Còn nói ta thích hoa Ngọc Trâm, phải là tỉ thích mới đúng.”

Ly Tuyết Ngưng đưa tay lấy một đóa: “Hoa này đúng là rất thơm, không phải muội nói là trước kia muội rất thích sao?”

Trước kia, đó là khi nàng ở Tần gia… Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Trước kia yêu thích, bây giờ chưa chắc vẫn thích.”

Ly Tuyết Ngưng cầm một đóa Ngọc Trâm trắng noãn lên, nói: “Đến đây, ta cài lên cho muội.”

Nhìn nàng vui vẻ như vậy, Giang Tiểu Lâu liền ngoan ngoãn nghe theo, trong phút chốc đó, nữ tử nhà nông hiền lành kia đột nhiên rút từ trong tay áo ra một thanh chủy thủ, nhắm thẳng vào Giang Tiểu Lâu xông tới. Lẽ ra lực đạo của nàng không lớn, lại không biết võ công, nhất định có thể tránh được, nhưng đúng lúc Giang Tiểu Lâu không hề để ý tới nàng, thời cơ này quá tốt, khóe miệng Tần Điềm Nhi lộ ra ý cười. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay như gọng kìm sắt bắt lấy cánh tay nàng, Tần Điềm Nhi hét lên một tiếng, chủy thủ trong tay keng một cái rơi trên mặt đất.

Sở Hán không biết từ đâu xuất hiện đánh một chưởng vào vai Tần Điềm Nhi, nàng không chịu được, lập tức lùi lại hai bước, khăn đội đầu rơi mất, miệng phun ra một ngụm máu.

Ly Tuyết Ngưng và Tiểu Điệp kinh ngạc đến ngây người, Giang Tiểu Lâu đã phản ứng lại, đột nhiên đứng lên, từ trên cao nhìn xuống nàng: “Lại dám đến tửu lâu ám sát ta, thật không biết nên nói ngươi to gan bằng trời, hay là quá ngu xuẩn.”

Tần Điềm Nhi cười lạnh một tiếng: “Coi như ngươi mạng lớn.”

Bên môi Giang Tiểu Lâu xẹt qua một tia chê cười: “Ngươi đến đây để giết ta?”

Đáy mắt Tần Điềm Nhi bắn ra phẫn nộ: “Giang Tiểu Lâu, nếu không tại ngươi, sao ta lại phải gả cho tên ngốc ở An Vương phủ, sao lại bị phá hủy một đời.”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy bất giác cười: “Thì ra ngươi vì chuyện này mà đến.”

Nghe nàng nói không chút quan tâm, Tần Điềm Nhi hai mắt lồi lên, phẫn nộ cực điểm: “Ngươi dám nói mọi chuyện không phải do ngươi bày ra?”

Giang Tiểu Lâu khẽ cười: “Ta thấy Duyên Bình quận vương và Tần tiểu thư ngươi, kẻ ngu si người dốt nát, một đôi trời sinh, cho nên tác hợp các ngươi, ngươi cần gì tức giận như vậy?”

Tần Điềm Nhi chịu đả kích quá lớn, nghiến răng nghiến lợi: “Giang Tiểu Lâu, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ngươi đừng đắc ý, đi đêm nhiều sẽ có ngày gặp ma.”

Giang Tiểu Lâu thong dong nói: “Không phải ta đi nhiều, mà là đi mỗi ngày. Tần tiểu thư, không, phải gọi là Duyên Bình quận vương phi nhỉ, có phú quý không hưởng, sao lại lén lút một mình chạy tới đây?”

Tần Điềm Nhi bị hỏi đến chỗ mấu chốt, sắc mặt trắng bệch. Giang Tiểu Lâu thấy nàng như vậy, mơ hồ đoán được gì đó: “Người đâu, đưa Quận Vương phi trở về An Vương phủ.”

Tần Điềm Nhi sợ hết hồn, trắng bệch mặt mày nói: “Không, ta không đi, ta không đi đâu hết, ta muốn về Tần gia.”

Giữa ban ngày cầm chủy thủ đến tửu lâu hành hung, đúng là không phải hành động của người bình thường. Trí thông minh của Tần Điềm Nhi đúng là tương đương với Duyên Bình quận vương, đưa nàng về đâu cũng là phiền toái lớn. So với chuyện đưa nàng đến nha môn, còn không bằng đuổi về Tần gia, đẩy củ khoai nóng này vào tay Tần Tư.

Nhưng vào lúc này, Giang Tiểu Lâu nhìn hoa Ngọc Trâm trong tay Ly Tuyết Ngưng, liền nhẹ nhàng cầm lấy, cẩn thận nhìn chằm chằm lên cánh hoa, một mũi kim nho nhỏ lập lòe ánh sáng xanh, vô cùng quỷ dị.

“Sao vậy?” Ly Tuyết Ngưng không rõ hỏi lại.

Tần Điềm Nhi quả nhiên rốt ruột lên, Giang Tiểu Lâu cười gằn, mũi kim đã tẩm độc, nếu không cẩn thận đâm lủng da… Cái gọi là ám sát chẳng qua chỉ là vẻ ngoài, sát nhân chân chính là ở trên cánh hoa.

Nàng bỏ hoa Ngọc Trâm xuống chân, trực tiếp dẫm lên. Tần Điềm Nhi này tuy ngu ngốc, nhưng quỷ kế cũng rất nhiều. Nếu ngươi đã dùng thủ đoạn hung tàn như vậy, thì đừng trách ta không khách khí.

Giang Tiểu Lâu ngoắc ngoắc tay với Sở Hán, Sở Hán đưa tai qua, nàng nhẹ giọng nói: “Đi tìm hắn đến.”

Sở Hán trực tiếp nhảy từ cửa sổ ra ngoài, phóng đi như bay, biến mất ở góc tường, khiến người trong phòng ngây ngốc.

Chưởng quỹ giám sát hai tên hộ vệ áp giải Tần Điềm Nhi xuống, Giang Tiểu Lâu nói với Ly Tuyết Ngưng: “Tỷ về nghỉ ngơi trước đi, hôm nay ta còn việc quan trọng phải làm.”

Ly Tuyết Ngưng gật đầu, đứng lên đi ra ngoài.

Ly Tuyết Ngưng đi đến chỗ ngoặc cầu thang, nhìn thấy Tần Điềm Nhi đang liều mình vùng vậy, quát mắng hộ vệ: “Đám ngu xuẩn các ngươi, có biết ta là ai không?”

Ly Tuyết Ngưng đã đi qua rồi, lại không nhịn được đứng lại ôn nhu nói: “Tần tiểu thư, nếu ngươi vẫn còn có lòng hại người, tương lai nhất định sẽ chịu khổ, lùi một bước biển rộng trời cao, ta khuyên ngươi dừng tay đi.”

Nàng vốn có ý tốt, Tần Điềm Nhi lại mạnh mẽ vùng vẫy thoát khỏi những hộ vệ kia, dùng sức đẩy nàng một cái: “Ngươi là cái thá gì, lại dám lên giọng dạy đời ta?”

Ly Tuyết Ngưng không đề phòng, bị nàng đẩy một cái lảo đảo, suýt nữa ngã từ trên cầu thang xuống, Tiểu Điệp luống cuống tay chân, liền vội vàng kéo nàng, khó khăn lắm mới ổn định lại, cả hai người đều sợ đến trắng xám mặt mày.

Hai tên hộ vệ kinh hãi biến sắc, nhanh chóng tiến lên áp chế nàng. Tần Điềm Nhi lại la lối om sòm, khiến vô số khách mời nhìn về phía lầu hai. Nghe được tiếng vang, Giang Tiểu Lâu từ bên trong bước ra, vừa vặn nhìn thấy cảnh đó, oán khí từ lâu kềm nén bỗng nhiên vọt lên, nàng bước tới hai bước cho Tần Điềm Nhi một cái bạt tai, đánh cho nửa mặt Tần Điềm Nhi đỏ rực lên.

Trên mặt Tần Điềm Nhi là năm dấu tay đỏ tươi, trợn mắt ngoác mồm: “ Ngươi dám đánh ta?”

Giang Tiểu Lâu cười lạnh một tiếng, đôi mắt lóng lánh có vẻ mãnh liệt: “Còn nhớ cái bại tai ngươi đánh nhũ nương của ta không, hôm nay ta sẽ trả lại gấp mười lần.” Lời còn chưa dứt, nàng đã nhanh tay tự mình tát Tần Điềm Nhi mấy chục cái.

Ngày thường vẻ mặt Giang Tiểu Lâu tươi cười, hiếm khi có lúc hung ác như vậy, nhất thời hai hộ vệ sợ hãi nhìn nhau. Tần Điềm Nhi bị đánh đến mền nhũn người ra, ôm lấy tay vịn cầu thang mắng chửi không ngừng. Giang Tiểu Lâu nhấc váy lên, một cước đạp nàng từ trên cầu thang xuống, Tần Điềm Nhi kêu lên một tiếng, trong nháy mắt lăn xuống cầu thang, đầu của nàng không ngừng va chạm trên bậc thang, đến khi lăn xuống đất, váy bị lấm bẩn, tóc tai rối loạn, gương mặt xanh tím khắp nơi. Tần Điềm Nhi muốn đứng lên, nhưng hơi động đậy là cả người đau nhức thấu xương, trong miệng vẫn không ngừng la hét: “Giang Tiểu Lâu, ngươi…”

Những khách đang dùng cơm ở đại sảnh kinh hãi đứng cả lên.

Giang Tiểu Lâu từng bước từng bước đi xuống, váy dài màu đỏ đung đưa, tôn lên làn da trắng như bạch ngọc, mắt như sao sáng, chỉ là ánh sáng trong mắt lạnh lẽo, khiến người ta không rét mà run.

Ly Tuyết Ngưng không ngờ Giang Tiểu Lâu lại tức giận như vậy, hoàn toàn ngây người, khách nhân đang ngồi đầy cả đại cảnh, biết làm sao mà giải quyết đây.

Khi Giang Tiểu Lâu còn hai bậc thang nữa là xuống đến đất, liền đứng lại không đi nữa. Đối mặt với những khách nhân đang hoảng sợ, nét cười của nàng vô cùng hiền lành, âm thanh tràn đầy áy náy: “Xin lỗi chư vị, tửu lâu của chúng tôi làm ăn đàng hoàng, tuyệt đối không cho phép kỹ nữ đến quấy nhiễu quý khách."

Kỹ…kỹ nữ? Giang Tiểu Lâu vừa nói cái gì?

Tần Điềm Nhi bị hai chữ kỹ nữ làm đỏ mặt tới mang tai, Giang Tiểu Lâu khẽ cười: “Ăn vạ với khách thì cũng thôi đi, còn dám ra tay với nữ khách vô tội, đúng là không biết liêm sỉ, người đâu, đuổi ả ra ngoài.”

Bọn hộ vệ lập tức hợp lực kéo Tần Điềm Nhi đi, như kéo một cái bao tải, hai ba bước ra tới cửa, rầm một tiếng quẳng ra ngoài đường.

Mọi người nhìn thấy tất cả, không khỏi dồn dập gật đầu.

“Thì ra là kỹ nữ, thời thế đảo điên, còn dám ngang nhiên chạy đến tửu lâu kiếm khách.”

“Đúng rồi, đúng là suy đồi, không biết xấu hổ.”

“Đánh rất hay, nên giáo huấn loại người không biết xấu hổ này một trận.”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang nét cười ôn hòa: “Hết sức xin lỗi vì quấy rầy các vị, lát nữa mỗi bàn sẽ được tặng một bình rượu ngon, xem như bồi thường. Tửu lâu chúng tôi luôn quản lý nghiêm ngặt, lần sau sẽ không xảy ra chuyện thế này nữa.”

Mọi người nghe được tặng rượu liền vui mừng lên.

Tần Điềm Nhi bị bỏ trên đường, hận khí khó nhịn, trên người đau đến mức như muốn gãy hết xương sườn. Nàng đang muốn vùng vẫy đứng lên, lại bị một cái tay đè lên vai. Vừa quay đầu lại, nàng ngây người, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

Chu Tam Lang cười hắc hắc nói: “Ta tìm ngươi bao lâu rồi, người đâu, đưa cô ta về cho ta.”

Tần Điềm Nhi biết Chu Tam Lang tuyệt không có lòng tốt, lần trước ám sát Giang Tiểu Lâu thất bại, đối phương ba lần bốn lượt hẹn nàng ra gặp, Tần Điềm Nhi sợ hãi không dám đi. Nàng sợ gần chết, cầu cứu với người đi đường: “Không, ta không quen biết hắn, cứu ta với, cứu ta với.”

Người qua đường nhìn thấy nàng, nhưng lại chỉ chỉ trỏ trỏ: “Là kỹ nữ đứng đường, xông vào tử lâu kiếm khách, mới bị đuổi ra đó.”

“Tuổi trẻ như vậy, đúng là không có thể diện.”

“Thế đạo đổi thay rồi, nữ nhi lại có thể không biết liêm sỉ như vậy.”

Chu Tam Lang còn cười hùa theo: “Xin lỗi các vị, đây là cô nương của nhà ta, thừa dịp ta không chú ý chạy mất, nhanh, mang về.”

“Không, ta không quen biết hắn, ta là tiểu thư Tần gia, không phải kỹ nữ. Không, ta là Quận Vương phi, cứu ta, cứu ta với.” Tần Điềm Nhi sợ đến run cả người, nói chuyện cũng lộn xộn.

Lời nói của nàng không những không được đồng tình, còn gây nên một trận cười lớn.

Chu Tam Lang cười lạnh: “Nha đầu này đúng là điên rồi, vì chạy trốn mà chuyện gì cũng dám nói. Tiểu thư? Đừng nằm mơ, chờ kiếp sau đầu thai đi.” Nói xong liền phất tay, bốn tên tay sai lập tức chặn miệng Tần Điềm Nhi lại, rời đi như bay.

Chu Tam Lang không chút hoang mang chắp tay với mọi người: “Xin lỗi, xin lỗi.” Sau đó cười hắc hắc rời đi.

Tần phủ.

Tần Tư nhận được tin từ An Vương phủ, không khỏi sắc mặt đại biến: “Ngươi nói cái gì, Điềm Nhi chạy rồi?”

Tần lão gia và Tần phu nhân liếc mắt nhìn nhau, cũng tràn đầy kinh hoảng: “Sao lại như vậy?”

Quản gia vương phủ mặt lạnh lùng, nổi giận đùng đùng: “Cô ta nói phải về nhà thăm người thân, Vương phi có lòng tốt dặn dò ta hộ tống cô ta trở về, không ngờ đi được nửa đường lại bỏ trốn, mời Tần gia các người lập tức giao người ra đây, ta mới có thể về phục mệnh với Vương phi.”

Tần phu nhân hốt hoảng vội vàng nói: “Nhưng nó không có về đây.”

Tần lão gia cũng tiếp lời: “Đúng đó, nếu nó về bọn ta nhất định sẽ đưa nó về lại An Vương phủ.”

“Không cần nữa.” Ba chữ đột nhiên vang lên bên tai mọi người như tiếng sấm khiến ai cũng chấn động, dồn dập nhìn về cửa. Một mỹ phụ trung niên mặc hoa phục, mặt mày tái nhợt bước vào, thần thái nghiêm nghị: “Tần Điềm Nhi giết chết con trai ta, ta muốn Tần gia các người phải giao ra hung thủ.”

Trong nháy mắt tim Tần Tư như chìm xuống vực: “Vương phi, có phải có hiểu lầm gì không?”

An Vương tỏ rõ vẻ căm hận: “Hiểu lầm? Lúc nãy ta đã tận mắt thấy thi thể Duyên Bình quận vương, bây giờ các ngươi còn có mặt mũi nói là hiểu lầm, có hiểu lầm gì khiến thê tử giết tướng công của mình. Loại độc phụ này phải băm thây làm ngàn mảnh.”

Sắc mặt Tần Tư vô cùng khó cói, hắn biết Tần Điềm Nhi hay gây rắc rối, đã dặn dò nàng rất nhiều lần, nhưng không ngờ nàng lại ngốc đến mức này. Hắn lớn tiếng mắng quản gia: “Còn không mau đi tìm tiểu thư.”

An Vương phi mặt đầy giật dữ, âm thanh cố gắng đè nén run rẩy: “Tần Tư, đừng làm bộ trước mặt ta, ta cho ngươi biết, An Vương phủ không phải nơi ngươi có thể khi dễ. Vương gia đã biết tấu chương, muốn tố cáo Tần gia ngươi không biết dạy con, mưu hại phu quân. Ngươi chờ mà xem.” Bà phất tay áo bỏ đi, nhưng vì tức giận đến cực điểm, gần như muốn vấp ngã ở bậc cửa.

“Vương phi cẩn thận.” Tì nữ vội đỡ lấy bà.

An Vương phi lấy lại bình tĩnh, đẩy tay tì nữ ra, thẳng tắp người lên, bỏ đi không quay đầu lại.

Rất nhanh, trong kinh thành truyền ra một tin tức chấn động, Duyên Bình quận vương phi giết Quận vương.

Giang Tiểu Lâu nghe Tiểu Điệp nói đến mặt mày hớn hở, quân cờ trong tay dừng lại, khẽ mỉm cười: “Thật sao?”

Ly Tuyết Ngưng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cô ta… thật sự giết người.”

Giang Tiểu Lâu hạ xuống một quân cờ: “Tần Điềm Nhi luôn tự cho mình tài giỏi, một lòng muốn gả cho Vương Hạc, hận ta làm hỏng chuyện tốt của cô ta, hơn nữa Duyên Bình quận vương là kẻ ngu si, thường xuyên chung đụng sẽ gây ra chuyện, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Đáng tiếc, ngay cả ta cũng không ngờ cô ta lại làm ra chuyện giết chồng…”

Ly Tuyết Ngưng nhíu mày: “Muội không sợ An Vương phi tìm muội tính sổ.”

Giang Tiểu Lâu thở dài: “Dĩ nhiên An Vương phi sẽ trách ta, nhưng bà ta vẫn hận nhất là Tần Điềm Nhi đã giết Quận vương và Tần gia, không trừ bọn họ trước thì sao An Vương phi rảnh tay trừng trị ta.”

Ly Tuyết Ngưng gật đầu: “Bây giờ cả thành đều lùng bắt cô ta, không biết cô ta trốn ở đâu?”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu nhẹ như mây gió: “Dĩ nhiên là đi tới nơi cô ta nên đi.”

Quân cờ trong tay Ly Tuyết Ngưng quên cả hạ xuống, đôi mắt kinh ngạc: “Muội biết?”

Chu Tam Lang là tên vô lại nổi danh, Tần Điềm Nhi rơi vào tay hắn, nghĩ cũng biết sẽ có kết cục nào, nhưng trên mặt Giang Tiểu Lâu chỉ cười nhạt: “Không cho cô ta phát huy hết khả năng, Chu Tam Lang sẽ không dừng tay, đây là cô ta gieo gió gặt bão, không liên quan tới người khác.”

Trong một hẻm nhỏ trên phố Bình Nhai phía nam kinh thành, có một căn nhà ngói rất náo nhiệt, mỗi khi trời tối, trong nhà có đầy khách khứa, còn có những nữ tử son phấn dầy cộm đi tới đi lui.

Tần Tư đội nón che kín mặt, dưới sự dẫn đường của người làm đi xuyên qua đại sảnh. Hắn khép mắt cúi đầu, tận lực làm cho người ta không chú ý. Căn nhà này là thanh lâu hạ đẳng trong thành, chuyên thu nhận những người không còn đường sống, nếu không đến bước đường cùng, sẽ không có ai tới đây bán mình. Bọn nữ tử tụ tập ở đại sảnh, khách nhân chọn một người, đưa hai mươi xu là có thể hưởng lạc.

Dưới sự dẫn dắt của người hầu, hắn đi tới một gian phòng chật hẹp. Người hầu kéo cửa ra cho hắn, trong phòng có một nữ nhân trẻ tuổi, bóng lưng rất mảnh mai. Người hầu tức giận nói: “Có khách đến, còn không mau phấn chấn lên.”

Nữ nhân kia lập tức xoay người, đến khi nhìn thấy Tần Tư, trong nháy mắt không kịp phản ứng.

“Ngươi lui xuống đi.” Tần Tư ném cho người kia một nén bạc.

“Dạ, dạ.”

Tần Điềm Nhi nhận ra người trước mắt là ai, nhất thời mừng như điên, vội vàng ôm chầm lấy hắn. Từ khi bị Chu Tam Lang bắt được, nàng liều mình phản kháng, muốn thoát khỏi sự khống chế của Chu Tam Lang, nhưng loại du côn vô lại này có đủ biện pháp để Tần Điềm Nhi phải ngoan ngoãn nghe lời. Tần Điềm Nhi vì chạy trốn, đã mất một con mắt trái, sau khi liều mình chống trả thì bị đưa đến nơi này. Bây giờ nàng chỉ còn một con mắt, mở thật to nhìn đại ca của mình, nước mắt tuôn như mưa: “Đại ca, huynh đã tới, muội chờ huynh lâu lắm rồi, còn tưởng huynh sẽ không tìm được muội.”

Tần Tư đưa tay ra sờ tóc nàng, đáy mắt lạnh lẽo, miệng vẫn ôn nhu nói: “Muội yên tâm, đại ca đến rồi, sẽ không để ai ăn hiếp muội nữa.”

Tần Điềm Nhi thất thanh khóc rống, nghiến răng nghiến lợi: “Đều là Giang Tiểu Lâu, đều là tiện nhân đó, là ả hại muội đến nước này, tất cả đều do ả hại.”

Tần Tư gật đầu: “Phải, đều là ả hại muội, sẽ có ngày đại ca trả thù cho muội.”

Tần Điềm Nhi khóc đến nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt, xem ra rất chật vật, khi nước mắt chảy ra từ bên mắt trái rỗng tuếch, cả gương mặt nàng co giật một thoáng, đây đã là thói quen của nàng. Sau khi mắt trái mất đi, nàng nhìn người luôn thấy mờ ảo, kiểu gì cũng nhìn không rõ, những khách nhân kia chê nàng mù, càng xem thường nàng.

“Muội muội, muội ra nông nỗi này, đại ca thật sự rất đau lòng, đến đây, có gì ngồi xuống rồi nói.”

Tần Điềm Nhi vội vàng nói: “Không, không, bây giờ huynh đưa muội ra khỏi đây, muội không muốn tiếp tục ở đây nữa, muội chịu đủ lắm rồi, những tên súc sinh kia quá đáng sợ.”

Nàng càng nói biểu hiện càng dữ tợn, gắt gao nắm lấy cánh tay Tần Tư.

Tần Tư nhìn bộ dạng nàng sợ hãi, thở dài một hơi nói: “Điềm Nhi, đại ca biết muội muốn về, nhưng nhà… muội không thể về được nữa?”

Tần Điềm Nhi kinh ngạc: “Tại sao, vì muội giết Duyên Bình quận vương sao? Không sao, chỉ cần đại ca chuộc muội ra ngoài, đưa đến nơi khác sống, tất cả có thể làm lại từ đầu, đúng không?”

Nhìn gương mặt nàng đầy chờ mong, Tần Tư ôn nhu sờ mái tóc dài dơ bẩn của nàng, mỉm cười nói: “Phải, tìm một nơi khác, mọi thứ có thể lại như trước kia.”

Tần Điềm Nhi vui mừng, đang muốn nói gì, chỉ cảm thấy có một cảm giác quái lại ập đến, giống như phập một tiếng, như là tiếng bổ trái cây.

Một hồi lâu, nàng cúi đầu, lúc này mới phát hiện dưới bụng mình có thêm một cây chủy thủ, lưỡi dao bị tia nến chiếu phản xạ ra một màn hào quang, mũi nhọn đã đâm vào bụng mình.

Tần Tư dùng tay trái đè vai Tần Điềm Nhi lại, tay phải nắm chặt chủy thủ, dùng sức đâm sâu vào, lại truyền tới một âm thanh giống như lúc nãy. Yết hầu Tần Điềm Nhi cảm thấy có một trận nhiệt xông lên, tựa hồ huyết dịch đang trào từ bên dưới lên, nhưng cảm giác đó không kéo dài lâu, nàng chỉ cảm thấy toàn thân rét run, trước mắt chỉ nhìn thấy gương mặt tuấn tú của huynh trưởng mình, sau đó ngã đầu, đổ sập vào người Tần Tư.

Tần Tư thả tay ra, thân thể Tần Điềm Nhi ngã dài trên mặt đất. Nhìn nàng, hắn khẽ thở dài một hơi, rút ra một cái khăn lau khô máu trên chủy thủ, đây là lần đầu tiên hắn tự tay giết người, người bị giết lại là Tần Điềm Nhi, muội muội ruột của hắn. Vốn dĩ hắn muốn tìm cách tốt hơn để giết nàng, chí ít làm cho nàng chết mà không hay biết, nhưng nàng quá nóng ruột, lại muốn lập tức đi ngay.

“Điềm Nhi, bây giờ An Vương phi đã làm náo động chuyện này lên, thề phải bắt muội về quy án, nếu muội về Tần phủ, Tần gia sẽ thành nơi chứa chấp tội phạm giết người. Cho dù muội sống thêm một ngày, nói thêm một câu, đều sẽ tạo thành phiền phức cho Tần gia. Chỉ có đưa thi thể của muội tới An Vương phủ, mới có thể chấm dứt chuyện này.” Hắn ngồi xổm xuống, liếc mắt nhìn muội muội của mình.

Mắt Tần Điềm Nhi mở to, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn lẳng lặng nói: “Muội yên tâm, ta sẽ báo thù cho muội.”

Tần Tư đứng dậy, dặn dò hộ vệ ngoài cửa: “Được rồi, bọc thi thể của nó lại, mang về.”

Tần Điềm Nhi nhất định phải chết, đây là chuyện Tần Tư đã sớm quyết định, nhưng đến lúc này hắn vẫn thấy có chút tiếc hận, người muội muội này vốn dĩ cũng có ít tác dụng, nhưng đáng tiếc nàng quá vô tri, lại không hiểu được chân lý hy sinh bản thân để giành phúc lợi cho gia tộc, người như vậy sống thì có ý nghĩa gì, chỉ làm liên lụy Tần gia.

Người của Tần phủ không nói một lời lôi Tần Điềm Nhi bỏ vào bao tải, như một con chó chết, bây giờ nàng không phải tiểu thư Tần phủ, càng không phải Quận Vương phi, mà chỉ là một nữ nhân hạ đẳng thôi.

Ở khúc quanh đầu hẻm, một chiếc xe ngựa mộc mạc đang dừng. Giang Tiểu Lâu ngồi bên trong vén rèm nhìn người đi ra từ cửa sau, biến mất trong bóng đêm mịt mờ, nàng chỉ khẽ mỉm cười, hạ rèm xuống.

“Tiểu thư, người có hài lòng không?”

Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn người trước mắt, nụ cười nhu hòa: “Ngươi làm rất tốt, còn có một việc cần phiền ngươi.”

Chu Tam Lang cười lấy lòng: “Tiểu thư còn có gì dặn dò, ta tuyệt không chối từ.”

Chu Tam Lang yêu tiền, mà Giang Tiểu Lâu không chỉ có tiền bình thường, chỉ cần nàng vẫy tay, dĩ nhiên Chu Tam Lang sẽ cúi đầu thuần phục. Từ lúc Tần Điềm Nhi tới tìm Chu Tam Lang lần đầu tiên, hắn liền chuẩn bị kiếm tiền hai đầu. Tiền của Tần Điềm Nhi có hạn, nhưng tiền của Giang Tiểu Lâu lại rất nhiều, cho nên hắn nghe theo Giang Tiểu Lâu dặn dò, lặng lẽ mai phục chờ đợi. Người đem Tần Điềm Nhi bán vào đây là hắn, người tiết lộ tin tức cho Tần Tư biết cũng là hắn.

Giang Tiểu Lâu lại cười nói: “Nhớ là ngày mai hãy đem tin tức truyền ra ngoài, nói Thám Hoa lang vì che giấu chuyện xấu trong nhà, không tiếc đại nghĩa diệt thân, giết chết muội muội của mình.”

Chu Tam Lang cả kinh: “Cái này… nói ra sợ là không ai tin.”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như thường: “Nói hay không là do ngươi, tin hay không do người ta.”

Chu Tam Lang lau mồ hôi lạnh, chuyện này truyền ra ngoài nhất định sẽ gây nên sóng to gió lớn. Hắn có chút lo lắng: “Có khi nào liên lụy đến chúng ta không?”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu như nước chảy, mang theo hờ hững: “Không cần tiền?”

Chu Tứ Lang quyết tâm, gạt bỏ kiêng kỵ, gật đầu nói: “Vâng, ta sẽ đi làm.”

Nhìn theo Chu Tam Lang rời đi, Tiểu Điệp nghi ngờ nói: “Tiểu thư, sao người không dẫn thêm người đến, để họ tận mắt nhìn thấy bộ mặt vô sỉ của Thám Hoa lang giết chết muội muội.”

Giang Tiểu Lâu thở dài: “Khi mèo vờn chuột, sẽ không lập tức ăn nó, mà cố gắng trêu chọc một phen, nỗi sợ hãi trước khi chết mới là thú vị nhất.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box