Chương 84
“Người vừa đi vào, không phải Giang Tiểu Lâu sao?” An Vương phi muốn kêu đau, lại bị ánh mắt của Khánh Vương phi làm kinh hãi.
Tì nữ nhắc nhở: “Vương phi, Khánh Vương phi nói là vị tiểu thư đứng chung với Giang Tiểu Lâu.”
“Là cô ta sao.” Lúc này Khánh Vương phi mới chợt hiểu, Khánh Vương phi vội hỏi tới: “Cô ta là ai, bao nhiêu tuổi, từ đâu đến?”
An Vương phi đau đến xót ruột, vội hất tay của bà ra, cúi đầu nhìn thấy đã đỏ bừng, không nhịn được vẻ nghi ngờ: “Tỷ tỷ làm sao vậy, sao lại kích động như vậy?”
Khánh Vương phi si ngốc nhìn nơi Ly Tuyết Ngưng biết mất: “Ta cảm thấy cô gái đó khá giống với Tuyết Nhi, muội nhìn đi, dưới mắt cô ta cũng có một nốt ruồi, nhìn giống hệt với Tuyết Nhi, chính là ở đây.” Bà vừa nói, vừa chỉ vào khóe mắt.
An Vương phi nở nụ cười: “Muội thấy là tỷ nhớ Tuyết Nhi tới điên rồi, bao nhiêu năm qua đã nhận sai không biết bao nhiêu người, cứ thấy cô nương trẻ tuổi trên đường là đuổi theo, có lần nào mà đúng người chứ? Tỷ còn như vậy, người ta sẽ không nghĩ là tỷ nhớ thương con quá độ, mà là tỷ bị điên rồi.”
“Điên thì điên, nó là con ruột của ta, bây giờ lưu lạc bên ngoài không biết gặp phải tao ngộ gì, ta nhất định phải hỏi rõ ràng.” Nói xong bà liền muốn xuống xe, An Vương phi vội vã ngăn cản nói: “Tỷ tỷ, bây giờ tỷ đi sẽ dọa người ta, như vậy đi, muội sẽ thay tỷ hỏi thăm cẩn thận, xem vị cô nương này là người thế nào, tại sao lại đi cùng Giang Tiểu Lâu.”
Hiệu suất của An Vương phi rất cao, chỉ chốc lát sau tì nữ đã dẫn đến một người, hắn là tạp dịch trong tửu lâu, nghe nói có quý phụ muốn gặp, hắn không khỏi có chút thấp thỏm. An Vương phi nói: “Ngươi không cần căng thẳng.” Nói xong bà ra hiệu cho tì nữ bên người, sau đó mới hỏi: “Hai người vừa đi vào, ngươi có biết không?”
Tạp dịch có chút kỳ quái nhìn hai vị quý phụ, thật lâu mới thấp thỏm nói: “Người đi phía trước là chủ nhân của tửu lâu, người kia là hảo tỷ muội của nàng, họ Ly, tiểu nhân chỉ biết như vậy thôi.”
“Hai người họ luôn đi cùng nhau sao?”
“Vâng, Ly tiểu thư thường đi cùng tiểu thư đến đây xem xét tình hình, nghe nói hai người đều đang ở tạm trong Tạ phủ.”
Sắc mặt An Vương phi từ từ trở nên nghiêm nghị, quay đầu nhìn Khánh Vương phi nói: “Tỷ tỷ, làm sao đây?”
Khánh Vương phi cắn răng: “Vậy thì bắt tay từ Tạ phủ.”
An Vương phi than nhẹ một tiếng, Khánh Vương phi vẫn chưa từ bỏ ý định, nhưng không từ bỏ thì làm sao, Khánh Vương cũng đã xem đứa con này như đã chết rồi, ra lệnh không được tìm kiếm nữa, dường như chưa từng có đứa con này, chỉ có bà một mực cố chấp…
Xe ngựa hào hoa phú quý rời đi, mang theo bụi mù cuồn cuộn.
Giang Tiểu Lâu từ bên trong đi ra, tạp dịch lập tức thay đổi biểu hiện mờ mịt trên mặt, mỉm cười hành lễ với Giang Tiểu Lâu nói: “Tiểu thư, hai quý phụ lúc nãy cố ý tới hỏi tiểu nhân chuyện về Ly tiểu thư.”
“Hỏi Tuyết Ngưng?” Giang Tiểu Lâu khẽ cau mày, chẳng lẽ An Vương phi muốn ra tay với Ly Tuyết Ngưng? Nhưng… hình như lại không đúng. Nàng dặn dò cho tên tạp dịch đó tiền thưởng, rồi lại quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trên chiếc xe ngựa kia đúng lúc có một quý phụ trung niên đưa mặt ra nhìn dò xét, ánh mắt chạm phải ánh mắt Giang Tiểu Lâu.
Thư phòng.
Tạ Khang Hà nhìn Giang Tiểu Lâu, cười nói: “Nha đầu này đúng là dọa cho ta sợ chết khiếp.”
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Bá phụ, thực sự là xin lỗi, Tiểu Lâu lỗ mãng, làm cho người phải lo lắng.”
Tạ Khang Hà thấy biểu hiện của Giang Tiểu Lâu, biết này không hề để chuyện này trong lòng, không khỏi lắc đầu thở dài: “Tiểu Lâu à, nếu muốn cho An Vương phi triệt để hết hy vọng, ngăn chặn chuyện này lại xảy ra, thì phải tìm được một nơi nương tựa tốt. Một cô nương xuất đầu lộ diện như vậy, trước sau gì bá phụ cũng không an lòng.”
Giang Tiểu Lâu biết Tạ Khang Hà muốn nhắc lại chuyện cũ, chỉ cười không đáp.
Cái gọi là duyên phận, phải có tình ý với nhau mới có thể tiếp tục, người không tim không phổi như Giang Tiểu Lâu, người hững hờ như Tạ Liên Thành, hôn sự này không thể thành được. Tạ Khang Hà trái lo phải nghĩ, nếu Giang Tiểu Lâu không thích Tạ Liên Thành, thật ta Tạ Ỷ Chu cũng không tệ, nhân tiện nói: “Nếu con không thích Liên Thành, thì tính tình Ỷ Chu cũng dễ tiếp xúc hơn…”
Rõ ràng là cố níu kéo, bá phụ cũng quá khoa trương rồi. Giang Tiểu Lâu cười nhạt, gần đây nhị công tử thường ngẫu nhiên gặp nàng ở hoa viên, nếu nói không nhìn ra tâm ý của đối phương thì nàng thật quá ngốc rồi, nhưng nàng đối với công tử của Tạ gia thật sự không có cảm giác gì, liền trực tiếp từ chối: “Bá phụ, trạch viện đã tu sửa gần xong, con sẽ nhanh chóng cùng Tuyết Ngưng dọn qua đó, hoan nghênh người đến làm khách bất cứ lúc nào.”
Tạ Khang Hà vừa nghe liền biết nàng đang khéo léo từ chối, vừa muốn nói gì bỗng nhiên ho khặc khặc hai tiếng, lời nói bị gián đoạn. Giang Tiểu Lâu thân thiết nhìn hắn: “Bá phụ, bệnh ho của người vẫn chưa đỡ sao?”
Khí sắc của Tạ Khang Hà còn tệ hơn trước: “Nửa tháng này vẫn luôn ho khan, sau khi uống thuốc của đại phu được hai ngày thì coi như đã hết ho, tưởng rằng là ổn, không ngờ hôm qua mới xem sách một chút liền cảm thấy hụt hơi hoảng loạn, haiz, tuổi của bá phụ cũng lớn rồi.”
Giang Tiểu Lâu an ủi: “Bá phụ năm nay bao lớn chứ, sao lại nói mình già, Dương Các lão còn lớn hơn người khoảng mười tuổi, có lúc bệ hạ còn ngầm khuyên ông ấy nghỉ hưu, ông ấy còn không thèm để ý, cứ làm theo ý mình.”
Tạ Khang Hà không nhịn được nở nụ cười: “Trên đời này chỉ có Các Lão dám chống đối bệ hạ như vậy, cũng nhờ bệ hạ khoan dung, nếu đổi thành người khác chỉ sợ sẽ thật sự đuổi ông ấy đi xa mới chịu.”
Nói đến Dương Các lão này, quả thật là nhân vật đáng gờm, trước kia hoàng đế nhất thời ham mê mỹ sắc, Các Lão xông hẳn vào tẩm cung lôi hoàng đế từ trên giường xuống, nhất định bắt phải vào triều, hoàng để dở khóc dở cười, muốn mắng không được muốn đánh không xong, chỉ có thể mong chờ Các Lão có lúc nghĩ không thông suốt sẽ cáo lão hồi hương. Dĩ nhiên, người khác không thể có đặc quyền này, lão thần có thể khiến hoàng để đối đãi đặc biệt, cũng chỉ có một mình Dương Các lão. Đo là lý do Giang Tiểu Lâu phí nhiều công sức trên người Dương Các lão, nàng có thể không e ngại An Vương, không sợ Tần phủ, thậm chí không chút để ý Thái tử, mấu chốt nhất chính là có thể leo lên được cây cổ thụ Dương Các lão.
Tạ Khang Hà đứng dậy tiễn Giang Tiểu Lâu ra ngoài, còn chưa đi được hai bước đã thấy cả người vô lực, đầu nặng nề, không khỏi lảo đảo một cái.
“Bá phụ, người sao vậy?”
Tạ Khang Hà muốn nhìn rõ Giang Tiểu Lâu, lại cảm thấy đồ đạc bốn phía đều xoay vòng vòng.
"Bá phụ!"
Tạ Khang Hà nắm cánh tay Giang Tiểu Lâu, miễn cưỡng ngồi xuống ghế, nhưng mệt đến thở hồng hộc. Giang Tiểu Lâu lập tức dặn dò hai tì nữ canh giữ ngoài cửa: “Mau đi mời đại phu tới, đi đi.”
Vương di nương đang ở trong nhà dặn dò quản gia làm việc, nghe nói Tạ Khang Hà có bệnh liền lập tức chạy đến, sau khi vào cửa, chỉ thấy Tạ Khang Hà đang dựa vào ghế, uể oải, sắc mặt tái nhợt, không khỏi bước lên hỏi: “Lão gia, ông làm sao vậy?”
Giang Tiểu Lâu nói: “Con và bá phụ đang nói chuyện, người lại nói hụt hơi khó thở, đứng không vững…”
Vương Bảo Trân lập tức hoảng hốt: “Hôm qua lúc ngủ không phải đã nói là đỡ hơn rồi sao, sao hôm nay lại nghiêm trọng như vậy?”
“Lưu đại phu đã tới chưa? Mau mời ông ấy đến.” Vương Bảo Trân gấp đến độ chảy mồ hôi, tay chân lạnh lẽo, vội dặn dò tì nữ.
Lưu Cương là danh y ở kinh thành, cũng là đại phu Tạ Khang Hà tin dùng nhiều năm qua. Lưu đại phu nhanh chóng đến, chẩn mạch cho Tạ Khang Hà, xem qua đầu lưỡi của hắn, trầm tư một lúc mới lên tiếng: “Lưỡi có vết ố vàng, trong màu vàng có xanh… bây giờ đang là mùa đông, khí hậu bên ngoài lạnh giá, mà tâm hỏa của Tạ lão gia quá vượng, ưu tư quá mức, ta nghĩ đây là do nóng lạnh xung đột, nhiệt trong người không tiêu tán gây nên.”
Trên mặt Vương di nương lo lắng, tràn đầy thân thiết: “Bệnh của lão gia có đáng ngại không?”
Lưu đại phu lắc đầu một cái: “Sáng nay ta có nhận hai bệnh nhân, bệnh trạng cũng giống nhau, không đáng ngại, thời tiết này là như vậy, ta kê hai thang thuốc, nhất định sẽ nhanh chóng hết bệnh.”
Tì nữ chuẩn bị giấy bút, Lưu đại phu kê toa, tươi cười đưa cho Vương di nương nói: “Đi bốc thuốc theo toa này, toát mồ hôi ra là khỏe.”
“Đa tạ Lưu đại phu.” Trên mặt Vương di nương lúc này mới lộ ra vẻ nhẹ nhõm, dặn dò tì nữ đưa tiền chẩn bệnh, miệng nói: “Chút tiền thù lao không đáng là gì, nếu lão gia khỏe lại ta sẽ bày tiệc cảm ơn.”
Vương di nương cũng không cần nha hoàn động thủ, tự mình bắt một cái lò lửa ở ngoài hành lang, canh giữ lò thuốc, lại hầu hạ Tạ Khang Hà uống thuốc. Từ đầu tới cuối bà luôn ở bên cạnh Tạ Khang Hà, vừa đút thuốc vừa trò chuyện với Tạ Khang Hà, để cho hắn không thấy cô đơn.
Giang Tiểu Lâu đặt ở trong mắt, không khỏi âm thầm gật đầu. Vương di nương là một nữ tử có tâm kế, nhưng lòng quan tâm của bà đối với Tạ Khang Hà lại xuất phát từ nội tâm. So ra, Tạ phu nhân là thê tử kết tóc, cả ngày chỉ biết ăn chay niệm Phật, ngay cả trượng phu bệnh nặng cũng xem đó là chuyện bình thường, đúng là kỳ quái. Nén nỗi băn khoăn trong lòng xuống, Giang Tiểu Lâu nói: “Bá phụ có đỡ hơn chưa?”
Vương di nương đắp mền cho Tạ Khang Hà, mới quay lại nói: “Hình như có ra mồ hôi, chắc là không sao, Giang tiểu thư quay về nghỉ ngơi đi, cũng không còn sớm nữa.”
Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện sắc trời đã gần đen, gật đầu nói: “Nếu có gì cần, thì gọi con bất cứ lúc nào cũng được.”
Sáng hôm sau, Giang Tiểu Lâu nghe nói Tạ Khang Hà đã khá hơn rất nhiều, cảm thấy yên lòng, theo thông lệ đi kiểm tra cửa hàng của mình. Đến chạng vạng khi quay trở về, chuyện đầu tiên là đi thăm Tạ Khang Hà.
Con cái trong Tạ gia đều ở phòng khách chờ, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, Tạ Liên Thành đã biết nàng muốn hỏi gì, liền nói: “Di nương nói phụ thân đã toát mồ hôi cả người, đỡ hơn trước rồi, chắc là không sao nữa, nàng không cần lo lắng.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười gật đầu, Tạ Hương kỳ quái hỏi: “Tiểu Lâu, hôm qua là ngươi phát hiện phụ thân không khỏe sao?”
Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, vẻ mặt trầm ổn: “Không sai, ta đang cùng bá phụ nói chuyện, đột nhiên người té xỉu.”
Gương mặt xinh đẹp của Tạ Hương lộ ra nét suy tư: “Nói chuyện, phụ thân gọi ngươi nói chuyện gì vậy? Hai người giống như có rất nhiều chuyện để nói.”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu cười gằn, Tạ Hương này không có bản lãnh gì, chỉ có nghi thần nghi quỷ là đệ nhất thiên hạ. Đã nói với nàng ta bao nhiêu lần, Giang Tiểu Lâu nàng không thèm tài sản của Tạ gia, tại sao còn phòng bị như vậy? Nhưng mà, bị chó điên cắn một cái, nàng cũng không có tâm tình cắn trả lại. Đẳng cấp của đối phương quá thấp, nàng không có hứng thú tranh luận, chỉ ngồi xuống hờ hững nâng chén trà, nhẹ nhàng thổi một cái.
Tạ Hương còn muốn nói, Tạ Liên Thành đã nhàn nhạt nhìn Tạ Hương một cái, trong ánh mắt như có mang một tầng sương lạnh.
Tạ Hương không dám cao giọng chất vấn, chỉ cúi đầu lầm bầm nói: “Muội chỉ nói thật thôi, phụ thân cứ như rất thích Giang Tiểu Lâu, cứ hai ba ngày lại gọi vào nói chuyện riêng, người không biết còn tưởng họ mới là cha con ruột.”
Nhị thiếu gia Tạ Ỷ Chu thờ ơ nói: “Hương Nhi, cũng không thể nói vậy, Tiểu Lâu có thể chơi cờ với phụ thân, bàn chuyện làm ăn, tán gẫu giải khuây, còn muội thì biết cái gì? Muội chỉ biết quần áo trang điểm, son phấn, phụ thân hỏi cái gì muội cũng không biết, nếu ta là phụ thân, cũng không có hứng thú nói chuyện với muội.”
Tạ Ỷ Chu vừa mở miệng, Tạ Hương liền trở nên ngượng ngùng.
Nhị thiếu gia nói không sai, Tạ Hương ngoại trừ quan tâm son phấn của mình có đủ hay không, trang sức thời thượng đang lưu hành là gì, những cái khác toàn bộ đều không hiểu, đều không biết, nhưng nữ nhi bình thường đều là như vậy, những người khác thì có gì giỏi hơn nàng? Phụ thân vừa ý Giang Tiểu Lâu như vậy, trong lòng Tạ Hương thấy không phục.
Một người có thể ngu xuẩn, nhưng không thể không tự biết bản thân mình.
Tạ Liên Thành hơi nheo mắt, không muốn nhìn gương mặt như tên hề của Tạ Hương. Hắn không ngờ con gái Tạ gia lại không ra gì như vậy, phụ thân quả thật đã quá dung túng các nàng, khiến các nàng không biết trời cao đất rộng là gì, chỉ biết đố kỵ người khác, không có lòng học hỏi.
Tứ tiểu thư Tạ Du đang trò chuyện cùng nhị tiểu thư Tạ Nhu, đôi mắt trong trẻo của Tạ Du đang nhẹ nhàng đảo qua người Tạ Liên Thành, vẻ mặt khó nén mấy phần tình cảm. Mà ngũ tiểu thư Tạ Xuân lại tỏ rõ vẻ lo lắng, trong các cô con gái chỉ có nàng là người duy nhất thật lòng quan tâm Tạ Khang Hà, đồng thời lo lắng cho bệnh tình của hắn.
Nhị thiếu gia Tạ Ỷ Chu nói xong một câu liền ngồi xuống uống trà, lời nói của tất cả mọi người hình như đều không quan tâm tới hắn.
Chốc lát sau, Vương di nương liền bước ra ngoài, sắc mặt lo lắng sai nha hoàn đi mời Lưu đại phu. Tạ Liên Thành hỏi: “Bệnh tình của phụ thân lại trở nặng sao?”
Vương di nương gật đầu: “Phải, vừa nãy ông ấy đã ra mồ hôi, nhưng mà trán vẫn nóng rất dữ dội, sắc mặt đỏ hồng, ta không an tâm muốn mời Lưu đại phu đến xem thử.”
Tạ Liên Thành nhíu mày, nếu là bị phong hàn bình thường, chảy mồ hôi là sẽ khá hơn, nhưng sắc mặt ửng hồng, sốt cao không lùi, sợ là phong hàn đã bị biến chứng. Lúc này, Tạ Khang Hà trong phòng trong đột nhiên kêu to lên, lập tức kinh động mọi người. Bọn họ lập tức lao vào phòng, phát hiện Tạ Khang Hà đang bưng đầu, hét lớn: “Ta đau đầu, ta đau đầu quá.”
Mồ hôi lạnh của Vương di nương túa ra: “Nhanh, đi mời Lưu đại phu.”
Lưu đại phụ lại được mời đến Tạ gia, nhưng vẫn nói như cũ: “Chỉ là dược lực chưa tới, như vậy đi, ta lại kê một toa thuốc khác, ngày uống ba lần, ngày mai sẽ thấy tác dụng.”
Tạ Liên Thành tiếp nhận phương thuốc xem thử, Lưu đại phu cho thêm ích mẫu và nhân sâm vào toa thuốc cũ, hắn dừng lại chốc lát, mới trầm ngâm nói: “Phương thuốc này so với toa cũ khá giống nhau, chỉ là cho thêm hai vị, nhưng bệnh của phụ thân đã phát sinh biến hóa, lại không thể kịp thời đổi thuốc. Di nương, không thể dùng lại phương thuốc này nữa.”
Vương di nương vừa vội vừa tức: “Vậy thì phải làm sao?”
Đôi mắt Tạ Liên Thành đen nhánh như hồ sâu, nghiêm túc nói: “Đi mới Thái Vô tiên sinh, đây là cách duy nhất.”
Lúc này Tạ Liên Thành cũng đã tỉnh lại, hắn suy nhược nói: “Phụ thân chỉ bị đau đầu sốt bình thường, sao có thể kinh động Thái Vô tiên sinh, mọi người đúng là chuyện bé xé ra to.”
Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ôn nhu, âm thanh nhẹ nhàng: “Bá phụ, bây giờ người không chỉ bị sốt mà còn bị đau đầu rất nặng, Lưu đại phu không biết được lý do bệnh, chỉ nói là phong hàn bình thường, con thấy không chỉ đơn giản như vậy, Tạ công tử nói không sai, vẫn là nên mời Thái Vô tiên sinh đến xem một chút.”
Tạ Khang Hà chần chừ một chút, cuối cùng gật đầu.
Nhưng người Tạ gia phái đi, lại được báo là Thái Vô tiên sinh ra ngoài hành y chưa về, chỉ có thể tay không quay trở về.
Giang Tiểu Lâu thấy vậy bèn nói: “Không bằng đi mới Phó đại phu.”
Tạ Hương nhìn lướt qua, thờ ơ nói: “Vị Phó đại phu đó ta cũng từng gặp qua, hắn mới bao lớn chứ, bản lãnh chữa bệnh hơn được Lưu đại phu sao? Cả Lưu đại phu còn không chữa được, theo ta thấy nên mời cao nhân khác thì hơn.”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt: “Tạ tứ tiểu thư, tuy rằng Phó đại phu còn trẻ tuổi nhưng y thuật là được chân truyền từ Thái Vô tiên sinh, chứng bệnh thông thường không làm khó được hắn.”
Vẻ mặt Tạ Du thong dong, ánh mắt hờ hững: “Giang tiểu thư, bệnh của phụ thân vừa nhanh vừa mạnh, nên tìm danh y đến khám, đại phu dân gian giang hồ không thể đưa vào phủ, tránh làm kéo dài bệnh tình của phụ thân.”
Giang Tiểu Lâu càng lúc càng thiếu kiên nhẫn, nàng hoàn toàn suy nghĩ cho Tạ Khang Hà, không có chút lòng riêng nào, nhưng những người này đều nói lời châm chọc, nàng tội gì phải chịu đựng như vậy, lập tức lạnh nhạt nói: “Chẳng qua ta chỉ góp chút ý kiến, muốn mời ai đến thì phải xem ý của bá phụ thôi.”
Đôi mắt Tạ Nguyệt chớp chớp, hiếm thấy bênh vực Giang Tiểu Lâu: “Các người không biết thì đừng nói linh tinh, tuy rằng Phó đại phu trẻ tuổi, nhưng chứng phong thấp của Vương di nương là được hắn chữa lành. Bệnh này rất khó chữa, Lưu đại phu chữa rất lâu cũng không khỏi, đó không phải là bằng chứng sao?”
Tạ Du nghe nói vạy, khóe miệng nhếch lên, ngữkhí ôn hòa nói: “Nếu đại tỷ và Giang tiểu thư đều nói vậy, dĩ nhiên muội cũng không còn gì để nói, mọi người cứ quyết định đi.”
Nửa canh giờ sau, Phó Triêu Tuyên đến, sau khi hắn chẩn mạch xong, suy nghĩ một lúc lâu, lắc lắc đầu nói: “Mạch tượng lúc chìm lúc nổi, nhìn thì giống phong hàn, không biết vì sao lại tổn thương lục phủ ngũ tạng, đúng là rất kỳ quái.”
Vương di nương nói: “Phó đại phu, rốt cuộc lão gia nhà ta bị bệnh gì?”
Phó Triêu Tuyên cẩn thận suy tư chốc lát, mới thở dài một tiếng: “Trên người Tạ lão gia nóng lạnh luân phiên, mạch tượng suy yếu, mới nhìn giống phong hàn, nhưng phong hàng bình thường sẽ không như thế, các vị vừa nói ông ấy còn bị đau đầu dữ dội và nôn mửa, ta cảm thấy đó không phải bệnh trạng phong hàn.”
Phó Triêu Tuyên được chân truyền của Thái Vô tiên sinh, y thuật rất cao mình, nhưng hôm nay ngay cả hắn cũng không đoán được Tạ Khang Hà bị bệnh gì.
Tạ Liên Thành nói: “Vậy mời Phó đại phu cứ kê thuốc trước.”
Phó Triêu Tuyên nhíu mày: “Ngay cả ta cũng không nhìn ra là bệnh gì, sao có thể tùy tiện kê thuốc.”
Tạ Liên Thành lại không đồng ý: “Nhưng phụ thân vẫn bị sốt, nếu không hạ sốt chỉ sợ sẽ nguy hiểm tính mạng.”
Tạ Liên Thành nói không sai, nếu tiếp tục bị sốt cao, sợ là Tạ Khang Hà sẽ không toàn mạng. Phó Triêu Tuyên tiếp nhận ý kiến này, gật đầu nói: “Như vậy đi, trước tiên ta sẽ châm cứu cho ông ấy hạ sốt.”
Vương di nương nghi ngờ rất lâu, không nói một tiếng.
Tạ Khang Hà ở trên giường mãnh liệt ho khan một hồi, mới miễn cưỡng điều hòa hơi thở lại: “Để Phó đại phu thử một lần đi, đó là cao đồ của Thái Vô tiên sinh, ta tin tưởng hắn.”
Tạ Khang Hà đã nói như vậy, ý đồ muốn ngăn cản của Tạ Hương cũng phải nén lại.
Phó Triêu Tuyên dùng khăn sạch lau sạch ngân châm, lại cẩn thận dùng lửa khử trùng mới châm vào mấy huyệt vị trên người Tạ Khang Hà, chờ ngân châm rút ra, hắn mở miệng nói: “Nửa canh giờ sau có thể hạ sốt, ta ở lại đây, chờ ông ấy hạ sốt mới đi.”
Phó Triêu Tuyên nói không sai, Tạ Khang Hà nhanh chóng hạ sốt, nằm trên giường an tĩnh mà ngủ.
Phó Triêu Tuyên muốn cáo từ, Giang Tiểu Lâu đuổi theo hắn ở hoa viên: “Phó đại phu.”
Phó Triêu Tuyên quay đầu lại nhìn thấy nàng, tim nhảy lên một cái, trên mặt vẫn làm như không có gì: “Có chuyện gì sao?”
Giang Tiểu Lâu thở hổn hển nói: “Rốt cuộc Tạ bá phụ bị làm sao, ngay cả huynh cũng không dám kê thuốc sao?”
Phó Triêu Tuyên tự xưng y thuật cao minh, lúc này cũng không thể không đỏ mặt, gật đầu nói: “Ta hành nghề y nhiều năm, chưa từng gặp bệnh trạng này, nhất định phải hỏi lại sư phụ mới dám phán đoán.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lay động: “Nhưng Thái Vô tiên sinh đã ra ngoài hành y, lúc này làm sao tìm được?”
Phó Triêu Tuyên nói: “Nàng yên tâm, ta và sư phụ có cách liên lạc, ít thì năm ba ngày, nhiều thì nửa tháng, nhất định liên lạc được, không biết Tạ lão gia có thể chống đỡ được lâu như vậy hay không. Nhưng mà, bệnh này quá kỳ lạ, ta thấy có chỗ không đúng…”
“Không đúng? Chỗ nào không đúng…”
“Chuyện này… ta không nói rõ được, vừa nãy ta muốn dùng cách thử máu, nhưng trong nhà có quá nhiều người, làm vậy không thích hợp lắm…”
Từ ngày hôm sau, Tạ Khang Hà bắt đầu nằm trên giường không dậy nổi, toàn thân phát lạnh, lại cảm thấy trong ngực như có hỏa thiêu, chỉ nằm trên giường rên rỉ không ngớt. Vương di nương mời mấy đại phu, nhưng bọn họ đến xem xong đều lắc đầu chịu thua, thuốc của mọi người kê đều chỉ là thuốc giảm đau thông thường, uống hay không cũng như nhau, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, Tạ Khang Hà không ăn không uống, ngủ mê man như chết. Tất cả mọi người đứng chung quanh giường, bi thương khóc lóc, bó tay hết cách.
Tạ Khang Hà dặn dò Vương di nương: “Chuẩn bị hậu sự đi.”
Nghe hắn nói vậy, Vương di nương kêu rên một tiếng, nước mắt đổ ào ào xuống.
Thấy tất cả mọi người đều khóc sướt mướt, Tạ Khang Hà cảm thấy vô cùng phiền chán, phất phất tay: “Mọi người ra ngoài hết đi, để ta một mình yên tĩnh một chút.” Mọi người liếc mắt nhìn nhau, dồn dập lùi ra ngoài, ngay lúc này Tạ Khang Hà đột nhiên nói: “Tiểu Lâu, con ở lại, ta có chuyện cần nói.”
Ánh mắt của mọi người quét qua một cái, cùng tập trung lên người Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu cũng không để ý người khác nghĩ gì, chỉ hòa nhã nói: “Được.”
Chờ khi mọi người lui ra, Tạ Khang Hà mới nhìn Giang Tiểu Lâu, miễn cưỡng cười nói: “Ta còn tưởng là có thể thay thế phụ thân con chăm sóc con, nhưng bây giờ ta đã không thể làm được.”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, giọng điệu đặc biệt ôn nhu: “Không đâu, bá phụ sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Ngoài miệng nàng nói như vậy, trong lòng lại nhớ đến chuyện thiên sát cô tinh, nếu đúng là vậy, Tạ Khang Hà cũng là bị nàng làm hại sao? Giang Tiểu Lâu có một cảm giác như không kềm được nước mắt, nhưng nàng sờ lên mặt mình, rất khô, không có giọt nước mắt nào chảy xuống.
Không biết từ khi nào, nàng đã không khóc được.
Tạ Khang Hà khó khăn nở nụ cười, vỗ vỗ tay nàng, nói: “Con biết không, đến giờ ta vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên ta gặp Giang huynh đệ, khi đó bọn ta còn là thiếu niên, không có gì hết, ta chỉ biết giữ lưới đánh cá, mà hắn cầm một cây quạt tự cho mình là phong lưu, chỉ chớp mắt con cái của cả hai đều đã lớn, ta thì lại sắp chết.”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, không nói một lời.
Biểu hiện của Tạ Khang Hà trở nên nghiêm túc: “Tiểu Lâu con nghe đây, đời người phải trải qua nhiều chuyện, có hạnh phúc, có bất hạnh, ví dụ như phụ huynh con rời bỏ con mà đi, con chỉ có thể tự dựa vào chính mình, nhưng chính vì như vậy, con mới trở nên kiên cường ưu tú như hôm nay. Ta biết, trong lòng con có thù hận sâu xa, ta chỉ mong con hứa với ta, bất kể làm gì cũng phải bảo trọng bản thân, báo thù cũng không thể vội vàng, từ từ chờ thời cơ, trước khi quyết định làm gì cũng phải thận trọng, hiểu chưa?”
Giang Tiểu Lâu không biết trong lòng Tạ Khang Hà có nhiều vấn đề như vậy mà vẫn nhịn không nói ra, cũng không biết vào lúc này Tạ Khang Hà còn lo lắng cho nàng, nàng vững vàng nắm chặt tay hắn nói: “Bá phụ, con mong người sẽ sống thật lâu, nhìn thấy Tiểu Lâu thành công. Đừng giống như phụ thân con, bỏ lại Tiểu Lâu một mình.”
Tạ Khang Hà sâu sắc thở dài một hơi, yêu thương nhìn nàng: “Giang huynh có một nữ nhi tốt, còn ta nhìn thì có một đại gia đình, thật ra lại không có ai.” Khi hắn nói đến chỗ không có ai, thần sắc có chút kỳ lạ.
Giang Tiểu Lâu theo bản năng mà nói: “Con biết bá phụ rất thất vọng với họ, nhưng Tạ Xuân là một cô nương tốt, còn có đại công tử, huynh ấy văn võ song toàn, làm việc thận trọng, là sự kiêu ngạo của bá phụ, không lẽ người quên rồi sao?”
Tạ Khang Hà cười nhạt: “Xuân Nhi là đứa trẻ tốt, chỉ là có hình thức nhưng không có nội tâm. Ta làm người cảnh giác, nó lại hời hợt, ta làm người tỉ mỉ, nó lại hồ đồ. Một đứa bé quá thật thà, nếu không có ta che chở thì nó biết làm sao?”
Không chờ nàng trả lời, Tạ Khang Hà lại nói tiếp: “Con nhất định cảm thấy kỳ quái, tại sao ta lại nói không có người thừa kế.” Hắn như đang nói với Giang Tiểu Lâu, lại như đang lẩm bẩm một mình: “Bởi vì hắn không phải con trai ta, không phải, tại sao lại không phải…”
Trong mắt Giang Tiểu Lâu hiện vẻ sững sờ, nhẹ giọng kêu: “Bá phụ, bá phụ.”
Tạ Khang Hà cũng nhắm mắt lại, như đang ngủ.
Giang Tiểu Lâu thăm dò hơi thở của hắn, mới yên tâm, kéo chăn lên cho hắn rồi ra ngoài.
Mọi người đang nóng lòng chờ đợi, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đi ra, Vương di nương liền vội vàng tiến lên hỏi: “Lão gia đã nói gì?”
Sắc mặt Giang Tiểu Lâu bình tĩnh: “Bá phụ không nói gì hết.”
Tạ Hương rên lạnh một tiếng: “Ta biết mà, phụ thân rất thiên vị ngươi, đến lúc này rồi cũng chỉ nhớ có mình ngươi.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Hương một chút, những người này quá mức cay nghiệt, ích kỷ, trong lòng họ chỉ có tài sản Tạ gia, không khỏi lạnh lùng nói: “Bất kể tình hình tiến triển thế nào, ta cũng sẽ ở bên cạnh bá phụ, còn chuyện ngươi nghĩ thế nào thì là chuyện của ngươi, không liên quan đến ta.”
Tạ Hương hướng về bóng lưng của nàng, chê cười nói: “Nhìn đi, phụ thân sinh bệnh, trong nhà không người làm chủ, cô ta lại tưởng mình là tiểu thư Tạ gia, giả vờ cao quý.”
Xưa nay Tạ Xuân dễ tính, giờ khắc này thấy Tạ Hương chanh chua như vậy không khỏi lạnh lùng liếc nàng một cái: “Đến lúc nào rồi, tỷ còn nói móc như vậy, còn không vào thăm phụ thân.”
Tạ Liên Thành đang ở bên ngoài chờ Giang Tiểu Lâu, thấy nàng đi ra, chỉ khẽ mỉm cười.
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu xẹt qua gương mặt tuấn tú của hắn, nói: “Sao đại công tử không đi vào?”
Tạ Liên Thành giọng điệu ôn hòa nói: “Phụ thân giữ nàng lại một mình là có chuyện muốn nói, ta không nên quấy rầy.”
Quý công tử trước mắt tựa hồ lúc nào cũng rất thong dong bình tĩnh, Giang Tiểu Lâu rất muốn biếtnội tâm của hắn đang nghĩ gì. Tạ Liên Thành lẳng lặng đi cùng nàng ra ngoài, tà dương rơi vào bả vai hắn, làm cho cả người hắn càng thêm ôn hòa.
Trong lòng Giang Tiểu Lâu hơi động, không nhịn được hỏi: “Xin thứ cho ta mạo muội, sao không nhìn thấy Tạ phu nhân?”
Tạ Liên Thành cúi mắt, vẻ mặt thong dong: “Ta đã bẩm báo với mẫu thân, nhưng bà nói sống chết có số, phú quý do trời, tuổi thọ của con người do ông trời quyết định, con người không làm gì được.”
Phu thê kết tóc, phu quân bệnh sắp chết cũng không chịu đến nhìn một cái, có phải là quá vô tình không?
Giang Tiểu Lâu nhíu chặt lông mày, nhưng không nói một lời.
“Nàng đừng hiểu lầm, mẫu thân tu Phật nhiều năm, đã muốn xuất gia từ lâu, nhưng phụ thân nhất định không chịu, cứ ép bà ở lại nhà, cho nên mẫu thân chỉ có thể làm cư sĩ.”
Thì ra tâm Phật của Tạ phu nhân lại nặng như vậy, lý do này dường như rất có lý, nhưng Giang Tiểu Lâu chỉ cười nhẹ, vẫn chưa lên tiếng.
Gương mặt Tạ Liên Thành nhiễm phải một tầng nắng chiều, xem ra càng tuấn tú đến bức người, nhưng mà âm thanh của hắn vẫn rất thong dong, ôn hòa, như một tiếng đàn êm tai. Không, phải nói là khiến người ta bất giác sinh ra cảm giác mê luyến.
“Từ khi ta sinh ra, phụ thân đều bôn ba làm ăn bên ngoài, mẫu thân thì cả ngày ở Phật đường, ngày thường ta không gặp được phụ thân lẫn mẫu thân, lâu dần cũng thành quen. Không chỉ ta, cả nhà này cũng đã quen với cách chung sống của họ, có lẽ người duy nhất thấy lạ chính là nàng.” Tạ Liên Thành từ tốn nói.
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu ngưng lại, hòa nhã nói: “Bây giờ tình hình này không thích hợp cho ta ở lại Tạ gia nữa, nhưng mỗi ngày ta sẽ đến đây thăm bá phụ, cho đến khi người bình phục.”
Hô hấp Tạ Liên Thành nhẹ ngừng lại, sau đó cười khẽ: “Ta biết Giang phủ đã tu sửa gần xong, nàng chuyển đến đó cũng là đương nhiên.”
Nói xong câu này, giữa hai người lại có một loại trầm mặc kỳ lạ, Giang Tiểu Lâu liếc hắn một cái, Tạ Liên Thành hơi rũ mắt xuống, lông mi thật dài che khuất biểu hiện trong mắt, dưới ánh tà dương có vẻ đặc biệt yên tĩnh.
“Thật là… lần này phụ thân bị bệnh, quả thật có chút kỳ quái.”
“Kỳ quái thế nào?”
Tạ Liên Thành không quen phân tích suy nghĩ của mình với ai, nhưng hắn lại chiu nói với Giang Tiểu Lâu. Trong cái nhà này, nàng là người duy nhất có thể hiểu được hắn, tin tưởng hắn, cho dù họ chỉ là bạn bè bình thường, hắn cũng…
“Sức khỏe của người luôn rất tốt, dù có chút đau bệnh cũng sẽ lành lại rất nhanh, bệnh như vậy xưa nay chưa từng có.”
Trong lòng Giang Tiểu Lâu cũng tràn ngập nghi hoặc: “Phó đại phu cũng nói chuyện này rất kỳ lạ, không giống phong hàn bình thường, không lẽ không phải bệnh?”
Tạ Liên Thành nghe vậy có chút choáng váng, sau đó, đôi mắt như hồ sâu từ từ trầm xuống, gương mặt xanh ngọc như bịt kín trong bóng tối: “Ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng.”
Giang Tiểu Lâu đứng lại: “Chỉ tiễn đến đây là được, có tin tức gì xin lập tức thông báo cho ta biết.”
“Dĩ nhiên.” Mù mịt trên mặt Tạ Liên Thành như chưa từng tồn tại, đã khôi phục lại vẻ trấn định như cũ.
Ngày hôm sau, trời vừa sáng Phó Triêu Tuyên đã mời Giang Tiểu Lâu đến dược đường của mình. Giang Tiểu Lâu hỏi: “Tra được cái gì rồi sao?”
Sắc mặt Phó Triêu Tuyên nặng nề, hắn giơ lên một phong thư nói: “Sư phụ của ta đưa phi cáp truyền thư đến rồi.”
“Thái Vô tiên sinh nói sao?”
“Sư phụ nói dựa vào mạch tượng ta nói đến trong thư, đó không phải mắc bệnh mà là độc.” Đáy mắt Phó Triêu Tuyên nặng nề, âm thanh mang theo bất an hiếm thấy.
Giang Tiểu Lâu chậm rãi ngồi xuống ghế, miệng lẩm bẩm: “Không phải bệnh, mà là độc…”
“Đúng, có người cho Tạ lão gia dùng độc dược mạn tính, sư phụ đang không ngừng nghỉ chạy về, nhưng nhanh nhất cũng phải mất mấy ngày mới tới kinh thành, cho nên trước tiên bảo ta dùng thuốc giải độc bình thường để điều hòa lại.”
“Những gì huynh nói là chắc chắn?” Môi Giang Tiểu Lâu xưa nay luôn mang theo nụ cười nhã nhặn, giờ khắc này đã tan thành mây khói.”
“Câu nào cũng là thật.” Phó Triêu Tuyên không chút do dự mà nói.
Tạ gia.
Tạ Khang Hà bắt đầu rơi vào hôn mê, Vương di nương gấp đến độ hoang mang lo sợ, những người khác cũng như ở trong mây đen mù sương. Trải qua một đêm dày vò, Vương di nương cũng sinh bệnh, nhất thời không có người chống đỡ được đại cục. Tạ Nguyệt vì là đại tiểu thư, phải lo thay thế mẫu thân chưởng quản việc nhà, Tạ Hương liền đi theo bên cạnh nàng quơ tay múa chân, chết sống gì cũng không chịu ở bên cạnh chăm sóc Tạ Khang Hà. Tạ Nhu là tài nữ gió thổi qua là ngã, bảo nàng ngâm gió ghẹo trăng, trồng hoa trồng cỏ thì được, bảo chăm sóc bệnh nhân quả thật còn khó hơn lên trời. Còn về Tạ Xuân, nàng chỉ là một đứa bé, liên tiếp hai lần nhận thuốc từ tay tì nữ đều đánh đổ hết, trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ Tạ gia rối loạn.
Mãi đến khi Tạ Du tự mình đứng ta chăm sóc Tạ Khang Hà, cục diện mới ổn định lại. Tạ Du là một nữ tử vô cùng ôn nhu tỉ mỉ, chăm sóc Tạ Khang Hà chu đáo, cả ngày tự mình hầu hạ thuốc thang, cực nhọc ngày đêm không hề nghỉ ngơi. Người khác bảo nàng nghỉ, nàng lại ngước đôi mắt trong veo lên, kiên trì: “Phụ thân đối với ta có ơn trọng như núi, ta phải ở bên cạnh người tận hiếu, sao có thể rời khỏi vào lúc này?”
Thế là người nhà họ Tạ nói lén sau lưng, nói tứ tiểu thư ngày thường lặng lẽ, không ngờ là một đại hiếu nữ, cuối cùng cũng không phụ lòng lão gia hết mực yêu thương.
Buổi chiều, Giang Tiểu Lâu lại mời Ngũ Thuần Phong đến, nhất thời gây nên sóng gió, người người săm soi dòm ngó.
Tạ Du ngăn ở cửa, thân thể nhu nhược mơ hồ mang theo uy hiếp: “Giang tiểu thư, ngươi có ý gì, phụ thân bị bệnh chứ không phải bị ma ám, ngươi mời đạo sĩ đến là muốn làm gì?”
Giang Tiểu Lâu nhìn nàng một cái, vẻ mặt lạnh nhạt: “Ngũ đạo trưởng không chỉ biết trừ tà, còn có thể chữa bệnh. Tứ tiểu thư, mời tránh ra.”
Tạ Du nhíu chặt lông mày, nhưng nửa bước cũng không lùi, đôi mắt xinh đẹp giận dữ: “Giang tiểu thư, uổng cho phụ thân thương yêu ngươi, giờ ông ấy sinh bệnh, ngươi không chăm sóc ông ấy thì thôi, còn dẫn người ngoài đến đây gây chuyện. Bất kể ngươi nói gì, ta cũng sẽ không để ngươi quấy rầy phụ thân nghỉ ngơi.”
Nghe nàng nói vậy, trong lòng các tì nữ tuy không nói nhưng đều tán thành suy nghĩ này. Giang Tiểu Lâu mời Ngũ Thuần Phong đến nhà, nếu quậy lên một phen khiến Tạ lão gia bệnh càng nặng, trách nhiệm này ai gánh nổi?
Một bàn tay thon dài đẩy Tạ Du ra: “Tứ muội, cho nàng vào đi, xảy ra chuyện gì ta sẽ gánh chịu.”
Tạ Du kinh ngạc, kinh ngạc trừng mắt nhìn đối phương, phảng phất không dám tin tưởng: “Đại ca, sao huynh lại nghe cô ta nói nhảm, loại đạo sĩ này nếu vào phòng, sẽ quấy nhiễu phụ thân dưỡng bệnh, như vậy sao được?” Nàng nói vô cùng tha thiết, nước mắt đổ ào ào như mưa, người không biết đều bị nàng làm cảm động.
Giang Tiểu Lâu thấy nàng bộ dáng đau thương, nhưng miệng lại mỉm cười, mang theo trào phúng.
Tạ Liên Thành không có chút nào do dự: “Ta đã nói qua, tất cả cho ta phụ trách, Ngũ đạo trưởng, mời đến xem bệnh cho phụ thân ta. Người đâu, kéo tứ tiểu thư đi.”
Các tì nữ trong phòng bất đắc dĩ, liền tiến lên kéo Tạ Du tránh qua một bên, Tạ Du đưa tay áo lên che mặt, lộ vẻ bi thương.
Ngũ Thuần Phong gật gật đầu, nhưng vừa không bắt mạch vừa không nhìn Tạ Khang Hà, chỉ trực tiếp dặn dò tì nữ chuẩn bị bút mực. Đến khi chuẩn bị đầy đủ, hắn tay cầm bút lông, trong miệng nói lẩm bẩm, đạo đồng bên cạnh dâng chu sa lên. Hắn rồng bay phượng múa vẽ ra một đạo bùa, hắn nhìn lá bùa, sắc mặt trầm trọng, hai tay tạo thành hình chữ thập, một dáng cao thâm khó lường. Hơi ngừng lại, nằm lá bùa trong tay thổi một hơi, lá bùa không có lửa mà tự bốc cháy.
Mọi người lấy làm kinh hãi, đều trợn mắt ngoác mồm, mãi đến khi lá bùa cháy hết trên tay hắn, biến thành một đống tro. Hắn mới lạnh lùng nói: “Mang nước đến.”
Chờ tì nữ bưng vào một chén nước, Ngũ Thuần Phong mắt nhìn thẳng, trực tiếp lấy tro bỏ vào trong nước, nhẹ nhàng thổi một hơi, bưng chén nước đi về phái giường, cao giọng nói: “Đem nước bùa này cho Tạ lão gia uống, đảm bảo thuốc đến là khỏi bệnh.”
Tạ Liên Thành nhìn Giang Tiểu Lâu, thấy nàng chỉ hơi mỉm cười, bèn nói: “Làm theo lời đạo trưởng.”
Tì nữ vội nâng nửa người Tạ Khang Hà lên, dùng muỗng nhỏ đút từng chút nước cho Tạ Khang Hà uống. Tạ Khang Hà uống lúc được lúc không, nửa chén nước phải mất một lúc lâu mới uống hết.
Tạ Du ở một bên thấy rõ, đôi mắt như phủ sương: “Đạo trưởng, dám hỏi một câu, nước bùa này được làm từ gì?”
Ngũ Thuần Phong nhẹ nhàng sờ râu của mình: “Tamượn pháp thuật của Thiên sư, bùa này có nước tuyết trên đỉnh Thiên Sơn, linh chi ngàn năm, tuyết liên trăm năm, nội thể Tạ lão gia khô nóng, nước bùa này nhất định sẽ trừ được bệnh.”
Tạ Du cảm thấy đối phương ăn nói bậy bạ, vẻ mặt lại thả lỏng, chỉ như cười mà không cười nhìn Giang Tiểu Lâu.
Tạ Khang Hà trên giường bỗng nhiên nôn mửa, tì nữ còn chưa đỡ kịp hắn đã nhoài người trên gường, phun ra vô số máu đen, căn phòng trong nháy mắt nồng mặc mùi tanh.
Mọi người thấy tình hình như vậy, tất cả đều biến sắc.
Tạ Du biến sắc: “Giang Tiểu Lâu, ngươi có âm mưu gì, dám thông đồng với đạo sĩ đó đến hại phụ thân ta.”
Ông trời đúng là muốn đối nghịch vơi Tạ Du, nàng vừa nói dứt câu Tạ Khang Hà đã ngồi thẳng lên: “Thật thoải mái, thoải mái quá.”
Chỉ là nôn được hết những thứ bẩn thỉu ra ngoài, sắc mặt vừa xanh vừa vàng của Tạ Khang Hà đã từ từ khôi phục lại như xưa.
Ngũ Thuần Phong nói: “Bây giờ nấu một ít thuốc giữ ấm cho Tạ lão gia uống, không quá ba ngày, ta đảm bảo Tạ lão gia có thể đứng dậy đi lại.”
Sắc mặt Tạ Du trong nháy mắt trắng bệch, nhưng lại tràn đầy quan tâm nói: “Phụ thân, thật sự thấy khỏe hơn rồi sao?”
Tạ Khang Hà gật đầu, nói: “Nghe lời đạo trưởng, lập tức đi nấu thuốc.”
Chốc lát sau tì nữ bưng chén thuốc đến, đôi tay trắng noãn của Tạ Du vừa định tiếp nhận, không ngờ Tạ Khang Hà dùng tay đẩy một cái, tự mình ngồi dậy, hắn hả miệng to uống hết chén thuốc, sung sướng thở ra một hơi: “Đạo trưởng, ông đã cứu mạng ta, ta phải cảm tạ ông.”
Trong nháy mắt Tạ Du cứng đờ, rồi lại thu hồi sắc mặt rất nhanh, tiếp theo trên mặt mang theo ý cười, như đang rất vui mừng.
Ngũ Thuần Phong chỉ mỉm cười: “Tạ lão gia, một đời ông làm việc thiện, tuyệt đối sẽ không mất mạng vào lúc này. Tuổi của người là trời định, những người khác không thể can thiệp được.”
Tạ Du càng hiếu thuận dịu dàng: “Đúng đó, mạng của phụ thân không thể ngừng tại đây, đúng là cảm tạ trời đất.”
Ngũ Thuần Phong tiếp tục nhắc nhở: “Kể từ hôm nay, Tạ lão gia cần nằm trên giường mười ngày, đến khi đó mới hoàn toàn khôi phục.”
Tạ Liên Thành tự mình đưa Ngũ đạo trưởng rời đi, Tạ Du đứng ở bên giường, đôi mắt đỏ ngầu, rưng rưng muốn khóc, nhút nhát nói: “Phụ thân, từ nay về sau phải bảo trọng thân thể, đừng dọa con như vậy nữa, con không chịu nổi đâu.”
Tạ Khang Hà chỉ mỉm cười nhìn nàng: “Đạo trưởng không phải đã nói rồi mà, hài tử ngốc, đừng lo lắng. Mấy ngày nay con cực khổ rồi, quay về nghỉ ngơi đi.”
Tạ Du quan tâm thêm mấy lượt, mới vui mừng rời đi.
Ra cửa, Tạ Du nhìn Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt tràn ngập cảm kích: “Giang Tiểu Lâu quả nhiên mời được đạo sĩ tốt, thuốc đến hết bệnh, khiến người ta bội phục.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Du một chút, biểu hiện quan sát.
Tạ Du hơi biến sắc: “Lúc nãy là ta hiểu lầm ngươi, thật sự xin lỗi. Nhưng mà, phụ thân trước giờ vẫn rất khỏe, chỉ nói chuyện với ngươi trong thư phòng có vài câu liền ngã bệnh… Ta vẫn có chút buồn bực, muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Âm thanh Tạ Du uyển chuyển, như chim hoàng oang, từng câu từng chữ lại mang theo thâm ý, tựa hồ đang chỉ trích Giang Tiểu Lâu, khóe môi Giang Tiểu Lâu hơi vểnh lênh, ánh mắt lạnh lẽo: “Thị phi công đạo tại lòng người, nếu ta không muốn bá phụ khỏe lại, vì sao lại dẫn người đến chữa bệnh?”
Tạ Du nhẹ nhàng thở dài: “Vậy cũng không hẳn, vì tranh thủ lấy lòng phụ thân, có mấy người sẽ không từ thủ đoạn.” Nàng nói như vậy xong, gương mặt lạnh lùng nở nụ cười tươi sáng, ánh mắt rơi vào trên mặt Giang Tiểu Lâu.
Trong nháy mắt, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy ánh mắt kia như một con rắn độc, chui thẳng vào tim người, trong lúc lơ đãng cắn một cái, khiến người ta máu me đầm đìa, lộ ra cả xương…
Nhận xét Box