Chương 82
Thấy Sở Hán còn sững sờ, Giang Tiểu Lâu nhàn nhã nói: “Còn không quay về, huynh muốn Hoa Dương công chúa truy bắt huynh khắp thành sao?”
Sở Hán không tiện hỏi nữa, giậm chân một cái, biến mất trước cửa sổ.
Giang Tiểu Lâu ở lại An Vương phủ, chi phí ăn mặc cực kỳ xa hoa, An Vương phi tựa hồ muốn Giang Tiểu Lâu hưởng thụ sinh hoạt phú quý trong vương phủ, để lung lạc ý chí của nàng. Nếu là cô gái tầm thường thấy tình hình như thế, nói không chừng sẽ thật sự chịu lưu lại, nhưng trong mắt Giang Tiểu Lâu, phú quý này thật ra cũng không đáng là gì.
Sau bữa trưa, An Vương phi gọi tì nữ đến: “Hôm nay Giang Tiểu Lâu đã làm gì?”
Tì nữ vội trả lời: “Bẩm Vương phi, giờ Mão Giang tiểu thư thức dậy, rửa mặt, dùng bữa, sau đó ngồi ở phòng đọc sách, viết chữ, vẽ tranh.”
An Vương phi trầm tư chốc lát: “Cô ta không có làm gì khác thường không?”
Tì nữ cúi đầu nói: “Theo nô tì quan sát, nàng ta rất an phận, dường như rất thỏa mãn với cuộc sống sang trọng ở đây, nói không chừng còn muốn ở lại lâu một chút.”
An Vương phi nở nụ cười xinh đẹp: “Vậy thì đúng rồi, có cô gái nào không thích phú quý, sinh hoạt xa hoa như An Vương phủ, sợ là cô ta chưa từng được hưởng ngày nào, sau này ta đuổi cô ta đi, sợ là còn không đành lòng bỏ đi."
Nghe An Vương phi nói vậy, tì nữ chỉ là cười hùa theo.
Bức rèm che hơi động, An Vương từ bên ngoài đi vào. Vương phi đứng dậy hành lễ với hắn, hắn mỉm cười nói: “Hôn lễ đã chuẩn bị tốt chưa?”
Sắc mặt An Vương phi vui mừng: “Đều chuẩn bị gần xong rồi, thiếp đã cho người xem ngày, ngày mốt chính là ngày hoàng đạo, thích hợp cưới gả.”
An Vương thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện này không hợp để nhiều người biết, nhất định phải cẩn thận một chút.”
An Vương phi cười tinh tế, vẻ mặt rụt rè: “Có thể có chuyện gì chứ, lại không phải thiên kim nhà quan, chỉ là một nữ tử thương hộ, Vương gia hà tất lo lắng.”
Lời của An Vương phi khiến An Vương nhíu mày, trừng mắt nhìn bà: “Lai lịch của nha đầu này không đơn giản, nghe nói Dương Các lão vô cùng yêu thích cô ta, Dương phu nhân lại xem cô ta như con ruột, ta lo một khi xảy ra chuyện, sẽ mang đến phiền toái rất lớn.”
An Vương phi cười gằn: “Không thân không thích, tại sao Các Lão lại ra mặt cho cô ta? Còn nữa, nữ tử một khi đã gả đi, gạo nấu thành cơm, danh phận đã định, Các Lão có thể làm gì? Không lẽ Các Lão có thể làm cho An Vương phủ phải bỏ Giang Tiểu Lâu, làm cho cô ta trở thành phụ nhân bị chồng bỏ? Vương gia, chuyện này đối với Giang Tiểu Lâu cũng không có gì tốt.”
Biểu hiện của An Vương hơi nghi ngờ, nghe nói như vậy mới lộ ra ý cười: “Nàng nói cũng đúng, chỉ cần hôn sự làm xong, không ai ngăn cản được việc này. Nhưng trước khi hôn lễ cử hành nàng phải đặc biệt đề phòng, không được xem thường.”
An Vương phi cúi đầu nhướng mày đều là phong tình: “Thiếp làm việc luôn cẩn thận, điểm này Vương gia cứ yên tâm.”
Hai người đang nói, chỉ thấy Duyên Bình quận vương ngu ngốc đang tươi cười vui vẻ đi vào, tay còn cầm một cây pháo trúc, An Vương phi chán ghét nhìn cây pháo trong tay hắn, vội sai tì nữ lấy đi, sau đó kéo tay hắn, tự mình dùng khăn lau tro bụi trên tay cho hắn, mới ôn nhu nói: “Mẹ sẽ cưới cho con một thê tử xinh đẹp, con có vui không?”
Duyên Bình quận vương cười ha ha, nước dãi chảy ròng ròng, bàn tay vỗ lạch bạch: “Tốt qua, con cưới nương tử, cưới nương tử rồi.” Vẻ mặt hắn vô cùng vui sướng, thật ra không hiểu gì hết, càng không biết ý nghĩa của việc cưới vợ sinh con.”
An Vương gia nhìn hắn như vậy, khẽ thở dài một hơi: “Để tránh đêm dài lắm mộng, mau tổ chức hôn lễ thôi.”
Tần phủ.
Tần Điềm Nhi một bước bước vào thư phòng, nhìn thấy hắn đang vẽ tranh, không khỏi tức giận nói: “Đại ca, đến lúc nào rồi, sao huynh không gấp gáp gì hết”
Tần Tư ngẩn đầu lên nhìn nàng một cái, vẻ mặt hờ hững: “Có gì để gấp?”
Gương mặt Tần Điềm Nhi trắng bệch: “Ôi chao, lẽ nào huynh không biết, Giang Tiểu Lâu được An Vương phi mời làm khách, An Vương phi còn muốn đem Yên Chi Trai của cô ta tiến cử vào cung, huynh có biết chuyện này mang ý nghĩa gì không?”
Khóe miệng Tần Tư nhẹ nhàng cong lên: “Mang ý nghĩa An Vương phi rất vừa ý cô ta.”
“Đúng rồi, An Vương phi vô cớ tốt với cô ta như vậy, nhất định là do tiện nhân đó giở trò. Đại ca nhất định phải nghĩ cách, không thể để cho ả đắc ý. Nếu không, chờ ả rảnh tay, sợ là sẽ không bỏ qua cho chúng ta.”
Sau khi biết ám sát thất bại, Tần Điềm Nhi vẫn trốn trong nhà, chỉ lo Giang Tiểu Lâu tìm tới cửa. Nhưng nằm ngoài dự liệu của nàng, mọi chuyện có vẻ sóng êm gió lặng. Sự bình tĩnh này quá kỳ lạ, trong lòng nàng càng sợ hãi.
Tần Tư lại nhẹ nhàng cười: “Muội không biết An Vương phi có ý định cưới Giang Tiểu Lâu làm con dâu sao?”
Tần Điềm Nhi choáng váng, không khỏi tức giận đến cứng người, mày liễu dựng thẳng: “Cái gì? Không được, không thể để ả được gả vào An Vương phủ, đúng là có lợi cho ả quá.”
“Điềm Nhi, nhị công tử của An Vương phủ là kẻ ngu ngốc.” Tần Tư không chút biến sắc, hạ xuống một bút.
“Như vậy là sao?” Tần Điềm Nhi hoàn toàn sửng sốt.
“Theo huynh được biết, năm nay Duyên Bình quận vương đã hai mươi hai tuổi, nhưng ngay cả ăn cơm, uống nước, đi vệ sinh cũng không biết, là một kẻ si ngốc.”
Tần Điềm Nhi cả nửa ngày nói không ra lời, trong lòng mừng như điên: “Đại ca, huynh nói thật sao?”
Tần Tư khẽ mỉm cười: “Huynh có nói đùa bao giờ sao?”
Tần Điềm Nhi không nhịn được vui vẻ: “Đại ca thật gian xảo. Tiện nhân Giang Tiểu Lâu này, thật không ngờ An Vương phi vừa ý ả là muốn cưới ả cho một kẻ ngu si.”
Tần Tư khẽ mỉm cười nói: “Cá chép vượt long môn, nhảy một cái thành rồng, chim sẻ ở đầu cành, bay lên biến thành phượng hoàng, đây là chuyện vui lớn.” Hắn nói như vậy, khóe môi hiện lên nụ cười bí ẩn, “Đến đây, nhìn bức tranh của huynh.”
Tần Điềm Nhi vươn người liếc mắt nhìn, rừng trúc dưới ngòi bút của Tần Tư cao thấp chằng chịt, đậm nhạt đủ sắc, không có điểm nào không tinh diệu, phon thái càng đẹp đẽ thoát tục, làm cho người ta có cảm giác rất khác biệt, lập tức nụ cười trên mặt càng sâu: “Quả nhiên tuyệt diệu.”
Thư phòng Tạ gia.
Tạ Khang Hà nghe nói Giang Tiểu Lâu bị giữ lại An Vương phủ, lập tức dặn dò chuẩn bị kiệu. Tạ Liên Thành lại ngăn hắn lại: “Phụ thân, tạm thời không vội.”
“Cái gì không vội, con không thấy sao, Tiểu Lâu bị người ta bắt đi rồi.”
Tạ Liên Thành khẽ cười, ánh mắt xa xăm như một hồ sâu không gợn sóng: “Tiểu Lâu không phải người ngốc, nàng đã sớm ngờ tới có chuyện này, đây là thư của nàng gửi cho phụ thân, mời người xem xong hãy quyết định.”
Tạ Khang Hà nghe vậy, tiếp nhận lá thư từ trong tay hắn, sau đó mở ra cẩn thận đọc, không khỏi nhíu mày “Đây là ý gì?”
Khóe miệng Tạ Liên Thành mỉm cười, biểu hiện càng trịnh trọng: “An Vương phi chỉ mời nàng đến làm khách, không có ý gì khác, mong phụ thân đừng quá lo lắng, an tâm chờ đợi, nàng sẽ bình an trở về.”
Lời của Tạ Liên Thành cũng không động viên được Tạ Khang Hà, hắn vẫn rất lo lắng: “Đâu có đơn giản như vậy, không phải con đã rõ sao, Mẫn phu nhân là đến cầu thân giúp An Vương phi, muốn Giang Tiểu Lâu gả cho Duyên Bình quận vương. Đó là một tên ngốc, con bảo ta làm sao nhìn mặt bạn cũ.”
Đáy mắt Tạ Liên Thành nổi sóng: “Phụ thân, xin người tin nàng, cũng tin con.”
Dung mạo của hắn cực kỳ tuấn tú, nhìn thoáng qua còn có nét tao nhã ôn hòa, nhưng đuôi mày khóe mắt tràn đầy kiên định.
Đứa con trai này, vĩnh viễn duy trì cá tính cẩn trọng quá mức, giữ chắc giới hạn của mình, lời hắn đã nói đều có căn cứ, hơn nữa chuyện đời lại kỳ quái là luôn diễn ra như lời hắn nói.
Nhìn hắn, ánh mắt Tạ Khang Hà từ lo lắng chuyển thành yên ổn.
Tính tình Giang Tiểu Lâu rất đặc biệt, ngươi càng ngăn cản nàng, nàng lại càng muốn làm, huống chi đây là kế hoạch nàng đã quyết định từ đầu, ai có thể cản được? Tạ Liên Thành hiểu rất rõ, cho nên mới không lên tiếng.
“Phụ thân, con nhất định sẽ để Tiểu Lâu bình an trở về.”
Tạ Khang Hà thật sự không biết nói gì, thở dài một tiếng: “Ta thật sự là hết cách với nó. Nếu nói nó thông minh, nhưng nó lại hay làm những chuyện mạo hiểm, năm lần bảy lượt đẩy mình vào nguy khó. Nhưng nếu nói nó ngốc, thì nó lại chưa từng thất bại, có đứa con gái như vậy, Giang huynh nhất định sẽ lo đến bạc tóc.”
Nhìn thấy bộ dạng sầu khổ của Tạ Khang Hà, Tạ Liên Thành chỉ mỉm cười.
Từ thư phòng đi ra, Hoài An cung kính đưa lên một bức mật thư, Tạ Liên Thành mở ra nhìn, hơi biến sắc.
Hoài An lặng lẽ đánh giá công tử, từ khi hắn mười tuổi đã đi theo công tử, thường thấy nhất là gương mặt công tử thong dong mỉm cười, mãi mãi là dáng dấp này, không vì cái gì mà vui, không vì bản thân mà buồn, lại như mang một cái mặt nạ thật dày. Hoài An chưa từng nhìn thấy vẻ mặt công tử thất kinh, nhưng thời khắc này bình tĩnh thong dong của hắn bị đánh vỡ, trong đáy mắt phát ra ánh sáng khác thường.
Công tử như vậy, không hiểu sao lại càng hấp dẫn hơn bình thường. Giống như ánh mặt trời chiếu rọi qua làn sương mù, soi sáng thế gian, vạn vật không thể nào so được.
Rất nhanh, Tạ Liên Thành khôi phục bình tĩnh, hắn nhẹ nhàng thở dài: “Đúng là một nha đầu to gan.”
Hoài An thử thăm dò: “Công tử, xảy ra chuyện gì?”
Biết rõ chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời, lỡ không cẩn thận sẽ mất tất cả, nàng vẫn quyết định mạo hiểm, rõ ràng là nữ tử không biết kiêng dè.
Bên trong ôn nhu, mang theo sự ngông cuồng không dễ gì nhận ra.
Tạ Liên Thành khẽ cười: “Không có gì.”
An Vương phi gọi Giang Tiểu Lâu đến, trực tiếp nói rõ với nàng: “Con trai ta Duyên Bình quận vương tuy rằng tâm trí bất ổn, nhưng rất lương thiện ngoan ngoãn, ta hy vọng ngươi có thể trở thành thê tử của nó, cố gắng ở bên cạnh tướng công. Phu phụ của thế tử không ở trong thành, sau này không ai tranh với con, mọi thứ sẽ thuộc về con hết.”
Giang Tiểu Lâu nhìn An Vương phi, chỉ là khẽ mỉm cười, cúi mắt xuống không nói một lời, không có phản kháng như dự liệu.
Nhìn thấy Giang Tiểu Lâu như vậy, An Vương phi bất giác mỉm cười, bà vỗ tay một cái nói: “Được rồi, mang đồ lên đây.”
Trong đình viện, cái thứ nhất được đưa lên chính là một kiệu hoa, trên đỉnh kiệu thêu Đan phượng triều dương, tơ vàng được may vá khéo léo, chuông vàng treo trước kiệu là được làm bằng vàng thật, khi cỗ kiệu lay động chuông kêu leng keng cực kỳ êm tai. Dưới đáy kiệu có một vòng sợi tua rua màu vàng nhạt, khi cỗ kiệu đi lại, tua rua đong đưa theo bước chân kiệu phu, như một dòng nước.
Tiếp theo là sính lễ, An Vương phi lững thững đi tới trước rương, cười nói với Giang Tiểu Lâu: “Mau đến xem, có thích không.”
Cái rương thứ nhất toàn bộ đồ đạc đều làm bằng vàng, có một cái kim quan ngũ sắc bằng vàng, bốn cặp vòng tay vàng, một đôi cua vàng, một đôi kim liên hoa, một vòng san hô vàng, một tượng Phật vàng, tràn đầy rực rợ, khiến người hầu không mở mắt ra được. Cái rương thứ hai là mão Ngọc Long, vòng ngọc, vòng Bắc châu quan hoa, vòng Thất bảo quan hoa. Rương thứ ba là áo cưới trân châu, áo ngắn, y phục bốn mùa trân châu phỉ thúy. Xem qua bảy tám cái rương, thậm chí ngay cả màn che cẩm tú tiêu kim, đệm ngồi, thảm, bình phong… cũng có đầy đủ.
Nụ cười của An Vương phi dịu dàng: “Con xem, những thứ này đều là lễ vật cho con, không biết con có thích không?”
Giang Tiểu Lâu bình thản: “Vương phi thật sự muốn tiểu nữ làm Vương phi của Duyên Bình quận vương sao?”
An Vương phi nhếch miệng: “Không sai, ta rất vừa ý con.”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Nhưng tiểu nữ chỉ là nữ nhi thương hộ thấp hèn, không dòng dõi bối cảnh, lại không còn cha mẹ, một nữ cô nhi làm sao xứng đáng lọt vào mắt Vương phi?”
An Vương phi không để ý chút nào, nói: “Không nói những cái khác, ra rất thích tính tình của con, ôn văn nho nhã, ăn nói thoát tục, tuy rằng con không phải danh môn quý nữ, nhưng với tình hình của Quận vương…ta cũng không cần những cái kia. Chỉ cần con thành thật giúp chồng dạy con, cái khác ta không bận tâm. Từ nay về sau, con chính là Quận Vương phi trong phủ, không ai dám coi thường con, càng không ai dám nghị luận sau lưng con. Chỉ có một việc, không thể ra ngoài làm ăn nữa, sẽ ảnh hưởng đến thể diện vương phủ.”
Nhìn An Vương phi nói thật hay ho, giống như hoàn toàn nghĩ cho Giang Tiểu Lâu. Nhưng bà lại quên mất, đối với một nữ tử mà nói, gả cho một kẻ ngốc chính là tự hủy mình. An Vương phi không cân nhắc đến điểm này, bà cho rằng mình chọn Giang Tiểu Lâu là đã nâng cao nàng. Nếu nàng không biết cân nhắc, tức là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, cho dù cưỡng bức cũng phải ép cho được nàng bái đường. Từ đầu tới cuối, bà tự biên tự diễn, không cho người khác có cơ hội từ chối.
An Vương phi thấy đối phương yên lặng không nói, nụ cười đắc ý khó nén, giọng điệu rất quan tâm: “Vương phủ này lúc nào cũng vắng vẻ, từ nay có con bầu bạn với ta, ta cũng cảm thấy vui vẻ hơn nhiều.”
Giang Tiểu Lâu trầm tư chốc lát, mỉm cười nói: “Vương phi, ngài có biết quá khứ của tiểu nữ?”
Trong lòng An Vương phi cười gằn, trên mặt lại không lộ ra vẻ gì, ung dung tự nhiên nói thẳng: “Đừng đem chuyện đó ra dọa ta, nếu ngươi muốn bịa đặt ra chuyện hoang đường gì đó, hoặc nói là đã có ý trung nhân, thì không cần phải nói. Tiểu Lâu, tìm một phu quân, là để có nơi nương tựa, dựa vào nam nhân không bằng dựa vào quyền thế,”
Giang Tiểu Lâu không khỏi cười khổ: “Nếu Vương phi quyết ý như vậy, tiểu nữ không còn lời nào để nói.”
An Vương phi cong môi cười: “Ngày mai chính là ngày đại hỉ, con nên trở lại nghỉ ngơi thật tốt, đến khi đó sẽ có người chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa.”
Tối hôm đó, hộ vệ An Vương phủ canh gác trước cửa phòng Giang Tiểu Lâu, đôi mắt cũng không dám chớp, chỉ lo xảy ra sơ sót. Mãi đến nửa đêm, tất cả vẫn sóng yên gió lặng như cũ, khắp nơi yên tĩnh.
Trời chưa sáng, Toàn Phúc thái thái liền dẫn tì nữ tiến vào phòng, trang điểm sáng sớm có bốn trình tự, đầu tiên là rửa mặt, dùng khăn bông lau mồ hôi trên mặt, Toàn Phúc thái thái cẩn thận liếc nhìn Giang Tiểu Lâu, cười nói: “Nhìn gương mặt này, như trứng gà bóc vậy, đúng là mỹ nhân.” Bà nắm khăn bông trong tay, suy nghĩ một chút rồi lại cất đi: “Trực tiếp “thượng đầu”thôi.”
“Thượng đầu” chính là trang điểm, bà xõa tóc Giang Tiểu Lâu ra, giúp nàng đội lên mão tân nương, tiếp lên là trang điểm thật đậm, cuối cùng đội mũ phượng lên, mặc vào áo cưới, tất cả quá trình đều được Toàn Phúc thái thái làm, các tì nữ khác đều không được nhúng tay. Tân nương từ đầu tới cuối đều cười tươi, dường như không biết mình phải gả cho một kẻ ngu si, Toàn Phúc thái thái cảm thấy có chút quái lạ nhưng không dám nhiều lời.
Không dễ dàng gì mới trang điểm sửa soạn xong, lại nghe thấy Giang Tiểu Lâu nói: “Các ngươi ra ngoài đi, còn sớm, ta muốn nghỉ ngơi một lát.”
Toàn Phúc thái thái vội nói: “Như vậy sợ là không ổn…”
Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt phủi bà một cái, ánh mắt lạnh lẽo ẩn chứa uy hiếp: “Vậy bẩm báo Vương phi đi, rồi hãy quyết định.”
Toàn Phúc thái thái lau mồ hôi lạnh trên trán, cười nói: “Vậy bọn ta ở ngoài cửa bảo vệ, tiểu thư chuẩn bị xong rồi bọn ta lại vào.” Nói xong liếc mắt ra hiệu, mang theo tì nữ lui ra. Các nàng vừa mới lui ra, dưới đáy giường liền có một người xuất hiện, mày rậm mắt to vóc người khôi ngô, ngoài Sở Hán thì còn ai? Hắn không đi một mình, trên tay còn tha một cái bao tải. Một đôi mắt sáng như tuyết nhìn Giang Tiểu Lâu, động tác nhanh nhẹn mở bao tảo ra, lộ ra một cô gái trẻ đang hôn mê, nói: “Người muội cần ta đã trộm đến rồi, bây giờ chúng ta sẽ làm sao?”
Giang Tiểu Lâu đánh giá một chút, cười nói: “Bây giờ mặc giá y cho cô ta, trang điểm lại một chút, để cô ta biến thành ta.”
Thay thế, chẳng phải là hủy cả đời cô nương này, trên mặt Sở Hán lộ ra tia do dự.
Giang Tiểu Lâu thấy rõ: “Sở đại ca, cô ta là người đã thuê thích khách đến giết ta, huynh nói đối với loại tử nữ này, có gì phải thương hương tiếc ngọc? Chỉ sợ sau khi cô ta tỉnh lại, chuyện đầu tiên là ra tay với huynh.”
Giang Tiểu Lâu nhấc váy lên, không chút lưu tình đá Tần Điềm Nhi một cước, Tần Điềm Nhi bị đau đớn thức tỉnh, bỗng nhiên ngồi thẳng người dậy, mở to mắt hoảng sợ nhìn Giang Tiểu Lâu, trong nháy mắt muốn gào rít lên. Chỉ tiết, trên miệng nàng đã bị bịt kín, không phát ra tiếng được.
Giang Tiểu Lâu nhìn chằm chằm Sở Hán, Sở Hán tuy rằng do dự, nhưng vẫn nghe lời lấy trong lồng ngực ra một bình sứ, đổ ra một viên thuốc, một tay nhấc cằm Tần Điềm Nhi lên, một tay ghìm lại cổ họng nàng, nhét viên thuốc vào.
Giang Tiểu Lâu ôn nhu nói: “Ngươi yên tâm, đây là thuốc gây tê bình thường thôi, sau khi ăn vào cả người sẽ nhẹ nhàng, không có khí lực cũng không nói ra lời, nhưng sẽ không nguy hiểm tính mạng. Ba canh giờ sau, ngươi sẽ khôi phục lại như thường.”
Chờ Sở Hán buông tay, Tần Điềm Nhi sặc sụa ho khan vài tiếng, nhưng vì không phát ra được âm thanh mà ức đỏ cả mặt, trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, ánh mắt tràn đầy oán hận. Giang Tiểu Lâu mặc kệ nàng đang nghĩ gì, động tác nhanh nhẹn thay đồ trang điểm cho nàng, Sở Hán ở một bên nhìn thấy, đôi mắt trợn to, mặt đỏ tới mang tai. Giang Tiểu Lâu liếc hắn một cái, nói: “Sở đại ca, nếu ta là huynh thì sẽ đi ra bên ngoài bảo vệ.”
Sở Hán phản ứng lại, vội vã lui lại mấy bước: “Xong việc thì gọi ta.” Nói xong lui ra đến phía sau bình phong.
Sau khi trang điểm sửa soạn cho Tần Điềm Nhi xong, nàng đội khăn hồng lên đầu, nhẹ giọng nói với nàng ta: “Duyên Bình quận vương phi, cố gắng hưởng thụ phú quý nhé.”
Tần Điềm Nhi nghiến răng nghiến lợi, cả người tức đến run rẩy.
Giang Tiểu Lâu nhanh chóng đỡ nàng ngồi lên giường, Tần Điềm Nhi liều mình muốn vùng vẫy, nhưng mà tay chân đều không dùng sức được, hoàn toàn không thể phảng kháng. Giang Tiểu Lâu nhẹ giọng nói: “Được rồi, Sở đại ca huynh có thể vào.”
Sở Hán nhìn thấy một tân nương áo hồng ngồi trên giường, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Lần này ổn thỏa hết chứ?”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười tự nhiên: “Phiền Sở đại ca đưa ta ra khỏi đây.”
Sở Hán mở cửa sổ nhìn bên ngoài một lượt, gật đầu nói: “Đắc tội.” Nói xong hắn cõng Giang Tiểu Lâu lên.
Lúc đến bên cửa sổ, Giang Tiểu Lâu đột nhiên nói: “Ta đã chuẩn bị xong, các ngươi vào đi.” Ngay khi Toàn Phúc thái thái đẩy cửa một cái, Sở Hán đã giống như đại bàng vương cánh, mang theo Giang Tiểu Lâu từ lầu hai nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp phía sau ở một vườn hoa nhỏ.
Lúc này trời chưa sáng hẳn, khắp nơi sương mù mông lung, bốn tên hộ vệ vương phủ vốn đang canh giữ ở đây đang nằm oặt cạnh một hòn giả sơ, mấy hôm nay Sở Hán đã nắm rõ đường đi nước bước trong vương phủ, hắn nhanh chóng cõng Giang Tiểu Lâu đến cửa sau, thả người nhảy một cái, Giang Tiểu Lâu chỉ cảm thấy gió thổi ào ào bên tay, trong lòng run lên, thân hình của hắn đã hạ xuống.
Mới ra đầu hẻm, có bốn tên hộ vệ và một chiếc xe ngựa tiếp ứng, Sở Hán nói: “Mau đưa tiểu thư bình an trở về.”
Sở Hán không thể lập tức rời đi, theo Giang Tiểu Lâu dặn dò, hắn phải ở lại phụ trách giám sát, cho đến khi bái đường xong mới thôi, không thể có gì sai sót, cho nên khi đưa Giang Tiểu Lâu lên xe ngựa xong, hắn lại giống như vừa nãy, thả người nhảy lên đầu tường, trong nháy mắt biến mất trong sương mù.
Trong tân phòng, Toàn Phúc thái thái cùng các tì nữ thấy tân nương không khóc không nháo, cả khăn hồng cũng đội sẵn, không khỏi vui mừng, đỡ tân nương đi ra ngoài. Khi bái đường trước mặt An Vương gia, An Vương phi, Quận vương ngốc cũng mang hoa đỏ trước ngực, vui vẻ cười nói vây quanh tân nương. Khi bái đường Tần Điềm Nhi rất sốt ruột, nhưng không điều khiển được thân thể, bị người khác ép buộc hoàn thành cả quá trình.
Sau khi bái đường, sắc mặt An Vương phi trở nên thoải mái rất nhiều, dặn dò miễn bớt lễ nghi, đưa hai người vào động phòng. Toàn Phúc thái thái sắp xếp tân nương ngồi ở đầu giường, lại muốn để tân lang mở khăn hồng đội đầu của tân nương ra. Nhưng mà chuyện này Duyên Bình quận vương làm sao biết làm, cho nên nhũ nương phải mạnh mẽ cần chặt tay phải của hắn, mặc khác có hai tì nữ tiến lên giữ cánh tay hắn lại, miễn cưỡng để hắn xốc khăn lên.
Tần Điềm Nhi đã phẫn nộ đến cực điểm từ lâu, liều mình muốn tránh né nhưng không có khí lực, thình lình thấy khăn hồng được xốc lên, trước mặt là một công tử trẻ tuổi, mắt lệch, miệng méo, ánh mắt đờ đẫn, nước dãi chảy ròng ròng, ngu ngốc nhìn mình, nhất thời nộ khí không nhịn được, liền nháy mắt với mọi người chung quanh, hy vọng họ nhận ra mình không phải Giang Tiểu Lâu. Nhưng trên mặt tân nương trang điểm quá dầy, xem ra thật sự không khác gì những tân nương khác. Hơn nữa Toàn Phúc thái thái và các tì nữ đều bận rộn khống chế Duyên Bình quận vương, làm gì chú ý đến cái nháy mắt của nàng.
Toàn Phúc thái thái bưng trà đường tới muốn làm lễ hợp cẩn, nhưng còn chưa uống vào thì Duyên Bình quận vương đã tát Toàn Phúc thái thái một cái, các tì nữ bên cạnh liền vội vã lau cho bà: “Cái nào cho qua được thì cứ cho qua, Vương phi nói rồi, chỉ có đưa vào động phòng là quan trọng nhất.”
Toàn Phúc thái thái nhíu mày: “Đã như vậy thì tăng tốc thôi.” Bà nâng một cái khay lên, trên đó có táo, dẻ, đậu phộng, tiền tài và vài thứ may mắn, trong miệng Toàn Phúc thái thái hát vui vẻ: “Động phòng hoa chúc hỉ hừng hực, đêm nay tài tử phối giai nhân, uống rượu phải uống rượu giao bôi…” vừa hát vừa tung vật biểu tượng, còn chưa hát xong đã thấy Duyên Bình quận vương oa một tiếng khóc lên, nhũ nương ở bên cạnh kinh hoảng: “Không xong, không xong rồi, người Duyên Bình quận vương ướt hêt rồi.” Mọi người nhìn nửa người dưới của Duyên Bình quận vương, quả nhiên thấy quần hắn ướt một mảng lớn, trong chớp mắt tân phòng huyên náo hỗn loạn.
Tần Điềm Nhi thấy cảnh này, gần như muốn hôn mê, đôi mắt đỏ như máu.
Lúc này có một tì nữ nhìn ra không đúng, nàng lôi kéo tay áo Toàn Phúc thái thái nói: “Ma ma, có gì đó không đúng, bà nhìn tân nương đi.”
Toàn Phúc thái thái liếc mắt nhìn, không phải là tân nương sao. Tì nữ sốt ruột, vội dùng nến soi chiếu, cẩn thận nhìn lại, trong lòng Toàn Phúc thái thái cả kinh: không đúng rồi, sáng nay tân nương cao gầy thon thả, mắt sáng như sao, còn tân nương trước mặt tuy rằng kiều mị, nhưng vẫn thua kém mấy phần. Trong lòng bà rụng rời, thầm kêu không tốt, nhưng bây giờ đã bái đường rồi, vào động phòng rồi, không lẽ đi nói với An Vương phi là lầm người? Bà đạp tì nữ kia một cái, lạnh lùng nói: “Kêu cái gì, còn không thay xiêm y cho Duyên Bình quận vương, hầu hạ ngài lên giường.”
Nghe xong lời này, tì nữ lén lút nhìn vẻ mặt giận dữ của tân nương một cái, không dám nhiều lời nữa.
Mọi người vội vàng cởi xiêm y của Duyên Bình quận vương ra, trực tiếp đẩy hắn lên giường, lặn lộn một chỗ với Tần Điềm Nhi, Tần Điềm Nhi không ngờ đột nhiên có một người đầy mùi nước tiểu lại lăn lên giường với mình, không khỏi vừa giận vừa sợ, mà lúc này Duyên Bình quận vương liền nhảy tới nhảy lui trên giường như một con khỉ, còn té lên té xuống, mũi ngửi được một mùi tanh tưởi đáng sợ… Tần Điềm Nhi phẫn nộ, máu xông lên đến đỉnh đầu, đầu ong một tiếng hôn mê bất tỉnh.
Giang Tiểu Lâu chậm rãi mở mắt ra, cảm thấy cổ mình có một trận đau đớn, nàng dùng tay xoa xoa cổ, sau đó nhìn sang bốn phía, mới phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Cổ của nàng bị thương không nặng, chỉ hơi đau nhức, đây hóa ra là một gian khuê phòng được bố trí tinh xảo, trang trí hoa mỹ, tuyệt không kém với An Vương phủ.
Vốn xe ngựa đang yên ổn, nửa đường gặp phải kẻ bắt cóc, khi nàng phát hiện ra thì xe đã đi lệch hướng. Đây rốt cuộc là nơi nào? Người bắt nàng đi là ai? Hắn đưa nàng đến đây có mục đích gì? Mấy nghi vấn liên tiếp nảy ra trong đầu Giang Tiểu Lâu, nghĩ không ra manh mối gì. Nàng nghi ngờ là Tần Tư, nhưng nếu đúng là Tần Tư làm, thì sao lại để Tần Điềm Nhi dễ dàng bị bắt đi? Không, như vậy không đúng.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ. Cửa mở ra, một bạch y công tử đứng ở cửa, vẻ mặt tươi cười nhìn nàng.
Gương mặt tuấn mỹ này, Giang Tiểu Lâu chắc chắn sẽ không quên, vì bọn họ đã từng có những kỷ niệm không vui vẻ, nàng nhìn chằm chằm đối phương: “Cố Lưu Niên, sao ngươi lại ở đây?”
Cố Lưu Niên nhìn Giang Tiểu Lâu, không động đậy, chỉ cười nói: “Giang Tiểu Lâu, gần đây có khỏe không?”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn: “Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau, công tử đang chờ cơ hội báo thù sao?”
Trong lòng Cố Lưu Niên muốn cười, nhưng trên mặt vẫn nhịn xuống: “Rất vinh hạnh nói cho nàng biết, ta vẫn luôn âm thầm theo dõi nàng, lưu ý nhất cử nhất động của nàng. Từ lúc nàng bị giữ trong An Vương phủ, ta liền hy vọng tìm được cơ hội…”
Một luồng hơi lạnh bốc lên trong đầu Giang Tiểu Lâu, trong nháy mắt nàng thay đổi sắc mặt, đôi mắt long lanh giờ khắc này đầy kinh hoàng bất an: “Ngày đó đưa công tử đến thanh lâu, chẳng qua chỉ là đùa giỡn, ngươi đối xử với ta như thế có phải là hơi quá rồi không? Thân là nam tử, sao lại không có phong độ như vậy…”
Cố Lưu Niên liếc mắt là nhìn ra Giang Tiểu Lâu đang diễn trò, cô gái này biết tranh thủ sự đồng tình của mọi người, giống như cách nàng thể hiệc trước Dương Các lão. Khi ngươi cho rằng nàng là một con cừu non nhu nhược, trong lúc lơ đãng nàng sẽ lộ ra răng nanh, dọa cho ngươi giật mình. Chẳng qua là như vậy mới có vẻ thú vị đáng yêu. Cố Lưu Niên cố ý làm ra bộ mặt lạnh lùng: “Giang tiểu thư, trò này của nàng vô tác dụng với ta, bớt bày trò đi.”
Giang Tiểu Lâu không nói nữa, chỉ nhìn hắn chăm chú, một lúc lâu không nói.
Rất nhanh, Giang Tiểu Lâu liền mỉm cười: “Ngươi biết không, nếu ta không thể bình an trở về, cho dù là Tạ gia hay Dương Các lão, đều sẽ không tha cho ngươi.”
“Dĩ nhiên ta biết, bọn họ làm ầm ĩ lên rất hợp ý ta, tốt nhất là đấu đến ngươi chết ta sống với An Vương phủ.”
Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nhìn hắn: “Xem ra ngươi bệnh cũng không nhẹ.”
Cố Lưu Niên ha hả cười một tiếng, mi mục anh tuấn khí vũ hiên ngang, đôi mắt đen bóng tỏa sáng: “Nàng không phải là người đầu tiên nói vậy, chắc chắn cũng không phải là người cuối cùng.” Nói xong hắn đắc ý cười to, có thể khiến Giang Tiểu Lâu phẫn nộ hình như là chuyện khiến cho hắn cảm thấy vui vẻ nhất. Sau đó, hắn không có ý tốt mà nhịn đối phương: “Dù sao ta cũng không để bụng, muốn mắng cứ mắng.”
Giang Tiểu Lâu nhíu mày: “Ngươi định giam ta bao lâu?”
Cố Lưu Niên vui rạo rực nói: “Cái này à, ít nhất là giam bảy tám ngày, dĩ nhiên cũng có thể là một tháng, nếu ta thích thì giam cả đời cũng được.”
Nụ cười Giang Tiểu Lâu nở trên khóe môi, mỏng manh như một tầng băng vỡ: “Hy vọng ngươi không hối hận quyết định hôm nay.”
Cố Lưu Niên làm như nghe được chuyện cười, cười to không ngớt: “Nếu nàng muốn thể hiện sức quyến rũ của mình, ta sợ là nàng lầm rồi, ta nhắc nàng một câu, Lương Khánh và Ngiêm Phượng Nhã quá mức cuồng vọng, Dương Các lão quá dễ tin người, Tần Điềm Nhi quá ngu xuẩn, ta khác với họ, cho dù nàng tươi sáng như hoa sen, ta cũng sẽ không tin một chữ.”
Giang Tiểu Lâu nhìn chằm chằm đối phương: “Thì ra mọi cử động của ta đều không thoát được mắt ngươi, ngay cả chuyện Phi tướng quân cũng là ngươi đưa cho ta đúng không?”
Cố Lưu Niên nhàn nhã bình tĩnh nở nụ cười, càng thấy khí chất xuất chúng: “Dĩ nhiên là ta đưa đến cho nàng, để nó giúp nàng đạt được tin tưởng của Dương Các lão, nàng nói xem ta giúp nàng như vậy, nàng có nên cảm ơn ta đàng hoàng không?”
Tên ngốc này có nụ cười lóa mắt, nhưng trong mắt Giang Tiểu Lâu hắn là đầu trâu mặt ngựa, hạ lưu đê tiện.
Nàng cẩn thận đánh giá hắn một lúc, mặt mỉm cười, càng khiến người ta cảm thấy âm hiểm: “Đúng rồi, ta phải cảm tạ ngươi đàng hoàng, người của ngươi không chỉ bắt ta, còn đả thương ta, điểm này ta sẽ nhớ kỹ.”
Cố Lưu Niên sững sờ, nhanh chóng bước đến nhìn cổ Giang Tiểu Lâu, quả nhiên nhìn thấy vết bầm, hắn cau mày: “Bọn khốn này, đã dặn dò chúng không được vô lễ.”
Hắn nói xong câu đó, phát hiện Giang Tiểu Lâu đang dùng thần sắc quái dị nhìn hắn, vội vã nhẹ giọng, che giấu nói: “Sau này ta sẽ nói chúng nhẹ tay một chút, lịch sự một chút.”
Hắn nhìn ánh mắt Giang Tiểu Lâu, khí thế cũng yếu đi, cũng không ăn nói trơn tru như lúc nãy, lại có chút dáng dấp chột dạ.
Giang Tiểu Lâu lạnh lùng nhìn hắn, không chút biến sắc.
Cố Lưu Niên nổi quạu, tuy rằng gương mặt của hắn khi tức giận lại càng tuấn tú, nhưng Giang Tiểu Lâu không có tâm tình thưởng thức, chỉ nghe hắn tiếp tục nói: “Nếu như nàng tiếp tục cứng đầu, ta đành phải cho nàng chịu chút khổ sở, nàng cũng biết, ta rất có hứng thú với chọi gà, đã từng thuần phục rất nhiều con.”
Giang Tiểu Lâu từ từ nói: “Ngươi không cần đe dọa ta, muốn nhốt ta thì cứ nhốt, ta cũng muốn biết ngươi có thể nhốt ta được bao lâu.”
Cố Lưu Niên mỉm cười, đôi mắt hơi loạn, khóe môi vểnh lên: “Yên tâm đi, sẽ không có ai giúp đỡ nàng, bằng hữu nàng cũng vậy, nàng giống như một con diều đứt dây, không ai biết được nàng đang ở đâu, tiểu thư thân ái, nàng ở lại đây mà suy nghĩ cho kỹ đi, còn có điều gì muốn nói với ta không?”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, cười hòa khí: “Không có.”
Cố Lưu Niên bật cười, như là cố ý chọc tức nàng: “Ta đang muốn nàng giận ta, đặc biệt là thấy bộ dạng nàng lực bất tòng tâm, ta cảm thấy rất vui vẻ, ai bảo lần trước nàng vô lễ với ta như vậy, bây giờ nàng phải trả giá vì chuyện đó.”
Thật ra Cố Lưu Niên đang thầm nghĩ, ai bảo nàng đến giờ vẫn không nhận ra ta.
Đi ra khỏi phòng, sắc mặt hắn bỗng nhiên chìm xuống, âm trầm nói: “Ai làm tiểu thư bị thương, tự đi lĩnh phạt đi.”
Hắc y vệ nghe thấy lời này, trên mặt sợ hãi, không nói một lời lui xuống.
Hắn quay đầu nhìn lại gian phòng của Giang Tiểu Lâu một chút, mắt cười cong lên, không ngờ Giang Tiểu Lâu lại đáng yêu đến vậy, thật sự tin lời hắn nói. Nếu hắn muốn tổn thương nàng thì cần gì phải chờ đến bây giờ. Lập tức trở về Kim Ngọc Mãn Đường quá nguy hiểm, ít nhất nàng phải chờ một đêm, để hắn xác định mọi thứ bình an…
Giang Tiểu Lâu chờ ở trong phòng, cảm nhận được thời gian từng chút trôi qua. Nàng chậm rãi nhớ lại những lúc tiếp xúc với Cố Lưu Niên, cảm thấy người này rất quái lạ, rốt cuộc đã gặp ở đâu? Không nhớ ra được, nàng không thể nhớ nổi.
Trên đường đi truyền ra tiếng bước chân, Giang Tiểu Lâu nhìn cửa mở ra lần nữa, một tì nữ mỹ lệ yểu điểu đi vào, dâng lên bữa ăn tối, sau đó khom người nói: “Tiểu thư, xin mời dùng.”
Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt nói: “Ta ăn không vô.”
Tì nữ tỏ vẻ khó xử: “Tiểu thư, nô tì theo lời công tử dặn dò đưa cơm lên, xin người đừng làm khó nô tì.”
Giang Tiểu Lâu đi tới, giơ đũa lên, chỉ là hững hờ hỏi lại: “Tòa nhà này hắn đã mua lại?”
Tì nữ lập tức nói: “Chuyện này… nô tì cũng không biết, nô tì chỉ được thuê đến tạm thời.”
Giang Tiểu Lâu ồ một tiếng, lơ đãng nói: “Tiền công của ngươi được bao nhiêu?”
Tì nữ sửng sốt một chút: “Thời gian hầu hạ không nhiều, nhiều nhất là hai ba ngày, đến khi đó sẽ thanh toán, đã nói là một lượng bạc.”
Xem ra đối phương không định giam nàng quá lâu, Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, vẻ mặt ôn hòa: “Một lượng, ngươi không thấy ít quá sao?”
Tì nữ tỏ vẻ kinh ngạc: “Nô tì không làm gì nhiều, chỉ hầu hạ tiểu thư thôi, một lượng đã là nhiều.”
Giang Tiểu Lâu dừng tay lại, nhìn vào cây trâm ngọc giá rẻ của nàng: “Chỉ cần ngươi thả ta đi, ta sẽ cho ngươi nhiều hơn.”
Tì nữ cứng đờ, cả nửa ngày không thể mở miệng.
Giang Tiểu Lâu nói được làm được, lập tức đem vòng vàng trên tay cởi ra, quơ quơ trước mắt nàng: “Chỉ cần thả ta ra, cái này chính là của ngươi.” Nói xong nàng lại lấy cây trâm hồng ngọc trên đầu xuống, để lên bàn.
“Hai thứ này cộng lại, đã vượt xa tiền công của ngươi, nếu ta là ngươi, sẽ cầm tiền, mau chóng rời đi.”
Nô tì… nhưng bên ngoài có hộ vệ, làm sao thả tiểu thư ra được?”
Giang Tiểu Lâu thong dong nở nụ cười, nói: “Ta sẽ cho ngươi bảo bối, khiến bọn họ ngoan ngoãn nghe lời.”
Tì nữ nhìn đồ trong tay, vẻ tham lam hiện rõ, nàng lấy vòng tay và trâm nhét vào hông, xác định thỏa đáng rồi mới nói: “Được, nô tì nghe lời người. Nhưng mà người phải giữ lời, không được lấy lại đồ.”
Giang Tiểu Lâu khẽ cười, lấy viên minh châu lớn nhất trên người xuống, đặt ở dưới chân nghiền nát, lộ ra một tinh thể màu vàng, đưa cho tì nữ nói: “Bên ngoài rất tối, bọn họ cần đốt nến, bỏ cái này vào bấc đèn, hiểu chưa?”
Tì nữ trừng mắt nhìn hạt châu, có chút do dự.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Nếu như làm xong, cả đai lưng nạm bảo thạch này ta cũng cho ngươi.”
Lại qua một canh giờ nữa, tì nữ lặng lẽ sờ soạn đi vào, đã thay một thân xiêm y, nàng lấy quần áo trước kia của mình đưa cho Giang Tiểu Lâu, nói: “Người bên ngoài đã hôn mê, người mau thay bộ xiêm y này, cầm khay, giả làm nô tì rời khỏi đây là được.”
Giang Tiểu Lâu thay váy tì nữ, nâng khay, đường hoàng ta khỏi tòa nhà. Khi nàng bước ra ngoài, mới phát hiện sân viện này vô cùng hoa lệ, đình đài lầu các, trong lòng nàng nghi hoặc rốt cuộc Cố Lưu Niên có lai lịch gì.
Toàn bộ biệt viện được xây dựng ở sườn núi, nàng muốn rời khỏi, phải dựa vào chân mình. Giang Tiểu Lâu tránh nơi có người ở, lựa đường nhỏ để đi, lòng như lửa đốt, nàng cảm thấy con đường này thật giống như không có điểm dừng.
Không biết đi đã bao lâu, có tiếng vó ngựa từ xa truyền tới, nàng giật mình trong lòng, tránh sang bên cạnh. Giữa sương mù mênh mông, cái xe kia dần lộ ra. Trước xe có một lão nhân lụm cụm, hai con ngựa gầy trơ cả xương, còn có một xe rơm. Trong lòng nàng hơi động, đưa tay ra, xe ngựa dừng lại, nàng nói với phu xe: “Có thể tiện đường mang ta xuống núi không?”
Sương mù dày đặc, bao phủ lấy phu xe, trên người hắn khoác áo chống lạnh thật dầy, hắn tựa hồ có chút do dự, ho khan hai tiếng mới nói: “Không thành vấn đề, tiểu thư ra giá bao nhiêu?”
Giang Tiểu Lâu lấy sợi vòng cổ vàng xuống, đưa cho hắn nói: “Đây là tiền cọc, nếu ngươi bình an đưa ta xuống núi, ta sẽ có hậu tạ.”
Giang Tiểu Lâu đương nhiên biết vào lúc này lên xe của người lạ rất nguy hiểm, nhưng phu xe này tuổi già sức yếu, nói một câu đều thở hổn hển, nàng miễn cưỡng vẫn ứng phó được. Sờ chiếc nhẫn trên ngón tay, nụ cười trên mặt nàng càng thành khẩn.
Phu xe kia nở nụ cười, âm thanh già nua: “Có thật không, đến khi đó ta muốn gì tiểu thư đều đồng ý?”
Giang Tiểu Lâu gật gù.
“Được, lên xe đi.” Phu xe kia cao hứng nói “Ta có thể đưa tiểu thư đến tận cửa.”
Dọc đường đi cẩn thận đề phòng, đảm bảo phu xe không đi sai hướng, Giang Tiểu Lâu mới thấy yên tâm. Ngựa già chạy rất chậm, khi trời sắp sáng, xe ngựa mới đến Kim Ngọc Mãn Đường, tửu lâu còn chưa mở cửa, Giang Tiểu Lâu vội xuống xe ngựa, đang chuẩn bị vào trong lấy bạc.
Không ngờ lại nghe thấy phu xe nói: “Tiểu thư đã hứa, ta muốn gì cũng được.”
Giang Tiểu Lâu quay đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn: "Phải, ta đã hứa, ngươi muốn bao nhiêu bạc?”
Phu xe cười hì hì, âm thanh già nua trở nên mát lạnh: “Đời ta chưa thấy ai đẹp như tiểu thư, nếu tiểu thư có thể hôn ta một cái, thì ta sẽ không lấy tiền công nữa.”
Sắc mặt Giang Tiểu Lâu trầm xuống, nhìn chằm chằm phu xe kia, vẻ mặt khó nói.
Phu xe không hề sợ ngụy trang của mình bị nhìn thấu, lột nón ra, mái tóc đen lập tức đổ xuống, lộ ra gương mặt tuấn mỹ tuyệt luân. Hắn vốn có gương mặt khuynh thành, sương mù bao phủ xuống, trên gương mặt tuyệt sắc toát ra anh khí bức người, nhướng mày nhìn quanh, phong thái chiếu rọi, tiêu sái đến cực điểm.
Hắn nhìn Giang Tiểu Lâu, mỉm cười nói: “Sau này đừng mạo hiểm như vậy, Giang Tiểu Lâu, hẹn ngày gặp lại.” Nói xong, hắn giật dây cương một cái, xe ngựa phóng như bay đi, biến mất giữa sương mù mênh mông.”
Trời vừa sáng, An vương và An Vương phi ngồi ngay ngắn trên đại sảnh, chờ Giang Tiểu Lâu ra dâng trà. Nhưng qua thật lâu, chỉ thấy tì nữ nơm nớp lo sợ đi đến, An Vương phi thấy nàng liền cười nói: “Sao vậy, tân nương còn mắc cỡ sao?”
“Vương phi, nô tì…nô tì…” Tì nữ quỳ trên mặt đất, nửa ngày không dám ngẩn đầu, hình như có chuyện khó nói.
“Không lẽ cần ta đích thân đi đón cô ta?” Sắc mặt An Vương phi trầm xuống, bà ghét nhất người khác nói chuyện ấp úng, không khỏi nửa đùa nửa thật, nửa nghiêm túc nói với An Vương: “Con dâu này đúng là đặc biệt cao quý.”
An Vương nhíu mày, tì nữ lập tức bị dọa sợ: “Nô tì có tội, nô tì đáng chết.”
Đôi mắt An Vương phi sắc bén, lạnh lùng nhìn nàng: “Rốt cuộc là có chuyện gì, còn không nói rõ?”
“Vương phi, tân nương…cô ấy…” Trên trán tì nữ toát mồ hôi to như hạt đậu, miệng há to hớp hớp như cá hớp không khí, vẫn không nói lên tiếng.
An Vương phi không khỏi nặng nề, cảm giác có chuyện gì: “Nói, rốt cuộc có chuyện gì?” Âm thanh bà trở nên hung dữ.
Trái tim tì nữ gần như vọt ra ngoài, mặt xám như tro: “Tân nương… tân nương đã đổi người.”
Nhận xét Box