Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 78

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 78

 


Chương 78

Mẫn phu nhân rất thích thú biểu hiện của Giang Tiểu Lâu, ôn hòa hỏi thêm vài vấn đề.

Tạ Khang Hà sợ Giang Tiểu Lâu lúng túng, thay nàng trả lời từng cái, nhưng Mẫn phu nhân chỉ nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, thỉnh thoảng còn đánh giá nàng, hỏi rất tỉ mỉ như: rốt cuộc phụ mẫu là ai, gia đình ở đâu, trong nhà còn những ai, có tổng cộng mấy cửa hàng, kinh doanh thế nào, vân vân…

Chỗ nào đỡ lời được, Tạ Khang Hà sẽ giúp trả lời, nhìn bề ngoài là không điều tra ra được gì khác thường. Cuối cùng Mẫn phu nhân đã hiểu được sự tình, đại khái là, trước kia Giang Tiểu Lâu là con gái phú thương ở Liêu Châu, gia tài giàu có, sau đó phụ thân rời nhà tới kinh thành làm ăn, mua được không ít cửa hàng. Sau khi phụ thân bất hạnh tạ thế, nàng liền chấm dứt việc kinh doanh ở Liêu Châu, ngàn dặm xa xôi đến kinh thành nhờ vả bằng hữu của phụ thân là Tạ Khang Hà. Câu chuyện bịa hay đến mấy cũng có chỗ hổng, cũng may mục đích của Mẫn phu nhân không phải chỗ này, so với lai lịch của Giang Tiểu Lâu, bà càng lưu ý nhân phẩm và tài hoa của nàng.

Vương Bảo Trân rất tinh tường, nhanh chóng nhận ra gì đó, cái miệng như hoa sen thổi phồng Giang Tiểu Lâu đến tận trời, ngôn ngữ thái độ hết sức ân cần, giống như nếu không phải Giang Tiểu Lâu xuất thân thương hộ, thì có vào cung làm phi tử cũng xứng đáng.

Ánh mắt Tạ Khang Hà lạnh lẽo nhìn nàng một cái, Vương Bảo Trân lập tức im miệng. Tạ Khang Hà ho nhẹ một cái mới nói: “Số yên chi thủy phấn Mẫn phu nhân cần chúng ta sẽ chuẩn bị kỹ, ít ngày nữa sẽ đích thân đưa đến, xin người yên tâm.”

Mẫn phu nhân cười, biết ý tứ của câu này, đứng lên nói: “Như vậy, ta không quấy rầy nữa.” Nói xong, bà sâu sắc nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, mỉm cười gật gù, thanh thoát rời đi.

Nhìn bóng lưng bà, Tạ Khang Hà trầm tư, hắn dặn dò mọi người: “Các người ra ngoài đi, ta có việc nói riêng với Tiểu Lâu.”

Vương Bảo Trân biết hôm nay mình tự chủ trương khiến Tạ Khang Hà không vui, cúi mắt xuống ngoan ngoãn theo các tì nữ lui ra.

Tạ Khang Hà hướng về Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tiểu Lâu, hôm nay con có nhìn ra được gì không?”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu lấp lánh, cười nhạt nói: “Vị Mẫn phu nhân này chưa từng đến cửa hàng con mua đồ, nhưng hôm nay lại rất nhiệt tình đặt mua số lượng lớn, điều này làm con thấy kỳ lạ.”

Tạ Khang Hà do dự chôc lát, rõ ràng muốn nói lại thôi: “Vị Mẫn phu nhân này ngoại trừ thân phận phu nhân Công bộ thượng thư, còn một thân phận khác sợ là con không biết.”

Trên mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ý hỏi.

Tạ Khang Hà nói thẳng: “Bà ta thường làm mối giúp các nhà quan to quý nhân, tìm con dâu phù hợp.”

Giang Tiểu Lâu ngạc nhiên, sau đó bật cười: “Đó không phải là chuyện của bà mối sao?”

Tạ Khang Hà khẽ lắc đầu: “Không, nhà quyền quý nhìn trúng con dâu, có lúc không tiện ra mặt, bọn họ sẽ nhờ phu nhân nhà khá giả ra mặt bắt cầu, đồng thời tiến vào gia đình kia, thăm dò phẩm hạnh dung mạo vị tiểu thư đó, để xem việc kết hôn có thỏa đáng hay không. Mẫn phu nhân đột nhiên đến đây, chỉ mặt gọi tên muốn gặp con, ta liền nghi ngờ,lúc nãy từng câu của bà ta đều hỏi lai lịch của con, chỉ sợ là có người nhờ bà ta đến phủ cầu thân.”

Nụ cười Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng, thật ra nàng cũng nghĩ như Tạ Khang Hà, Mẫn phu nhân đến quá đúng lúc, lại quá nhiệt tình, nhưng nàng chỉ nói: “Bá phụ không cần quá lo, Mẫn phu nhân là phu nhân Công bộ thượng thư, có thể mời được bà ấy cũng không phải tầm thường, thân phận của con như vậy sao có thể gả vào nhà quyền quý? Có lẽ Mẫn phu nhân chỉ nhất thời tâm huyết dâng trào, thấy hứng thú với son phấn của con thôi.”

Tạ Khang Hà nghe ra ý của nàng, nói: “Con không cần an ủi ta, tuy rằng ta chưa từng qua lại với những người này, nhưng một chút tầm nhìn vẫn có được. Xem thái độ của bà ta lúc nãy, khiến ta thấy không ổn. Tiểu Lâu, gần đây có gì kỳ lạ xảy ra không?”

Âm thanh Giang Tiểu Lâu vẫn mềm mại: “Từ khi An Vương phi đặt hàng son phấn ở Yên Chi Trai, việc làm ăn cũng tốt hơn hẳn.”

Giang Tiểu Lâu và An Vương phi dính dáng đến nhau, được An Vương phi thưởng thức, cho nên, An Vương phi nhiệt tình tiến cử nàng với người khác, có người quyền quý cỡ này chống lưng, chuyện làm ăn của Yên Chi Trai dĩ nhiên là rất tốt. Nhưng những vị khách này đều là phu nhân quyền quý, nói không chừng sẽ có người vừa ý Giang Tiểu Lâu. Tạ Khang Hà khuyên nhủ: “Mấy ngày tới con cứ ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi ra ngoài nhiều, chờ ta điều tra rõ ràng, chúng ta sẽ xem bước kế tiếp phải làm sao.”

Trốn cũng vô ích, Mẫn phu nhân đã tìm đến cửa, còn có thể tránh được sao? Giang Tiểu Lâu cũng không từ chối: “Nếu bá phụ nói vậy thì con sẽ không ra cửa hàng nữa. Đúng lúc trạch viện Giang gia khởi công tu sửa, con sẽ đích thân đôn đốc.”

Tạ Khang Hà gật đầu nói: “Còn nữa, khách mời trong nhà cũng phải tìm cách điều tra rõ, người bình thường không thể cho vào.”

Giang Tiểu Lâu thấy Tạ Khang Hà căng thẳng như vậy, chỉ ngoan ngoãn đáp lại: “Dạ, con nghe bá phụ.”

Từ thư phòng đi ra, Giang Tiểu Lâu trực tiếp trở về Họa Lâu. Ly Tuyết Ngưng thấy biểu hiện của nàng trịnh trọng, không khỏi hỏi: “Không phải đi gặp Mẫn phu nhân sao, sao bà ấy lại đột ngột đến đây?”

Giang Tiểu Lâu không nói gì ngồi xuống, Tiểu Điệp vội dâng nước trà, vừa nói với Ly Tuyết Ngưng: “Ly tiểu thư ngài không biết, hôm nay vị Mẫn phu nhân kia rất kỳ quái, chỉ hận không thể hỏi hết tổ tông ba đời nhà tiểu thư, nô tì chưa thấy ai nhiệt tình như vậy, đúng là mở rộng tầm mắt.”

Giang Tiểu Lâu uống một hớp trà, vẻ mặt lạnh nhạt: “Đâu chỉ là nhiệt tình, mà là nhiệt tình quá mức, bà ta chỉ là mua đồ, hoàn toàn không cần phải tự đến nhà. Nhìn thái bộ bà ta, cứ như muốn mua luôn cả ta.”

Trong lời nói của Giang Tiểu Lâu có ý khác, Ly Tuyết Ngưng lập tức đoán ra được: “Ý muội là vị Mẫn phu nhân đó là đến nhìn muội, xem mắt dùm cho người khác, đã biết là ai chưa?”

Giang Tiểu Lâu hiện ra ý hững hờ, cười nhạt: “Muội xuất đầu lộ diện bên ngoài, gây nên chút phiền phức cũng là bình thường, nhưng với thân phận như Mẫn phu nhân, ngườimời được bà ta sợ không chỉ là nhà quyền quý bình thường. Thế nhưng nhà quyền quý sao lại nhìn trúng nữ nhi thương hộ, việc này vô cùng mâu thuẫn.”

Ly Tuyết Ngưng nhíu mày: “Không chủ động nhắc tới, sợ là không tầm thường, một khi nói ra thì sẽ không thể từ chối, đạo lý này đơn giản như vậy đó.”

Giang Tiểu Lâu hoàn toàn không thèm để ý: “Dù cho đúng là đến xem mắt, cũng chẳng qua chỉ xem vẻ ngoài, bây giờ Mẫn phu nhân biết ta không cha không mẹ, chỉ là một cô nhi, cho dù có gia tài bạc triệu cũng không ổn, rất có thể sẽ thay đổi chủ ý, tỷ không cần lo lắng.”

Ly Tuyết Ngưng thấy Giang Tiểu Lâu không để trong lòng, cau mày lo lắng, muốn nói lại thôi. Chuyện này không ổn, rất không ổn…

Ba ngày sau, Mẫn phu nhân lần thứ hai tới cửa, lần này bà không đi tay không, mà mang theo một bộ kim ngân trà cụ, hai mươi khúc gấm vóc đủ loại làm lễ vật. Không chỉ vậy, bên cạnh bà còn có một công tử trẻ tuổi, nam tử này tuổi chừng hai mươi, gương mặt tuấn tú, lông mày anh khí, ánh mắt sáng bóng, cả người mang theo phong độ trí thức nồng đậm.

Tạ Khang Hà kinh ngạc nhìn Mẫn phu nhân, nói: “Không biết vị này là…”

Mẫn phu nhân mỉm cười: “Vị này chính là tam công tử trong nhà Tả Đạo đại học sĩ, vốn dĩ Tả đại nhân muốn đích thân đến, nhưng ngài ấy bận rộng công vụ, nên chỉ có ta cùng tam công tử tới, tin rằng ý định của ta, Tạ lão gia cũng đã biết.”

Sắc mặt Tạ Khang Hà hơi đổi, ánh mắt rơi vào người Tả công tử, thấy hắn tướng mạo vô cùng đoan chính, xem ra cũng là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, sắc mặt Tạ Khang Hà hòa hảo lại, hướng về Mẫn phu nhân nói: “Phu nhân, mời vào phòng khách.”

Mẫn phu nhân dẫn theo Tả công tử, một đường tiến và phòng khách.

Tạ Khang Hà đi ở phía trước, còn chưa chú ý tới tình hình phía sau, khi Tả công tử đi đến, người chung quanh đều thấy ngạc nhiên. Đến khi chủ nhân rời đi, các tì nữ nhịn không được đều túm tụm lại bàn bán, nhưng vẫn nhỏ giọng không dám để người khác nghe thấy.

Vào phòng khách ngồi xuống, Tạ Khang Hà sai người dâng trà, mới mỉm cười nói: “Mẫn phu nhân, hôm nay đến là cầu thân cho…”

Mẫn phu nhân cười nói: “Không sai, là cầu thân cho tam công tử.” Nói xong bà nhìn về Tả Hoa bên người, Tả Hoa đứng dậy, trịnh trọng thi lễ với Tạ Khang Hà lần thứ hai mới ngồi xuống. Theo lý mà nói, xuất thân của hắn hoàn toàn không cần làm vậy, hành vi của hắn lại không có chút nào kiêu ngạo của con cháu nhà quan, có vẻ hào hoa phong nhã, vô cùng nho nhã.

Tạ Khang Hà lộ ra ba phần kinh ngạc, hướng về Mẫn phu nhân nói: “Không biết Tả công tử nhìn thấy Tiểu Lâu ở đâu, sao lại nhờ người tới cửa làm mai?”

Nụ cười của Mẫn phu nhân càng sâu: “Cái gọi là trời định nhân duyên, cũng có lúc gặp gỡ. Một bên là công tử quan gia, một bên là thiên kim thương hộ, vốn là xa xăm không với tới, đúng lúc có lần Tả công tử ra ngoài đạp thanh, nhìn thấy có một tiểu thư đứng dưới cây liễu, trong lúc lơ đãng đối mặt với nhau, Tả công tử lập tức chung tình với nàng. Mãi đến khi tiểu thư đã lên xe ngựa, Tả công tử mới biết đó là xe ngựa của Tạ phủ, vốn cho rằng đó là các tiểu thư Tạ gia, sau khi hỏi thăm mới biết trong phủ còn một vị tiểu thư ở nhờ.”

Mẫn phu nhân nói thoải mái, còn Tả công tử bên cạnh đỏ ửng gò má, hiển nhiên là rất ngại ngùng.

Thái độ như thế, không giống với con cháu nhà giàu có bình thường, càng không giống như xem Tiểu Lâu là trò đùa. Nhưng Mẫn phu nhân đã quen làm mai, lời của bà không thể tin hẳn, Tạ Khang Hà không phải tên ngốc, ngược lại khôn khéo hỏi: “Tả công tử, ta muốn nghe lời nói của công tử.”

Trên gương mặt trắng trẻo của Tả Hoa hiện ra màu đỏ hồng: “Những câu này vốn vãn bối không nên nói, đúng là làm mất thể thống, nhưng vãn bối mạo muội đến cửa cầu thân, sợ là Tạ lão gia và Giang tiểu thư sinh lòng nghi ngờ, cho nên mới nói thẳng. Vãn bối vừa gặp đã thương Giang tiểu thư, lúc đó còn muốn đi đến trước mặt tiểu thư bày bỏ lòng ái mộ, nhưng lại sợ mình quá liều lĩnh, không đúng lễ nghi, nên mới nhờ Mẫn phu nhân đi trước tìm hiểu tình hình, xác nhận tiểu thư chưa có hôn phối, vãn bối mới tự mình đến.”

Thiếu niên đa tình, dễ dàng bị dung mạo mê hoặc, Tả Hoa ăn nói có tình có lý, khiến người khác không thể không tin. Tạ Khang Hà nghe được sững sờ: “Công tử nói thật?”

Tả Hoa cười nói: “Tạ bá phụ thấy vãn bối có giống nói đùa không?”

Tạ Khang Hà khẽ lắc đầu, quả thật không giống, lần này lễ vật họ đưa đến rất lớn, không có ai đùa như vậy cả. Chỉ là, đường đường là công tử nhà Đại học sĩ, sao lại coi trọng Giang Tiểu Lâu? Hắn hơi dừng một chút mới nhắc nhở: “Bằng hữu tốt của ta chỉ để lại một nữ nhi, tuy rằng nó không còn phụ thân, nhưng đã ngàn dặm xa xôi nương nhờ ta, ta đã coi nó là con gái của mình, cho nên ta mới hỏi nhiều mấy câu, hy vọng công tử không lấy làm phiền lòng.”

Tả Hoa thái độ ung dung thong thả: “Mời bá phụ nói.”

Tạ Khang Hà thẳng thắng: “Tiểu Lâu quả thật có gia tài đồ sộ, nhưng dù sao xuất thân thương hộ, nhân tài có xuất thân cao quý như Tả công tử, sao lại đến cửa cầu hôn? Không lẽ…” hắn nói đến đây sắc mặt trầm xuống: “Tuy là thương hộ nhưng Giang gia chỉ có một kiều nữ này, Tiểu Lâu nhà ta tuyệt đối sẽ không làm thiếp.”

Tả Hoa nhìn trúng Tiểu Lâu, Tạ Khang Hà cũng không kỳ quái, vì đứa bé Tiểu Lâu này quả thật rất xinh đẹp. Nhưng Tả Đạo thân là Đại học sĩ, sao lại chấp nhận con trai mình quyết định như vậy, hôn sự này thật sự không xứng…

Tả công tử ngẩn ra, liên tục xua tay: “Không, không, bá phụ hiểu lầm rồi, chuyện này còn có ẩn tình khác, xin người đừng gấp, nghe vãn bối nói rõ.”

Tạ Khang Hà nói: “Tả công tử, mời nói rõ.”

Trên mặt Tả Hoa hiện lên ý cười nhạt, nhưng có chút cay đắng, chủ động đứng dậy đi hai bước ở đại sảnh, Tạ Khang Hà nhất thời không dám tin tưởng mở ta mắt, vị công tử này không ngờ lại bước đi khập khiễng, trời ạ, không ngờ hắn là người có tật.

Tả Hoa hít sâu một hơi mới chậm rãi nói: “Không gám gạt bá phụ, bốn năm trước trong một lần cưỡi ngựa, vãn bối không cẩn thận té xuống, từ đó bị tật thành ra thế này, trong lòng vãn bối rất tự ti, cứ như vậy đóng cửa dưỡng bệnh, trong nhà muốn bàn chuyện hôn nhân của vãn bối, nhưng mà cao không được thấp cũng không xong. Nhưng vãn bối sớm đã quyết tâm, bất kể là nữ nhi nhà nào, chỉ cần hợp tâm ý, có học có lễ nghĩa, mỹ mạo ôn nhu là được, những cái khác không cần để ý.”

Nghe Tả Hoa nói vậy, trong lòng Tạ Khang Hà xoay chuyển không ngừng, Tả đại học sĩ xem như là danh môn vọng tộc, tam công tử trong nhà lại bị tật, thiên kim nhà giàu thông thường không chịu gả cho hắn, môn đăng hộ đối tìm không được, dĩ nhiên phải tìm ở nơi thấp hơn. Hơn nữa, Tả công tử lại nhìn trúng Giang Tiểu Lâu, không để ý tới thân phận mà đến cửa cầu thân, cái này cũng hợp lý. Hắn suy nghĩ một chút, lại nói: “Tả công tử có biết, Tiểu Lâu nhà ta không cha không mẹ, là một nữ cô nhi, lẽ nào lệnh tôn lệnh đường (cha mẹ) không ngại?”

Tạ Hoa bình tĩnh nói: “Bá phụ có chỗ không biết, đối với địa vị của sĩ nông công thương, ai cũng cho rằng tất cả đều là thấp hèn, chỉ có người đọc sách là cao, nhưng phụ thân vãn bối cho rằng không đúng. Người nói với vãn bối, thương nhân buôn bán, bôn ba khắp nơi, mỗi năm nộp rất nhiều thuế cho quốc gia, lúc thiên tai lại có rất nhiều thương gia hào hiệp quyên góp tiền, họ không hề thấp kém hơn người đọc sách. Xưa có Bạch Giai làm người vô cùng tiết kiệm, thứ người khác bỏ hắn cũng lấy, tích lũy tài phú vô cùng, hiến lên rất nhiều lương thực cho Thái Tổ, còn có Lâm An Công, sau khi thành công chiếm được giang sơn thì lui về kinh doanh, giàu có nổi tiếng, vạn người kính ngưỡng. Thế nhân đều biết họ nhân nghĩa, có ai để ý xuất thân của họ? Lại lấy bá phụ làm ví dụ, ngài làm ăn rộng lớn, thường ngày sửa đường xây cầu, đã nhiều lần làm chuyện tốt, ai cũng khen bá phụ lương thiện, có khác gì các quan viên? Vãn bối đã từng bẩm báo với phụ thân, người cũng không phản đối, cho nên…vãn bối được phụ mẫu cho phép mới đến nhà.”

Tả công tử nói mạch lạc rõ ràng, thành khẩn vạn phần, công phu nịnh bợ không chút tì vết. Tạ Khang Hà âm thầm vui mừng, hắn cũng không phải hài lòng tài nịnh hót của đối phương, hắn nhìn ra vị công tử này mặc dù mồm mép lanh lợi, nhưng lại không có thành kiến với thương nhân, không khỏi gật đầu khen ngợi: “Nói không sai, quả thật Tả công tử có mắt nhìn.” Nói xong hắn nói với Vương Bảo Trân ngồi ở bên cạnh: “Nhắn với nhà bếp, mời công tử lại dùng cơm.”

Không mời cơm, là khéo léo từ chối, bây giờ mời cơm… có nghĩa là đã có cơ hội, trên mặt Mẫn phu nhân hiện lên ý cười.

Tả Hoa không có ngạo khí của quý công tử, vội khách khí tạ ơn, tiếp đó thì ngay ngắn ngồi lại.

Vì có Tả công tử, các tiểu thư phải tránh mặt, trên bàn ăn Tạ Khang Hà cố ý dò hỏi nhiều lần, bầu không khí vô cùng vui vẻ. Sau khi dùng cơm, Tạ Khang Hà ám chỉ với Tả Hoa, hôn nhân đại sự là lệnh của cha mẹ, lời của mai mốt, tuy Tạ gia là nơi giữ quy củ, chú ý lễ nghi, nhưng Giang Tiểu Lâu vẫn là một cô nương có chủ kiến, nhất định phải nghe thử ý kiến của nàng.

Tả Hoa nghe vậy, không khỏi nói: “Như vậy, không biết có thể để vãn bối gặp nàng không?”

Theo lý mà nói, yêu cầu này của Tả công tử cũng không quá đáng, lời nói của hắn nãy giờ đã chứng minh hắn là người tướng mạo đoan chính, tâm địa thành thật, Tạ Khang Hà nhìn thấy cũng vui mừng, nếu Giang Tiểu Lâu là con ruột của hắn không chừng hắn đã sớm gật đầu. Chỉ là hắn còn ba phần nghi ngờ, muốn quan sát kỹ vị Tả công tử này, nghe vậy liền nói: “Cái này không vội, sau vẫn còn nhiều cơ hội. Theo ta thấy chuyện phải phải hỏi ý Tiểu Lâu trước, nếu con bé không đồng ý, chỉ sợ ta cũng không làm được gì.”

Nghe hắn nói vậy, mặt Tả Hoa càng đỏ: “Dạ, phải, mọi thứ đều nghe theo bá phụ sắp xếp.”

Tả Hoa và Mẫn phu nhân đi rồi, Tạ Khang Hà rơi vào trầm tư.

Vương Bảo Trân tự mình bưng một chén trà đi vào, để trước mặt hắn, ôn nhu cười nói: “Lão gia, việc vui như vậy sao người còn chần chừ?”

Tạ Khang Hà nâng chung trà lên, nhàn nhạt nhìn nàng nói: “Nữ nhân làm sao hiểu được những chuyện phức tạp, chuyện hôm nay… ta có chút không yên lòng, nên không thể tùy tiện nói với Tiểu Lâu.”

Con ngươi Vương Bảo Trân đảo một vòng: “Đó giờ lão gia luôn thấy lo lắng, sợ Giang tiểu thư không tìm được nơi nương tựa, sẽ có lỗi với Giang lão gia, nhưng hôm nay xem ra, vị Tả công tử này muốn nhân tài có nhân tài, muốn gia thế có gia thế, cách ăn nói cũng rất đáng tin, lão gia còn gì để do dự nữa, cẩn thận bỏ qua lần này sẽ không có lần sau.”

Sắc mặt Tạ Khang Hà càng nghiêm nghị: “Nàng thì biết cái gì, nếu ta đã giữ Tiểu Lâu trong nhà, thì phải tìm cho nó nơi tốt nhất, nếu sau này Tiểu Lâu gả cho Liên Thành, thằng bé này lớn lên trước mắt ta, ta rất hiểu tính nó, cho dù nó không thật lòng yêu thích Tiểu Lâu, cho dù kết hôn là vì nghĩa vụ, nó cũng sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc con bé, nhưng đổi lại là người khác thì ta không chắc chắn, dù sao lòng người cũng khó dò. Vị Tả công tử này quả thật rất văn nhã, nhưng bản tính hắn thế nào, nói cho cùng có mấy phần chân thật, đến giờ ta vẫn chưa nhìn thấu.”

Không đợi Vương Bảo Trân mở miệng, Tạ Khang Hà lại nói: “Không chỉ như vậy, hắn còn bị tật chân.”

Vương Bảo Trân bật cười: “Vậy thì đã sao, lão gia, yêu ai yêu cả đường đi, nói một câu khó nghe, dù sao Giang tiểu thư cũng xuất thân thương hộ, mà Đại học sĩ là quan ngũ phẩm, một nhà như vậy chạy đến cầu thân, đã là chuyện tốt rất lớn. Tuy vị công tử này có chút khiếm khuyết, nhưng con người cũng không tệ. Nếu đổi lại hắn cầu thân nữ nhi Tạ gia, chỉ sợ lão gia sẽ vui mừng đồng ý, sao đến Giang tiểu thư lại không được?”

Tạ Khang Hà không đồng ý nói: “Chính vì Tiểu Lâu không phải con gái ruột của ta, mới càng phải cẩn thận. Lỡ có gì sai sót thì ta làm sao nhìn mặt phụ thân nó?”

Vương Bảo Trân mỉm cười: “Nếu lão gia lo lắng thì thử hỏi ý Giang tiểu thư đi.”

Tạ Khang Hà trầm ngâm: “Nhưng mà, trước đó ta có hỏi nó có gặp phải chuyện gì hay người nào đặc biệt không, nó không có phản ứng gì, nói không chừng nó không hề biết có vị Tả công tử này.”

Vương Bảo Trân thăm dò: “Không bằng chúng ta để Tả công tử đến cửa hàng gặp Giang tiểu thư, có nhiều người như vậy cũng không gây ra chuyện gì được, nếu Tiểu Lâu cũng có hảo cảm với hắn, chuyện này coi như thành một nửa.”

Gia đình thương hộ không có quá nhiều quy củ, hơn nữa tình hình Giang Tiểu Lâu đặc thù, nếu nàng không tự quyết định thì Tạ Khang Hà không thể chắc chắn, hắn gật đầu nói: “Tiểu Lâu là đứa nhỏ có chủ kiến, ngày mai nàng sắp xếp một chút, mời Tả công tử đến cửa hàng một chuyến.”

Vương Bảo Trân lập tức vui mừng đáp: “Vâng lão gia, thiếp đi làm ngay.”

Sáng hôm sau, ở Yên Chi Trai có người đến mời Giang Tiểu Lâu, chỉ nói là chuyện làm ăn có chút vấn đề, Giang Tiểu Lâu cũng không hỏi nhiều, đi chào Tạ Khang Hà một tiếng, thấy hắn không phản đối liền ngồi lên xe ngựa chuẩn bị đi. Ly Tuyết Ngưng có chút không an tâm, chủ động đòi đi cùng, Giang Tiểu Lâu không khỏi cười nàng quá cẩn thận.

Tả Hoa tiến vào sân giữa, gặp một tì nữ mặc áo hồng nhạt, chải tóc song kế từ trên lầu đi xuống, hắn ngưng thần nhìn, sau đó mỉm cười hỏi: “Xin hỏi, Giang Tiểu Lâu có ở đây không?”

Tiểu Điệp đứng lại, mặt đầy nghi ngờ: “Công tử tìm tiểu thư nhà ta?”

“Vâng, xin cô nương giúp đỡ.”

Tiểu Điệp theo Giang Tiểu Lâu làm ăn, gặp gỡ nhiều người, rất ít gặp được người nho nhã như vậy, lại thấy hắn có thể đi vào hậu viện, liền trầm mặt hỏi: “Xin hỏi công tử có chuyện gì?”

Tả Hoa tuy rằng mỉm cười, nhưng là nụ cười rất lẽ phép: “Xin lỗi, không thể nói với cô nương, tóm lại là việc quan trọng.”

Tiểu Điệp đứng yên không nhúc nhích, mang theo cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.

Tả Hoa giải thích: “Cô nương yên tâm, ta không phải người xấu, nếu không thì làm sao chưởng quầy cho ta vào? Ta có việc quan trọng cần nói với tiểu thư của cô nương.”

Tiểu Điệp thấy như thế, lập tức cho rằng hắn cố ý làm ra vẻ bí ẩn, nhớ tới trước kia Tiểu Lâu bị không ít kẻ xấu quấy rầy, sắc mặt càng không tốt: “Tiểu thư nhà ta không thể để người lạ gặp, nếu muốn làm ăn thì mời gặp chưởng quầy nói, tiểu thư không gặp người lạ.”

Tả Hoa vẫn cố chấp: “Đã mở cửa làm ăn thì không nên đẩy người ra ngoài ngàn dặm như vậy, cô nương không chịu vào thông báo làm sao biết tiểu thư không muốn gặp ta?”

Tiểu Điệp gần như trợn mắt lên, cất giọng nói: “Các ngươi đứng ngốc ở đó làm gì, tiểu thư nuôi đám thủ vệ các ngươi, lại dám để cho người lạ đi vào.”

Hộ vệ lập tức bước tới, nói với Tả Hoa: “Thật ngại quá vị công tử này, xin mời.”

Lúc này, chỉ nghe trên lầu truyền ra tiếng hỏi: “Tiểu Điệp, ngươi đang nói chuyện với ai?”

Không chờ Tiểu Điệp trả lời, Giang Tiểu Lâu mặc bộ đồ màu tím xuất hiện ở cửa, nàng bước xuống từng bậc thang, da thịt trắng như tuyết, ánh mắt sáng sủa, gương mặt thanh tú, đôi mắt quyến rũ. Nét cười của nàng như tỏa ra ánh sáng, đủ khiến người ta thần hồn điên đảo, nhưng thần thái đoan trang lại làm người ta không dám thân cận.

Tả Hoa bị ánh mắt kia nhìn tới, chỉ thấy trái tim như treo giữa không trung, trước kia chỉ nhìn từ xa, hắn không thể ngờ thì ra nhìn gần Giang Tiểu Lâu lại là một đại mỹ nhân. Trái tim nhảy lên, hắn giành trước nói: “Tại hạ chưa được tiểu thư cho phép, tùy tiện xông vào, quả thật làm sai lễ nghi, mong tiểu thư tha lỗi.”

Hắn nói mấy câu này có vẻ nho nhã, lại lễ độ, Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, môi cong lên, trên mặt nghi hoặc: “Vị công tử này, sao lại muốn gặp ta?”

Tả Hoa vô cùng thành khẩn nói: “Đa tạ tiểu thư không để bụng ta đã mạo phạm, tại hạ Tả Hoa, là một thư sinh, gia phụ là Đại học sĩ ở Văn Uyên các, hôm nay tới gặp tiểu thư, chính là có việc quan trọng muốn mong tiểu thư đồng ý.”

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười nghe hắn nói, bộ dáng đầy hứng thú.

Tả Hoa liếc mắt bốn phía, chỉ thấy hậu viện có nhiều người đến người đi, hộ vệ lạnh lùng ở bên cạnh nhìn hắn, còn có vài nhân viên cửa hàng nghi hoặc nhìn hắn, hắn do dự gần như muốn xoay người đi, nhưng lại quyết tâm: “Tiểu thư, ta phải nói thật với tiểu thư, Tả Hoa ngẫu nhiên một lần ra ngoài đạp thanh gặp được tiểu thư, dung nhanh khí chất của nàng lập tức làm ta mất hồn. Tiểu thư băng thanh ngọc khiết, gương mặt phi phàm, đúng là khiến người ta khó quên, từ ngày ấy ngày nào ta cũng nhớ nàng, bóng hình nàng luôn xuất hiện trước mắt ta, khiến ta ăn ngủ không yên, chỉ sợ không chịu thêm được nữa, chỉ một lòng muốn gặp nàng. Nhiều lần tìm kiếm không có kết quả, cuối cùng mới biết tiểu thư là chủ nhân của Yên Chi Trai, lúc này mới nhờ Mẫn phu nhân tới cửa làm thuyết khách.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, vẻ mặt kinh ngạc: “Ý công tử nói… người đến cầu thân là huynh?”

Tả Hoa vội tiến lên hai bước nói: “Tạ hạ biết như vậy đúng là mất thể thống, cũng không hợp quy củ. Phụ thân luôn nhắc nhở ta làm vậy sẽ dọa tiểu thư, thân là nam tử không nên sa đà vào nhi nữ tình trường, nhưng tại hạ không sao buông xuống được, trái lại càng nhung nhớ. Tiểu thư, thiên hạ rộng lớn chúng sinh đông đảo, sao ta không gặp phải người khác, chỉ chung tình với tiểu thư, chẳng phải là duyên phận trời ban sao? Đã có duyên phận như vậy, càng phải thuận theo tự nhiên, quý trọng hơn nữa, cho nên ta cả gan mời Mẫn phu nhân tới cửa cầu hôn. Nhưng Tạ lão gia nói mọi chuyện phải do tiểu thư quyết định, nên ta mới không biết lễ nghĩa, thổ lộ chân tình với tiểu thư.”

Những lời này hắn đã tập luyện không biết bao nhiêu lần, có thể nói là đã thuộc làu làu, thao thao bất tuyệt. Trong lúc thổ lộ tâm tình, hắn luôn nhìn Giang Tiểu Lâu, ánh mắt thành khẩn khiến Tiểu Điệp cảm giác hành động vừa rồi của mình thật quá đáng.

Một nam nhân si tình như vậy, dù cho là kẻ xấu xa, nữ nhân cũng sẽ thấy thích.

Người ngoài nghe lời biểu lộ này, nhất thời cười trộm, Tả Hoa làm như không nghe thấy, căn bản chưa từng để ý, đôi mắt nhìn thẳng Giang Tiểu Lâu.

Giang Tiểu Lâu cười, nàng đã bị Tả Hoa chọc cười, bởi vì bộ dạng trịnh trọng của đối phương khiến nàng thấy rất thú vị.

Nàng có dung mạo mỹ lệ, tỏa sáng bốn phía, nở nụ cười lên càng câu mất hồn hắn, trái tim hắn đập thình thịch, trên mặt đỏ lên từng trận, càng tăng cường độ tin cậy của lời nói.

Giang Tiểu Lâu nhìn Tả công tử này, dung mạo tuấn tú, khí chất cũng nho nhã, lời nói phong độ đều không tầm thường, lúc nãy hắn đi lại hình như là chân có tật, nàng dừng lại chốc lát mới khẽ nói: “Tuy rằng rất cảm kích ý tốt của huynh, nhưng đáng tiếc ta không phải là giai ngẫu của Tả công tử, xin huynh đi tìm người khác.” Nói xong, nàng liền xoay người lên lầu.

Tả Hoa quýnh lên, vội tiến lên mấy bước: “Giang tiểu thư đừng đi, nghe ta nói đã.”

Nhưng Giang Tiểu Lâu đã biến mất ở cầu thang, Tiểu Điệp nổi nóng: “Được rồi, lời đã nói xong, mời công tử về đi.”

Tả Hoan nhìn Tiểu Điệp nói: “Nha đầu này sao lại không khách khí như vậy, ta tìm đến tiểu thư nhà ngươi để thổ lộ, các ngươi không tin thì thôi, còn muốn sỉ nhục người khác.”

Tiểu Điệp liếc mắt nhìn hắn: “Cái gì mà nhục với không nhục, công tử nên nhanh đi đi, đừng lãng phí thời gian ở đây, nếu không lát nữa ta cho người đuổi ra, làm mất mặt mũi phủ Học sĩ, công tử đừng trách ta.”

Nghe nàng nói mau lẹ như vậy, thần sắc nghiêm nghị, Tả Hoa không thể không ngượng ngùng rời đi, nhưng hắn vẫn không cam tâm, lại tới gần hai bước, lặng lẽ hướng về Tiểu Điệp nhét một món đồ vào tay, nhẹ giọng nói: “Ta quả thật chung tình với tiểu thư nhà ngươi, vô cùng chân thành, hy vọng cô nương có thể nói tốt về ta trước mặt tiểu thư.” Nói xong hắn khập khiễn rời đi.

Tiểu Điệp nhìn bóng lưng hắn, quay lên lầu, đẩy cửa đi vào đặt bạc lên bàn.

“Tiểu thư người nhìn xem, là Tả công tử để lại cho nô tì, hắn muốn hối lộ nô tì nói tốt dùm cho hắn.”

Giang Tiểu Lâu liếc nhìn, thỏi bạc sáng lấp lóa trên bàn, nàng nở nụ cười nhàn nhạt nói: “Nếu là hắn đưa cho ngươi thì ngươi cứ giữ đi.”

Ly Tuyết Ngưng nãy giờ đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, không khỏi cười: “Vị Tả công tử này đúng là quý mến muội, còn tìm đến tận đây.”

Giang Tiểu Lâu lại tỏ vẻ không quan tâm: “Cũng không có gì ngạc nhiên, nữ tử xuất đầu lộ diện ra ngoài sẽ gây ra một số phiền phức.”

Ly Tuyết Ngưng cười nói: “Gia phong của vị Tả học sĩ cũng khá, không có dạy ra công tử ăn chơi, hắn nghiêm chỉnh tới cửa cầu hôn, tuy hôm nay đến đây có chút liều lĩnh, cũng không hẳn là một đối tượng kém. Muội có muốn cân nhắc không?”

Tiểu Điệp vội nói: “Tiểu thư, người không thấy hắn đi lại khập khiễng sao, người như vậy làm sao xứng với người.”

Ly Tuyết Ngưng nhìn Tiểu Điệp, không khỏi nói: “Nha đầu này hiểu cái gì? Tả học sĩ là nhà thế nào, cô nương bình thường muốn leo lên còn không nổi, hôn sự này không biết có bao nhiêu người mong muốn, tuy Tả công tử đi đứng bất tiện, nhưng ta nghe hắn nói chuyện rất rõ ràng, miệng mồm lanh lợi, dung mạo cũng coi như tuấn lãng, nếu Tiểu Lâu đồng ý, thì đúng là một mối nhân duyên tốt.”

Không chỉ Ly Tuyết Ngưng nghĩ vậy, tất cả mọi người trong Tạ gia đều nghĩ vậy, điều này cũng không thể trách họ, tuy rằng Tả Hoa đi đứng không tiện, nhưng hắn có phụ thân làm đại học sĩ, gia nghiệp Tả gia to lớn, gia phong trong sạch, xưa nay chưa từng có tiếng xấu, tuy rằng hắn bị tàn tật, nhưng cũng rất biết quy củ, hoàn toàn không có tiếng xấu ăn chơi. Sĩ nông công thương, thương là cuối cùng, Giang Tiểu Lâu mang thân phận con gái thương nhân, có thể trở thành con dâu phủ Đại học sĩ là chuyện cầu còn không được. Cho dù Tạ Khang Hà là người thông tuệ cũng khó tránh khỏi rơi vào tư tưởng rập khuông. Ly Tuyết Ngưng mơ hồ cảm thấy, Tả công tử này không tệ, nhưng không thể lập tức phán đoán, phải cố gắng quan sát một thời gian, liền nhắc nhở: “Nếu Tiểu Lâu thấy không an tâm, chúng ta có thể âm thầm hỏi thăm, để xem hắn là người thế nào, có tiếng tăm gì không tốt không?”

Giang Tiểu Lâu nói: “Nếu có đã truyền ra rồi, nếu hắn che giấu tốt, chúng ta sẽ không tìm ra được.” Cái gọi là nhắm mắt cưới gả, nếu cô nương vừa ý hắn, thì cũng chỉ là vừa ý phủ Đại học sĩ sau lưng hắn và tiền đồ của hắn mà thôi, thật ra không liên quan nhiều lắm đến bản thân hắn.

Ly Tuyết Ngưng hy vọng Giang Tiểu Lâu cẩn thận cân nhắc, liền có chút do dự: “Nhưng nếu muội gả cho hắn, chuyện báo thù cũng có hy vọng.”

Giang Tiểu Lâu cười: “Đúng là muội muốn báo thù, nhưng không đến nỗi hèn hạ như vậy, không thể dễ dàng bán đứng bản thân.”

Ly Tuyết Ngưng nhẹ nhàng a một tiếng: “Ai bảo là bán mình, ta nói Tả công tử là một đối tượng xứng đáng, nếu hắn nói thật, thì Tiểu Lâu, muội nên suy nghĩ một chút. Còn nữa, hôm nay hắn đến đây chưởng quầy cũng không ngăn cản, nói rõ…”

Giang Tiểu Lâu lười biếng, không có gì lo lắng nói: “Nói rõ Tạ bá phụ đã ngầm đồng ý hắn đến đây, cho nên người bên ngoài không cản hắn.

Ly Tuyết Ngưng không nhịn được thở dài.

Buổi chiều, khi Giang Tiểu Lâu hồi phủ, không thấy Tạ Khang Hà, trái lại gặp Tạ Liên Thành. Rõ ràng Tạ Liên Thành vội vã từ bên ngoài chạy về, xiêm y dính chút bụi bẩn, bộ dáng phong trần mệt mỏi, Giang Tiểu Lâu kỳ quái nó: “Không phải đại công tử còn ở bên ngoài mấy ngày nữa sao, đột nhiên lại chạy về như vậy, có chuyện gì gấp?”

Tạ Liên Thành bị nàng hỏi đến sựng lại, trầm ngâm chốc lát, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Nghe nói…phủ Tả học sĩ đến Tạ phủ cầu hôn?”

Giang Tiểu Lâu sửng sốt một lúc mới cười nói: “Không sai, tai mắt của đại công tử đúng là tinh thật.”

Nghe Giang Tiểu Lâu nói vậy, Hoài An ngại ngùng gãi đầu: “Cảm ơn Giang tiểu thư khích lệ.” Quả thật hắn là tai mắt của đại công tử, mọi chuyện trong Tạ phủ đều không thoát được tai hắn.

Ánh mắt Tạ Liên Thành rơi vào trên mặt nàng, âm thanh hắn trầm thấp có tác dụng ổn định lòng người: “Hoài An, ngươi giải thích đi.”

Hoài An cười khì khì hai tiếng: “Công tử bảo thuộc hạ đi điều tra Tả công tử, thuộc hạ liền tỉ mỉ tra xét người này.”

Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Liên Thành, nhất thời có chút kinh ngạc.

Người ta cầu hôn nàng, sao lại đi điều tra người ta?

Lời này, Giang Tiểu Lâu chỉ nghĩ trong lòng, không hỏi ra miệng.

“Vị Tả công tử kia nhân phẩm đoan chính, hành vi cử chỉ cũng theo khuông phép, không có gì khác thường, mới nhìn đúng là không có gì kỳ quái, chỉ là sau đó thuộc hạ thu mua một tạp dịch trong Tả phủ, hắn uống rượu say, bất giác nói ra một chuyện.”

Có thể làm cho Tạ Liên Thành lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng, việc này tất nhiên không tầm thường. Giang Tiểu Lâu cổ vũ nhìn Hoài An: “Hả, ngươi phát hiện chuyện gì?”

Hoài An thần bí nói: “Thì ra phu nhân Tả đại học sĩ có quen biết với An Vương phi, là khách quen của An Vương phủ, hơn nữa khi Tả tam công tử vừa ra đời đã nhận Vương phi làm nghĩa mẫu, bởi vì hai nhà đều rất kín tiếng, mối quan hệ này…người ngoài không hề biết.”

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười, đôi mắt trong vắt: “Tin tức này rất quan trọng sao?”

Tạ Liên Thành nhẹ giọng nói: “Dĩ nhiên quan trọng.”

Giang Tiểu Lâu lắc lắc đầu: “Ta không hiểu.”

Tạ Liên Thành cười nhạt, đôi mắt sâu thắm có một sức mạnh động lòng người: “Bây giờ nàng không cần hiểu, chờ một lát sẽ hiểu, Hoài An, chuẩn bị xe ngựa, ta và Giang tiểu thư cần đi ra ngoài.”

Lúc này biểu hiện của Tạ Liên Thành hết sức trịnh trọng, tuyệt không có ý đùa giỡn, nàng liếc mắt nhìn sắc trời: “Sắp đến lúc ăn cơm rồi, nếu cả nhà không tìm được chúng ta thì không biết sẽ đồn đại như thế nào nữa, đại công tử không để ý sao?”

Tạ Liên Thành cười, cuối cùng nói: “Nếu ta để ý lời đồn thì đã không phái người đi điều tra chuyện này, không cần nói nhiều, đi thôi.”

Giang Tiểu Lâu và Tạ Liên Thành vừa rời đi, hoa viên hiện ra góc váy của Tạ Du, nàng trừng trừng nhìn bóng lưng hai người, ánh mắt sắc như gai hoa hồng, ẩn giấu vẻ căm ghét, không tự chủ được nắm chặt khăn tay.

Xe ngựa Tạ phủ một đường đi tới, Tạ Liên Thành không nói một lời, thậm chí không ngẩn đầu nhìn Giang Tiểu Lâu, Hoài An không khỏi cười trộm, công tử không ngủ không nghỉ ba ngày mới về tới, nhìn thấy Giang tiểu thư cũng không nói lời nào, thật là kỳ quái.

Xe ngựa dừng trước một y quán, Tạ Liên Thành nhấc màn xe, nói với Giang Tiểu Lâu: “Chờ lát nữa nhớ để ý kỹ người đi ra từ bên trong.”

Giang Tiểu Lâu nhìn theo hướng của hắn chỉ, chỉ thấy hai người hầu mang một công tử trẻ tuổi đi ra khỏi y quán, hắn một thân hoa phục, bị kẹp giữa hai người nhưng vẫn không ngớt nhìn đông ngó tây, như đứa bé lên ba, liên tiếp cười khúc khích, vừa chảy nước miếng vừa rì rầm kêu la. Người hầu bên cạnh vội vã dùng khăn lau miệng hắn, liên tục dỗ dành hắn.

Hắn lớn tiếng ồn ào: “Ta muốn uống nước, ta muốn uống nước.”

Người hậu vội dỗ ngọt: “Muốn uống thì về nhà uống, bây giờ không có.

Nhưng hắn lập tức nhảy lên: Ta khát, ta khát rồi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn cảnh này, đôi mắt lạnh lẽo, vẻ mặt khó đoán.

Vị công tử ngốc kia không được uống nước, càng lúc càng điên, hét lo lên, liều lĩnh giẫy dụa, như muốn tránh khỏi hai người hầu. Một người trong đó không giữ được hắn, hắn thoát ra chạy đến góc tường, vén áo choàng lên chuẩn bị đi tiểu tại chỗ, nhất thời người qua đường kinh hoảng dồn dập tránh né. Một nữ tử trẻ tuổi đi ngang, tên ngốc này lập tức tiểu về phía đối phương, cô gái kia sợ đến hoa dung thất sắc, hét to một tiếng hôn mê bất tỉnh. Hắn vẫn không tha, liền trực tiếp tiểu lên mặt đối phương, tất cả mọi người trợn mắt ngoác mồm. Hai người hầu sợ sẽ gây ra chuyện, mau chóng tiến lên, nhưng lại không bắt được hắn, công tử ngốc này quần áo xốc xếch chạy vòng quanh, hô to gọi nhỏ, khóc cười bất thường, ăn nói linh tinh, gặp phải hài tử cầm thức ăn trên tay liền nhào tới cướp, chạy đến mệt thì ngửa mặt ra nằm ngủ giữa đường.

Người hầu lập tức chạy đến, trói hắn lại, vất vả mới đưa được hắn lên xe ngựa.

Xe ngựa biến mất khỏi tầm nhìn Giang Tiểu Lâu, chỉ mang theo một trận tro bụi. Nàng quay đầu nhìn Tạ Liên Thành cười nói: “Người này có gì đặc biệt sao?”

Nét cười của nàng, triệt để làm động lòng người.

Hô hấp Tạ Liên Thành dồn dập, lại rất nhanh khôi phục lại bình thường, đôi mắt lóe ra tia sáng lạnh lẽo: “Vị này là nhị nhi tử của An Vương phi, được gọi là Duyên Bình quận vương.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box