Chương 77
Nữ nhi sinh trong gia đình thương nhân, cho dù xinh đẹp thoát tục, cầm kỳ thư họa xuất chúng, tương lai cũng không thể quá tốt được, rất nhiều cô nương, vì gia đình không thể không xuất đầu lộ diện đi làm ăn, một khi đã vậy thì nửa đời sau rất khó tìm tướng công tốt. Giống như người thuần lương mỹ lệ như Giang Tiểu Lâu, lại phải chôn cả đời giữa những kẻ mua bán thô tục, dĩ nhiên An Vương phi cảm thấy tiếc nuối.
Giang Tiểu Lâu đang muốn nói gì, đột nhiên nhìn thấy An Vương phi nhíu mày, tựa hồ đang đau khổ, đột nhiên con mắt đảo một vòng, cả người ngã về phía sau. Các tì nữ hét lên, nhanh chóng đỡ lấy bà, lại vội vàng phái người đi mời đại phu.
Giang Tiểu Lâu vừa chạm vào đã phát hiện cả người đối phương nóng bỏng, lại toát mồ hôi, lập tức nhắc nhở tì nữ: “Đi nấu nước nóng,đừng quên bỏ chút dấm vào đó, lau mặt cho Vương phi.”
Tì nữ kinh sợ, nhất thời không biết làm sao mới đúng, Giang Tiểu Lâu nói: “Trước khi đại phu tới thì dùng cách này để hạ nhiệt, còn không mau đi.”
Tì nữ thấy Giang Tiểu Lâu khẳng định, cũng không dám trì hoãn, lập tức đi làm. An Vương phi rất nhanh tỉnh lại, thấy tì nữ đang lau mặt cho mình, còn Giang Tiểu Lâu thì lùi ra xa hơn ba thước, không khỏi hỏi: “Dùng nước nóng và dấm lau mồ hôi, là ai dạy các ngươi?”
Tì nữ khom người cúi đầu đáp: “Bẩm Vương phi, là Giang tiểu thư.”
Ánh mắt An Vương phi rơi vào trên người Giang Tiểu Lâu, toát ra tia kinh ngạc. Đúng lúc đại phu chạy đến, cẩn thận bắt mạch cho An Vương phi, sau đó nói: “Vì Vương phi ở trong phòng đốt hương quá lâu, nhất thời khó chịu bị ngất đi, có thể thấy cơ thể khá yếu, sau này nhất định phải chú ý thêm.”
An vương phi gật đầu, tỳ nữ liền dẫn đại phu đi ra ngoài hốt thuốc.
An Vương phi thở ra một hơi, lúc này mới dặn dò mọi người: “Ra mồ hôi đầy người, các ngươi đi chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm rửa. Giang tiểu thư, đúng lúc này có thể thử cách bảo dưỡng của ngươi rồi.”
Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười: “Xin Vương phi tự nhiên.”
Các tì nữ không dám chậm trễ, cấp tốc chuẩn bị, chỉ trong nửa canh giờ đã sắp xếp xong phòng tắm.
An Vương phi muốn tắm rửa, dĩ nhiên Giang Tiểu Lâu phải ra phòng khách chờ. Nàng mới vừa đứng một lúc, có tì nữ nhẹ nhàng đến mời: “Giang tiểu thư, Vương phi mời người đến bể tắm.”
Giang Tiểu Lâu kinh ngạc, An Vương phi đang tắm sao lại muốn nàng đi vào, như vậy không hợpvới lễ nghi. Tinh tế suy nghĩ chốc lát, nàng vẫn đi theo sự hướng dẫn của tì nữ tiến vào bể tắm của Vương phi. Bể tắm được xây theo hình hoa hải đường, chỗ nước vào ở đáy hồ xây hai vòi sen bằng đồng phun lên, rất đặc biệt. Trong bể màn lụa tung bay, bóng người lay động, có khoảng mười tì nữ hầu hạ bên trong. An Vương phi đã ngồi trong bể, nước ấm lấp ló ở ngực, càng hiện lên làn da như mỡ đông, trắng trẻo như ngọc. Bà nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, mỉm cười: “Thử một chút yên chi thủy phấn của ngươi đi, nếu hiệu quả tốt thì ta sẽ đề cử với Hoàng hậu nương nương.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Vâng, chỉ là nước hương hoa thơm thì không được, nó sẽ hạ thấp công hiệu của phấn, xin Vương phi tạm thời đứng dậy thay nước khác.”
An Vương phi rất thoải mái, lệnh cho tì nữ dựng bình phong lên che cơ thể mình, cũng lệnh cho tì nữ nhanh chóng đổi nước. Đến khi bà ngồi lại vào bể tắm lần nữa, lại phát hiện nước có chút kỳ lạ, bề mặt có một lớp vật thể đục nhàn nhạt, không khỏi trầm mặt: “Đây là cái gì?”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu ôn hòa: “Vương phi, trong nước này có thêm dầu hạnh nhân và mật ong, sau khi ngâm sẽ giúp da dẻ mềm mại, nhu hòa, sau đó sử dụng yên chỉ thủy phấn sẽ càng có tác dụng. Xin Vương phi thứ cho Tiểu Lâu vô lễ, tiểu nữ còn phải thoa mặt cho ngài.”
Âm thanh của Giang Tiểu Lâu còn êm tai hơn chim hoàng anh, Vương phi gật gật đầu. Giang Tiểu Lâu lấy từ một cái hộp nhỏ ra một ít cao, nghiền nát, tự mình thoa lên mặt Vương phi. Vương phi ngửi thấy mùi thuốc, hỏi: “Đây là để làm gì?”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Đây là cây ích mẫu phơi khô nghiền thành bột,sau đó trộn với bột gạo và nước, sau đó vo lại thành viên như trứng gà, để phát huy được dược tính, tiểu nữ còn dùng lò đất sấy khô, hong trên lửa lớn nửa canh giờ sau đó ủ trong lửa nhỏ một đêm, cuối cùng trộn thêm bột phấn trắng vào, loại cao này tên là Thần tiên ngọc nữ cao, là phương pháp bí truyền của người được Thái tổ gia sủng ái nhất Trương quý phi sử dụng.”
An Vương phi gật đầu liên tục, lại truy hỏi: “Là bí mật cung đình làm sao ngươi biết được?”
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Sau khi Trương quý phi tạ thế Thái tổ gia rất bi thương, sợ thấy cảnh nhớ người, nên giải tán cung nhân, không ít cung nữ hầu hạ Quý phi đều lưu lạc nhân gian. Huynh trưởng tiểu nữ từng đi du ngoạn khắp nơi, thích sưu tập chuyện kỳ lạ, cũng thường ghi chép những chuyện mình gặp được. Tiểu nữ chỉ tái hiện lại những ghi chép của huynh trưởng, tìm người tự mình thí nghiệm, xác nhận không có vấn đề mới dám làm, Vương phi yên tâm.”
Lúc này An Vương phi mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này Giang Tiểu Lâu đã sai người đốt lò hương ở bể tắm, bên trong lò bỏ thảo dược, tỏa ra mùi hương thơm ngát khiến người ta cảm thấy thoải má, Giang Tiểu Lâu nói: “Tiểu Lâu cả gan, xin mời Vương phi đứng dậy.”
An Vương phi nhìn nàng một cái, cũng không kiêng kỵ, lập tức đứng lên. Dòng nước óng ánh lướt qua bộ ngực của bà, eo nhỏ nhắn, nhìn như cả người đang phát sáng. Mắt Giang Tiểu Lâu nhìn thẳng, trên mặt có nét tươi cười, không lộ ra biểu hiện kinh ngạc hay thẹn thùng. An Vương phi nhìn thấy cũng rất hài lòng, không thấp hèn không kiêu ngạo, thái độ ngôn ngữ có chừng mực, là tiểu cô nương có giáo dưỡng.
Giang Tiểu Lâu lấy một hộp phấn cao khác, dặn dò hai tì nữ tới, cẩn thận thoa lên toàn thân Vương phi, không đợi An Vương phi hỏi đã chủ động giải thích: “Dùng bạch chỉ và trân châu hòa với nhau làm cơ bản, sau cho đó thêm bột phấn vỏ sò, dùng loại cao này thoa khắp thân thể, không chỉ tốt cho làn da, khiến thân thể trắng như tuyết, mà còn sáng láng lộng lẫy, có thể phòng ngừa bệnh tật.”
An Vương phi ý tứ sâu xa nhìn nàng: “Nha đầu này cũng có nhiều tâm tư lắm, các phương pháp đều rất mới mẻ, ta đã gặp nhiều danh môn thiên kim, không ai chịu bỏ công sức vào mấy chuyện này. Theo ta thấy, ngay cả chuyện nghiêm túc tập trung còn không thể, chứ đừng nói đến mấy việc nội trợ.”
An Vương phi cực kỳ thích chưng diện, cho nên quá mức cố chấp với vẻ bề ngoài, lại cẩn thận nghĩ lại lời của bà, giống như đang ám chỉ rất yêu thích mình. Giang Tiểu Lâu khẽ cười: “Vương phi nói đúng.”
Tắm rửa xong, tì nữ mang một mảnh ngọc nhẹ nhàng lăn trên mặt Vương phi, sau đó mới dùng phấn hoa hồng thoa lên mặt bà, cuối cùng thoa chút son môi, trình độ phiền phức xa hoa khiến người ta nhìn mà than thở. Chờ trang điểm xong, An Vương phi nhẹ hít thở một cái, tựa hồ đang ngửi mùi thơm trong không khí, một lúc lâu mới mỉm cười nói: “Quả thật khiến người ta sảng khoái, độc đáo lắm.”
Thật ra vốn không cần hương phấn, trên người An Vương phi đã có một mùi thơm như lan, làm say lòng người, Giang Tiểu Lâu bình rĩnh: “Tạ ơn Vương phi khen ngợi”
An Vương phi nhìn thấy dung mạo, phong độ, lời nói cử chỉ của Giang Tiểu Lâu, không thể kềm được ngạc nhiên và thưởng thức, đến khi Giang Tiểu Lâu đứng lên muốn cáo từ, bà mới giữ lại: “Đừng gấp, chiều nay ta có một vở kịch, xem với ta xong mới đi cũng không muộn.”
Không phải mời, mà là giọng điệu ra lệnh.
Khách mời chỉ có một mình Giang Tiểu Lâu, nàng được sắp xếp ở một vị trí cao quý trên bàn tiệc. Vương phi rất thích xem kịch, thường hay dựng sân khấu, bố trí xa hoa thoải mái. Không chỉ mời diễn viên nổi tiếng trong thành, mà kịch bản còn do An Vương phi mời người viết, cốt truyện nói về một thương nhân yêu một ca kỹ xinh đẹp, vì muốn đưa nàng ra khỏi thanh lâu mà trải qua nhiều trắc trở, tuy là hơi thô tục, nhưng An Vương phi đã thích thì ai dám nói nhiều.
Thần sắc An Vương phi bình tĩnh, cười với nàng: “Vở kịch này viết rất hay, chỉ có vài từ không được tao nhã, ta tự mình sửa lại, ngươi nghe thử đi.”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu tỏa sáng, nhàn nhạt đảo qua sân khấu, chỉ mỉm cười gật đầu.
Diễn viên trên sân khấu tài nghệ rất cao, ca từ cũng đẹp đẽ, nhưng có một số chỗ không biết sao bị thay đổi đến không ra âm điệu, nghe ra dài ngắn không đều, cho dù Giang Tiểu Lâu là người ngoài nghề mà vẫn nghe ra chỗ không đúng, diễn viên trên đài lại hát có bài bản, cực kỳ chăm chú. Giang Tiểu Lâu mơ hồ suy đoán, chỗ kỳ quái không lưu loát này chắc là nhờ tài sửa đổi của An Vương phi mới… Nàng không khỏi cúi mắt xuống, các diễn viên trên đài đúng là tài giỏi, nhưng chỉ vì phải cúi đầu trước quyền quý mà bán đi lương tri, tuy rằng đáng thương nhưng cũng buồn cười.
An Vương phi vừa nhìn diễn xuất trên đài, vừa cầm vở hát để đối chiếu, chỉ cần trên đài có người hát sai một câu, thậm chí có một ánh mắt không đúng, bà đều trầm mặt xuống. Mỗi khi gặp cảnh này, tất cả mọi người đều cẩn thận từng chút, nơm nớp lo sợ. Chỉ có một lão nô áo lam đứng ở một góc không đáng chú ý, đang quan sát biểu hiển của Giang Tiểu Lâu. Mặc kệ Vương phi vui vẻ hay tức giận, vẻ mặt Giang Tiểu Lâu vẫn không chịu ảnh hưởng chút nào, trước sau thong dong trấn tĩnh ôn hòa, có thể thấy được là người hỉ nộ vô hình, không hề nhiễm tính phóng khoáng của thương hộ.
Đôi mắt đẹp của An Vương phi rơi vào người Giang Tiểu Lâu: “Ngươi thấy vở kịch này thế nào?”
Giang Tiểu Lâu làm như xem rất chuyên tâm, mắt không chớp nhìn trên sân khấu, nghe Vương phi hỏi mới làm như chợt tỉnh: “Vương phi thưởng thức đặc biệt, không giống người thường.”
Nghe nàng nói rất êm tai, An Vương phi gật đầu cười.
Giang Tiểu Lâu tiếc hận, Giang Thừa Thiên cũng là người thích xem kịch, người thường nói lời hát là da lông, cốt truyện là xương cốt, tư tưởng chính là linh hồn, trong vở kịch nếu giọng hát tốt, nội dung lại thô thiển, thậm chí không có tư tưởng, chính là vừa không có xương cốt vừa không có linh hồn, chỉ còn lại da lông, hoàn toàn không chút thú vị.
Tì nữ dâng chén trà lên trước mặt, đồng thời đưa cái gối ngọc như ý cho An Vương phi, ánh mắt của bà không rời sân khấu, thân thể duỗi dài ra nửa ngồi nửa nằm, biểu hiện vô cùng hưởng thụ. Giang Tiểu Lâu nhìn thấy tất cả, nhưng không lộ ra vẻ hâm mộ. Đúng vào lúc này, phía sau bình phong có bóng người muốn xông ra, lại bị ai đó mạnh mẽ kéo lại, nhất thời lộn xộn rối rắm. Bình phong mẫu đơn hiện ra bóng người lay động, còn đặc sắc hơn trên sân khấu. Lông mày Giang Tiểu Lâu khẽ nhíu, chỉ trong chớp mắt bóng người kia đã biến mất. Các tì nữ trong sảnh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, căn bản như không có chuyện gì xảy ra, nhưng Giang Tiểu Lâu khẳng định chắc chắc, có người ở sau bình phong. Nhưng mà, tại sao ai cũng làm như không thấy?
Giang Tiểu Lâu thu hồi ánh nhìn, đôi mắt lại nhìn lên sân khấu, vô cùng yên tĩnh, hoàn toàn không bị bên ngoài ảnh hưởng.
Không hỏi chuyện mình không nên biết, quả là người thông minh. An Vương phi hài lòng gật gù, chờ sân khấu diễn xong mới hờ hững nói: “Nghe nói Giang tiểu thư còn kinh doanh của hàng đồ cổ, chắc cũng là chuyên gia. Ta có bốn tượng Phật rất quý giá, muốn nhờ ngươi nhìn giúp ta một chút.” Nói xong bà phất tay, liền có bốn tì nữ nâng khay, nuối đuôi nhau tiến vào phòng.
Trên khay có bốn tượng Phật khéo léo, điêu khắc từ hồng ngọc, hoa văn trên gương mặt, vành tai, bàn tay, thận chí trên bụng đều được điêu khắc tinh xảo, vừa nhìn đã biết là thượng phẩm. Giang Tiểu Lâu tỉ mỉ chốc lát mới nói: “Xin dùng lụa che bốn tượng Phật này lại, cần phải che khuất ánh sáng.”
An Vương phi nghe vậy liền dặn dò người làm theo, Giang Tiểu Lâu bảo tì nữ cầm một ngọn nến đến, bốn phía đều là bóng tối, trong nháy mắt bốn tượng Phật phát ra ánh sáng đỏ như máu, đặc biệt mỹ lệ, rung động lòng người. Giang Tiểu Lâu lộ ra vẻ kinh ngạc: “Đây không phải hồng ngọc, mà là huyết ngọc, tượng Phật huyết ngọc là đồ vật giá trị liên thành, chắc Vương phi đã biết từ trước.”
An Vương phi mỉm cười: “Ta không tinh thông mấy thứ này lắm, ngươi nói xem nó đáng giá ở đâu?”
“Vương phi, cho dù là Phỉ thúy, Hòa điền, hay là hoàng ngọc, chỉ có nhiễm máu mới trở thành huyết ngọc được. Khi an táng người, phải bỏ ngọc vào trong miệng người đó, nếu người vừa mới chết, thì ép cho nuốt xuống, khi đó ngọc sẽ rơi vào yết hầu nằm yên ở đó, trải qua trăm năm ngàn năm, máu sẽ thấm vào bên trong viên ngọc, sẽ tạo nên huyết ngọc hoàn mỹ. Thứ này thường được phát hiện ở dưới xương yết hầu, là loại ngọc quý nhất trong quan tài, thông thường cửa hàng ngọc sẽ phân loại nó để định giá, ít thì vài ngàn, nhiều thì vài vạn, cho nên mới nói nó là giá trị liên thành.”
An Vương phi nhẹ nhàng cau mày: “Theo ngươi nói, huyết ngọc được nhét vào cơ thể, như vậy đã có thể giải thích bốn tượng Phật này tại sao lại tinh xảo như vậy, nếu là quá to thì sẽ nhét không vừa.”
Giang Tiểu Lâu khen ngợi nói: “Nương nương nói không sai, bây giờ có nhiều thương nhân dùng thủ đoạn tương tự để tạo huyết ngọc, bọn họ đem ngọc nhét vào miệng chó, cột miệng lại, sau đó giết chết con chó, chôn xuống đất, hơn mười năm sau là đào được huyết ngọc. Chỉ là máu người thông linh, máu chó lại có oán khí, không tốt cho người đeo. Bốn tượng phật này đều là hàng tốt nhất, là thật sự được nuôi dưỡng bằng máu người, nương nương có thể yên tâm.”
An Vương phi mỉm cười: “Ngươi nói rất có kiến thức, hôm nay ta không hỏi ngươi về giá trị huyết ngọc, mà là giá trị của bốn tượng Phật này, ngươi có thể giúp ta giải quyết vấn đề này không?”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu trong suốt, uyển chuyển đáp: ”Xin vời Vương phi nói thẳng.”
Ánh mắt An Vương phi chiếu thẳng vào lòng người, nói: “Hôm qua ta vào cung, Hoàng hậu nương nương đánh cược với ta, bà thưởng cho ta bốn tượng Phật này, đồng thời nói rõ chỉ có một trong đó thật sự là bảo bối, ta nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra được, hôm nay ngươi có thể giải đáp giúp ta không?”
Giang Tiểu Lâu nhìn bốn tượng Phật một chút, bất kể là dáng dấp, màu sắc, điêu khắc, đều giống nhau như đúc, không có chút nào khác biệt, thậm chí nếp nhăn trên mặt cũng sống động giống nhau như đúc, một lúc lâu nàng cũng không nói gì, trong mắt có nghi hoặc, tựa hồ bị làm khó.
An phi chỉ mỉm cười, đây là cửa ải khó cuối cùng, nếu ngươi vượt qua được thì mới xem là thành công. Nghĩ tới đây, bà sợ Giang Tiểu Lâu lâm trận rút lui nên nói: “Nếu ngươi giải quyết được, ta sẽ kiến nghị với Hoàng hậu nương nương, sang năm trong cung sẽ dùng son phấn của Yên Chi Trai, Một khi được các nương nương chấp nhận, chuyện làm ăn của Yên Chi Trai còn sợ không tốt sao?”
Giang Tiểu Lâu lật tung tượng phật, mới phát hiện hai bên lỗ tai đều có lỗ, trong lòng chấn động, mơ hồ đoán được cái gì, ngoài mặt không lộ ra nhưng đầu óc cấp tốc suy nghĩ. Hôm nay An Vương phi tìm đủ cách thăm dò mình, là vì thử thách hay có âm mưu khác? Bất kể là mục đích gì, làm người tốt nhất đừng quá thông minh, đặc biệt đừng để lộ thông minh ra ngoài, bằng không sẽ rơi vào kết cục bị qua cầu rút ván. Nghĩ xong, nàng chuẩn bị nói lời từ chối, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt giám thị của An Vương phi.
Đó là một ánh mắt kỳ lạ, không phải nham hiểm, độc ác, giả dối, mà dường như hững hờ, lại giống như có thể quan sát thấy tất cả, có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của Giang Tiểu Lâu.
Một người quá thông minh, còn biết che giấu chính mình, đó là lỗ hổng lớn nhất. Người không có khuyết điểm là người nguy hiểm nhất. Lời nói của Giang Tiểu Lâu đã ra đến miệng, lại đổi ý: “Vương phi thật muốn thắng Hoàng hậu nương nương?”
An Vương phi sáng mắt: “Ngươi có cách?”
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười: “Xin lấy cho tiểu nữ một sợi tơ thủy tinh.”
“Ngươi nói cái gì, tơ thủy tinh?” An Vương phi nghe mà choáng váng: “Ngươi cần tơ thủy tinh làm gì?”
Giang Tiểu Lâu giả vờ thần bí: “Lát nữa Vương phi sẽ biết.”
Tơ thủy tinh có tính dai, sau khi tạo hình sẽ cố định như vậy, không bị bẻ gãy, tú nương hay dùng nó xen vào những sợi vàng mềm mại để thêu. Các tì nữ bận rộn nửa ngày mới làm ra được tơ thủy tinh nhỏ như lông trâu theo ý Giang Tiểu Lâu. Sau khi Giang Tiểu Lâu tiếp nhận, nhẹ nhàng bẻ sợi tơ thành hình dạng móc câu, từ bên lỗ tai trái của tượng Phật tìm cách đâm xuyên qua. Tượng thứ nhất, tai đóng kín, không có cách nào xuyên qua; tượng thứ hai, sợi tơ đi vào từ tai trái, ra ở tai phải; tượng thứ ba sợi tơ đi vào từ tai trái, đi ra từ miệng; tượng thứ tư sợi tơ đi vào từ tai trái thẳng xuống bụng, không có đường ra.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tiểu nữ nghĩ bây giờ Vương phi đã rõ, bức tượng nào mới là đáng giá nhất.”
An Vương phi sửng sốt, đột nhiên cười ha hả: “Không sai, ta sớm nên đoán được, thì ra Hoàng hậu nương nương lừa ta.” Bà đứng lên đi tới bốn bức tượng, tỉ mỉ nói: “Bốn bức tượng này giống như người vậy, nếu nghe được việc quan trọng, thì niêm phong tai lại như không nghe thấy, người cỡ này không thể tin vì quá ngu dốt. Nếu nghe từ tai trái đi ra tai phải, thì nghe cũng như không nghe, người này không thể tin vì quá sơ hở. Loại người thứ ba, lỗ tai nghe thấy gì thì miệng nói cái đó, người như thế rất đáng chết vì quá nhiều chuyện. Chỉ có loại người thứ tư, nghe thấy gì cũng giấu vào bụng, cái miệng đáng tin, mới có thể an tâm làm việc. Tốt, Giang Tiểu Lâu ngươi quả thật rất thông minh, ta rất thích ngươi.”
Tuy rằng thông minh, nhưng cũng chưa quá mức, còn không biết để lộ thông minh ra sẽ nguy hiểm, An Vương phi thoáng yên lòng. Bà thích người thông minh, nhưng không nên quá thông minh, vì sẽ phiền phức. Nếu Giang Tiểu Lâu biết rõ nên làm gì lại cố ý giả vờ không biết, An Vương phi sẽ phải cân nhắc đối phương có quá nhạy bén hay không.
Giang Tiểu Lâu cúi người hành lễ, biểu diện dịu dàng: “Khoe khoang trước mặt Vương phi, Tiểu Lâu thất lễ.”
An Vương phi phất tay: “Không cần để ý, bốn tượng Phật này ta đã đưa cho rất nhiều người nhìn, nhưng không ai giải thích được. Bây giờ ngươi nói rất hay, ta tin nếu Hoàng hậu nương nương biết được cũng sẽ trọng thưởng.” Bà nói đến đây lại quan sát bốn tượng Phật một chút, cười thoải mái: “Ngày mai ta sẽ tiến cung, khoe thành tích cho ngươi.”
Nói thì nói vậy, nhưng Giang Tiểu Lâu cũng sẽ không tin là thật, cho nên nàng cúi mắt làm như không nghe thấy.
An Vương phi không che giấu sự tán thưởng đối với Giang Tiểu Lâu, cố ý dặn dò người chuẩn bị kiệu đưa Giang Tiểu Lâu về phủ. Ngồi trên cỗ kiệu An Vương phi sắp xếp, Giang Tiểu Lâu vén rèm lên nhìn ra ngoài. Giờ này ngoài đường đã thắp đèn lồng, người đi đường tới lui không ngớt, nhưng chỉ cần cỗ kiệu vừa đi đến, mọi người đều né tránh, có người thì dừng hẳn lại, có người cung kính đứng ở ven đường, chờ cỗ kiệu của An Vương phủ đi qua, cái gọi là quyền thế ngập trời, oai phong lẫm liệt cũng chỉ có vậy. Giang Tiểu Lâu khẽ cười, đây coi như là cáo mượn oai hùm vậy.
Xa xa, một chiếc xe đầy chứa hai thùng nước đầy kẽo kẹt đi tới,trên cổ phu xe còn treo sợi dây dắt xe, hai tay nắm chặt tay nắm của xe đẩy về phía trước, hắn vừa đến cầu, đúng lúc đụng nhằm cỗ kiệu của An Vương phủ, không thể tránh được. Lùi không được, tiến không xong, cũng không phải hắn cố ý, mà vì xe đẩy này khó điều khiển, không dễ quay đầu. Hộ vệ bên cạnh cỗ kiệu rất tức giận, giơ côn bổng trên tay đẩy cái xe lùi về sau, phu xe gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, nỗ lực lùi lại, không cẩn thận vấp phải tảng đá, rầm một tiếng hai thùng nước toàn bộ lật nhào, đổ sạch sẽ, cá trong thùng toàn bộ tràn ra đường, người đi đường tranh nhau nhặt lấy. Phu xe hoảng hốt khóc toáng lên, liều mạng cầu xin, trông rất đáng thương. Quản gia phụ trách hộ tống cỗ kiệu liên tục dùng một cây quạt để quạt bụi bặm, miệng không ngừng nói gì đó, dường như đang mắng người.
Giang Tiểu Lâu trầm mặt, An Vương phi sắp xếp cho nàng ngồi kiệu, là muốn nàng trải nghiệm cái hay của quyền thế, hay là muốn nói cho nàng biết sự cứng rắn của đối phương. Giang Tiểu Lâu buôn bán tốt đến mấy, thông minh đến mấy, cũng không chắc lọt được vào mắt Vương phi, từng bước này, từng màn này, rốt cuộc là để làm gì?
Nhớ tới tiếng cười ôn nhu, điệu bộ kiều mỵ của An Vương phi, liền không khỏi nhớ đến cặp mắt lúc thì phong lưu uyển chuyển, lúc thì sắc bén bức người, tựa hồ muốn nhìn thấu tâm tư người khác, Giang Tiểu Lâu rơi vào trầm tư.
Xem hương phấn, là khảo sát tính nết nàng có ôn thuần hay không, có hợp ý với Vương phi không. Xem kịch, là quan sát tính nhẫn nại của nàng, có giữ được khoan dung ôn hòa hay không, rối loạn phía sau bình phong, nếu là cố ý gây ra, tám phần mười là để xem sự nhẫn nại và lòng hiếu kỳ của nàng. Bí ẩn của tượng Phật là cửa cuối cùng, để xem nàng có tuổi trẻ bồng bột, lộ ra hết sự sắc bén không. Nếu mỗi một cửa đều qua, Giang Tiểu Lâu không khỏi gợi lên lòng cảnh giác của An Vương phi, cửa ải cuối cùng, không thể không cố ý rơi vào cạm bẫy của đối phương.
Cuối cùng cỗ kiệu dừng lại ở cửa Tạ phủ, Giang Tiểu Lâu xuống kiệu, dặn dò người thưởng tiền, lúc này mới đi vào. Vương Bảo Trân đang ngồi ở nội sảnh, mấy người Tạ Nguyệt cũng đang chờ. Nhìn thấy Giang Tiểu Lâu đi vào, Vương Bảo Trân vội buông chén trà xuống, mỉm cười đứng dậy bắt chuyện: “Giang tiểu thư.”
Giang Tiểu Lâu gật đầu chào hỏi, Tạ Nguyệt nhìn Giang Tiểu Lâu, trên mặt mang theo nụ cười: “Tiểu Lâu, hôm nay An Vương phi đưa đến rất nhiều lễ vật, trước khi ngươi về nhà đã đưa đến rồi.”
Tạ Hương càng hớn hở: “Ngươi thật có phúc, nghe nói hôm nay An Vương phi cố ý giữ ngươi lại xem kịch. Nhà chúng ta tuy có gánh gác nhưng cũng chỉ toàn tuồng cũ, An Vương phi là chuyên gia về hát tuồng, kịch ở Vương phủ như thế nào, ngươi nói ra để bọn ta có thêm kiến thức đi.”
Lời của đối phương tràn ngập tò mò và thăm dò, Giang Tiểu Lâu làm như không phát hiện, chỉ khẽ nói: “Hôm khác đi, hôm nay ta mệt mệt, xin cáo lui trước.” Nói xong nàng liền xoay người đi ra ngoài, không có chút gì có lỗi.
Tạ Hương ngạc nhiên chốt lát, hừ lạnh một cái: “Kiểu người gì vậy, nghĩ mình ghê gớm lắm sao, một thiên kim tiểu thư phải xuất đầu lộ diện đi làm ăn, những quan to quý nhân làm sao coi trọng được? Theo ta thấy, chẳng qua là trò đùa của người ta, nhất thời cao hứng nên vậy thôi.”
Tạ Hương nói rất khắc nghiệt, đúng là mất thể thống. Ngũ tiểu thư Tạ Xuân không khỏi trừng nàng một cái: “Tỷ ganh tỵ? Vậy tỷ cũng đi đi, xem An Vương phi có giữ tỷ lại xem kịch, uống trà không?”
“Muội nói cái gì…”
Tạ Nguyệt ngắt lời: “Trước kia quả thật chúng ta đã coi thường Tiểu Lâu, muội nhìn nàng đi, không chỉ kinh doanh giỏi, ngay cả quan to quý nhân cũng xem trọng. Ngoại hình đẹp, tính tình tốt, biết làm ăn, chẳng trách người ta yêu thích.” Khi nàng nói câu này là có ba phần thật lòng ước ao, nữ nhi thương gia muốn nổi bật là rất khó, chỉ khi nào được quan to quý nhân ưu ái, ví dụ như An Vương phi, chịu đem Giang Tiểu Lâu vào xã hội thương lưu giới thiệu, tìm được một vị hôn phu tốt, vậy thì hoàn toàn khác.
Tạ Xuân gật đầu liên tục, mà Tạ Hương ngày càng xem thường, đôi mắt trợn trắng: “Chỉ là dựa vào công phu nịnh hót thôi, một nữ tử lại xuất đầu lộ diện là không tốt, An Vương phi lại còn mời ả ở lại xem kịch, xem ra An Vương phi này tám phần mười cũng là không bình thường.”
Vương Bảo Trân nhíu mày: “Tam tiểu thư, nói chuyện cẩn thận tai vách mạch rừng.”
Tạ Hương không khỏi ngẩn đầu, khó nén kiêu ngạo: “Con ăn ngay nói thẳng, không giống những người cả ngày lén lút, có gì mà không thể nói.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng cười gằn: “Ăn ngay nói thẳng? Vậy tại sao trước mặt thì cười, sau lưng nói móc, đó là gia giáo nhà nào?” Nghe được câu này, tim Tạ Hương trong nháy mắt nặng nề, sắc mặt trắng bệch: “Thì ra là phụ thân đã về.”
Tạ Khang Hà lạnh lùng nhìn con gái mình, tỏ tõ vẻ thất vọng, hắn không ngờ mình cả ngày bận bịu bên ngoài, các con gái đều trở nên chanh chua hẹp hòi như vậy. Hắn không nhìn về Tạ Hương một cái, trái lại chuyển hướng về Tạ Xuân, vẻ mặt ôn hòa: “Xuân Nhi, lần này phụ thân ra ngoài có mua quà cho con, lát nữa đến thư phòng của phụ thân lấy.”
Trên mặt Tạ Xuân lộ vẻ vui mừng, trước kia trong số các cô con gái, Tạ Khang Hà không thích nhất chính là người ngây thơ lỗ mãng như Tạ Xuân, nhưng hôm nay hắn làm vậy rõ ràng là rất thích tính lương thiện của Tạ Xuân. Trên mặt Tạ Hương lúc trắng lúc xanh, cắn răng không lên tiếng.
Giang Tiểu Lâu trở lại Họa Lâu, Ly Tuyết Ngưng và Tiểu Điệp đang thắp đèn chờ ở bậc thang. Gió thổi lên góc váy Ly Tuyết Ngưng, làm cho nàng càng thêm vẻ gầy gò, giống như sẽ bị gió thổi bay.
Tiểu Điệp tinh mắt, vội đi tới gỡ áo choàng của Giang Tiểu Lâu xuống, ôn nhu nói: “Tiểu thư, cuối cùng người về rồi, cơm canh đã phải hâm lại mấy lần.”
Nụ cười Giang Tiểu Lâu ngưng lại: “Không phải đã nói không cần chờ cơm sao?” Thấy Ly Tuyết Ngưng tỏ vẻ nghiêm nghị, không khỏi nói: “Ta đến An Vương phủ chứ đâu phải đi đầm rồng hang cọp, tại sao lại sợ như vậy, tưởng ta không về nữa sao?”
Nghe nàng nói vậy, Ly Tuyết Ngưng lắc đầu liên tục: “Thật không biết nên nói muội to gan hay không biết sợ, muội có biết An Vương phi là người thế nào không?”
Sắc mặt Giang Tiểu Lâu không thay đổi: “Vương phi dung mạo mỹ lệ, khí chất cao quý, thích nghe kịch, lại trẻ hơn tuổi rất nhiều, đối xử với người khác rất khách khí, là một Vương phi cao quý đoan trang, sao tỷ lại hỏi vậy?”
Ly Tuyết Ngưng thấy sợ sự lạc quan của nàng: “Ta cho rằng muội biết, thì ra muội không biết thật. Ai cũng nói An Vương phi là người rất ôn hòa, ngay cả con kiến cũng không giẫm chết. Nhưng trên đời không có gì là bí mật, ta có lần nghe nói, bởi vì Vương phi tuổi dê, các vở kịch có chữ dương (dê) trong đó đều không được hát, trong ca từ cũng không được có chữ dương.
Giang Tiểu Lâu dừng lại chốc lát, nói: “Không sai, hôm nay ta nghe được một câu hát, được lấy từ một câu trong tuồng cũ, vốn phải là câu nói đưa dê vào miệng cọp có đi không về, nhưng khi hát thì lại thành như cá sa vào lưới có đi không về, lúc nghe thì thật sự thấy khá kỳ lạ.”
Ly Tuyết Ngưng nghiêm túc nói: “Muội để ý là tốt. Nghe nói An Vương phi rất thích một con hát, người này lại hợp tác với người khác mở một hàng thịt dê, phạm vào úy kỵ của Vương phi, An Vương phi cho người độc câm con hát đó, ép hắn đóng cửa tiệm, thậm chí không cho ai thu nhận hắn, chết rồi còn nói hắn tạo nghiệt chướng, chôn hắn cùng với xác dê. Một người ngay cả con kiến cũng không dẫm chết, lại không để ý đến mạng người, không cảm thấy đáng sợ sao?”
Chẳng trách, Giang Tiểu Lâu luôn thấy An Vương phi là người hỷ nộ khó lường, âm dương không rõ.
Giang Tiểu Lâu giả vờ ngạc nghiên: “Bà ấy kỳ quái cũng không liên quan đến ta, ta chỉ đưa son phấn đến, bà ta thích nghe kịch hay thích hãm hại người khác ta cũng không liên quan đến ta.”
Tiểu Điệp hít vào một ngụm khí lạnh: “Tiểu thư không biết, sau khi nghe nói người đến An Vương phủ, những người kia đều ở sau lưng nói là, nếu tiểu thư lỡ đắc tội với An Vương phi, thì sẽ không còn đường quay lại, còn nói chúng ta phải có tâm lý chuẩn bị…”
Giang Tiểu Lâu không cần hỏi cũng biết người nói lời này là ai, liền lạnh mặt: “Không cần để ý đến Tạ Hương, cô ta là người cay nghiệt, lại không được thông minh, nếu ta là bá phụ, đã sớm dán miệng cô ta lại, đỡ phải gây ra họa.”
Giang Tiểu Lâu cũng không biết, sau khi nàng rời đi, An Vương phi liền vỗ tay một cái nói: “Mau mời Vương ma ma vào.”
Chỉ chốc lát, ngoài cửa liền tiến vào một phụ nhân áo lam, vẻ mặt bà trịnh trọng, thân thể gầy gò, mái tóc đã hoa râm nhưng ánh mắt rất tinh anh, lúc này trịnh trọng hành lễ với Vương phi: “Ra mắt Vương phi.”
An Vương phi nói: “Lúc nãy bà đã thấy rồi, gương mặt cô nương này thế nào?”
Vương ma ma khom người nói: “Là tướng cô loan.” (tướng cô độc)
An Vương phi lập tức chăm chú nhíu mày, đáy mắt hiện ra tàn khốc: “Thật sao, vậy hôn sự này bất thành rồi?”
Trong lòng Vương ma ma tun lên, đây đã là người thứ tư, nếu còn không thành thì có thể Vương phi sẽ tức giận, bà vội nói: “Cũng không chắc, Quận vương vốn mang mệnh sát, phải cần người đến áp chế, nếu mạng không đủ cứng thì nhất định là không áp chế được. Hơn nữa Vương gia Vương phi đều là quý nhân, nô tì đảm bảo, nhất định áp chế được.”
Lúc này An Vương phi mới thả lỏng gương mặt: “Như vậy cũng tốt.”
Vương ma ma do dự: “Nhưng mà, thân phận cô nương này hơi thấp thì phải? Vương gia biết sợ là sẽ trách tội.”
An Vương phi trầm mặt lạnh lùng nói: “Ngươi biết cái gì, Vương gia đã bị chuyện này làm đau đầu rồi, kêu ta sớm nghĩ ra cách, nhưng thiên kim của những quan viên kia không mù không què, thì ai lại chịu gả cho hắn. Cao Viện từ nhỏ đã to béo, mập gấp ba lần các cô nương bình thường, người như vậy còn chết sống cũng không chịu gả, thì ta còn cách nào khác? Chúng ta vẫn là nhà có thân phận, nếu làm quá mức thì sau này rất khó coi, ta chỉ có thể từ từ sau này mới tính sổ với những kẻ đã hãm hại con ta. Tìm tới tìm lui không có thu hoạch, ngươi cũng không thể để một tì nữ đê tiện tới chăm sóc Quận vương đúng không?”
Vương ma ma cẩn thận từng chút nói: “Nhưng mà…nữ nhi thương nhân thân phận quá thấp…”
An Vương phi có chút tức giận: “Không lẽ ta không biết, chỉ là thiên kim quan gia không thể, không thể chọn từ nhà khác, nhà bình thường thì không dạy ra được cô nương tốt, chỉ toàn một đám nhút nhát, ta đã gặp không biết bao nhiêu, kẻ nào cũng hoảng sợ ấp úng, không nói được hai câu, làm sao dẫn ra ngoài gặp ai. Nhưng Giang Tiểu Lâu thì khác, không chỉ tướng mạo mỹ lệ, khí chất cao quý, lời nói, cử chỉ, phong độ, không có gì không tốt. Theo ta thấy, nó rất xứng với con ta. Thái tử phi xem ta là kẻ ngu dốt, nhưng cũng không hẳn là tính sai.” Bà tự cho là thành công, không tự chủ được lộ ra vẻ đắc ý.
Nghe Vương phi nói vậy, Vương ma ma trong lòng thầm nghĩ: Một đại mỹ nhân như vậy, lại có gia tài cự phú, sao chịu cúi người trước Duyên Bình quận vương. Chỉ là lời này bà không dám nói ra, chỉ thấp thỏm nói: “Vậy nô tì đi làm ngay.”
Vương phi khoát tay nói: “Không vội, ta quan sát thêm một thời gian, ngươi đi hỏi thăm một chút, cô nương này có lai lịch gì.”
Vương ma ma lập tức nói: “Vâng, nô tì làm ngay.”
“Phải rồi, thay ta mời Mẫn phu nhân đến.”
"Mẫn phu nhân?" Vương mụ mụ cực kỳ kinh ngạc nhìn Vương phi.
Ngoài hành lang truyền đến tiếng Anh vũ chơi đùa, An Vương phi cười đến ngọt ngào: “Để đảm bảo không có sơ hở, ta phải dùng chút thủ đoạn.”
Từ hôm đó, thỉnh thoảng An Vương phi liền mời Giang Tiểu Lâu đến phủ nghe hát, ngắm hoa. Càng tiếp xúc An Vương phi càng yêu thích nàng, không chỉ cử chỉ phong độ đều là nhất lưu, mà ăn nói cũng khiến người ta yêu thích, cô nương này mặc dù xuất thân hơi thấp, cũng không đến nỗi bị người ta chê cười.
Hôm đó, Giang Tiểu Lâu đang tính sổ sách trong phòng, Tiểu Điệp bước đến bẩm báo: “Tiểu thư, Tạ lão gia mời người.”
Giang Tiểu Lâu nhướng mắt: “Mời ta?”
Tiểu Điệp gật đầu, vẻ mặt hơi khác thường: “Hình như là có khách quý, Tạ lão gia rất trịnh trọng, bảo nô tì phải mời tiểu thư ngay.”
Giang Tiểu Lâu vào phòng khách, tì nữ ngoài cửa đang muốn thông báo, nàng giương tay ngừng đối phương lại. Trong phòng khách đang ngồi bốn năm người, Vương Bảo Trân ngồi hướng nam, trên mặt mỉm cười, Tạ Khang Hà tự mình tiếp khách, biểu hiện trịnh trọng. Ngồi phía trên là một mỹ phụ trung niên ăn mặc hào hoa phú quý, chung quanh có mấy tì nữ mỹ lệ, khí thế đều rất bắt mắt, bầu không khí trang trọng.
Giang Tiểu Lâu bước vào, chỉ nghe Vương Bảo Trân cười nói: “Tiểu Lâu đến rồi.” Lời nói của nàng hết sức thân mật, thường ngày nàng hay gọi là Giang tiểu thư để tỏ vẻ tôn kính, nhưng giờ khắc này lại làm như Giang Tiểu Lâu là người thân, tự mình đứng dậy kéo tay nàng.
Nhìn thấy Vương Bảo Trân làm quá như vậy, Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Bá phụ có gì cần gặp con sao?”
Tạ Khang Hà cười nói: “Đến đây, Tiểu Lâu, ta giới thiệu với con, vị này là Mẫn thượng thư phu nhân.”
Mẫn thượng thư là Thượng thư của Công bộ, Thượng phư phu nhân tự mình đến thăm, chẳng trách vẻ mặt mọi người đều trịnh trọng như vậy. Giang Tiểu Lâu hành lễ nói: “Thì ra là Thượng thư phu nhân, Giang Tiểu Lâu xin chào.”
Tạ Khang Hà không phát giác gì, hắn gật đầu cười nói: “Mẫn phu nhân muốn chọn một ít yên chi thủy phấn ở cửa hàng của con, chỉ là số lượng hơi lớn, ta sợ không tiếp nhận được.”
Giang Tiểu Lâu tự nhiên đáp: “Gần đây cửa tiệm buôn bán khá tốt, quả thật không có trữ hàng, nếu phu nhân muốn đặt thì phải đợi thêm một thời gian.”
Mẫn phu nhân cười: “Không sao, bao lâu cũng được.” Bà vừa nói vừa mỉm cười nhìn Giang Tiểu Lâu, trên mặt là hiếu kỳ và hứng thú.
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu trấn định mặc kệ bà đánh giá.
Tạ Khang Hà cảm thấy có chút không đúng, ánh mắt thỉnh thoảng rơi vào trên người Mẫn phu nhân, cũng trở nên trầm tư, chỉ nghe Mẫn phu nhân cười nói: “Giang tiểu thư, nghe nói ngươi thích đọc sách, lại tinh thông cầm kỳ thư họa, thật không?”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu ôn hòa: “Phu nhân đã đề cao quá, mọi thứ đều biết, chứ không tinh thông lắm, để ngài cười chê rồi.”
Nụ cười của Mẫn phu nhân hết sức hòa ái, với thân phận của bà hoàn toàn không cần phải nhún nhường như vậy, nhưng bà lại rất nhiệt tình: “Không chỉ vóc dáng như hoa, còn biết chữ nghĩa, khí chất lại tốt, quả thật thiên thiên kim nhà lành.”
Vương Bảo Trân cười nói: “Ngày thường lúc nào cũng cười vui vẻ, cô nương tốt tính như vậy ta cũng mới gặp đó.”
Mẫn phu nhân gật đầu liên tục, tướng môn sinh hổ nữ, quý nữ xuất vọng tộc, đạo lý này bà biết. Trước mắt chỉ là một thương hộ, lại có được cô nương như vậy, vừa phóng khoáng vừa mỹ lệ, tư thái khí chất đó, đặc biệt là gương mặt ôn nhu tươi cười khiến lòng người cực kỳ thoải mái, chẳng trách được Vương phi nhìn trúng.
*Tướng môn sinh hổ nữ, quý nữ xuất vọng tộc: trong nhà võ thì sinh con gái cũng mạnh mẽ như võ tướng, còn nhà vọng tộc thì sinh ra được quý nữ dịu dàng.
Nhận xét Box