Chương 76
Nghe xong lời của Tần Trung, sắc mặt Tần Điềm Nhi mới tươi tắn lên.
Tần Trung là người am hiểu giám định thư họa nhất Tần gia, lúc trước Tần lão gia đem hắn từ cửa tiệm cầm đồ về làm quản gia, hắn rất có nghiên cứu về thư họa tranh chữ, nếu hắn nói là thật thì phải có tám chín phần là thật. Nghĩ tới đây, nàng vội vàng nói: “Bức họa này tốn hết sáu ngàn lượng bạc, đại ca, số tiền này muội đều dùng vì huynh đó.”
Nghe nói tốn nhiều tiền như vậy, Tần Tư tái sầm mặt lại: “Ai bảo muội to gan như vậy, lại vô cớ chạy đi mua bức họa này?”
Tần Điềm Nhi dĩ nhiên không dám nói là vì tranh với Giang Tiểu Lâu, ấp úng nói: “Cũng là đại tẩu gây ra chuyện, nhà chúng ta mới xui xẻo như vậy, lúc trước không phải đại ca nói Thái tử vẫn đang tìm quà cho sinh thần của bệ hạ sao, bức họa này là lễ mừng thọ tốt nhất không phải sao?”
Tần Tư do dự một chút, nhưng nghĩ kỹ lại đúng là rất có khả năng. Dâng bức họa này lên, bệ hạ sẽ vui vẻ, những khúc mắc với Thái tử cũng sẽ tiêu tan, lần này Tần Điềm Nhi cũng không ngu xuẩn lắm. Tần Tư cuối cùng gật gật đầu, dặn dò Tần Trung: “Ngươi lại đi tìm thêm vài sư phụ, cần phải cẩn thận giám định, sau khi xác định là thật ta mới mang dâng lên Thái tử, nghe rõ chưa?”
Tần Trung cung kính nói: “Đại thiếu gia an tâm, nô tài hiểu rõ.”
Tần Trung nghe Tần Tư dặn dò xong, liền ra dáng cầm bức tranh đi tìm người giám định. Hắn liên tiếp đi bảy tám tiệm đồ cổ, ai cũng nói đây là bút tích thật. Trên thực tế, Tần Trung am hiểu những mánh khóe trong nghề này, chỉ dăm ba câu người ta đã hiểu ý của hắn, đưa ra ý kiến thuận theo hắn. Đã như thế, Tần Tư yên lòng, mang theo bức họa tới phủ Thái tử, đồng thời đảm bảo tuyệt đối đây là hàng thật, tuyệt không có sai sót.
Thái tử rất vui mừng, quả thật mang tranh vào cung.
Từ khi vào đông, thời tiết hôm nay là lạnh nhất, hoàng đế phê được vài tấu chương Dương Các lão liền đến, đầu tiên là báo lên việc đê điều Sâm Châu cần được tu sửa, lại nói đến quan chức tham ô ở Khóa Châu. Hoàng đế bị hắn nói đến hoa mắt, thêm vào chứng bệnh đau răng tái phát, cho nên lấy tay bưng mặt rên rỉ, vừa định gọi người truyền Thái y, thì Thái tử đã đến.
Nhìn thấy Thái tử đưa bức họa từ thời Thái tổ đến, hoàng đế vô cùng vui vẻ, đang định khen ngợi Thái tử có lòng hiếu thảo thì Dương Các lão ở bên cạnh đột ngột nói: “Giả.”
Một tiếng này Thái tử nghe như tiếng sấm giữa trời quang, hoàng đế cũng giật mình.
Định thần lại, Thái tử nói: “Tranh này được rất nhiều người giám định qua, là thật không thể nghi ngờ, sao Các Lão lại nói vậy?”
Dương Các lão thờ ơ, giọng điệu kỳ quái: “Tranh này đúng là giả, nhưng họa sĩ này đúng là có tay nghề không kém với bút tích thật.”
“Sao lại nói vậy?” Trên mặt hoàng đế rất kinh ngạc.
Dương Các lão vuốt râu nói: “Cho dù là mô phỏng, kỹ xão đúng là vô cùng tốt, còn thật hơn là bút tích thật nữa.”
Hắn nói vậy, thấy hoàng đế lộ vẻ nghi hoặc, lại mỉm cười chậm rãi giải thích: “Năm đó Thái tổ hoàng đế mời ngự dụng họa sĩ Đổng Niên, không ngủ một ngày một đêm vẽ ra bức họa này. Đổng Niên quả là một họa sĩ vẽ theo trí nhớ rất xuất sắc, quan sát rất nhạy cảm, phát hiện tâm tư của gian tặc, đồng thời vẽ ra. Nhưng nếu bàn về tài vẽ thì Đổng Niên cũng không phải cao thủ, tranh của hắn cũng không phải là đệ nhất thiên hạ.”
Hoàng đế bưng quai hàm, nghi hoặc nói: “Các Lão càng nói trẫm càng không hiểu.”
Dương Các lão không chút hoang mang nói: “Vi thần ăn ngay nói thật, cái gọi là họa sĩ giỏi, cần có thiên thời địa lợi nhân hòa, trong ba thiếu một cũng không được. Dù có tài thật, cũng phải gặp được thời, quan trọng là gặp được người biết thưởng thức. Đổng Niên là loại người may mắn trong số các họa sĩ, loại người thứ hai là tuy rằng không gặp được thiên tử biết thưởng thức, cũng nhận được nhiều lời bình luận khen ngợi của người khác, thu được danh lợi. Nhưng thiên hạ rộng lớn, họa sĩ như mây, người được như họ chẳng qua chỉ có vài người. Đại đa số họa sĩ chỉ có thể chìm nghỉm trong dân gian, vẽ vời kiếm sống qua ngày. Bệ hạ, tranh này dĩ nhiên là thật, chỉ có điều là do người đời sau vẽ ra, cái khác không nói, cùng năm với Đổng Niên khi đó có một vị hoa sĩ sơn dã, tên là Thư Tôn, chuyên vẽ tranh chữ, không chỉ hình thức mà thần thái cũng rất giống Đổng Niên, chuyên mô phỏng tranh của Đổng Niên để kiếm sống, bức họa này chính là do hắn vẽ.”
Thái tử lại không tin: “Không, không thể nào, đây là ta mua với giá rất cao.”
Dương Các lão cười ha ha: “Thái tử không tin? Được, để thần giải thích rõ. Phàm là tác phẩm mô phỏng, nhất định sẽ thể hiện lại bầu không khí trong bản gốc, vốn nguyên tác là tác giả hạ bút thành văn, tuy rằng kỹ thuật vẽ không tốt nhất, nhưng có khí chất tự do. Còn mô phỏng thì chỉ là mô phỏng, không khỏi lo trước lo sau, rất dễ để lộ, cũng như câu nói chữa lợn lành thành lợn què. Ngài xem bức tranh này, từng bút đều là cố ý, dù cho là nụ cười trên mặt tì nữ, một vết nhăn trên áo, đều là như vậy, cứ như sai một bút thì sẽ không giống nữa. Nếu lý mà nói, thì bức họa này không nên như thế. Thật ra, kỹ xảo vẽ của Thư Tôn còn cao hơn Đổng Niên, nhưng chỉ có thể mô phỏng tranh của người khác, một vị đại sư như thế, đáng tiếc, đáng tiếc. Nhưng mà, giả chính là giả, vàng thau lẫn lộn cũng có ngày bị vạch trần. Thái tử điện hạ của thần, lần này người bị lừa rồi.”
Nghe xong lời này, sắc mặt Thái tử vô cùng khó coi. Hắn nhìn về phía hoàng đế, hoàng đế bưng quai hàm cau mày: “Còn tưởng là hai năm nay con đã thận trọng hơn xưa, giờ ngay cả một bức tranh cũng không phân rõ, làm trò cười cho người ta. Thôi, lui ra đi.”
Thái tử xiết chặt tấu chương trong tay áo, vốn dĩ hắn muốn chờ hoàng đế cao hứng rồi nói ra, lần này không chỉ hoàng đế không vui, ngay cả tấu chương cũng không thể dâng lên. Tần Tư làm hỏng đại sự của hắn rồi.
Thư phòng phủ Thái tử.
Bây giờ Thái tử đã đổi thành một thân thường phục, toàn thân mộc mạc, bên hông chỉ mang một khối ngọc bội óng ánh, đôi mắt của hắn oai hùng, mí mắt nhỏ, môi có đường viền rõ ràng, cằm nhọn, chỉ là dưới ánh sáng không rõ ràng của thư phòng thì làn da có hơi tái nhợt. Giờ khắc này, hắn nheo mắt nhìn Tần Tư, vẻ mặt khó xác định.
Rõ ràng Tần Tư đã gây ra họa, nhưng thần sắc rất bình tĩnh, Thái tử thấy hắn như vậy, lạnh lẽo nói: “Tần Tư, chuyện này ngươi giải thích thế nào?”
Tần Tư cắn răng, trên mặt lại rất bình tĩnh: “Điện hạ, thợ săn giỏi đến mấy cũng có lúc thất bại, lần này quả thật thần đã nhìn lầm.”
Thái tử lạnh lùng hừ một tiếng: “Nhìn lầm, ngươi cho rằng ta là trẻ con ba tuổi sao?”
Tần Tư thở dài một hơi: “Ngàn vạn đề phòng, cướp nhà khó phòng, thần không ngờ người bên cạnh sẽ phản bội mình.”
Thái tử nhìn hắn, không biết nên khóc hay cười: “Đến người bên cạnh mình cũng không quản lý được, vô năng như vậy còn có thể làm việc cho ta không?”
Trong lòng Tần Tư biết rõ, trong tình hình này hắn càng hoang mang thì Thái tử càng chán ghét hắn, cho nên hắn chỉ có thể bình tĩnh, đè nén sóng to gió lớn trong lòng, nói: “Điện hạ, dám hỏi một câu, trong phủ này có bao nhiêu người trung thành với Thái tử ngài?”
Thái tử hơi ngồi ngay ngắn lại, lạnh lùng nói: “Ngươi có ý gì?”
Tần Tư cười khẽ nói: “Trong phủ Thái tử, cao thì có quan chức phụ tá hay môn khách, thấp thì có nô bộc quét nước lau nhà, tổng cộng cũng hơn mấy trăm người, nhưng trong số đó người tâm phúc của Thái tử được mấy người, những người khác… không chừng là cơ sở ngầm ở nơi khác. Điện hạ ngồi ở vị trí cao, là đứa con sủng ái của thiên tử, cho dù cẩn thận phòng bị cũng khó mà phòng bị hết, huống chi trong phủ tầm thường của thần, phòng bị lơ là hơn, nên luôn có chỗ trống để chen vào.”
Thái tử nện một quyền trên bàn, làm chiếc nhẫn ngọc thạch trên tay bị nứt một đường, biểu hiện đặc biệt lạnh lùng: “Tần Tư, ngươi đang cười nhạo ta sao?”
Tần Tư đương nhiên biết Thái tử phẫn nộ, cũng biết tấu chương đó của Thái tử rất quan trọng, nhưng hắn tận lực khắc chế tâm tình, chậm rãi nói: “Vi thần không dám, Tần Trung là quản gia của Tần phủ, đã qua nhiều năm, hắn cũng coi như là trung thành tuyệt đối, chưa từng có chút sai lầm, thần không thể ngờ một nữ nhân lại có thể thay đổi trời đất, từng bước bày kế, bày ra một cái lưới để thần đâm đầu vào. Thái tử điện hạ, lần này đúng là Tần Tư đã sai, thần chưa phân biệt thật giả đã đem dâng tranh cho ngài, mới làm cho ngài bị bệ hạ trách cứ.”
Ánh mắt Thái tử lạnh lùng, trong lúc lơ đãng lộ ra khí chất ung dung lạnh nhạt: “Ngươi biết là tốt rồi. Cũng may ta không hiến tranh trước mặt mọi người, nếu để cả triều biết được, ta sẽ biến thành trò cười khắp thiên hạ, đến khi đó ngươi có một trăm cái đầu cũng không đủ chém.”
Dương mặt trắng trẻo của Tần Tư xẹt qua một tầng mù mịt, cúi đầu nói: “Điện hạ, vi thần nhất định sẽ điều tra chuyện này rõ ràng, bắt kẻ chủ mưu ra cho điện hạ hỏi tội.”
Thái tử lạnh lùng nhìn hắn: “Ta không có hứng thú với mấy chuyện lộn xộn này, ngươi tự do lấy đi.”
Tần Tư cắn răng: “Đa tạ Thái tử điện hạ, trước kia thần có chuẩn bị một đám ca kỹ cho ngài, ngày mai sẽ đưa đến phủ…”
Thái tử lại không để ý, chỉ đứng lên đi tới trước bàn đọc sách, đôi mắt rơi vào trên bức họa, ánh mắt lạnh lẽo, duỗi tay một cái xé nát bức tranh, mảnh vụn bồng bềnh rơi xuống ngay chân Tần Tư.
“Giữ lại cho mình đi, ta tiêu hóa không nổi.”
Thái tử bước đi không quay đầu lại, Tần Tư vẫn còn quỳ ở đó, quỳ đến lưng rét tun, tứ chi cứng ngắc, lúc đứng dậy là phải nhờ người ta đỡ lên.
Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu, sao ngươi độc ác như vậy, ngươi đã phá hủy tình thầy trò giữa ta và Dương Các lão, giờ còn phá hoại chuyện ta đã chuẩn bị nhiều năm, tốt, đúng là rất tốt.
Thái tử từ thư phòng đi ra, Tần Tư vẫn chưa tức khắc rời đi mà xoay người đi về phía hoa viên. Hoa viên phủ Thái tử là ranh giới giữa trong và ngoài, bên ngoài là nơi Thái tử tiếp khách, nội phủ là nơi Thái tử phi ở. Sau khi Tần Tư đưa thẻ bài cho người phụ trách trông coi hoa viên, thì được dẫn đến một nơi sâu bên trong hoa viên, chờ ở phòng khách.
Hắn liền đứng ở cửa sổ phòng khách, nhìn chòi nghỉ mát tinh xảo trong hoa viên, hành lang uốn lượn, kỳ hoa dị thảo, thơm ngát nức mũi, vốn nên là một cảnh đẹp hiếm có, nhưng lại làm hắn sinh cảm giác nghẹt thở. Hắn chỉ hờ hững đứng, không nhúc nhích.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, hắn quay đầu về hướng đó, chỉ nhìn thấy bức rèm khẽ động, mơ hồ thấy được một bóng người cao gầy, trong giây lát, một tì nữ mỹ lệ dìu một mỹ nhân hoa phục đi vào, nữ tử kia tóc đen óng, trâm cài hình phượng giữa búi tóc đang ngậm một hạt minh châu khổng lồ, trên mặt nhàn nhạt son phấn, thay vì khen nàng có gương mặt đẹp, chi bằng nói ấn tượng đầu tiên nàng tạo cho người khác chính là u nhã và cao quý.
Tần Tư thả chậm bước chân, đi tới trước mặt nàng khom mình hành lễ: “Ra mắt Thái tử phi.”
Thái tử phi bình tĩnh, chậm rãi cười một cái: “Tần đại nhân không phải đang nói chuyện với Thái tử sao, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây?”
Mọi chuyện trong phủ đều không giấu được mắt Thái tử phi, Tần Tư trịnh trọng nói: “Thái tử phi, hôm nay Tần Tư to gan cầu kiến, là có một bí mật quan trọng muốn bẩm báo với nương nương.”
Ánh mắt thanh u như nước rơi vào trên mặt hắn, chậm rãi nói: “Nếu muốn ta cầu xin cho Tần phủ, vậy thì mời về, chuyện của Thái tử xưa nay ta không can thiệp.”
Tần Tư lại lắc đầu: “Chuyện của Tần gia dĩ nhiên do thần xử lý, không dám cầu người cầu xin cho Tần Tư.”
Thái tử phi nhìn sang vẻ mặt bình tĩnh của Tần Tư, đại khám cảm thấy sau khi hắn bị Thái tử chán ghét vẫn còn duy trì được bình tĩnh, nàng có chút tán thưởng hắn: “Đã như vậy, hôm nay ngươi đến đây làm gì?”
Tần Tư nói: “Thần muốn nói chuyện liên quan đến đệ đệ Tương công tử của người.”
Thái tử phi liếc mắt nhìn hắn, ý cười càng đậm: “Có liên quan đến Trạch Vũ? Hắn là một tên ăn chơi, từ khi nào lọt được vào mắt Thám hoa lang vậy?”
Người bình thường đó giờ vẫn không ưa Tương Trạch Vũ, Tần Tư cũng vậy. Nhưng lần này, gương mặt tuấn tú của hắn chỉ mang ý khiêm tốn: “Tương công tử đến nay còn bị hệ hạ nhốt trong phủ, không được ra ngoài, không lẽ ngài không đau lòng?”
Thái tử phi bưng lên một chén trà, đưa đẩy: “Trạch Vũ làm sai, bệ hạ phạt hắn, ta tâm phục khẩu phục, tuyệt không có ý kiến, nói như ngươi không lẽ là cảm thấy bệ hạ xử lý bất công?”
Tần Tư cười nói: “Cái mũ to như vậy chụp xuống, vi thần gánh không nổi. Hôm nay mục đích của thần không phải chuyện này, nếu ngài không thích nghe vậy thần xin cáo lui, không dám làm phiền nữa.” Nói xong hắn lập tức cúi chào, xoay người đi ra ngoài.
Trong mắt Thái tử phi lướt qua một vẻ suy nghĩ sâu sắc, dừng lại một chút, nói: “Dừng lại.”
Tần Tư xoay đầu lại: “Ngài có tâm tình nghe rồi sao?”
Thái tử phi nâng tay lên, giơ một cái, các tì nữ chen chúc chung quanh lập tức cung kính lùi ra, chỉ để lại hai tâm phúc bên người. Thái tử phi nhìn Tần Tư nói: “Có lời gì thì nói đi, đừng dông dài.”
Tần Tư chậm rãi thấp giọng: “Nói một câu khó nghe, Tương công tử đúng là tuổi trẻ hoang đường, lưu luyến thanh lâu.” Không đợi Thái tử phi biến sắc, hắn tiếp tục nói: “Nhưng vì vậy mà đắc tội người không nên đắc tội, bị người mưu hại, cho nên mới có kết cục này.”
Thái tử phi hơi dao động, sau đó lại khôi phục ý cười: “Không biết đã đắc tội ai, mà lợi hại như vậy?”
Tần Tư cười, đáy mắt đầy cảnh giác: “Đệ nhất mỹ nhân Quốc Sắc Thiên Hương lầu, tên gọi Đào Yêu. Nhưng mà Đào Yêu đã chết ở sông hộ thành, bây giờ ả là…Giang Tiểu Lâu.”
Thái tử phi hời hợt cười khẽ: “Thám hoa lang, đây là ngươi muốn mượn tay ta đối phó kẻ thù của ngươi?”
Tần Tư ngẩn đầu, chỉ thấp Thái tử phi híp mắt, ánh mắt sắc bén như dao bén đâm về hắn, hắn hơi rùng mình, trên mặt mang theo ý cười: “Vi thần không có lá gan này.”
Ánh mắt sắc bén của Thái tử phi trở nên nhẹ như mây gió, nụ cười ôn hòa: “Đường đường là Thám hoa lang, ngay cả một nữ tử cũng không xử lý được, nhất định phải cầu xin trước mặt ta sao?”
Giống như trào phúng, lại giống như cảm khái.
Tần Tư đột nhiên cười gằn: “Kết cục của Lưu Yên ngài đã thấy, đó là hậu quả khi đối địch với Giang Tiểu Lâu, ngài đừng nghĩ ả chỉ là con gái thương nhân, nhưng tâm tư ả ác độc, thủ đoạn tàn nhẫn, không chịu chừa lại chút đường lui nào. Nghe nói thê tử của thần trên đường đi lưu đày bị đạo tặc giết chết, làm gì trùng hợp như vậy, nhất định là có liên quan tới Giang Tiểu Lâu. Đáng tiếc dù sao cũng chỉ là chết một tù nhân, điều tra chuyện này cũng không làm được gì. Hôm nay thần đến, chỉ muốn nói sự thật cho ngài biết, muốn làm thế nào Tần Tư cũng không dám can thiệp.”
Thái tử phi bình tĩnh nhìn hắn, da dẻ như nhiễm một tầng sương lạnh: “Thám hoa lang túc trí đa mưu cũng có lúc hết cách, đúng là làm ta mở mang tầm mắt, rất hiếu kỳ với nữ tử này.”
Đuôi mày khóe mắt như vẽ của Thái tử phi, xem ra cực kỳ cao quý trang nhã, nhưng trong mắt lại tràn đầy nét chế giễu không chút lưu tình. Tần Tư mỉm cười: “Không ngại Thái tử phi nương nương chê cười, Giang Tiểu Lâu là nữ tử, mà Tần Tư thì lại ở trên cao, là thân tín của Thái tử điện hạ, nếu thần manh động, có nhược điểm rơi vào tay kẻ địch, sẽ trở thành đối tượng bị công kích, đến khi đó cả Thái tử cũng bị liên lụy. Càng ở địa vị như vậy, thì càng lúng túng, không khỏi bị vướng tay vướng chân…”
Thái tử phi lạnh mắt nhìn hắn: “Ta thì có gì khác?”
Tần Tư nói: “Thân phận người cao quý, trấn giữ hậu trạch, nhưng mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, trong tay nắm quyền nhưng thân ở trong bóng tối.”
Thái tử phi cười nhạt: “Xin lỗi, ta không có hứng thú với người này, được rồi, mời trở về đi.” Nói xong nàng đứng dậy rời đi, tì nữ cũng theo đó lui xuống.
Tần Tư nhìn bóng lưng của nàng, cười nhạt.
Trở lại phòng, tì nữ dâng lên một chén tổ yến, Thái tử phi khép mi xuống, vành môi khẽ cong, nâng cái chén nhỏ lên, dùng tư thái hoàn hảo uống hơn nửa chén, mời hơi mỉm cười, nói với tì nữ bên cạnh: “Anh Nhi, ngươi cầm thiếp mời của ta, mời An Vương phi đến đây.”
“Dạ.”
Xế chiều hôm đó, Thái tử phi tự mình thiết yến chiêu đãi An Vương phi. Tiệc bày ra ở chòi nghỉ mát, xa xa một ca kỹ xinh đẹp ngồi đánh đàn, khúc dàn du dương mát lạnh chảy ra từ tay nàng, phối hợp với hoa tươi thức ăn ngon đầy bàn, chén bạch ngọc lay động rượu ngon, tì nữ tới lui dâng thức ăn lên như mây, càng hiện rõ vẻ phú quý sang trọng, như thần tiên tiêu dao.
Trong bữa tiệc, Thái tử phi luôn cười nhẹ, xin lỗi nói: “Hôm nay mời An Vương phi đến thật ra là có việc muốn tạ lỗi với ngài.”
An Vương phi mày liễu mắt phượng, có nét phong tình không thể nói rõ, tháng năm chỉ để lại nét phong lưu uyển chuyển trên mặt bà, không có chút vết tích gì khác. Bà nhìn Thái tử phi, cười nói: “Không biết Thái tử phi nương nương đang nói chuyện gì?”
Thái tử phi mặt đầy áy náy: “Ban đầu thê tử của Thám hoa lang đốt cửa hàng của An Vương, gây ra sóng gió, khiến cho An Vương giận dữ, việc này Thái tử vẫn luôn lấy làm băn khoăn, lại ngại thể diện nên không thể tự mình xin lỗi An Vương. Cho nên người mới để ta bày tiệc, nhờ An Vương phi nói vài lời hay trước mặt An Vương, tuyệt đối đừng vì chuyện này mà gây ra hiềm khích.”
An Vương phi cười nói: “Tần gia là Tần gia, Thái tử là Thái tử, chuyện của chó giữ nhà làm sao chủ nhân quản hết được, nương nương nói đúng không?”
Thái độ An Vương phi thờ ơ, còn dẫn theo ba phần chê cười, Thái tử phi chỉ mỉm cười nói: “An Vương phi nói đúng lắm, cũng nhờ có thê tử rộng lượng như ngài, An Vương mới có thể làm nên đại nghiệp, ăn ngon ngủ sâu. Nào, ta kính vương phi một chén.”
An Vương phi chỉ cười cười, bưng ly rượu lên nói: “Đa tạ nương nương.”
Thái tử phi nhìn An Vương phi màu da nhẵn nhịu, được bảo dưỡng rất tốt, toát ra sự tán thưởng thật lòng: “Chẳng trách ai cũng nói vương phi trời sinh đoan trang, thanh xuân không thay đổi, hôm nay được gặp quả là không sai.”
An Vương phi không khỏi lộ ra nét đắc ý, năm nay bà đã gần bốn mươi, bề ngoài nhìn thì thấy cứ như chưa quá ba mươi, chính là kết quả mỗi ngày chăm sóc bảo dưỡng. Nàng cười nói: “Cách cũng rất đơn giản, chính là nghiền nát trân châu thành phấn rồi nấu thành cháo, mỗi ngày ăn đúng giờ.”
Thái tử phi ồ một tiếng: “Thì ra là cháo trân châu.”
An Vương phi cười nói: “Không chỉ vậy, mỗi tối trước khi nghỉ ngơi còn phải dùng một chén trứng gà rửa tay, sau đó thoa lòng trắng trứng gà lên mặt, để cả đêm như vậy, sáng sớm dậy, mới nhẹ nhàng rửa sạch lớp trứng gà trên mặt, nếu thoa thêm một lớp chi du nữa, lập tức thanh xuân tỏa sáng, chói lọi rực rỡ, Thái tử phi cũng có thể thử.”
Thái tử phi kinh ngạc: “Chi du, đó là cái gì?”
An Vương phi nói đến cách bảo dưỡng nhan sắc cực kỳ có hứng thú: “Chi du chính là nước có hương hoa, vừa đẹp vừa thơm, mềm mại cực kỳ.”
An Vương phi vô cùng thích chưng diện, lại giỏi về dưỡng sinh, tuy rằng đã qua thời xuân sắc, nhưng vẫn vô cùng trẻ trung. Trong An Vương phủ, các loại thủ pháp dân gian như khí công, châm cứu, xoa bóp, thực liệu, không có gì chưa từng thử. Mỗi ngày An Vương phi vẫn dùng một tiền nhân sâm, do tì nữ nấu sẵn vào mỗi bữa sáng, cách dùng cũng rất kỳ lạ, không nhổ ra cũng không nuốt xuống, cứ ngậm từ sáng đến tối trong miệng, đến khi tan hết ra, thậm chí bởi vì vậy mà bị người ta chê cười bà ăn nói không rõ ràng, hoàn toàn là vì giữ được dung mạo.
Thái tử phi biết rõ, muốn lấy lòng người ta thì phải nói đúng đề tài, dung mạo chính là nhược điểm của đối phương. Qua ba tuần rượu, Thái tử phi liền vỗ vỗ lòng bàn tay, ôn nhu nói: “Đem lễ vật ta muốn tặng cho vương phi ra đây.”
An Vương phi giương mắt nhìn, một tì nữ nâng cái khay lên, trên đó có một cái hộp hình dạng con bướm rất tinh xảo. Mở ra xem, là một hộp son mùi thơm nức mũi.
Trong lòng An Vương phi không khỏi cười, trên mặt không lộ ra thanh sắc: “Nương nương, thịnh tình của ngài ta ghi nhớ, chỉ là yên chi thì không cần, trong phủ ta có mấy trăm loại yên chi, sợ là dùng mãi cũng không hết.
Tháng năm mỗi năm An Vương phủ sẽ biến thành một biển hoa, An Vương phi chuyên trồng hoa hồng từ Lương Châu, chọn một vài tì nữ có kinh nghiệm giám sát chế biến son, chính mình sẽ thử nghiệm. Không chỉ vậy, bà còn phát minh ra nhiều loại son khác nhau về màu sắc, mùi hương, dĩ nhiên là xem thường loại mà Thái tử phi tặng cho mình.
Thần sắc Thái tử phi bình tĩnh: “Yên chi trong phủ vương phi chế tác thế nào?”
An Vương phi tự tin nói: “Hàng năm ta dùng cánh hoa hồng tốt nhất, đôn đốc các tì nữ chế tạo, sau khi chế thành không chỉ màu sắc như hoa hồng, hơn nữa mùi thơm nồng nàn, ngay cả nương nương trong hậu cung cũng rất yêu thích, hàng năm ta đều định kỳ đưa một ít vào cung. Nếu Thái tử phi thích, ngày mai ta sẽ đưa đến một chút, còn hơn là dùng những thứ không tốt thế này.”
Nghe nàng nói vậy, Thái tử phi chỉ cười nhạt: “Hộp này lại rất khác, trong đó bỏ thêm phấn hoa đào và máu gà đen, sau khi bôi thì da dẻ trắng sáng, hồng hào như thiếu nữ, cho dù chảy mồ hôi cũng không bị chảy lem.”
An Vương phi hay trang điểm đậm, thường trộn yên chi với bột chì thành phấn hồng, đem bôi lên mặt, nhưng bà lại rất sợ nóng, vừa đến mùa hè liền dặn dò tì nữ thay phiên quạt cho mình nhưng vẫn chảy mồ hôi không ngừng. Bởi vì trang điểm quá dày, nên mồ hôi chảy ra cũng là màu hồng, người khác nhìn thấy không khỏi chê cười. Nghe nói loại yên chi này không bị chảy lem, trên mặt An Vương hi nổi lên hứng thú, bà giương tay một cái, tì nữ liền đem yên chi đưa đến trước mặt. Bà lấy một ít xoa lên tay, không khỏi thở dài: “Trong sách cổ cũng có nhắc qua dùng hai loại này để chế ra yên chi, ta vẫn muốn thử một lần, nhưng vẫn không thành công. Màu sắc của phấn này rất đẹp, mùi cũng thơm, không biết là làm như thế nào.”
Thái tử phi khe khẽ lắc đầu, trên mặt An Vương phi lướt qua vẻ gấp gáp: “Không lẽ nương nương muốn giấu làm của riêng hay sao?”
Thái tử phi nở nụ cười: “Vương phi hiểu lầm, thật ra hộp yên chi này là mua ở Yên Chi Trai, không phải do phủ ta chế ra.”
An Vương phi sửng sốt: “Yên Chi Trai?”
Thái tử phi cười nói: “Nếu An Vương phi yêu thích, không bằng mang hai hộp về xem. Nghe nói chủ của tiệm son phấn này là một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, cũng không ai biết nàng bao nhiêu tuổi, từ đâu đến, chỉ biết nàng không chỉ xinh đẹp mà còn khéo léo, độc đáo, đừng nói là chuyện này, cửa hàng của nàng còn có nhiều phương pháp bí mật không ai biết. Nếu không phải vì thân phận khác biệt, ta còn muốn mời vị cô nương này đến phủ, nghe thử nàng làm sao chế ra được mấy thứ này.”
Trên mặt An Vương phi hiện ra hứng thú: “Người thú vị như vậy ta cũng muốn nhìn tận mắt.”
Thái tử phi chỉ chạm đến là thôi, lại chuyển đề tài: “Vương phi, việc kết hôn của Duyên Bình quận vương thế nào rồi?”
An Vương phi trầm mặt: “Đừng nhắc nữa, nhị nha đầu của Cao gia lại dám bỏ trốn, Thái hậu nương nương giận dữ, trách phạt Cao gia nặng nề, còn đem Cao thượng thư giáng xuống ba cấp, nhưng vậy thì sao chứ, tân nương tử đã chạy mất, nói không chừng là Cao gia dung túng ả trốn. Gây chuyện đến mức này, mặt mũi của ta và Vương gia đều mất sạch…” bà nói đến đây lộ ra vẻ lúng túng, “Xem ta ăn nói kìa, sợ là nương nương không thích nghe những chuyện phiền phức này.”
Thái tử phi hòa nhã lắc đầu: “Chuyện của Quận vương ta cũng có biết một chút, rốt cuộc thì cũng không giống người bình thường. Vương phi tâm tính cao, phải tìm cho hắn một cô nương xinh đẹp ôn nhu, nhưng bây giờ có chuyện như vậy, dư luận xôn xao, bên ngoài nói rất khó nghe, nói một câu thật lòng, nếu ta là Vương phi, không bằng tìm cách khác…”
An Vương phi sửng sốt.
Thái tử phi nhẹ thở dài: “Thiên kim hào môn cũng chưa chắc đã tốt, chỉ là gia giáo khá hơn một chút, nếu là Vương phi có lòng, tìm một đứa nhỏ ngoan ngoãn về nhà, cố gắng dạy dỗ hai năm, còn sợ nàng không thể chăm sóc Quận vương sao?”
An Vương phi nghĩ nghĩ: “Để ta suy nghĩ thêm đã.”
Nghe nàng nói vậy, Thái tử phi không chút biến sắc: “Ta sẽ giúp ngài xem thử, nếu có ai thích hợp sẽ làm mối giúp Quận vương, để hai vị sớm ngày được thỏa nguyện.” Khi nàng nói đến hai chữ thỏa nguyện, nụ cười càng sâu.
An Vương phi chỉ cười nói: “Vậy thì đa tạ Vương phi.”
Lần trước trong số mười lăm cửa hàng bị thiêu hủy, Yên Chi Trai bị nhẹ nhất, chỉ sau gần nửa tháng sữa chữa đã kinh doanh trở lại. Vừa mở cửa đã thấy nơi tiếp khách, chưởng quầy tươi cười với Giang Tiểu Lâu: “Tiểu thư, lúc nãy có người vừa bao hết một nửa hàng hóa trong tiệm, thanh toán tiền trực tiếp. Người xem, đối phương còn để lại tờ giấy này, nói là bảo chủ nhân cửa hàng tự mình đưa yên chi thủy phấn đến, đến khi đó sẽ có trọng thưởng.”
Giang Tiểu Lâu tiếp nhận tờ giấy, Tiểu Điệp kinh ngạc: “Ai mà khí thế như vậy, lại bắt tiểu thư nhà ta tự mình đưa hàng đến, lúc trước cũng không có tiền lệ này.”
Giang Tiểu Lâu cười nói: “An Vương phủ mà, dĩ nhiên phải khác.”
Ly Tuyết Ngưng sững sờ, Giang Tiểu Lâu đem tờ giấy đưa cho nàng xem, Ly Tuyết Ngưng nhìn vào, không khỏi hít một ngụm khí lạnh: “An Vương phi?”
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười: “Phải rồi, An Vương phi.”
Ly Tuyết Ngưng không dám tin: “An Vương phi luôn xem thường những thứ tầm thường bên ngoài, xưa nay luôn cho tì nữ tự mình nghiên cứu, sao hôm nay lại đến chỗ chúng ta mua đồ, thật là kỳ quái.” An Vương phi là người quyền quý, sao lại vô cớ xem trọng Yên Chi Trai? Cho dù đồ ở đây có đặc sắc, cũng sẽ không kinh động được nhân vật cỡ này.
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Có lẽ An Vương phi muốn thay đổi khẩu vị, cũng không có gì lạ.”
Ly Tuyết Ngưng cau mày: “Nếu vậy thì sao lại bắt muội tự mình đi?”
Chưởng quỹ cười nói: “Ly tiểu thư có chỗ không biết, nhà quyền quý có nhiều quy củ, bọn họ cảm thấy làm vậy mới có mặt mũi. Nếu An Vương phi yêu thích cửa hàng của chúng ta, đặt hàng dài hạn, đến khi đó sẽ hình thành làn sóng ở trong giới quan to quý nhân, lâu ngày dài tháng, chỉ sợ không có cửa hàng nào sánh bằng Yên Chi Trai nữa.”
Nghe chưởng quỹ đắc ý, Ly Tuyết Ngưng lại không lạc quan như vậy: “Ngươi nghĩ quá đơn giản, muốn được An Vương phủ thừa nhận không hề đơn giản, lỡ không cẩn thận đắc tội nhà quyền quý, cái được không đủ bù cái mất.”
Chưởng quỹ cười nói: “Từ khi tiểu thư tiếp quản cửa hàng, cải tiến phương pháp yên chỉ thủy phấn, quả thật được khen ngợi rất nhiều, người ta nói yên chi thủy phấn của chúng ta còn hơn cả cống phẩm, nói không chừng có thể làm hoàng thương (thương gia buôn bán với triều đình) nữa.
Nghe chưởng quỹ khoác lác như vậy, Tiểu Điệp bĩu môi, hay mắt trợn lên: “Nói cứ như toàn là công lao của ngươi.”
Chưởng quỹ vội vã chịu tội: “Tiểu Điệp cô nương nói đúng, còn không phải nhờ tiểu thư nhà ta thông minh giỏi gian, có tài kinh doanh sao.”
Nghe hắn nịnh hót, Giang Tiểu Lâu lắc đầu nói: “Chẳng quả ta chỉ học theo cách trong một số cổ thư đại ca để lại, cũng không phải chuyện lớn gì, mỗi cửa hàng đều có phương pháp của mình, không chỉ riêng ta có, An Vương phi đặc biệt chú ý, đúng là phải cẩn thận.”
Bất kể thế nào, chuyến này Giang Tiểu Lâu không đi không được, Ly Tuyết Ngưng nói: “Không bằng ta đi với muội.”
Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “An Vương phi chỉ nói muốn mời chủ nhân cửa hàng tự mình đem hàng tới, không nói được mang theo người khác, lần này tự ta đi là được.”
Trạch viện An Vương phủ nằm ở nơi bắt mắt nhất phía nam kinh thành, Giang Tiểu Lâu một đường đi vào nhìn thấy khắp gần xa đều là rồng là phượng, cẩm tú huy hoàng, khiến cho người ta mê mẩn. Tì nữ dẫn đường đưa Giang Tiểu Lâu tới phòng khách, lúc đi ngang hành lang, chợt nghe trên đỉnh đầu ào ào một trận, lúc này mới phát hiện có lồng chim tinh xảo, một con anh vũ trắng như tuyết đang nhìn nàng. Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, cất bước đi vào.
Đợi nửa canh giờ, An Vương phi mới khoan thai đến. Tì nữ dâng trà đứng một bên, An Vương phi ngủ trưa vừa tỉnh, vẫn tươi cười rạng rỡ, trong cao quý mang theo nét lười biếng, chưa nói đã cười dịu dàng: “Không ngờ chủ nhân Yên Chi Trai là một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp.”
Giang Tiểu Lâu mặt mày tươi tắn, dáng dấp nhu hòa: “Ra mắt Vương phi.”
Vẻ mặt An Vương phi biểu hiện nhàn nhạt, không giấu được ba phần hứng thú: “Nghe nói trong vụ hỏa hoạn trước có mười lăm cửa hàng là của ngươi, còn nhỏ đã có sản nghiệp lớn như vậy, thật không đơn giản.”
Giang Tiểu Lâu ôn nhu nói: “Nương nương quá khen, sản nghiệp là của gia phụ lưu lại, tiểu nữ chỉ là tuân theo di huấn không thể không xuất đầul ộ diện.”
An Vương phi cười: “Tuổi tác rất trẻ, người cũng rất xinh xắn.”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sáng như lưu ly, càng thêm cung kính: “Vương phi quá khen, Tiểu Lâu không dám nhận, thế gian nói Vương phi mỹ mạo, hôm nay nhìn thấy mới biết danh bất hư truyền, nương nương phong thái độc đáo, ngàn vạn bút cũng khó miêu tả được.”
Dáng dấp và lời nói của Giang Tiểu Lâu đều khiến người ta yêu thích, An Vương phi không nhịn được cũng nhẹ nhàng cười, nói với tì nữ: “Các ngươi xem, đúng là biết nói chuyện, không như các ngươi, hỏi một câu nhìn ta cỡ bao nhiêu tuổi, lại nói là mười bảy mười tám, đúng là không có mắt.” Tiếp theo, trong mắt cũng lóe qua chút đau buồn: “Lúc còn trẻ quả thật ta cũng từng huy hoàng rạng rỡ, bây giờ thì không được, già rồi, già nhiều rồi. Bỏ đi, các ngươi đem cất số son phấn này vào trong.”
Các tì nữ lập tức đến nhận lấy tráp son phấn, An Vương phi liếc mắt nhìn, chỉ riêng những hộp đựng được điêu khắc tinh mỹ này giá trị đã không nhỏ, bà gật đầu nói: “Chỉ bề ngoài cũng đẹp hơn người khác nhiều, nhưng mà, đồ của Yên Chi Trai có gì khác biệt với chỗ khác?”
Toàn bộ hộp được mở ra, chỉ riêng hương phấn đã có hơn mười loại, phấn nén thành khối, có hình vuông, hình tròn và hình thoi, bên trên khắc ấn hoa văn tinh mỹ, nhất thời toàn bộ phòng khách đều thơm nức mũi. Giang Tiểu Lâu cười nói: “Không biết hương phấn của quý phủ chế tác thế nào?”
An Vương phi nói: “Dùng bột gạo tốt nhất, phơi nắng ba ngày, sau đó lọc qua vải lụa để lấy phần mịn nhất, cho nên vô cùng óng ánh nhẵn mịn.”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sáng lóa: “Phấn này của tiểu nữ là dùng bột chì loại đắt nhất pha thành sền sệt, rồi hút khô nước để nén thành một khối, không chỉ nhẵn nụi, màu sắc trắng thuần, để mấy năm cũng không hỏng.”
Bột chì khác với bột phấn, bột phấn để một thời gian sẽ bị ẩm vón cục, khi thoa lên mặt sẽ đóng cục, nhưng bột chì thì không có. An Vương phi nhíu mày: “Bột chì là vật có hại, có thể thấy phấn của Yên Chi Trai cũng không có gì lạ.”
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Quản sự của Vương phi bảo là muốn bao hết toàn bộ phấn, cho nên tiểu nữ mang tất cả chủng loại đến cho ngài xem, bột phấn này chỉ bán mười đồng một hộp. Mời ngài xem, hộp thứ hai là phấn trân châu, giá cả cao hơn một chút, cần một lượng bạc.”
An Vương phi gật gù: “Nói tiếp đi.”
Giang Tiểu Lâu chỉ vào hộp phấn thứ ba: “Hộp này dùng túc mễ chế tác, nhìn thì không khác gì hương phấn thông thường, nhưng có cho thêm các loại thuốc tốt cho cơ thể, vì bản thân túc mễ có tính chất như keo dính, khi thoa lên mặt cũng không dễ tróc ra, còn có vị thuốc, giá ba lượng bạc.”
“Còn về hộp này, là dùng bột gạo hòa trộn với bột hạt hướng dương, có tác dụng che vết sẹo. Hộp bên cạnh này, có thêm xạ hương và cây ích mẫu, tên là Ngọc nữ đào hoa phấn, có thể khiến mặt người như hoa đào, màu da như tuyết. Hộp cuối cùng này, là dùng nhụy hoa lài màu trắng luyện thành, bên trong còn trộn thêm phấn hoa Ngọc Trâm, tên là Ngọc trâm phấn. Những cách làm này không phải do tiểu nữ nghĩ ra, mà là trong sách cổ có ghi ghép, kết hợp với du ký của đại ca tiểu nữ, theo đó mà thực hiện thôi.”
An Vương phi không ngờ chỉ hương phấn cũng có nhiều loại như vậy, Giang Tiểu Lâu suy nghĩ độc đáo,mỗi loại phấn được đựng trong hộp tinh xảo, màu sắc cũng da dạng, trộn với các hương liệu quý, mùi thơm mê người, giá cá cũng cao hơn cả trăm lần, hộp phấn đắt tiền nhất, bán với giá hai mươi lượng bạc, đúng là giá trên trời.
Bà không khỏi thở dài: “Trên đời có cô nương tài giỏi như vậy, đúng là khiến người ta nhìn mà than thở, đúng là tuyệt diệu.”
Bà nói như vậy, trong đầu hiện ra một câu: thiên kim đại tộc cũng chưa chắc tốt, chẳng qua là gia giáo khá hơn một chút, nếu Vương phi có lòng, tìm một đứa nhỏ ngoan ngoãn về, giáo dưỡng hai năm, còn sợ nàng không thể chăm sóc Quận vương sao…
Giang Tiểu Lâu là người nhạy bén, nàng nhanh chóng nhận ra được, An Vương phi đang nghĩ tới điều gì, vẻ mặt có chút khác lạ…
Sau đó, An Vương phi thỉnh thoảng cầm yên chi thủy phấn lên hỏi thăm, Giang Tiểu Lâu cũng không giấu diếm, nói hết những gì mình biết, đối với người khác đây chính là bí mật kinh doanh, nhưng Giang Tiểu Lâu vẫn thoải mái nói ra, dù sao An Vương phi cũng sẽ không tranh với nàng.
Quả nhiên, An Vương phi nghe rất êm tai, có vẻ thỏa mãn, đột nhiên nói: “Đưa tay của ngươi cho ta xem.”
Giang Tiểu Lâu cảm thấy kinh ngạc, đưa tay tới. An Vương phi nắm lấy, dịu dàng vuốt ve. Trong nháy mắt, Giang Tiểu Lâu nhíu mày, chỉ nghe An Vương phi tiếc nuối nói: “Bàn tay đẹp như vậy, lần đầu tiên ta thấy đó.”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt không nói, tay của nàng quả thật rất đẹp, không chút tì vết, nhưng thân thể lại đầy rẫy vết thương, nếu An Vương phi nhìn thấy chỉ sợ sẽ bị hù chết.
An Vương phi nheo mắt đánh giá Giang Tiểu Lâu, không chỉ là tay, điểm nào cũng đẹp, gương mặt, tư thái, giọng nói, khí chất, lòng bà hơi động, đột nhiên dùng sức nắm lấy tay Giang Tiểu Lâu, giống như sợ nàng sẽ bỏ trốn mất, khẽ mở miệng nói từng chữ: “Quả nhiên là cực phẩm mỹ nhân, nhưng sinh trong nhà thương gia, thật đáng tiếc.”
"Mỹ nhân!"
"Mỹ nhân!"
Mọi người đột nhiên nghe thấy ở hành lang có tiếng Anh vũ kêu liên tiếp, cùng với tiếng đập cánh ào ào, phá vỡ không khí yên lặng trong phòng khách. Âm thanh đó đặc biệt chói tai, làm cho người ta kinh hoảng.
Nhận xét Box