Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 75

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 75

 


Chương 75

Dương phu nhân vội động viên: “Dù sao Tần Tư cũng là sủng thần bên cạnh Thái tử, nếu lão gia muốn đối phó hắn cũng tuyệt đối không thể nóng vội, cần phải từ từ bàn tính.”

Sắc mặt Dương Các lão lạnh lùng, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Tiểu Lâu, trước kia ta vẫn chưa tin tưởng con hoàn toàn, nhưng giờ ta mới biết, kẻ giả dối vô sỉ như Tần Tư chuyện gì cũng dám làm. Ta không tệ với hắn, nói tốt cho hắn trước mặt bệ hạ, ai ngờ hắn làm ra chuyện này, cơn giận này ta không thể nuốt trôi, bắt đầu từ nay, ta nhất định phải lột da hắn mới hả giận.”

Giang Tiểu Lâu than nhẹ một tiếng: “Các Lão, phu nhân nói đúng, hiện giờ Tần Tư được Thái tử tin tưởng, nghe nói hắn chỉ nói vài câu đã lấy được lòng Thái tử, chuyện của Lưu Yên cũng không ảnh hưởng mấy đến hắn, nếu ngài nôn nóng hành động, chỉ sợ không phù hợp. Xin thứ cho con vô lễ, trừ khi Thái tử hoàn toàn chán ghét hắn, chúng ta mới có cơ hội.”

Nếu không có Thái tử, ép chết Tần Tư dễ như ép một con kiến, vốn dĩ Dương Các lão rất xem thường chuyện triều thần đấu đá, nhưng vì mưu hại Giang Tiểu Lâu Tần Tư lại làm ra chuyện đào mộ, thật sự tội đáng muôn chết. Nhưng muốn Thái tử căm ghét hắn cũng không dễ dàng, Dương Các lão suy nghĩ một chút, tựa hồ hơi do dự.

Giang Tiểu Lâu quan sát biểu hiện của Các Lão, trên đời này không có mối quan hệ nào không thể phá vỡ, từ lúc Tần Tư lựa chọn đào mộ nhà Dương Các lão, hắn và Các Lão nhất định sẽ trở mặt. Các Lão dĩ nhiên muốn kiên trì giữ vững bốn chữ quang minh chính đại, nhưng mối thù đào mộ không phải bình thường, Tần Tư lại gian xảo, Các Lão phải liên thủ với mình mới đối phó được hắn, chuyện này không thể nói được là ai đúng ai sai, chẳng qua là nhân tính mà thôi.

Nhận ra được nội tâm Các Lão đang chấn động, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nói: “Đối phó người khác thường phải dùng thủ đoạn khác thường, Tần Tư vì hãm hại con lại nghĩ ra chuyện độc ác như vậy, không lẽ Các Lão để mặc kẻ này làm xằng làm bậy trong triều sao?”

“Quả thật con không dính vào chuyện này sao…” Dương Các lão nhìn chằm chằm nàng, có chút lay động.”

Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười: “Các Lão, người chân thành với con, con cũng thành tâm với người, Ngũ đạo trưởng là bằng hữu của con, nhưng chỉ dẫn Các Lão nhận con là thật, đất phong thủy cũng là thật, Tần Tư đào mộ lại càng là thật, người chỉ cần biết ba điểm này là đủ rồi. Con có thể lợi dụng người, mục đích chính là để người nhận ra bộ mặt thật của Tần Tư, quyền quyết định là của người. Nếu Các Lão cho là tâm cơ Tiểu Lâu quá sâu, cố ý xúi giục người đối phó Tần Tư, thì sau này con không đến đây nữa, con sẽ tự tìm cách diệt trừ hắn, Các Lão đừng vì chuyện hôm nay mà mang khúc mắc trong lòng, cứ xem như chưa từng xảy ra.”

Nàng nói rõ với Dương Các lão, nàng muốn đối phó Tần Tư, ngài có thể lựa chọn cùng kề vai chiến đấu, hoặc làm con rùa đen rút đầu, không sao cả.

Không chỉ Dương Các lão sửng sốt, ngay cả người luôn ôn nhu là Dương phu nhân cũng ngây người. Từ lúc đầu nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, tuy rằng nàng đang cười, Dương phu nhân vẫn nhận ra bên trong nét cười có quá khứ phức tạp. Hoặc là nói, đó là loại quật cường sau khi trải qua bất hạnh. Các Lão từng nhắc đến quá khứ của Giang Tiểu Lâu, những thứ đó Dương phu nhân thật sự không thể tưởng tượng ra được. Bà suy nghĩ chốc lát, cuối cùng nhìn Dương Các lão nói: “Lão gia, chọn trúng Tần Tư là sai lầm, ngài nên kết thúc mọi chuyện đi.”

Dương Các lão phảng phất như không nghe thấy gì, cuối cùng gật gù: “Tiểu Lâu, con nói đúng, đối phó với người như Tần Tư không nên nói đạo nghĩa, giữ lại hắn sẽ thành mối họa cho triều đình, cho bá tánh.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười, cáo từ rời đi, Dương Các lão đột nhiên gọi nàng lại: “Con…chuyện này rất nguy hiểm, sao lại kiên trì đến cùng?”

Giang Tiểu Lâu cười: “Các Lão, khi con bị nạn, chỉ hy vọng có người phát hiện ra con, bảo vệ con, nhưng cuối cùng không có, chỉ có thể dựa vào chính mình. Con đã từng thề, tất cả những người hãm hại con, tổn thương con, con sẽ đòi lại tất cả nợ máu, bất kể phải dùng thủ đoạn gì. Cho nên, con không giống Các Lão, con không phải nữ anh hùng trừ hại cho dân, mà chỉ là một nữ nhân xấu xa muốn báo thù mà thôi.”

Vẻ ngoài hung tàn, nhưng không giấu được bi thương trong đáy mắt, Dương Các lão ngây người.

“So với ngồi chờ chết, không bằng tử chiến đến cùng.”

“Con chỉ là… không muốn chết mà thôi.”

Dương phu nhân nhìn Giang Tiểu Lâu, đôi mắt chấn động. Trong mắt bà, Giang Tiểu Lâu có mục tiêu rõ ràng, hơn nữa vì đạt được mục tiêu mà không chừa thủ đoạn, xem ra rất đáng sợ, nhưng sau lưng lại là đau xót được ẩn giấu. Trên đời này ai cũng có tuyệt vọng, có bao nhiêu người bị tuyệt vọng đánh gục, có bao nhiêu người có thể đứng lên lần nữa, đối mặt với người đánh gục mình? Trên thực tế, yêu cầu của nàng không phải là được sống tiếp, nàng tự dựa vào sức mạnh của mình để đứng lên, liều mạng kháng cự, dù biết là lấy trứng chọi đá, nàng cũng liều một phen, quyết chí tiến lên.

Lúc này, Tần Tư nổi giận đùng đùng trở về Tần phủ, lạnh lùng nói: “Gọi Tần Trung tới.”

Chốc lát sau, Tần Trung liền quỳ rạp trước mặt hắn nơm nớp lo sợ nói: “Đại thiếu gia, nô tài làm việc bất lực, xin người tha thứ”.

“Ầm” một tiếng, Tần Tư tiện tay nhấc ấm trà bên cạnh, thẳng tay đập tới.

Tần Trung không tránh né, nước trà nóng lập tức đổ ập lên vai trái hắn, cho dù đau đớn nhưng vẫn liên tục dập đầu nói: “Đại thiếu gia, lần này là nô tài làm sai, cam nguyện lĩnh phạt, xin người bảo trọng thân thể, đừng quá tức giận.” Trong lòng hắn lại thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng Tần Tư tức giận nhưng không nghi ngờ gì, bằng không sẽ không lãng phí thời gian với hắn.

Tần Tư không kềm được lửa giận trong mắt: “Chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, bị người ta phát hiện, ngươi làm cho ta thất vọng quá.”

Tần Trung nằm rạp trước mặt hắn, liên tục dập đầu, trên trán là một mảng xanh tím.

“Đại thiếu gia, nô tài cũng không ngờ tên khốn kia trộm xong phần mộ Dương gia lại không trốn đi, còn dám vào sòng bạc, đúng là đồ vô sỉ, làm hỏng hết đại sự.”

Bộ dạng hắn vô cùng hổ thẹn, Tần Tư đặt ở trong mắt, nhưng vẫn không dao động, vẻ mặt lạnh lẽo nói: “Dương Các lão đã biết tất cả, bây giờ ta đã không cứu vãn được danh dự trước mặt ông ta nữa.”

Tần Trung ngẩn đầu lên, cẩn thận nói: “Đại thiếu gia, cũng không hẳn là không thể cứu vãn, chúng ta nghĩ thêm cách khác, không chừng có thể làm Dương Các lão hồi tâm chuyển ý.”

Sau khi nổi giận, vẻ mặt Tần Tư khôi phục lại bình tĩnh: “Muộn rồi, bây giờ nói gì cũng muộn, Dương Các lão không phải đồ ngốc, đã lừa được một lần thì rất khó lừa được lần thứ hai, nhất là còn có Giang Tiểu Lâu bên cạnh hắn, mặc kệ chúng ta nói gì làm gì Giang Tiểu Lâu cũng có cách phản bác. Trộm gà không xong còn mất nắm gạo, chính là câu nói những tên ngu xuẩn như ngươi.”

Tần Trung nghe đến đây, sắc mặt ngày càng kinh hoảng: “Nếu Thái tử biết việc này…”

Tần Tư liếc xéo hắn một chút, cười như không cười: “Tuy rằng vì chuyện Lưu Yên, Thái tử có chút xa lánh ta, nhưng hắn còn có nhiều chuyện cần ta, quan hệ này không dễ tách rời. Cho dù là Dương Các lão cũng không có cách lập tức đánh đổ ta, cho nên ngươi không cần lo lắng ta sẽ ngã xuống.”

Tần Trung vội vàng nói: “Nô tài tuyệt không dám nghĩ lung tung, nhất định một lòng trung thành, chết không từ nan.”

Tần Tư lạnh rên một tiếng, suy tư nói: “Chỉ là chuyện này quá mức đúng lúc, ta nghi ngờ có người trong bóng tối bày trò, ngươi phải cố gắng điều tra, coi ở giữa có ai để lộ tin tức không.”

"Vâng, nô tài nhất định tra rõ!"

Những năm này Tần Tư luôn tìm đủ cách lấy lòng Dương Các lão, rất vất vả mới khiến Các Lão xem hắn như đệ tử, nhưng tuyệt không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tình cảm hắn cố vun đắp trong vài năm đã bị Giang Tiểu Lâu chặt đứt.

Tục ngữ nói tạo ra một người mất mười năm, nhưng phá hủy một người chỉ cần chốc lát, công phu hủy người của Giang Tiểu Lâu thật đúng là cao siêu, trên mặt Tần Tư xẹt qua một tia lạnh lẽo: “Ngươi nói cũng không sai, Thái tử là quan trọng nhất, bên phía Dương Các lão cứ thong thả, không cần lo hắn. Trước kia ta bảo ngươi huấn luyện đám mỹ nhân cho Thái tử, bây giờ sao rồi?”

Tần Trung nói: “Nô tài giao các nàng cho ca vũ phường tốt nhất, khoảng nửa tháng nữa là giao được cho Thái tử, các cô nương này ai cũng như hoa như ngọc, vũ kỹ khuynh thành, Thái tử nhìn thấy sẽ vô cùng yêu thích, đến khi đó thiếu gia có thể lấy được lòng Thái tử, không cần phải lo đến người khác nữa.”

Nghe Tần Trung nói vậy, Tần Tư chỉ cong khóe môi lên: “Đã như vậy, ngươi phải trông chừng kỹ một chút, đừng để xảy ra chuyện như hôm nay.”

Tần Trung lập tức kinh hãi nói: “Dạ, dạ, đại thiếu gia yên tâm, nô tài đảm bảo, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.”

Thái tử là người rất yêu thích âm luật, trong phủ Thái tử nuôi rất nhiều cô nương giỏi ca múa, thường đánh đàn hát khúc cho hắn nghe, có lúc cũng mở tiệc mời khách, cùng thưởng thức ca vũ. Tần Tư muốn lấy lòng, cố ý tuyển chọn một số mỹ nữ, tỉ mỉ huấn luyện, để có ngày phát huy tác dụng. Tuy rằng hắn là trợ thủ không thể thiếu được bên người Thái tử, nhưng chuyện nịnh bợ phải luôn được làm thường xuyên. Người khác nghe được thì sẽ xem thường, cho nên mọi chuyện phải tiến hành bí mật, đến khi đó chỉ cần nói là địa phương dâng lên thôi.

Tạ phủ.

Sau khi trở về Giang Tiểu Lâu rất vui vẻ, dặn dò Tiểu Điệp: “Đem tỳ bà tới đây.”

Nghe xong lời này, Tiểu Điệp lập tức dâng lên tỳ bà.

Giang Tiểu Lâu vén áo ngồi xuống, ngón tay lướt qua dây đàn, rất tập trung. Âm thanh êm tai không ngừng rót ra từ dây đàn, uyển chuyển bay lượn bên trong Họa Lâu.

Không biết từ lúc nào Ly Tuyết Ngưng xuất hiện giữa sân, lẳng lặng nhìn Giang Tiểu Lâu, biểu hiện khó đoán.

Lúc Giang Tiểu Lâu ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, nàng thường khiêu vũ, nhưng rất ít đánh đàn, ngoại trừ lần đầu tiên biểu diễn trước mặt mọi người, sau đó hầu như không chạm qua tỳ bà nữa. Thông qua thủ pháp phức tạp đó, Ly Tuyết Ngưng cảm giác được, âm luật này chính là hơi thở, nàng có thể thông qua khúc nhạc này, cảm giác được tâm tư Giang Tiểu Lâu.

Trong lòng người tấu đàn tỳ bà, rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Nàng vui vẻ, là vì đánh bại được âm mưu của Tần Tư, hay là vì được Các Lão thấu hiểu. Bất giác Ly Tuyết Ngưng mỉm cười. Mặc kệ Giang Tiểu Lâu vì sao mà vui vẻ, nàng cũng sẽ vui mừng thay cho Tiểu Lâu. Cho dù tư tưởng hai người khác nhau, cho dù nàng luôn lo lắng hành vi của Giang Tiểu Lâu sẽ mang đến tai họa, các nàng đều là tri kỷ thấu hiểu nhau, là tỷ muội gắn bó với nhau.

Giang Tiểu Lâu đang biểu diễn, Tiểu Điệp lại nhìn thấy trong sân viện có một nữ tử áo xanh đang uyển chuyển nhảy múa theo âm luật.

Từ trong vũ đạo, trước mắt Tiểu Điệp phảng phất hiện ra hình ảnh một mỹ nhân cổ đại, từng sợi tơ trên người biến ảo thành muôn ngàn cảnh tượng kỳ diệu, có lúc như một làn khói mờ mịt, có lúc như từng con rồng đang tung bay, khiến người ta không tự chủ được mà mê say.

Giang Tiểu Lâu nhướng mi, nhìn Ly Tuyết Ngưng, bất giác mỉm cười, tỳ bà nhập vào cảnh đẹp, liền thành một khối với vũ đạo của Ly Tuyết Ngưng.

Ly Tuyết Ngưng nhẹ nhàng xoay tròn, cảnh sắc chung quanh không ngừng biến hóa, như ở trong mộng, không có ai hiểu được sự bi thương của nàng trong lúc này.

Trong tim nàng, chỉ cũng còn lại khúc nhạc.

Tháng ngày trôi qua, nàng biết rõ, nàng đã yếu đi rất nhiều, không biết còn ở bên cạnh Tiểu Lâu được bao lâu. Tiểu Lâu ơi Tiểu Lâu, đó là một cô nương đáng thương biết mấy, không có người thân, không có bằng hữu,một thân một mình, cô đơn lẻ loi, nếu mình cũng rời đi, Giang Tiểu Lâu sẽ còn lại gì? Nàng cô đơn như vậy, mà bản thân lại không cảm nhận được.

Động tác của Ly Tuyết Ngưng mềm mại, khiêu vũ, xoay tròn, trên miệng mang theo nụ cười, trong lòng lại vô cùng bi thương.

Nàng vẫn nhảy, âm thanh của tì bà cũng theo đó mà cao vút, mãnh liệt.

Trong lòng bàn tay Giang Tiểu Lâu bỗng thấm đầy mồ hôi.

Quá mức rồi, nàng cảm thấy Ly Tuyết Ngưng không giống bình thường, giống như đang rút hết sinh lực ra mà khiêu vũ. Trong ấn tượng của nàng, Ly Tuyết Ngưng là người rất yên tĩnh, có lúc còn không cảm nhận được sự tồn tại của nàng, một nữ tử ôn nhu như vậy, giờ khắc này như đang muốn rút hết tinh lực của mình ra.

Tiểu Lâu không biết, trong lòng Ly Tuyết Ngưng cực kỳ đau khổ, nàng dùng tư thế xinh đẹp nhất của mình để bầu bạn với Giang Tiểu Lâu, cho dù bây giờ đã đi đến cuối đường.

Nguyện cùng người bầu bạn đến cuối cùng, cho dù thời gian không chờ đợi…

Sau khi Ly Tuyết Ngưng khiêu vũ xong, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra, âm thanh tì bà dần dần tản đi.

Giang Tiểu Lâu đột nhiên mở miệng, mang ý hỏi han: “Tuyết Ngưng, hôm nay tỷ không được bình thường.”

Rõ ràng cảm giác được bầu không khí khác thường, nàng có chút sốt sắng nhìn hai vị tiểu thư.

Ly Tuyết Ngưng đã ngẩn đầu lên, trên mặt lại là nụ cười bình thường: “Chỉ là thấy muội hôm nay cao hứng như vậy, cho nên mới hùa theo muội.”

Giang Tiểu Lâu có chút mê hoặc nhìn Ly Tuyết Ngưng, lần đầu tiên cảm thấy mơ hồ.

Tuyết Ngưng là một nữ tử tài tình nhiều mặt, ôn nhu xinh đẹp, dù không có huyết thống nhưng vẫn bầu bạn không rời. Nhưng mà, nàng xinh đẹp như vậy, lại yếu ớt như vậy. Bây giờ nàng chỉ mỉm cười, hiền lành tự nhiên, dường như vẻ đẹp của nàng không hề liên quan đến mọi chuyện trên đời này.

Biểu hiện của Ly Tuyết Ngưng vô cùng bình tình, khiến Giang Tiểu Lâu cảm nhận được một loại bất an mơ hồ, nàng đứng lên, cười nói: “Hôm nay thời tiết tốt, hay là ra ngoài đi dạo?”

Ly Tuyết Ngưng gật đầu: “Được, muội muốn đi đâu?”

Vẻ mặt này vô cùng ôn nhu bình thản, giống như Giang Tiểu Lâu nói gì thì nàng cũng sẽ đồng ý.

Nhìn thấy hai tiểu thư vui vẻ bàn nhau đi đâu, Tiểu Điệp cảm thấy có chút kỳ quái, nàng biết gần đây thân thể Ly Tuyết Ngưng ngày càng yếu, mà Phó đại phu lại nói, hắn đã bất lực. Kỳ hạn nửa năm càng ngày càng ngắn. Tiểu Điệp không biết, khi nào Ly Tuyết Ngưng nằm xuống rồi sẽ không đứng lên được nữa. Cho dù hơi thở của nàng như một con diều rách nát, dung mạo của nàng vẫn mỹ lệ, thần thái vẫn ôn nhu, lúc nói chuyện vô cùng bình tĩnh, an lành. Người ngoài không biết, tuyệt không bao giờ ngờ được nàng đang bị bệnh giai đoạn cuối.

Giang Tiểu Lâu đi thay y phục thường, Tiểu Điệp đi tới cạnh Ly Tuyết Ngưng nói: “Ly tiểu thư, nếu người không khỏe để nô tì đi với tiểu thư là được rồi.”

Ly Tuyết Ngưng khẽ lắc đầu nói: “Tiểu Điệp, ta thật sự rất lo lắng.”

Tiểu Điệp nghi hoặc”: “Ly tiểu thư đang lo lắng cái gì?”

Ly Tuyết Ngưng thở dài: “Ta lo lắng nếu một ngày ta không ở đây, thì có ai ở bên cạnh Tiểu Lâu?”

Cả người Tiểu Điệp chấn động, lập tức nói: “Ly tiểu thư, đừng nên nói những lời chán nản này, người sẽ sống…sống rất lâu, sống lâu trăm tuổi.” Nàng nói như vậy, trong mắt không kềm được một chút lệ quang.

Ly Tuyết Ngưng cười, nàng thay Tiểu Điệp lau nước mắt, ôn nhu nói: “Đúng là đứa nhỏ ngốc, đừng khóc, nếu không lát nữa Tiểu Lâu nhìn thấy không biết sẽ nghĩ thế nào. Tiểu thư của ngươi tính tình quật cường, bất kể thế nào cũng không chịu cúi đầu, ta biết nàng không thích Phó Triêu Tuyên, nhưng thích thì sao chứ, đâu ai dựa vào tình yêu mà sống qua ngày được. Nếu hắncó thể tiến tới với Tiểu Lâu, trong lòng ta cũng thả lỏng được rất nhiều.”

Giang Tiểu Lâu hận thế giới này đến cực điểm, hận đến ăn ngủ không yên, hận đến mức chỉ cần nghĩ đến đám người Tần Tư vẫn đang sống là huyết dịch đều sôi trào. Nàng nói mình không yêu Phó Triêu Tuyên, thậm chí không có chút cảm giác, thật ra, là nàng không còn biết yêu nữa. Sinh mạng của nàng, ngoại trừ thù hận ra thì không cảm nhận được thứ gì khác nữa. Tâm tình như vậy Ly Tuyết Ngưng cũng sẽ có, nhưng nàng là người sắp chết, sớm đã không còn sức lực để gánh vác thù hận. Cái Ly Tuyết Ngưng quan tâm không phải kết cục của những người kia, nàng chỉ lo lắng cho Giang Tiểu Lâu. Oán hận giống như là lời nguyền, người trúng lời nguyền sẽ không thể vui vẻ cả đời. Sự báo thù của Giang Tiểu Lâu mang tính hủy diệt, sẽ có một ngày đối phương bị nổ banh xác, còn nàng thì sẽ thế nào…

Tiểu Điệp càng nghe càng thấy xui xẻo, nhưng muốn khuyên giải cũng không biết phải nói sao.

Nhìn thấy Tiểu Điệp lộ ra biểu hiện kinh hoảng, Ly Tuyết Ngưng nói: “Không cần lo lắng, ít nhất ta còn chống đỡ được một thời gian, nói không chừng sẽ có ngày nhìn thấy được Tiểu Lâu đổi ý, nhìn thấy nàng được hạnh phúc là ta vui rồi.”

Cho đến nay, Giang Tiểu Lâu sống rất khổ sở, rõ ràng tâm địa nàng rất tốt, nhưng lại làm ra bộ dáng hung ác, tuy rằng mình là người không quan trọng, nhưng lại là bằng hữu duy nhất của nàng, nếu mình cũng rời đi, sau này nàng sẽ càng cô đơn.

Nghe thấy Ly Tuyết Ngưng nói như vậy, Tiểu Điệp không tự chủ được, nước mắt càng tuôn rơi.

Ly Tuyết Ngưng nhẹ giọng nhắc nhở nàng: “Được rồi, Tiểu Lâu tới rồi.” Nói xong, nàng tươi cười bước lên đón Giang Tiểu Lâu, nói: “Hôm nay muốn đi đâu?”

Biểu hiện Giang Tiểu Lâu vô cùng ôn hòa, trong nụ cười có tia gian xảo: “Hôm nay có một nơi rất quan trọng phải đi.”

Ly Tuyết Ngưng cũng lộ ra nét cười.

Cuối cùng xe ngựa dừng lại ở trước hiệu cầm đồ Kim Bảo, Giang Tiểu Lâu xuống xe trước. Ly Tuyết Ngưng thấy cảnh này hết sức kinh ngạc nói: “Hôm nay sao lại nhớ đến nơi này, muốn mua thứ gì sao?”

Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “Không phải ta muốn mua, là người khác muốn mua.”

Sau khi cầm đồ, cửa hàng sẽ cho người cầm một khoảng thời gian nhất định để chuộc, đến ngày mà vẫn chưa đến chuộc thì những vật phẩm này sẽ coi như bị cầm đứt, ngày hôm nay chính là ngày bán đấu giá những vật phẩm cầm đứt này. Dĩ nhiên, đó không phải những vật tầm thường mà chính là đồ cổ, thư họa, đồ ngọc, hiệu cầm đồ Kim Bảo là hiệu cầm đồ lớn nhất nước, tập trung tinh phẩm khắp nơi, vật tầm thường không thể xuất hiện. Chính vì vậy, có rất nhiều người yêu thích đồ ngọc đều cố ý chờ đến ngày này để mua ngọc.

Tâm tư của Giang Tiểu Lâu không ai đoán được, Ly Tuyết Ngưng cũng không suy nghĩ nhiều, gật đầu nói: “Chúng ta vào thôi.”

Hiệu cầm đồ thờ thần lửa, một là cầu tài, hai là vì tránh tai họa, miễn cho các loại vật phẩm quý giá như da lông, vải áo, tơ lụa bị lửa thiêu cháy. Một đường đi qua hành lang, phía sau có một đại sảnh lớn hình tròn, bố trí hơn hai mươi gian phòng, ngồi bên trong đều là quý nhân quần áo hoa lệ. Người hầu đưa nhóm người Giang Tiểu Lâu đến một gian phòng được đặt trước, dâng lên một bàn nước trà, sau đó mới cúi đầu lui xuống.

Phóng tầm mắt nhìn, trên đài chất đống những vật phẩm chuẩn bị bán đấu giá, ánh vàng chói lọi, cực kỳ lóa mắt. Chỉ chốc lát sau, liền có người đưa tin: “Cao lão gia ra giá một ngàn lạng, mua một bức tượng ngọc Phật phỉ thúy.”

Tiếp theo là: “Vương công tử ra giá năm trăm lượng, mua một cặp bình dương chi bạch ngọc.”

“Lâm lão gia ra giá hai ngàn năm trăm lượng, mua một bình sứ mẫu đơn thanh hoa.”

“Khang lão gia ra giá ba trăm lượng, mua giá gương đồng hai chân hoa văn nguyệt cung.”

Mỗi một món bảo vật đều được bán đấu giá, toàn bộ tình cảnh rất náo nhiệt, Giang Tiểu Lâu chỉ lẳng lặng ngồi quan sát tình hình.

Chờ một lúc lâu, trên đài chuyển ra một quyển thư họa, nhìn kỹ, bức họa lấy một nam tử trung niên làm trung tâm, họa ra năm bức, các bức vẽ độc lập với nhau, lại có thể nối liền thành một thể. Bức thứ nhất là chủ nhân và khách khứa tiệc tùng, ca kỹ trong nhà biểu diễn đàn cổ; bức thứ hai là chủ nhân tự mình đánh trống, các ca kỹ uyển chuyển nhảy múa; bức thứ ba là các khách nhân không tự chủ được gia nhập vào nhóm múa, biểu hiện vô cùng phấn khởi; bức thứ tư là chủ nhân thay y phục hóng gió, bữa tiệc kết thúc. Năm cảnh tượng, hơn bốn mươi nhân vật, dung mạo tươi cười, thể hiện rõ ràng sinh động trên giấy.

Giang Tiểu Lâu nhìn thấy bức họa này, thân thể không tự chủ được nghiên về phía trước, đôi mắt tỏa sáng.

Ly Tuyết Ngưng nói: “Muội thích bức họa này sao?”

Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Tỷ biết bức họa này có bối cảnh gì không?”

Ly Tuyết Ngưng lắc đầu, nàng không rành lắm về thư họa, Giang Tiểu Lâu ôn hòa nói: “Lúc Thái tổ hoàng đế vừa lập quốc, quan viên Hàn Trùng là hàng thần (là người nước khác đầu hàng đi theo nước mình), tài năng chính trị rất tốt, Thái tổ tuy muốn tin tưởng hắn nhưng vẫn còn nghĩ ngờ. Khi Hàn Trùng mời một số quan viên đến nhà hắn tụ hội, hoàng đế liền phái họa sĩ đêm khuya lẻn vào nhà hắn, tìm hiểu bọn họ làm gì ở đó. Họa sĩ đem tình huống ở tiệc rượu vẽ ra, hoàng đế mới phát hiện trong tiệc rượu ăn uống linh đình, ai cũng say bí tỉ, cái bọn họ thảo luận không phải chính trị, cũng không liên quan đến quốc gia đại sự, nên yên lòng với Hàn Trùng, không giám thị hắn nữa, mà Hàn Trùng cũng được thăng chức. Nhưng cuối cùng người này phản bội Thái tổ, khởi binh tạo phản, gây ra binh biến ba năm. Thái tổ hoàng đế cho rằng họa sĩ bị Hàn Trùng mua chuộc, tức giận muốn giết chết hắn. Nhưng sau đó cẩn thận quan sát bức họa này, mới phát hiện lúc trước họa sĩ đã sớm nhắc nhở. Tuyết Ngưng, tỷ nhìn kỹ vẻ mặt Hàn Trùng đi…”

Ly Tuyết Ngưng cẩn thận nhìn, chỉ thấy trên mỗi bức tranh, vẻ mặt, y phục của Hàn Trùng đều khác biệt, duy có một điểm tương đồng, vẻ mặt của hắn từ đầu đến cuối không có ý cười, đều là thâm trầm nghiêm túc, phảng phất đặt mình vào trong bữa tiệc nhưng vẫn có điều che giấu, nội tâm mâu thuẫn phức tạp.

Vị họa sĩ đó tên là Đổng Niên, hiểu rõ nội tâm Hàn Trùng, mới có thể vẽ ra như vậy.

“Thái tổ muốn tự nhắc nhở mình, mới treo bức tranh này ở Ngự thư phòng, nhưng có một ngày trong cung xảy ra hỏa hoạn, bức họa không cánh mà bay. Có người nói là do thái giám trộm, không tìm thấy nữa. Không ngờ nó lại xuất hiện ở đây, đúng là làm người ta kinh ngạc.”

Ly Tuyết Ngưng không biết những chuyện này, nàng chỉ nhận ra bức họa này rất tinh tế, đường nét êm dịu trôi chảy, rõ ràng là tác phẩn danh gia, mới nói: “Bức họa này…muội muốn mua sao?”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Vật quý như vậy dĩ nhiên phải bỏ vào túi.”

Quả nhiên dưới đài bắt đầu nghị luận sôi nổi, có người hoài nghi.

“Bức họa này đã thất truyền nhiều năm, rốt cuộc là hàng thật hay là tranh mô phỏng, sợ là không phân rõ được.”

“Đừng nói nhảm, nhìn bức họa này đi, phong nhã cao quý, bóng ở phía sau nhân vật, dáng vẻ các thị nữ đều vô cùng ngay ngắn gọn gàng, ngoại trừ Đổng Niên, ai có thể vẽ ra tác phẩm quý như vậy?”

Lại có người nói: “Cũng không chắc, bây giờ thư họa bị làm giả rất nhiều, có nhiều bức còn lấy giả làm thật được.”

“Tranh dĩ nhiên có thể giả, nhưng ai mà giả được phong độ cơ này. Có người làm giả nào có thể vẻ ra được nét thong dong trầm tĩnh cỡ này, có câu họa bổ họa bì nan họa cốt, chính là ý này.”

Trong lúc mỗi người một câu, chợt có người nói: “Nếu là thật sao có thể lưu lạc trước mắt chúng ta, sớm đã bị hoàng thất thu lại rồi.”

Liền có người đáp lời: “Đúng, đúng, đồ tốt như vậy phải thuộc về hoàng thất.”

Ly Tuyết Ngưng nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Họ nói bức tranh này là giả, muội thấy sao?”

Giang Tiểu Lâu mặt mày bất động: “Lưới trời lồng lộng tuy chặt vẫn có sót, theo muội thấy đây không chỉ là thật, còn là bảo vật vô giá, sau này có thể bán lại với giá gấp ba, gấp mười lần không chừng.”

Nghe xong lời này, Tiểu Điệp cũng trở nên hưng phấn, vội hỏi: “Tiểu thư, chúng ta cũng tham gia đấu giá sao?”

Giang Tiểu Lâu còn chưa dứt lời đã nghe thấy một âm thanh nữ tử trẻ tuổi vang lên: “Bức họa này, ta mua.”

Ta nhìn về bên kia, vừa vặn thấy một gương mặt kiều mị, không khỏi sầm mặt: “Đúng là oan gia ngõ hẹp.”

Ba người trong phòng đã nhận ra người ngồi ở gian phòng đối diện là Tần Điềm Nhi, bên cạnh nàng là Vương Hạc, Thẩm Trường An, Ngô Tử Đô, cùng với hai công tử trẻ tuổi không biết tên, đúng là hoa lạc giữa bầy gươm.

Ly Tuyết Ngưng cau mày: “Hôm nay thật trùng hợp, lại gặp được bọn họ.”

Giang Tiểu Lâu hơi nheo mắt: “Đây là duyên phận mà người ta hay nói.” Khi nàng nói đến hai chữ duyên phận, đáy mắt lóe một chút khí lạnh, khiến người không rét mà run.

Tiểu Điệp suy nghĩ một chút, nóng nảy nói: “Tiểu thư, đồ tốt đừng để họ mua đi.”

Tần Điềm Nhi không chút do dự nói: “Ta ra giá một ngàn lượng.”

Ông chủ hiệu cầm đồ Kim Bảo nở nụ cười: “Bảo vật này vốn là vô giá, nhưng không gặp thời, hiện giờ chủ nhân của nó gặp nạn, không thể không bán, nếu tiểu thư yêu thích thì đừng nên thiệt thòi nó, xin nâng giá một chút.”

Rõ ràng là chê ít, Tần Điềm Nhi đỏ mặt, lập tức nói: “Một ngàn hai trăm lượng.”

Người kia vẫn là cười.

Tần Điềm Nhi cau mày nói: “Thêm một trăm lượng, một ngàn ba.”

Tất cả mọi người cười lên, ông chủ nói: “Không bằng tiểu thư sảng khoái một chút, cho con số chẵn đi.”

Tần Điềm Nhi xuất thân thương hộ, dĩ nhiên biết thủ đoạn của ông chủ này, nhưng quả thật bức họa này giá trị cực lớn.

Một công tử quần áo hoa lệ nói thẳng: “Hai ngàn lượng.”

“Hai ngàn năm trăm.”

“Hai ngàn tám trăm.”

Giá cả không ngừng tăng vọt, mọi người đồng thanh kêu “hay lắm”, trên mặt chưởng quỹ xuất hiện vẻ dao động, như muốn chốt giá, đột nhiên có người kêu to: “Ba ngàn lượng.”

Tất cả mọi người nhìn về gian phòng.

Tia sáng bao phủ bộ váy màu xanh nhạt của nàng, tóc đen như mây, đôi mắt như sao, trong nét thanh nhã lộ ra vẻ quyến rũ, trên mặt nàng mang theo ý cười, có vẻ đặc biệt ôn nhu yên tĩnh.

Vương Hạc bỗng đứng bật dậy, ngàn vạn lần không thể ngờ lại lần nữa gặp được nàng, hắn cho rằng Giang Tiểu Lâu đã chết ở sông hộ thành, nhưng nàng lại còn sống, sống rất tốt, gương mặt còn xinh đẹp hơn xưa ba phần.

Trái tim đập thình thịch, hắn gần như muốn bước lên, lại nghe thấy Tần Điềm Nhi nghiến răng: “Giang Tiểu Lâu, sao ngươi bám dai như đỉa vậy?”

Câu nói này thành công giữ chân Vương Hạc, hắn đứng đơ tại chỗ, không nhúc nhích, mà Ngô Tử Đô và Thẩm Trường An ngồi bên cạnh cũng khiếp sợ không nói được lời nào. Ai cũng cho rằng Giang Tiểu Lâu đã chết, hoàn toàn không ngờ nàng sống lại như kỳ tích.

Thẩm Trường An chọc vào Ngô Tử Đô một cái, nói: “Mắt ta không nhìn lầm chứ, người đó đúng là Đào Yêu sao?”

Ánh mắt Ngô Tử Đô trầm lại: “Huynh không nhìn lầm, đúng là nàng.”

Giang Tiểu Lâu đang cười, nét cười dịu dàng, vẻ mặt tinh xảo, xinh đẹp không chê vào đâu được.

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, nàng chỉ nhàn nhạt lặp lại: “Ba ngàn lượng.”

Tần Điềm Nhi vô cùng tức giận, muốn vượt qua Giang Tiểu Lâu, dựa vào đâu, dựa vào ngân lượng thôi, nàng hô to: “Ba ngàn năm trăm lượng.”

Hoàng đế rất muốn tìm được bức họa này, Thái tử cũng luôn nghĩ về nó, sau khi Tần Điềm Nhi biết được liền vội vàng chạy tới, chuẩn bị lấy lòng Tần Tư, nhưng thật ra nàng không mua bức họa này cũng không sao, căn bản là tức giận bị Giang Tiểu Lâu tranh đoạt đồ, vốn dĩ đã có thù oán, lúc này càng là đổ thêm dầu vào lửa.

Giang Tiểu Lâu vẫn không ngừng: “Bốn ngàn lượng.”

Tất cả mọi người đều nín thở, nhìn hai cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này.

Có người nhận ra một trong hai người là muội muội của Thám hoa lang, người còn lại mọi người không biết.

Tần Điềm Nhi không nhận ra tình thế, cũng không biết tránh nặng tìm nhẹ, chỉ biết cáu giận, trực tiếp hô: “Năm ngàn lượng.”

Giá tiền này không biết vượt hơn giá cả ban đầu bao nhiêu, Giang Tiểu Lâu cũng không do dự nói:”Năm ngàn năm trăm lượng.”

Tần Điềm Nhi bị đẩy đến góc tường, không thể trở mình cũng không trốn được, nàng nghiến răng đứng tại chỗ nửa ngày, hận Giang Tiểu Lâu thấu xương. Nàng không thể không từ bỏ, giá tiền này thật sự quá cao, nàng không chịu nổi.

Nhưng mà, ở thời khắc mấu chốt Giang Tiểu Lâu nhìn Vương Hạc cười một cái, nhất thời hút hết cả hồn vía của hắn.

Nhìn thấy vẻ mặt si ngốc của Vương Hạc, hai mắt nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, Tần Điềm Nhi hận đến cực hạn, không tự chủ được la lớn: “Sáu ngàn lượng.”

Giang Tiểu Lâu nhấc tay lên, làm ra tư thế xin mời, chậm rãi ngồi lại chỗ cũ, ung dung nhìn đối phương. Lúc nãy vẻ mặt của nàng quá chăm chú, cả Ly Tuyết Ngưng cũng cho rằng nàng nhất định muốn mua cho bằng được. Giờ khắc này này mới hiểu, Giang Tiểu Lâu tranh giá với Tần Điềm Nhi, không phải là muốn bức tranh, mà vì kích Tần Điềm Nhi, biết được việc này là phí tiền, thì bắt nàng phí một số tiền thật lớn, Ly Tuyết Ngưng không khỏi nở nụ cười.

Sau khi tức giận, hai chân Tần Điềm Nhi mềm nhũn.

Sáu ngàn lượng, không phải con số nhỏ, nàng đi đâu mà kiếm.

Bức họa này rất tốt, nếu tìm cách mua về, để ca ca dâng lên Thái tử, chắc Thái tử sẽ rất vui vẻ, đến khi đó Tần gia cũng vươn mình theo. Thế nhưng vì chuyện của Lưu Yên, Tần gia đã tổn thất nặng nề, bán đi không ít nhà cửa ruộng đất, bây giờ không còn oai phong như trước đây nữa.

Sáu ngàn lượng, con số quá lớn, Tần Điềm Nhi không thể giấu diếm được. Nàng dùng đôi mắt oán hận nhìn Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu lại không thèm nhìn nàng, chỉ dặn dò Tiểu Điệp: “Được rồi, thu dọn đi, chúng ta về thôi.”

Tiểu Điệp sửng sốt: “Tiểu thư, người không mua đồ nữa sao?”

Giang Tiểu Lâu không để ý nói: “Mua cái gì, ta không cần mua gì cả.” Nói xong nàng đứng lên, vỗ vỗ chút bụi không hề tồn tại trên người, đi ra khỏi phòng dưới sự chú ý của mọi người, đi thẳng ra ngoài.

Vương Hạc chạy theo cản nàng lại, ánh mắt lấp lánh: “Đào Yêu, thì ra nàng còn sống.”

Giang Tiểu Lâu dừng chân nhìn Vương Hạc, cười ôn hòa nói: “Công tử, ngài nhận lầm người rồi.” Nói xong nàng lướt qua Vương Hạc đi thẳng ra ngoài, Vương Hạc không chịu thôi, bước lên trước bắt được cánh tay Giang Tiểu Lâu, còn chưa chờ hộ vệ của Giang Tiểu Lâu động thủ, một thanh trường kiếm đã đâm thẳng vào tay Vương Hạc.

Cảm giác đau mãnh liệt, Vương Hạc kinh hoảng, nam tử trẻ tuổi ở đối diện cười nhìn hắn, biểu hiện ung dung, ánh mắt sắc bén lạnh lùng.

“Vương công tử, sao có thể bất lịch sự với vị tiểu thư này vậy.”

Gương mặt hắn tuấn tú, tinh thần phấn chấn, khí chất ung dung, trên mặt mang theo nụ cười hờ hững, quả thật đẹp không tả xiết.

Giang Tiểu Lâu nhận ra người này chính là người bị nàng bán vào thanh lâu, Cố Lưu Niên.

Vương Hạc dĩ nhiên cũng nhận ra con trai quý của Quyền đốc công, nhất thời hoảng sợ thụt lùi hai bước.

Cố Lưu Niên lè lưỡi, hướng về Giang Tiểu Lâu, nhướng mày mỉm cười chân thành: “Tiểu thư bị kinh sợ rồi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn thấy nụ cười kia, chỉ cảm thấy trong lòng chấn động, không tự chủ được toát ra chút sắc bén, rất nhanh trên mặt nàng chỉ còn lại nét cười nhạt: “Không sao, đa tạ công tử giải vây cho tiểu nữ.”

Thấy nàng xoay người định rời đi, Cố Lưu Niên bước lên một bước, thần thái tự nhiên: “Tiểu thư, xin dừng bước.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, Cố Lưu Niên mỉm cười: “Tiểu thư, con đường này không được an toàn, nếu không chê xin để ta hộ tống tiểu thư về, không để kẻ xấu có cơ hội quấy nhiễu.” Khi hắn nói đến kẻ xấu, liếc mắt nhìn Vương Hạc, không tự chủ toát ra ý cười.

Vương Hạc nắm chặt nấm đấm, gần như muốn xông lên đánh hắn một trận, Thẩm Trường An đúng lúc đè lại Vương Hạc.

Ngô Tử Đô cười quái dị: “Thì ra là Cố công tử, nếu Giang tiểu thư đã có hộ hoa sứ giả thì chúng ta không cần nhiều chuyện, Vương Hạc, chúng ta đi.”

Vương Hạc gần như là bị kéo đi, mà Tần Điềm Nhi đi phía sau cùng, tàn bạo nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, bước rời đi.

Giang Tiểu Lâu nhìn Cố Lưu Niên nói: “Kẻ đáng ghét đã đi, công tử cũng đi được rồi.”

Gương mặt Cố Lưu Niên nghiêm túc nói: “Qua cầu rút ván không phải hành vi của thục nữ.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười, trong giây lát, Cố Lưu Niên nhìn thấy nét cười của nàng, trong nháy mắt trái tim như nở hoa, không ngờ Giang Tiểu Lâu lại trực tiếp đi lướt qua người hắn: “Một khối ván cũng không có, đâu phải là cầu.” Nói xong, nàng nhẹ nhàng bước đi, mà trên mặt Ly Tuyết Ngưng và Tiểu Điệp mang theo nét nghi ngờ nhìn Cố Lưu Niên một chút, cũng theo Giang Tiểu Lâu đi xa.

Cố Lưu Niên một đường đi theo, mãi đến khi tới bậc thềm cửa mới nói: “Tiểu thư yên tâm về đi, người của ta sẽ hộ tống tiểu thư về đến nhà, với sự quen biết của chúng ta chắc tiểu thư sẽ không từ chối lòng tốt của ta chứ.”

Giang Tiểu Lâu cũng không quay đầu lại: “Vậy thì đa tạ.”

Cố Lưu Niên nhìn theo xe ngựa rời đi, thần sắc trên mặt phức tạp, làm như đang hồi tưởng lại, cũng như đang tiếc nuối. Một lúc lâu, hắn chỉ cười nhạt, mặt mày tươi tắn, trong mắt phát ra ánh sáng.

Tần Điềm Nhi chạy về nhà, nàng muốn mượn tiền của đám người Vương Hạc, nhưng lại không chịu được mất mặt, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là bán đồ, trong phòng của mình chỉ có chút quần áo, thứ đáng giá duy nhất là trang sức. Nàng lục tung khắp nơi, tìm ra tất cả mọi thứ, một bộ trang sức hồng ngọc, một bộ trang sức kim liên hoa, một đôi trâm hoa mai bằng vàng, một cặp vòng ngọc bích, còn có đồ ngọc khác, đồ cổ… Những món này giá trị không vượt qá năm trăm lượng, nhưng mà, nàng nợ người ta đến sáu ngàn lượng. Tuy rằng nể mặt Tần gia nàng có thể mang đồ về, nhưng lỡ người ta muốn đòi nợ…

Nàng biết mình đã gây ra họa, đang lúc thấp thỏm lại nghe được âm thanh của Tần Tư vang lên: “Hôm nay đi ra ngoài, thu hoạch thế nào?”

Tần Điềm Nhi sững sờ, vội đứng lên lúng túng nói: “Đại ca, huynh…sao huynh lại đến đây?”

Tần Tư nhìn nàng một cái: “Mang bức họa mới mua ra cho huynh xem.”

Tần Điềm Nhi thấp thỏm, không thể làm gì khác là mang bức họa ra. Tần Tư tiếp nhận bức tranh mở ra nhìn, ngưng lại chốc lát mới nói: “Hình như là thật, người đâu, gọi Tần Trung tới đây.”

Chốc lát sau, Tần Trung liền bước vào phòng, hắn hành lễ với hai vị chủ nhân xong mới nói: “Không biết đại thiếu gia gọi nô tài đến có gì dặn dò.”

Tần Trung đưa tranh cho hắn, nói: “Ngươi giám định cho kỹ, bức tranh này rốt cuộc là thật hay giả.”

Tần Trung nghe vậy, cẩn thận tiếp nhận bức tranh, đặt lên bàn rồi mở ra, kiểm tra từng tấc một, một lúc sau hắn lộ vẻ vui mừng nói: “Đồ tốt, thực sự là đồ tốt, bức họa này đúng là báu vật hiếm có.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box