Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 74

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 74

 


Chương 74

Tần phủ

Tần Tư nằm trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, quản gia Tần Trung tiến lên, bẩm báo tất cả tin tức cho hắn. Mí mắt Tần Tư không nhấc, lạnh lùng nói: “Làm việc ngu xuẩn, chết không đáng tiếc. Ta đã nói trước với ả, không chắc thì đừng làm, bây giờ có kết cục này cũng là đáng đời.

Thấy hắn vô tình như vậy, Tần Trung chỉ cúi mắt không nói một lời. Tần Tư từ trên ghế đứng lên, đi lại lòng vòng trong phòng, tâm tư bất định, hắn không ngờ Giang Tiểu Lâu có sức mạnh và lá gan như vậy, vì báo thù mà không để ý chút nào đến tình cũ. Nàng căm hận Lưu Yên như vậy, đối với mình e là càng căm hận hơn nữa.

Hắn vẫn biết Giang Tiểu Lâu ôn nhu đa tài, nhưng không ngờ thủ đoạn của nàng độc ác như vậy. Nếu để cho nàng quấn lấy, chỉ sợ mãi mãi không trở mình được. Nhất định phải nghĩ cách triệt để thoát khỏi nàng, Tần Tư nghĩ như vậy, gương mặt tuấn tú trở nên dữ tợn.

Tần Trung lặng lẽ đánh giá vẻ mặt hắn, cẩn thận từng chút nói: “Đại thiếu gia, nô tài đã dựa vào dặn dò của ngài tiến hành điều tra, Ngũ Thuần Phong kia quả thật đã từng đến Tạ gia, sớm đã cấu kết với Giang Tiểu Lâu. Thái độ của Các Lão với ngài đột nhiên thay đổi, rất có khả năng là do bọn họ thao túng bên trong.”

Tần Tư nhìn Tần Trung, nhíu mày: “Có thật không?”

Tần Trung cười nói: “Nếu không có tin tức xác thực, nô tài tuyệt không dám lừa gạt chủ nhân. Nô tài đã tìm đủ cách tạo mối quan hệ với quản sự Dương gia, ngày thường cùng hắn uống rượu, cho nên mới có được tin tức bên phía Các Lão. Thông qua hắn nô tài mới biết Giang Tiểu Lâu là khách quen của Dương phủ, mà Ngũ Thuần Phong cũng rất được Các Lão tin tưởng, thậm chí giúp Các Lão di dời mộ phần tổ tiên. Hai người bọn họ vốn có quen biết, lại cùng xuất hiện ở Dương gia, không phải là quá trùng hợp sao?”

Vẻ mặt Tần Tư bất biến, ánh mắt giấu diếm tia tự giễu: “Giang Tiểu Lâu ơi Giang Tiểu Lâu, đúng là ta quá xem thường ngươi.”

Giang Tiểu Lâu là một cô gái ôn nhu xinh đẹp, bề ngoài của nàng dễ khiến người ta mê hoặc, cho rằng nàng nhu nhược, là nữ tử cần người khác bảo vệ. Nhưng nội tâm của nàng lại hoàn toàn ngược lại, tỉ mỉ cẩn thận, từng bước tính toán, đúng là nhân vật hung ác không thể xem thường.

Tần Tư là nam nhân, nam nhân và nữ nhân khác biệt nhất chính là ở lí trí. Có lẽ khi hắn chưa hiểu được hành vi của Giang Tiểu Lâu sẽ bị nàng mê hoặc, nhớ lại tình cũ, nhưng một khi nữ nhân này chặn đường của hắn, thì mộng đẹp liền kết thúc.

Tần Tư trầm mặc chốc lát, hỏi: “Ngũ Thuần Phong từng giúp Dương gia di dời mộ phần, tin này xác thực không?”

Tần Trung trả lời: “Vâng, tin tức chính xác. Vốn dĩ mộ phần Dương gia nằm ở chân núi, bây giờ đã dời đến nơi dốc cao hơn mười trượng. Nếu bàn về phong thủy, đây đúng là nơi tàng long ngọa hổ, là nơi phong thủy quý báu, nghe nói Dương Các lão rất vui vẻ, còn đích thân mời tiệc Ngũ Thuần Phong.”

Tần Tư nhắm mắt lại, chốc lát sau mở mắt ra: “Đây chính là chỗ đột phá.”

Tần Trung có chút không rõ: “Ý của đại thiếu gia là…”

Tần Tư cười lạnh: “Trên đời này chỉ có Giang Tiểu Lâu biết dùng kế ly gián sao?”

Giang Tiểu Lâu dùng kế ly gián, tìm cách gây xích mích giữa mình là Dương Các lão, nhưng kế ly gián cao siêu hơn chính là, sau khi gây xích mích xong, lại đào một góc tường của kẻ địch, khiến ngươi mất ta được. Tần Tư muốn xem thử, một nữ tử nhỏ bé, sẽ có khả năng làm được đến mức nào.

Tần Trung trái lo phải nghĩ, cuối cùng hiểu được: “Nô tài hiểu rõ, nô tài liền đi làm.”

Tần Tư nói: “Giang Tiểu Lâu không phải kẻ ngốc, khi làm phải hết sức cẩn thận, không được để lại nhược điểm.”

Tần Tư luôn miệng nói: “Chủ nhân yên tâm, nô tài nhất định tận lực, làm chuyện này thật gọn gàng sạch sẽ.”

Tần Trung từ Tần phủ đi ra, tìm người theo dặn dò của Tần Tư, an bày xong tất cả, chỉ chờ thời cơ thích hợp liền có thể động thủ. Đến khi làm xong, trên mặt Tần Trung lộ ra vẻ hài lòng, nhìn sắc trời còn sớm, liền rẽ trái lượn phải, tiến vào một ngõ nhỏ.

Ngõ hẻm này ngang dọc chằng chịt, thông suốt bốn hướng, hai bên lầu các san sát, đèn đỏ treo cao. Tiếng đàn, tiếng cười từ chung quanh vang lên, thỉnh thoảng có một vài vị khách quần áo hoa lệ đến thăm, mỗi một nhà đều ngựa xe như nước, qua lại không dứt. Tần Trung mắt nhìn thẳng, đi vào một tòa nhà nhỏ lát gạch xanh, ở đây có một vị cô nương thân thiết với hắn tên là Du Du. Du Du cô nương nhan sắc xinh đẹp, cộng thêm ôn nhu dịu dàng, khiến quản gia Tần Trung cam tâm tình nguyện chi bạc.

Tần Trung bị sắc đẹp của nàng mê hoặc, dùng hết tiền bạc đến đây cung phụng nàng. Hắn muốn chuộc thân cho Du Du cô nương, nhưng Du Du được xem như nổi tiếng, tiền chuộc thân không ít, hắn không có đủ tiền. Tuy rằng không thể chuộc nàng về làm thiếp, nhưng hắn vừa có ngân lượng liền đi đến nơi này, có thể xem như khách quen của Du Du. Nửa tháng trước hắn được cho một mớ bạc, liền bao Du Du ba tháng, cho nên thường âm thầm mò đến đây.

Tần Trung vừa đến cửa, liền nhìn thấy gian nhà đốt đèn lồng đỏ, ánh nến lập lòe, các nô tì đi lại rộn ràng bên trong, bận bịu dâng lên thức ăn, rượu ngon. Hắn vui mừng, không ngờ mình không thông báo mà Du Du còn chuẩn bị sẵn rượu thịt, đúng là tâm ý tương thông.

Du Du được thông báo, vội vã ra cửa, nhìn thấy đúng là hắn đến thì sắc mặt biến đổi, nhưng lập tức trấn tĩnh lại nói: “Sao hôm nay Tần gia lại đến, cũng không cho người báo trước một tiếng.” Nàng vừa nói vừa lúng túng.

Thì ra rượu thịt này không phải chuẩn bị cho mình, Tần Trung nhìn rõ, sắc mặt đen lại, có chút không ngờ tới: “Sao vậy, hôm nay có khách sao?”

Trên mặt Du Du hiện ra ba phần lúng túng: “Xin lỗi Tần gia, hôm nay thiếp không khỏe, không tiện giữ ngài lại, mời ngài về trước.”

Tần Trung xanh mặt, hắn đẩy Du Du ra, trực tiếp đi vào nhà. Trên bàn thức ăn và rượu rất phong phú, có một nam nhân trung niên xa lạ đang ngồi. Tần Trung lập tức hiểu được, không khỏi giận tím mặt: “Du Du, ta bao nàng ba tháng, nàng lại thừa dịp ta không có ở đây tiếp khách khác, đây là lý gì?”

Vốn dĩ Du Du làm sai quy tắc, đầy mặt xấu hổ liên tục chịu lỗi, chỉ nói do chủ chứa ép buộc. Nhưng Tần Trung không tha thứ, lớn tiếng quở trách, mà vị khách kia vốn đã uống rượu, mặt đỏ bừng, đang chuẩn bị hưởng thụ người đẹp, lại bị một kẻ không mời mà tới đến phá đám, nên cũng không chịu rời đi. Hắn xông đến trước dùng chân đạp Tần Trung, Tần Trung đột nhiên quay người lại, bắt lấy chân hắn đẩy về phía sau, người này nặng nề té xuống đất, đầu đập xuống máu me văng tung tóe. Tất cả mọi người đều sững sờ, người kia nhất thời giận dữ, lồm cồm bò dậy, rút chủy thủ ra: “Ta làm thịt ngươi.”

Tần Trung không ngờ người này giấu chủy thủ trong người, gấp rút lùi lại ngã nhào trên bàn, cả người lẫn bàn ngã ngửa trên đất, rượu và thức ăn văng khắp nơi. Người kia đánh tới, Tần Trung khí lực cũng lớn, hai bên lôi héo nhau, tuy chủy thủ vẫn không đâm vào người Tần Trung nhưng khiến hắn rất tức giận, nhặt một vò rượu trên đất lên ném về phía đối phương.

Lần này đánh một cú vỡ đầu chảy máu, ánh mắt người nọ bỗng nhiên trợn to, cả người ngã rầm xuống một tiếng như hòn đá, chỉ có đôi mắt mở to không chịu nhắm lại. Du Du hét lên: “Ngài gây họa rồi.” Nàng vừa nói vừa đi tới sờ trên mặt người kia, mặt mũi tái mét: “Chết rồi.”

Tần Trung sắc mặt đại biến, lửa giận cũng bị dọa cho không còn tăm hơi, hắn tuyệt đối không ngờ ném một vò rượu lại hại chết một người, trời ơi, sao lại dễ chết như vậy. Hắn không còn hơi sức kiểm tra người đó chết thật hay chưa, lập tức bỏ chạy.

Du Du thấy vậy liền hô to: “Người đâu, chết người rồi, người đâu.”

Tần Trung càng lúc càng sợ hãi, một đường chạy ra bên ngoài, nhưng tiếng hét của Du Du đã làm náo động bên ngoài, hộ vệ lập tức vọt lên. Tần Trung hoảng loạn, nhặt mộc côn trên đất lên điên cuồng đánh ra chung quanh, bất tri bất giác đánh trúng cái gì đó, máu nhe nhầy nhụa một mảng, phảng phất như lại tổn thương người, trong lòng hắn càng sợ hãi, chạy thục mạng ra sân, còn chưa ra khỏi đầu hẻm liền bị người ta bắt lại, những người kia không để ý hắn kêu gào, bỏ hắn vào trong bao tải, trực tiếp biến mất trong bóng tối.

Tần Trung lăn lộn trong bao tải, vô cùng sợ hãi, mãi đến khi những người đó ném hắn ra đất, hắn vẫn còn run rẩy, chỉ cảm thấy ấm đầu, cả người choáng váng. Bao tải mở ra, hắn mở to hai mắt, thấy dưới ánh nến đối diện có một cô gái mỹ lệ mặc áo tím cười khanh khách nhìn hắn. Nhất thời trong lòng nhảy lên một cái, hắn nhận ra người này là ai, sắc mặt trở nên đặc biệt khó coi: “Thì ra là ngươi.”

Gương mặt Giang Tiểu Lâu tinh xảo: “Đã lâu không gặp, nhãn lực quả không tệ, vừa nhìn đã nhận ra ta.”

Tàn Trung giả vờ mạnh mẽ: “Ngươi bắt ta đến đây là có ý đồ gì?”

Giang Tiểu Lâu thở dài: “Không có gì, ta chỉ ngẫu nhiên phát hiện Tần quản gia giết người, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, sau đây ta sẽ đưa ngươi đến nha môn Kinh triệu doãn, đại nhân nhất định sẽ cảm kích ta, giúp ông ta bắt được hung thủ giết người.”

Nghe Giang Tiểu Lâu nói vậy, tim Tần Trung run lên một cái, cả người co giật. Hắn cắn răng nói: “Hay lắm, giờ thì ta đã hiểu, mọi thứ đều là kế hoạch của ngươi. Giang Tiểu Lâu, đừng hòng dùng cách này gài bẫy ta, không dễ vậy đâu.”

Giang Tiểu Lâu nổi lên ý cười: “Người là ngươi giết, Du Du là nhân chứng, những hộ vệ cũng nhìn thấy rõ ràng, tất cả đều biết là ngươi giết người bỏ trốn. Ngươi là ai, ta là ai, sao ta lại vô cớ hãm hại một quản gia chứ. Tần Trung ngươi chỉ là một nô tài thôi, ai sẽ tin lời ngươi giải thích chứ?”

Tần Trung chỉ cảm thấy mồ hôi lớn như hạt đậu từ từ chảy ra, hắn theo bản năng quệt mồ hôi trên trán, con mắt trợn tròn nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “ Ngươi đừng tưởng như vậy là uy hiếp được ta, ta đồng ý nhận hình phạt, ngươi giao ta cho nha môn đi.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng cười, nụ cười kia vô cùng quái lạ, khiến hắn sởn tóc gáy, hắn cắn răng nói: “Ngươi đang cười cái gì?”

Giang Tiểu Lâu lộ ra vẻ đồng tình, âm thanh ôn nhu: “Ta biết ngươi là một con chó trung thành của Tần Tư, nhưng có lúc chó trung thành bảo vệ chủ, chủ nhân chưa chắc sẽ bảo vệ nó. Ngươi làm nô tài chắc phải viết tâm tính những người trong Tần phủ, thê tử kết tóc mà Tần Tư còn bỏ mặc, nói gì là ngươi? À, ta lại quên mất, Tần Tư có thể sẽ giúp một chút, hắn sẽ tìm cách phủi sạch quan hệ với ngươi, để ngươi chết nhanh một chút. Ngươi cũng biết pháp lệnh của Đại Chu, tranh giành tình nhân gây ra án mạng, lại không có người bảo lãnh, trực tiếp trảm thủ sau mùa thu.”

Sắc mặt Tần trung tái nhợt như tờ giấy, Giang Tiểu Lâu tiếp tục nói: “Đương nhiên, ngươi cũng có thể chọn không nhận tội. Nha môn Kinh triệu doãn có rất nhiều hình phạt, bình thường thì là cắt lưỡi, móc mũi, móc mắt cắt tai, cắt chân, còn có lột da. Ta đã tận mắt nhìn tháy nha dịch dùng dầu nóng đổ lên da người, lập tức da bị phồng lên, lột ra, da vẫn hoàn chỉnh, người vẫn sống thêm được mấy ngày. Nỗi khổ trong mấy ngày nay có thể tưởng tượng ra được, hình phạt lột da này chuyên dùng đối phó với đám nô tài cứng đầu, muốn không khai cũng không được.”

Tần Trung chưa bao giờ nghe nói có loại hình phạt tàn khốc thế này, sợ đến trái tim nhảy loạn, đầu óc hỗn loạn mơ hồ.

Giang Tiểu Lâu cười: “Thật ra chết không đáng sợ, đáng sợ chính là nhận hết dằn vặt. Một khi vào ngục giam Kinh triệu doãn, ngươi sẽ không chết, nha dịch sẽ tìm đủ cách moi tiền từ ngươi. Đại đa số tiền của Tần quản gia đều tiêu lên người vị Du Du cô nương đó, sợ là không còn tích trữ gì, đến khi đó ngươi không nhả tiền ra, thì sẽ sống không bằng chết, chà chà, đúng là đáng thương.”

Nói xong nàng dừng lại, nâng chung trà lên uống từng ngụm sắc mặt cực kỳ bình tĩnh, làm cho người ta không thể tin nổi những hình phạt tàn khốc đó được nói ra từ miệng nàng.

Cuối cùng Tần Trung không nhịn được, nơm nớp lo sợ nói: “Giang Tiểu Lâu ngươi đang hù dọa ta sao?”

Giang Tiểu Lâu lắc đầu một cái: “Nếu như nghi ngờ lời nói của ta, ngay lập tức ta sẽ đưa ngươi vào ngục, tự ngươi trải nghiệm xem nó là thế nào, người đâu.” Nàng vừa nói xong, Tần Trung đã cắt ngang: “Không, đừng đưa ta đi.”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu thong dong: “Tần quản gia, ngươi phải nghĩ cho kỹ, ta đang cứu ngươi đó, ngươi đừng có không biết tốt xấu. Ngươi làm quản gia ở Tần phủ, tiền công một năm là mười lạng bạch ngân, tích góp cỡ nào cũng không chuộc thân được cho Du Du cô nương, nhưng nếu nghe lời ta, đừng nói là cưới Du Du làm thê tử, muốn mua nhà cũng không có gì khó.”

Sắc mặt Tần Trung thay đổi, cổ cũng duỗi dài ra, trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Có thật không?”

Giang Tiểu Lâu cười tao nhã: “Đâu phải chúng ta chưa từng quen biết, ngươi cũng biết ta là người thật thà, không hề nói dối, nếu đã hứa sẽ không nuốt lời. Nghĩ lại một chút, Du Du xinh đẹp ôn nhu cỡ nào chứ, từ nay về sau một mình ngươi sở hữu nàng, chuyện không vui như hôm nay sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

Tần Trung cắn răng nói: “Vậy lúc nãy ta đánh chết người…”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu trong suốt: “Hắn chết hay sống, chỉ trong một ý niệm của ngươi thôi.”

Tần Trung nghe xong lời này, trong lòng mắng chửi Giang Tiểu Lâu, trên mặt lại không dám để lộ, chỉ đành giả tạo nói: “Vậy từ nay về sau, ta cam nguyện nghe lời Giang tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu nhìn sắc mặt đã biết suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ khẽ nói: “Tần quản gia bỏ ra nhiều tiền trên người Du Du cô nương như vậy, tiền lương sợ là không đủ dùng. Nghe nói mấy tháng trước ngươi đột nhiên phát tài, dùng số tiền lớn bao Du Du ba tháng, nếu điều tra kỹ một chút, sợ là chức quản gia cũng không làm được nữa.”

Tần Trung nhìn Giang Tiểu Lâu một lát, không nói nên lời, một lúc sau hắn mới phun ra một hơi: “Giang tiểu thư, ta phục rồi, có gì dặn dò cứ nói đi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, chậm rãi nói: “Tần đại công tử gần đây đóng cửa đọc sách sao?”

Người không vì mình, trời tru đất diệt, Tần Trung trầm măt nửa ngày, sắc mặt thay đổi bất định, cuối cùng hạ quyết tâm: “Ta ở Tần gia nhiều năm làm quản gia, mọi chuyện trong phủ đều không thoát được mắt ta. Đại công tử đã biết tiểu thư cấu kết với Ngũ Thuần Phong.” Khi hắn nói hai chữ cấu kết, thấy đôi mắt của Giang Tiểu Lâu chựng lại, âm thanh không tự chủ được mà nhỏ xuống: “Đại công tử dặn dò ta âm thầm chuẩn bị, tìm cơ hội vạch trần trước Dương Các lão, với tính tình của ông ấy, đến khi đó sẽ rất căm ghét tiểu thư, hiềm khích với đại công tử cũng sẽ không còn, Dương Các lão sẽ giúp công tử đối phó với tiểu thư, khiến tiểu thư phí công vô ích.”

Giang Tiểu Lâu giống như cười: “Quả nhiên là ý hay, tiếp theo thì sao?”

Tần Trung nhìn Giang Tiểu Lâu, không chịu nói tiếp. Giang Tiểu Lâu phất tay, lập tức có người đưa ngân phiếu một ngàn lượng vào tay Tần Trung, Tần Trung nắm chặt ngân phiếu, quyết tâm nói: “Ta nói hết cho tiểu thư nghe, nhưng tiểu thư không được nuốt lời, bao gồm chuyện lúc nãy ngài hứa… sẽ chuộc thân cho Du Du.”

Giang Tiểu Lâu cười nói: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."

Ngày hôm sau, Dương Các lão mời Ngũ Thuần Phong đến phủ làm khách, còn mời cả Giang Tiểu Lâu. Trong lòng Ngũ Thuần Phong có chút bất an, hắn cố ý chờ Giang Tiểu Lâu ở đầu ngõ, cẩn thận hỏi: “Giang Tiểu Lâu, ngươi nói xem có phải Dương Các lão đã phát hiện gì không?”

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu như cũ: “Chỉ cần tới đó sẽ biết, cần gì phải đoán mò.”

Ngũ Thuần Phong không được bình tĩnh như Giang Tiểu Lâu, nếu hắn bị vạch trần thì chỉ có con đường chết. Càng nghĩ càng sợ, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Những chuyện này đều là ngươi sắp xếp cho ta làm, lỡ bị vạch trần…”

Đôi mắt của Giang Tiểu Lâu long lanh: “Một là không làm, đã làm thì không sợ, thẳng lưng lên, bày ra tư thế cao nhân đắc đạo. Nếu cửa ải này có thể vượt qua, từ nay về sau sẽ thuận buồm xuôi gió, nếu không vượt qua được, chờ đợi ngươi chính là rút gân lột da.”

Tiếng nói của nàng lành lạnh, từng câu từng chữ như dao cắt vào đầu Ngũ Thuần Phong, hắn đứng tại chỗ thờ thẫn một lát, nghĩ đi nghĩ lại câu nói này mấy lần, cuối cùng giậm chân: “Được, ta nghe lời ngươi, đánh cược một lần.”

Giang Tiểu Lâu trước tiên tiến vào phòng khách, Dương Các lão ở vị trí chủ tọa, sắc mặt Dương phu nhân có gì đó không đúng, cố gắng nháy mắt với Giang Tiểu Lâu, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Nhìn thấy thần sắc Dương Các lão nặng nề, trong lòng Giang Tiểu Lâu sớm đã có dự liệu nàng mỉm cười nói: “Hôm nay Các Lão gọi con đến đây, có phải là muốn xem tranh?”

Dương Các lão liếc nhìn nàng một cái, thần sắc phức tạp: “Không phải.”

Giang Tiểu Lâu hỏi: “Có phải Các Lão thấy buồn chán, muốn đánh chờ với Tiểu Lâu?”

Thần sắc Dương Các lão lạnh lẽo: “Không phải.”

Giang Tiểu Lâu làm như không phát hiện, lại nói tiếp: “Nếu không, vậy tức là Các Lão có việc quan trọng muốn dặn dò.”

Dương Các lão nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt nghiêm khắc. Bị ánh mắt đó nhìn, Giang Tiểu Lâu vẫn vô cùng bình tĩnh, không tỏ vẻ hoang mang chột dạ chút nào, trong lòng Dương Các lão nghi ngờ, nếu Tần Tư nói thật, chuyện này là do Giang Tiểu Lâu bày ra, nhưng Tiểu Lâu chỉ là một cô gái yếu đuối, hoàn toàn không có vẻ là người ý đồ khó lường như Tần Tư nói.

Dương Các lão không biết Giang Tiểu Lâu đã trải qua vô số sóng gió, cho dù đối mặt với hình phạt tàn khốc cũng không biến sắc, trò chuyện vui vẻ, huống chi là cục diện hiện giờ, nàng càng không thèm để trong lòng.

Dương Các lão chậm rãi nói: “Ngươi ngồi xuống trước, chờ Ngũ đạo trưởng đến rồi nói.”

Chốc lát sau, Ngũ Thuần Phong lướt vào phòng khách: “Các Lão, nhiều ngày không gặp, vẫn an khang chứ?”

Dương Các lão cười lạnh một tiếng: “Tối hôm qua xảy ra một chuyện lớn.”

Ngũ Thuần Phong tràn ngập nghi hoặc: “Hả, là chuyện gì khiến Các Lão nghiêm trọng như vậy?”

Dương Các lão theo dõi hắn, ánh mắt lạnh lùng: “Mộ tổ Dương gia bị đào, tất cả tài vật bị cướp sạch.”

Câu nói này như sấm sét giữa trời quang, Ngũ Thuần Phong biến sắc: “Các Lão, thật sao?”

Sắc mặt Dương Các lão như đông lạnh: “Chuyện lớn cỡ này ta có thể nói đùa sao, lẽ nào mộ tổ bị đào là chuyện đáng mừng?” Hắn bỗng nhiên đứng lên, nhìn thẳng Ngũ Thuần Phong nói: “Không phải ngươi nói với đó là nơi phong thủy rất tốt sao?”

Ngũ Thuần Phong không nhìn Giang Tiểu Lâu, vẻ mặt trấn định nói: “Chỗ kia sau lưng có chỗ dựa, trái có Thanh Long, phải có Bạch Hổ, trước có núi án ngữ, bên trong có sân, dòng nước khúc chiết, tàng phong tụ khí, có thể giúp đời sau thăng hoa, phúc lộc kéo dài, tuyệt đối không thể xuất hiện tình huống kỳ quái như thế, nếu Các Lão nói thật thì đúng là quá kỳ lạ.”

Dương Các lão xưa nay nho nhã, trên mặt chưa bao giờ có biểu hiện tức giận cỡ này, hắn lớn tiếng nói: “Nói bậy, mộ tổ Dương gia không chỉ bị người ta đào, ngay cả hài cốt của phụ mẫu ta cũng không còn, nếu là phong thủy tốt thì sao đến nỗi này, ngươi rõ ràng là một tên lừa gạt.” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, hiển nhiên là thật sự nổi giận.

Giang Tiểu Lâu mở miệng: “Các Lão, chuyện này có hiểu lầm gì chăng? Ngũ đạo trưởng pháp lực cao thâm là người đắc đạo, chắc sẽ không nhìn lầm đâu.”

Dương Các lão quay đầu nhìn nàng, tức giận nói: “Ta còn chưa tính sổ với ngươi, đây là cao nhân ngươi mời đến, bây giờ hài cốt của tổ tiên ta đều không còn, ngươi bảo ta làm sao đối mặt với liệt tổ liệt tông Dương gia. Giang Tiểu Lâu, nếu không thể cho ta một lời giải thích hợp lý thì đừng trách ta vô tình.”

Giang Tiểu Lâu cực kỳ kinh ngạc: “Các Lão, người hoài nghi con thông đồng với đạo trưởng gạt người sao?”

Dương phu nhân vội vàng nói: “Lão gia, Tiểu Lâu sao có thể làm như vậy. Nó mời Ngũ đạo trưởng đến cho chúng ta, đạo trưởng cũng chỉ làm toàn chuyện tốt. Ông đừng quên, nếu không có Ngũ đạo trưởng chúng ta làm sao có được đứa con trai? Huống chi hắn làm việc không cầu tiền tài, đến nay chưa nhận một xu nào, trên đời này làm gì có tên lừa đảo nào như vậy?”

Dương phu nhân vừa dứt lời, lại nghe được một tiếng nói từ sau bình phong vang lên: “Phu nhân, người tuyệt đối đừng để bị hai tên này lừa gạt, mục đích của họ không phải tiền tài, mà là gây ly gián.”

Một công tử trẻ tuổi tuấn tú đi ra từ sau bình phong, hai mắt có thần, sống mũi cao thẳng, trên mặt mang theo nét mỉm cười ung dung tự tại, phảng phất như tiên nhân trong tranh bước ra, phong nhã cực điểm, nhưng trong mắt lại tràn ngập tức giận và lạnh lẽo.

Tần Tư bước lên phía trước, trịnh trọng nói: “Dương phu nhân, học sinh và Các Lão có tình sư đồ, Giang Tiểu Lâu chỉ muốn ly gián tình cảm của học sinh và Các Lão. Hai người còn chưa biết, nàng từng có nhiều ân oán với Tần gia, cho nên ghi hận học sinh, nhiều năm ghi nhớ trong lòng, cho nên nàng cố ý đưa tới đây một tên lừa gạt…”

Nói xong hắn dừng một chút, nhìn Ngũ Thuần Phong: “Đầu tiên nàng để tên lừa gạt này dùng ba tấc lưỡi lấy được lòng tin của Các Lão, sau đó nàng giúp Các Lão nhận con trai. Nói thật, vị công tử kia ở quý phủ đã lâu, ai cũng biết hai vị rất yêu thích người cháu này, phu nhân cũng để lộ tâm ý của mình khi trò chuyện với Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu nhân cợ hội đó an bày để Ngũ Thuần Phong nói ra, lấy được lòng tin của hai vị. Sự thật chứng minh, Ngũ Thuần Phong chính là một tên lừa gạt, bằng không mộ tổ Dương gia sao lại bị đạo tặc động đến, rõ ràng hắn không biết xem phong thủy, càng không phải là cao nhân đắc đạo, Các Lão ngài suy nghĩ lại đi, có phải như vậy không?”

Giang Tiểu Lâu lạnh lùng chế giễu: “Lời công tử nói đúng là kỳ lạ, mộ tổ Dương gia vừa bị trộm, công tử liền đến cửa, thật sự là quá trùng hợp.”

Tần Tư lạnh lùng nhìn nàng, như cười mà không cười: “Ngày hôm qua ta đến gặp Các Lão giải thích mới biết được chuyện này, ngươi đổ tội lung tung, đúng là tự tìm đường chết.”

Thường ngày Dương Các lão sẽ còn suy nghĩ, nhưng mộ tổ bị đào, ai cũng không thể bình tĩnh suy xét được. Cho nên âm thanh Dương Các lão ngày càng lạnh lẽo: “Người đâu, trói tên lừa đảo này lại, lập tức áp giải đến nha môn Kinh triệu doãn.” Lập tức có mấy hộ vệ vọt tới, dùng dây thừng trói Ngũ Thuần Phong lại, ở thời khắc mấu chốt, Ngũ Thuần Phong hoảng hốt trong lòng, suýt nữa đã quỳ xuống xin tha, nhưng Giang Tiểu Lâu đã nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: “Tần công tử, công tử quá võ đoán rồi.”

Tiếng nói này như tiếng sấm, trong nháy mắt thức tỉnh Ngũ Thuần Phong, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu, thấy đối phương trấn định như cũ, ung dung nhàn nhã, không hề bị ảnh hưởng chút nào. Trên mặt nàng không có nửa điểm sợ sệt kinh hoảng, càng không thấy sự chột dạ khi bị vạch trần, nàng vẫn mỹ lệ như vậy, ôn hòa như vậy, giống như chưa từng làm gì hết, không biết gì hết, trên đời này không còn ai vô tội hơn nàng. Như kỳ tích, Ngũ Thuần Phong cũng bình tĩnh lại, Giang Tiểu Lâu là một tiểu cô nương còn có thể không chút biến sắc, hắn lớn như vậy sao có thể kinh hoảng luống cuống.

Thế là, hắn không phảng kháng những người kia trói mình lại, sống lưng ưỡn thẳng lên, bộ dáng nhẹ như mây gió: “Các Lão, đời ta xem qua vô số phong thủy, chắc chắn sẽ không nhìn lầm, nếu ngài tin lời người này nói, thì ta cũng không còn gì để nói.”

Dương Các lão lạnh lùng nói: “Chuyện đến nước này, lẽ nào ngươi còn có gì để giải thích?”

Mắt thấy đã ép đến tuyệt cảnh, Giang Tiểu Lâu mất đi lòng tin của Các Lão, đôi mắt ác độc của Tần Tư lóe lên, trên mặt lại tỏ ra đau lòng tiếc nuối.

Âm thanh Giang Tiểu Lâu vẫn nhu hòa yên tĩnh: “Lúc nãy Tần công tử nói ta và Tần gia có thù cũ, quả thật không sai, nhưng chuyện này ta chưa bao giờ che giấu. Từ lúc ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu, Các Lão đã biết rồi không phải sao? Sau đó ta đến Dương gia, cũng từng nói thẳng ra với phu nhân, đồng thời chưa bao giờ che giấu sự căm ghét với Tần Tư, loại tiểu nhân này, dĩ nhiên ta rất xem thường.”

Dương phu nhân căn bản không tin Tần Tư, vội vàng nói: “Đúng đó lão gia, Tiểu Lâu chưa từng lừa gạt chúng ta, nó đã nói từ lâu là có ân oán với Tần gia mà.”

Lúc này Tần Tư lạnh lùng nói: “Giang Tiểu Lâu, đã làm sai lại không biết hối cải, đúng là không thể tin được, một cô nương ôn nhu trước kia sao lại thành ra thế này. Ngươi đã trở thành một tên lừa đảo, lại lừa gạt cả Các Lão, đúng là gan to bằng trời. Ta cũng muốn giúp ngươi, nhưng nhìn bộ dạng ngươi bây giờ, ta lại rất đau lòng, càng thấy đau lòng thay cho Giang bá phụ, người có linh thiên chắc cũng sẽ không thể tha thứ cho hành động của ngươi.”

Giang Tiểu Lâu bị sự vô sỉ của đối phương chọc đến phát cười: “Tần công tử, trên đời lại có người điên đảo thị phi như vậy, đúng là khiến người ta thở dài.”

Vào lúc này có hạ nhân đi vào bẩm báo: “Lão gia, Kinh triệu doãn đại nhân cầu kiến.”

“Đến rất đúng lúc.” Dương Các lão lập tức nói: “Để hắn vào, ta cũng muốn xem thử đối với chuyện này hắn có cao kiến gì.”

Kinh triệu doãn đi vào, nhìn thấy tình hình như thế không khỏi sững sờ, sau đó hướng về Các Lão nói: “Xin Các Lão thứ cho hạ quan mạo muội, nhưng Các Lão di dời mộ phần tổ tiên, đó vốn là chuyện tốt, nhưng lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn, Các Lão không muốn biết rốt cuộc là ai động đến mộ phần Dương gia sao?”

Tin tức lưu truyền nhanh đến vậy, ngay cả Kinh triệu doãn cũng biết, còn thẳng thắng như vậy, Dương Các lão sững sờ: “Hả, ngươi biết là ai sao?”

Kinh triệu doãn gật đầu nói: “Người đâu, áp giải bọn trộm mộ vào.” Lập tức có hai nha dịch bên ngoài áp giải một tên bị đánh máu me khắp người đi vào, đến giữa đại sảnh, người này hai chân mềm nhũn liền quỳ trên đất, dập đầu như bổ củi.

Kinh triệu doãn nghiêm túc nói: “Các Lão, tối qua trong thành phát sinh một vụ án, một hiệu cầm đồ ở phố đông bị đào tường, đánh cắp không ít châu báu, trang sức, đồ cổ, đồ ngọc, ông chủ bẩm báo lên Kinh triệu doãn ngay trong đêm. Hạ quan liền ra lệnh lùng sục toàn thành, ai ngờ lục soát ra tên đầu trâu mặt ngựa này trong một sòng bài. Khi phát hiện, hắn mang theo một khối ngọc bội tinh xảo, hoàn toàn không giống như là đồ của hắn, sau đó nha dịch tìm được rất nhiều đồ ở chỗ của hắn, bao gồm một tượng bạch ngọc Quan Âm, một tượng Phật Di Lặc, hai chuỗi vòng tay ngọc châu, một chuỗi mã não, một cây san hô…Ban đầu hạ quan cũng không nghĩ nhiều, tưởng rằng hắn là tên đạo tặc kia, nhưng không ngờ sau khi thẩm vấn thì… Các Lão, đồ vật ta đã mang đến, mời ngài xem qua.”

Nói xong, hắn phất tay, lập tức có người đưa tang vật lên. Dương Các lão nhìn thấy liền biến sắc, đi tới đạp cho kẻ đó một cước: “Đúng là tên cẩu vật này, đám vô lễ như thế.”

Đào mộ nhà người, bằng với giết cả nhà người ta, Dương Các lão dù tốt tính đến mấy cũng không thể chịu được.

“Những thứ đồ này Các Lão cố ý an táng vào lúc dời mộ, đều bị kẻ này bới ra, không những vậy hắn còn công khai đi tới sòng bạc, đúng là khiến người ta không thể nhịn được.” Kinh triệu doãn âm thanh nặng nề.

Trên thực tế, trộm mộ là những kẻ liều mạng sống hôm nay không cần biết ngày mai, đạt được tiền dĩ nhiên sẽ tiêu hết, hắn cũng không mang theo tất cả đồ đạc trên người, chỉ mang theo ngọc bội để đánh bạc, trên ngọc bội không có đánh dấu, không sợ bị phát hiện, hắn không ngờ Giang Tiểu Lâu đã bố trí cạm bẫy kỹ càng, chờ hắn chui vào.

Kinh triệu doãn lạnh lùng nói: “Còn không tự mình nói rõ?”

Tên trộm mộ run rẩy: “Dạ…là một nam nhân bảo tiểu nhân đi trộm…còn nói chủ nhân phần mộ này rất giàu có, nhất định sẽ thu hoạch rất khá.”

“Nói, rốt cuộc là ai?” Dương Các lão thở hổn hển.

Tên trộm mộ đã bị thương khắp người, run rẩy nói: “Tiểu nhân…cũng không biết…”

“Các Lão, manh mối đã đứt, ở giữa đã qua tay mấy người, đối phương đã sớm có chuẩn bị, sẽ không để cho chúng ta biết được nguồn gốc.” Kinh triệu doãn khó xử nói.

Giang Tiểu Lâu nở nụ cười: “Thì ra là có người thu mua, cố ý phá hoại phong thủy, cũng may lưới trời tuy thưa mà khó lọt, nếu để lọt lưới thì oan ức của ta đến chết cũng không giải được. Nhưng mà, Tần công tử vừa đến thì mộ liền bị trộm, đúng là quá trùng hợp, giống như ông trời cũng đang giúp công tử vậy.”

Lúc nãy nói như vậy, Tần Tư còn có thể trấn định, nhưng bây giờ nói ra, quả thật đúng là đánh thẳng vào tim. Sắc mặt Tần Tư trở nên trắng bệch, môi mơ hồ run rẩy, hắn nhận ra ánh mắt Dương Các lão lạnh như băng, phóng thẳng về phía mình như một thanh kiếm, cơ thể hắn thẳng tắp, chậm rãi nói: “ Giang Tiểu Lâu, đừng tưởng rằng nói như vậy là có thể chối tội.”

Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Chối tội? Không lẽ ta bảo hắn trộm mộ tổ nhà Các Lão để tự vu oan cho mình, đúng là chuyện hài trên đời.”

Dùng đến hai chữ vu oan, đã là chỉ trích thẳng mặt. Tần Tư nhìn Giang Tiểu Lâu, biết kế hoạch của mình đã hỏng, lập tức hướng về Các Lão nói: “Các Lão, Giang Tiểu Lâu…”

Lời còn chưa dứt đột nhiên bị Dương Các lão cắt ngang, đào mộ nhà người là hành vi sỉ nhục cả gia tộc đó, Dương Các lão đã nhẫn nại đến cực điểm, hét lớn một tiếng: “Ta tin ngươi thì mới đúng là kẻ mù.”

Hắn hét một tiếng như dã thú gào, hoàn toàn bộc phát từ nội tâm, khiến Tần Tư không kềm được cả người rét run.”

“Ta chọn trúng ngươi, ngươi dùng cách này báo đáp ta, tốt, tốt, đúng là chuyện hiếm trên đời.” Trán Dương Các lão nổi gân xanh, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn như muốn ăn thịt người.

Tần Tư sợ hãi đến trắng bệch mặt mày, theo bản năng lùi lại một bước.

Dương Các lão quay đầu, lớn tiếng nói: “Còn không mở trói cho Ngũ đạo trưởng?”

Bọn người hầu vội đi tới cởi trói cho Ngũ Thuần Phong, Ngũ Thuần Phong than nhẹ một tiếng, từ từ nói: “Các Lão, ta chọn được nơi phong thủy tốt cho ngài, nhưng năm nay ngài gặp phải vận hạn, đụng phải tiểu nhân, loại người như Tần Tư đúng là khiến người ta khiếp sợ, ngay cả mộ tổ của lão sư mình cũng dám đào, tâm tính như vậy, phẩm đức như vậy, lại còn có thể đứng trong triều đình, đúng là sỉ nhục quốc gia.”

Tần Tư cáu giận nói: “Ăn nói bậy bạ, không có chứng cứ mà ngươi dám nói linh tinh.”

Quả thật là không có chứng cứ, nhưng ánh mắt mọi người nhìn hắn đều khác thường. Tên trộm mộ bị người xúi giục, chứ không phải chuyện ngoài ý muốn, mà hôm sau hắn lập tức tới cửa, chỉ chứng Giang Tiểu Lâu là tên lừa đảo, quả là quá trùng hợp.

Dương Các lão hận không thể đánh chết Tần Tư tại chỗ, nhưng Dương phu nhân đã gắt gao kéo tay hắn lại, ra hiệu phải bình tĩnh. Nét mặt già nua của Các Lão rất khó coi, như mây đen giăng kín, không đợiTần Tư mở miệng đã lạnh lùng nói: “Người đâu, đuổi hắn ra ngoài cho ta, từ nay về sau không cho hắn vào Dương phủ nửa bước.”

Mồ hôi lạnh trên trán Tần Tư lăng xuống, nhưng hắn là người rất có hàm dưỡng, chỉ hướng về Các Lão nói: “Các Lão, hôm nay người bị Giang Tiểu Lâu che mắt, cuối cùng sẽ có ngày phải hối hận.” Nói xong, hắn vung tay áo, sải bước rời đi khỏi phòng khách. Trước khi đi, hắn dùng ánh mắt oán hận nhìn Giang Tiểu Lâu, ánh mắt như xuyên thủng thân người, nhưng Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười, hờ hững nhìn hắn, không úy kỵ chút nào.

Chờ đến Tần Tư rời đi, Dương phu nhân mới luôn miệng xin lỗi: “Tiểu Lâu, đều là bọn ta không phải, suýt nữa oan uổng con…”

Dương Các lão thở dài một tiếng: “Nói cho cùng ta cũng không muốn tin, hắn là Thám hoa do chính ta chọn, văn chương viết rất tốt, lòng có chí lớn, nhưng không ngờ lại là kẻ tiểu nhân cỡ này.” Hắn vừa nói vừa xụ mặt, Giang Tiểu Lâu vội an ủi: “Các Lão, có câu biết người biết mặt không biết lòng, Tần Tư viết văn hay, nhưng tâm tư như lang sói, là người vong ân phụ nghĩa, Các Lão đừng đau lòng vì kẻ tiểu nhân như vậy. Thay vì lãng phí thời gian cho hắn, không bằng mau chóng trùng tu phần mộ tổ tiên.”

Nghe xong lời này, Dương Các lão lắc lắc đầu: “Nhưng hài cốt phụ mẫu ta…”

Kinh triệu doãn thấy cảnh này, lập tức nhớ tới cái gì, nhìn thẳng tên trộm mộ nói: “Hài cốt ngươi đặt ở đâu?”

Tên trộm mộ run lẩy bẩy, không dám nói lời nào.

Giang Tiểu Lâu nói: “Các Lão là người chính trực, nếu ngươi thành thật có lẽ sẽ được chết thoải mái một chút.”

Hàm răng tên trộm mộ run lên: “Người kia…sai tiểu nhân đổ xuống sông hộ thành.”

Dương Các lão nắm quyền đập lên bàn, sắc mặt cực kỳ dữ tợn: “Tần Tư, ngươi đáng chết.”

Thấy Dương Các lão tức đến trợn mắt, Giang Tiểu Lâu khẽ lắc đầu một cái. Từ trong đáy lòng, Dương Các lão vẫn không muốn thừa nhận sai lầm của mình, hắn vẫn cố tin là Tần Tư tình tình trong sáng. Tần Tư chính là hiểu rõ tâm ý Dương Các lão, chuẩn bị vạch trần mọi thứ trước mặt ông, nhưng lại không tìm được lý do, cho nên đành phải đào mộ. Điều này đúng là hung ác tới cực điểm, đừng nói là người như Dương Các lão không chịu được, cho dù chỉ là nông phu bình thường cũng sẽ tức phát điên, nhất định sẽ triệt để trừng phạt Giang Tiểu Lâu và Ngũ Thuần Phong. Tuy rằng có chút mạo hiểm, nhưng là một cách hoàn hảo.

Giang Tiểu Lâu biết được kế hoạch này từ Tần Trung, liền phái người theo dõi tên trộm mộ, vì để cho Dương Các lão nhìn ra bộ mặt thật của Tần Tư, triệt để đoạn tuyệt với hắn, Giang Tiểu Lâu đã phí không ít tâm tư. Cái khó không phải là bắt người, mà là làm sao đưa đến nha môn Kinh triệu doãn một cách không sơ hở. Nhưng mà, nàng không ngờ, Tần Tư lại vô sỉ như vậy, thật sự đem tro cốt tổ tiên Dương Các lão đổ xuống sông.

Đào mộ nhà người, thù không đội trời chung, loại người vong ân phụ nghĩa này, đúng là khiến người ta chê cười.

Các Lão phất tay, ra hiệu Kinh triệu doãn có thể đi rồi. Kinh triệu doãn mang theo phạm nhân cáo lui, Dương Các lão ngồi trên ghế, có hơn nửa canh giờ không nói câu nào. Giang Tiểu Lâu cũng lẳng lặng chờ, không hối thúc. Mãi đến khi Dương Các lão miễn cưỡng hòa hoãn lại tâm tình, mới nhìn Giang Tiểu Lâu mặt mày lạnh lẽo: “Tiểu tử vô sỉ, ta hận không thể giết hắn, thù này không báo, thề không làm người.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box