Chương 73
Tần Tư nghiến răng nghiến lợi, hận đến phát điên, lúc này hắn đã không chút nào cảm nhận được sức quyến rũ của Giang Tiểu Lâu, chỉ cảm thấy nữ tử trước mắt cực kỳ đáng hận, chỉ muốn ngàn đao bằm thây nàng ra.
Tần Tư càng tức giận, Giang Tiểu Lâu cười càng ôn nhu, từ từ nói: “Còn nữa, đừng quên đưa cả khế đất của trạch viện Giang gia tới. Nếu chậm, ta cũng không thể đảm bảo tiếp theo sau sẽ xảy ra chuyện gì nữa.”
Tần Tư lạnh rên một tiếng, ném cái hộp gỗ xuống đất, quay người bỏ đi.
Tiểu Điệp nhặt cái hộp lên, vỗ vỗ bụi trên mặt, lo lắng nói: “Tiểu thư, người trở mặt với Tần phủ như vậy, sợ là họ sẽ trả thù.”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Binh tới tướng đỡ, nước đến đất ngăn, có trốn cũng không trốn được, không có dũng khí đối mặt thì hôm nay ta đã không đứng ở đây.”
Phủ Ngự Sử
Lưu phu nhân vừa nghe tin con gái mình bị nha dịch mang đi, nhất thời kinh hãi đến biến sắc, xông vào thư phòng, bắt lấy cánh tay Lưu Ngự Sử, gấp giọng hỏi: “Nói cho tôi biết, Yên Nhi sao rồi?”
Lưu Ngự Sử nhìn phu nhân của mình, thở dài: “Nó bị Kinh triệu doãn mang đi, đang bị nhốt trong ngục.”
Đầu óc Lưu phu nhân ù ù một tiếng, mắt tối sầm lại: “Tại sao?”
Lưu Ngự Sử nổi giận đùng đùng nói: “Tại sao? Tại vì nó đốt bốn mươi lăm cửa hàng của người ta để trả thù, đứa con gái này đúng là bại hoại gia phong, làm ta mất hết mặt mũi.”
Lưu phu nhân biến sắc: “Đến lúc nào rồi, ông chỉ lo cho mặt mũi của mình, một đứa con gái đang yên đang lành lại bị bắt giam vào chỗ không thấy ánh mắt trời, ông còn không tìm cách mau cứu nó ra.”
Lưu Ngự Sử lạnh rên một tiếng: “Chuyện vừa xảy ra, ta đã cho người mang ngân phiếu năm ngàn lượng và một hòm châu báu đến cho Kinh triệu doãn, nhưng người ta không dám nhận, ý nghĩa trong đó bà có hiểu không?”
Hai mắt Lưu phu nhân bốc cháy: “Tôi không hiểu, hắn chê ít tiền sao? Nếu vậy tôi sẽ tìm cách gom thêm tiền, nhất định phải cứu được con gái ra ngoài.”
Trả lời bà chỉ có sự trầm mặc của Lưu Ngự Sử, Lưu phu nhân gấp đến độ như có lửa đốt trong lòng, nước mắt ào ào rơi xuống: “Sao ông không lên tiếng, nói đi.”
Lưu Ngự Sử trầm trọng lắc đầu: “Chỉ sợ dùng nhiều tiền hơn nữa cũng không có cách nào cứu Yên Nhi ra.”
Lưu phu nhân không dám tin: “Ông là Ngự Sử, trọng thần triều trong, lẽ nào một chút chuyện nhỏ này cũng không làm được?”
Lưu Ngự Sử cụt hứng: “Dương Các lão dâng một quyển tấu chương lên bệ hạ, bệ hạ giận dữ. Tần Tư cũng quá mức bạc tình, nhìn thấy tình hình nguy cấp thì không chút do dự đoạn tuyệt quan hệ phu thê với Yên Nhi, nghe nói đã viết hưu thư rồi. Vốn là Thái tử đã nhận lời với ta sẽ nói hộ cho yên Nhi, còn chưa mở miệng đã bịbệ hạ trách cứ một trận. Bây giờ chuyện này đã không thể xoay chuyển được nữa rồi.”
Lưu phu nhân nước mắt giàn giụa, nhưng lại đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Ông mặ kệ thì tôi đi tiến cung tìm Lệ tần, kêu nó nghĩ cách cứu muội muội nó.”
Lưu Ngự Sử kéo bà lại: “Bà làm gì đó? Ba đứa con đã tổn hại hết hai, lẽ nào bà muốn hy sinh cả hy vọng cuối cùng sao?”
Ngay cả Lệ tần cũng không thể nhúng tay? Mặt Lưu phu nhân trắng bệch: “Thật sự nghiêm trọng vậy sao?”
Lưu Ngự Sử khó khăn lắc đầu: “Nếu không bị Dương Các lão phát hiện, thì ta và Thái tử có thể đè xuống được, nhưng hôm nay tin tức đã truyền đến tai bệ hạ, lại là gia quyến của Thám hoa lang, bà nghĩ đi, chuyện này gây ra chấn động cỡ nào chứ? Đó là bốn mươi lăm cửa hàng, liên lụy rất rộng, người người phẫn nộ, bà nói làm sao mà cứu nó?”
Lưu phu nhân kéo tay áo hắn, tỏ vẻ cầu xin: “Tôi mặc kệ, ông phải nghĩ cách cứu con gái.”
Lưu Ngự Sử trừng mắt nhìn bà: “Ta đều nói rồi ta sẽ tận lực, bà buông ra đi, ta còn việc quan trọng phải làm.”
Lưu phu nhân lôi kéo cánh tay hắn: “Tận lực, thế nào là tận lực? Tôi biết ông không thèm để ý Yên Nhi, ông còn mấy đứa con thứ của đám tiện nhân kia, còn tôi thì có gì…”
Cuối cùng Lưu Ngự Sử tức giận, sắc mặt tái xanh: “Vì chuyện này ta chạy qua bao nhiêu nha môn, bỏ ra bao nhiêu bạc, tất cả đều công cốc. Bà ở trong phủ, không biết gì hết, những cửa hàng kia liên lụy bao nhiêu người, bao nhiêu lợi ích, quan hệ phức tạp. Tiền tài phải bồi thường sợ là sẽ táng gia bại sản, nói thẳng với bà, ta không thể bồi thường nổi, Yên Nhi phạm sai lầm thì bản thân nó phải gánh chịu.”
Lưu phu nhân nước mắt tung tóe: “Trên đời sao có người phụ thân nhẫn tâm như ông chứ?”
"Buông tay ra!"
"Ta không buông!"
"Thả ra!" Lưu Ngự Sử cuối cùng cũng tránh thoát được bà, bỏ đi không quay đầu lại. Lưu phu nhân rơi vào tuyệt vọng, ngồi chồm hỗm trên mặt đất che mặt khóc lớn lên.
Buổi trưa, một cỗ kiệu dừng lại trước Bác Cổ trai, chưởng quỷ đang bận bịu chỉ huy người thu dọn trước cửa, khi hắn thấy cỗ kiệu hoa lệ này không khỏi nghi hoặc, chủ động giải thích: “Tiểu điếm vừa gặp bất hạnh, tạm thời không buôn bán, nếu cần mua đồ cổ xin mời đi nơi khác.”
Tì nữ trẻ tuổi trước kiệu đi tới, đưa lên hai khối bạc vụn, tươi cười nói: “Vị tiên sinh này, chúng ta không đến mua đồ, phu nhân nhà ta muốn tìm chủ nhân nơi này.”
Chưởng quỹ hơi sững sờ, hắn ở cửa hàng này đã lâu, gặp vô số người, nhìn tì nữ này mặc tơ lụa thưỡng hạng, chắc phải là nha đầu của nhà phú hộ, liền không dám thất lễ: “Xin phu nhân chờ một lát, tôi đi vào bẩm báo tiểu thư, nếu người chịu gặp thì tôi xin mời phu nhân vào.”
Tì nữ vô cùng lẽ phép nói: “Được, chúng tôi chờ ở bên ngoài, mời tiên sinh vào thông báo.”
Chưởng quỹ đầy bụng ngờ vực đi vào, chỉ trong chốc lát liền được Giang Tiểu Lâu cho phép, đi ra nói với tì nữ kia: “Xin mời phu nhân vào trong nói chuyện.”
Khi Lưu phu nhân đi vào phòng, thấy một cô gái trẻ ngồi trước bàn uống trà, đôi mắt đen long lanh, tóc đen nhánh, gương mặt xinh xắn, bà khẽ cắn răng, tiến lên phía trước nói: “Giang tiểu thư, còn cớ cố nhân không?”
Giang Tiểu Lâu chậm rãi nhướng mắt, như là vừa nhận ra Lưu phu nhân, mỉm cười nói: “Thì ra là Ngự Sử phu nhân, đột nhiên đại giá quang lâm không biết có gì quan trọng.”
Lúc ở Tần gia, mỗi lần Lưu phu nhân đến phủ đều sai Giang Tiểu Lâu pha trà rót nước, vênh mặt hất hàm sai khiến, thái độ làm người ta chán ghét, suốt ngày mở miệng ra là hai chữ tiện tì, chỉ sợ người ta không biết Giang Tiểu Lâu là nô tì ở Tần gia. Có một lần bà còn đem nước trà nóng giội lên người Giang Tiểu Lâu, còn chỉ cho Lưu Yên lấy thân phận tiện tì mà bán Giang Tiểu Lâu đi, tâm tư hẹp hòi độc ác không thể tả.
Nhìn thấy bộ dáng nhẹ như mây gió của Giang Tiểu Lâu, lòng Lưu phu nhân dâng lên phẫn uất, nhưng bà cố gắng kềm chế, bày ra bộ măt ôn hòa: “Hôm nay đến chơi, dĩ nhiên là có chuyện quan trọng muốn bàn với Giang tiểu thư.” Nói xong bà vỗ tay một cái, tì nữ bên người lập tức mang một hòm châu báu nhẹ nhàng thả lên bàn, bà nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Đây là thứ ta tích trữ được nhiều năm, mong ngươi nhận cho.”
Đôi mắt sáng ngời của Giang Tiểu Lâu quét qua cái hòm, khẽ mỉm cười: “Phu nhân có ý gì?”
Trên mặt Lưu phu nhân hiện lên nụ cười: “Số tiền này là ta bồi thường tổn thất mười lăm cửa hàng của ngươi, ta biết ngươi bị tổn thất nặng nhất, số bạc này đủ để ngươi tu sửa trang trí cửa hàng. Yêu cầu của ta rất đơn giản, chỉ cần ngươi đại nhân đại lượng, tha cho con gái của ta một mạng, hủy bỏ khiếu kiện ở nha môn.”
Bây giờ những người chủ của bốn mươi lăm cửa hàng đều tới tấp nộp đơn khiếu kiện lên Kinh triệu doãn.
Lưu phu nhân bây giờ như một con dã thú, chỉ hận không thể xé nát Giang Tiểu Lâu ra, nhưng vẫn phải che lại răng nanh, lộ ra nụ cười dối trá.
Giang Tiểu Lâu cười nhạt, tao nhã mà tự nhiên: “Thì ra Lưu phu nhân vì chuyện này mà đến.”
Lưu phu nhân giật mình trong lòng: “Ta biết, là lỗi của Yên Nhi, tính của nó hay đố kỵ, là bị ta chiều hư, nhưng nó chỉ vì nhất thời hồ đồ, lúc này nó đã bị trừng phạt rồi. Một đứa con gái được nuông chiều từ nhỏ, bây giờ bị nhốt vào nơi không thấy ánh mặt trời, không biết phải chịu kinh hãi cỡ nào. Nếu ngươi muốn cho nó một bài học thì cũng đã đủ rồi, xin ngươi dừng tay đi.”
Đôi mắt của Giang Tiểu Lâu ngậm lấy ý cười: “Lời nói của Lưu phu nhân đúng là kỳ quái, chuyện phóng hỏa là do Tần thiếu phu nhân sai người gây nên, tất cả trách nhiệm do cô ta gánh chịu, có liên quan gì đến ta? Sao bà không đi trách cô ta mà lại đi van xin người bị hại, không phải lẫn lộn đầu đuôi rồi sao?”
Lưu phu nhân không nhịn được, cất cao giọng nói: “Giang Tiểu Lâu, ta biết chuyện này có liên quan đến ngươi, nói không chừng Yên nhi rơi vào bẫy của ngươi. Được rồi, chuyện năm đó là bọn ta không đúng, nhưng vật đổi sao dời, bây giờ ngươi vẫn yên ổn đó thôi, tại sao không chịu tha cho Yên Nhi, coi như tích được ân đức cho mình.”
Giang gia cửa nát nhà ta, đại ca bỏ mạng, nàng bị thương khắp người, bây giờ Lưu phu nhân lại nói nàng vẫn yên ổn, đúng là khiến người ta không rét mà run.
Bàn tay bưng Giang Tiểu Lâu đột nhiên ngừng lại: “Lưu phu nhân, những lời này bà cứ nói với Kinh triệu doãn, nhường phần ân đức này lại cho ông ấy.”
Lưu phu nhân nổi giận, lạnh lùng nói: “Nếu hắn đồng ý, thì ta cần gì phải đến tìm ngươi?”
Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Tần thiếu phu nhân tổng cộng đốt bốn mươi lăm cửa hàng, trong đó mười lăm nhà thuộc về ta, con người ta rất dễ bàn bạc, lúc trước Tần gia đã bồi thường một phần, chỉ là chưa đủ, nếu Lưu phu nhân chịu bồi thường gấp ba tổn thất của ta, ta sẽ đồng ý hủy bỏ đơn kiện, tha Tần thiếu phu nhân một lần.”
Lưu phu nhân giận dữ: “Gấp ba? Ngươi đúng là miệng sư tử, ngươi muốn Lưu gia táng gia bại sản sao?”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Lưu phu nhân, bà là quý phụ danh môn, không biết mở cửa hàng gian khổ thế nào. Những cửa hàng này tất cả đều do ta tự mình nhúng tay vào, không biết tốn hao bao công sức, cửa hàng bị thiêu như vậy, nếu ta không ra giá cao một chút, tương lai chuyển sang nơi khác mở cửa hàng thì có chắc chuyện làm ănvẫn còn tốt như vậy. Cái này cũng là chuyện thường tình thôi, hy vọng Lưu phu nhân thứ lỗi.”
Nghe thấy âm thanh êm tai của đối phương, lại bén nhọn như dao cắt, trên mặt Lưu phu nhân lúc trắng lúc xanh, bà cố hết sức mới kiếm được số tiền này, bởi vì trong bốn mươi lăm cửa hàng này, người duy nhất có thù oán với Lưu Yên là Giang Tiểu Lâu, cho nên cách duy nhất là cầu đối phương giơ cao đánh khẽ. Nhưng Giang Tiểu Lâu mở miệng ra là đòi gấp ba, khoảng tiền này bà không thể kiếm ra được. Theo luật lệ Đại Chu, nếu người trong cuộc hủy bỏ khiếu kiện đồng thời chấp nhận bồi thường, người phóng hỏa sẽ được xử nhẹ, nếu không chấp nhận bồi thường, đơn kiện không bị hủy, thì kẻ chủ mưu ít nhất phải chịu tội lưu đày. Lưu Yên là một nữ tử yếu ớt, từ nhỏ được nuôi dưỡng trong nhung lụa, cuộc sống lưu đày chỉ sợ một ngày cũng chịu không nổi.
Lưu phu nhân càng nghĩ càng bất an, chỉ có thể hạ giọng cầu xin: “Giang Tiểu Lâu, trước kia là bọn ta sai, nhưng mọi chuyện đã qua, đại ca ngươi không thể sống lại, nhũ nương cũng không thể sống lại, cho dù ngươi lấy mạng Yên Nhi thì sao chứ? Số tiền này ta cho ngươi hết, ngươi còn muốn gì nữa? Chỉ cần ta làm được thì ta sẽ làm, ngươi tha cho Yên Nhi đi.”
Giang Tiểu Lâu không nhúc nhích, mỉm cười, gương mặt yên tĩnh.
Giang Tiểu Lâu của trước kia, nghe theo giáo dục của Giang Thừa Thiên, lấy đức báo oán, nhẫn nhục chịu đựng. Người khác bắt nạt nàng, nàng nhịn, người khác đánh nàng, nàng nhịn, ngược lại phải đối đãi tốt với người hiểu lầm mình, dùng tình cảm hóa giải mọi thứ, cảm động mọi thứ. Nhưng thực tế, chỉ khi nàng rơi vào đường cùng, rơi vào tuyệt cảnh mới thấy rõ, kẻ ác thích nhất là người bị hại lấy đức báo oán, chỉ có kẻ ngu dốt lấy đức báo oán, mới hoàn toàn phục tùng bọn họ. Bị hôn phu vứt bỏ, lấy đức báo oán, bị người khác bắt nạt, lấy đức báo oán, bị bán vào thanh lâu, lấy đức báo oán, bị đánh gần chết vẫn phải lấy đức báo oán. Những kẻ kia tìm mọi cách hại nàng, giết nàng, đến khi bị nàng ép vào tuyệt cảnh, lại đòi nàng hạ thủ lưu tình.
Ha ha, đúng là truyện cười nhất trên đời.
Giang Tiểu Lâu khẽ nói: “Tại sao Lưu phu nhân nghĩ rằng ta sẽ tha cho cô ta?”
Lưu phu nhân vội nhìn nàng, đôi mắt tỏa sáng: “Vì ngươi rất lương thiện, trước kia cũng không bao giờ nói lớn tiếng, sao có thể nhẫn tâm như vậy? Nhìn ta đi, ta là một người mẹ đáng thương, hôm nay ta đến để van xin ngươi, tha thứ cho Yên Nhi được không?”
Bởi vì nàng lương thiện, nên phải tha thứ cho Lưu Yên?
Những người này, xem sự nhẫn nhịn của nàng là nhu nhược, xem sự nhượng bộ của nàng là đương nhiên, xem sự lương thiện của nàng đáng bị chà đạp. Nàng càng nhường nhịn, bọn họ càng hãm hại.
Ly Tuyết Ngưng bị người ta tổn thương, nhưng không muốn lấy bạo lực đáp trả, vì nàng không muốn trở thành kẻ xấu xí như vậy. Nhưng Giang Tiểu Lâu cho rằng Ly Tuyết Ngưng đang đứng quá cao, tự xem mình như đấng cứu thế. Con người đều như nhau, bị tổn thương sẽ rơi lệ, sẽ chảy máu, sẽ chết, tại sao không thể phẫn nộ, không thể trả thù? Chỉ cần làm sai thì phải bị trừng phạt, nhường nhịn sẽ làm cho bọn họ nghĩ rằng bọn họ đáng được tha thứ, sẽ càng lúc càng trắng trợn không kiêng dè. Sói ác cắn người, thì phải rút sạch răng của nó, đánh gãy tứ chi nó, để nó không dám cắn nữa. Bởi vì lương thiện sẽ làm cho sự hung ác của đối phương càng mạnh mẽ, càng có nhiều người vô tội bị tổn thương, đây là đạo lý gì?
Giang Tiểu Lâu không muốn làm người hiền lành, lại càng không muốn làm người cao thượng. Người như vậy, sẽ dung túng cho ác niệm tồn tại. Đạo đức của nàng đã dùng hết không còn một chút, nàng không còn thông cảm, không còn thương hại, bây giờ nàng là một khối đá, cho dù có tình cảm cũng sẽ không lãng phí dành cho súc vật.
Lưu phu nhân thấy nàng yên lặng, trong lòng hận tới cực điểm, chỉ muốn băm vằm nàng ra, thầm nghĩ nếu sau này nắm được nhược điểm của nàng, nhất định phải rửa mối nhục hôm nay, nhưng trên mặt càng thêm bi thương, không để ý đến thân phận, quỳ xuống đất khóc nức nở: “Cầu ngươi đại từ đại bi tha cho Yên Nhi một mạng, ta đã mất đi con trai, không thể mất thêm Yên Nhi nữa.”
Hai chân Giang Tiểu Lâu bị Lưu phu nhân ôm chặt, nàng chậm rãi cúi đầu nhìn Lưu phu nhân, ánh mắt giống như đang đau xót phức tạp, Lưu phu nhân rất mừng.
Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nâng tay lên, từng chút, từng chút rút tay áo đang bị Lưu phu nhân nắm chặt, Lưu phu nhân cũng trợn tròn mắt.
“Trên đường lưu đày, giúp ta nói với Lưu Yên một câu, bảo trọng.”
Lưu phu nhân không kềm được lửa giận: “Từ đầu tới cuối ngươi chỉ lừa ta?”
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười: “Lưu phu nhân, bà ra khỏi cửa thì đi về hướng nam, sẽ nhìn thấy An Vương phủ kim bích huy hoàng. Cố gắng quỳ ở đó, nói không chừng An Vương điện hạ vui vẻ, sẽ tha cho con gái bà.”
Lưu phu nhân nghiến răng nghiến lợi, xưa nay tình cảm của An Vương và hoàng đế khá tốt, hắn làm người vô cùng biết điều, bình thường không tranh giành với ai nhưng cũng rất cao ngạo, đắc tội với hắn sẽ không có kết quả tốt. Trận hỏa hoạn này thiêu cháy cửa hàng châu báu mà hắn thích nhất, trong đó có một khối ngọc phật hắn đã thuê thợ ngọc điêu khắc suốt ba ngày ba đêm, chỉ chờ đến mừng thọ Thái Hậu nương nương sẽ dâng lên. Nghe nói hắn đã thề, nhất định phải trừng trị kẻ phóng hỏa không tha.
Lưu phu nhân đã sớm biết chuyện này mới đi cầu xin Giang Tiểu Lâu, với tính tình mềm yếu của nàng nhất định sẽ tha thứ cho Lưu Yên. Đến khi đó bà sẽ tự mình đến phủ Thái tử, cầu Thái tử phi đứng ra giúp sức, nhưng bà không ngờ cửa ải đầu tiên cũng không qua được. Nâng cái hộp lên, Lưu phu nhân oán hận nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Ngươi đừng tưởng rằng như vậy là đã thắng, ta sẽ không để ngươi toại nguyện đâu.”
Nói xong bà hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng rời đi.
Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng của bà, cười lạnh. Ly Tuyết Ngưng đi ra từ sau bình phong, nhẹ giọng nói: “Tiểu Lâu, lần này có thể quật ngã Lưu Yên không?”
Giang Tiểu Lâu bình thản: “Lưu Yên sai một cách ngớ ngẩn, ả không nên vì đối phó ta mà làm ra chuyện lớn thế này, một ngọn lửa không chỉ thiêu rụi cửa hàng của ta, còn có mặt mũi của An Vương. Ả chọc giận An Vương điện hạ, Tần Tư lại đắc tội Dương Các lão, hai bên đồng đều, tỷ nói người ta sẽ dễ dàng buông tha sao?”
Ly Tuyết Ngưng lặng yên chốc lát: “Nhưng ta sợ thù hận càng kết càng sâu.”
Giang Tiểu Lâu như là nghe được chuyện buồn cười: “Vốn là tử thù, còn sợ cái gì? Tỷ cho rằng ta không hành động thì họ sẽ bỏ qua cho ta sao?”
Thù hận đã ăn sâu vào linh hồn, vào trái tim, mọc rễ nảy mầm, cả đời bám chặt, không chết không thôi.
Người Ly Tuyết Ngưng lo lắng chỉ có Giang Tiểu Lâu, việc báo thù này mang tính hủy diệt, không phá hủy được đối phương thì không dừng tay, nhưng những người kia thế lực khổng lồ, động một sợi tóc là ảnh hưởng toàn thân… Nàng suy nghĩ một chút, hỏi: “Vương…muội định xử lý thế nào?”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Sẽ không để cho hắn mất mạng là được.”
Ly Tuyết Ngưng thở dài: “Ta tin muội.”
Vào một ngày, trong quán trà tấp nập khách, không còn một chỗ trống, không khí tràn ngập mùi hương trà, tiểu nhị cầm ấm trà chạy tới chạy lui bận rộn đến luống cuống cả tay chân. Náo nhiệt nhất là mấy cái bàn bên cửa sổ, mọi người đang nghị luận xôn xao vụ hỏa hoạn gần đây ở kinh thành.
Một thư sinh cất giọng: “Lúc nãy mọi người thấy trên hoàng bảng không, bệ hạ đích thân hạ chỉ, phải đem chủ mưu phóng hỏa đày đến Nghĩa Châu. Nơi kia hoang vu, ôn dịch hoành hành, đi đến đó làm sao sống nổi.”
Vị khách áo xám tro nói: “Đúng là nằm mơ cũng không ngờ, đường đường là thiên kim Ngự Sử, thê tử thám hoa lại làm ra chuyện như vậy, ta tưởng là bệ hạ sẽ phán nhẹ, ai ngờ lại nặng như vậy.”
Thư sinh lại chép miệng một cái: “Cũng khó nói lắm, thiêu cả cửa hàng của An Vương điện hạ, người này thì không dễ đắc tội rồi, nghe nói ông ta chạy đến trước mặt bệ hạ mắng mỏ Tần gia một trận, bệ hạ giận đến mức quăng vỡ chén trà.”
Một vị khách khác nâng ấm trà tử sa lên, cười hì hì: “Ngẫm lại hai năm qua Tần gia cũng bò lên quá cao, khó khăn lắm mới có một Thám hoa thì đã đắc ý như gì rồi, không để ý đến thân phận đi bịnh bợ Thái tử điện hạ, giờ thì hay rồi, Thái tử cũng không ngó đến họ.”
Thư sinh bĩu môi: “Ngươi biết cái gì? Thái tử điện hạ đích thân dẫn Tần Tư tiến cung thỉnh tội, Tần gia còn tự yêu cầu được bồi thường tổn thất.”
Mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ, Tần phủ này coi như cũng dám làm dám chịu.
Vị khách áo lam thần bí nói: “Từng xe bạc được vận chuyển ra khỏi Tần gia, đúng là hù chết người. Đầu tiên là bồi thường mười rương vàng thỏi, ba trăm khúc gấm vóc, không còn bạc nữa thì dùng nhân sâm, nhung hươu, đồ da, đồ cổ để bồi thường, tổng cộng xếp hơn mười mấy xe, đa số đều chuyển đến An Vương phủ, An Vương mới miễn cưỡng hết giận.”
Một cô gái đeo khăn che mặt trong trà lâu khẽ mỉm cười, đứng dậy đi ra. Tiểu Điệp vội đuổi theo cười khanh khách: “Tiểu thư, lần này Lưu Yên bị lưu đày xa như vậy, không về được nữa.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Cũng không chắc.”
Tiểu Điệp kinh ngạc, trong nháy mắt hiểu được: “Tiểu thư nói là Lưu gia sẽ tìm cách cứu cô ta sao?”
Giang Tiểu Lâu nhìn ánh tà dương phía xa, nụ cười ôn hòa: “Phải xem Lưu phu nhân có lá gan bao lớn mới được.”
Không ai ngờ một trận hỏa hoạn, lại gây ra chấn động như vậy ở kinh thành. Thái tử, Dương Các lão, An Vương lần lượt tham dự, một đám hỗn loạn, ngay cả hoàng đế cũng đau đầu, không thể không đày Lưu Yên đến Nghĩa Châu. Lưu phu nhân bỏ ra một lượng lớn tiền bạc, khó khăn lắm mới gặp được con gái, ngoại trừ đưa cho Lưu Yên một số quần áo chống lạnh, còn dặn dò nàng mấy lời. Đến khi bà nói xong đã là nửa canh giờ sau. Lưu phu nhân ra khỏi ngục giam, Kinh triệu doãn đang đợi, khẽ mỉm cười: “Lưu phu nhân, đã nói xong rồi chứ? Ba ngày sau, phụng lệnh bệ hạ, ta sẽ phái người giải tiểu thư lên đường.”
Mặt Lưu phu nhân xám trắng, ánh mắt trở nên lo lắng, bà phất tay một cái, tì nữ lập tức đưa một cái hộp nhỏ đến. Kinh triệu doãn mở nắp ra, ánh sáng chói mắt từ trong hộp chiếu rọi, vàng, phỉ thúy, trân châu, mã não…chứa đầy trong rương. Kinh triệu doãn nhìm chằm chằm Lưu phu nhân nói: “Đây là ý gì?”
Lưu phu nhân thở dài: “Yên Nhi từ nhỏ được nuông chiều, ta sợ nó chưa đến Nghĩa Châu đã không chịu đựng nổi, cái này coi như ta bồi dưỡng cho đại nhân, hy vọng trên đường đi ngài chiếu cố cho nó một chút.”
Kinh triệu doãn cười nói: “Đây chỉ là việc nhỏ, phu nhân không cần lo lắng.”
Ánh mắt Lưu phu nhân lấp lóe: “Nếu đại nhân đưa được Yên Nhi bình an đến Nghĩa Châu, ta sẽ còn hậu tạ.”
Kinh triệu doãn hiểu ra, hắn hơi trầm tư mới gật đầu nói: “Phu nhân không cần lo lắng, ta đảm bảo tiểu thư nhất định bình an đến nơi.”
Lưu phu nhân lộ ra vẻ tươi cười: “Chờ đại nhân hồi phủ, ta sẽ dâng lên thêm năm ngàn lượng.”
Ngày Lưu Yên bị áp giải, trên đường cái người qua lại tấp nập, tất cả đều đang dòm ngó nghị luận. Một tiểu thư cao môn, thê tử thám hoa, lại làm ra chuyện phóng hỏa khiến người ta khiếp sợ. Cùng bị lưu đày với Lưu Yên còn có người phóng hỏa Vương. Theo ý bệ hạ, hắn phải bị chém đầu thị chúng, nhưng Dương Các lão kiên trì cho rằng hắn khai báo có công, phải giảm nhẹ hình phạt, thế là hoàng đế ra lệnh cùng áp giải hắn đi với Lưu Yên. Những người tham dự vụ án này cũng nằm trong đoàn người, bị áp giải đi.
Trong nhã thất của trà lâu, Lưu Ngự Sử đã tới, nhìn thấy thê tử quả nhiên đang đứng ở cửa sổ nhìn xuống chung quanh, thở dài nói: “Bà nên nghĩ thông suốt đi, Yên Nhi đã đi rồi, đến Nghĩa Châu ta sẽ cho người đến chăm sóc cho nó.”
Lưu phu nhân vẫy lui mọi người, lạnh lùng nói: “Ông đừng lo, tôi đã có cách cứu nó.”
Lưu Ngự Sử sững sờ: “Bà muốn làm gì?”
Biểu hiện Lưu phu nhân bình tĩnh: “Tôi đã đánh tiếng với Kinh triệu doãn, đồng thời thu mua nha sai, trong ngục vừa chết một nữ tù, đã nghiệm thi, nhưng chưa chôn. Kinh triệu doãn giấu tin tức này chưa thông báo, đợi khi Yên Nhi lên đường thì sẽ báo là nó bị bệnh chết, dùng nữ tù này thay thế, lại phá hủy gương mặt, ai mà nhận ra được Yên Nhi? Đến khi đó, tôi sẽ tìm cách đưa Yên Nhi đến nơi khác sống những ngày tháng tự do.”
Lưu Ngự Sử tỏ vẻ khiếp sợ không dám tin: “Bà đúng là to gan, chuyện lớn như vậy sao không bàn với ta trước?”
Lưu phu nhân cười lạnh, ánh mắt dữ tợn: “Có gì mà bàn, ông cứ chờ coi, Yên Nhi sẽ không sao, dù tôi phải liều mạng cũng không để bọn xấu đắc thắng.”
Dân chúng không ngừng ném những thứ dơ bẩn vào người Lưu Yên, nàng chưa từng chịu qua nhục nhã cỡ này, nhưng cũng phải cố nhịn, trong lúc vô tình quét mắt về phía đám người, chỉ thấy một cô gái trẻ tuổi mặc áo tím, đang nhìn mình cười dịu dàng. Ánh mắt Lưu Yên lóe lên, căm thù nhìn cô gái đó, gương mặt đáng ghét, nụ cười đáng hận đó, nàng mãi mãi không quên.
Giang Tiểu Lâu chỉ lặng lẽ nhìn Lưu Yên, vẻ mặt ôn hòa.
Quan sai phía sau đẩy Lưu Yên một cái, lạnh lùng nói: “Chần chừ cái gì, còn không đi.”
Lưu Yên nhìn chòng chọc Giang Tiểu Lâu, nếu có thể, nàng sẽ xông lên cắn đứt yếu hầu Giang Tiểu Lâu, nhưng mà không thể, vì trên cổ và tay chân nàng đều bị cùm lại. Nàng là thiên kim Ngự Sử thân phận cao quý, Giang Tiểu Lâu chỉ là tiện nhân xuất thân thấp hèn, chỉ xứng nằm dưới gót chân nàng, tại sao tất cả lại đảo ngược.
Từ đầu tới cuối, Giang Tiểu Lâu đều tươi cười nhìn Lưu Yên, trên mặt vô cùng bình tĩnh, không có phẫn nộ cũng không có thù hận, chỉ như nhìn một người xa lạ.
Lưu Yên bị áp giải rời khỏi kinh thành, quan sai lấy lý do nàng là trọng phạm, cố ý cho nàng và Vương lên xe tù, thế là những phạm nhân khác đều phải chạy bộ phía sau, bị cách ra một đoạn. Theo quy tắc, phải đi khoảng bốn mươi ngày mới đến Nghĩa Châu, chạng vạng mỗi ngày đều phải tìm dịch trạm nghỉ lại. Ba ngày sau, thủ lĩnh quan sai Vương Bình dặn dò đem phạm nhân giải vào phòng, sau đó hắn gọi mọi người cùng đi nghỉ ngơi uống trà. Lưu Yên bị giam trong phòng, không lâu lắm liền nghe phía sau cửa phát ra âm thanh, tiếp theo cửa mở ra, một quan sai tên Hà Lâm đi vào. Hắn nhìn ngó trong phòng một lúc, không thấy gì khác thường liền nói: “Đem người vào.” Tiếng nói của hắn rất nhẹ, như đang ẩn giấu bí mật gì đó.
Lưu Yên đứng lên, hai mắt sốt sắng nhìn chằm chằm đối phương. Hai người giơ một cái cáng đi vào, trên đó là một nữ thi trẻ tuổi, thân hình tương đương Lưu Yên. Hà Lâm nói: “Tối nay dịch trạm sẽ có đạo tặc, trong lúc vô ý ngươi bị đạo tặc giết, nghe rõ chưa?”
Lưu Yên sững sờ, rồi vui mừng như điên, nàng nhịn đã lâu, cuối cùng chờđược rồi. Mẫu thân đã nói bà thu mua được Kinh triệu doãn, đến khi đó sẽ tìm mọi cách cứu nàng ra ngoài. Lưu Yên vui mừng nói: “Được, ta hiểu rồi, các ngươi phải chuẩn bị cẩn thận, không được thất bại.”
Hà Lâm không thích thái độ vênh váo của nữ nhân này, nhưng nể mặt tiền bạc vẫn gật đầu, dặn dò hai người kia giấu thi thể vào dưới giường, rồi mới lui ra khóa cửa lại. Lưu Yên nhìn thi thể dưới giường, không kềm nén được vui sướng trong lòng, thầm tính toán, sau khi chạy đi, nhất định phải tìm cơ hội đẩy tiện nhân Giang Tiểu Lâu vào đường chết.
Đêm khuya, tất cả tiến hành theo kế hoạch, ngay khi Hà Lâm che mặt giả làm đạo tặc nhảy vào từ cửa sổ, Lưu Yên vểnh tai lên nghe ngóng, ý đồ làm theo kế hoạch, bò ra theo hướng cửa sổ để thoát sang căn phòng trống bên cạnh, nhưng cửa lại phịch một tiếng bị người đá văng ra, một đám nha sai xông vào.
Cầm đầu chính là người phụ trách trông chừng Lưu Yên, nha sai Vương Bình, hắn sầm mặt quát lớn: “Kẻ này dám dung túng tù phạm, còn không mau bắt lại.”
Hà Lâm lấy làm kinh hãi: “Đại ca, không phải huynh dặn đệ…” Hắn còn chưa nói hết, những người khác đã tiến lên, trói hắn lại như gói bánh.
Lưu Yên vốn đã bước ra ngoài cửa sổ, thấy thế, mặt mũi xám nghoét như tro. Vương Bình chỉ vào nàng lạnh lùng nói: “Còn không bắt lấy ả?”
Hắn nháy mắt, mọi người lập tức xông lên.
Lưu Yên thất kinh, tay run run, trong. chớp mắt ngã từ cửa sổ lầu hai xuống đất. Vương Bình nhìn ra ngoài, thấy dưới đất chảy đầy máu tươi, người không còn nhúc nhích, hắn không khỏi nhíu mày.
Hà Lâm mặt đầy khiếp sợ, thất thanh nói: “Đại ca, rõ ràng đại nhân dặn chúng ta thả Lưu Yên, sao huynh lại thay đổi?”
Vương Bình cười lạnh: “Đại nhân ra lệnh cho ta bảo vệ ở đây, trông chừng phạm nhân, không ngờ ngươi là tên phản đồ, dám lén thả tù phạm, cũng may ta kịp thời phát hiện. Được rồi, các ngươi giải hắn xuống đi.”
Chờ quan sai giải hắn xuống, Vương Bình mới đi đến một gian phòng khác, tháo gông xiềng cho Vương, nói: “Ngươi có thể đi rồi.”
Vương không dám tin: “Ngài nói cái gì?”
Vương Bình tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: “Đừng nói nhiều, ngươi đi đi, ở đây cứ để ta lo.”
Vương không thể tin được mình lại may mắn như vậy, hắn thoát gông xiềng, chạy như bay ra khỏi dịch trạm, vừa đến cửa sau đã thấy một cô gái xinh đẹp mặt áo trắng mang theo tì nữ. Hắn nhất thời kinh hãi, lát sau mới nhận ra đó là ai, không khỏi rầm một tiếng ngã quỵ trên đất, luôn miệng nói: “Đa tạ Giang tiểu thư, đa tạ Giang tiểu thư, cảm tạ tiểu thư cứu tiểu nhân một mạng.”
Giang Tiểu Lâu chậm rãi nói: “Ngươi đã làm việc cho ta, dĩ nhiên ta phải giữ lời hứa, thê tử của ngươi đang ở một nông trang gần đây, ngươi có thể mang theo họ cao chạy xa bay, càng xa càng tốt, mãi mãi không được quay lại. Nếu để ta phát hiện ngươi xuất hiện ở gần kinh thành, thì ngươi sẽ không được may mắn nữa đâu.”
Vương cả kinh, dập đầu không ngừng, biến mất trong màn đêm không chút do dự.
Giang Tiểu Lâu lững thững đi vào sân, bước chân của nàng rất nhẹ, đi thẳng đến vũng máu. Lưu Yên nằm đó, vẫn chưa tắt thở, nàng mở to mắt trừng trừng nhìn Giang Tiểu Lâu.
Sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, vết thương trên đầu chảy máu không ngừng, trong miệng cũng phun ra máu, hai mắt vẫn trừng trừng nhìn Giang Tiểu Lâu, thân thể run rẩy không thể khống chế.
Một đám mây xám tản đi, ánh trăng trong sáng xuất hiện, Giang Tiểu Lâu nhìn Lưu Yên sắp chết, vẻ mặt ôn nhu: “Kinh triệu doãn đều là kẻ thích thu tiền hai mặt, nhận tiền của Ngự Sử phu nhân, dĩ nhiên cũng sẽ nhận tiền của ta.”
Lưu Yên thấy rất rõ ràng, thời khắc đó gương mặt Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười lạnh lẽo, nàng tức giận muốn mắng chửi, nhưng lại cảm giác toàn thân lạnh lẽo, cả người co giật đến cực điểm.
Một cơn gió thổi qua, mùi máu tanh gay nồng mũi, Giang Tiểu Lâu thở dài: “Có phải rất đau, rất khó chịu?”
Lưu Yên giống như một con cá sắp chết, miệng đóng mở từng ngụm, đau đến tan nát cõi lòng, không nói được chữ nào.
“Khi nhũ nương của ta chết, gân cốt cả người bị cắt đứt, ta nghĩ, nhất định cũng rất đau, rất đau. Ta thường mơ thấy bà ấy, bà ấy nói với ta, bà rất cô quạnh, rất khó chịu, cả người đều đau…” Ngữ khí Giang Tiểu Lâu ôn nhu tận xương, nụ cười cũng rất mềm mại.
“Có biết tại sao ta lại ra tay ở đây không, vì đây là chỗ tốt, cách dịch trạm này khoảng mười dặm có một nơi là Quách gia thôn, đó là cố hương của nhũ nương ta. Sau khi ta trở lại kinh thành đã dời mộ phần bà ấy đến đó. Thật ra trong mộ không có gì cả, nhũ nương đã bị ngươi ném vào bãi tha ma, thi thể không tìm được. Nhưng lập mộ cũng là để tưởng niệm, ngươi nói đúng không…”
Lưu Yên không nghe thấy Giang Tiểu Lâu nói gì, nàng oán độc trợn mắt lên, cuối cùng ngừng thở.
Giang Tiểu Lâu tỉ mỉ nhìn nàng một lúc, mới mỉm cười nói: “Đem đốt thi thể thành tro.”
Hộ vệ phía sau lập tức nói: “Vâng, tiểu thư.” Nói xong bọn họ liền tiến lên, nhấc thi thể Lưu Yên lên, chuyển đến trong sân, dùng củi đốt.
Đến khi thi thể bị đốt hết, Giang Tiểu Lâu mới phun ra một hơi: “Thu thập hết tro lại, ta có việc phải dùng.”
Tiểu Điệp kỳ quái hỏi: “Tiểu thư, người dùng tro này làm gì?”
Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười, cũng không trả lời. Ngày hôm sau, Giang Tiểu Lâu cho một am ni cô cũ nát ở gần Quách gia thôn hai trăm lượng, lập một bài vị thờ nhũ nương trong miếu. Khi Tiểu Điệp nhìn thấy phía trước bài vị có một bức tượng hình em bé, không khỏi giật mình nói: “Đây là cái gì?”
Giang Tiểu Lâu cười cười, Tiểu Điệp quan sát tỉ mỉ một lúc, nhất thời ngây người.
"Chuyện này... Chuyện này... Đây là…”
Giang Tiểu Lâu sai người đốt thi thể Lưu Yên thành tro, trộn vào bùn đất, chế tạo thành một con rối hình người, tư thế quỳ xuống, đối diện với bài vị kia. Nhìn thấy biểu hiện kinh hãi của Tiểu Điệp, vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như thường: “Làm sai thì phải trả giá, nợ của ả thiếu nhũ nương ta còn chưa trả hết, sống không trả hết thì chết phải trả tiếp, kiếp này không trả hết thì kiếp sau trả tiếp. Ta muốn ả phải quỳ trước bài vị nhũ nương, đời này kiếp này, muôn đời muôn kiếp.”
Lưu Yên phóng hỏa, bị phán lưu đày, tất cả đều là có tội phải chịu. Nếu nàng ngoan ngoãn chịu khổ, Giang Tiểu Lâu sẽ lưu lại mạng chó của nàng, nhưng nàng lại không cam lòng. Kết cục ngã chết đều là gieo gió gặt bão. Nhưng, nợ còn thiếu thì có chết cũng phải trả.
Tiểu Điệp thở dài, thấp giọng nói: “Tiểu thư, bên phía Kinh triệu doãn đã chuẩn bị sẵn, bọn họ sẽ nói là Lưu Yên chạy lung tung bị ngã chết, không dính gì đến chúng ta. Nhưng nô tì không rõ, Kinh triệu doãn dám nuốt lời, không sợ Lưu phu nhân gây sự với ông ta sao?”
Giang Tiểu Lâu cười: “Nha đầu ngốc, Lưu phu nhân hối lộ Kinh triệu doãn là tội lớn, tội danh lén thả tù phạm bà ta gánh không nổi, ngươi nghĩ bà ta dám để lộ ra sao?”
Nói xong Giang Tiểu Lâu chậm rãi xuống bậc thang, tà dương soi bóng nàng in dài trên mặt đất. Tiểu Điệp quay đầu nhìn lại con rối đó, có đủ mặt mũi, dung mạo mỹ lệ như người, bất giác rét run, giậm chân một cái rồi đuổi theo.
Phủ Ngự Sử.
Lưu phu nhân đang chờ tin tức, bà biết rất nhanh sẽ có tin truyền đến, nếu tất cả thuận lợi thì con gái bà sẽ bình an rời đi. Quản gia bước đến, sợ hãi nói: “Phu nhân, khi tiểu thư đến Thập Phá thì sơ ý ngã từ trên lầu xuống đất, những người kia nói tiểu thư mua chuộc nha sai, ý đồ bỏ trốn…”
Nghe xong lời này, mắt Lưu phu nhân tối sầm lại, ngã xuống ngất đi.
Lưu Ngự Sử chạy tới nhìn thấy cảnh này, vội vã tự mình nâng phu nhân dậy, chỉ nghe thấy Lưu phu nhân phẫn nộ mắng chửi: “Triệu Tiến tên khốn kiếp, tôi đưa cho hắn số tiền lớn chỉ mong cứu được mạng Yên Nhi, nhưng kết quả thì sao, tôi phải tố cáo hắn.”
Lưu Ngự Sử nghe thấy sắc mặt đại biến: “Bà còn dám nói, ta đã sớm không đồng ý chuyện ngu ngốc này, nữ nhân đúng là tóc dài kiến thức ngắn, sao bà không suy nghĩ một chút, chuyện hối lộ sao có thể để người khác biết. Đến khi đó đừng nói là không giữ được mũ ô sa, lớn nhỏ Lưu gia cũng bị liên lụy theo.”
Lưu phu nhân lập tức đứng lên, đôi mắt đỏ như máu: “Ông đúng là lão già vô dụng, Yên Nhi của ta chết rồi, nó chết rồi ông biết không. Bây giờ ta phải tiến cung, lập tức gặp Lệ tần, ta muốn nó trả thù cho Yên Nhi, ta muốn xé con tiện nhân Giang Tiểu Lâu ra thành trăm mảnh.” Bà nói xong lập tức chạy đi, Lưu Ngự Sử mạnh mẽ kéo bà lại, không chút nghĩ ngợi đánh một bạt tai vào mặt bà.
Lưu phu nhân bị đánh đến lệch một bên mặt, đôi mắt hung hăng: “Rốt cuộc ông muốn làm gì?”
Lưu Ngự Sử mặt mũi lạnh như sương, lạnh lùng nói: “Từ hôm nay, phu nhân sẽ ở trong phòng, không được ta cho phép thì không được rời khỏi một bước.”
Nói xong, hắn quay đầu đi, Lưu phu nhân nhìn bóng lưng của hắn hét to: “Ta sẽ không bỏ qua, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.” Nhưng mặc kệ bà kêu la thế nào, Lưu Ngự Sử cũng không hề quay đầu lại.
Nhận xét Box