Chương 72
Khi Tạ Liên Thành nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, hắn bước tới, một tay nắm lấy tay nàng: “Sao nàng lại đến đây, đừng đứng gần quá.” Hắn kéo Giang Tiểu Lâu lại, lùi về sau mấy bước.
Giang Tiểu Lâu vẫn cúi mắt, nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, bước chân như có như không.
Ánh mặt trời chiếu tới, Tạ Liên Thành chói mắt ngẩn người ra, cấp tốc buông tay, quay đầu trách cứ Hoài An: “Ai bảo ngươi đưa Giang tiểu thư đến đây, ta đã dặn ngươi quay về báo với phụ thân, sao lại mời cả nàng tới?”
Hoài An thấp thỏm: “Nô tài...nhất thời hoảng loạn, nghĩ là cửa hàng dù sao cũng của Giang tiểu thư, cho nên mới…”
Tạ Liên Thành thở dài, nói với Giang Tiểu Lâu: “Tiểu Lâu, nàng không sao chứ?”
Ánh mắt của hắn ôn nhu, cũng rất kềm chế, lộ ta một ít quan tâm tinh tế.
Giang Tiểu Lâu quay mặt đi, nhìn ánh lửa, vẻ mặt trở nên phức tạp, Hoài An thấy vậy cho rằng nàng bị chấn động, nhanh miệng nói: “Giang tiểu thư, người nghe thấy thiếu gia nói không?”
Giang Tiểu Lâu khẽ nói: “Ta không sao, không cần lo lắng.”
Tạ Liên Thành nhìn nàng, ánh lửa nhảy nhót trong đôi mắt đen nhánh của nàng, lấp lánh ánh sáng khác thường. Những cửa hàng này là tâm huyết của Giang Thừa Thiên, Giang Tiểu Lâu đặt rất nhiều hy vọng vào đây, không ngờ lại bị lửa thiêu trụi. Nhưng Giang Tiểu Lâu lâm vào tình cảnh này, vẫn có thể trấn tĩnh, chẳng lẽ là do bị kích thích quá lớn? Nhưng cẩn thận nhìn kỹ lại thấy không đúng.
Tạ Liên Thành là người thông minh, chỉ suy nghĩ một chút liền có chút hiểu ra.
Mặt trời mọc, cả con đường trở nên mờ mịt, từng nhà từng nhà đều bốc khói, gió vừa thổi qua khiến tro tàn bay hoảng loạn khắp nơi, trong mũi mọi người đều là mùi cháy xém. Sau trận hỏa, tổng cộng thiêu hủy bốn mươi lăm cửa hàng, mười lăm cửa hàng của Giang Tiểu Lâu là tổn thất nặng nề nhất. Tuy rằng mọi người đều chạy thoát, nhưng tổn thất vật chất không thể tính được. Trên đường không ngừng truyền ra tiếng gào khóc, mọi người mang vẻ mặt như cha mẹ chết.
Trong thư phòng, các chủ tử Tạ gia một đêm không ngủ. Giang Tiểu Lâu sợ Tạ Khang Hà không khỏe, ôn nhu khuyên hắn nghỉ sớm, nhưng Tạ Khang Hà không buồn ngủ chút nào, chỉ thở dài: “Sao lại bị cháy như vậy, ta thật không ngờ…cửa hàng được kiểm tra rất kỹ, lại phát sinh sơ sẩy như vậy.”
Giang Tiểu Lâu ôn hòa: “Bá phụ, chuyện đã xảy ra có nghĩ nhiều cũng vô ích, bá phụ đừng lo, trời không sập được đâu.”
Tạ Khang Hà chưa bao giờ hoang mang như vậy, giọng điệu u sầu: “Không làm rõ chuyện này, ta không thể…”
Từ đầu tới cuối ánh mắt Tạ Liên Thành gắn chặt trên người Giang Tiểu Lâu, chưa từng rời đi.
“Rốt cuộc là ai, tại sao lại ra tay độc ác như vậy?” Tạ Khang Hà không nhịn được hỏi.
Giang Tiểu Lâu cười nhạt nói: “Đêm qua trước khi bị cháy, có người nhìn thấy người làm Vương có hành tung lén lút trước cửa tiệm.”
Tạ Khang Hà kinh ngạc, Giang Tiểu Lâu giải thích: “Hắn là người làm con vừa thu nhận, là lưu dân đến từ Liêu Châu, không còn chỗ để đi, con mềm lòng nên giữ hắn lại, không ngờ lại là mầm họa.”
Tạ Khang Hà truy hỏi: “Là hắn phóng hỏa?”
Giang Tiểu Lâu nhướng mắt lên, bình tĩnh nói: “Phải, có người tận mắt nhìn thấy trong tay hắn mang theo dầu hỏa.”
Tạ Khang Hà mặt đầy khiếp sợ: “Hắn dám làm chuyện lấy oán báo ân sao?”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Lúc phát hỏa là hừng đông, chưởng quỹ Bác Cổ trai là người đầu tiên phát hiện, hắn lập tức la lớn, tất cả mọi người đều chạy ra cố gắng bắt người, nhưng Vương đã lẩn trốn vào trong đám đông.”
Tạ Khang Hà tức giận: “Kẻ này đúng là súc sinh lòng lang dạ sói, con có lòng tốt giúp đỡ hắn, hắn lại phóng hỏa cửa hàng, trên đời lại có người như vậy sao?”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu chạm vào ánh mắt Tạ Liên Thành, hắn rất bình tĩnh, trong mắt có tia thấu hiểu. Trong lòng Giang Tiểu Lâu ngẩn ra, lập tức nhìn đi chỗ khác: “Lần này hỏa hoạn thiêu rụi bốn mươi lăm cửa hàng, cửa hàng của con thì không nói, còn tổn thất của ba mươi cửa hàng khác…tính sơ thì con số khá là đáng sợ.”
“Nếu đúng là Vương phóng hỏa, thì trách nhiệm…”
Giang Tiểu Lâu trịnh trọng nói: “Hắn là do con thuê, con không thể trốn tránh trách nhiệm.”
Mặt Tạ Khang Hà buồn rầu, thở dài: “Nếu vậy, chúng ta sẽ phụ trách bồi thường tổn thất cho những cửa hàng khác, cái đáng sợ là, những cửa hàng này đều thuộc về quyền quý, đắc tội nhiều người như vậy, sau này muốn đứng lên lại là không thể nào. Một ngọn lửa này thật quá độc ác.”
Giang Tiểu Lâu phối hợp toát ra một tia tiếc hận: “Bá phụ, nhân công đó là do con giữ lại, cũng chỉ để con gánh chịu, cần bồi thường bao nhiêu thì phải bồi thường bấy nhiêu, đó là đạo nghĩa.”
Tạ Khang Hà nhìn Giang Tiểu Lâu, không nhịn được tiếc nuối, thầm nghĩ đứa nhỏ này thật khờ, ba mươi cửa hàng bị thiêu sạch, trong đó có không ít tiệm đồ cổ và châu báu, sợ là sẽ bồi thường đến tán gia bại sản. Cho dù Giang Tiểu Lâu có bao nhiêu tiền cũng không chịu nổi. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, khí phách và ý thức trách nhiệm của Giang Tiểu Lâu không sai. Cuối cùng hắn hạ quyết tâm: “Tiểu Lâu, những cửa hiệu nhỏ thì không nói, chỉ nói riêng An Vương đã có ba cửa hiệu trên con đường này, tổn thất nặng nề, cho dù đền tiền cũng không làm An Vương bớt giận được. Những nhà khác, nếu đồng ý bồi thường thì cũng không biết bao nhiêu mà đủ, rồi nhà nào đền nhiều, nhà nào đền ít, hạch toán thế nào, không cẩn thận sẽ rối tung lên.”
Giang Tiểu Lâu vẫn đang nghe, nàng biết chuyện này sẽ rất lớn, nếu nghiêm trọng hơn còn có thể xảy ra án mạng.
Tạ Khang Hà nói: “Trận hỏa hoạn này không ai ngờ được, thật ra là thiên tai hay nhân họa, nếu không bắt được hung thủ và kẻ chủ mưu thì truy cứu cũng không có ý nghĩa. Vấn đề nặng nhất là vấn đề bồi thường, thế này đi, Tiểu Lâu con chịu một nửa, một nửa do Tạ gia đứng ra giải quyết.”
Giang Tiểu Lâu sững sờ, Tạ Khang Hà tiếp tục nói: “Ta sẽ đích thân đi một chuyến, tự mình đến An Vương phủ xin lỗi, hy vọng An Vương tha cho một lần.”
Giang Tiểu Lâu hơi chấn động: “Mười lăm cửa hàng thuộc về con, nơi phát hỏa cũng là Bác Cổ trai, không có liên quan đến Tạ gia, bá phụ, chuyện này không thể liên lụy đến người, con sẽ có cách giải quyết, người không cần lo lắng.”
Nghe xong lời này, Tạ Khang Hà không nhịn được trách cứ nàng: “Nha đầu ngốc, chúng ta là người một nhà, lẽ nào con gặp chuyện mà ta đứng yên nhìn sao? Con yên tâm, ta sẽ nghĩ cách cho con.”
Giang Tiểu Lâu trong lòng xúc động, trên mặt hiện ý cười: “Bá phụ, con nói không cần là không cần, không phải con cố ý nói bừa, không quá ba ngày, chuyện này sẽ có cách giải quyết ổn thỏa.”
Nghe Giang Tiểu Lâu khẳng định, Tạ Khang Hà nghi hoặc.
Từ thư phòng đi ra, Tạ Liên Thành sóng vai với nàng, mắt hắn như hồ sâu, khóe môi hơi cong: “Quả nhiên Tiểu Lâu bất phàm, đến lúc này còn duy trì được bình tĩnh, xem ra lần này nàng tự tin là mình sẽ thắng.”
Giang Tiểu Lâu ôn nhu cười: “Không người nào biết chắc được thắng bại cuối cùng, chẳng qua là cầu được an tâm thôi.”
Tạ Liên Thành sâu sắc nhìn nàng: “Thật sự an lòng sao? Chuyện này vô cùng hiểm ác, không cẩn thận sẽ dẫn lửa thiêu thân, nàng không lo lắng sao?”
Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn hắn, chỉ trong nháy mắt, ánh mắt hai người chạm nhau phát ra tia lửa, âm thanh nàng kiên định: “Đây là chuyện của ta.”
Hô hấp của Tạ Liên Thành có chút ngưng trệ, nhưng mà hắn không chịu lùi bước: “Không, nàng sống ở Tạ gia, đây là chuyện của Tạ gia.”
Trong mắt Giang Tiểu Lâu như có ngọn lửa thiêu đốt, nàng cười lạnh: “Chẳng qua chỉ mượn vài tấc đất của Tạ gia, liền muốn can thiệp vào mọi chuyện của ta sao? Vậy ngày mai ta sẽ dọn ra ngoài, từ đây…”
“Giang Tiểu Lâu”. Tạ Liên Thành đột nhiên gọi thăng tên nàng, âm thanh tức giận: “Nói cái gì chỉ cần không thẹn với lòng, rõ ràng nàng nhìn thấy bọn ta lo lắng cho nàng, trắng đêm bận rộn, nàng còn có thể nói ra bốn chữ không thẹn với lòng sao?”
Lần đầu tiên Giang Tiểu Lâu nhìn thấu đáy mắt hắn, có quan tâm, lo lắng, thậm chí là sự lo lắng không nói rõ được, ôn nhu và lạnh lẽo trộn lẫn với nhau, trở thành một điều bí ẩn.
Thấy nàng không nói lời nào, hắn hít sâu một hơi, bình tĩnh lại: “Chuyện này ta càng nghĩ càng không đúng, nàng là người rất thông minh, sao lại vô cớ thu nhận một lưu dân, tại sao lại không phòng bị hắn chút nào. Chỉ có một khả năng, nàng biết trước mọi chuyện, biết rõ mọi chuyện.”
Đôi mắt Giang Tiểu Lâu sáng sủa: “Đối với Tạ bá phụ ta rất hổ thẹn, nhưng chuyện này nghiêm trọng ta không thể nói rõ với người, ta cũng chỉ muốn tốt cho Tạ gia thôi. Công tử, không nghĩ ra thì đừng nghĩ, tất cả sẽ có ngày rõ ràng, sẽ không để cho huynh mơ hồ mãi.” Nói xong nàng đi lướt qua người hắn.
Tạ Liên Thành đứng tại chỗ, lẳng lặng nhìn bóng lưng của nàng, vẻ mặt u tĩnh.
Hành lang yên tĩnh, chỉ có một mình nàng đi về phía trước, làn váy phất phơ phát ra tiếng sàn sạt nhẹ nhàng, lưng nàng thẳng tắp, không quay đầu lại.
Tạ Liên Thành, ta chờ đã lâu rồi, lần này cơ hội tự tìm đến, là người ta giúp ta, ta cảm tạ còn không kịp, làm sao bỏ qua được?
Ngày hôm sau, Dương Các lão gửi thiếp mời đến cho Giang Tiểu Lâu, xảy ra chuyện này, Tạ gia muốn từ chối nhưng Giang Tiểu Lâu không chút do dự đáp ứng. Khi Giang Tiểu Lâu vào chính sảnh, Dương Các lão đang ngồi trên ghế thưởng thức một nghiên mực, nhìn thấy Giang Tiểu Lâu thì cười nói: “Tiểu Lâu, con nhìn đây, nghiên mực này là trân phẩm trăm năm trước.”Nói xong hắn đẩy nghiên mực về phía Giang Tiểu Lâu, đắc ý nói: “Nhìn đi, đường nét xinh đẹp, phiêu dật, trơn láng. Đồ tốt, đúng là đồ tốt.”
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Đồ tốt như vậy, cũng nhờ có ánh mắt chuyên nghiệp như Dương Các lão mới nhận ra được gặp người khác chưa chắc đã biết.”
Dương Các lão cười nói: “Quá khen”. Hắn cẩn thật để nghiên mực xuống, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Sao hôm nay sắc mặt con tệ vậy, ta mời con đến vốn muốn con cùng ta chơi cờ, nhưng bộ dạng kia rõ ràng là đang có tâm sự, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Giang Tiểu Lâu toát ra vẻ áy náy: “Thời gian này, có lẽ Tiểu Lâu không thể đến phủ được nữa, hôm nay con đến là để cáo từ.”
Dương Các lão sửng sốt: “Chuyện gì, tại sao?”
Giang Tiểu Lâu khẽ thở dài: “Hôm qua cửa hàng của Tiểu Lâu bị cháy, lửa lớn thiêu rụi cả con đường, tổng cộng phá hủy bốn mươi lăm cửa hàng, chắc Tiểu Lâu phải táng gia bạn sản, có lẽ một thời gian dài nữa cũng không có tâm trạng tán gẫu với Các Lão.”
Dương Các lão nghe vậy trợn mắt lên: “Sao lại đột ngột như vậy?”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu bình tĩnh: “Thật ra cũng không đột ngột, chuyện trong dự liệu thôi, con đắc tội với người khác, dĩ nhiên sẽ bị trả thù.”
Dương Các lão trầm mặt: “Vô cớ sao lại bị cháy, đã điều tra chưa?”
Âm thanh Giang Tiểu Lâu nặng nề: “Tạm thời không nói những chuyện này, bất kể thế nào, lửa là từ Bác Cổ trai mà ra, con dù tiêu hết gia sản cũng phải đền lại cho người ta.”
Sắc mặt già mua của Dương Các lão khó coi: “Ta nghe được con có ý khác, rốt cuộc là chuyện gì mau nói thật ra đi.”
Giang Tiểu Lâu đứng dậy, vẻ mặt thong dong: “Người ta chọc vào tổ ong, trách nhiệm lại do con gánh chịu, con chỉ đành táng gia bại sản, không có gì để nói nữa. Các Lão, hôm nay Tiểu Lâu xin được cáo từ, người không cần lo lắng, chỉ mất hết gia tài thôi, con vẫn chống đỡ được. Qua một thời gian nữa mọi chuyện êm xuôi, Tiểu Lâu sẽ lại đến thăm.”
Dương Các lão cau mày: “Khoan đã, chờ ta nói đã.”
Giang Tiểu Lâu nhìn Dương Các lão, ánh mắt lộ ra nghi hoặc.
Dương Các lão nghiêm túc: “Xưa nay con nói chuyện rất thận trọng, hôm nay lại lo trước lo sau, muốn nói lại thôi, nhất định là có chuyện. Tiểu Lâu, chúng ta đã quen nhau một thời gian, tuy rằng không thân thích, nhưng ta và phu nhân đều yêu thích con, xem con như con gái. Nếu con tin ta, thì cứ nói hết ra với ta, không nên bỏ đi như vậy, khiến ta cứ phải suy nghĩ không thôi.”
Giang Tiểu Lâu ngẩn ra, nụ cười cay đắng: “Các Lão, người cũng biết, con có kẻ thù ở kinh thành, trước kia con cho rằng vật đổi sao dời, bọn họ sẽ không tìm con nữa, con có thể sống yên ổn qua ngày. Chỉ cần chuộc được cửa hàng của phụ thân về, từ đây cố gắng kinh doanh là được. Nhưng kẻ thù không chịu buông tha cho con, lại phái người trà trộn vào cửa hàng, âm thầm phóng hoả, thiêu hết tâm huyết của con. Chỉ một mình con thì không sao, lại liên lụy các thương gia chung quanh, người nói đi trong lòng con… khổ sở thế nào chứ.” Nàng nói xong, trong mắt có lệ quang, nhưng vẫn nhẫn nhịn không để nước mắt rơi xuống.
Dương Các lão sắc mặt nghiêm túc: “Rốt cuộc là kẻ nào làm?”
Mắt Giang Tiểu Lâu xẹt qua một tia bi thương: “Người yếu thì bị bắt nạt, muốn bắt được hung thủ đâu dễ dàng. Kẻ thù của con thế lực lớn, chỉ có họ trừng trị con, con không có khả năng đáp trả, cần gì phải chuốc lấy cực khổ, tự rước lấy nhục.”
Lông mày Dương Các lão nhíu lại: “Đúng là đúng, sai là sai, lẽ nào trắng đen có thể điên đảo. Con nói ra đi, rốt cuộc là kẻ nào độc ác như vậy, ta cũng muốn xem thử, kinh thành ở dưới chân thiên tử, có còn vương pháp hay không?”
Giang Tiểu Lâu lộ ra vẻ khó xử: “Chuyện này…con không nói thì hơn.”
Dương Các lão trầm mặt: “Nói, nhất định phải nói, ta sẽ làm chủ cho con.”
Giang Tiểu Lâu do dự chốc lát mới nói: “Con có thể nói hết với Các Lão, nhưng…” Nàng còn chưa nói xong đã thấy Tiểu Điệp từ bên ngoài đi vào, trịnh trọng thi lễ với Các Lão một cái mới nói: “Tiểu thư, nô tì có việc quan trọng bẩm báo.”
Giang Tiểu Lâu vừa muốn mở miệng, Dương Các lão đã nói: “Không có chuyện gì mà không nói được, nếu liên quan tới trận hỏa hoạn thì cứ nói thẳng ra đi.”
Tiểu Điệp do dự nhìn Giang Tiểu Lâu, thấy nàng cho phép mới nói: “Tạ gia đang truy tìm Vương khắp nơi, lúc nãy đại công tử truyền tin tới, nói đã phát hiện tung tích của hắn…”
Ánh mắt Dương Các lão ngưng lại: “Được, ta sẽ đi với các ngươi một chuyến, chỉ cần mọi chuyện là thật, ra sẽ không bỏ qua kẻ chủ mưu này.”
Ở ngoại thành, trong một trà quán vô cùng đơn sơ, trên đầu Vương đội nón che dấu gương mặt, bước vào quán trà. Hắn nhìn quanh tứ phía, cuối cùng phát hiện một nam nhân trung niên mặc áo xanh ngồi trong góc.
Vương lập tức đi tới, nhẹ giọng nói: “Đến rồi à?”
Nam tử kia vừa ngẩng đầu, cười nói: "Ngồi đi."
Vương liền ngồi xuống cạnh hắn, mở miệng hỏi: “Phu nhân đã hứa cho ta tiền, chuyện đã hoàn thành, tiền đâu?”
Nam nhân áo xanh nói: “Dĩ nhiên sẽ đưa cho ngươi, có điều ngươi còn phải làm một chuyện.”
Vương sững sờ, lập tức nói: “Các người đã nói chỉ cần ta phóng hỏa đốt cửa hàng những chuyện khác không cần lo, sao đến giờ này lại đổi ý?”
Nam nhân áo xanh lạnh lùng nói: “Phu nhân kêu ngươi làm là xem trọng ngươi, đừng có kén chọn nữa, nghe ta nói hết đây. Bây giờ chuyện này đang huyên náo rất lớn, ngày mai ngươi hãy đi loanh quanh trên phố, chờ để cho nha dịch bắt được, chỉ nói ngươi là nô lệ bị bắt đi xây biệt viện nên bỏ trốn, được Giang Tiểu Lâu thu nhận, trong lúc vô tình làm rơi đèn mới tạo thành hỏa hoạn, nơi cháy đầu tiên chính là Bác Cổ trai, tiếp theo liên lụy những người khác, nghe hiểu không?”
Vương ngây người, không khỏi thầm nghĩ: người này thật độc ác, một là Giang Tiểu Lâu thu nhận nô lệ bỏ trốn, người khác sẽ cho rằng nàng bất mãn với bệ hạ, mang lòng gây rối, hai là các thế lực trong kinh thành phức tạp, chủ nhân của những cửa hàng này đều có liên quan đến các thế lực quyền quý, sau này Giang Tiểu Lâu đừng hòng đặt chân ở kinh thành. Đối phó một cô gái nhỏ bé lại dùng thủ đoạn độc ác như vậy, đúng là khiến người ta khiếp sợ. Hắn nghĩ tới đây, nhìn chằm chằm đối phương: “Ngươi nghĩ ta ngu sao? Nếu đi tự thú thì ta làm sao toàn mạng?”
Nam tử áo xanh nhìn hắn nói chậm rãi: “Ngươi đừng quên, nếu ngươi đi rồi phu nhân sẽ chăm sóc thê tử và nhi tử của ngươi, bằng không họ sẽ trôi giạt khắp nơi, huống chi theo pháp lệnh Đại Chu, tội phóng hỏa cùng lắm chỉ bị phạt lưu đày, đến khi đó phu nhân sẽ tìm cách cứu ngươi.”
Vương nhìn đối phương, tràn đầy hoài nghi: “Ta không thể tin phu nhân nữa, cô ta nói không giữ lời.”
Nam tử áo xanh vỗ tay lên bàn một cái: “Vương, đừng quên thân phận của mình.”
Vương cười hì hì: “Chuyện ta làm đều do thiếu phu nhân Tần gia dặn dò, nếu cô ta vô tình thì đừng trách ta bất nghĩa, nếu ngươi không chịu giao tiền thì đừng mong ta bán mạng cho các người.”
Vừa dứt lời liền có vô số nha dịch từ bên ngoài xông vào, vây kín quán trà, nam nhân áo xanh lập tức đứng lên, khuôn mặt sợ hãi.
Dương Các lão đi vào, Giang Tiểu Lâu ở bên cạnh hắn ôn nhu nói: “Các Lão thấy rồi đó, chuyện chính là như vậy.”
Vương thấy tình hình như vậy, lập tức nói: “Đại nhân tha mạng, tiểu nhân… chỉ nhận tiền của người ta mà làm thôi, bọn họ mới là chủ mưu”. Hắn chỉ vào nam tử áo xanh lớn tiếng nói: “Chính là nữ chủ nhân của hắn, nữ nhân kia bảo tiểu nhân phóng hỏa cửa hàng của Giang tiểu thư, tiểu nhân… cũng bị ép buộc mà thôi.”
Dương Các lão quét ánh mắt về phía nam tử áo xanh, cực kỳ lạnh lùng: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Nam nhân áo xanh thấy tình hình này, toát mồ hôi lạnh ròng ròng, theo bản năng lùi lại hai bước: “Tiểu nhân…là…”, Lời hắn còn chưa nói hết, Vương đã ngã quỵ dưới đất, chỉ chứng trước mặt mọi người: “Hắn là quản sự Tần phủ, thê tử của hắn là nô tì bên cạnh thiếu phu nhân Tần phủ, đều là do bọn họ sai tiểu nhân làm, xin tha mạng.” Hắn tỏ ra sợ sệt vô cùng, gương mặt lại rất hiền lành, ra vẻ vô cùng chân thực.
Dương Các lão lạnh lùng nói: “Còn không bắt chúng lại, thẩm vấn rõ ràng.” Các Lão ra lệnh một tiếng, bọn nha dịch lập tức nhào tới, đè nam tử áo xanh xuống đất, hắn nhất thời hoảng loạn: “Ta không biết, không biết gì hết, thả ta ra.”
Kinh triệu doãn cẩn thận hỏi lại: “Các Lão, ngài thấy chuyện này nên làm thế nào?”
Dương Các lão nói: “Ngươi đâu phải quản sự ngày đầu tiên, không lẽ không biết cách xử án.”
Kinh triệu doãn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Vâng, hạ quan sẽ thẩm vấn cẩn thận, sẽ có câu trả lời khiến Các Lão hài lòng, tra ra chủ mưu phía sau, bắt về quy án.”
Dương Các lão gật đầu: “Như vậy mới không uổng công ta nói tốt về ngươi trước mặt bệ hạ, ngươi không được giống như Lương Khánh, làm ra chuyện mất thể thống.”
“Dạ, dạ.” Kinh triệu doãn liên tục vâng dạ, đến khi hắn thẳng người lên, theo bản năng liếc nhìn Giang Tiểu Lâu. Nữ tử xinh đẹp này có lai lịch thế nào, có quan hệ gì với Dương Các lão, sao lại kinh động được lão nhân gia. Tuy rằng Dương Các lão quyền cao chức trọng, được bệ hạ tin cậy, nhưng tính tình hắn quái lạ, không dễ lấy lòng, cũng không thích chen vào chuyện của người khác. Nhưng mà, chuyện của cô gái này hắn chen vào, còn chen vào rất triệt để, còn bắt Kinh triệu doãn đích thân đến đây nghe rõ ràng mọi chuyện, thật là quái lại.
Giang Tiểu Lâu nhìn Kinh triệu doãn, hơi mỉm cười: “Tất cả xin nhờ đại nhân, cần phải tra ra chủ mưu phía sau, nêu cao chính nghĩa.”
Tần Tư vừa ngồi kiệu hồi phủ, còn chưa tới đầu ngõ đã bị cản lại. Tên tôi tớ thấy hắn, lập tức ngã rầm ra đất, thở không ra hơi: “Đại thiếu gia, có chuyện lớn rồi, người của nha môn đang vây nhà chúng ta, nô tài trốn ra được, khó khăn lắm mới chờ được ngài.”
Tần Tư sững sờ lập tức hỏi: “Sao lại như vậy, đứng lên rồi nói.”
Tên tôi tớ không đứng lên nổi, thở hồng hộc nói: “Nô tài cũng không hiểu sao, một đám người hung hăng xông vào, bao vây toàn bộ phủ, không cho ai ra vào. Đám người đó ai cũng như hung thần, đòi bắt đại thiếu phu nhân. Bọn họ lục soát khắp nơi, đập phá đồ đạc, khắp nơi la hét ồn ào, nô tài cũng lợi dụng bọn họ sơ hở mà lẻn được từ cửa sau chạy ra ngoài.”
Tần Tư không ngừng nghỉ mà chạy về Tần phủ, quả nhiên cửa đại viện đứng đầy nha dịch, cửa lớn bị khóa. Bên trong tiếng người sôi sục, kêu gọi, khóc lóc inh ỏi, náo động như tổ ong. Tần Tư muốn đi vào, thủ vệ nha dịch lại không cho, nói đây là Kinh triệu doãn dặn dò, không cho phép bất cứ ai tiến vào.
Tần Tư không biến sắc, lạnh lùng nói: “Ta là chủ nhân phủ này, lại là quan viên đương triều, ai dám lục soát phủ của ta?”
Cơ thể thấp lùn của Kinh triệu doãn lạch bạch đi ra, hai tay ôm quyền, tươi cười nói: “Tần đại nhân, thật ngại quá, quấy nhiễu quý phủ, ta cũng chỉ phụng lệnh làm việc, không thể không làm, mong Tần đại nhân thứ lỗi.”
Tần Tư nhíu mày, gương mặt hắn tuấn tú, dù là nhíu mày cũng khiến người thấy yêu thích, hắn không ngờ đã kinh động cả Kinh triệu doãn, liền hiện vẻ mặt tươi cười: “Triệu đại nhân chấp hành công vụ là chuyện đương nhiên, chỉ là không biết đã xảy ra chuyện gì mà kinh động nhiều người như vậy?”
Triệu đại nhân giả vờ kinh ngạc: “Thì ra Tần đại nhân không biết, chính là vụ hỏa hoạn ở phố Nam đó. Người phóng hỏa bị bắt rồi, hắn nói là đại thiếu phu nhân của quý phủ xúi giục hắn đi thiêu cửa hàng Giang gia, không ngờ lại liên lụy đến nhiều nhà khác. Vốn cũng không quá nghiêm trọng, chỉ cần mời thiếu phu nhân đi hỏi vài câu, nhưng hôm nay Dương Các lão nổi giận đùng đùng tiến vào cung báo cáo với bệ hạ, tố cáo Tần gia dạy dâu không nghiêm, làm xằng làm bậy. Bệ hạ biết được lập tức hạ chỉ, lệnh nha môn Kinh triệu doãn điều tra nghiêm khắc.”
Tần Tư căm hận trong lòng, tất cả đều do ả tiện nhân Lưu Yên kia làm ra, ả muốn đối phó Giang Tiểu Lâu thì dùng cách nào mà không được, sao lại dùng chiêu này, tự hủy bản thân thì không nói, còn liên lụy đến Tần gia. Hắn nghiến răng cố nén phẫn nộ, nụ cười vẫn khiêm tốn: “Ngài để ta đi vào đi.”
Kinh triệu doãn có chút khó khăn nói: “Cửa lớn đã niêm phong, trước khi mời được đại thiếu phu nhân, nếu ta để Tần đại nhân đi vào, sợ là không ổn thỏa, dù sao…” Hắn còn chưa nói hết Tần Tư đã nhẹ nhàng nói: “Ta mới vừa từ phủ Thái tử đi ra, nên chưa biết được chuyện này, lát nữa ta sẽ đi bẩm báo Thái tử điện hạ. Ngài yên tâm, mặc dù ta vào phủ cũng sẽ không cản trở ngài làm việc. Chẳng qua ta muốn nhắc ngài một câu, chuyện chưa điều tra rõ ràng, đại nhân đừng nên nhận định sớm quá thì hơn.”
Kinh triệu doãn nghe vậy con ngươi đảo một vòng, quả thật Tần Tư là người Thái tử điện hạ tin tưởng, phủ của hắn xảy ra chuyện, Thái tử sẽ không đứng nhìn. Tuy Dương Các lão quyền cao chức trọng, dù sao tuổi cũng đã cao, chưa chắc đã sánh bằng Thái tử. Phóng hỏa thôi mà, nếu Thái tử chịu ra mặt cho Tần Tư, việc này chưa chắc sẽ không giải quyết được, hắn nghĩ tới đây liền nói: “Đã như vậy, xin mời Tần đại nhân vào.”
Mới vừa vào trong, Tần Tư liền gặp Tần lão gia. Tần lão gia môi run rẩy nửa ngày, trong mắt tràn đầy tức giận: “Nói, rốt cuộc chuyện này là sao?”
Tần Tư nhắm mắt lại rồi từ từ mở ra: “Không có chuyện gì, cha yên tâm, còn có con đây.” Nói xong hắn xoay người dặn dò mọi người đang hoảng loạn: “Không cần hoảng sợ, sợ thì có ích gì. Tất cả mọi người ai làm gì thì đi làm cái đó, những cái không nên hỏi thì đừng hỏi.” Sau đó, hắn đi về phía viện của mình, trước cửa có rất nhiều nha dịch, mắt nhìn chằm chằm, đối mặt với hộ vệ của Tần phủ, dĩ nhiên bọn hộ vệ đang nhận lệnh phải bảo vệ Lưu Yên.
Tần Tư phất tay với bọn hộ vệ, ra hiệu tránh ra. Hẳn vào cửa, chỉ thấy khắp nơi hỗn loạn, đám tì nữ tụ tập trên hành lang nhìn thấy hắn bước vào, lập tức yên tĩnh trở lại. Tần Tư nhìn chung quanh, thấy trên hành lang có một người đang nằm, tóc rối tung, được nâng từ phía sau, nhìn kỹ một chút thì thấy chính là Lưu Yên. Hắn nhíu mày hỏi: “Chuyện này là sao?”
Tì nữ thê lương nói: “Những người kia không nói một lời đã bắt Dương ma ma, sau đó lại xông lên. Đại thiếu phu nhân nhìn thấy họ muốn xông vào viện liền cuống lên, tính tình của người cao ngạo, sao có thể chịu được khuất nhục này, cho nên đã ngất đi.”
Ánh mắt Tần Tư xẹt qua gương mặt vàng vọt của Lưu Yên, đáy mắt dâng lên tia căm hận, lạnh lùng nói: “Những người kia tạm thời sẽ không xông vào đâu, mau đưa cô ta vào phòng đi.”
Vài ma ma to khỏe hợp lực đưa Lưu Yên vào phòng, vừa đem nàng thả xuống, Lưu Yên lại bị kinh sợ mà đột ngột choàng dậy: “Ai muốn bắt ta, ai dám.” Hô xong câu này đột nhiên tỉnh táo, nhìn chung quanh một cái, phát hiện Tần Tư đang lạnh lùng nhìn mình, nàng nhất thời có chút lo lắng, nhìn đối phương mà không nói nên lời.
Lúc những người kia xông vào, Lưu Yên nhất thời lửa giận công tâm nên ngất xỉu, hộ vệ trong nhà xảy ra xung đột với nha dịch cũng vì để bảo vệ nàng, không để nàng bị bắt đi, hoàn cảnh nhất thời hỗn loạn, đúng lúc này Kinh triệu doãn nghe tin Tần Tư trở về, lập tức chạy tới cửa lớn, Lưu Yên mới tránh được một kiếp nạn. Bây giờ nhìn thấy sắc mặt Tần Tư cau có, Lưu Yên nhất thời sững sờ, nhìn Tần Tư nói: “Phu quân, thiếp chỉ là…”
Ánh mắt Tần Tư cực kỳ âm lãnh, trừng mắt nhìn Lưu Yên: “Nói, rốt cuộc chuyện này là sao?”
Trên mặt Lưu Yên hiện ra vẻ kinh sợ, nàng cảm giác toàn thân đang run rẩy, gần như muốn khóc.
Tần Tư lạnh lùng: “Còn không nói.”
Lưu Yên khóc lớn lên: “Thiếp chỉ muốn dạy cho tiện nhân đó một bài học, thiếp có làm gì sai chứ?”
Tần Tư tái mặt, ngón tay nắm chặt đến run rẩy: “Ngươi đúng là ngu ngốc, sao không suy nghĩ một chút xem, Giang Tiểu Lâu có thể đặt chân ở kinh thành thì sao có phải là hạng người tầm thường để ngươi động vào. Ta đã đoán được ả có chỗ dựa, không ngờ lại là Dương Các lão. Ngươi có biết Kinh triệu doãn nói với ta cái gì không, hắn nói là Dương Các lão đích thân ra mặt cho Giang Tiểu Lâu, làm chứng chuyện này có liên quan đến ngươi.”
Sắc mặt Lưu Yên trắng bệch, run rẩy nói: “Không phải Dương Các lão là ân sư của chàng sao? Phu quân, xin chàng nói vài câu cho thiếp, đừng để Kinh triệu doãn mang thiếp đi, nếu bị bắt thì mặt mũi của thiếp đâu còn nữa.”
Sắc mặt Tần Tư rất khó coi, khóe mắt có vẻ châm chọc lạnh lùng: “Gần đây ông ấy rất lạnh nhạt với ta, bây giờ xảy ra chuyện này ta có mặt mũi nào đi cầu kiến ông ấy?”
Lưu Yên cuống lên: “Vậy thiếp sẽ cho người đến phủ Ngự Sử báo tin, cầu phụ thân cứu thiếp.”
Tần Tư lạnh lùng nhìn nàng: “Cứu ngươi? Bây giờ ai cũng không cứu được ngươi, ngay cả Các Lão cũng nhúng tay vào, chuyện này can hệ quá lớn, đừng nói là nhạc phụ, ngay cả Thái tử điện hạ cũng chưa chắc chịu hỗ trợ.”
Lưu Yên sợ hãi cực điểm: “Sao lại như vậy?”
Tần Tư đi tới đi lui trong phòng, bước chân nặng nề, suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, trong chớp mắt ra quyết định: “Lưu Yên, ngươi gây ra họa như vậy, dù ta chứa chấp được ngươi thì Tần phủ cũng không chứa được ngươi nữa.” Hắn trực tiếp đi đến bên bàn, cấp tốc viết mấy chữ, sau đó ném một tờ giấy vào mặt Lưu Yên: “Từ đây về sau, chúng ta không liên quan với nhau, là sống hay chết, phải chịu trừng phạt gì, đều do ngươi tự gánh chịu.”
Lưu Yên cầm tờ giấy lên, nhìn thấy hai chữ “hưu thư”, nhất thời máu xông lên đỉnh đầu, mặt đỏ tới mang tai, tức giận nói: “Tần Tư ngươi điên rồi sao? Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc ngươi lại muốn bỏ ta?”
Tần Tư lóe lên vẻ căm ghét trong mắt: “Thân là nữ tử không giúp chồng dạy con, an phận sinh sống, lại tự mình phóng hỏa, làm xằng làm bậy. Lưu Yên, đừng trách ta vô tình, hôm nay ta đi đến bước này, đã tiêu hao không biết bao công sức, tuyệt không thể để nữ nhân vô tri như ngươi phá hủy. Bên phía Kinh triệu doãn ta đã có lời nói, chuyện chỉ liên quan đến một mình ngươi, chắc chắn không liên lụy người ngoài. Bây giờ ngươi mau cút đi, đừng nói mình là con dâu Tần gia nữa.”
Lưu Yên nghe xong lời này, lập tức xông về hắn như một người điên, móng tay sắc bén cào trên mặt hắn một đường: “Tần Tư, ngươi là đồ cẩu vật vong ân phụ nghĩa.”
Tần Tư đẩy nàng ra, lạnh lùng nói: “Còn không kéo ả ra ngoài?”
Lưu Yên tức đến cực điểm, nàng không ngờ phu quân mà mình không dễ dàng có được lại bỏ nàng đi không thèm nhìn một cái. Họ là phu thê, đầu gối tay ấp, nàng cho rằng ít nhất hắn cũng có ba phần chân tình, bây giờ mới biết rõ, thì ra hắn hoàn toàn không có tâm, không có tình. Nàng lớn tiếng kêu gào, liều mạng đánh hắn: “Ngươi là tên súc sinh, súc sinh.”
Lúc này Lưu Yên đã không còn một chút phong độ quý nữ, quy củ và giáo dưỡng tốt cỡ nào cũng không chống lại được sự phẫn hận của nội tâm.
Hai ma ma đứng ở ngoài cửa nhìn nhau, không ngờ khi gặp đại nạn, đại thiếu gia lại không chút do dự mà vứt bỏ thiếu phu nhân, nhưng dù sao đây là Tần phủ, không ai dám cãi lại Tần Tư, các bà lập tức bước tới nắm lấy Lưu Yên, Lưu Yên vừa khóc vừa gào, lớn tiếng nói: “Tần Tư, người là đồ lòng lang dạ sói, ta làm tất cả cũng chỉ vì ngươi. Ta biết ngươi chưa quên được tiểu tiện nhân kia, ta cho ngươi biết, ả không tha cho ta, cũng sẽ không tha cho ngươi, tất cả mọi chuyện chỉ là vừa bắt đầu thôi, ngươi cứ chờ mà xem.”
Nàng vừa nói, vừa kêu gào, đôi mắt như muốn lòi ra ngoài. Tần Tư mệt mỏi phất tay, sai người lập tức kéo nàng ra ngoài. Lưu Yên khóc đến gần như ngất đi, nhưng vẫn bị giao cho Kinh triệu doãn. Kinh triệu doãn không dám chậm trễ, lập tức bắt giam nàng, đồng thời giam giữ cả ma ma thân cận của nàng, cẩn thận thẩm vấn.
Vụ này huyên náo rất lớn, gần như cả thành đều biết, ai cũng biết đại thiếu phu nhân Tần gia xui khiến người khác đi phóng hỏa cửa hàng, hành vi này khiến người nghe phải kinh hãi, không dám tin là thật. Nhất là những người có quen với Lưu Yên, ai cũng nói nàng tính tình ôn hòa, phẩm vị tao nhã, không thể ngờ nàng sẽ làm ra chuyện như vậy. Vốn dĩ nếu Tần Tư chịu đứng ra đảm bảo cho Lưu Yên, lại có Ngự Sử ra mặt, sự tình chưa chắc không thể cứu vãn, nhưng Tần Tư quá mức máu lạnh, không chút do dự đuổi Lưu Yên ra khỏi cửa, còn làm ra bộ dạng bị lừa dối, thê tử vô đức, hắn cũng vô cùng bi thương, dĩ nhiên Lưu Yên trở thành mục tiêu cho mọi người mắng chửi. Lưu Ngự Sử nghe nói hành động của nữ nhi, cũng không hề biện bạch thay nàng, mà ngược lại, hắn bắt đầu đóng cửa không tiếp khách.
Có Dương Các lão làm chứng, Dương ma ma và đệ đệ Dương Tam phụ trách liên lạc đều cúi đầu nhận tội. Lưu Yên xui khiến người khác phóng hỏa, một mặt phải bồi thường con số lớn, mặt khách phải chịu tội chủ mưu. Dù cho nàng là thiên kim Ngự Sử, cũng không có cách nào thay đổi sự thật.
Xế chiều hôm đó, một vị khách không mời mà đến tìm Giang Tiểu Lâu. Lúc đó Giang Tiểu Lâu đang chỉ huy mọi người dọn dẹp hiện trường hỏa hoạn, Tần Tư tiến vào, nhìn thấy một màn khí thế ngất trời. Giang Tiểu Lâu quay đầu nhìn thấy Tần Tư ở cửa, ánh mắt sâu sắc nhìn mình, không khỏi cười nhạt: “Hôm nay cơn gió nào thổi Tần công tử đến đây vậy?”
Ánh mắt Tần Tư không kềm được ba phần sát khí, tiến lên một bước rồi đứng lại, chỉ xa xa nhìn Giang Tiểu Lâu nói “Giang tiểu thư, có thể dời bước nói chuyện không?”
Nụ cười trên mặt Giang Tiểu Lâu thanh diễm, âm thanh uyển chuyển: “Được, chỗ này cũng không nói chuyện được, tìm một nơi khác đi.”
Nàng mời Tần Tư qua một căn phòng được thu dọn sạch sẽ ở căn nhà bên cạnh, Tần Tư đặt một cái hộp gỗ tinh mỹ trước mặt Giang Tiểu Lâu.
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu hơi động: “Đây là cái gì?”
Tần Tư hít sâu một hơi, từ từ nói: “Đây là toàn bộ chi phí bồi thường mười lăm cửa hàng, nàng đếm lại xem có đủ hay chưa?”
Giang Tiểu Lâu mở hộp ra, nhìn số ngân phiếu dày cộp bên trong, mỉm cười nói: “Thật là mạnh tay.”
Tần Tư nắm chặt nấm đấm của mình, đau đớn mãnh liệt dâng lên, nhưng chỉ cố mỉm cười nói: “Đây là năm xưa Tần gia lấy của nàng, bây giờ trả lại cho nàng.”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Ban đầu ta cho Tần phủ mượn mười vạn lượng, cho tới bây giờ tính lợi nhuận thì mười vạn lượng còn lâu mới đủ, hơn nữa ta phải chịu không ít kinh hãi, ít nhất phải bồi thường thêm ba vạn lượng, Tần công tử, huynh nói có đúng không?”
Nội tạng Tần Tư trong nháy mắt như xoắn lại một chỗ, lồng ngực có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, trên mặt vẫn là ý cười tao nhã: “Ta sẽ đưa đủ bạc cho nàng, một xu cũng không thiếu.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười, nói: “Bây giờ ta không còn nhà để về, cứ ở nhờ mãi cũng không ổn…”
Ánh mắt Tần Tư hơi động, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Thì ra đây là mục đích của ngươi.” (Từ đây trở mặt nói thẳng nên gọi là ngươi)
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu trong trẻo: “Mục đích của ta? Ta thì có mục đích gì chứ?”
Tần Tư cười lạnh, hắn rất biết nhịn, miễn cưỡng đè nén oán hận trong lòng, những rung động khi gặp lại Giang Tiểu Lâu đến giờ đã không còn nữa, hắn sẽ không nghĩ rằng nữ nhân này tìm gặp lại hắn là vì tình cảm xưa, nàng đúng là một chướng ngại vật đáng sợ.
“Giang Tiểu Lâu, người ngay không nói bóng gió, ta biết chuyện này có liên quan đến ngươi, hành động của Lưu Yên sợ là đã sớm bại lộ, nhưng ngươi án binh bất động, dụ cô ta mắc câu, nên ngươi không tiếc thiêu hủy toàn bộ cửa hàng, còn liên lụy không ít thương nhân khác, chỉ vì muốn chuyện này càng lúc càng lớn. Cứ như vậy, ai cũng biết thiếu phu nhân Tần gia là người phóng hỏa.” Tần Tư đã nghĩ thấy, địa điểm gặp mặt của Vương và Dương Tam bị lộ, chỉ có một khả năng, Vương đã phản bội từ trước.
Giang Tiểu Lâu cười, nét cười thanh nhã như hoa sen, mang theo ba phần trào phúng: “Tần công tử, ngươi nói ta như là thần thông lắm vậy, ta làm sao biết lại có một đại thiếu phu nhân điên khùng như vậy, à, quên mất bây giờ cô ta không còn là con dâu Tần gia nữa. Đã như vậy, Tần công tử lại đưa ngân lượng cho ta làm gì?”
Ngón tay Tần Tư co giật nắm chặt lại, chậm rãi nói: “Bệ hạ nghiêm khắc trách cứ, Thái tử điện hạ cũng nổi giận, bắt Tần gia chịu trách nhiệm bồi thường, chuyện này không phải ngươi không biết? Giang Tiểu Lâu, ta chỉ nói một lần thôi, ngân lượng Tần phủ sẽ phụ trách bồi thường, bao gồm cả trạch viện Giang gia, bọn ta cũng sẽ trả lại nguyên vẹn không chút hao tổn, như vậy…ngươi có chịu tha cho Tần gia không?”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tần Tư, vẻ mặt trong trẻo: “Ta càng nghe càng không hiểu Tần công tử nói gì, ngươi chỉ bồi thường tổn thất cho ta, sao lại dính đến nhiều ân oán tình cừu như vậy, quả thật là rối loạn làm cho ta hồ đồ rồi.”
Tần Tư cười lạnh: “Hiểu hay không hiểu thì tùy ngươi, rốt cuộc ngươi chịu dừng tay không?”
Giang Tiểu Lâu nhẹ thở dài: “Bây giờ người cắn chặt không buông không phải ta, mà là Dương Các lão, ngươi biết đó, Các Lão rất kỳ vọng vào ngươi, tuyệt không ngờ ngươi lại có một thê tử phóng hỏa hại người, Lưu Yên đã gây không ít phiền phức cho ngươi, thay vì đi xin ta, chi bằng nghĩ cách ứng phó với Dương Các lão đi.”
Tần Tư nghiến răng, trên mặt khôi phục lại nụ cười, hắn bình tĩnh nhìn Giang Tiểu Lâu, xuống nước ôn nhu nói: “Tiểu Lâu, giữa chúng ta thì có gì mà khó nói, ngươi đòi ta trả tiền, ta có thể lấy cả gia tài trả cho ngươi. Ngươi muốn báo thù, thì cứ việc lấy mạng Lưu Yên, ả mới là chủ mưu trong chuyện này, không phải sao? Nếu không phải ả, ngươi sẽ không lưu lạc đến mức này. Bây giờ ả đã bị giam ở nha môn Kinh triệu doãn, chỉ sợ cả đời này cũng không có cách nào thoát ra được, ngươi còn có gì mà không nguôi giận nữa? Coi như ta cầu xin ngươi, nói với Các Lão một tiếng, buông tha cho Tần gia có được không?”
Cửa sổ mở rộng, gương mặt Tiểu Lâu có một nửa nhu hòa trong ánh mặt trời, đặc biệt ôn nhu mỹ lệ: “Tần công tử nghĩ nhiều quá rồi, ta chỉ là một cô gái yếu đuối, làm sao khuyên được Các Lão.”
Âm thanh nàng rất ôn nhu, nhưng sắc bén còn hơn cương đao, từng tiếng chém vào lòng người.
Phẫn nộ trong lòng Tần Tư lên đến cực hạn, ánh mắt nhìn thẳng Giang Tiểu Lâu, âm hiểm nói: “Ngươi cho rằng chỉ vậy là đánh ngã được Tần gia sao?”
Giang Tiểu Lâu nở nụ cười tràn đầy vô tội: “Cưới phải một thê tử không hiền, Tần công tử đúng là đáng thương, bây giờ lại đi cắn loạn khắp nơi, nếu bị điên thì bên cạnh có một hiệu thuốc, ngươi phải uống thật nhiều thuốc, đừng tức giận.”
Tần Tư mặt lạnh như sương, trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu không nói một lời, sau đó hắn cắn răng một cái, xoay người rời đi, mới vừa tới cửa lại nghe thấy Giang Tiểu Lâu nói: “Chờ một chút.”
Tần Tư quay lại nhìn Giang Tiểu Lâu: “Ngươi còn có gì muốn nói?”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu nhu tình như nước, gương mặt lóng lánh như hoa: “Người có thể đi, tiền để lại.”
Nhận xét Box