Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 70

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 70

 Chương 70

Giang Tiểu Lâu tiếp quản cửa hàng Giang gia, lập tức sửa chữa toàn bộ mặt tiền. Rất nhanh, cửa hàng đi vào hoạt động, người bên ngoài cũng không biết cửa hiệu đã thay đổi chủ nhân, chỉ đến lúc nhìn thấy bảng hiệu mới thì ngạc nhiên hỏi vài câu. Nhưng mà trong kinh có rất nhiều nhà họ Giang, bọn họ không thể ngờ cửa hàng đã về tay chủ cũ.

Giang Tiểu Lâu tính toán giá trị mười lăm cửa hàng lại lần nữa, chiếu theo giá cả thị trường để tính lại với Tạ Khang Hà.

Tạ Khang Hà cứ từ chối, nhưng Giang Tiểu Lâu rất kiên trì, cuối cùng miễn cưỡng nhận lấy, nhưng trong lòng thầm quyết định, chờ Giang Tiểu Lâu xuất giá hắn sẽ lấy đó làm của hồi môn cho nàng. Giang Tiểu Lâu muốn mua một tòa nhà để dọn ra ngoài, nhưng Tạ Khang Hà kiên quyết không cho, cố ý gọi nàng đến khuyên nhủ.

“Nếu để con dọn ra ngoài, sau này xuống suối vàng, ta có mặt mũi nào gặp lại bằng hữu, lẽ nào phải nói một nơi lớn như Tạ gia, ngay cả một nữ tử cơ khổ cũng không dung chứa được?” Tạ Khang Hà nghiêm túc nói.

Giang Tiểu Lâu biết tâm ý của đối phương, chỉ mỉm cười nói: “Tạ bá phụ, con không có ý đó. Con muốn dời ra ngoài, quan trọng nhất là vì trạch viện Giang gia. Tòa nhà đó do chính tay phụ thân bố trí, con phải mua lại được nó, sau đó đón bài vị của phụ thân và đại ca về.”

Tạ Khang Hà sững sờ, trầm tư hồi lâu mới nói: “Là ta sơ ý, con nói đúng, trạch viện Giang gia phải được mua về, mới thật sự là vật về chủ cũ, chỉ có điều…”

Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Khang Hà, hiểu chỗ khó xử của đối phương: “Chỉ có điều tòa nhà đã rơi vào tay Tần gia, trong thời gian ngắn muốn lấy lại từ tay họ cũng không dễ dàng, đúng không?”

Một lời trúng đích, Tạ Khang Hà biến sắc, thời gian này hắn từng qua lại mấy lần với Tần gia, hy vọng có thể dùng số tiền lớn mua lại tòa nhà Giang gia, nhưng không ngờ ra giá bao nhiêu Tần gia cũng cắn chết không buông. Chiếm lấy nhà người ta, tàn phá con gái người ta, chết không hối cải thậm chí còn lấy đó làm vinh hạnh, trên đời có loại người này khiến người ta nhìn mà thở dài. Tạ Khang Hà không khỏi có chút hổ thẹn: “Là bá phụ vô năng, không thể giúp con.”

Giang Tiểu Lâu vội vàng nói: “Bá phụ đừng tự trách, trạch viện Giang gia phải do con tự lấy về, làm phiền bá phụ đã lâu, trong lòng Tiểu Lâu rất băn khoăn, sao còn phải bắt người vất vả nữa. Người yên tâm, con sẽ tìm cách lấy lại tòa nhà, chắc chắn sẽ không làm phụ thân và đại ca thất vọng.”

Trong lòng Tạ Khang Hà sầu lo, không nhịn được nói: “Tần gia không dễ đối phó, trạch viện đó rất lớn, hoàn cảnh rất tốt, phong thủy cũng tốt, chỉ sợ họ sẽ không dễ dàng chịu…”

Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt nói: “Bây giờ dĩ nhiên là không, nhưng sẽ có lúc khác.”

Lúc nàng nói chuyện, gương mặt toát ra vẻ quyết đoán, Tạ Khang Hà cảm thấy không ổn, Tần gia có gia nghiệp to lớn, lại có một đứa con trai được Thái tử trọng dụng, muốn đòi lại tòa nhà từ tay họ sợ là khó hơn lên trời, cộng thêm những ân oán giữa hai nhà…Làm lớn chuyện, sợ sẽ xảy ra nhiều chuyện, làm hỏng danh dự Tiểu Lâu. Hắn thấp giọng khuyên: “Tiểu Lâu, bá phụ sẽ mua cho con một trạch viện khác, tòa nhà này về sau sẽ mua.”

Giang Tiểu Lâu quyết đoán nói: “Không, từng gốc cây ngọn cỏ trong tòa nhà đó đều do phụ thân tự tay sắp xếp, dù thế nào cũng cũng phải tìm cách mua về, bá phụ không cần lo lắng cho con, con tự có chủ trương.”

Tạ Khang Hà thấy nàng kiên trì tới cùng, chỉ có thể bất đắc dĩthở dài, bây giờ hắn mới rõ Giang Tiểu Lâu kế thừa cá tính của Giang Thừa Thiên, bề ngoài xem ra hiền hòa ôn nhu, nhưng gặp phải chuyện muốn kiên trì, thì chín con trâu cũng không kéo được. Nghĩ đến chuyện năm đó Giang Thừa Thiên tránh né mình, nhìn lại Giang Tiểu Lâu bây giờ, Tạ Khang Hà chậm rãi nói: “Dù thế nào, bá phụ cũng sẽ ủng hộ con. Đúng rồi, tiếp nhận những cửa hàng đó thuận lợi không?”

Giang Tiểu Lâu lộ ra ý cười: “Tuy rằng Tiểu Lâu không được đi khắp nơi như đại ca, nhưng cũng từng giúp phụ thân xem qua sổ sách, ít nhiều cũng hiểu được ít chuyện mua bán. Còn về chưởng quầy của những cửa hàng đó, dùng được thì dùng, không dùng được thì cho tiền để họ rời đi. Không phải chuyện gì lớn, Tiểu Lâu ứng phó được.”

Thay đổi chủ nhân, có người sẽ vui mừng, có người như nhà có tang. Bởi vì trong số đó có vài người là nô bộc cũ của Giang gia, có vài người thì là người mới. Nhưng Giang Tiểu Lâu không hề hỏi tới, chỉ mời đến chuyên gia kiểm tra sổ sách, rốt cuộc có ai động tay động chân, tham ô bao nhiêu, ngày thường ai chăm chỉ ai lười biến, tra xét rõ ràng.Có được chứng cứ, cần quyết đoán thì sẽ quyết đoán, cần đuổi thì không nương tay, nên khen thưởng cũng không keo kiệt.

Dĩ nhiên, làm được vậy cũng nhờ nàng ở bên người phụ thân nhiều năm, nếu không thì không thể tiếp quản mười lăm cửa hàng trong thời gian ngắn. Con gái thương nhân, dĩ nhiên phải biết tính toán. Tạ Khang Hà gật đầu vui mừng nói: “Con đuổi nhiều người như vậy, sợ là sẽ khá bận, nếu cần thì cứ nói với ta, ta sẽ điều một ít từ cửa hàng của Tạ gia qua.”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy lộ vẻ mừng rỡ: “Vậy trước tiên xin cảm ơn bá phụ.”

Tạ Khang Hà gật gù, lập tức tính toán có ai đáng tin tưởng để cử đi, cửa hàng Giang gia còn chưa vững phải chọn cho được người tin cậy.

Từ thư phòng đi ra, Giang Tiểu Lâu gặp được tam tiểu thư Tạ Hương. Tạ Hương thân thiết kéo Giang Tiểu Lâu cười nói: “Tiểu Lâu, nghe nói ngươi tiếp quản rất nhiều cửa hàng, không biết khi nào có thể mời ta đi tham quan thử.”

Tin tức trong phủ truyền ra là Giang Tiểu Lâu không phải cô nhi thật sự, năm xưa cha nàng để lại một lượng lớn của cải, cho nên mới sống sung túc như vậy. Tạ Hương nghĩ nếu Giang Tiểu Lâu có tiền thì sẽ không ham tài sản Tạ gia, giao hảo với nàng chỉ có lợi, nên mới thay đổi thái độ, biểu hiện cực kỳ nhiệt tình.

Mười lăm cửa hàng có bốn cửa hàng châu báu, bốn tiệm gạo, ba tiệm đồ cổ, hai tiền trang, một tiệm son phấn, một tiệm cầm đồ. Dĩ nhiên là Tạ Hương thích cửa hàng châu báu, muốn đến xem. Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như thường: “Nếu tam tiểu thư chịu nể mặt, dĩ nhiên là ta rất hoan nghênh.”

Tạ Hương nghe vậy, vui mừng nói: “Nếu vậy thì vài ngày nữa ta sẽ đi, đến khi đó ngươi không được từ chối đâu.”

Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Tam tiểu thư cứ chọn thời gian, ta đích thân đón tiếp.”

Nụ cười trên mặt Tạ Hương càng tươi sáng, giờ đây Giang Tiểu Lâu trong mắt nàng không còn là kẻ tranh giành gia tài nữa, mà giống như một vị Bồ tát vàng, cả người sáng chói.

Tiễn Tạ Hương đi, Giang Tiểu Lâu trở lại Họa Lâu, Tiểu Điệp tiến lên đón, Giang Tiểu Lâu hỏi: “Tuyết Ngưng đâu?”

Tiểu Điệp nhẹ giọng đáp: “Tuyết Ngưng tiểu thư đêm qua bị phong hàn, không được khỏe, đang nằm trong phòng, bây giờ tiểu thư có cần gặp người không?”

Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “Có mời đại phu đến chưa?”

Tiểu Điệp đáp: “Mời rồi, đại phu đang kê thuốc.” Bộ dạng muốn nói lại thôi.

Giang Tiểu Lâu không nghi ngờ, chỉ nói: “Vậy ta đi xem sao.”

Hai người đang nói chuyện, đã thấy một nam tử cao ráo từ phòng khách đi tới, đúng lúc đối mặt với Giang Tiểu Lâu. Giang Tiểu Lâu sững sờ, chợt mỉm cười: “Thì ra là Phó đại phu.”

Phó Triêu Tuyên đã lâu không gặp Giang Tiểu Lâu, giờ khắc này nhìn thấy nàng mặc bộ váy màu xanh ngọc đứng trước mặt mình, tao nhã yên tĩnh như hoa sen, làm cho hắn rung động. Gần đây, hắn đột nhiên bị mất ngủ, cứ thao thức từ tối đến sáng, ban ngày thì không làm được gì, cả người lơ đãng tinh thần hoảng hốt, hắn liền đi tìm Thái Vô tiên sinh khám bệnh, kết quả bị sư phụ nói hắn bị bệnh tương tư, bảo hắn tự mình nghĩ cách. Phó Triêu Tuyên rất rõ ràng, nguyên nhân chứng bệnh này chính là Giang Tiểu Lâu.

Mẫu thân thấy hắn khác thường, cố ý giới thiệu nhiều nữ tử xinh đẹp bắt hắn làm quen, nhưng hắn trời sinh không biết đóng kịch, càng không biết giả vờ cười nói, không chút nhiệt tình với những nữ tử đó, không có cách nào trò chuyện. Nghĩ tới nghĩ lui hắn chạy đến Tạ gia, chờ khi hắn thật sự nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, lại có cảm giác không nói được một chữ.

Tiểu Điệp vội giải thích: “Tiểu thư, nô tì ra ngoài mời đại phụ, đúng lúc gặp phải Phó đại phu đi qua…”

Đúng lúc, trên đời này làm gì có đúng lúc như vậy, rõ ràng hắn đã do dự đứng ở cửa hồi lâu, không biết có nên gõ cửa không, Phó Triêu Tuyên cười khổ.

Giang Tiểu Lâu thấy thần sắc hắn kỳ lạ, không khỏi hỏi: “Phó đại phu, bệnh của Tuyết Ngưng thế nào?”

Phó Triêu Tuyên sực tỉnh, sửng sốt nói: “Nàng nói sao?”

Giang Tiểu Lâu kinh ngạc, Phó Triêu Tuyên lúc này mới ý thức được là mình luống cuống, gương mặt tuấn tú lập tức đỏ chót. Nếu Giang Tiểu Lâu có cảm giác được nhưng giả vờ không hiểu, chỉ ôn nhu hỏi: “Phó đại phu, ta hỏi bệnh tình của Tuyết Ngưng.”

Phó Triêu Tuyên như tỉnh giấc mộng mà nói: “Lúc nãy ta đã khám cho Tuyết Ngưng cô nương, chỉ là nhiễm chút phong hàn, ta cho uống hai thang thuốc, nghỉ ngơi vài ngày, sẽ không có gì đáng ngại, nàng yên tâm.”

Gương mặt Giang Tiểu Lâu như phủ một tầng bóng tối: “Thời gian này sức khỏe của Tuyết Ngưng không tốt, nhưng tỷ ấy lại rất quật cường, bị bệnh cũng không cho ai biết.”

Tiểu Điệp vội chen vào: “Nô tì nhiều lần đi ngang phòng nàng, nghe thấy có tiếng ho khan, Tuyết Ngưng tiểu thư lo lắng tiểu thư biết được sẽ lo lắng, nên cố ý giấu.”

Nghe được các nàng nói vậy, biểu hiện Phó Triêu Tuyên trở nên nghiêm túc, hắn liếc nhìn về cửa phòng của Ly Tuyết Ngưng: “Chẳng trách ta thấy mạch tượng của nàng phù phiếm, thân thể yếu nhược. Theo lời các nàng nói, bệnh tình của nàng đang chuyển biến xấu, cho nên mới cố ý gạt mọi người. Tuy sư phụ của ta y thuật vô song, người mà ông nói không cứu được thì ta cũng hết cách. Hiện giờ, chỉ có thể từ từ điều dưỡng thôi…”

Giang Tiểu Lâu trầm mặc hồi lâu, Ly Tuyết Ngưng là bằng hữu tốt nhất của nàng, cũng là một trong số ít người mà nàng quan tâm, nếu Tuyết Ngưng có gì bất trắc, nàng sẽ vô cùng đau lòng. Nàng là người ích kỷ, biết rõ Tuyết Ngưng bị đau bệnh hành hạ, cũng hy vọng đối phương sống lâu một chút với mình.

Phó Triêu Tuyên thấy nàng như vậy, liền hỏi: “Thuốc ta kê cho nàng có uống đúng giờ không?”

Giang Tiểu Lâu đích thân đưa Phó Triêu Tuyên ra ngoài, giọng điệu ôn hòa: “Thái Vô tiên sinh kê thuốc cho ta, ta vẫn kiên trì uống, bây giờ tinh thần đã tốt hơn nhiều, cũng không thấy đau đớn khi trở trời nữa.”

Phó Triêu Tuyên hơi an tâm, nhắc nhở: “Tuy rằng có khá hơn nhưng cũng không thể xem thường, sư phụ nói nếu nàng duy trì tâm trạng cân bằng, sống đến tám mươi cũng không thành vấn đề.”

Giang Tiểu Lâu bật cười: “Ta làm việc không chừa đường lui, quá mức cố chấp, sát nghiệt không ít, chỉ sợ khó mà sống lâu.”

Lúc nàng nói chuyện rất ôn hòa, nụ cười mỹ lệ, cũng không thèm để ý mình có thể sống lâu hay không.

Nghe thấy lời này trong lòng Phó Triêu Tuyên khó chịu, hắn hiểu Giang Tiểu Lâu, cũng không thể thuyết phục nàng. Gương mặt tuấn tú lộ ra ba phần nhu tình, nói: “Dù thế nào ta cũng mong nàng giữ gìn sức khỏe, đừng phụ lòng…” Lời còn chưa nói hết đã thấy Giang Tiểu Lâu kinh ngạc nhìn mình, lập tức đổi lời: “Đừng phụ lòng sư phụ ta.”

Tiểu Điệp nghe thấy rõ ràng, muốn cười lại không dám cười. Trong mắt nàng, vị đại phu tuấn tú này làm một người theo đuổi Giang Tiểu Lâu rất ưu tú, chỉ là cá tính hắn quá tao nhã, sợ là tiểu thư không thích, trong mắt nàng toát ra không ít tiếc nuối.

Phó Triêu Tuyên vừa dứt lời đột nhiên nghe thấy một thanh âm cười nói: “Ta tìm ngươi khắp nơi, thì ra ngươi ở đây.”

Hai người đồng thời sững sờ, hướng về phía âm thanh. Chỉ thấy phía trước có một mỹ nhân, nói cười xinh đẹp, đôi mắt long lanh, thướt tha yểu điệu, khiến người ta không rời mắt được.

Tạ Nguyệt tươi cười: “Tiểu Lâu thì ra là ngươi trốn ở đây.”

Lúc nãy nàng đang ở chòi nghỉ mát ngắm hoa, đột nhiên nghe thấy tiếng nói cười truyền đến. Xa xa nhìn tới, thấy Giang Tiểu Lâu đang trò chuyện với một nam tử dáng người kiên cường, đến khi nhìn thấy bóng người màu xanh lam đó, không kềm được mà bước qua đây.

Giang Tiểu Lâu mỉm cười giới thiệu: “Đại tiểu thư, vị này là Phó đại phu.”

Ánh mắt Tạ Nguyệt rơi vào trên người Phó Triêu Tuyên, nụ cười nhàn nhạt: “Phó đại phu.”

Âm thanh Phó Triêu Tuyên xa lạ khách khí: “Xin chào Tạ tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu phát hiện trong mắt Tạ Nguyệt có tia sáng lóe qua, hơi dừng lại mới nói: “Đây là đại phu nổi tiếng trong kinh, ta mời đến chữa bệnh cho Tuyết Ngưng.”

Ánh mắt Tạ Nguyệt chỉ dừng trên người Phó Triêu Tuyên một chút liền dời đi, mỉm cười: “Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

Trong kinh có rất nhiều danh y, Phó Triêu Tuyên làm người vô cùng kín tiếng, tuổi lại còn trẻ, hoàn toàn chìm lỉm trong số những đại phu cao tuổi. Nhưng xưa nay những đại phu Tạ gia mời đến xem cho Ly Tuyết Ngưng đều bó tay, Giang Tiểu Lâu lại đặc biệt đối xử như thế, đích thân tiễn ra cửa, nhất định Phó Triêu Tuyên không đơn giản, nụ cười của nàng càng thêm sâu.

Phó Triêu Tuyên cũng không lưu ý Tạ Nguyệt, hắn chỉ nói: “Đã như vậy, ta xin cáo từ trước.” Nói xong hắn cười với Giang Tiểu Lâu, xoay người mang theo dược đồng rời đi.

Tạ Nguyệt nhìn bóng lưng hắn, nhất thời tâm sự nặng nề. Đến khi nàng quay đầu lại thì phát hiện Giang Tiểu Lâu đã đi qua chòi nghỉ mát, không khỏi lo lắng, lập tức nói: “Tiểu Lâu khoan đi đã, có còn có lời muốn hỏi.”

Giang Tiểu Lâu đứng lại, xoay người, nhìn Tạ Nguyệt bước nhanh đến, làn váy bay nhè nhẹ, nàng hờ hững cười nói: “Đại tiểu thư, có gì muốn hỏi sao?” Nàng đã sớm nhìn ra Tạ Nguyệt nói đi tìm nàng chỉ là nói khách sáo chứ không phải thật sự.

Mặc kệ Tạ Nguyệt, Tạ Hương đối với Giang Tiểu Lâu nhiệt tình cỡ nào, nàng trước sau đều thờ ơ, đúng mực, chưa bao giờ gọi khuê danh các nàng, chỉ xưng hô theo thứ tự. Điều này nói rõ trong lòng nàng cũng không thừa nhận người nhà họ Tạ, Tạ Nguyệt rất rất rõ ràng, nhưng nụ cười kiều mị không giảm chút nào, mềm mại nói: “Thật ra, ta có một chuyện muốn nhờ.”

Giang Tiểu Lâu nghe, trong mắt gợn sóng: “Đại tiểu thư có gì cần Tiểu Lâu hỗ trợ sao?”

Tạ Nguyệt suy nghĩ một lúc lâu, không giấu được ngượng ngùng nói: “Cũng không có gì to lớn, chỉ là vừa nãy nghĩ tới một chuyện, Vương di nương hay nói cứ đến ngày mưa gió là bà bị đau nhức khắp người, gần đây bệnh khá nghiêm trọng, chỉ nằm trên giường không ngồi dậy nổi, ta đã mời vô số đại phu, nhưng đều không chữa khỏi. Không biết có thể mời Phó đại phu…”

Giang Tiểu Lâu chỉ nhìn nàng chứ chưa lên tiếng, mãi đến khi mặt đối phương đỏ lên, mới khẽ mỉm cười nói: “Phó đại phu trẻ tuổi như vậy, đại tiểu thư tin tưởng hắn sao?”

Tạ Nguyệt thấy lời nói của nàng nhẹ nhàng mới thở phào một cái: “Đại phu được Tiểu Lâu mời đến sẽ không tầm thường, ta cũng chỉ là muốn thử một lần, nếu không được thì thôi, ta lại nghĩ cách tìm người khác.”

Giang Tiểu Lâu chân thành gật đầu: “Hắn quả thật là một đại phu y thuật cao minh, lại là đệ tử của Thái Vô tiên sinh, bệnh đau nhức không làm khó được hắn đâu.”

Hai mắt Tạ Nguyệt tỏa sáng, cười dịu dàng: “Nếu là vậy thì cảm ơn trước.”

Nụ cười Giang Tiểu Lâu thâm thúy, ánh mắt tươi sáng: “Không cần cảm ơn, còn phải chờ Phó đại phu gật đầu mới được.”

Tạ Nguyệt nói t heo bản năng: “Chỉ cần Tiểu Lâu chịu thì sao Phó đại phu lại không chịu, hai người không phải bằng hữu sao?” Lúc ở chòi nghỉ mát Tạ Nguyệt đã thấy Giang Tiểu Lâu và Phó Triêu Tuyên vừa nói vừa cười, Tạ Nguyệt sợ nếu mình đi mời thì Phó Triêu Tuyên không chịu, nhưng đổi lại là Giang Tiểu Lâu thì khác.

Lúc này thấy Giang Tiểu Lâu đột nhiên im lặng, biểu hiện kỳ quái nhìn mình, không kềm được run lên trong lòng, vội chữa lại: “Ta…ta chỉ là lo lắng cho di nương.”

Gò má Tạ Nguyệt đỏ rực.

Giang Tiểu Lâu nhìn thấu hết, nhưng chỉ cười: “Được, đại tiểu thư yên tâm.”

Nhìn theo Tạ Nguyệt rời đi, Tiểu Điệp bĩu môi nói: “Vị tiểu thư này đang bày trò gì đây, tiểu thư người thấy có phải nàng ấy rất lạ không?”

Giang Tiểu Lâu thản nhiên liếc mắt nhìn sắc trời: “Hình như đại tiểu thư thích Phó đại phu.”

Tiểu Điệp khiếp sợ: “Sao lại như vậy?” Sau đó cẩn thận nghĩ lại, nửa tin nửa ngờ nói: “Phó đại phu tuổi trẻ anh tuấn, được nữ tử yêu thích cũng không có gì lạ, nghe nói trước kia còn có chuyện cướp hôn.”

Giang Tiểu Lâu hờ hững ừ một tiếng.

Tiểu Điệp cảm thấy không hiểu: “Nhưng đại tiểu thư kiêu căng tự mãn, Phó đại phu lại chỉ là một đại phu, không thể sánh với phú quý của Tạ gia…”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười: “Tạ Nguyệt từng có một mối hôn sự rất tốt, đáng tiếc, chưa thành thân thì hôn phu bệnh chết, nàng trở thành Vọng môn phương, bị người ta xa lánh. Người môn đăng hộ đối với Tạ gia sẽ không chấp nhận được Tạ Nguyệt, người bình thường thì lại không lọt vào mắt nàng. Xuất của của Phó Triêu Tuyên là thế gia y học, người lại tuấn mỹ, tiền đồ vô lượng, đương nhiên đáng giá gửi gắm cả đời.”

Nghe Giang Tiểu Lâu giải thích, Tiểu Điệp trợn mắt lên: “Đã như vậy sao tiểu thư còn đồng ý, chẳng phải là đưa Phó đại phu vào miệng cọp?”

Giang Tiểu Lâu chỉ chỉ vào đầu nàng: “Nha đầu ngốc, không thể nói vậy, nhân vô thập toàn, tuy rằng Tạ Nguyệt hơi nhỏ mọn, nhưng không phải kẻ đại gian ác, nếu Phó đại phu có lòng, thì đó là một mối nhân duyên rất tốt. Được rồi, ta phải ra cửa hàng, ngươi quay lại nói với Tuyết Ngưng phải nghỉ ngơi cho tốt, tối ta quay lại thăm tỷ ấy.”

Tiểu Điệp nghe vậy lập tức nói: “Để nô tì đi với tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “Không cần, bên cạnh ta có không ít hộ vệ, ngươi ở nhà với Tuyết Ngưng đi.”

Xe ngựa Tạ gia dừng trước cửa hiệu Bác Cổ Trai, Giang Tiểu Lâu xuống xe. Chưởng quỹ đã sớm đứng ở bậc thang, vừa thấy nàng đến lập tức cười nói: “Tiểu thư, mời ngài vào.”

Giang Tiểu Lâu từng bước lên bậc thang, trên mặt nàng còn một tầng lụa mỏng, một cơn gió thổi tới xốc tấm lụa lên,làm cho người đi đường dồn dập nghị luận. Một nữ tử trẻ trung xinh đẹp như vậy, lại là bà chủ của Bác Cổ Trai, làm sao không khiến người ta thán phục. Trong một góc ngõ nhỏ, có một chiếc xe ngựa hoa lệ đang lệ dừng, người trong xe nhìn thầy Giang Tiểu Lâu vào Bác Cổ Trai, gương mặt nữ nhân trên xe tràn ngập căm tức: “Gieo họa vạn năm, ả lại chưa chết.”

Nàng quay đầu, gương mặt tức giận: “Đại tẩu, tẩu thấy chưa?”

Lưu Yên trong lòng nặng nề, bàn tay nắm chặt đến nổi thân thể run rẩy: “Thật không ngờ ả còn sống.”

Tần Điềm Nhi lạnh lùng: “Muội đi giáo huấn ả một trận.”

Lưu Yên lập tức bắt nàng lại: “Muội ngồi yên.”

Tần Điềm Nhi sững sờ: “Đại tẩu, đến giờ Giang Tiểu Lâu còn gặp mặt đại ca, lẽ nào tẩu không lo lắng? Ả có ý định trả thù, đã có chuẩn bị từ trước. Tẩu đừng quên, lúc trước muội từng nói, cái chết của Lưu Diệu không chừng có liên quan tới ả.”

Trong mắt Lưu Yên lóe lên một tia ghen gét rồi biến mất, cơn đố kị chặn ngang cổ họng, vẻ mặt trở nên khủng bố. Nàng thấp giọng nói: “Bất kể thế nào, bây giờ không nên trực diện đối mặt.”

Tần Điềm Nhi cắn chặt răng: “Cái gì mà không nên, lẽ nào tẩu sợ ả? Đại tẩu sợ chứ muội không sợ.” Nói xong lại muốn nhảy xuống xe, Lưu Yên vẫn gắt gao kéo lại.

Âm thanh Tần Điềm Nhi cứng ngắc: “Đại tẩu, thả muội ra, ả chỉ là một nữ nhân không nơi nương tựa, tại sao tẩu lại sợ?”

Lưu Yên hít sâu một hơi, con mắt lạnh lùng: “Vậy ta hỏi muội, muội đùng đùng xông vào đó là muốn nói gì?”

Tần Điềm Nhi bị hỏi đến ngây người: “Nói cái gì? Dĩ nhiên là nói ả…” Tần Điềm Nhi không nói được nữa, không sai, phải nói gì đây? Chuyện của Giang Tiểu Lâu và Tần Tư không ai biết, truyền ra ngoài người ta sẽ nói Lưu Yên là một đố phụ, vì chút chuyện mà đi gây huyên náo. Năm xưa chuyện của Giang Tiểu Lâu khó khăn lắm mới bình ổn lại, bây giờ đại ca là khách quen của phủ Thái tử, nếu việc này truyền đến tai Thái tử, đối với đại ca không tốt, đối với Tần gia càng không tốt.

Sắc mặt Tần Điềm Nhi càng khó coi: “Vậy thì mặc kệ đại ca đi gặp ả sao, đại tẩu đúng là rộng lượng.”

Nghe giọng điệu quái gở của Tần Điềm Nhi, Lưu Yên sầm mặt lại: “Ta không rộng lượng, chỉ là Giang Tiểu Lâu không phạm pháp, không làm sai, muội vô cớ xông vào cửa, hoàn toàn không có lý do phát tác, chỉ bị người ta cười chúng ta không biết lễ nghi. Muội đừng quên, những người đó là cười cả Tần gia.”

Sắt mặt Tần Điềm Nhi trắng xanh, Lưu Yên nói đúng, tuy rằng Tần phủ có một Thám hoa, Tần Tư là khách quý của phủ Thái tử, nhưng dù sao xuất thân thương hộ, kém xa so với quý tộc chân chính. Nhất là những thiên kim danh môn, lúc gặp nhau vẫn hay cười Tần gia là nhà giàu mới nổi, bọn họ vẫn chưa đứng vững được, giờ khắc này nếu tạo ra chuyện cho người ta nghị luận, chẳng phải là thành trò cười. Dù sao Lưu Yên xuất thân từ phủ Ngự Sử, không phải người ngu ngốc thật sự, so với Tần Điềm Nhi thì nàng thông minh hơn nhiều, ngầm gây chuyện thì gây, chứ ở trước mặt mọi người thì không thể làm gì được Giang Tiểu Lâu.

Trong lòng Tần Điềm Nhi tức giận bất bình: “Từ nhỏ muội đã không ưa ả, ả lúc nào cũng càn rỡ, tự cho mình xinh đẹp tài hoa hơn người, giống như thế giới này phải xoay quanh ả.”

Lưu Yên cười nhạt, nàng hiểu tâm sự của tiểu cô này, trước kia Giang Tiểu Lâu vào Tần phủ, nhà họ Tần luôn vây quanh nàng, thân thiết với nàng, thậm chí Tần Điềm Nhi cũng không thể không bày ra bộ mặt ngọt ngào lấy lòng, mối thù này lại bất tri bất giác mà kết thành. Tần Điềm Nhi là hòn ngọc quý trong Tần gia, dĩ nhiên không muốn ai tranh với mình, nhưng Giang Tiểu Lâu lại xinh đẹp, cầm kỳ thi họa tinh thông, so ra Tần Điềm Nhi hoàn toàn thua kém. Còn Lưu Yên thì khác, nàng xuất thân cao quý, là quý nữ chân chính, Tần Điềm Nhi không dám lên giọng với nàng, chỉ dám bắt nạt Giang Tiểu Lâu.

Bắt nạt người hiền sợ người hung ác là bản tính của Tần Điềm Nhi. Trong lòng Lưu Yên xem thường, trên mặt vẫn ôn nhu khuyên: “Muội muội yên tâm, ta không phải người hồ đồ, chuyện của Lưu Diệu ta sẽ nhớ kỹ, tuyệt đối không để thủ phạm nhở nhơ ngoài vòng pháp luật, còn về Giang Tiểu Lâu, ta có cách đối phó.”

Tần Điềm Nhi thấy vẻ mặt ôn nhu của nàng lộ ra nét dữ tợn, ngẩn người nói: “Vậy muội sẽ về nói với phụ thân, để người giáo huấn đại ca một trận.”

Lưu Yên vội ngăn cản: “Hảo muội muội, ta hiểu tâm ý của muội với ta, ta xin nhận, cũng cảm tạ muội, chỉ là tuyệt đối không được nói ra chuyện chúng ta đến đây, không được nói với bất cứ ai.”

Tần Điềm Nhi cảm thấy khó hiểu, nhíu mày nói: “Tại sao?”

Sắc mặt Lưu Yên âm lãnh đáng sợ, âm thanh như sương: “Ta sẽ có thủ đoạn của ta, muội cứ chờ mà xem.”

Lưu Yên trở lại Tần phủ, gặp được Tần Tư từ hoa viên đi ra, lập tức dừng chân lại, mỉm cười yên lặng nhìn đối phương.

Tần Tư chỉ nhàn nhạt gật đầu, muốn đi lướt qua nàng.

Lưu Yên ôn nhu nói: “Phu nhân, thiếp có lời muốn nói, trò chuyện được không?”

Tần Tư sững sờ, suy nghĩ mà nhìn nàng, đã lâu hắn không vào phòng Lưu Yên, giờ khắc này Lưu Yên đột nhiên lấy lòng khiến hắn khá bất ngờ.

Lưu Yên cười nhạt, mời Tần Tư đến phòng mình, dặn dò tì nữ pha trà. Sau khi yên ổn, mới ôn nhu nhìn hắn: “Nếu chàng có lòng, ta đồng ý để chàng cưới Giang Tiểu Lâu.”

Dung nhan tuấn tú của Tần Tư rung động, nhíu mày: “Nàng nói cái gì, không phải Giang Tiểu Lâu đã chết sao?”

Thấy Tần Tư giả vờ không hiểu, bộ dạng không thiết tha, trong lòng Lưu Yên cười gằn, trên mặt vẫn dịu dàng: “Chắc chàng còn chưa biết, hôm nay thiếp gặp được Giang Tiểu Lâu, nàng bây giờ là bà chủ của Bác Cổ Trai, nàng ta còn đẹp hơn trước, dịu dàng hơn trước, khí chất rất khác biệt, thiếp gần như không nhận ra.”

Tần Tư thở phào nhẹ nhõm: “Có chuyện vậy sao, thật là ngạc nhiên.”

Lưu Yên cười gằn nhủ thầm: không biết, không biết mới lạ. Nụ cười ôn nhu trên mặt nàng như một cái mặt nạ, luôn luôn hiện hữu: “Nói thật, trong lòng thiếp không phục, Giang Tiểu Lâu hơn thiếp chỗ nào mà khiến chàng nhớ nhung như vậy. Nhưng nghĩ lại, phu quân là người niệm tình cũ, trước kia nàng ta chịu nhiều khổ sở, chàng thương hại nên muốn bù đắp, thiếp hoàn toàn hiểu. Nói một câu, so với việc ba người chịu khổ cũng không có ý nghĩa gì, không bằng tác thành cho chàng, khi chàng được vui vẻ làm việc cũng phấn chấn hơn, chàng vui thì sao thiếp lại không vui?”

Tần Tư đánh giá nàng, thần sắc phức tạp: “Nàng nói thật lòng chứ?”

Nụ cười của Lưu Yên càng thêm chân thành: “Dĩ nhiên là thật.”

Tần Tư bất an hỏi: “Nàng không hối hận?”

Lưu Yên thở dài: “Dĩ nhiên không hối hận.” Nhưng nàng nghe lời đoán ý, lại nói tiếp: “Nhưng Tần gia và Giang gia cũng có thù cũ, chỉ sợ Giang Tiểu Lâu có tâm tư khác. Phu quân, nếu chàng đã định chủ ý, để ý một chút, đừng nên bị nàng lừa gạt.”

Tần Tư tự tin cười nói: “Chuyện này nàng yên tâm, ta đâu phải người dễ bị gạt như vậy, nàng rộng lượng như thế là phúc khí của Tần gia ta. Ta thật sự rất vui vì cưới được một hiền thê.”

Nụ cười trên mặt Lưu Yên càng rạng rỡ, ôn nhu đến cực hạn.

Tiễn Tần Tư đi, sắc mặt Lưu Yên mới âm trầm trở lại, thấp giọng dặn dò Dương ma ma bên cạnh: “Chuyện ta bảo ngươi chuẩn bị đã làm xong chưa?”

Dương ma ma lập tức nói: “Đại thiếu phu nhân, chuyện này nô tì vẫn thấy không ổn, người xem…có nên hoãn lại một chút không?”

Đôi mắt Lưu Yên hung dữ: “Năm đó mẫu thân cho ngươi làm thị tì của ta, là muốn ngươi giúp ta nghĩ kế, phân ưu. Ngươi coi, chẳng qua chỉ một chuyện nhỏ đã sợ như vậy, mẫu thân đúng là tin lầm người rồi.”

Dương ma ma chăng thẳng, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Nhưng chuyện này thật sự quá…”

Lưu Yên đứng bật dậy, ánh mắt lạnh lùng: “Nếu ngươi không chịu làm thì ta sắp xếp người khác làm, ngày mai ngươi hồi phủ đi.”

Dương ma ma vừa nghe lập tức nói: “Đại thiếu phu nhân, nô tì làm, nô tì nhất định làm.”

Lúc này Lưu Yên mới lộ ra vẻ mặt hài lòng, thấp giọng nói: “Chuyện này nhất định phải thành công, ngươi phải làm cho thật tốt, không được để lộ sơ hở.”

Dương ma ma gật đầu liên tục: “Đại thiếu phu nhân yên tâm, nô tì sẽ tận lực, hoàn thành chuyện này suôn sẻ, không để ai nghi ngờ đến chúng ta.”

Tiểu Điệp liếc mắt nhìn sắc trời, chuẩn bị nhắc nhở Giang Tiểu Lâu hồi phủ, nhưng nhìn thấy tiểu thư đang tập trung kiểm tra sổ sách, liền đi thắp thêm đèn.

Giang Tiểu Lâu vừa lật qua một trang, xa xa truyền đến âm thanh náo động từng trận, còn có tiếng nữ nhân gào khóc. Ban đầu nàng tưởng là ảo giác, nhưng tiếng khóc kia càng lúc càng lớn, thỉnh thoảng còn hét to. Nàng hơi nhướng mày, dặn dù Tiểu Điệp: “Đi ra ngoài coi thử.”

Hôm nay tinh thần của Ly Tuyết Ngưng rất tốt, cố ý đi cùng Giang Tiểu Lâu đến cửa hàng, lúc này nàng cũng nhìn ra hướng đó, trên mặt đầy nghi hoặc. Một lát sau Tiểu Điệp quay trở về, nhẹ giọng bẩm báo: “Tiểu thư, có mấy tên ăn mày đến quấy phá, Diêu chưởng quỹ đã xử lý, chắc là không sao.”

Giang Tiểu Lâu tiếp tục xem sổ sách trong tay, nhưng âm thanh lại càng lúc càng lớn, Giang Tiểu Lâu không chịu nổi, đứng dậy gấp sách lại. Tiểu Điệp vội vàng hỏi: “Tiểu thư muốn ra ngoài xem thử sao?”

Giang Tiểu Lâu gật đầu, Ly Tuyết Ngưng cũng đứng lên nói: “Ta ra ngoài với muội.”

Sắc trời bên ngoài đã dần đen, dựa vào ánh đèn lồng Giang Tiểu Lâu thấy trước cửa tiệm có mấy người quần áo lam lũ đang khóc sướt mướt, chưởng quỹ đang dặn dò gã sai vặt đem bọn họ đi xa một chút.

Lưu Yên nói: “Diêu chưởng quỹ, ông đang làm gì vậy?”

Diêu chưởng quỹ thấy đã làm kinh động hai vị chủ nhân, liền cười nói: “Hai vị tiểu thư, chỉ là một đám ăn mày, ta đang định đuổi họ đi, không ngờ bọn họ chết sống gì cũng không chịu đi. Hai vị yên tâm, ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ chỗ này, bên ngoài gió lớn, hai vị mau vào trong uống trà nóng đi.”

Ly Tuyết Ngưng nhìn đám người ăn mày đó, ai cũng đều mặc quần áo rách nát, mặt đầy bụi đất, đầu tóc rối tung. Hôm nay thời tiết đã dần chuyển lạnh, nàng mặc thêm áo choàng dày dặn mà vẫn thấy run vì lạnh, những người này lại đi chân trần, bàn chân đã sưng đỏ, vô cùng đáng thương. Nàng không khỏi động lòng trắc ẩn, nói với chưởng quỹ: “Trời lạnh như vậy, bọn họ muốn gì?”

Diêu chưởng quỹ nói: “Ly tiểu thư, những người này chỉ muốn xin chút cơm, nhưng cũng không nên để họ ở trước cửa hàng cản trở làm ăn.”

Ly Tuyết Ngưng nhìn Giang Tiểu Lâu, Giang Tiểu Lâu thở dài nòi: “Cho họ ít bánh và nước nóng, uống xong hãy đi.”

Diêu chưởng quỹ do dự: “Nhưng chuyện này không ổn, làm ăn kỵ nhất là có người tới cửa xin cơm, sẽ bị xui xẻo.”

Sau khi chưởng quỹ nói xong, Tiểu Điệp thấy khó chịu nói: “Cửa hàng là của tiểu thư hay là của ông, tiểu thư bảo ông cho, ông lại từ chối, cũng vượt quá thân phận rồi đó.”

Diêu chưởng quỹ sửng sờ, vội nói: “Vâng, tiểu thư nói đúng ta đi làm ngay.” Nói xong Diêu chưởng quỹ dặn dò gã sai vặt đi lấy nước nóng và bánh bột ngô mang ra phân phát cho những người ăn xin này.

Bọn họ liên tục cảm ơn, uống hết nước nóng, còn bánh thì không nỡ ăn mà nhét vào người, Ly Tuyết Ngưng nhìn bộ dạng đói khát của những người này không khỏi đỏ mắt.

Giang Tiểu Lâu cười nói: “Tuyết Ngưng, tâm địa của tỷ vẫn lương thiện như vậy.”

Ly Tuyết Ngưng khẽ lắc đầu: “Thế đạo này, đâu ai sống dễ dàng, muội nhìn họ đi, có người tóc đã bạc trắng còn phải lang thang tứ xứ, không nhà để về, ta thấy rất đau lòng.”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như thường: “Chuyện như vậy trên đời này rất nhiều, không phải ta độc ác, chỉ là lo không hết được.”

Ly Tuyết Ngưng hiểu rõ điểm này, chỉ ôn nhu nói: “Phải, có thể làm được gì thì làm thôi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn những người ăn xin quần áo lam lũ đó, lại dặn dò chưởng quỹ lấy thêm chút bánh, những người đó nhìn thấy lại lập tức cướp sạch vào túi.

Ăn mày trong kinh có đến hàng ngàn, nhưng cũng không tụ tập thành một nhóm, những người này có chút kỳ quái. Giang Tiểu Lâu thấy họ đa số đều là già yếu, nhưng có một đôi phu thê khoảng ba mươi, trong tay nữ nhân ôm một đứa bé, khẩu âm vùng Liêu Châu. Nàng không khỏi kinh ngạc, chủ động hỏi: “Các ngươi là người Liêu Châu?”

Nữ nhân kia ngẩn đầu lên, gương mặt xanh xao vàng vọt, biểu hiện uể oải, muốn lên tiếng nhưng lại cúi đầu ôm chặt đứa con vào lòng. Nam nhân bên cạnh hồi đáp: “Phải, chúng tôi là người Liêu Châu, bởi vì ruộng đất dưới quê bị chiếm đoạt, mới phải đi lang thang khắp nơi.”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy, tinh tế đánh giá đôi phu thê đó một chút, vẻ mặt khó đoán. Ly Tuyết Ngưng thấy vậy không khỏi nói: “Liêu Châu, là quê hương của muội mà.”

Giang Tiểu Lâu nhàn nhạt nói: “Không sai, phụ thân muội là người Liêu Châu, tính ra thì chúng ta là đồng hương.”

Động tĩnh bên này lớn như thế, đứa bé vẫn nằm yên không động đậy, không khóc không la, có chút quái lại, Ly Tuyết Ngưng hỏi: “Nó sao vậy?”

Nữ nhân cuối cùng mở miệng, tỏ vẻ lo lắng: “Hôm qua vẫn bình thường, hôm nay thì gọi mãi không tỉnh.”

Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn đứa bé, nó phải cỡ hai ba tuổi, nhưng vì bị đói lâu ngày nên chỉ có cái đầu là to nhất, nàng đưa tay sờ trán nó, nóng hầm hập, Giang Tiểu Lâu quay đầu nói với chưởng quỹ: “Đứa bé này bệnh rồi,mau mời đại phu.”

Diêu chưởng quỹ lộ ra vẻ mặt ngại ngùng: “Tiểu thư, đã trễ rồi, người không hồi phủ sao?”

Tiểu Điệp lập tức mắng hắn: “Bảo ông đi thì đi, nói nhảm nhiều làm gì.”

Nhìn thấy biểu hiện của Giang Tiểu Lâu hơi bực bội, Diêu chưởng quỹ lập tức nói: “Dạ dạ, tiểu nhân đi ngay.” Hắn vừa xuống bậc thềm đã quay lại hỏi: “Tiểu thư, phải đi mời đại phu nào?”

Khám bệnh cho ăn mày, đại phu nào cũng không chịu.

Giang Tiểu Lâu nói: “Đến đường Nam Bình mời Phó đại phu, chỉ cần nói là Giang Tiểu Lâu mời hắn nhất định sẽ đến.”

Chưởng quỷ lầm bầm nhưng vẫn đi mời. Lúc này Giang Tiểu Lâu mới dặn dò người đưa đôi phu thê đó vào sân, những người khác thì nàng cho họ chút bạc rồi bảo họ rời đi.

Phụ nhân kia vẫn ôn chặt đứa bé trong lòng, vẻ mặt căng thẳng. Ly Tuyết Ngưng thấy vậy cũng không kềm được vẻ trắc ẩn, liên tiếp nhìn ra phía cửa.

Nửa canh giờ sau, Phó Triêu Tuyên mặt mày sương gió bước vào, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Giang Tiểu Lâu nói: “Phó đại phu, muộn rồi còn làm phiền huynh thật là ngại, chỉ là đứa bé này bị bệnh, hôn mê bất tỉnh, ta sợ nó có chuyện nên mới mời huynh đến.”

Phó Triêu Tuyên còn tưởng là Giang Tiểu Lâu xảy ra chuyện, lạnh cả người, không ngờ chuyện là thế này, rất nhanh hắn liền tỉnh lại, chăm chú khám cho đứa bé.

Ly Tuyết Ngưng đứng một bên nhìn đôi phu thê, phát giác có gì không ổn, thấp giọng đi “Tiểu Lâu, khám bệnh cho đứa bé xong thì để họ đi, chúng ta không nên thu nhận người xa lạ…”

Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, chỉ thấy trong mắt nàng tràn đầy quan tâm, biết được đây là cảnh giác xuất phát từ nội tâm, không khỏi cong môi lên, nhưng vẫn không khen ngợi mà nói bình thường: “Không sao đâu.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box