Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 64

Xướng Môn Nữ Hầu - Chapter 64

 


Chương 64

Cố ma ma nghe vậy càng thêm hăng say, nước mắt ròng ròng chảy xuống, sướt mướt nói: “Nô tì thực sự là oan uổng, chỉ vì nhìn thấy Mạch Nhi quá mức đáng thương, mới muốn đốt cho nó mấy tờ giấy, không có ý gì khác. Không biết sao chuyện này lại bị mọi người bắt được. Nô tì ở phủ này bao nhiêu năm, chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý, cái này đúng là tai họa trời giáng mà.”

Cố ma ma vừa dứt lời, đôi mắt của Vương Bảo Trân nheo lại, từ từ nói: “Hoài An là người của đại thiếu gia, hắn sẽ không tùy tiện vu oan cho ngươi. Đại thiếu gia là người thế nào, mọi người đều biết rất rõ. Tứ tiểu thư, tiểu thư đừng quá mức thiên vị lão nô này thì hơn.”

Bất luận kẻ nào nói Cố ma ma là hung thủ giết người, Tạ Du đều không để ý. Chỉ có Tạ Liên Thành, từng lời nói của hắn nàng đều rất để ý, giờ khắc này sắc mặt nàng không khỏi đại biến, run run nói: “Đại ca, sao cả huynh cũng nói vậy?”

Tạ Hương hạ quyết tâm, thờ ơ hừ một tiếng nói: “Nếu Cố ma ma chết cũng không chịu nói, chi bằng lôi ra ngoài dạy dỗ một trận, đánh bốn mươi trượng. Ta không tin, cái miệng bà ta cứng hay xương cốt cứng hơn.”

Gương mặt vốn vui vẻ ngọt ngào, lại hiện ra một tia không tốt đẹp.

Tạ Du sững sờ, giận dữ cười: “Ai dám động vào bà ấy?”

Giang Tiểu Lâu không một tiếng động mà nhìn, vẻ mặt lại vô cùng suy tư.

Cố ma ma quỳ ở đó, từ lâu đã không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, chỉ run rẩy không nói được một lời. Giờ khắc này bà đã hiểu rõ, tứ tiểu thư bị tất cả mọi người công kích, nếu lão gia có mặt ở đây thì còn đỡ, nhưng Tạ Khang Hà đang đi xa, cơ hội trừng trị tứ tiểu thư rơi vào tay Vương Bảo Trân, bà ta sẽ dễ dàng buông tha sao? Cố ma ma rùng mình, bò đến bên chân Tạ Liên Thành, lớn tiếng cầu khẩn: “Đại thiếu gia, người tứ tiểu thư có thể dựa vào cũng chỉ có một mình ngài, xin ngài hãy nói một câu công đạo cho tiểu thư. Nô tì không cầu ngài cứu nô tì, nhưng những người này muốn vu oan cho nô tì, mục đích chính là để liên lụy đến tứ tiểu thư, tiểu thư là một cô nương lương thiện, sao lại liên quan đến cái chết của Mạch Nhi được?”

Tạ Liên Thành mặt không hề có cảm xúc, không nói một lời.

Vương Bảo Trân nhìn cảnh này, thỏa mãn cúi mặt xuống, trong lòng không khỏi cười thầm. Ngày xưa đại thiếu gia vì nể mặt Tạ Khang Hà mà khá quan tâm tứ tiểu thư, nhưng hôm nay rõ ràng là rất thất vọng với hành vi của nàng. Người tinh tường đều nhận ra được Cố ma ma chính là hung thủ giết chết Mạch Nhi, mà bà ta lại là vú nuôi của tứ tiểu thư, dù thế nào Tạ Du cũng không thoát khỏi can hệ với vụ mưu sát này. Nàng chậm rãi hạ thấp lông mày, mặt mày lạnh lùng như một khối băng, từng chữ ra lệnh: “Các ngươi đều mù rồi sao, còn để cho bà ta làm phiền đại thiếu gia, mau bắt lão nô này lại cho ta.”

Đông đảo ma ma cùng nhau tiến lên, nhanh chóng tóm lấy Cố ma ma. Có người dùng sợi dây thừng to trói chặt tay chân Cố ma ma lại, Cố ma ma ý thức được lúc này ngay cả đại thiếu gia cũng không giúp đỡ, vội vàng hét to: “Tứ tiểu thư, tứ tiểu thư, cứu nô tì với.” Nói như vậy, cũng đã bị những ma ma kia kéo ra ngoài, bà không quên quay đầu lại kêu to: “Tiểu thư cứu mạng, cứu mạng.”

Tạ Du vô cùng sốt ruột, gấp gáp tiến lên vài bước, bắt được tay áo Vương Bảo Trân, thần sắc giống như một con mèo bị kinh hãi: “Di nương muốn làm gì, mau sai người thả Cố ma ma ra.”

Vương Bảo Trân lạnh lùng nhìn Tạ Du, hất tay ra, đẩy Tạ Du lùi lại mấy bước, mặt mày không chút rung động: “Tứ tiểu thư, ta được phu nhân ủy thác chấp chưởng chuyện nhà, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà ta cũng chỉ là thay thế quản lý, mọi quyền lực đều nằm trong tay phu nhân. Từ lâu bà đã có quy định, nếu có kẻ hại tính mạng người khác, tuyệt không tha thứ. Chuyện này liên quan trọng đại, nếu ta đem Cố ma ma giao cho quan phủ, thì danh dự gia đình sẽ bị ảnh hưởng, cho nên chúng ta phải lén lút xử lý, hy vọng tứ tiểu thư đừng nhúng tay vào, bằng không khó tránh khỏi người ta nghi ngờ đến cả tiểu thư.”

Nghe được câu nói này, Tạ Du xanh mặt nhìn chằm chằm đối phương, mắt thấy những người kia lôi Cố ma ma đi, nàng vội vàng bỏ lại Vương Bảo Trân, xoay người nắm lấy Tạ Liên Thành, trên bàn tay trắng nõn nổi gân xanh chằng chịt, hiển nhiên là phẫn nộ tới cực điểm: “Tất cả mọi chuyện đều không liên quan tới Cố ma ma, rõ ràng là do Mạch Nhi nghĩ không thông suốt thôi. Không, không, đều là vì Giang Tiểu Lâu, nếu không phải ả vu oan cho Mạch Nhi, Mạch Nhi cần gì phải tự tử. Tại sao các người không bắt ả, tại sao không đuổi ả ra khỏi nhà?”

Mọi người đều không kềm được chấn động, có chút khó xử.

Giang Tiểu Lâu ngồi một bên, mặt mày như bao phủ một tầng khói nhẹ, mông lung không rõ, ánh mắt nhàn nhạt lạnh lùng như không nghe thấy gì.

Không cần nàng phải nói gì, Tạ Hương luôn rất căm ghét Tạ Du lập tức đứng lên nói: “Tứ muội muội, muội nói cái gì vậy hả, Giang tiểu thư chẳng qua chỉ là khách đến ở nhà ta, liên quan gì tới cái chết của Mạch Nhi? Rõ ràng là Cố ma ma không biết nghe theo lời ai lại giết chết Mạch Nhi, bây giờ vì sợ chết mà đi cầu thần cầu quỷ. Bây giờ việc này di nương đã xử trí rất nhẹ, chỉ phán tội một mình Cố ma ma, nếu tứ muội muội vẫn tiếp tục cố chấp không tỉnh ngộ, chỉ sợ phụ thân trở về muội cũng không thể ăn nói với người được.”

Tạ Du giờ khắc này hoàn toàn không nghe lọt tai được lời nào, Cố ma ma vẫn luôn tỉ mỉ chăm sóc nàng, là người thân cận nhất với nàng, cho nên nàng sốt ruột nói lớn với Tạ Liên Thành: “Đại ca, huynh bảo họ thả Cố ma ma đi, bà ấy là vú nuôi thân thiết nhất bên người muội. Tất cả mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, muội sẽ có cách chứng minh ma ma trong sạch, thả bà ấy đi.”

Tạ Liên Thành nhìn muội muội của mình, nhẹ giọng thở dài một hơi: “Nếu không hoàn toàn chắc chắn, huynh sẽ không xử trí Cố ma ma. Mọi chuyện đều là quả báo của bà ta, không trách được người khác.” Hắn ngẩn đầu lạnh lùng nói: “Mang đi.”

Nhìn Tạ Liên Thành lãnh khốc như vậy, gương mặt Tạ Du trắng bệch, nàng vội vàng tiến lên, ngăn cản một ma ma, gương mặt đẹp đẽ vặn vẹo biến hình: “Các ngươi muốn đưa bà ấy đi, không bằng đem ta đi trước đi.”

Các ma ma nhìn thấy cảnh này, nhất thời không dám động thủ. Vương Bảo Trân nhìn thẳng Tạ Du, khẽ than một tiếng, dài giọng nói: “Tứ tiểu thư, chuyện trong phủ xưa nay đều xử lý theo lẽ phải, tiểu thư tiếp tục hồ đồ như vậy, là muốn mọi người ở đây cười chê hay sao?”

Tạ Du cả người cứng đờ, nàng lại liều mình kéo Cố ma ma trở về, quay đầu nhìn Tạ Liên Thành, trong mắt tràn đầy thê lương: “Là muội sai rồi, đều là sai lầm của muội. Muội sẽ không nói lung tung, sẽ không đắc tội Giang Tiểu Lâu nữa, các người thả Cố ma ma đi, thả bà ấy đi.”

Vương Bảo Trân khó xử nhìn Tạ Liên Thành, mở miệng nói: “Đại thiếu gia, cậu thấy tình hình này phải làm thế nào?”

Tạ Liên Thành nhìn Giang Tiểu Lâu một chút, nàng cũng mở mắt mỉm cười nhìn hắn. Từ đầu tới cuối nàng chỉ lẳng lặng ngồi đó không nói một lời, là một khán giả thật sự, nhưng chỉ Tạ Liên Thành biết, người vạch trần mọi chuyện chính là nàng. Giang Tiểu Lâu giống như không thích tự mình động thủ, chỉ thích yên lặng ngồi một bên thưởng thức bộ dạng luống cuống hoảng hốt của mọi người. Tạ Liên Thành nhìn thấy trong ánh mắt của nàng có một tia trào phúng, là ánh mắt bình tĩnh ngồi chờ xem chuyện vui.

Giang Tiểu Lâu là người khiến người ta yêu thích, không ai có thể chán ghét nàng, nghi ngờ nàng, sự chú ý của mọi người đều tập trung về Tạ Du và Cố ma ma, cho nên nàng hết sức an toàn.

Tạ Liên Thành khẽ lắc đầu, những năm này Tạ Du ở trong nhà vô cùng được sủng ái, nên mới không biết nặng nhẹ, dung túng ma ma của mình làm ra chuyện thế này trong phủ, quả là không thể tha thứ. Cố ma ma là mạng người, lẽ nào Mạch Nhi không phải? Nếu ai cũng học theo Tạ Du, thì Tạ gia thật sự sẽ hỗn loạn. Không có quy củ thì không ra gì, yêu thương không thể cưng chiều, cũng không thể dung túng. Hắn thở dài một hơi nói: “Phạt Cố ma ma một trăm trượng, nếu còn sống, thì mời người nhà bà ta lĩnh về.”

Tạ Du hồn tiêu phách tán, the thé nói: “Một trăm trượng, như vậy làm sao bà ấy còn mạng?”

Một người ma ma thấy vậy, lập tức đẩy Tạ Du ra, Cố ma ma thấy Tạ Du khổ sở cầu xin cũng không cứu được mình, thật sự vô cùng sợ hãi, hai mắt trợn to, tay chân xô đẩy, liên tục la hét xin tha.

Tạ Du nước mắt ròng ròng, ba hồn bảy vía đều bay mất, nhìn thấy Cố ma ma khó giữ được tính mạng, nàng kinh hãi gần chết, không chút để ý đến hình tượng thường ngày, rầm một tiếng ngã xuống đất khóc rống lên. Nhị tiểu thư Tạ Nhu vốn vẫn ngồi một bên đồng tình với nàng bây giờ đứng lên, tiến về phía trước hai bước, tựa hồ lại kiêng kị gì đó, cuối cùng không nhíc nhích nữa.

Tạ Du vẫn được một đôi tay đỡ lên, người đỡ nàng dậy chính là người Tạ Du không thích nhất Tạ Xuân. Tạ Xuân lau nước mắt cho Tạ Du, lớn tiếng nói: “Cố ma ma giết người, có tội phải chịu trừng phạt. Muội biết trong lòng tỷ rất đau đớn, rất phẫn nỗ, nhưng phụ thân đã từng nói, ai làm sai chuyện gì đều phải trả giá. Tỷ quản giáo không nghiêm tức là cũng có sai lầm, bây giờ đại ca không trách tỷ, lẽ nào tỷ còn không nhìn ra khổ tâm của huynh ấy sao?”

Tạ Du cả người run lên, cố gắng nâng đầu dậy, nhìn thẳng vào Tạ Xuân, khàn khàn nói: “Nhưng Cố ma ma bà ấy…”

Tạ Xuân lắc lắc đầu với nàng, ở Tạ gia Tạ Khang Hà là người có quyền uy nhất, nhưng có lúc người cũng không cưỡng lại được đại ca, nếu Tạ Liên Thành đã quyết định thì ai cũng không làm trái được.

Tạ Du triệt để cảm thấy tuyệt vọng, nàng phẫn nộ bi ai đảo qua gương mặt từng người, cuối cùng rơi vào người Giang Tiểu Lâu. Lập tức, trong mắt nàng tràn ngập lửa hận thiêu đốt, giờ khắc này đã sớm quên đi Cố ma ma, cũng quên đi nhục nhã của chính mình, chỉ hận không thể xông lên xé nát Giang Tiểu Lâu. Ả nhất định đang cười nhạo mình, nhìn khóe môi của ả đang mỉm cười đắc ý, quả thật là đáng ghét đến cực điểm. Tạ Du nghĩ như vậy, đôi mắt bốc lên tia lửa, nhưng bỗng nhiên xoay mặt đi, lặng lẽ rơi lệ, không còn biểu hiện điêncuồng như lúc nãy nữa.

Tạ Xuân thở phào nhẹ nhõm, cho rằng cuối cùng nàng đã nghĩ thông suốt, lúc này Tạ Nhu mới đi tới, đỡ lấy Tạ Du nói: “Tứ muội muội đừng thương tâm nữa, đi về rửa mặt rồi trang điểm lại một chút, đừng làm mất mặt trước đám hạ nhân.”

Tạ Du không thể không gật đầu, chỉ là trong biểu hiện vẫn khó nén được hận ý.

Tạ Liên Thành nhìn thấy rõ, hơi nhíu mày. Dưới cái nhìn của hắn, mặc dù tứ muội Tạ Du có chút kiêu ngạo lạnh lùng, nhưng cũng được xem như người thật thà, nhưng sự thật thà này của nàng bất tri bất giác lại làm tổn thương người khác, cũng tổn thương chính mình. Hy vọng trải qua chuyện này, nàng có thể nhận ra mình đã sai lầm, đừng giẫm vào vết xe đổ nữa.

Chuyện này đến đây xem như đã kết thúc, nhưng khi Tạ Liên Thành đi ra khỏi đại sảnh, vẫn cố ý chậm lại một chút. Đến khi Giang Tiểu Lâu chậm rãi đi đến, mới mỉm cười nói: “Người giết người đã tìm được, nhưng người giả thần giả quỷ thì nàng định làm thế nào?”

Giang Tiểu Lâu nhìn thấy Tạ Liên Thành, nụ cười hàm súc, ý tứ sâu xa: “Tạ gia đối xử với hung thủ giết người quá sức nhân từ, nếu ta xử lý kẻ giả thần giả quỷ, Tạ đại thiếu gia sẽ không đuổi ta ra ngoài chứ?”

Tạ Liên Thành thấy nàng như vậy, không khỏi thở dài: “Những năm này ta bận bịu chuyện bên ngoài, chuyện trong nhà không để ý, mẫu thân vẫn nói với ta có một số chuyện quỷ thần náo loạn rất dữ, nhiễu loạn gia phong Tạ gia, có lẽ sự xuất hiện của Giang Tiểu Lâu đúng lúc có thể trấn áp tà khí.” Nói xong hắn liền bước đi ra cửa.

Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng của hắn, cong cong khóe môi, khó nói rõ là vui hay buồn.

Ly Tuyết Ngưng đã sớm nhìn thấy mọi chuyện, đi tới bên cạnh nàng, không khỏi thấp giọng nói: “Vị đại thiếu gia này cũng thật kỳ lạ, biết rõ là muội ra tay rất nặng lại vẫn đem chuyện này giao cho muội xử lý, quả thật là không sợ muội làm tổn thương muội muội của hắn sao?”

Giang Tiểu Lâu cười lạnh: “Người nhà họ Tạ ai cũng có ý đồ riêng, đại công tử nhìn như gió như trăng không nhiễm bụi trần, thật ra trong lòng cũng hiểu rất rõ.”

Ly Tuyết Ngưng ngộ ra: “Hắn là muốn mượn tay muội chỉnh đốn?”

Giang Tiểu Lâu cười nhạt nói: “Ta đã ở lại đây thì cũng phải có chút cống hiến, nếu hiện giờ đại công tử đã mở miệng, con ma này vẫn là không bắt không được.” Nàng nói đến đây, hơi nở nụ cười, mang theo vài phần giảo hoạt, vài phần lạnh lùng, chỉ có nàng tự biết.

Hôm sau khi đang dùng điểm tâm, Giang Tiểu Lâu chủ động nhắc tới chuyện tối qua trong viện của nàng lại có ma, hy vọng Ngũ đạo trưởng lại có thể đến làm pháp sự lần nữa, đuổi đi oán khí.

Hàng mi hình cánh bướm của Tạ Nguyệt nhúc nhích một chút: “Nhưng vị đạo trưởng này đã làm pháp sự hai lần vẫn không được, nói không chừng đạo hạnh của hắn không cao, hay là đi mời người khác…”

Tạ Hương cầm khăn lụa che miệng cười: “Đại tỷ nói vậy là sai rồi, Ngũ Thuần Phong đạo trưởng là người có tiếng trong thành, pháp lực cao thâm cứu vô số người, nếu không vì Mạch Nhi chết quá thảm, oan khuất quá nặng, cũng không đến nỗi…” Nàng nói đến đây, liếc mắt nhìn vào vị trí vốn là của Tạ Du hay ngồi, giờ khắc này trống không.

Thấy đã thành công hấp dẫn ánh mắt của mọi người, Tạ Hương ho nhẹ một tiếng, bộ đáng đại gia khuê tú: “Ta cảm thấy Giang tiểu thư nói không sai, đạo trưởng trở lại làm pháp sự lần nữa, nói không chừng âm hồn sẽ tản đi, dù sao bây giờ đã tìm được hung thủ giết người, không phải sao? Chỉ là không hiểu sao nó còn quấn lấy Giang tiểu thư, lẽ nào thật sự là bát tự không hợp?”

Giang Tiểu Lâu thở dài nói: “Đúng đó, đạo trưởng nói bát tự của ta quá nhẹ, tòa nhà này phong thủy quá vượng, ta không ép được, cho nên mới dẫn đến một số thứ không nhìn thấy được, lần này ta mời đạo trưởng đến là muốn ông ấy bố trí lại viện của ta một chút, thay đổi phong thủy.”

Theo lý mà nói sau chuyện của Tạ Du, trong lòng Tạ Hương phải có cảnh giác, nhưng nàng hận không thể đuổi được Giang Tiểu Lâu ra ngoài, thấy đối phương mắc câu, lập tức quyết định phải nắm lấy cơ hội này.

Nghe đến đây, Vương Bảo Trân gật đầu nói: “Như vậy cũng được, chỉ cần Giang tiểu thư có thể an tâm, chúng ta mới an tâm.”

Xế chiều hôm đó, Ngũ Thuần Phong lại lần nữa đến Tạ gia, trên gương mặt hắn vẫn còn lưu lại vết thương, xem ra có chút buồn cười, sắc mặt lại vô cùng nghiêm túc. Khi người khác hỏi hắn tại sao lại bị thương, hắn chỉ nói bởi vì tiết lộ thiên cơ quá nhiều, nên ông trời trừng phạt, không cho người khác hỏi thêm.

Người ngoài nhìn bộ dạng của hắn, muốn cười không dám cười, chỉ có thể cúi đầu. Ngũ Thuần Phong bày ra đàn tế, dáng vẻ chính chắn đứng ở bên cạnh, miệng lớn tiếng đọc thần chú, một tay giơ chuông đồng, một tay giơ kiếm gỗ, mũi kiếm không ngừng lay động trong không trung.

Các vị tiểu thư Tạ gia, ngoại trừ Tạ Du thì mọi người đều tập trung ở đây, dưới sự cổ động của Tạ Hương, các nàng cũng muốn biết vị đạo trưởng này làm sao trừ tà. Theo lý mà nói, hồn ma không diệt trừ được là vì oán khí quá nặng, nhưng bây giờ hung thủ là Cố ma ma đã bị trừng phạt, Mạch Nhi hẳn là nên rời đi.

Trên thực tế, Tạ Hương đã cẩn thận hẹn trước với Ngũ Thuần Phong, lần này sẽ ở trước mặt mọi người cường điệu một lần nữa, Giang Tiểu Lâu còn ở lại Tạ gia, sẽ gây họa cho nhiều người, kiếm cớ đuổi nàng đi. Giờ khắc này, Tạ Hương tự cho là thành công, đáy mắt tỏa ra ánh sáng nóng rực, quả thật không thể che giấu được vẻ đắc ý.

Mọi người tò mò nhìn, đột nhiên Ngũ Thuần Phong cầm cái chuông chụp thẳng bên bàn tế, hai mắt mở to: “Là cô ta, chính là cô ta.” Ngón tay hắn chỉ một cái thẳng vào đám người.

Mọi người nhìn theo tầm mắt của hắn, chỉ thấy được ở đó chính là Tạ Hương. Trong lòng Tạ Hương rụng rời, chưa kịp phản ứng lại thì đã bị hai tiểu đạo sĩ dùng dây thừng trói lại

Hai người cầm dây thừng đứng hai bên, mạnh mẽ trói nàng lại, tỳ nữ bên cạnh vô cùng kinh hãi. Tạ Hương đứng đó, trên mặt lúc xanh lúc trắng, nổi giận nói: “Ngũ Thuần Phong ngươi làm gì vậy, điên rồi sao?”

Ngũ Thuần Phong do Tạ Hương mời tới, mục đích là đánh đuổi Giang Tiểu Lâu đi, ai ngờ giờ khắc này người bị trói là nàng. Ngũ Thuần Phong rên lạnh một tiếng, kiếm gỗ uy nghi vung vẫy, trong miệng lẩm bẩm.

Chợt nghe hắn hét to: “Oan hồn đó đã bám vào người tam tiểu thư, bần đạo đang tìm cách trừ khử, bất luận ai cũng không được quấy nhiễu. Nếu có vi phạm, sẽ phải gánh chịu tai họa, nhớ kỹ, nhớ kỹ.”

Câu nói này khiến cho các tì nữ ma ma muốn bước lên giải cứu Tạ Hương đều ngây người, các nàng nhìn tình cảnh này, tay chân cứng đờ, hầu như quên phản ứng.

Ngũ Thuần Phong thở mạnh, sau đó nâng lư hương trên bàn lên, đốt một tấm bùa, đột nhiên lớn tiếng giáo huấn: “Bụi về với bụi, đất về với đất, Thái thượng lão quân có lệnh, tất cả hồ ma đều biến thành tro bụi.” Trong nháy mắt, một lò hương toàn tro dội hết lên người Tạ Hương. Tạ Hương “A” một tiếng thảm thiết, đầy đầu, đầy mặt đều là bụi tro, nàng không ngừng ho khan, rõ ràng là nổi giận đến cực điểm: “Ngũ Thuần Phong, ngươi mù hay sao, nhìn cho rõ ta là ai.”

Nhưng Ngũ Thuần Phong hoàn toàn không để ý tới nàng, hắn nhíu mày, hai tay thuần thục huơ thành hình một câu thần chú, chỉ thấy máu gà trên bàn lập tức run rẩy dữ dội, ùng ục nổi bong bóng, giống như muốn trào ra khỏi chén. Tay của hắn không ngừng lại, cầm lấy chén máu gà trên bàn, gương tay một cái hất hết lên người Tạ Hương. Máu gà sền sệt lập tức đổ hết lên gương mặt trắng nõn như ngọc của Tạ Hương, nàng kêu thảm không ngớt, trên lông mi, trên tóc đều đỏ một màu máu, dáng vẻ cực kỳ khủng bố. Ngũ Thuần Phong lại cầm chuông đồng trong tay huơ huơ trước mặt mọi người, phun nước, đổ tro, dội máu gà, từng cái lặp lại ba lần. Tạ Hương cao giọng quát mắng, không ngừng kêu thảm thiết, nàng muốn né tránh, nhưng hai tiểu đạo sĩ kia lại gắt gao trói chặt nàng, làm nàng không thể tránh được.

Lúc này, thân nàng đầy máu gà, mặt bị tro nhang và máu làm cho không thấy rõ hình thù.

Tạ Nguyệt thấy không ổn vội lớn tiếng nói: “Thả tam tiểu thư ra, các ngươi dừng tay, dừng tay, đều mù hết rồi hay sao, còn không mau cứu tiểu thư.”

Không ai dám động, mọi người đều bị trận thế này dọa sợ, cho dù là người lớn gan như Tạ Xuân cũng trợn mắt ngoác mồm.

Vương Bảo Trân nghe tin chạy đến, từ xa nhìn thấy cảnh Tạ Hương chật vật kêu thảm thiết. Nàng cả kinh hồn phi phách tán, tiến lên lớn tiếng nói: “Đạo trưởng, ông làm gì vậy?”

Bầu không khí như đang trong một tuồng hài kịch nghiêm túc, người tham dự đều thấy khiếp sợ, hoàn toàn không để ý tới Vương Bảo Trân. Vào lúc này, Tạ Hương rất thê thảm, nàng không ngừng ho khan, mặt mũi đầy nước mắt, bộ dạng kiêu ngạo đã tan biến thành mây khói.

Vương Bảo Trân liếc mắt một cái, bốn năm vị ma ma đồng thời xông lên ngăn cản, hai tiểu đạo sĩ nhìn về Ngũ Thuần Phong.

Ngũ Thuần Phong gật đầu: “Được, có thể buông ra rồi.” Tiểu đạo sĩ lúc này mới buông tay, Tạ Hương lập tức nằm sấp trên đất, đầy mặt nước mắt, chật vật đến cực điểm. Lúc này Vương Bảo Trân mới bước qua, muốn nâng nàng dậy nhưng không dám làm, chỉ có thể dặn dò tì nữ bên cạnh: “Còn không mau nâng tam tiểu thư dậy?”

Tì nữ liếc mắt nhìn nhau, cố gắng nâng Tạ Hương đứng lên, cả người Tạ Hương bị tro và máu gà làm cho rối tinh rối mù, thân thể đã mềm nhũn, nàng nhìn thấy Vương Bảo Trân đi đến, không khỏi thất thanh khóc lớn:”Di nương, xin người làm chủ cho con, tên đạo sĩ này rõ ràng là…” lời nói được một nửa liền im bặt, bỗng nhiên quay đầu nhìn Ngũ Thuần Phong. Không, không đúng, không thể nói, nếu mình nói ra chuyện hắn là kẻ lừa đảo, thì mọi chuyện sẽ bị vạch trần.

Lửa giận bùng nổ trong lòng Tạ Hương, gần như muốn thiết đốt chính nàng, nàng nhìn về phía Giang Tiểu Lâu đang đứng, trên mặt đối phương là nụ cười ôn nhu, đáy mắt không một gợn sóng.

Tạ Hương không khỏi cắn răng, nếu lúc này nàng kêu Vương Bảo Trân làm chủ cho mình, thẩm vấn Ngũ Thuần Phong, rất có thể hắn sẽ khai ra chuyện mình mua chuộc hắn đuổi Giang Tiểu Lâu đi, đến khi đó tình hình sẽ không ổn. Tạ Hương không phải kẻ ngu ngốc, trong thời gian ngắn nàng đã hiểu rõ, chỉ là cơn phẫn nộ trong lòng không ép xuống được, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, trở nên vô cùng dữ tợn.

Toàn bộ khoảng sân yên tĩnh đến mức không nghe thấy tiếng hô hấp, trong lúc đó Ngũ Thuần Phong tiếng lên phía trước nói với Vương Bảo Trân: “Hồn ma trong viện này đã được trục xuất hoàn toàn, từ nay về sau sẽ không còn ma quỷ quấy phá nữa. Còn về tam tiểu thư, lúc nãy hồn ma bị ta đuổi ra, nhất thời không còn đường đi mới bám lên người nàng, cũng may ta đã làm phép cứu được tính mạng tam tiểu thư, đã đắc tội rồi.”

Vương Bảo Trân nghe xong, không khỏi nhìn về Tạ Hương, lộ ra biểu hiện hỏi ý.

Bây giờ không thể phát tác, nhất định phải nhịn, Tạ Hương nhịn đến mức muốn cắn răng chảy máu, cả người run bần bật, thật lâu sau mới khàn giọng nói: “Lúc nãy ta còn cảm thấy đầu váng mắt hoa, thần trí không rõ, may mà có đạo trưởng cứu giúp, bằng không thật là nguy hiểm.” Nói đến đây, nàng gần như đã hận Ngũ Thuần Phong đến tận xương tủy.

Ngũ Thuần Phong lại rất khiêm tốn, không có chút chột dạ nào, nếu hôm nay hắn làm theo ý Tạ Hương, có nghĩa là hoàn toàn đắc tội Giang Tiểu Lâu. Tạ Hương dĩ nhiên không dễ chọc, nhưng Giang Tiểu Lâu lại là một ả điên, chuyện gì cũng làm được, dĩ nhiên hắn phải cân nhắc.

Ngực Tạ Hương phập phồng mãnh liệt, trâm cài trên túc cũng run run, như đang cố nén tức giận. Lúc đi khỏi, cả người mềm nhũn, không cẩn thận vấp ở ngưỡng cửa một cả, cả người bò ra đất, khiến các tì nữ ma ma phải cười lén sau lưng. Tạ Hương vừa vội vừa giận, nước mắt muốn rơi xuống, nhưng cũng hết cách chỉ đành tức tối quát to một tiếng: “Còn không đỡ ta lên?” Tì nữ theo sau vội dìu nàng dậy, vội vã đi về phòng.

Chờ đến khi sân viện khôi phục lại bình thường, Ly Tuyết Ngưng mới không nhịn được cười: “Tiểu Lâu, muội làm vậy thật là thất đức quá.”

Giang Tiểu Lâu nở nụ cười xinh đẹp: “Đối phó kẻ khác thường thì phải dùng thủ đoạn khác thường, ta chỉ là dùng gậy ông đập lưng ông thôi, không phải cố ý làm khó nàng ta. Nếu thức thời, từ nay về sau tốt nhất đừng trêu trọc ta, nếu không thì, lần sau sẽ không đơn giản như vậy.”

Trên môi Ly Tuyết Ngưng là nụ cười ôn nhu: “Chỉ sợ nàng ta sẽ không từ bỏ như vậy.”

Đôi mắt Giang Tiểu Lâu chớp chớp, nụ cười tỏa sáng: “Tuyết Ngưng tỷ lo xa quá rồi, nếu ta dám làm thì cũng không sợ nàng ta trả thù. Ngược lại ta đang rất rảnh, ước gì có người đến cho ta luyện tay nghề một chút.”

Ly Tuyết Ngưng không khỏi bội phục Giang Tiểu Lâu, tuy rằng Tạ Liên Thành giao việc này cho nàng toàn quyền xử lý, nhưng nàng không thể ra tay quá nặng, như vậy sẽ làm người nhà họ Tạ đau lòng, cũng không thể ra tay quá nhẹ, vậy thì sẽ không có tác dụng cảnh cáo Tạ Hương. Hôm nay Tạ Hương mất hết mặt mũi trước mặt mọi người, rồi còn phải cố mà thừa nhận Ngũ Thuần Phong pháp thuật cao thâm, chắc là tức tối vô cùng, không có cách nào khác có thể khiến một kẻ giả ma giả quỷ tự làm tự chịu hay như cách này.

Tạ Liên Thành đang xem sổ sách trong thư phòng, Hoài An đi vào, kể lại mọi chuyện vừa xảy ra một cách vô cùng sống động. Tạ Liên Thành ngừng đọc sách, đôi mắt phát ra ánh sáng nhàn nhạt: “Tam muội muội bỏ qua như vậy sao?”

“Vâng, cả người tam tiểu thư đều là máu gà, còn không ngừng nói là đạo trưởng làm phép linh nghiệm, bộ dạng đó vô cùng buồn cười. Nô tài ở Tạ phủ nhiều năm, xưa nay thấy tam tiểu thư luôn luôn đắc ý, hung hăn càn quấy, chưng bao giờ thấy tiểu thư chật vật như vậy, thực sự là…khiến người ta cười đến rụng răng.” Hắn nói xong, bỗng nhiên ý thức được mình lỡ lời, lập tức ngưng miệng lại, lặng lẽ nhìn về phía Tạ Liên Thành.

Trên thực tế trong nhà này cũng không có mấy người yêu thích Tạ Hương, bởi vì nàng rất cay nghiệt với hạ nhân,còn đối với những chủ nhân khác trong nhà, nàng lại dùng mọi cách nịnh nọt. Một người như vậy sẽ không bao giờ được mọi người thật lòng yêu thương bảo vệ, cho nên Hoài An không tự chủ được nói ra hết những suy nghĩ trong lòng.

Tạ Liên Thành cũng không hề tức giận, trong mắt hắn hào quang đột nhiên nổi lên, ý cười sâu sắc: “Cá tính của tam muội muội, nếu không dạy dỗ một lần, sớm muộn cũng sẽ gây ra đại họa, bây giờ để cho nàng biết đạo lý thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, như vậy cũng tốt cho nàng.”

Hoài An lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, lại nhỏ giọng nói: “Đại thiếu gia, tứ tiểu thư từ sáng sớm đã đứng ở đây tới giờ, người không gặp thật sao?”

Tạ Liên Thành nhìn cái đồng hồ cát trong phòng, Tạ Du đứng từ sáng sớm đến giờ, vậy là đã hết hai canh giờ. Lúc này mặt trời chiếu thẳng vào sân, chắc là đã sắp không chịu nổi. Hắn lại mở một quyển sổ ra: “Đi mời tứ tiểu thư vào đi.”

Hoài An đi ra ngoài dặn dò một tiếng, liền lập tức quay về bên cạnh Tạ Liên Thành mài mực, đôi mắt xoay chuyển liên tục. Tạ Liên Thành chú ý tới ánh mắt hắn, nhướng mày hỏi: “Tại sao lại nhìn ta như vậy?”

Hoài An cười nói: “Nô tài là thấy vui mừng cho lương duyên của đại thiếu gia.”

Tạ Liên Thành kinh ngạc: “Ta có chuyện gì đáng vui sao?”

Hoài An không nhịn được nói: “Từ khi Giang tiểu thư tới phủ chúng ta, tâm tình đại thiếu gia dường như rất tốt.”

Gương mặt của Tạ Liên Thành nửa sáng nửa rối, ánh mắt trở nên lạnh nhạt: “Nếu lại để ta nghe thấy những lời hỗn láo này, thì thu dọn đồ đạc về nhà đi.”

Hoài An không ngờ một câu nói đã chọc giận đại thiếu gia, luôn miệng nói: “Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết.” Vừa dứt lời, liền nhìn thấy một bàn chân bước đến cửa, hài thêu lá sen thanh nhã, váy màu tím nhạt, Tạ Du bước từ trong ánh mặt trời vào phòng.

Nàng được nha hoàn dìu vào, bước đi loạng choạng ánh mắt hoảng hốt, khuôn mặt có vẻ bàng hoàng.

Tạ Liên Thành chỉ ngồi đó, ánh mắt bình tĩnh.

Nàng vào đến phòng, đột nhiên đẩy nha hoàn ra, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài.” Nha hoàng không dám nhiều lời lặng lẽ lui xuống. Nàng từng bước tiến đến gần Tạ Liên Thành, đến trước mặt hắn, bỗng nhiên quỳ xuống.

Hoài An sợ hết hồn, quay đầu nhìn Tạ Liên Thành.

Nửa người Tạ Du ôm lấy đầu gối hắn, bi ai nói: “Đại ca, muội sai rồi, xin huynh tha thứ cho muội.” Lúc nàng nói chuyện như vậy, ống tay áo nhẹ nhàng rớt xuống, lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết.

Ánh mắt trong sáng như trăng, thân thể mềm mại như rắn, một nữ tử cao nhã lãnh diễm, lúc này lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu, đổi thành người khác nhất định sẽ dao động.

Hắn không thích những nữ tử quỳ trên đất làm ra vẻ bi thương, bất kể sự bi thương này là thật hay giả, hắn đều không thích. Ánh mắt Tạ Liên Thành xẹt qua một tia không kiên nhẫn, ánh mắt tuy vẫn ôn hòa nhưng vẫn có vẻ lạnh lẽo, Tạ Du nhìn ánh mắt đó mà chấn động trong lòng, vội vã thấp giọng nói: “Đại ca, muội là một đứa con gái đáng thương, từ nhỏ mất đi mẫu thân, là phụ thân đem muội đến Tạ gia nuôi nấng. Trong lòng muội, người quan trọng nhất trên đời này chính là đại ca. Bây giờ ai cũng nói muội chỉ thị Cố ma ma giết chết Mạch Nhi, trong lòng muội rất khó chịu, càng sợ huynh sẽ tin những lời nói hoang đường này. Đại ca, chúng ta lớn lên cùng nhau, sao muội lại làm ra chuyện như vậy chứ? Cầu xin huynh tin muội, muội thật sự không có làm.” Nàng vừa khóc vừa vùi mặt vào đầu gối hắn, lại đưa tay nắm lấy ống tay áo hắn, nắm rất chặt, đến mức thân thể không ngừng run lên.

Tạ Liên Thành nhìn nàng, hắn không tin nổi một tứ tiểu thư hoạt bát đáng yêu lại trở nên như vậy. Cố ma ma và Mạch Nhi có thù hận gì chứ, nếu không có chỉ thị của nàng, Cố ma ma sao lại làm vậy? Luôn miệng thừa nhận mình đã sai, thật ra nàng đang chối bỏ sai lầm, Tạ Du như vậy có đúng là người muội muội mà hắn vẫn yêu thương không? Hắn suy nghĩ một chút, nâng Tạ Du lên, âm thanh còn lạnh lùng hơn lúc nãy mấy phần: “Tứ muội, trên đời này người tốt nhất với muội là phụ thân, muội lại nói huynh là người quan trọng nhất, đây là không thỏa đáng cũng không hợp lễ. Ta hy vọng, từ hôm nay muội có thể nghĩ thật kỹ về lý do đại ca làm vậy.”

Tạ Du nhìn hắn, thấy đôi mắt của Tạ Liên Thành trong suốt đến nỗi có thể nhìn thấy chính mình trong đó, nhưng lại làm như không thấy sự đáng thương dịu dàng của nàng, nàng không kềm được tức giận: “Sao huynh không tin muội? Tại sao lại tin Giang Tiểu Lâu, nàng ta là cái gì chứ?”

Nàng còn chưa dứt lời, sắc mặt Tạ Liên Thành đã chìm xuống, trong đôi mắt lóe lên vẻ thất vọng, lạnh nhạt nói: “Mỗi người chúng ta đều có lúc phạm sai lầm, nhưng nếu phạm sai mà vẫn không ý thức được, một lòng đem sai lầm của mình đổ lên đầu người khác, người như vậy, sao đáng được tha thứ?”

Hoài An sợ hãi nín lặng, vẻ mặt Tạ Liên Thành lúc này bén nhọn như đao kiếm, hiếm khi nào thấy đại thiếu gia như vậy.

Tạ Du không tin nổi nhìn hắn, vẻ mặt thảm thiết tuyệt vọng đến cực hạn: “Đại ca, Giang Tiểu Lâu mới quen biết huynh bao lâu, tại sao huynh lại che chở cho ả như vậy? Tình cảm bao nhiêu năm giữa chúng ta không lẽ không bằng ả sao?”

Tạ Liên Thành nghe nàng hỏi hết sức kỳ quái, hắn là người thông minh, nghĩ lại một chút lập tức hiểu được, lập tức nắm lấy tay nàng, làm cho cổ tay Tạ Du đau nhói: “Hôm đó những gì phụ thân và huynh nói, muội đều nghe thấy?”

Tạ Du không thèm để ý cánh tay đang đau đớn, cũng không biết khí lực từ đâu ra, nàng nhào vào lòng hắn ghì thật chặt: “Đại ca, đừng cưới nữ nhân đó, ả không xứng với huynh. Muội không thích ả, không thích ả.” Nàng cứ như vậy trực tiếp biểu lộ tình cảm của mình, khiến cho Tạ Liên Thành trong nháy mắt đã hiểu rõ, hắn lập tức đẩy nàng ra, vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết: “Tạ Du, muội có biết mình đang làm gì không?”

Một câu nói này như sấm giữa trời quang, mắng cho Tạ Du tỉnh lại. Phải, dù thế nào nàng cũng không được để cho Tạ Liên Thành biết được tâm tư của mình, điều này chỉ khiến hắn càng thêm trăm ngàn lần ghét nàng.

Nàng còn muốn ở lại Tạ gia, muốn trăm phương ngàn kế nghĩ cách ở bên cạnh đại ca, nghĩ tới đây, không thể không trợn to mắt, nước mắt trong suốt chảy ra, ai oán nói: “Muội…ý muội là, tại sao từ khi ả vào phủ, mọi người chỉ quan tâm ả mà không thương muội? Muội mới là con gái Tạ gia, mọi người đều nghĩ như vậy mà. Muội thật sự rất sợ, có ngày mọi người sẽ thương ả hơn thương muội, lúc đó thì muội phải làm sao?”

Tạ Liên Thành bình tĩnh nhìn nàng, như đang quan sát kỹ, giọng điệu lạnh nhạt: “Giang tiểu thư chỉ là người đến ở nhờ Tạ phủ, còn muội là chủ nhân Tạ phủ, sao không thể có chút dáng vẻ đãi khách, lại cứ đối xử ngang ngược với khách? Đây là đạo đãi khách phụ thân dạy muội sao? Muội làm như vậy, phụ thân sẽ thấy rất thất vọng. Muội nghĩ lại đi, nếu chuyện này truyền ra ngoài, sau này muội làm sao xuất giá? Sai khiến ma ma bên người giết hại nha đầu thân cận, đây là chuyện đại gia khuê tú nên làm sao? Muội làm cho đại ca thất vọng quá mức.” Hắn nói như vậy xong thì đứng dậy, mặc kệ Tạ Du ngã xuống đất, vẻ mặt lạnh lẽo: “Từ nay về sau, nếu muội không thay đổi, thì đừng gọi ta là đại ca, ta không muốn nghe thấy muội chửi mắng Giang tiểu thư, nàng chỉ là khách trong phủ, không làm sai chuyện gì, không nên vì bản thân hẹp hòi mà trút giận lên người nàng.”

Tạ Du lòng rối như tơ vò, tức muốn thổ huyết. Cúi đầu nghĩ một hồi, cúi cùng nàng mỉm cười, ngẩn đầu lên nhìn hắn, trên mặt có một tia hổ thẹn hối hận: “Đại ca, là muội không đúng, lòng dạ quá mức hẹp hòi, cho nên mới ghi hận Giang tiểu thư, thật ra nàng cũng là một người ôn nhu đáng yêu. Muội cam đoan với huynh, từ nay về sau sẽ cố gắng hòa hảo với nàng, không làm ra chuyện khiến đại ca thất vọng.” Nói xong nàng bước lên phía trước một bước, môi run run nói: “Như vậy, đại ca có thể tha thứ cho muội không?”

Tạ Liên Thành đang muốn mở miệng lại nghe có người bẩm báo: “Đại thiếu gia, Giang tiểu thư cầu kiến.” Nghe được câu này, đôi mắt của Tạ Du như độc tiễn bắn về phía cửa.

Tiếp đó, nàng nghe Tạ Liên Thành nhàn nhạt nói: “Hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, muội về trước đi, huynh còn chuyện phải làm.” Nghe được câu này, tâm tư Tạ Du trở nên nặng nề, nàng chưa bao giờ cảm thấy hận Giang Tiểu Lâu như lúc này. Đại ca đối với Giang Tiểu Lâu đặc biệt tốt, đặc biệt ôn nhu, hơn xa so với nàng. Cho dù hắn không thừa nhận, nhưng khi nhắc đến nữ nhân kia, âm thanh của hắn cũng trở nên dịu dàng hơn. Nàng làm sao có thể cam tâm, làm sao nhịn được? Không chỉ Giang Tiểu Lâu không thể ở lại Tạ phủ, ngay cả tính mạng của ả cũng không thể giữ lại.

Lúc Giang Tiểu Lâu và Tạ Du đi ngang qua nhau, Tạ Du bỗng nhiên quay đầu, nhìn nàng không chớp mắt, nụ cười lạnh thấu xương: “Giang Tiểu Lâu, chuyện này ngươi làm rất tốt, tốt lắm.”

Tiểu Điệp bị ánh mắt kia nhìn, sợ đến mức toát mồ hôi lạnh khắp người.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box